1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Trẫm cũng rất nhớ nàng - Sơ Vân Chi Sơ Hoàn

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hoa bé nhỏ

      Hoa bé nhỏ Active Member

      Bài viết:
      145
      Được thích:
      153
      Tốc độ kinh người :yoyo39::yoyo39:
      Tồn Tồn thích bài này.

    2. oanhoanh

      oanhoanh Active Member

      Bài viết:
      83
      Được thích:
      113
      Đến bây giờ tên hoàng đế lại đc thêm 1 chữ Lang --> tiêu lang:yoyo53:

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      Sorry các nàng nhé, vì bạn editor bỏ truyện đột ngột thông báo gì nên tuần này mình nợ chương các bạn, tuần sau mình sắp xếp đăng lại nhé, sẵn đây ai muốn ed truyện này xin hãy liên hệ với mình, do truyện hơi khó ed nên bạn nào có kinh nghiệm ed hoặc đọc cv tốt càng hay, còn chưa có kinh nghiệm cũng k sao, mình hướng dẫn nhiệt tình :012::012:

    4. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,209
      Được thích:
      4,618
      Cố lên các editor, tớ lót dép rồi đây :grin::cute:

    5. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      [​IMG]
      [​IMG]
      Chương 13 Ăn thịt người


      Lúc xuất hành Ngụy Quốc Công phủ chuẩn bị hai chiếc xe ngựa.


      Chiếc xe trước đương nhiên là ba người Thanh Li Oanh ca và Ngọc Trúc, còn chiếc phía sau là dành cho mấy vị nữ quan. Nhưng lúc này lại có thêm Hoàng đế hết sức mạnh mẽ, Oanh Ca và Ngọc Trúc chỉ có thể đến chiếc xe ngựa phía sau ngồi chung với mấy vị nữ quan, nhường chỗ cho Hoàng đế.


      Tuy Thanh Li quen thuộc với Hoàng đế hơn, nhưng dù sao cũng ở trước mặt mọi người, bây giờ bỗng nhiên ở riêng trong chiếc xe ngựa gian tương đối chật hẹp nên nàng khỏi hồi hộp.


      Bởi vì nguyên nhân này nên khi vừa lên xe ngựa Thanh Li rúc vào trong gốc như bé thỏ con, cách chỗ của Hoàng đế xa nhất có thể.


      Đương nhiên Hoàng Đế nhìn ra dụng ý của nàng, đành thầm lắc đầu bật cười.


      muốn làm Thanh Li căng thẳng nên tìm chỗ cách xa nàng ngồi xuống, "Trốn cái gì mà trốn, trẫm đâu phải sói, thể ăn nàng được."


      "Vậy cũng chưa chắc." Thanh Li giọng thầm câu.


      Hoàng đế thèm so đo với nàng, trong xe ngựa rộng rãi, đồ vật mang theo cũng nhiều, chiếc bàn nho quyển 《 Hoa gian từ tập , mỉm cười với Thanh Li, "Nàng thích xem những thứ này à?"


      "Cũng phải thích lắm." Thanh Li hơi mất tự nhiên giải thích, "Trong lúc rảnh rỗi dùng để giết thời gian thôi, sao thế?" Nàng ngừng lại chút rồi hỏi câu, "Tiêu lang thích những thứ này ư?"


      "Đương nhiên ." Hoàng đế tùy ý mở sách ra, "Mấy thứ này nữ tính quá, lại dài mênh mang, nữ nhi xem được chứ nam nhân mà xem ẻo lã quá, chẳng ra sao cả."


      Thanh Li hề chú ý đến mấy lời của Hoàng đế mà suy nghĩ chuyện khác, hai mắt nàng gian xảo đảo vòng, nàng kiềm chế được bật cười thành tiếng nhưng gì cả.


      Hoàng đế nhìn thấy rất ràng, vẻ mặt nàng giống như tiểu hồ ly trộm được gà, thuận miệng hỏi: "Sao thế, chuyện gì mà nàng vui quá vậy?"


      " có gì." Thanh Li muốn suy nghĩ của mình cho biết nên qua loa cho qua, "Chỉ là vui vẻ vì mới nghĩ ra chuyện thôi."


      Hoàng đế bình tĩnh nhìn nàng, "—— Trẫm rất muốn biết."


      Thanh Li thấy cố chấp nên thuận miệng trả lời, "Cũng có gì, ta nghĩ biết có nên mời Tiêu lang ở lại quý phủ dùng bữa hay thôi."


      " được." Hoàng đế từ chối, "Ta vốn nhân lúc rảnh rỗi ra ngoài chút chứ trong Tuyên Thất Điện vẫn còn rất nhiều tấu chương chưa duyệt, thể bỏ bê được, đưa nàng về phủ xong trẫm hồi cung ngay."


      "Ồ!" Thanh Li nhàng lên tiếng, "Thế ạ."


      Ánh mắt Hoàng đế dừng người nàng lúc lâu, rốt cuộc mỉm cười ném quyển 《 Hoa gian từ tập 》 kia lại bàn rồi rồi chuyển đến bên cạnh Thanh Li.


      Thấy như vậy Thanh Li có chút sợ, nàng theo bản năng muốn tránh , ai ngờ mới vừa nhúc nhích bị Hoàng đế bắt được cách tay, ôm cả người nàng vào lòng .


      để cho nàng giãy giụa, Hoàng đế giữ chặt đầu vai nàng rồi áp sát vào tai nàng giọng thầm, "Diệu Diệu ngoan, cho trẫm biết, vừa rồi nàng cười gì thế, hửm?"


      Hai người gần nhau như vậy, lúc Hoàng Đế kề sát vào tai mình chuyện, thậm chí nàng có thể cảm giác được đôi tay mạnh mẽ và hơi thở nóng rực của .


      Tư thế này... Quá thân mật, cũng quá nguy hiểm.


      Thanh Li nằm trong lòng Hoàng đế, lông mi run run ngượng ngùng, nàng ngoan ngoãn lên tiếng, "—— phải ta rồi sao."


      "Tiểu Diệu Diệu, nàng ngoan." Hoàng đế ung dung nhìn nàng, ánh mắt sắc bén, "Mấy năm đạo hạnh của nàng mà muốn gạt trẫm, nàng còn kém xa lắm."


      Ánh mắt đảo vài vòng mặt Thanh Li, hình như nghĩ đến gì đó, "Thế nào, có hay đây?"


      Thấy như thế, Thanh Li bỗng sợ hãi, nàng gặp đúng đối thủ rồi, nàng đâm đâm ngón tay lên ngực , "Ta ... Lại sợ chàng vui..."


      " vui?" Hoàng Đế từ tốn lặp lại lần, sau đó cười nhạt nắm lấy cằm nàng, "Vậy là sao, ở trước mặt trẫm, Tiểu Diệu Diệu có lòng kính trọng từ lúc nào thế?"


      " phải mà." Lời của Hoàng đế có chút nguy hiểm, Thanh Li vội vàng phản bác, "Chàng đừng lung tung."


      "Ồ..., Trẫm đâu có lung tung." Hoàng đế đưa tay gẩy gẩy chiếc hoa tai Bạch ngọc liên của nàng rồi thuận thế cúi người xuống hôn chút, "Diệu Diệu thích trẫm nhất, có phải ?"


      Đối với chuyện đổi đề tài nhanh như chớp của Hoàng đế Thanh Li hết cách, nàng im lặng chút rồi dứt khoát để ý tới nữa, "Người muốn ta là chàng, người cắt ngang lời ta cũng là chàng, rốt cuộc chàng có muốn nghe hay ?"


      Ha, Tiểu Diệu Diệu tức giận.


      Hoàng đế thấy nàng sắp vươn móng vuốt ra rồi nên trêu nàng nữa, "Nghe chứ, Diệu Diệu ."


      Thanh Li nghiêng mặt lườm , "Khi nhìn thấy quyển 《 Hoa gian từ tập 》 này ta bỗng nghĩ đến chuyện khác —— Ta gọi chàng là Tiêu lang, như thế vốn là dựa vào họ mà gọi, nhưng Tiêu lang là danh xưng, có điều chỉ là như thế..."


      "Thế gian lưu hành rộng rãi câu 'Tiến vào Hầu môn sâu như biển, từ nay Tiêu lang chỉ là người qua đường', có gì hay cả, chàng cảm thấy vậy à, vậy mà chàng còn rất vui vẻ bảo ta gọi nữa...."


      Thanh Li phát ánh mắt nguy hiểm của Hoàng đế, nàng càng nghĩ càng thấy vui, ngay cả cái răng khểnh nằm trong phiến môi cũng kiềm nổi lộ ra bên ngoài, nếu bây giờ phải nằm trong lòng Hoàng đế có lẽ nàng cười lăn cười lộn đất rồi.


      Nếu là lúc khác nhất định Hoàng đế dạy dỗ nàng trận, song giờ khắc này thấy nàng tươi cười vui vẻ tinh khiết như vậy, cũng muốn gì thêm nữa.


      Có điều càng ôm Thanh Li chặt hơn, "Xưng hô thế này tốt, vậy đổi cái khác ."


      Hoàng đế cúi đầu nhìn nàng: "—— Nàng biết tục danh của trẫm chứ?"


      Tất nhiên Thanh Li biết .


      họ Tiêu, tên Phong Diễn, tên chữ là Thực Thu.


      Ban đầu nàng cũng biết, nhưng khi thánh chỉ phong hậu được ban xuống, Đổng thị kể sơ lược hoàn cảnh của Hoàng đế cho nàng nghe lần, bảo nàng phải nhớ kỹ, bây giờ may mắn là có tác dụng.


      Thanh Li ngờ đến chuyện này, mặc dù hiểu ý nhưng nàng vẫn gật đầu.


      Hoàng đế nắm chặt bàn tay của nàng rồi cúi đầu hôn chút, "Vậy Diệu Diệu tự nghĩ ra cách xưng hô , gọi là gì cũng được."


      Giống như nhớ ra gì đó, lại cười : "Trẫm thể giống như những người khác được, ngay cả đặt cái tên cũng khó, đặt lại càng khó hơn." Giọng điệu khó nén được chế nhạo, "Khó hầu hạ."


      Qua mấy canh giờ chung đụng ngắn ngủi, Thanh Li phát ra điểm —— Chỉ cần chạm đến giới hạn của Hoàng đế, vậy tính tình của rất dịu dàng.


      Mà điểm giới hạn của —— phải là ghét mình chịu gần gũi với sao! ╭ ( ╯ ^ ╰ ) ╮


      —— Cùng trải qua cả đời với nam nhân như vậy, đó là may mắn của nàng.


      Trong lòng Thanh Li mềm mại hẳn, nàng ngước nhìn Hoàng đế, nhàng lên tiếng, "Diễn lang."


      Hoàng đế mỉm cười nhìn nàng, cực kỳ dịu dàng trả lời: "Ơi..."


      Thanh Li gì nữa, nàng bình tĩnh nhìn nam nhân trước mặt này, lông mày rậm đầy khí, mũi cao thẳng, còn có đôi mắt sâu thẳm dịu dàng.


      Nàng càng ngắm càng thấy thỏa mãn, sau khi ấm ức vì biết tin về hôn của mình xong, nàng bắt đầu thầm trông mong, ấm áp, mềm mại, giống như có ánh nắng ấm áp chảy xuôi trong lòng nàng vậy.


      Tiếng mưa rơi lớn dần, cần vén rèm lên cũng nghe được rất ràng.


      khí hơi ấm áp của tháng tư mang theo chút khô nóng, giờ khắc này hoàn toàn hóa thành hơi nước mát lạnh, khiến lòng người ta càng sáng tỏ hơn.


      Khóe môi Thanh Li tràn ngập tươi cười, xinh đẹp hơn nhành hoa ngọc lan kia biết bao nhiêu lần, nàng tựa vào lòng Hoàng đế, đưa tay vòng qua thắt lưng rồi nhắm mắt lại, "—— Trời mưa."


      Có lẽ do thẹn thùng của thiếu nữ, có lẽ do tính tình của Thanh Li mà nàng cực kỳ ít khi thổ lộ nỗi lòng mình, càng cần đến chủ động làm gì đó.


      Song giờ, nàng lại chủ động tựa vào lòng , quyến luyến muốn rời xa, giống như con mèo mềm mại.


      Hoàng đế nắm tay nàng kéo tiểu nương sát lại mình hơn, chỉ cần hơi cúi đầu chút là có thể ngửi thấy hương thơm tóc nàng.


      Hình như mà mùi hương thảo, hương thơm nhàng thoang thoảng, êm dịu màng danh lợi.


      hít hà sâu rồi chôn đầu vào hõm vai nàng, đồng thời cũng lẳng lặng nhắm mắt lại.


      hiểu sao, trong lòng cảm thấy rất bình an.


      Nếu có thể như vầy cả đời còn mong gì hơn.


      Chỉ tiếc, bầu khí bình an này kéo dài được bao lâu, biết là do đâu mà xe ngựa bỗng chậm rãi dừng lại, bên ngoài mơ hồ có tiếng ồn ào lọt vào tai.


      Thanh Li tập trung nghe ngóng, trong lòng cũng hiểu được mấy phần.


      ra con đường này rộng, bên ngoài xe ngựa của mình lại có thị vệ hộ giá hai bên nên tức nhiên là chiếm cứ toàn bộ đường , xe ngựa trước mặt thể tiếp nên cầu phía mình nhường đường.


      Đừng người của Ngụy Quốc Công phủ có nhường hay , cho dù đồng ý nhường người bên cạnh Hoàng đế cũng tuyệt đối nhường.


      Muốn Hoàng đế nhường đường cho ngươi, ngươi có bao nhiêu mặt mũi? Là tiên trời à?


      —— Dù ở bất cứ nơi đâu cũng đều có quy tắc ngầm đấy, đương nhiên Đại Tần cũng ngoại lệ.


      mỗi xe ngựa của các nhà quyền quý trong Kim Lăng đều có ký hiệu riêng, mỗi lần vào đường hẹp người có gia thế tấp hơn nhường đường mời đối phương trước, đây mới là biết lễ nghĩa.


      Mặc dù Ngụy Quốc Công phủ dám là quyền thế nhất Đại Tần nhưng ít nhiều cũng có thể so với vị trí Tôn Giả, mấy năm nay Thanh Li ra ngoài chưa từng gặp qua chuyện phải nhường đường.


      Còn nữa, ngay cả khi đối phương nhường nàng trước phải gửi lời cảm ơn nàng nữa là, ở đâu ra thể loại gào thét đường, hùng hổ dọa người, đúng là biết phép tắc.


      Lệnh bài của Ngụy Quốc Công phủ sáng bóng treo phía trước, đương nhiên đối phương thể nào nhìn thấy, nếu như thế mà còn dám hô hoán bắt nàng nhường đường, chắc hẵn là có chỗ dựa rồi đây.


      Chỉ tiếc —— Thanh Li lười biếng mở mắt nhìn lên mặt Hoàng đế, nàng thầm cười cười —— Có Hoàng đế ở đây, dù cho đối phương là ai nữa tuyệt đối có lý gì nàng phải nhường đường.


      Đừng tới nhường đường, ngay cả nép sát chút cho đối phương qua cũng là chuyện tưởng, bây giờ chỉ có cách, đối phương rời khỏi con đường này, chờ xe ngựa của nàng qua rồi mới được tiếp.


      Đây là thế lực vô hạn của Hoàng đế thế gian này, có bất cứ ai được quá giới hạn.


      Thanh Li len lén liếc nhìn Hoàng đế lát, biết tại sao nàng rất muốn cười.


      Nàng đưa tay vuốt ve lông mày Hoàng đế, "Chắc trong những năm qua Diễn lang chưa từng gặp tình huống này đâu nhỉ?"


      Hoàng đế cúi đầu nhìn nàng, thấy vẻ nhịn cười của nàng gần như thể kiềm chế nổi nữa, hoạt bát xảo quyệt đến cực điểm, chỉ có thể thầm lắc đầu.


      hơi dùng sức bóp bóp các đầu ngón tay nàng, "Người ta phu thê nhất thể, nàng khá lắm, nhìn phu quân mình như thế vào thôi , còn cười thầm nữa."


      "Vậy mà vừa rồi trong lòng có trẫm." Hoàng đế lại cười cười, "Bây giờ ngẫm lại, hơn tám phần là lừa gạt rồi."


      "Diễn lang đừng gán tội lung tung cho ta." Thanh Li nghiêng người lườm nguýt , vẻ mặt như hoa đào, tiếng trong vắt, nàng cười hì hì, "Nếu ép ta quá, ta rồi, ta nhận đâu."


      Chỉ mới lát mà giở trò xấu xa rồi.


      Hoàng đế lắc đầu bật cười, "Loại chuyện này mà cũng có thể đổi ý à?"


      "Đương nhiên có thể, chẳng lẽ bệ hạ chưa bao giờ đổi ý hay sao?" Thanh Li chớp chớp mắt nhìn , giống như hoa đào ngày xuân, như hồ nước mùa thu gợn sóng, nàng nghiêng đầu : "Ta tin."


      Ánh mắt Hoàng đế chăm chú ngắm gương mặt Thanh Li, bình tĩnh nhìn lát rồi : "Tất nhiên là có."


      Thanh Li hồn nhiên chưa phát ra nguy hiểm đến gần, tâm tư nàng đặt hết lên chuyện bát quái, "Hả? Là gì thế?"


      Hoàng đế cười như cười, từng câu từng chữ vào tai nàng, "—— Tuy trẫm phải sói nhưng có thể ăn nàng ?"



      Ta trở lại rồi đây, trưa nay ta nghĩ mình cần ăn cơm nữa, ăn thức ăn chó no rồi. :yoyo44::yoyo44:
      Hí hí cuối cùng biết tên Hoàng già rồi nhé :th_98::th_98:
      Last edited: 9/11/17
      Nhiên Nhiên, samlee211, minhhanhng50 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :