1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Trẫm cũng rất nhớ nàng - Sơ Vân Chi Sơ Hoàn

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. oanhoanh

      oanhoanh Active Member

      Bài viết:
      83
      Được thích:
      113
      Diết dòi ko biết đọc truyện hớp dẫn hơn hay đọc comment chém gió của @Vy RuRi , @tồn tồn đây :yoyo67:
      T
      Mà thôi, cái nào củng khiến ta thèm thuồng, trông ngóng như nhau :yoyo40: nên khỏi tìm hỉu chi cho chết tế bào não :yoyo17::ex10::hoho::050::059::034:
      Tồn TồnVy RuRi thích bài này.

    2. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      Chương 4 Cố tình.

      Edit: tồn tồn

      Thanh Li từng tưởng tượng hoàn cảnh hai người gặp mặt, có điều nàng ngờ là hoàn cảnh như trước mắt, môi nàng giật giật cách nào mở miệng được.

      Hoàng đế cũng lên tiếng, động tác tay cũng dừng lại, chỉ là để thuận tiện chuyện tốc độ giảm xuống chút mà thôi.

      Lúc nãy Thanh Li thấy gì nhưng bây giờ nàng có cảm giác gần như toàn bộ sau lưng đều nóng lên, còn là của chính mình nữa.

      Nàng ngồi bàn đu dây, cả người đung đưa ngày càng cao, lúc nàng biết phải làm sao nhìn thấy đoàn người từ phía bên này chầm chậm tới, Thanh Li thấy người dẫn đầu rất quen mắt, khi người nọ lại gần chút nàng mới nhận ra, ra là thái giám hộ tống Trần Đông Lâm đến Ngụy Quốc Công phủ tuyên chỉ ngày ấy.

      Người này ở đây thân phận người sau lưng như ban ngày, chắc chắn là .

      Hai hàng mi dài của Thanh Li chớp chớp, hiểu sao nàng hơi xấu hổ, nhân lúc xích du trở về vị trí ban đầu nàng giọng hỏi: "Bệ hạ?"

      thản nhiên trả lời tiếng: "Sao thế?"

      Quả nhiên là Hoàng Đế!

      Trong lòng Thanh Li thả lỏng mấy phần, ngay sau đó xích đu lại được đẩy lên, mượn cơ hội xích đu đung đưa qua lại nàng hoảng hốt : "...Có người tới."

      "Tới tới." Nàng như lâm đại địch, còn Hoàng đế thèm đếm xỉa, tiếp: "Có liên quan gì đến chúng ta đâu?"

      Có liên quan rất lớn đấy, cả nam lẫn nữ tình ngay lý gian chàng chàng thiếp thiếp loạn hết cả lên, cái này vẫn liên quan gì à?

      Da mặt người dày nhưng ta mỏng lắm.

      Thanh Li hơi xấu hổ, nàng gấp gáp : "----Để người ta trông thấy tốt lắm đâu."

      Hoàng Đế nhìn gương mặt sắp biến thành màu đỏ của nàng, hiểu tại sao lòng run lên, loại cảm giác thương kiềm chế nổi muốn tuôn ra bên ngoài, gần như muốn ôm nàng vào lòng, hôn hôn chút mới thỏa mãn.

      Ánh mắt dừng người nàng lúc lâu, mới cố gắng ngăn lại.

      Mặc dù trong lòng Hoàng Đế thấy nàng rất đáng nhưng ngoài miệng vẫn trêu chọc nàng, "Sợ gì chứ, đâu phải ban ngày tuyên dâm, làm gì phải sợ người ta nhận ra?"

      Lời nhàng, mặt Thanh Li nổi từng rặng mây hồng rồi im hơi lặng tiếng lan xuống tận cái cổ nhắn, trong lòng nàng mắc cỡ muốn chết, giọng khỏi cao hơn mấy phần: "....Bệ hạ!"

      Hoàng Đế chưa kịp trả lời giọng cung kính tự nhiên của Trần Khánh vang lên, y cúi đầu : "Bệ hạ, Quốc Công và mấy vị đại thần chờ người ở chính sảnh, người đến bọn họ tuyệt đối dám khai tiệc."

      "Cứ để bọn họ chờ ." Hoàng Đế tùy tiện khoát tay ngăn lại, ánh mắt chưa từng liếc qua Trần Khánh cái, chỉ nhìn khuôn mặt phiếm hồng của tiểu nương rồi cười dịu dàng : " giờ Trẫm có chuyện quan trọng hơn phải làm, thể nào chậm trễ được."

      ----Chuyện gì quan trọng hơn, ràng người chỉ đẩy bàn đu dây mà thôi!

      Thanh Li oán thầm trong lòng, đôi tai lại ngăn được càng đỏ hơn mấy phần.

      Trần Khánh và mấy nữ quan đứng bên cạnh càng kinh ngạc về mức độ được thương của Hoàng hậu.

      Cái gì gọi là trăm năm luyện thép mới luyện thành sợi chỉ mềm mại, quả là sai nửa phân.

      Ngoài miệng mọi người gì nhưng trong lòng nâng tầm quan trọng của Hoàng hậu thêm mấy bậc.

      Thanh Li hề biết những chuyện đó, giờ mặt nàng rất xấu hổ vì mấy câu của Hoàng đế, mặt nàng lại cảm thấy mình có chí khí, Hoàng Đế chỉ mới mấy câu ngon ngọt thôi mà nàng mất bình tĩnh.

      ----Mặc dù nàng rất thông minh nhưng rốt cuộc nàng cũng chỉ là tiểu nương mười mấy tuổi, hai đời của nàng đều trải qua sóng gió gì, tự dưng lại bị Hoàng Đế tìm ra khuyết điểm gì tới trêu chọc, nàng mất bình tĩnh cũng là chuyện bình thường.

      Ai mà chưa từng là thiếu nữ mơ mộng chuyện tình chứ.

      Cố gắng đè nén tâm tư xao động, rốt cuộc Thanh Li : " Quốc Công chờ lâu rồi, Bệ hạ nên vào thôi."

      "Cùng lắm Quốc Công chỉ là Quốc Công mà thôi." Hoàng đế cười tiếp: "Ông ấy làm gì có thể diện bảo Trẫm xếp Hoàng hậu phía sau?"

      Thanh Li ra lời.

      Xem như nàng hiểu , mồm mép của vị Hoàng đế này quả nhiên đệ nhất thiên hạ, chuyện muốn cần toạc ra cũng có muôn vàn cách phản bác, nàng cần tốn công vô ích nghĩ làm chi nữa.

      Nghĩ như thế nên nàng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

      Nàng lời nào, Hoàng Đế lại càng muốn , " êm đẹp sao nàng nữa."

      Thanh Li ngồi xích đu, nhờ sức đẩy nhịp nhàng của mà làn váy nàng khẽ lay động trông giống như hoa sen nở rộ, tuy nhiên nàng lại chịu chuyện với .

      "Sao thế?" Giọng Hoàng Đế mang theo mấy phần vui vẻ, cộng thêm mấy phần tình ý dễ phát , "Giận Trẫm?"

      Thanh Li hừ tiếng, "Miệng lưỡi Bệ Hạ trơn tru, thần nữ hoàn toàn thắng nổi nên cho xong."

      Hoàng đế chịu nổi nở nụ cười.

      Thanh Li hơi ngượng ngùng, rốt cuộc nàng kiềm chế được phát cáu: "Có gì vui mà cười?"

      "Được, Trẫm cười." Hoàng Đế lên tiếng vuốt lông tiểu nương rồi dịu dàng tiếp: " với nàng mấy câu thôi, Trẫm phải ra chính sảnh trước."

      Thanh Li hơi ngẩn ra, trong lòng khỏi hoảng hốt, nhưng vẫn là vui mừng nhiều hơn, nàng cố gắng đè nén xúc động muốn cong môi lên, " phải vừa rồi Bệ hạ à? Sao giờ lại chịu rồi?"

      "Nào có ai như nàng vậy?" Hoàng Đế cười như cười nhướng mắt lên, " ràng là chiếm được lòng Trẫm mà còn cố ý giả bộ hồ đồ." xong câu cuối hạ giọng xuống mức thấp nhất, ba chữ kia giống như phát ra từ cổ họng, từng chữ từng chữ chậm rãi ra: "----Tiểu hồ ly."

      Mi mắt Thanh Li cụp xuống, che giấu ngượng ngùng nơi đáy mắt, "Thần nữ rồi mà, miệng lưỡi Bệ hạ rất trơn tru, thần nữ tuyệt đối lại."

      Hoàng Đệ khoan thai : "Đều bại dưới tay nàng."

      Thanh Li còn muốn thêm gì đó sức đẩy tay giảm dần, nàng nghe Hoàng Đế dịu dàng : "Nàng ở đây chơi tiếp , Trẫm ra chính sảnh trước."

      "Đợi lát." Thanh Li mạnh mẽ gọi lại.

      Hoàng Đế ngờ Thanh Li gọi mình lại, giọng mang theo vẻ kinh ngạc: "Chuyện gì thế?"

      Vừa rồi nàng thốt lên "Đợi lát" theo bản năng thôi, bây giờ Thanh Li hối hận rồi.

      Nàng thể nào với Hoàng đế: Trước khi Bệ hạ , ta muốn nhìn dung mạo người chút, nếu người xấu ta cũng có thể chuẩn bị tâm lý trước.

      Nàng ậm ờ lời nào, Hoàng đế lại nghĩ đến gì đó, giọng càng trầm ấm hơn, cực kỳ dịu dàng hỏi: "Sao vậy? nỡ xa Trẫm à?"

      Thanh Li suy nghĩ chút, cuối cùng nàng chỉ có thể cắn răng nhịn xuống rồi đỏ mặt : "Dạ."

      "Gấp gì chứ." Trong giọng Hoàng đế hề che giấu vui vẻ, "Đợi qua mấy ngày nữa, cả người của Trẫm đều thuộc về nàng, chỉ sợ nàng nhìn lâu chán thôi."

      Đối với hôn của mình, Thanh Li nghĩ rất nhiều rất nhiều, có sợ hãi mơ hồ, có lo lắng .

      Tuy nhiên, đến giờ phút này, sau khi chuyện với Hoàng đế, nàng đột nhiên cảm giác được ---- ra, cũng phải khó tiếp nhận như nàng nghĩ.

      Ít nhất, vị phu quân này, thoạt nhìn... tệ lắm.

      Nếu cứ tiếp tục giữ vững như thế dù do dung mạo kém chút nàng cũng chấp nhận được.

      Nàng nghĩ lung tung Hoàng đế bỗng ngừng động tác lại, xích đu lập tức dừng lại.

      Thanh Li vốn cực kỳ muốn thấy mặt , thế nhưng vào giờ khắc này khi xích đu dừng lại, nàng có cảm giác hơi e sợ, nàng ngơ ngác đưa lưng về phía dám xoay đầu lại nhìn.

      Hoàng đế hơi nghiêng người về phía trước, hai tay nhàng đặt lên vai nàng nhưng có nửa cử chỉ tùy ý ngã ngớn, chỉ kề sát môi vào tai nàng khẽ : " nương tốt, vô duyên vô cớ sao lại đỏ mặt?"

      Thanh Li cảm thấy mặt mình nóng lên, song nàng có cam đảm đưa tay sờ thử xem có bị phỏng hay , nàng hít sâu hơi ổn định tinh thần, "Thần nữ chỉ muốn hỏi câu --- Bệ hạ người...Rốt cuộc người muốn làm gì đây?"

      " thánh chỉ phải viết ràng rồi sao? sao, Trẫm có thể lập lại lần nữa, Hoàng đế lòng dạ : "Trẫm muốn lấy nàng, muốn nàng trở thành nữ nhân của Trẫm, muốn nàng sinh con dưỡng cái cho Trẫm --- Trẫm như vậy nàng nghe chưa?"

      Thanh Li ho tiếng, nàng trả lời mà né sang chuyện khác, "Mấy người Quốc Công chờ Bệ hạ kìa, hay là Bệ hạ qua đó trước , để mọi người chờ lâu tốt..."

      "Có liên quan gì đến bọn họ." Hoàng đế nhíu mày : "Nếu phải muốn ra đây gặp nàng, Trẫm cũng có hứng thú giành ánh hào quang của ông ấy."

      Thanh Li cảm thấy may mắn vì mình quay lưng về phía hoàng đế nên nhìn thấy sắc mặt của , cần phải lúng túng hơn nữa.

      "Nàng to gan ." Nàng lời nào, Hoàng Đế lại chịu buông tha cho nàng, "Nàng hỏi mấy câu Trẫm đều trả lời sót câu, còn trẫm hỏi sao nàng lời nào?"

      Thanh Li cúi đầu, "Thần nữ biết từ đâu."

      Hoàng đế cười phá lên sau lưng nàng, cười xong lại : " vội, từng chuyện , trước hết Trẫm nghe nàng xấu hổ chuyện gì thế?"

      Dù sao Thanh Li cũng phải nữ nhân cổ đại chính tông, thực chất con người nàng rất phóng khoáng, Hoàng đế như vậy nàng cũng hào phóng trả lời: "Tuy thần nữ lắm, nhưng...Trong lòng cảm thấy..."

      Hoàng đế lại hỏi: "A! Cảm thấy gì?"

      Hai mắt Thanh Li khép hờ lấy hết cam đảm : "Có lẽ...Có lẽ là động lòng..."

      Hoàng đế lời nào nhưng ánh mắt dịu dàng hơn rất nhiều, mặt cũng đầy ý cười.

      Thanh Li đưa lưng về phía Hoàng đế, nghe lên tiếng, giờ khắc này lòng nàng trũng xuống, "Có lẽ Bệ hạ chỉ vô tình vài câu, thần nữ hiểu mà..."

      ", Trẫm phải vô tình với nàng." giọng trả lời, giọng điệu chân thành tha thiết, "Mà là cố tình."

      ~~~~~


      Editor: Người ta sai, đàn ông xấu phụ nữ , chẳng cần biết nhan sắc thế nào, chỉ cần vô sỉ thôi là chị đổ cái rầm rồi, chưa gì mà nghĩ đến tuyên dâm ban ngày rồi, đầu óc trong sáng.

      Mợ nó, hai người cứ vờn nhau nữa , cả chương dài như vậy chưa chịu thấy mặt, vậy còn làm editor suýt béo phì vì ăn quá nhiều đồ ngọt vào đêm phia.
      Last edited: 28/8/17
      chau007153, boogoo97, ly sắc74 others thích bài này.

    3. h0903nhunhu

      h0903nhunhu New Member

      Bài viết:
      7
      Được thích:
      10
      Tồn tồn edit nhanh .... hóng quá, hóng mà lòng khó chịu lun >< mún đọc quá
      Tồn Tồn thích bài này.

    4. oanhoanh

      oanhoanh Active Member

      Bài viết:
      83
      Được thích:
      113
      Chẹp chẹp @tồn tồn béo ú giữa đêm phia làm tốt lắm :031:. Mà thiệt vờn gì mà mà cả chương lại chẳng thấy đc cọng lông mặt nữa chứ:041:, vờn cho lắm vào:6:
      Tồn Tồn thích bài này.

    5. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Ai gặp hoàng cũng đổ rầm rầm, vấn đề là có muốn người ta đổ hay thôi
      Tồn Tồn thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :