1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Trẫm cũng rất nhớ nàng - Sơ Vân Chi Sơ Hoàn

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      @B.Cat ta thích câu này nhất luôn ak:yoyo55:

      Cơ mà chương sau dài đằng đẵng:yoyo65::032:
      B.Cat thích bài này.

    2. Traxy

      Traxy New Member

      Bài viết:
      12
      Được thích:
      11
      mặc dù thức ăn chó hận muốn chết nhưng vẫn phải ăn thôi, ăn nghiện luôn, làm người như mình đúng là thất bại :die::die::die:
      Tồn Tồn thích bài này.

    3. B.Cat

      B.Cat Well-Known Member

      Bài viết:
      635
      Được thích:
      854
      Chương dài nên ta thay mặt toàn thể hội viên cẩu độc thân tặng vũ điệu FA cổ vũ nàng @tồn tồn đây nè
      :yoyo14::yoyo19::yoyo14::yoyo19:
      Tồn Tồn thích bài này.

    4. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      Chương 15 Cung biến


      đợi Nguyên Thành trưởng công chúa lên tiếng dặn dò mấy câu nàng ta nghe thấy tiếng bước chân vội vã của hộ vệ dẫn đầu đoàn người của mình, trộn lẫn với tiếng mưa rơi bên ngoài có chút dồn dập.


      Lúc nàng ta nhíu mày giọng trầm thấp và thanh kéo màn chói tay vang lên giống như lưỡi câu có độc xông thẳng tới, trong nháy mắt vừa kích thích oán hận trong lòng Nguyên Thành trưởng công chúa vừa khơi dậy nổi sợ hãi nấp sâu trong lòng nàng ta.


      " là may mắn, có thể gặp điện hạ ở đây." Giọng chứa nét cười mơ hồ chậm rãi tiếp tục: "Có điều điện hạ tới đúng lúc, Bệ Hạ ngồi xe đối diện đưa nương nương về nên tránh được, mời điện hạ nhường bước."


      Nguyên Thanh trưởng công chúa ổn định tâm trạng, tinh thần cũng dịu lại rất nhiều, " ra là thế."


      " ra là Hoàng huynh và Hoàng tẩu ở phía trước." Giọng hàm ý chỉ trích, hời hợt cho qua, "Phần lớn bọn nô tài này đếu xuất thân từ mấy gia đình , chưa từng trải chuyện đời nên nhận ra xe ngựa của Ngụy Quốc Công phủ, đúng là đáng chết."


      Người bên ngoài cười ra tiếng, dường như tán thành nhưng dường như cũng châm biếm, biết đến tột cùng là có ý gì.


      Hai thị nữ bên cạnh nàng ta thức thời xốc rèm lên, vẻ mặt Nguyên Thành trưởng công chúa tươi cười, xinh đẹp khó tả, "Nếu là Hoàng huynh và Hoàng tẩu ta phải vấn an mới được..."


      " cần đâu ạ." Người nọ thản nhiên , "Trời mưa , bên ngoài rất ẩm ướt, Bệ Hạ nỡ để nương nương ra ngoài, điện hạ chỉ cần lui xuống là được rồi."


      Lời của người nọ rất khách sáo, nhưng hàm ý bên trong hề khách sáo chút nào -- Thân thể Hoàng hậu cao quý, bệ Hạ nỡ để người ướt mưa, chẳng lẽ bản cung đội mưa qua thăm hỏi bị ướt ít hơn nàng ta chắc?


      Mặt mày Nguyên Thành trưởng công chúa cứng đờ, đáy mắt thấp thoáng xấu hổ và giận dữ, có điều nàng ta che giấu rất kỹ cười đúng mực sai người đánh xe ngựa rời khỏi ngỏ hẻm này.


      Mặc dù mặt rất bình tĩnh nhưng trong lòng Nguyên Thành trưởng công chúa rối như tơ vò, khi phiền phức khó chịu từ đâu kéo tới biết.


      Thái giám tổng quản Trần Khánh.


      Nghĩ tới người này, hai tay nàng ta kiềm chế nổi bắt đầu run rẩy, mang theo sợ hãi mơ hồ, dù giấu trong mấy lớp y phục rộng thùng thình vẫn trấn áp được.


      Nguyên Thành trưởng công chúa cúi đầu xiết chặt hai tay mình để nổi sợ hãi của mình lộ ra ngoài.


      Ngày xưa, Trần Khánh chỉ là thái giám hơn kém trong mắt nàng ta, song giờ khắc này ông có thể khiến Nguyên Thành trưởng công chúa cực kỳ sợ hãi, lại đúng là châm chọc.


      về ân oán của Nguyên Thành trưởng công chúa và Trần Khánh là chuyện xưa rồi.


      Năm đó, khi Hoàng đế còn chưa đăng cơ cũng từng trở về Kim Lăng.


      Khi ấy, nàng ta chịu nổi vị đích huynh trưởng thô tục này, ngay tiếp theo cũng xem thường người hầu hạ bên cạnh , chỉ cần nhìn thấy xa xa trong cung là nàng ta vội vã tránh , e sợ bị lây xui xẻo của .


      lần, Nguyên Thành trưởng công chúa cưỡi ngựa hồi cung gặp phải Trần Khánh, xưa nay nàng ta thích tên thái giám hầu hạ bên người huynh trưởng, thế là nàng ta phòng ngựa qua rồi tiện tay quất mấy roi lên người ông, tên nô tài ti tiện kia quỳ rạp mặt đất dám ngẩn đầu lên, ngay cả kêu đau tiếng cũng dám.


      Thái độ thích huynh trưởng của nàng ta thể rất ràng, những người khác đương nhiên nhìn ra được, tuy nhiên -- Nhìn ra nhìn ra, nàng ta là nữ nhi phụ hoàng thương nhất, là công chúa cao quý nhất Đại Tần, mà khi đó Hoàng đế cùng lắm Hoàng đế chỉ là hoàng tử được hoang nghênh mà thôi, cho thể diện, có thể làm gì chứ?


      Lúc nhìn mình cũng vô cùng lạnh nhạt, thể chút bất mãn nào


      -- Thậm chí phụ hoàng cũng gì.


      Chỉ là, sau này mọi chuyện dần thay đổi theo thời gian.


      Tiên đế đột ngột băng hà, chưa định người kế vị, mấy vị hoàng tử lớn tuổi bắt đầu rục rịch, mẫu tộc của hai hoàng tử tuổi cũng có tâm, nhất thời Kim Lăng bất ngờ thay đổi.


      Nguyên Thành trưởng công chúa có huynh đệ ruột thịt, vì để đảm bảo nửa đời sau vinh hoa nên tránh khỏi tìm nơi nương tựa.


      Người nàng ta và Tĩnh An Hầu phủ lựa chọn chính là Tam hoàng tử thế lực hùng mạnh nhất.


      Ban đầu, mọi chuyện vẫn giống như tưởng tượng của nàng ta, Tam hoàng tử thúc ngựa xung trận trước, lần đầu ra tay lôi kéo được hơn phân nửa cựu thần của tiên đế, tiếp theo bắt đầu lên kế hoạch tẩy trừ thế lực của các hoàng tử còn lại.


      Thắng lợi trong tầm tay bỗng chốc xuất vật cản.


      --- Huynh trưởng chưa từng được coi là uy hiếp bỗng trở về từ Tây Bắc.


      thầm lôi kéo mười sáu đội thị vệ của Kim Lăng, dọc theo đường niêm phong miệng quan viên vô cùng chặt chẽ, mọi người đều cho rằng xuất quân vội trở về chịu tang tiên đế, đêm trước khi hoàng quyền luân chuyển, đóng quân bên ngoài cửa thành.


      Ý đồ trong đó quá ràng.


      Về sau mỗi khi nhớ lại Nguyên Thành trưởng công chúa đều cảm thấy rất châm chọc -- Trong lúc các hoàng tử ngu xuẩn chém giết nhau có người chờ kẻ địch kiệt sức rồi mới ra tay, chờ ngày thu hoạch.


      Bây giờ nghĩ lại, Hoàng đế có thể nhẫn nhiều năm như thế, con người mảy may dao động, thành công cũng phải có lý.


      Tâm tư sâu như biển, cộng thêm thầm chịu đựng, chỉ có người phi thường mới làm được, khó trách có thể lên ngôi Hoàng đế, người thua tay chỉ có thể khóc thôi chứ thể làm gì.


      Hai lực lượng bảo vệ mạnh nhất của thành Kim Lăng là mười sáu đội thị vệ và cấm quân Hoàng thành, tại Kim Lăng mười sáu đội thị vệ thầm cống hiến cho Hoàng đế, còn cấm quân chỉ trung thành với Hoàng đế tại vị, giờ khắc này tân đế chưa xác định, các hoàng tử hẹn mà cùng đánh hơi ra nguy hiểm.


      Theo bản năng, bọn họ lướt nhìn qua khuôn mặt dữ tợn của nhau rồi hẹn mà cùng hư tình giả ý đồng tâm hiệp lực.


      --- Bởi vì kẻ địch chung của bọn họ quá mạnh.


      Cuối cùng chuyện trước mắt chỉ có thể đoàn kết lại mới có hi vọng thắng lợi.


      Có điều, lúc này mới đoàn kết muộn rồi.


      Trong tay các hoàng tử có quá năm trăm binh sĩ, cộng hết lại chỉ hơn mấy ngàn, chống đối với hơn mười vạn đại quân có khác gì muối bỏ biển đâu.


      Hơn nữa đám binh lính quen sống an nhàn sung sướng này làm sao là đối thủ của quân đội Tây Bắc dũng mãnh, cần đến lực lượng, chỉ khí thế thôi thất bại thảm hại.


      Trước sức mạnh tuyệt đối trước mắt, mưu quỷ kế hoàn toàn có tác dụng gì.


      Tuy nhiên điều khiến người ta yên tâm chính là, thái độ của Hoàng đế cũng quá ngông cuồng, chỉ đóng quân ngoài thành chứ hề đụng đến sợi tóc của binh lính trong thành.


      Dưới giằng co lạ lùng như thế, qua bảy mươi hai ngày đặt linh cữu, trong cung mới tiến hành nghi thức đưa tang tiên đế.


      Kể ra cả đời tiên đế, bình Nam Việt, xây dựng An Đông, giảm thuế má, khống chế chiến tranh, có thể đời minh, có điều chỉ sợ ông chưa từng nghĩ đến chuyện cốt nhục ruột thịt của minh gây ra trận náo động lớn như vậy.


      Chuyện này cũng biết thế nào -- Ông ra quá mức đột ngột, lăng tẩm và vật dụng đều kịp chuẩn bị hỗn chiến xảy ra, đường đường là đế vương, thế mà sau khi mất bảy mươi hai ngày hoàng thất mới tiến hành đưa tang, ngẫm lại cũng đáng buồn.


      Mặc dù tiên đế tự tay lật đổ Hà gia, cũng thích Hà phi, nhưng là -- Ông chưa từng phế Hậu.


      Nếu như vậy, Hoàng đế là trưởng tử danh chính ngôn thuận, là người thừa kế chính tông của ngôi vị này.


      Nghĩ tới đội quân đóng bên ngoài cửa thành, tâm tư đám triều thần bắt đầu dao động.


      -- Gia tộc chúng ta phải ngoại gia của các hoàng tử, cũng phải thê tộc của bọn họ, dựa vào cái gì bắt chúng ta chết chung chứ?


      Nếu để vị trưởng tử này kế vị, chừng gia tộc của chúng ta xuất vị nương nương cũng nên.


      Kể từ sau ngày đưa tang tiên đế, bầu khí trong triều rất quái dị, đám đại thần trước kia vỗ ngực thề son sắt bây giờ lại sinh ra mấy phần mờ ám.


      Đám hoàng tử vô dụng kia làm sao phát ra, có điều phát ra cũng lực bất tòng tâm.


      Trong Nội điện, Tam hoàng tử là người đầu tiên đứng ra, chất vấn Hoàng đế dưới bàn thờ của Tiên đế --- Suất quân vôi vã về chịu tang mà lại đóng quân ở Kim Lăng, vậy mục đích là gì?"


      Nguyên Thành trưởng công chúa là nữ nhi lớn nhất của tiên đế, thân phận cần phải , cộng thêm mối giao tình với Tam hoàng tử, đương nhiên nàng ta gần gũi với vị hoàng huynh này nhất.


      Tam hoàng tử dùng lời lẽ chính đáng chất vấn, nàng ta ngồi bên cạnh nghe nhưng chỉ cúi đầu , khi lời dõng dạc của Tam hoàng tử vừa dứt, trong Nội Điện bỗng lâm vào im lặng đáng sợ, sau đó gần như theo bản năng, nàng ta ngẩng đầu dò xét nết mặt Hoàng đế -- Người này vẫn luôn là vị huynh trưởng mà nàng ta xem thường nhất.


      Song đến giờ khắc này, nàng ta mới phát , bị huynh trưởng này... ra vô cùng giống tiên đế.


      mặt mỉm cười lạnh nhạt chậm rãi đến chỗ Tam hoàng tử, khóe môi hơi động đậy, ngay lập tức rút kiếm chỉa vào yết hầu Tam hoàng tử.


      Giống như đóa hoa nở rộ, mau loãng văng tung tóe.


      Nguyên Thành trưởng công chúa là người đứng gần nhất, những tia máu ấm áp, mang theo mùi tanh nồng thuận thế văng tung tóe lên mặt và cả người nàng ta, sau đó từ từ chảy xuống, giống như con giun lạnh lẹo uốn lượn quanh thân thể, chảy từ mặt nàng ta xuống phía dưới.


      Những tia máu vô cùng ấm áp nhưng lại giống bàn tay người chết, nhàng lướt qua mặt nàng ta, khiến nàng ta chịu nổi mà run rẩy.


      Nháy mắt đó, hồn nàng ta gần như lìa khỏi xác, tiếng thét chói tai lơ lửng trung, ánh mắt thê lương nhìn màn mà nàng ta chưa bao giờ tưởng tượng nổi.


      Thế nhưng vẻ mặt Hoàng đế vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mang theo chút tươi cười, Nguyên Thành trưởng công chúa cố gắng chịu đựng đứng ngây ra như phỗng, ngay cả đưa tay lau mặt cũng dám.


      Nàng ta sợ ngây người, những người còn lại cũng thế, Lục công chúa sau lưng còn quá thét lên tiếng rồi ngất tại chỗ.


      Ngũ công chúa còn tỉnh táo cũng tốt hơn bao nhiêu, nước mắt ràn rụa dám lau, cả người cong lại ngồi dưới đất ngừng phát run.


      ai biết vị huynh trưởng này nghĩ cái gì, càng biết rốt cuộc muốn làm gì.


      Thực lực hai bên quá khác biệt, đến nỗi thấy mang kiếm vào điện thờ, bất kính với tiên đế cũng ai dám lên tiếng tranh chấp với .


      Tuy nhiên ngờ rằng, thứ hời hợt cầm mà bọn họ đều nghĩ là hung khí đó trực tiếp lấy mạng Tam hoàng tử.


      Thậm chí ánh mắt chưa từng chớp cái.


      Các hoàng tử còn lại kịp phản ứng đoàn kết lại ngừng công khai lên án Hoàng đế.


      Môi hở răng lạnh, máu chảy ruột mềm --- phải do bọn họ muốn là được.


      Xuyên qua cửa sổ mở nửa, ánh mặt trời ảm đạm len lỏi vào chiếu lên mặt Hoàng đế.


      Nguyên Thành trưởng công chúa nhìn thấy mỉm cười.


      Dưới ánh mặt trời hám răng trắng của vô cùng chói mắt, sáng đến nổi khiến người ta giật mình.


      Linh hồn nàng ta lơ lửng giữa trung, năm giác quan gần như trống rỗng, chỉ còn nghe Hoàng đế dặn dò thuộc hạ, lọt vào tay nàng ta bỗng cảm giác như bị rơi xuống hầm băng, lồng ngực lạnh buốt, nàng ta lập tức tỉnh táo lại.


      : "--- Giết hết ."
      Last edited: 9/11/17
      Phong nguyet, Nhiên Nhiên, samlee21148 others thích bài này.

    5. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,210
      Được thích:
      4,619
      Thank nàng <3 Ngủ ngon nhé :yoyo45:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :