1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trọn đời có duyên - Viên Nghệ (Quân Nhân) (Full 67 Chương+ 1 NT) - Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 40:

      Buổi tối Lý Thụy lái xe đưa chị về nhà, Diệp Dĩ Mạt ngồi ở trong xe, mực biết với Tất Tử Thần chuyện này như thế nào, cũng nghĩ tới, ba lòng muốn tác hợp cho bọn họ bây giờ lại phản đối.

      "Chị , Chị với Thần của em có phải tiến hành tới bước này, bước này hay ~" Lý Thụy lái xe, nhướng mày gương mặt đứng đắn.

      Diệp Dĩ Mạt lườm cái, cái gì gọi là Thần của em? Lúc nào thành em vợ của người ta rồi? Còn nữa, loại chuyện đó, thân là em út nên hỏi sao???"Lái xe cho tốt vào, ngậm miệng của em lại."

      Lý Thụy cam lòng bĩu môi, yên tĩnh được lúc, lại hỏi: "Chị, ra chị cần lo lắng cho ba và mẹ đâu, dù sao sang năm em tốt nghiệp đại học rồi, đến lúc đó ba mẹ còn có em chăm sóc."

      Diệp Dĩ Mạt nhìn mặt mũi em trai khó có lúc được nghiêm túc như vậy, trong lòng khẽ dâng lên hơi ấm, nhưng ngoài miệng nghĩ để cho hài lòng: "Chờ em có thể chăm sóc được ba mẹ chắc còn xa lắm." Coi như lập gia đình, cũng nhất định chăm sóc được người trong nhà chứ?" Em nên nhanh chóng mang con dâu về nhà cho hai người bọn họ xem chút mới đúng là nghiêm chỉnh đấy." Thân thể của ba và dì Trần cũng tệ, nếu có gì bất ngờ xảy ra đến lúc cần bọn họ chăm sóc, tối thiểu cũng phải mười năm nữa, tên nhóc này, đừng dùng những lời qua loa tắc trách như vậy mà với chứ, mặc dù có điểm cảm động.

      "Được rồi chị à, còn cái này làm gì, phải theo như chị em phải lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình sao?" Lý Thụy phồng lên miệng, "Đến nơi rồi, chị à em lên nhà đâu, em phải nhanh chóng trở về trường học đây." Trở về trường học tìm mấy người lão ngũ lão lục thương lượng bước kế tiếp của công ty như thế nào .

      " đường cẩn thận chút." Diệp Dĩ Mạt qua cửa sổ xe chăm sóc tiếng, nhìn xe rời mới vào cầu thang.

      Còn chưa vào nhà, điện thoại di động rung lên, "A lô, Tử Thần." Diệp Dĩ Mạt còn chưa nghĩ ra với như thế nào, ngược lại gọi điện thoại tới.

      "Tiểu Mạt, ở nhà à?"

      "Còn chưa có vào nhà đâu, chờ chút, em lấy cái chìa khóa."

      Tất Tử Thần nghe bên đầu điện thoại kia sột sột soạt soạt, khóe miệng nâng lên nụ cười nhàn nhạt."Này, nghe sao?" Diệp Dĩ Mạt vào nhà, bỏ giày cao gót chân ra, cả người đều ngã xuống ghế sô pha.

      "Ở đây, mệt chết ?"

      "Cũng may, chỉ là giày có chút hơi chật." tay xoa lòng bàn chân, tay nghe điện thoại.

      "Về sau có thể giày cao gót đừng ." Tất Tử Thần nghĩ đến lần đầu tiên lúc bọn họ gặp mặt cũng bị đôi giày cao gót kia cho hành hạ đến đủ thảm hại: "Em ngâm chân trong nước nóng, tốt hơn đấy."

      "Dạ, đợi lát nữa ." Diệp Dĩ Mạt nghẹo đầu tựa vào ghế sa lon: " Gần đây em cũng có ngày nghỉ, nếu qua thăm "

      Tất Tử Thần cười khẽ: "Dù sao cũng xa, chủ nhật qua cũng được mà." Dừng chút, lại giọng cười : " nộp báo cáo kết hôn lên rồi, Chính ủy Triệu mau chóng trả lời lại, đúng rồi, phòng ốc trong đơn vị cũng phân cho, lớn lắm, nếu như em thích, chúng ta có thể mua căn hộ ở trong nội thành cũng được." Tiền gửi ngân hàng nhiều năm như vậy chắc cũng đủ để trả tiền đặt cọc rồi (*trong mua trả góp) .

      "Tử Thần. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt chợt trầm mặc lại: "Ba em, ba em . . . . . ."

      "Tiểu Mạt." Tất Tử Thần chợt nghiêm túc cắt đứt lời của : " hiểu ý tứ của chú Diệp." Tất Tử Thần cũng biết chuyện gì xảy ra, chợt hề có phong độ ngắt lời của , nhưng chính là muốn mạo hiểm, muốn từ trong miệng nghe được cho dù là lời hơi chần chờ.

      "Tiểu Mạt, chú Diệp chỉ vì muốn tốt cho em thôi, nhưng mà. . . . . ."

      Nhưng chỉ chốc lát, Diệp Dĩ Mạt cũng đợi nửa câu sau: "Nhưng mà cái gì?"

      "Nhưng mà, nhớ em lắm." Giọng đàn ông trong điện thoại trong sáng trầm thấp, thẳng tắp đụng lòng của , có lời ngon tiếng ngọt buồn nôn, chỉ câu ‘ nhớ em lắm’, lại như có ma lực thể dự đoán được vậy, khiến vành mắt Diệp Dĩ Mạt trong nháy mắt đỏ hồng.

      Đứa ngốc, mới cách xa tới ngày mà.

      " cái gì đó. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt che miệng, thanh khẽ run: "Mới cách xa bao lâu đấy." cũng nhớ , rạng sáng , từ buổi sáng đến bây giờ trong đầu biết nhảy qua bao nhiêu lần lưu luyến khuôn mặt tươi cười ấm áp của rồi.

      "Tiểu Mạt, rất muốn gặp em." Tất Tử Thần dán lên điện thoại di động, sau ngày bận rộn, thần kinh căng thẳng rốt cuộc khắc kia khi nghe được giọng của buông lỏng xuống. Rất nhớ em ở bên cạnh, vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt tươi cười sáng rỡ của em, tối về, thấy hình ảnh em cười tủm tỉm chuẩn bị cơm tối, mà phải ký túc xá lạnh lẽo vắng vẻ này.

      Lời của Diệp Kiến Quốc, cũng có ai nhắc tới, làm ba chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi, chưa từng nghĩ tới việc gây khó dễ cho con .

      "Tiểu Mạt, hoặc là chúng ta ở bên trong chung cư bộ đội mua phòng thôi." Tất Tử Thần lại nhắc tới cái vấn đề này, hôm nay xem căn phòng mà đơn vị phân cho, là vị lão Chính ủy để lại, hơn tám mươi thước vuông, coi là , nhưng phòng ốc lâu hơn chục năm, hơn nữa có ban công mà thích.

      "Mua phòng ốc à, hình như bây giờ phòng ốc đều tiện nghi đấy." Diệp Dĩ Mạt cắn môi , phải tốt nghiệp đại học rồi làm lính sao? Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Hay là đãi ngộ của lính tốt như vậy?

      Tất Tử Thần cong cong khóe miệng: "Em đừng quên chồng em học chuyên ngành gì ở đại học đấy." học kinh tế đấy, từ năm thứ hai đại học bắt đầu đầu tư, mặc dù có thua lỗ, nhưng vận khí của coi như tệ, mấy năm đại học cũng thu được ít, cộng thêm sau khi lính cũng có chi gì, tiền lương tích được cũng lên sáu con số rồi.

      "Ai nha nhìn ra, em còn câu được người giàu cơ đấy~" Diệp Dĩ Mạt che miệng cười, mỗi lần đến tương lai của bọn họ, trong lòng liền tràn đầy ước mơ, căn nhà nho có bóng dáng ấm áp của .

      " Chừng nào em tới đây lần, chúng ta xem phòng ốc chút, sau đó nhanh chóng lắp đặt toàn bộ thiết bị, vấn đề cũng lớn."

      "Chờ qua tháng thi này, em qua chuyến." Diệp Dĩ Mạt lên tiếng, hôm nay nếu ba còn chưa có nghĩ tới, vốn cho là ba và dì Trần đều coi trọng bọn họ, cho nên cho là khi ba biết bọn họ muốn kết hôn vỗ tay ăn mừng, ai biết phút cuối cùng ba lại đổi ý chứ?

      Cho nên , phải tìm cơ hội thẳng thắn chuyện cùng ba. thể đợi báo cáo kết hôn được phê chuẩn rồi, ba còn chút tin tức cũng biết đấy.

      "Tiểu Mạt, chú Diệp để chuyện cho, ngày xưa còn có con rể tới cửa cầu hôn đấy, cũng làm như thế lần." Tất Tử Thần cố làm ra vẻ buông lỏng , trong lòng lại thầm, lực chiến đấu của lão gia tử nhà có yếu chứ?

      "Được rồi, em biết rồi, nhanh nghỉ ngơi , hôm nay lên đường lại bận bịu cả ngày rồi hãy ngủ giấc ngon nhé." Diệp Dĩ Mạt giọng dặn dò.

      "Yes Sir, nghe lời vợ . Vợ đại nhân cũng ngủ ngon nhé." Tất Tử Thần cười giỡn : "Vợ à, em cúp máy trước ."

      Diệp Dĩ Mạt khẻ nở khuôn mặt tươi cười, nghe lời cúp điện trước. Nhào vào giường của mình, ga giường mới vừa thay còn mùi vị của , Diệp Dĩ Mạt lại giống như còn có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt người , nhạt đến nỗi ngửi được mùi thuốc lá, còn có hỗn hợp mùi nước cạo râu và dầu gội đầu, nhàng mà sung sướng, giống như vậy.

      Tất Trọng Tường đối với con trai duy nhất của mình, kiêu ngạo đó là giả, từ đến lớn, tiểu tử thúi này vẫn luôn làm bá vương ở trụ sở quân đội, bướng bỉnh có bướng bỉnh, nhưng chỉ dùng nắm đấm, càng thêm dùng thực lực để những đứa bé khác phục tùng, cho dù là thành tích ở trường học hay là trình độ được hoan nghênh trước mặt giáo viên, đứa này vẫn luôn là người nổi bật.

      Đều cha con là kẻ thù, tiểu tử thúi này lại lớn lên càng nghe lời, để cho học trường quân đội, thế nhưng nghe lời bọn họ lại điền nguyện vọng trường đại học nổi tiếng ở thủ đô, còn dám bốn năm cũng về nhà, hại ông bị vợ mình trách tội bốn năm liền, vừa nhắc tới con trai liền oán ông.

      Sau lại cũng biết chuyện gì xảy ra, tốt nghiệp đại học xong, tiểu tử này ngược lại tiếng nào ghi danh vào trường quân đội, còn cho người khác biết là con trai của quân trưởng Tất.

      muốn có cốt khí ông thành toàn cho , Tất gia từ xuống dưới, người nào giúp . ngờ, tiểu tử này thế nhưng cũng lăn lộn đội gió đạp mưa, tốt nghiệp ưu tú trường quân đội, liên trưởng trẻ tuổi nhất, sĩ quan có tiền đồ nhất.

      Làm cha con hơn 30 năm, đứa con trai này duy nhất chưa từng bị ăn đòn của ông, đại khái là ấy là lần gặp con của lão Diệp. Vốn cho là lần này cũng chỉ qua loa, ai biết tiểu tử này sau khi trở về lại cười ấn tượng tệ?

      Sau đó, Tiểu Trương trong bộ đội gọi điện thoại đến cũng biết tiểu tử này đương, bạn rất xinh đẹp, ông biết, tiểu tử này thích nha đầu Tiểu Mạt này, nếu để cho tất cả mọi người đều biết, tiểu tử thúi này, luôn luôn cực kì có chủ kiến.

      Để cho ông kinh ngạc chính là cuộc điện thoại ngày hôm qua. Tiểu tử này vừa lên liền câu ‘ba’, là ông biết khẳng định có chuyện tốt.

      Quả nhiên.

      Cháu nội?

      Hừ hừ?Cháu nội? Thế nhưng lại bảo ông giúp tay thúc giục thúc giục kết quả báo cáo kết hôn, là sợ cháu nội ông đợi kịp ? Tiểu tử thúi này! Ai u này, nhiều năm như vậy rốt cuộc tiểu tử thúi này làm việc khiến ông hài lòng rồi!

      "Lão Diệp à, này hai đứa trẻ cũng đều , tôi thấy vẫn nên tranh thủ thời gian xử lý tình thôi." Tất Trọng Tường cười híp mắt với Diệp Kiến Quốc.

      Diệp Kiến Quốc rất buồn bực, con của ông muốn kết hôn, tại sao ông làm ba lại là người cuối cùng biết? Ban đầu ông còn tưởng rằng tiểu tử thúi này là người đàng hoàng chứ, nhìn dáng dấp khác suy nghĩ nhiều!

      Dò xét thấy mặt chiến hữu cũ ở đối diện đen lại, Tất Trọng Tường vội vàng rót ly trà cho ông, vì cháu nội tương lai, muốn ông nội này làm gì cũng được: "Lão Diệp à, hai nhà chúng ta cũng xa, về sau chúng ta có thể thường xuyên ngồi chung uống trà đánh cờ nha, sau này Lý Mân và Trần Hạnh cũng có thể cùng nhau trò chuyện tán gẫu, phụ nữ bọn họ chuyện phụ nữ, hai ông già chúng ta uống trà của chúng ta."

      Dừng chút, lại bổ sung: "Về sau lễ mừng năm mới hai nhà chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm nha, sau này có đứa cháu , hai chúng ta ngày đổi phiên , thay phiên chăm sóc, ông thấy thế nào?"

      Phải đấy, cũng bắt đầu bàn đến vấn đề chăm sóc cháu nội cháu ngoại rồi đấy.

      Diệp Kiến Quốc nhéo lông mày suy tính lâu, cuối cùng cũng : "Cháu ngoại bảo bối tuần lễ bốn ngày tôi trông, ba ngày ông trông."

      Tất Trọng Tường nghẹn họng, lão Diệp này quá ác, thế nhưng dùng cái này làm điều kiện, chỉ vì trước tiên đem mẹ cháu nội tương lai bắt về, hay là đồng ý trước : "Được, vậy cứ quyết định như thế, sau này ông chăm bốn ngày, tôi chăm ba ngày, chu toàn ?"

      Có thể là giáo Diệp sinh đôi ?
      garan2602Chris thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 41:

      Để lớp mười hai thi khảo sát học kỳ lần thứ ba xong, Diệp Dĩ Mạt liền leo lên tàu Nam Kinh.

      Lần này Nam Kinh, tâm tình có chút giống với lần trước. Khi đó, có ba phần tình nguyện, ba phần xấu hổ, dù sao cũng bị trưởng bối dùng các loại lý do ‘buộc’ thăm đối tượng hẹn hò của mình, loại cảm giác đó, luôn có khả năng mừng rỡ như điên .

      Mà lần này ―― Diệp Dĩ Mạt cười khẽ, quá nửa năm, quan hệ của hai người cũng có chuyển biến cực lớn, từ đối tượng hẹn hò ban đầu biến thành cặp đôi ngọt ngào. như vậy, lần này Nam Kinh, ngược lại có chút cảm giác ngàn dặm thăm chồng, nếu bi tình nữa, chừng liền thành Mạnh Khương ngàn dặm tìm chồng rồi.

      tàu ngủ giấc, lúc mở mắt lần nữa, Nam Kinh ở trước mắt. Lần này tới ga tàu đón là binh sĩ trong doanh của Tất Tử Thần, hình như gọi là Phùng Vĩ, lần trước tới gặp lần.

      "Chị dâu chị khỏe chứ, hôm nay trại phó của bọn em bị doanh trưởng bắt lao động rồi nên cử em tới đón chị, chị dâu lên xe trước ." Mở miệng tiếng chị dâu, mở miệng tiếng chị, nghe được Diệp Dĩ Mạt cũng có chút choáng váng, bình thường những học sinh trong lớp kia cũng có lễ phép như vậy!

      "Tiểu Phùng, cậu cần phải khách khí như vậy đâu, gọi tôi là giáo Diệp là được rồi." Kêu Tiểu Diệp cái gì. . . . . . Diệp Dĩ Mạt lại thấy hơi trẻ con, cảm giác mình vẫn muốn chiếm tiện nghi của người ta, vẫn nên dùng quy củ nghề nghiệp mà gọi thôi.

      "Được, chị dâu, vậy chị ngồi ạ." Tiểu Phùng vui vẻ.

      Diệp Dĩ Mạt: ". . . . . ." Đứa này chân thành, ứng phó cũng tệ.

      Vẫn phải ghi danh ở cổng vào như cũ. Chỉ là Diệp Dĩ Mạt cũng phát , trải qua lần thăm người thân trước, đại khái mình cũng khá nổi tiếng ở bộ đội, bởi vì lính trinh sát đứng nghiêm gác cổng thấy đều mở miệng tiếng chị dâu, còn vội giúp mang hành lý nữa, nhiều đứa bé thành , so đám hỗn tiểu tử trong lớp kia biết hiểu chuyện hơn bao nhiêu. giáo Diệp đánh giá cao như thế.

      "Chị dâu, mới vừa rồi người lính gác kia pháo binh trinh sát doanh chúng em, lần trước gặp qua chị rồi." còn là thành viên huấn luyện viên trong quân huấn, chính người nhường chỗ ngồi cho chị dâu, tiểu binh đáng thương bị liên trưởng Mã uy hiếp quấy rầy trại phó thương lượng huấn luyện liền tăng gấp năm lần kia, cho nên mới nhìn cái liền nhận ra rồi.

      " Bây giờ trại phó các cậu ở làm gì vậy?" Diệp Dũ Mạt ngồi ở trong phòng làm việccủa Tất Tử Thần, uống cốc nước Tiểu Phùng đưa tới.

      “Hình như là về chuyện khảo hạch, liên trưởng kéo trại phó cùng nhau xử lý.”

      “Như vậy à, này Tiểu Phùng cậu giúp , mình tôi chờ ở nơi này là được rồi.” Diệp Dĩ Mạt cười . Phòng làm việc của Tất Tử Thần tới lần, trong ấn tượng của phòng làm việc đơn giản đến đơn sơ, lần này nhìn lại, thế nhưng giống như nhiều hơn chút hơi người.

      bàn làm việc, dựng khung hình, hình như lần trước chưa từng nhìn thấy. Diệp Dĩ Mạt có chút ngạc nhiên, nhưng ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có chiến sĩ qua, cũng ngượng ngùng trực tiếp tới nhìn, chỉ có thể lẳng lặng mà ngồi ở nơi đó, cầm cốc sứ trong tay.

      Cũng biết đợi bao lâu, tường kim chỉ phút ước chừng được hơn nửa vòng lớn, Diệp Dĩ Mạt mới nghe thấy có tiếng người mở cửa.

      chỉ có mình Tất Tử Thần vào.

      theo phía sau Tất Tử Thần là vị quân nhân ước chừng bốn mươi mấy tuổi, mặt mang theo ý cười hiền lành, thấy vội vàng cười : “Ngại quá em dâu à, là hôm nay tôi lôi kéo Tiểu Tất giúp tôi chút chuyện, trì hoãn các em gặp mặt, là ngại quá.”

      Diệp Dĩ Mạt có chút ngượng ngùng, phải chị dâu chính là em dâu, đúng là có xưng hô khác. Vội vàng khoát khoát tay, mỉm cười : “ quan trọng, các có chuyện công việc phải làm thôi, dù sao em cũng đợi bao lâu.” Từ lúc vào, ánh mắt của liền cách nào từ người rời , chỉ hơn tháng thấy, hình như lại gầy hơn, gương mặt tuấn dật của hốc hác ít, vóc người thon gầy hình như phải chống đỡ quân trang cứng rắn rộng rãi.

      “Được rồi, tôi cũng quấy rầy các người nữa, tôi tranh thủ rút lui.” Thẩm Bân cười híp mắt , vừa vừa vỗ vỗ bả vai Tất Tử Thần. Hôm nay và ngày mai nhanh chóng mà xem phòng, cho ngươi tối đa là ngày rưỡi ngày nghỉ.” Tất Tử Thần từng với ông chuyện muốn mua phòng, nhà cấp cho quả có chút cũ rồi, còn là hướng Bắc, lấy ánh sáng tốt. Muốn cùng vợ có căn nhà thoải mái, rất bình thường. Thẩm Bân rất hiểu bọn họ, dù sao ban đầu ông và vợ ông cũng trải qua thiên tân vạn khổ (trăm cay nghìn đắng) mới đến được với nhau, cách trở hai nơi hơn ba năm, mãi cho đến khi con lên tuổi chẳn rồi, hai người mới rốt cuộc đến ở nơi, khổ tận cam lai như thế sau quý trọng, làm cho ông càng thêm hiểu được tất cả vợ chồng quân nhân, cho dù là vị hôn phu vị hôn thê.

      “Cám ơn doanh trưởng.” Tất Tử Thần hướng doanh trưởng kính quân lễ.

      Thẩm Bân thẹn với lương tâm, chắp tay sau lưng ngâm nga bài hát ra khỏi phòng làm việc của Tất Tử Thần. Như vậy, trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ thôi.

      Giữa ban ngày, kéo rèm cửa sổ lên ảnh hưởng tốt, Tất Tử Thần chỉ có thể kiềm chế kích động muốn ôm vào lòng lại, nâng lên khóe môi, giọng hỏi: “Có mệt hay ? Đói ?” Tuy bảo Tiểu Phùng mang ăn cơm trước, nhưng cũng biết rốt cuộc hay nữa. Thức ăn bộ đội đều là mười phần phân lượng, giúp ăn đồ còn dư lại, có thể bởi vì sợ lãng phí căn bản ăn cái gì hay ?

      quá đói, chờ cùng ăn cơm.” Diệp Dĩ Mạt đem cái cốc trong tay đưa cho : “Mới vừa hết bận?”

      “Đúng vậy.” Tất Tử Thần ngồi xuống bên cạnh , nghiêng thân thể đem nâng tay bao chặt lại, vừa đến mùa đông toàn thân liền lạnh băng, cũng biết nha đầu này trải qua 28 trước như thế nào được. “Doanh trưởng cho nghỉ ngày rưỡi. Chúng ta ra bên ngoài ăn , thuận tiện xem phòng chút.” ngày rưỡi ngày nghỉ này là do liều sống chết tăng giờ làm việc tuần lễ mới có được đấy.

      Phụ cận bộ đội mới xây chung cư, tuy thể giống ý nghĩa “gần” đánh đồng như bình thường, nhưng mà rốt cuộc so với nội thành dễ dàng hơn, mỗi ngày cũng có thể về nhà.

      Nhà, nghĩ đến cái chữ này, trong lòng Tất Tử Thần liền ấm áp, mỗi ngày mở cửa, thấy khuôn mặt tươi cười đầy ấm áp của , tốt đẹp như vậy, nếu mà trong phòng khách còn có mấy đứa trẻ như viên thịt béo tròn càng tốt, như vậy cả ngày đều hạnh phúc.

      “Được.” Diệp Dĩ Mạt đứng lên, trong lòng còn nghĩ bàn có cái kia khung hình, tại chủ nhân ở đây, qua đó xem coi là lén lén lút lút .

      khung hình bằng gỗ rất đơn giản, trong hình là mắt ngọc mày ngài, nụ cười rực rỡ, tóc dài ngang vai buộc lên sạch , lộ ra cái trán trơn bóng, đôi mắt to cong thành đường cong đẹp mắt, sau lưng ánh mặt trời màu vàng kim chiếu Tulip rực rỡ, nhưng cũng che giấu được ánh sáng nơi đáy mắt của bé kia.
      Last edited by a moderator: 17/10/14
      garan2602 thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 42:

      .

      Khi hai mươi tuổi, tràn trề sức sống như vậy, tràn đầy tinh thần phấn chấn, con ngươi trong sáng như vậy, còn tràn đầy ước mơ đối với tương lai. Năm ấy, Côn Minh và dì Trần chụp ảnh cho , sau lưng là mảnh hoa hướng dương rực rỡ, đó chính là cảnh mà dì Trần thích nhất.

      "Làm sao có tấm hình này?" Diệp Dĩ Mạt chợt xoay người nhìn về phía , con ngươi trong sáng chăm chú nhìn thẳng vào .diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

      Tất Tử Thần nhướng nhướng mày, đứng lên, vừa cầm áo khoác ngoài treo giá, vừa trả lời: "Em trai em cho ." ra chỉ tấm, còn xem qua rất nhiều hình khi còn bé và thời đại học của , nhưng mà có rất ít hình mình, hầu như đều chụp chung cùng người nhà và cùng bạn bè, tìm được tấm hình này, Lý Thụy còn khoe khoang rất lâu.

      Khi ấy, nụ cười rực rỡ, trong con ngươi kia, là sáng lạng và mạnh mẽ mà chưa từng thấy. bây giờ, dịu dàng bình thản, mặt toàn là nụ cười nhàng bình thản.

      Diệp dĩ Mạt nghe Tất Tử Thần trả lời như chuyện đương nhiên, khỏi dở khóc dở cười, tại sao lại cảm thấy hai người đàn ông này bí mật trao đổi với nhau chứ?
      ", ăn cơm." Tháng mười hai ở Nam Kinh, gió lạnh thổi lên làm như có thể thấu vào trong xương cốt, mặc nhiều đồ hơn nữa, cũng chống cự nổi gió lạnh Giang Nam này.

      "Ra ngoài sao lại mặc nhiều chút?" Tất Tử Thần rất bất mãn nhìn chằm chằm người ăn mặc gọn gàng, còn có cái quần jean kia sao lại mỏng như vậy. phải sợ lạnh à? Làm sao lại mặc cái này chứ?

      "Được rồi mà..., em mặc rất nhiều ~" Diệp Dĩ Mạt dậm chân, khóe miệng giương , " thôi thôii, em đói ~"

      Mở cửa xe, Tất Tử Thần mở máy điều hòa khí, đem áo khoác quân phục bên ngoài hoàn toàn bao lấy : "Mặc vào , đợi lát nữa còn lạnh hơn đấy."

      Cong cong con ngươi, Diệp Dĩ Mạt ngoan ngoãn nghe lời, nhìn áo của so với cả người còn lớn hơn chút, bọc cả người giống như ấm áp lên, từ trong đáy lòng đến trái tim.

      ước chừng nửa giờ, cuối cùng tới chung cư mới xây theo lời của Tất Tử Thần. ra cách nhà xa, mới vừa rồi còn ngang qua, chỉ là xây thừ những năm tám mươi của thế kỷ trước, liếc mắt nhìn qua liền có thể nhìn ra đặc sắc thời đại, tường còn viết quảng cáo. Mà nơi này, ràng đại hơn rất nhiều, từ xanh hóa đến bãi đậu xe, mới nhìn ở dưới cũng làm cho người ta rất hài lòng.

      "Cái chung cư này là bạn học thời đại học của mới đầu tư, đoán chừng có thể mua với giá thấp nhất." Tất Tử Thần xoa xoa tóc của , cười nhìn khiếp sợ trợn to cặp mắt."Có cái gì kỳ quái đâu, những bạn học kia của , phòng địa sản, tài chính, mỹ phẩm, cái nào làm ra tiền liền làm cái đó." Tất Tử Thần im lặng, đừng tưởng rằng làm lính, chỉ có bạn bè làm lính thôi nhé.

      "Các loại. . . . . . Ý của , chúng ta có thể mua với giá vốn?" Lông mày thanh tú cũng nhíu lại, Diệp Dĩ Mạt mím môi biết nghĩ cái gì.

      "Nghĩ gì thế?" Bởi vì mặc quân trang người, Tất Tử Thần cũng dám quá mức thân mật, chỉ có thể lôi kéo tay của , ý bảo vào trong đại sảnh. Mới vừa rồi lúc xuống xe, chết sống chịu mặc cái áo khoác ngoài quân phục kia, là hết cách với .die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

      "Chính là nghĩ, ra cửa nhờ vả bạn bè, lời này đúng là sai. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt nghiêng đầu cười, hết sức thuần lương vô tội.

      Cuối cùng hai người nhìn trúng bộ 120 thước vuông ba phòng ở, trong gian phòng lớn trừ ra góc làm thư phòng của , hai gian phòng khác, về sau để lại cho đứa bé, còn lại làm phòng khách.

      Bạn học của Tất Tử Thần cũng trượng nghĩa, chỉ lấy giá vốn, khiến Diệp Dĩ Mạt lần nữa cảm thán , ra là tìm được thế hệ nhà giàu thứ hai thâm tang bất lộ.

      "Được rồi, phòng ốc cũng xem xong rồi, hôm nay còn định đâu chơi ?" Hai người dùng nửa ngày để chọn nhà mới, Tất Tử Thần cũng có chút cảm thấy thể tưởng tượng nổi, dĩ nhiên cũng vì làm quyết định căn nhà của hai người mấy năm sau thậm chí mấy chục năm sau.

      " có gì muốn chơi, nếu , chúng ta xem căn phòng chúng ta được phân chứ?" Diệp Dĩ Mạt quay đầu lại nhìn , cười dịu dàng.

      "Được, nơi đó gia cụ cái gì cũng đều có rồi, tối nay em ở lại đó cũng được." Tất Tử Thần nhận lấy balo trong tay , lôi kéo vào siêu thị, nếu như ở chỗ đó, vẫn phải mua chút đồ dùng hàng ngày.

      Đến lúc đó vừa nhìn, DiệpDĩ Mạt có chút hối hận mới vừa rồi làm hợp đồng nhà ở, là phòng ốc xây những năm tám mươi, nhưng mà bên trong được sửa chữa cũng tệ lắm, tối thiểu có tám phần mới, ban đầu lúc chủ nhân , rất nhiều gia cụ cũng đều để lại, nếu mà dọn dẹp sạch ra cũng là ổ rất thoải mái.

      Tất Tử Thần thấy mặt hận được đảo ngược thời gian, khỏi cười đưa tay ngắt gương mặt của , nha đầu này, lại muốn nhiều thôi.

      “Phòng này lấy ánh sáng tốt lắm, hơn nữa có ban công mà em thích, dù sao tiền để trong ngân hàng cũng rỉ sắt, còn bằng khiến chúng nó ra ngoài vì kích thích tiêu phí mà cống hiến đấy.” Thay vì là đối với phòng ốc bất mãn, chẳng bằng là muốn để cho hài lòng với nhà mới, vừa nghĩ tới sau này bọn họ có được căn nhò ấm áp mà thư thích, trong lòng của liền nhịn được ảo tưởng, sáng sớm mỗi ngày dịu dàng yên tĩnh ôm đứa bé đứng ở cửa sổ mắt tiễn làm, đến buổi tối, đứa bé vui sướng chạy về phía cửa nghênh đón , mà giương mắt, thấy chính là bóng dáng vợ cười tủm tỉm bưng món ăn ra phòng bếp, ấm áp như vậy.

      Hai người vùi ở giường xem ti vi, nơi này khác với ổ của Diệp Dĩ Mạt, trong phòng cũng có TV, Diệp Dĩ Mạt ôm lò sưởi thiên nhiên hình người, cười đến mặt thỏa mãn. Những ngày , thường bị đông cứng mà tỉnh, cho dù dùng túi chườm nóng, mở máy điều hòa khí, cả người giống như vẫn có ấm áp. Trước kia có thói quen có lò sưởi thiên nhiên lớn là cũng thôi , hôm nay hưởng thụ qua mấy lần, lại trở lại cái chăn lạnh lẽo ban đầu, cảm giác này liền hoàn toàn khác biệt. Ngạn ngữ , từ tiết kiệm mà vào xa xỉ dễ, từ xa xỉ mà vào tằn tiện khó, lời này vẫn sai.

      “Tiểu Mạt, báo cáo kết hôn phê xuống, khi nào chúng ta lấy giấy chứng nhận đây?” Tất Tử Thần chơi đùa ngón tay của , cằm chôn ở hõm vai của .

      “Nhanh như vậy sao?” Diệp Dĩ Mạt giật mình, phải tối thiểu phải mấy tháng sao? Chẳng lẽ cải cách rồi hả?

      Lông mi Tất Tử Thần cong lên, đoán chừng bí mật ông cụ thúc giục rất nhiều lần , nếu lúc chính ủy Triệu đem phê chuẩn kết hôn đưa cho , phải nét mặt ngậm bò hòn ( thầm chịu đựng) như vậy, nhất định là ông cụ bí mật khai báo cái gì rồi.

      “Em còn phải trước tiếng với người trong nhà .” Diệp Dĩ Mạt chần chờ , lần này tới Nam Kinh cũng chưa với ba , cũng biết bây giờ thái độ của ba như thế nào nữa. Từ lúc lần trước bác trai Tất tìm ba ra ngoài uống trà lần, sau đó ngược lại ba nhắc lại chuyện giới thiệu người trong đơn vị nữa, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt nhìn , vì sao lại tràn đầy rối rắm? Còn luôn thỉnh thoảng nhìn chằm chằm bụng của ngẩn người? Diệp Dĩ Mạt

      “Đây là điều tất nhiên.” Tất Tử Thần rất khéo hiểu lòng người : “Đến lúc đó tìm thời gian cùng em về nhà lần, thế nào cũng phải chính thức ra mắt chú chứ.” Muốn kết hôn với con bảo bối nhà người ta, cũng phải là dễ dàng như vậy, nhất là có bố vợ có điểm bất mãn với mình nữa.

      Mặt Diệp Dĩ Mạt khéo léo nằm ở trong ngực của , còn thoải mái mà ôm ấp nữa, mặc dù cái đệm vẫn có chút cứng rắn, nhưng cũng may là có lò sưởi thiên nhiên. “Tử Thần, tối nay trở về cũng thành vấn đề sao?” Cũng hơn mười giờ, nếu bây giờ chạy trở về, biết có về kịp hay đấy.

      “Doanh trưởng cho nghỉ ngày rưỡi, trở về trước trưa mai là được.” Tất Tử Thần đè người muốn đứng dậy xuống, đem cả cánh tay của nhét vào trong chăn, nha đầu này, quả nhiên người vẫn chút khí ấm nào, “Hôm nay ở lại với em.” Cổ nhân có ngày thấy, như cách ba thu. tối thiểu là cách gần trăm năm rồi.

      “Khó trách đồ dùng hàng ngày cũng mua hai phần…” Diệp Dĩ Mạt giọng mà thầm.

      “Cái gì?” Tất Tử Thần cười đến gần bên tai của , hơi thở ấm áp thẳng tắp phả vào mặt, “Thời gian còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi chứ?” ra , trước khi ngủ, tiến hành vận động cũng ngại đâu. Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, còn là người mình tâm tâm niệm niệm , nếu có chút ý tưởng gì, vậy phải Liễu Hạ Huệ chuyển thế chính là địa phương kia có vấn đề, Tất Tử Thần tự nhận mình đều phải hai loại người kia, cho nên rất có ý tưởng.



      Nha đầu này còn kiêng dè, cả người cứ như vậy dựa lưng giạng chân ở người , cọ qua cọ lại, đây phải là quyến rũ trực tiếp sao?
      Last edited: 22/10/14
      garan2602 thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 43:

      Cả đêm quấn quýt si mê, tất nhiên cần nhiều lời, lực chiến đấu của doanh trưởng Tất, giáo Diệp sớm có thể nghiệm, tới lúc khổ khổ cầu xin tha thứ, buông tha cho .

      "Tử Thần. . . . . ." Ngày thứ hai, khi Diệp Dĩ Mạt tỉnh lại hơn chín giờ, người bên cạnh, đồng hồ sinh học nhiều năm như vậy, ngay từ trước lúc trời sáng thức dậy, trong chăn nơi chỉ lưu lại dấu vết mờ mờ của người nằm qua.

      Diệp Dĩ Mạt khoác áo khoác, kéo dép bông ra ngoài, cũng phải lo lắng để mình nơi ở chưa quen thuộc này, được nghỉ phép ngày rưỡi, vậy nhất định theo đến lúc cuối cùng, chỉ biết được, dậy sớm như vậy để làm gì.

      " tỉnh rồi hả ?" Tất Tử Thần ngồi ở trong phòng khách xem báo chí, mới vừa rồi mua thức ăn, thuận tiện mua phần tờ báo buổi sáng. Vốn là muốn cùng dạo chợ bán thức ăn bên này chút, cũng để cho quen thuộc chút, chờ sau này dọn qua cũng đến nỗi biết đường. Chỉ là thấy ngủ ngon lành như vậy, liền nỡ đánh thức dậy. Nhất là, trong nháy mắt kia khi thấy lật người cái, nơi cổ lộ ra dấu vết màu hồng, càng làm cho quên hết mọi thứ , chợ bán thức ăn cái gì, đợi sau này hãy , dù sao cũng chạy, bây giờ trọng yếu nhất là hãy để cho Tiểu Mạt nhà bọn họ ngủ giấc ngon, tối hôm qua, tối hôm qua giống như làm cho mệt mỏi rồi.

      Người đàn ông hiều năm ăn mặn, bình thường đến nhìn thấy con muỗi đều là đực, vất vả tìm được nàng dâu như hoa như ngọc này, theo đuổi hồi lâu, rốt cuộc ăn vào trong miệng rồi, mùi vị còn chưa có nếm hết, phải trở về. Doanh trưởng Tất đây muốn bao nhiêu kìm nén có bấy nhiêu kìm nén mà, muốn hỏi trại phó bị kìm nén, xui xẻo nhất là ai ? Xin phỏng vấn đám binh sĩ doanh pháo binh trinh sát , bọn họ có quyền lên tiếng nhất.

      Muốn hỏi toàn sư bộ doanh huấn luyện nào mạnh nhất, vậy chính là doanh pháo binh trinh sát đứng nhất rồi. Mấy tháng gần đây, lượng huấn luyện của cả doanh cũng tăng lên đột ngột, cả sư trưởng thấy, cũng khoe lính doanh pháo binh đủ dữ dội, vạn mét chạy việt dã vượt chướng ngại vật ai chần chừ, phần phật phần phật , tất cả binh lính đều gào khóc vượt qua, dõi mắt xem toàn sư bộ, cũng thấy có doanh nào có thể làm như vậy!

      Mã Kiêu khóc lóc nức nở, từ lúc trại phó họp lần trước trở về, những ngày an nhàn của bọn coi như chấm dứt, mặc dù trước đó cũng tính như thần tiên, nhưng dầu gì cũng còn miễn cưỡng có thể coi như dễ trôi qua, gần đây? Huấn luyện đến nửa đêm canh ba đó là chuyện thường có, đeo vật nặng chạy việt dã vượt chướng ngại vật đó là chuyện thường như cơm bữa, loại cuộc sống này, lúc nào mới kết thúc đây? Bộ dạng này mà về nhà, cha mẹ chắc cũng nhận ra nỗi nữa!

      Đám người Mã Kiêu dĩ nhiên là biết nội tình, ai biết trại phó bọn họ họp đại hội lại thuận tiện ăn xong bữa ‘bữa tiệc lớn’ chưa ghiền phải trở về chứ? Chỉ là, lúc này có tin chị dâu đến, để cho bọn họ thấy được tia hi vọng, hùng khó qua ải mỹ nhân, trại phó bọn họ dĩ nhiên cũng được coi là hùng, nếu ở thời Chiến quốc, đó chính là nho tướng( vị tướng có phong độ) kiêm quân sư tiếng tăm lừng lẫy, chị dâu bọn họ tự nhiên cũng được tính là mỹ nhân, đẹp đó chính là cái thần trong đôi mắt đẹp là đẹp, bọn họ liền trông cậy vào mỹ nhân như nước hóa giải hùng cứng như sắt thép này, trách nhiệm nặng nề giải cứu bọn họ khỏi nước sôi lửa bỏng liền giao tất cả cho chị dâu đấy!

      Nếu Tất Tử Thần mà biết ý nghĩ của bọn họ, cần phải đem lượng huấn luyện tăng cao hơn nữa, Tiểu Mạt tới là để thăm , làm gì có thời gian mà quản xem bọn có việc khỉ gió gì?

      Thấy chỉ khoác cái áo khoác ra ngoài, lông mày Tất Tử Thần vốn còn giương chợt nhíu lại, ba chân bốn cẳng đẩy vào gian phòng, "Bảo em cẩn thận kẻo bị cảm rồi, sao em nghe?" Vừa làm bộ giáo huấn, vừa cầm lên áo khoác ngoài quân phục của , bọc cả người lại. Nha đầu này, toàn thân cao thấp chút hơi ấm, tối hôm qua dán lên người mà ngủ, lúc bắp đùi lạnh lẽo đụng phải , ngay cả cũng nhịn được run cầm cập, đúng là rất lạnh.

      "Biết biết ~" Diệp Dĩ Mạt thể làm gì khác hơn, chỉ là muốn xem làm gì mà thôi, vừa mở mắt, chỉ là muốn nhìn mà thôi.

      " mua điểm tâm rồi, còn nóng có thể ăn ngay." Đem lấy tay vê vào lòng bàn tay, quả nhiên lạnh lẽo. cần suy nghĩ, Tất Tử Thần nắm tay của , dán sát vào cổ của mình.

      Lòng bàn tay dán chặt lên bả vai của , ấm áp từ lòng bàn tay tràn ra, dần dần lan tỏa đến toàn thân, trong lòng dâng lên dòng nước ấm, cũng giống như trong khí có mùi thơm ngát tràn ngập toàn thân. Diệp Dĩ Mạt nâng khóe miệng, đôi tay nhàng từ lòng bàn tay của rút ra, nhón chân lên, vòng chắc cổ của , chóp mũi chạm nhau, trong mắt là sống mũi cao thẳng tắp của : "Tử Thần à, em muốn rời xa chút nào, làm thế nào đây?" Ầm áp của , xâm nhập vào tận xương cốt của , nếu phải chia lìa, tựa như lấy hết hơi ấm của vậy, cách nào tưởng tượng.

      "Cho nên, chúng ta phải nhanh chóng lấy chứng chỉ kết hôn thôi." Tất Tử Thần ngắt gương mặt của , nha đầu này sao lai dùng giọng điệu tiếc nuối mà những lời này? Đây phải là buộc phải nhanh chóng hành động hay sao

      "Chuyện này từ từ hãy ." Diệp Dĩ Mạt mặc cho mình tựa vào trong ngực của , ràng mặc nhiều bằng , thân người này lại vĩnh viễn ấm áp như vậy,"Trưởng lớp, cũng chính là Hướng Dương, lúc trước ấy có tìm em, là công ty của cần người chủ bút, muốn em sang." Diệp Dĩ Mạt chi tiết giao phó, Hướng Dương trừ thay giáo sư dạy thay bên ngoài, công việc chính của là ở công ty văn hóa. tay tạo dựng, tay kinh doanh, công ty hôm nay cũng phát triển hơn rất nhiều.
      "Lúc nào vậy?" Tất Tử Thần có chút ghen tị, bạn trai cũ, nhất là bạn trai đầu tiên liên lạc với bạn của mình, cho dù ai cũng vui vẻ hoan nghênh chứ? Chỉ là, Tiểu Mạt cũng thản nhiên thương lượng cùng như vậy, tất nhiên cũng thể có vẻ hẹp hòi được, mặc dù quên cái người tên là Hướng Dương trông như thế nào rồi, chỉ nhớ, người đàn ông này, làm cho rất khó chịu.

      "Chính là tháng trước, trưởng lớp chủ bút của công ty ấy từ chức, ấy tìm được người thích hợp, liền nghĩ đến em." học lịch sử, nhưng lúc học đại học cũng cùng mấy bạn học làm tạp chí, quyển tạp chí kia hôm nay vẫn còn phát hành ở trường học cũ, Hướng Dương là chủ bút, mà Phó Chủ Biên, chính là .

      "Chuyện này em tự mình quyết định ." Tất Tử Thần cúi đầu hôn mi tâm của cái, mặc dù Hướng Dương làm khó chịu, nhưng mà phản ứng của Tiểu Mạt làm cho mừng rỡ, bắt đầu suy tính đổi công tác rồi, đổi đến nơi này, bên cạnh .

      "Em cũng còn chưa nghĩ ra, cho nên chỉ với ấy là xem xét suy tính thôi." Dù sao mấy năm nay đều dạy ở trong trường, và mấy người Tiểu Hàm, Tư Tư có tình chiến hữu cách mạng sâu sắc, từ chức cái, cũng có chút bỏ được, còn nữa, dù là muốn từ chức, cũng nhất định là muốn dẫn hết lớp mười hai lần này, chợt nghỉ việc, ảnh hưởng đối với học sinh thể lớn.

      "Em cứ từ từ mà suy nghĩ, chờ nghĩ xong với tiếng là được rồi, em quyết định ra sao đều ủng hộ em." Vừa cúi đầu, là có thể thấy màu hồng mập mờ dưới cổ áo rộng mở của , lo lắng do Hướng Dương mang tới cũng tiêu tán trong nháy mắt, có quan hệ gì đâu, Tiểu Mạt đến người bạn trai đầu tiên này, đáy mắt chút gợn sóng, suy nghĩ bây giờ của chỉ là chuyện liên quan đến tương lai của bọn họ mà thôidi»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn..

      "Được rồi vợ đại nhân, chuyện này em từ từ suy nghĩ. Bây giờ ăn điểm tâm có được hay ?" Nắm cả hông của , Tất Tử Thần đỡ vào phòng khách ngồi, mặc áo khoác ngoài quân phục, eo cũng chỉ có nắm tay, nhìn dáng dấp này, nên bảo mẹ bồi bổ cho Tiểu Mạt thôi, con chỉ cần phải quá béo là được.

      "Là cháo trứng muối à?" Diệp Dĩ Mạt chỉ ngửi thấy mùi vị liền biết kiệt tác sáng sớm của , cháo trứng muối mềm dẻo mà thơm ngào ngạt, vẫn luôn trong những món ăn thích của .

      "Ừm, để bên trong bình giữ nhiệt, chắc có lạnh ." Tất Tử Thần vừa trả lời, vừa múc cháo vào trong bát, quả nhiên như dự liệu, giữ ấm hai giờ vẫn còn ấm. Khói trắng tỏa ra kèm theo mùi thơm mê người, làm cho Diệp Dĩ Mạt nhịn được nuốt nước miếng.

      "Tử Thần, mua cháo trứng muối ở đâu vậy, xem ra nhìn rất ngon ~" vừa nhìn thấy ăn, dưới tình huống bình thường, Diệp Dĩ Mạt xác định thấy cái gì nữa, theo lời Tất Tử Thần , nếu mà chọc nhóc này tức giận, chỉ có hai con đường dễ , cái là mua cho đống đồ ăn ngon, còn có cái, chính là để cho cắn đủ. Dưới tình huống bình thường, nhóc con này mềm lòng mạnh miệng, hạ được quyết tâm cắn người, cho nên, biện pháp tốt nhất là mua đồ ăn ngon cho .

      " Dưới lầu có bán, sau này em muốn ăn, lái xe tới mua cho em."

      Phồng má, Diệp Dĩ Mạt lại bắt đầu đung đưa chừng: " ra em cảm thấy được nơi này tồi, hoàn cảnh mặc dù có mới và tốt như chung cư nhưng giống như cũng rất dễ dàng. . . . . ." Nhất là dưới lầu còn có món cháo trứng muối ăn ngon như vậy, bọn họ sao lại chi nhiều tiền như vậy mua căn nhà đó chứ! Mặc dù chỉ là giá vốn. . . . . . Nhưng mà giáo Diệp cũng rất đau lòng, đó là cái nhà đắt chết, doanh trưởng Tất nhà bọn họ để dành bao nhiêu năm mới trả đủ giá vốn.

      Tất Tử Thần cười xoa xoa tóc của : "Được rồi, nơi đó giao thông dễ dàng, cách nội thành cũng gần, về sau em có phải ra khỏi cửa cũng tương đối dễ dàng, ra cửa chính là xe điện ngầm." Tất Tử Thần sớm nghĩ xong, nếu như Tiểu Mạt muốn làm, nhất định là phải vào trong nội thành, nếu như mà ở đây, thứ nhất chung cư cũ giao thông cũng thuận tiện, thứ hai, cũng gian riêng của mình, như thế, đối với cũng là chuyện tốt, dù sao vị trí con dâu của quân trưởng Tất, phải ai cũng để ý như . Có chút phiền phức, muốn để Tiểu Mạt biết, chỉ cần làm Tiểu Mạt của vui vẻ là được.

      Truyện đăng tại *******************.
      Editor: shmilysmile

      Chương 44:

      "Tử thần, chặt con gà này hộ em." Diệp Dĩ Mạt gọi người xem ti vi bên ngoài phòng khách. Khó có được thời gian hai người ở chung chỗ, muốn lãng phí thời gian chung đụng, nên muốn buổi trưa mình làm bữa cơm. Hai người đung đưa cùng nhau chợ rau lân cận mua thức ăn, về đến nhà liền bắt đầu nấu nướng.

      Đều phòng bếp là thiên hạ của phụ nữ, nhưng Diệp Dĩ Mạt có chút xấu hổ, chỉ biết làm mấy món ăn gia đình rất đơn giản, giống như rất nhiều người vợ khác, làm bàn món ngon phong phú lại đẹp mắt, làm cho chồng thèm thuồng dứt.

      "Yes Sir." Tất Tử Thần ném xuống hộp điều khiển ti vi, vui mừng mà vào phòng bếp trợ giúp vợ đại nhân , vợ muốn giết gà, tuyệt trái lời. Vợ chỉ đánh đâu liền đánh chỗ đấy, đây trong những nguyên tắc căn bản của người đàn ông tốt thời đại mới.

      "Cái đó, ăn xong rửa chén nhé ~" Diệp Dĩ Mạt bưng món ăn ra phòng bếp, khói dầu quá nặng, đối với da tốt, cho nên luôn luôn thích vào phòng bếp, chỉ là nhìn lén lén lút lút ăn vụng, dáng vẻ thỏa mãn kia, lại để cho sinh lòng vui sướng, nhịn được bắt đầu sinh cái ý niệm, nếu có thể vẫn như vậy, ngược lại cũng tồi.

      "Được, vợ đại nhân cái gì chính là cái đó." Ỷ vào chiều cao, Tất Tử Thần từ phía sau bốc miếng thịt gà, để ý nóng liền ném vào trong miệng, bộ dạng gấp gáp kia khiến Diệp Dĩ Mạt dở khóc dở cười

      Vỗ kẻo lại bỏng tay, Diệp Dĩ Mạt giương mắt sẳng giọng: "Rửa tay ." Người lớn như vậy, sao lại giống như đứa bé thế chứ, nhìn thấy ăn là nổi.

      Tất Tử Thần cúi người hôn cái, mới mặt đắc chí vào toilet, ai nha có vợ nấu cơm cho, cuộc sống này, lấy thần tiên để đổi cũng làm.

      Bởi vì Tất Tử Thần buổi trưa phải về quân doanh, cho nên hơn mười giờ Diệp Dĩ Mạt bắt đầu nấu cơm, hai người cơm nước xong cũng mới mười giờ, đưa trạm xe, tận mắt thấy bước lên xe lửa về nhà, Tất Tử Thần mới xoay người trở về đội.

      Thời gian chung với nhau luôn trôi qua nhanh như vậy, nhìn xe lửa chậm rãi khởi động, Diệp Dĩ Mạt nhàng đóng cặp mắt lại.

      Lần từ biệt này lại biết là bao lâu. Hai người, cũng có ai gặp lại, tiếng kia quá mức tầm thường, chỉ biết kích thích trong lòng mới vừa bị gặp nhau vui sướng chôn trong thương cảm.Cặp đôi nhau, muốn gặp mặt lại dễ như vậy.

      Chuyện Diệp Dĩ Mạt Nam Kinh thăm Tất Tử Thần có gạt người trong nhà, Diệp Kiến Quốc trừ tức giận cảm thán tiếng, còn lại cũng có nhiều lời, ngược lại dì Trần an ủi đôi câu, ba chính là muốn sau này sống gần nhà thôi, có ý tứ gì khác, bảo cần lo lắng.

      Lý Thụy còn trước sau như mà làm loạn, mấy ngày nay cùng mấy bạn học thời đại học hợp tác mở công ty gì đấy, đứa bé choai choai, lại cũng nghĩ tới gây dựng nghiệp. Diệp Dĩ Mạt ngoài miệng đồng ý, nhưng vẫn bí mật đem chi phiếu của mình cho , trong tấm thẻ này có tiền, vốn là định dùng để trả tiền đặt cọc (*trong mua trả góp), chỉ là ngờ bạn học của Tử Thần lại hào phóng như vậy, bán giá vốn, mà Tử Thần cũng mơ hồ, liền thanh toán tiền đặt cọc ngay, cơ hội lấy nó ra cũng có.

      "Chị, sau này chị chính là cổ đông của công ty chúng em rồi." Lúc Lý Thụy nhận lấy chi phiếu, những lời khác cũng , chỉ câu như vậy. Bọn họ bây giờ mới là giai đoạn bắt đầu, ai cũng có coi trọng bọn họ, dù sao, mấy tên tiểu tử mới ra đời, có thể có bản lãnh gì?

      "Cẩn thận, chỉ cần mất hết cả vốn, tùy em làm sao làm." Diệp Dĩ Mạt cười vỗ vỗ vai em trai, tiểu tử này, từ lúc vừa mới gặp theo sau lưng gọi ‘chị’, bị lấn áp nhiều năm như vậy cũng oán thán hối hận, hôm nay cũng lớn, cũng cao hơn cái đầu. Nghĩ như vậy, trong lòng Diệp Dĩ Mạt thậm chí có chút thương cảm, năm tháng trôi qua, như dòng nước chảu, ai lại dám cam đoan, sau khắc như thế nào?
      "Chị, lúc chị và Thần kết hôn, làm phù rể cho chị nhé, coi như là lợi tức của em~" Lý Thụy nghiêm túc tới nửa phút đồng hồ, lại khôi phục bản tính hi hi ha ha, lông mày nhướng lên cái, đều là phong lưu lỗi lạc: "Chị của Lý Thụy đây, cũng nên thuận lợi vui vẻ ra gả, đến lúc đó em tìm em trong hội của em cùng chống đỡ ngoài của." em đội bóng rỗ, đều cao hơn 185+ đẹp trai như ánh mặt trời, đứng cùng nhau, đủ phong cách. Chỉ là ―― Lý Thụy nhíu mày, nếu mà Thần tìm an hem làm lính tới chống đỡ ngoài cửa, vậy những em kia của đúng có điểm kém hơn, khí chất người lính đó phải những người miệng cọp gan thỏ như bọn có thể so sánh được.

      Còn có nửa tháng chính là kỳ thi kết thúc học kỳ 1 của lớp mười hai, Diệp Dĩ Mạt hết ngày dài lại đêm thâu mà chuẩn bị tài liệu học tập, kể từ sau khi Nam Kinh về, thậm chí cũng bề bộn công việc đến nỗi có thời gian chờ điện thoại của .

      Nhìn trong tay là phiếu điểm khảo sát lần gần đây nhất, Diệp Dĩ Mạt thở dài sâu hơi, thành tích số học của Tử Nghiêu chỉ có thể ở mức vừa đạt, mặc dù ngữ văn, tiếng , văn tống thành tích cũng tệ, nhưng mà bị môn số học kéo xuống, tổng điểm của bị rơi xuống ngoài top 20.

      cũng hỏi Lý Thụy rồi, người này đến số học của Tử Nghiêu cũng nhức đầu, chưa từng thấy qua ai giống như ấy cả càng thêm nắm chắc học đầu óc học sinh, tăng giờ học thêm, cuối cùng cũng mới lên đến mức đạt, điều này làm cho thầy giáo Lý dạy mấy tên thi đậu đại học trọng điểm cảm thấy rất thất bại.

      "Tử Nghiêu, cái người này ngữ văn đứng thứ nhất, ngữ cùng văn tống cũng ở Top 5, chỉ là số học của em. . . . . ." Trong phòng làm việc, Diệp dĩ Mạt có chút bất đắc dĩ nhìn dì tương lai của mình, mấy lần dì Lý gọi điện thoại cầu xin giúp tay chú ý xem thành tích của Tử Nghiêu , đồng ý với người ta, tự nhiên phải làm cho đến nơi. Bình thường học có thời gian, cũng chỉ có thừa dịp buổi trưa lúc nghỉ ngơi kêu ấy tới hỏi hỏi.

      Tất Tử Nghiêu sắc mặt trở nên hồng, có chút biết làm sao, cũng biết thế giới tại sao phải học cái mấy từ khóa này, sau này mua thức ăn, phải dùng tới hàm số lượng giác sao? Phải dùng tới trục tọa độ sao? Phải dùng tới hàm vi phân sao? Rốt cuộc là ai phát minh ra cái từ khóa số học này chứ? Tất Tử Nghiêu bi thống mà nghĩ.

      " giáo Diệp. . . . . ." Tất Tử Nghiêu ủy khuất nhìn chị dâu tương lai của mình, rất cố gắng học số học rồi, mỗi lần hề hiểu vấn đề cũng chạy hỏi giáo viên, thầy Lý ra đề cũng nghiêm túc làm, nhưng đổi dạng khác, lại mờ mịt, đây mới là trời sanh.

      "Được rồi có ý tứ gì khác, chỉ là. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt được nửa câu, trước mắt chợt mơ hồ, 1 hồi lâu, mới nhìn mặt Tất Tử Nghiêu lo lắng ở trước mặt.

      " Diệp, sao chứ?" Tử Nghiêu ân cần hỏi, nhìn sắc mặt của giáo Diệp hình như tốt lắm, có phải là gần đây cuối kỳ quá bận rộn à? Nếu , giáo viên dạy lớp mười hai rất vất vả, mỗi ngày tự học buổi tối cùng bọn họ đến mười giờ mới về nhà, bởi vì sợ học sinh có vấn đề tìm được giáo viên, tất cả các giáo viên đều ở đây sau giờ học còn thường đến lớp học xem cái, xem học sinh có vấn đề gì hay .

      " có việc gì, có thể gần đây hơi mệt." Diệp Dĩ Mạt trấn an mà hướng nháy mắt mấy cái, nặn ra khuôn mặt tươi cười: " sao, tiếp tục cố gắng lên, còn nửa năm, nhất định có thể nâng cao lên được."

      Tất Tử Nghiêu ra phòng làm việc, vẫn là có chút yên lòng, sắc mặt của Diệp cũng quá khó coi. Suy nghĩ chút, quyết định nên cho mẹ, đợi lát nữa tan học, cũng thư viện nữa, về nhà trước thôi.

      Diệp Dĩ Mạt khi thấy Tất Tử Nghiêu ra phòng làm việc liền kịp chờ đợi mở ngăn kéo lấy ra lịch ngày mình trăm năm dùng được lần, lần trước là chút ấy. Rốt cuộc là chút!

      Nhìn lịch ngày vòng, giáo Diệp rơi lệ rồi, 0.8 là trúng thưởng rồi! Lần đầu tiên Tất Tử Thần ngủ lại nhà vừa vặn là dì cả rời ngày thứ hai, chút áp lực cũng có, liền nghĩ đến các biện pháp tránh thai, mà lần thứ hai, ở lần đầu tiên xem phòng được phân trong bộ đội, dĩ nhiên là có điều kiện như vậy, buổi trưa lại gấp lên xe trở về, đợi về đến nhà, ai còn còn có thể nhớ cái này?

      Tính toán thời gian, cách lần trước dì cả tới thăm qua 9 ngày, mấy ngày nay quá bận rộn, thế nhưng cũng có phát , nếu phải mới vừa có chút chóng mặt lại thấy Tử Nghiêu, thấy gương mặt có vài phần giống Tất Tử Thần, còn nghĩ tới phương diện này !

      "Tiểu Hàm, lát nữa tan việc với chị tới bệnh viện chuyến. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt trốn vào nhà cầu, đau khổ nghiêm mặt gọi điện thoại cho Tiếu Hàm, chuyện như vậy, thể tìm dì Trần cùng được, dù sao cũng là người bề , sao có thể vui lòng khi biết con mình chưa cưới có được? Thời đại mở của, làm cha mẹ cũng ngại mà. Nghĩ đến ba vốn đối với Tử Thần có chút ý kiến, Diệp Dĩ Mạt càng dám để cho ba biết, cái này nếu ba mà bị kích động trực tiếp lái xe cảnh sát tìm Tử Thần tính sổ đến lúc đó phải làm sao?

      Diệp Dĩ Mạt chỉ suy nghĩ chút liền 囧 rồi.

      Ngược lại Tiếu Hàm hai lời liền đồng ý, gần đây bé con đến nhà ông nội, về nhà cũng có gì chuyện, cùng với đàn chị đến bệnh viện chuyến cũng có gì vấn đề. Chỉ là, thân thể đàn chị tốt sao? Buổi sáng nhìn chị ấy đoan đoan là hoàn toàn bình thường mà, Tiếu Hàm nghi ngờ.

      Hết giờ học, hai người đánh xe đến bệnh viện.

      Vừa nhìn dàn chị đứng hàng khoa phụ sản, Tiếu Hàm hiểu ra, này thân là phụ nữ lập gia đình, vẫn biết chăm sóc bà mẹ có bầu, Tiếu Hàm ước chừng đoán được chuyện gì. Khó trách muốn tìm cùng đến rồi, chuyện như vậy, dĩ nhiên là tương đối khuê mật.

      "Chị, phải là có chứ?" Nghĩ đến trong hôn lễ của giáo viên trong trường gặp qua lần, Tiếu Hàm vẫn có cách nào tưởng tượng hai người này ban đầu thấy thế nào cũng có cùn nhau xuất , cuối cùng thế nhưng lại đến với nhau. Nghe ý của đàn chị, chị ấy cùng vị doanh trưởng kia, giống như chuẩn bị kết hôn rồi chứ?

      Diệp Dĩ Mạt có chút phiền não che che gò má, cũng biết có phải là có hay có, lúc này mới phiền." biết nữa, cho nên mới đến bệnh viện." Cũng bởi vì biết, cho nên mới chỉ dám tìm Tiểu Hàm với . Ngộ nhỡ cẩn thận làm cho cả thành đều biết, mà cuối cùng tra được kết quả chỉ là bởi vì quá mệt nhọc mà tạo thành ngất xỉu, như vậy có thể nhảy Hồ Tây rồi, mặt mũi nào đối với ông bà tổ tiên.

      "Chị , đến phiên chị kìa." Tiếu Hàm lộ bộ mặt vô tội, rốt cuộc là đàn chị, cho dù kết hôn trước, hành động sau, còn đàn chị trước đây nè.

      Diệp Dĩ Mạt có chút khẩn trương đứng lên, lúc nghe bác sĩ mỉm cười ra câu ‘chúc mừng’ kia, lại chợt biết
      Chương 44
      nên gì rồi. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý, lại chưa đem sinh mệnh bé trong bụng này nhét vào trong kế hoạch sắp tới. Tử Thần còn chưa kịp tìm chút thời gian tới nhà ra mắt, Tiểu Tất cũng đợi kịp mà đến này cái thế giới này rồi.
      nhàng đặt tay lên bụng, nơi đó vẫn như cũ bình thản như lúc ban đầu, căn bản cảm thấy, tiểu sinh mệnh trú ngụ ở nơi này. Diệp Dĩ Mạt khẽ nhếch miệng, hướng về phía Tiếu Hàm cười yếu ớt: "Tiểu Hàm, xem ra phải làm phiền em đưa chị về rồi." Có lúc, tham khảo kinh nghiệm lịch sử vẫn rất hữu ích, nếu phải biết thời kỳ đầu mang thai có vài người có thể cảm giác bị ngất xiu, cũng nghĩ tới mình có bầu.
      Tiếu Hàm dĩ nhiên là làm việc nhân đức nhường ai, nhắn tin cho Nguyên Phát xong liền đỡ đàn chị ra ngoài. Nhìn sắc mặt của đàn chị, có lẽ có chút thoải mái.
      Cũng biết là nguyên nhân trong lòng hay , từ lúc xác nhận tin tức mang thai trở , ngược lại toàn thân Diệp Dĩ Mạt bắt đầu thoải mái, có cảm giác mệt mỏi, nằm ở giường, hoàn toàn muốn ăn.
      Cơm tối là Tiếu Hàm giúp làm xong để ở bàn, nhưng hớp cũng muốn ăn, thậm chí ngay cả suy nghĩ chút, cũng có chút buồn nôn. Đều phụ nữ có thai cảm xúc biến hóa lớn, Diệp Dĩ Mạt cũng có nghĩ đến, chỉ mới nhậm chức phụ nữ có thai, sao lại cũng nhanh như vậy liền thích ứng cái nhân vật mới này?
      người nằm ở trong nhà, Diệp Dĩ Mạt càng nghĩ càng uất ức, nghĩ đến lúc Tư Tư nghi ngờ có Tiểu Bình Qủa nhà bọn họ, bạn đời của mỗi ngày khẩn trương, sớm đưa muộn nhận tự nhiên phải , sau lại chờ Tư Tư bụng lớn, càng thêm liền lớp đều cho Tư Tư lên, mỗi ngày giống như phục vụ lão phật gia theo phía sau Tư Tư, muốn ăn cái gì? Chỉ cần ! thành Bắc hành Tây, hơn nửa đêm cũng mua cho.
      Nhưng đây? Biết mình mang thai, ba đứa bé liền điện thoại cũng có, mặt cũng thấy, làm sao lại thê lương thế này chứ? Trong lòng giáo Diệp uất ức, này bình thường nước mắt như lấy tiền mà rơi xuống. Vừa rớt nước mắt, giáo Diệp lấy điện thoại di động ra, nước mắt nước mũi cũng buồn lau : "Alo, Tất Tử Thần, em với , nhanh chóng trở lại, đừng mong gặp con trai của !" Gào câu xong, chút do dự cúp điện thoại tắt máy, tuyệt đối làm liền mạch.
      Bên đầu điện thoại bên kia Tất Tử Thần bối rối, lời còn chưa ra miệng, làm sao lại cúp? Đợi chút.... Tiểu Mạt mới vừa cái gì? Mắt Tất Tử Thần nhất thời sáng lên, cả người chợt từ giường nhảy lên, ý tứ của Tiểu Mạt, là được làm ba????
      "Nhận chứ nhận chứ..." Tất Tử Thần gấp gáp gọi điện thoại lại, nhưng đầu kia lại chỉ truyền đến giọng nữ lạnh lẽo: " xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tắt máy, xin gọi lại sau..."
      Thở hơi, Tất Tử Thần vội vàng gọi điện thoại cho nhà: "Alo, mẹ, là con, như vậy, nếu bây giờ mẹ bận thăm Tiểu Mạt hộ con được ? Đúng, hình như thân thể Tiểu Mạt có chút thoải mái, mẹ thăm giúp con xem sao đươc ? Ai, tốt, cảm ơn mẹ."
      Lý Mân là người khôn khéo, nghe con trai luôn luôn bình tĩnh khó được dùng cái giọng nóng nảy này với bà, vừa nãy con gọi điện thoại sắc mặt giáo Diệp rất kém, hình như thân thể có chút thoải mái, lần này liền đoán được 89%. Tiểu tử thúi này, lên xe trước sau mua vé bổ sung sau ? Bây giờ mới biết nóng nảy? Lý Man che miệng cười, nhanh chóng nấu canh thăm con dâu và cháu nội.
      Sau khi Diệp Dĩ Mạt đầu đuôi rống lên với Tất Tử Thần, cũng biết là trong lòng thư thái hay là đói bụng, ăn chút cơm Tiếu Hàm làm, liền tắm ngủ, cũng may sáng mai là Chủ nhật, cũng cần soạn bài, bây giờ chỉ để ý nghỉ ngơi tốt, nhưng biết, Tất gia vào lúc này sớm trở mặt chuyện phiếm, Lý Mân vội vã đến xem con dâu, nấu canh lại quá phí thời gian, liền vội vàng gọi điện thoại cho cháu trai Vương tẩu, để bà ấy nấu xong rồi canh đưa tới, bà tới chăm sóc con dâu trước ~ đợi nhiều năm như vậy, xe như trông được rồi~
      Mà Tất Trọng Tường khó có khi được về nhà sớm, nghe vợ trong điện thoại dặn dò Vương tẩu hầm canh cách thủy cho phụ nữ có thai, tức cười chỉ chốc lát về sau liền nhịn được chửi má nó, tiểu tử thúi này chỉ biết gây chuyện! Đây phải là ông còn phải tìm lão Diệp chuyện chút hay sao, vội vàng đem chuyện làm rồi! Đến lúc đó dâu lớn bụng, phải để cho người khác chê cười à?
      Last edited by a moderator: 27/10/14
      garan2602 thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 45:

      buồn ngủ, Diệp Dĩ Mạt hình như nghe thấy tiếng chuông cửa, nhưng lại nghe lắm, giống như là mơ. Mơ hồ hồi lâu, mới xác định, quả có người nhấn chuông cửa.

      Giương mắt nhìn đồng hồ treo tường chút, vậy mà chỉ có hơn tám giờ, sao lại cảm thấy giống như là ngủ giấc dài rồi? Cũng mới chỉ qua hơn nửa giờ sao?

      Mắt mơ hồ mở cửa, quả biết là ai nhưng giờ này mà gõ của chắc có lý do nào đó. Nếu đợi cả tòa nhà đều kêu nhiễu loạn dân chúng lúc nửa đêm sao.
      Nhìn từ trong mắt mèo ra, Diệp Dĩ Mạt dám tin tưởng dụi dụi mắt, còn cho là mình chưa tỉnh ngủ mà hoa mắt nữa, cúi đầu nhìn cẩn thận, đúng là dì Lý mà.

      Dì Lý quàng chiếc khăn quàng cổ màu xanh hình như trong tay còn ôm thứ gì đó nữa, chắc là là bởi vì quá lâu có tới mở cửa, mặt dì Lý dần dần lộ ra lo lắng.

      "Dì a, sao dì lại tới đây?" Diệp Dĩ Mạt vội vàng mở cửa
      "Tiểu Mạt, ăn cơm tối chưa? Dì mua cho con ít thức ăn trước, lát nữa dì Vương đưa canh tới đây, chúng ta ăn rồi hãy ngủ tiếp nhé." Nhìn tóc Diệp Dĩ Mạt xõa tung đầu vai, cộng thêm mắt nhóc này còn mông lung, tim Lý Mân cuối cùng rơi xuống đất, nhấn chuông cửa ai trả lời, gọi điện thoại tắt máy, đúng là gấp chết bà.

      Nhìn mặt nhóc có vẻ mệt mỏi, giọng Lý Mân càng thêm êm ái, mang thai đúng chuyện khổ cực mà, năm đó khi bà nghi ngờ có Tử Thần, đều thoải mái đấy. Nghĩ như vậy, Lý Mân vội vàng đỡ con dâu tương lai vào nhà, phụ nữ có thai, tốt nhất để bị lạnh, giờ là giữa mùa đông, ở bên ngoài gió thổi vù vù, thổi đến não người cũng tê dại.

      "Dì Lý. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt mới vừa tỉnh ngủ vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, đầu óc mơ màng , nhìn dì Lý thuần thục lấy hộp cơm ra, từng cái đặt ở trước mặt , Diệp Dĩ Mạt hơn bối rối."Dì Lý, con ăn cơm tối rồi. . . . . ." Tay nghề của Tiểu Hàm rất tốt, trước kia lúc Tiểu Hàm còn chưa có kết hôn với Chu, và Tư Tư liền thường đến chỗ Tiểu Hàm ăn chực, bây giờ, Tiểu Hàm cũng là người nhà của Chu rồi, hai người bọn họ cũng tự nhiên đến nỗi biết xấu hổ luôn ăn chực, giờ khó được ăn lần, mới càng thêm có vẻ đáng quý.

      "Bào thai này của con dễ dàng no bụng, cũng dễ dàng đói, nên phải ăn nhiều bữa ăn. . . . . ." Lý Mân đứng dậy, rót chén nước ấm, đưa đến cạnh tay : "Uống ít nước ấm trước, ăn cất , lúc khác ăn cũng được."

      Nhìn khuôn mặt dì Lý tươi cười dịu dàng, Diệp Dĩ Mạt ‘oanh’ cái đỏ mặt, cái... cái gì chứ? Tại sao dì Lý biết chuyện mang thai chứ? Tất Tử Thần này, miệng cũng rộng như vậy?

      Lý Mân nhìn thiếu nữ trước mắt mặt đỏ lên, tâm tình càng thêm tốt, "Tiểu Mạt, dì thấy, tối nay con về nhà cùng dì , mình con ở đây dì làm sao yên tâm được?"

      Nhưng Diệp Dĩ Mạt 囧, Dì Lý đề nghị này có thể quá vội hay ? Hôm nay mới vừa biết, buổi tối liền đến nhà ? Nếu để cho ba biết, có thể chém hay ?

      "Dì cứ yên tâm, con sao ." Diệp Dĩ Mạt vất vả mới bình tĩnh lại, mặt nở nụ cười . Nếu , mang thai ba tháng đầu là cực khổ nhất, nôn nghén , còn dễ dàng gặp chuyện may nhất, cũng may thói quen sinh hoạt của tệ, trừ ngủ muộn chút, còn lại chút sử thói quen tốt cũng có. Mà theo biết, bình thường Tất Tử Thần cũng hút thuốc lá uống rượu, dù sao chưa bao giờ ngủi thấy người của có mùi thuốc cả. Nghĩ như vậy, cục cưng bọn họ, phải là rất khỏe mạnh chứ?

      "Dì vẫn yên lòng, vẫn nên dọn nhà ở đây ?" Lý Mân buông tha, để cho con dâu hoài thai ở mình, làm sao bà có thể yên tâm? Nghĩ tới nghĩ lui, vãn nên xử lí bằng phương pháp nhàng: "Hoặc là, để người nhà con ở đây? Để dì Trần của con ở đây, chúng ta cũng yên tâm hơn. Tử Thần cũng phải vội đến đầu đầy mồ hôi." Lý Mân biến sắc mà tốt cho con trai mình, làm vợ quân nhân, đầu tiên đúng là trong lòng có đơn, nhớ năm đó, lúc bà nghi ngờ có Tử Thần, ba của Tử Thần cũng hơn nửa năm thấy bóng dáng, cuối cùng lúc Tử Thần cũng sắp sinh, mới được thấy mặt ông ấy. Bởi vì chuyện này, bây giờ bà suy nghĩ chút cũng cảm thấy uất ức.

      Hôm nay, bà đối mặt chỉ là quân tẩu tương lai, càng thêm là vợ của con trai của bà, loại cảm giác này, Lý Mân càng thêm thấm sâu trong người. Nhất là, bà cũng nghe lão già rồi, mẹ Tiểu Mạt lúc mang thai có dưỡng tốt, căn bệnh mới dứt, nên mới sớm qua đời. Có ví dụ ở trước mặt, Lý Mân làm sao còn dám buông lỏng chứ? Nghe giọng của con trai là hận bay trở về được, bà làm mẹ, tự nhiên làm khó con trai mình.

      Nghĩ tới con nhà người ta da mặt mỏng, Lý Mân mới có kiên trì bảo dọn về trong nhà bà ở, dù sao còn chưa kết hôn, như vậy cũng ảnh hưởng tiện, nhưng mà lại để mình tiếp tục trọ ở bên ngoài cũng được, ngộ nhỡ dập đầu vấp gặp làm sao? Cho nên , hay là về nhà ở là tốt nhất, có dì Trần của ở đây, cũng để cho người ta yên tâm.

      Chỉ là lại , hôn lễ này phải nhanh chóng, Lý Mân suy tư, nhưng mà giống như ba tháng đầu thể mệt mỏi chứ? Nhưng là ba tháng về sau liền lộ bụng bầu rồi, chuyện này, đúng là khó làm mà.

      Được, dù sao là chuyện của người tuổi trẻ bọn họ, để cho bọn họ tự mình quyết định , ông bà bây giờ cũng già rồi, chờ bồng cháu trai cháu là được
      Nhìn Tiểu Mạt ăn gần nửa chén cơm, lại nhìn uống cháo gà dì Vương đưa tới, Lý Mân chăm sóc đống phụ nữ có thai cần phải biết, mới lưu luyến về nhà, nhìn này dáng vẻ, giống như chỉ cần Diệp Dĩ Mạt đồng ý cái, chắc bà lập tức có thể để cho nhân viên bảo vệ đem vác giống như hành lễ.

      Đưa dì Lý về, Diệp Dĩ Mạt mới xem như thở hơi, được, bây giờ cũng cần vắt hết óc nghĩ tới làm sao để với ba và dì Trần rồi, nếu dì Lý biết, như vậy dám khẳng định, đến ngày, khẳng định chỗ ba cũng biết rồi, người già hai nhà này hình như có bí mật với nhau, hơn nữa nhất là chuyện liên quan đến hai người bọn họ.

      Quả nhiên, sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Dĩ Mạt đứng lên nhà cầu, tới phòng khách thiếu chút nữa bị hù dọa, ba và dì Trần ngồi nghiêm trang ở ghế sa lon, mặt hai người đều rất nghiêm túc, trận kia thế, hơi có điểm giống Tam Đường Hội Thẩm.

      Diệp Dĩ Mạt chắc lưỡi hít hà: "Ba,dì Trần, sao hai người lại tới?" Chìa khóa phòng trọ của , cho dì Trần di cái, Lý Thụy cái, còn cái ở chỗ Tử Thần, nhưng mà dì Trần và ba trừ lúc vừa bắt đầu chuyển ra đến thị sát qua hoàn cảnh xung quanh ra, cũng chưa có tới lần nào nữa, cái chìa khóa kia nghi là gỉ sét rồi đấy. Chỉ là ngờ, cục cưng trong bụng của sức quyến rũ lại lớn như thế, hôm sau hấp dẫn ông ngoại bà ngoại của nó tới đây.

      Diệp Kiến Quốc mặt đen lại, tiếng nào xoay mặt , ông mới cần thừa nhận, ông chính là ghen tỵ, tại sao tin tức con của mình mang thai, còn phải từ trong miệng lớp trưởng cũ mới biết chứ? Đều là tên nhóc Tất Tử Thần này làm chuyện tốt! Nhìn xem ông huấn tiểu tử thúi này thế nào! Còn tưởng làm lính chứ, làm lính có thể tuân thủ kỷ luật như vậy sao? Còn đòi hỏi sớm, phải ăn súng !

      "Ba ~" Diệp Dĩ Mạt vừa nhìn sắc mặt của ba cũng biết Lão ngoan đồng này lại cần dụ dỗ thượng hạng mấy ngày, còn dì Trần thương , vừa thấy chỉ khoác cá áo khoác ra ngoài, vội vàng tìm áo khoác ngoài khoác lên cho , sắc mặt mặc cho dù còn chưa sáng ra, nhưng mà đáy mắt ân cần, còn thấy .

      "Ba, phải hôm nay con định về nhà cho mọi người biết nha ~" Diệp Dĩ Mạt lắc cánh tay của ba , bĩu môi làm nũng, đúng là nghĩ hôm nay về nhà thành khai báo, dù sao báo cáo kết hôn của và Tất Tử Thần cũng được duyệt rồi, chỉ thỉ cần bỏ ra mấy đồng tiền để lấy chứng nhận kết hôn nữa thôi, cũng mất nhiều thời gian cho khoản này.

      "Con cũng biết ba là ba con à?" Diệp Kiến Quốc vừa nhắc tới chuyện này liền nhịn được than thở, sinh con có gì tốt chứ? Đều con là áo bông thân thiết của ba, bây giờ có người muốn cùng ông giành áo bông, ông làm ba, chẳng những thể ngăn cản, còn phải thuận lợi vui vẻ mà đem con đưa đến trong tay , gọi cái quái gì vậy hả? Người làm ba vợ này, lòng rất tức giận
      "Thu dọn đồ đạc về nhà cùng ba." Diệp Kiến Quốc vẫn mặt đen lại như cũ, con muốn cùng người ta chạy, ông còn phải đưa đồ cưới, khắp thiên hạ này uất ức nhất khẳng định chính là ông rồi.

      "Được rồi, hung cái gì mà hung? sợ hù đứa bé à." Trần Hạnh trừng ông, người này, hôm qua khi biết Tiểu Mạt có tin mừng, ngu nửa ngày, mới thở ra câu: tôi muốn làm ông ngoại rồi.

      mà, đàn ông có lúc so ra còn kém phụ nữ, hơn nửa đêm ngủ được bò dậy nhìn hình lúc của con , chuyện như vậy đại khái là người làm ba nghĩ tới chứ?

      "Tiểu Mạt, điểm tâm còn chưa có ăn ? Ba con mua cho con hoành thánh và bánh chưng, con đánh răng rửa mặt trước , dì Trần hâm nóng cho con." Trần Hạnh hướng về phía Diệp Dĩ Mạt bĩu môi, lặng lẽ chỉ chỉ người đàn ông ngồi ở đàng kia tìm kiếm tồn tại cảm giác, người này ấy mà, trong miệng nặng với con như vậy, nhưng rốt cuộc là ai đêm ngủ, sáng sớm đứng lên mua hoành thánh mà con thích ăn nhất mang đến đây? Cái này cũng phải miệng cứng lòng mềm sao? Người ta đều con là người tình kiếp trước của ba, theo như bà thấy, đây ràng là đời, đời đời, đều là người tình đấy.

      ==========
      Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già
      garan2602 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :