1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trọn đời có duyên - Viên Nghệ (Quân Nhân) (Full 67 Chương+ 1 NT) - Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5: Duyên đến như thế

      được nhìn thấy con rễ tương lai đối với Diệp Kiến Quốc là vạn cái hối tiếc, nãy giờ nhìn con giống như là con chó bị bỏ rơi, cực kỳ buồn bã.

      Trần Hạnh nhìn hai cha con , lòng tràn đầy bất đắc dĩ, người muốn đánh người muốn chịu, bà còn có thể cái gì được?

      “Lý Thụy, bưng món ăn ra, muốn ăn tối phải ?” có biện pháp, Trần Hạnh cảm thấy bà có bản lãnh dẹp yên lão già tức giận, thể làm gì khác hơn là cùng con trai sang chuyện khác, giờ cũng hơn sáu giờ rồi nha, chẳng lẽ lão già kia định ăn cơm tối hay sao? Hôm nay bà làm bàn món ăn đấy.

      “Ăn cơm ăn cơm …….” Cơm nước xong mới đem nha đầu này tính sổ, Diệp Kiến Quốc u oán, để cho ông nhìn thấy con rễ tương lai, đứa con này ngoan.

      “Đói bụng đói bụng ~ Thụy em bới cơm cho chị ~” Diệp Dĩ Mạt thở ra, cứ như vậy nữa rất muốn bỏ nhà trốn nha! Vỗ vỗ bả vai Lý Thụy, như ý khi thấy vẻ mặt chết lặng của em trai, bề ngoài là chị thục nữ nhã nhặn lịch nội tâm bên trong u kinh khủng, có thể sống sót dưới tay đến nay dễ dàng nha, nếu phải là người có trái tim mạnh mẽ hôm nay sao mọi người có thể thấy đẹp trai tuấn tú được.

      Em trai Lý luôn tự cho mình là mỹ nam hiếm thấy, mặc dù chị Diệp chỉ cho là em trai mình cùng lắm là dễ nhìn thôi.

      “Chị em các con……Ai.” Ba Diệp hoàn toàn bại trận, con quản được còn chưa tính, con trai hôm nay lại còn nghe lời nữa ~ ông nhớ tên nhóc thối ngày nằm ở đầu vai ông cười đến ngu ngơ đơn giản, cho dù là có khi nó còn tiểu lên đầu vai ông cũng sao hết ~

      Con trai lớn rồi cần ba nha, ràng là con trai học đại học ở gần nhà, bảo về nhà vui, chỉ thích ở trường, mỗi tuần chỉ có chủ nhật mới về nhà lúc rồi lại ở nhà qua đêm nữa. Con cũng vậy, có công việc rồi dọn ra ở riêng mình, nếu phải ông hay gọi điện chắc cũng về đâu ~ sao ông lại làm người ba thất bại như vậy chứ? phải là ông chỉ muốn con mau kết hôn con trai sớm mang bạn về nhà thôi sao? Đây phải là việc thường tình hay sao, sao bọn trẻ hiểu đây!

      Nếu mà Diệp Dĩ Mạt và Lý Thụy mà biết lời độc thoại nội tâm của ba mình chắc hộc máu mất. Chuyện này bọn họ có thể hiểu được, ai hiểu nha. Chẳng qua là, ba sao ba có thể thầm ba trăm lầm ngày ở khắp nơi được ? Như vậy chịu nỗi được ~ rốt cục cũng hiểu tại sao mấy tên nhóc trong cuc cảnh sát cứ thấy ba là lại biến cụ già, đụng phải cấp thích chuyện lẩm bẩm rất đau khổ nha!

      “Hừ hừ ~” Ba Diệp cầm cốc rược uống vừa nghe tin tức như thường lệ, tâm tình có chút khó chịu, nếu con rễ tương lai đến phải là có thể uống rượu cùng ông hay sao! Lão Tất , con trai ông ta tửu lượng rất tốt!

      Ba, phải là ba thấy cây nho nên ảo tưởng là nho cây nho rất ngọt hay sao? Diệp Dĩ Mạt co rút khóe miệng bày tỏ đối với tính trẻ con của ba mình để ý, dạy học sinh cấp 2 trung học, phải là học sinh tiểu học cho nên biết như thế nào là dỗ trẻ cả ngã!

      Đối với việc Tất Tử Thần sau khi rời để lại vô số vấn đề rắc rối, Diệp Dĩ Mạt ghi tận trong lòng, sau này thấy ta đường vòng nếu rất phiền toái, giáo Diêp phải để ý, phải nhớ kỹ đấy ~

      Diệp Dĩ Mạt đối với tính tình trẻ con của ba mình để ý, bên kia Tất Tử Thần đối phản ứng ra dáng lãnh đạo với bạn bè của lão nhân nhà mình có chút bất đắc dĩ, phải chỉ là có ấn tượng tệ đối với xem mặt lần này thôi sao? Sao lại có thể vui vẻ ra như vậy? Lần lượt gọi điện thoại thông báo với các chiến hữu cũ chuẩn bị tiền mừng? Cái gì mà con ta sắp kết hôn, các ông là chú phải nên chuẩn bị tiền mừng , đúng còn phải nhớ phần cho con dâu tôi nữa?

      Cha à, muốn kết hôn lúc nào? Việc này là còn lâu lâu nha. Tất Tử Thần hoàn tòan bất lực nhìn cha già cùng các chiến hữu cũ khoác lác qua điện thoại, ông ấy bình thường rất cứng đầu, ai khuyên cũng nghe, trong lúc này có thể giải thích ràng được sao?

      Tất Tử Thần nhún vai, sờ sờ sống mũi, có thể ngày nào đó lời của ông ấy trở thành cũng nên, giống như là có lỗi nha? Doanh trưởng Tất nhếch nhếch khóe miệng, cùng ấy kết hôn dường như bộ dạng cũng kém?

      “Mẹ con phải bây giờ, sao này về thăm mọi người sau ~” cha già lúc này ôm điện thoại hoàn toàn thấy mọi người trong nhà, cho nên Tất Tử Thần chỉ có cách với mẹ, thời gian ngắn nữa về nhưng thực chất hơn phân nửa chỉ là suông.

      Lý Mân thở dài, dặn dò con trai: “Nhớ ăn cơm đúng giờ, có thời gian gọi điện về nhà, ba con tuy ra nhưng trong lòng rất nhớ con. Hiếm khi ông ấy mới vui vẻ được như hôm nay.” Dừng chút lại dặn dò: “Nếu có ấn tương tệ đối với kia thử lại xem sao, tuổi con cũng còn nữa, đừng làm cho ba mẹ lo lắng nhiều.Nghe lời ~” cả đời làm chủ gia đình Lý Mân cơ bản chưa bao giờ nặng, nhất là đối với đứa con trai luôn có chủ kiến như lại càng thêm có gì đáng . Ai bảo con trai của bà từ tới lớn lúc nào cũng có chủ kiến riêng đây? Người khác hâm mộ bà sinh được đứa con hiểu chuyện, chỉ có bà biết, và hi vọng biết bao nhiêu con trai có thể làm nũng với bà, ai, kiếp này làm mẹ cũng có dễ dàng gì.

      “Mẹ com biết rồi, con đây ~” làm lính nhiều năm như vậy, làm gì cũng có thói quen hùng hùng hổ hổ, hôm nay cùng giáo Diệp xem mặt nhiều lần khắc chế mình muốn bộc phát, cái gì mà cùng con dạo phố, là quá lãng phí thời gian, nhiều lần thiếu chút nữa cho là mình võ đài, còn thiếu mỗi nhấc chân lên đá nữa thôi, may mà phút cuối cùng đầu óc tỉnh táo lại, nghĩ đến trước mặt mình là đối tượng hẹn hò chứ phải là những đồ dê con mất dịch trong bộ đội.

      Nếu mà đá cước ra .......Tất Tử Thần tưởng tượng ra cảnh tượng này, có phải khóc rồi quay đầu bước .......? Tất Tử Thần nuốt ngụm nước miếng, đột nhiên cảm giác được cái ót có chút lạnh, khả năng xách giày cao gót xông lên cùng liều mạng cũng rất lớn ?

      Nghĩ đến kia thỉnh thoảng lộ ra bộ dáng tác quái, mặt Tất Tử Thần khỏi giản ra, nhìn rất dịu dàng ít , nhưng hết lần này đến lần khác lúc cười lên ánh mắt thích hơi nheo lại, như thế nào cũng đều thấy giống tiểu hồ ly giảo hoạt. Ho khan cái, ra còn rất đáng .

      Tìm hiểu nhiều hơn? Tất Tử Thần gãi lông mày, nghĩ đến khi nãy lúc ra khỏi nhà mẹ có dặn, khỏi ngắt trán. Năm ngoái xuất ngũ về nhà Tiểu Bạch cũng làm ba ba rồi, còn gửi hình con trai mập mạp đến làm cho cả đám bộ đội còn độc thân nhìn mù quáng.

      Tên nhóc này, năm ngoái xuất ngũ, năm nay liền làm cha, hắc, tốc độ cũng đủ nhanh đấy.
      Quan trọng nhất là lúc tên nhóc này xuất ngũ mới chỉ có 24 tuổi nha, cách khác, tên tiểu tử thối đó hơn 8 tuổi mà làm cha, già mất rồi, ai.

      Hoặc là, thử chung đụng xem sao? nhìn ra được giáo Diệp cũng là người thoải mái, rất thích hợp, kết hôn cũng có vấn đề gì chứ? Nghĩ đến lúc khi ngẩn người thích nhăn đôi mày xinh đẹp lại, Tất Tử Thần bỗng muốn cười, sau này lúc nấu cơm tốt nhất là nên ngẩn người.

      Tất Tử Thần nghĩ như vậy liền ngẩn ra, mới chỉ nghĩ đến, sao tự nhiên lại xuất trong đầu rồi? tóc dài mặc tạp dề, vui vẻ vừa bận rộn vừa ca hát trong phòng bếp, xoay người, đẩy cửa mang vào phòng đầy ánh sáng mặt trời.

      Giống như là bộ dạng rất khá nha.
      Last edited by a moderator: 6/12/14

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 6: Duyên đến như thế

      Bởi vì giảng dạy lớp 12 cho nên bình thường công việc có vẻ bận rộn, rất nhanh phải thi tốt nghiệp trung học, thời điểm này có thể thấy Diệp Dĩ Mạt có bao nhiêu áp lực.

      Lần này chất lượng học sinh rất tốt, thầy hiệu trưởng đối với học sinh lần này ôm kỳ vọng cực lớn, rất hi vọng đạt được tầm vóc mới, vậy nên đối với giáo viên giảng dạy các cũng có cầu cao hơn.

      Diệp Dĩ Mạt để xuống giáo án, lấy tay xoa bóp bả vai đau nhức, suy nghĩ chút, cuối cùng vẫn đăng chương trong tồn cảo ( từ này ta k tra đc nghĩa hình như là trang mạng nào đó). Lâu nay cũng có đổi mới gì – viết văn chẳng qua chỉ là hứng thú, nó cũng chỉ có thể làm hứng thú mà thôi. rất thích đôi câu vài chữ lịch sử qua tay có cảm giác trở nên linh hoạt sống động hơn.

      “Chuẩn bị thi tốt nghiệp trung học cho nên các bạn đều phải cố gắng lên nga ~ văn chương phải chân dài chạy, cho nên các bạn đều phải cẩn thận chuẩn bị cho cuộc thi ~”

      Thông qua số thông tin phản hồi, Diệp Dĩ Mạt biết được trong số độc giả của mình có số người vẫn là học sinh trung học, trong đó còn có mấy người chuẩn bị thi tốt nghiệp trung học – đúng vậy, có thói quen gọi họ là các bạn . Dù sao cũng hơn họ vài tuổi, tuổi hai tuổi có khi mười mấy tuổi, ở trong mắt , chẳng qua đều là những đứa tìm kiếm an ủi trong văn chương mà thôi.

      Tắt máy tính, sửa sang lại tài liệu dùng cho ngày mai, Diệp Dĩ Mạt mới rửa mặt ngủ. Mệt mỏi ngày nhưng thể ngủ được, quen với đồng hồ sinh học cho nên đến 12 giờ liền thể ngủ được.

      Nằm chiếc giường màu trắng của mình, Diệp Dĩ Mạt mới có thời gian cầm lên chiếc điện thoại di động bị mình vứt tùy tiện tủ đầu giường. Lúc làm việc thích để điện thoại bên người, có thể có thói quen đặt điện thoại ở tủ đầu giường cũng nên?

      Giống như thường ngày, Diệp Dĩ Mạt chỉ liếc mắt nhìn điện thoại di động sau đó liền ngủ, sao lại có vài tin nhắn vậy? Diệp Dĩ Mạt thấy kỳ quái. Có chuyện gì quan trọng sao?

      phải ba và dì Trần, bọn họ đều thích trực tiếp gọi điện thoại, cũng thể là Lý Thụy, có việc cũng … nhắn tin đến vào thời điểm này, tên nhóc này có biết có thói quen xử lý công việc vào buổi tối. Về phần Tiểu Hàm các , bình thường đều có thói quen ngày mai gặp mặt ở trường rồi .

      Diệp Dĩ Mạt chống cằm, mở tin nhắn, là số lạ.

      “Ngủ chưa? Chắc là ngủ rồi, tôi chỉ muốn với tiếng, món ăn ở nhà hàng nhà bà ngoại cũng rất được, lần sau có dịp cùng ăn nữa nhé” mới lúc 9 giờ 50 đây.

      “A, đúng là ngủ rồi, sáng mai thấy tin nhắn của tôi nhớ lưu số điện thoại lại nha ~” thời gian là sau tin nhắn trước giờ.

      cần suy nghĩ nhiều Diệp Dĩ Mạt cũng biết chủ nhân của số điện thoại này là ai. Ngoài Tất Tử Thần ra còn ai nữa.

      “Ngại quá, vừa rồi soạn bài cho nên thấy tin nhắn, hôm nay cám ơn chiêu đãi ~ ^ . ^, còn có, lần sau về để tôi mời ~ ngủ ngon mộng đẹp ~” nhấn nút gửi , thấy báo gửi thành công, tắt máy, ngủ.

      A, sao lại giống như để ý đồng ý lần sau gặp mặt rồi? Diệp Dĩ Mạt vỗ trán, mặt có chút nóng nóng, đối tượng gặp mặt chủ động nhắn tin đến, có phải có ý ta có ấn tượng tệ với ?

      Mặc kệ như thế nào cũng hi vọng được chấp nhận, ế lớn tuổi Diệp Dĩ Mạt cũng ngoại lệ. Đối phương thể muốn tiến thêm bước tính ra làm cho người ta sảng khoái tinh thần hơn so với bị “pass” ?

      Cho nên hôm nay giáo Diệp ngủ rất ngon giấc, về phần vì sao, ngay cả cũng biết, có thể bởi vì gần đây tên nhóc Lý Thụy rất nghe lời , sáng sớm thứ hai trước khi làm giáo Diệp tìm cho mình lý do như vậy.

      Ấn tương của Tất Tử Thần đối với Diệp Dĩ Mạt tốt lên ít sau khi nhận được tin nhắn, quả nhiên là kiểu rất dễ sống chung. Sợ nhất là gặp phải cái dạng ‘ai nha ngại quá tôi còn chưa nghĩ có muốn tiếp tục cùng với hay đây’ như vậy, thế sao có thể thẳng thắn với lão ba được? Đây có phải là chưa nghĩ ra nên vẫn rụt rè chờ hẹn trước?

      Trước khi vào giấc mộng Tất Tử Thần cuối cùng có ý tưởng – cho nên , lão ba làm chuyện tốt nha.

      Tuy là thời điểm bận rộn nhưng mà dẫn dắt lớp 12 cũng có chỗ tốt, đó chính là khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp trung học, thân là giáo viên Diệp Dĩ Mạt cũng theo học sinh lớp 12 được nghĩ dài đến 3 tháng hè.

      mình trong phòng tuần, cuối cùng bị ba liên tục gọi điện gọi về nhà. ra Diệp Dĩ Mạt rất thích phòng trọ của mình, so với phòng của Tiểu Hàm cũng khác bao nhiêu, chẳng qua là có thêm cái ban công ở phía nam – ban đầu chọn phòng này cũng chính bởi vì cái ban công này, vào mùa đông thích sưởi ấm dưới mặt trời, uống chút trà, đọc ít sách, gõ vài chữ bên cạnh cửa sổ ban công đóng chặt, ngày ngày nhàn nhã mà thích ý.

      Làm tổng vệ sinh phòng, đem đống sách chuyển vào phòng khách rồi mới khóa cửa về nhà.

      Về đến nhà, dì Trần làm xong bàn món ăn, đều là món nàng thích ăn. vào phòng bếp, lấy tay bốc miếng thịt gà xốp giòn thơm ngon, Diệp Dĩ Mạt cảm giác đầu lưỡi mình muốn khiêu vũ, ngon đến nỗi nhắm mắt hưởng thụ: “Dì Trần, tài nấu nướng của dì tốt quá ~ ba ba hạnh phúc quá, ngày nào cũng được ăn món ăn dì Trần làm ~”

      Trần Hạnh trợn mắt nhìn nha đầu này cái, cởi tạp dề người xuống, nhón chân lên nặng điểm cái trán của : “Ăn ngon như thế sao thấy con hay về nhà ăn cơm? Ba con cũng mong thầm trở về bao nhiêu, nuôi con còn bằng nuôi mèo, mỗi ngày còn biết về nhà ăn cơm đấy ~”

      Diệp Dĩ Mạt lè lưỡi, tội nghiệp làm nũng : “Dì Trần, phải là do công việc của con bận rộn sao ~ Dì Trần là tốt nhất ~ ~ dì cũng thể hiểu lý lẽ giống ba con mà ~” còn chưa hết lời nghe thấy sau lưng thanh trung khí mười phần: “Ai ta hiểu lý lẽ? Khắp thiên hạ ba con là hiểu lý lẽ nhất đấy!” Diệp Kiến Quốc mặt đen lại vào phòng, thấy con dựa lên người vợ mình làm nũng nặng nề “hừ” tiếng, rồi mới quay sang với vợ: “ Tí nữa lớp trưởng cũ đến chơi, bà nấu thêm vài món nữa .”

      Đưa kia, nếu phải ông gọi điện thoại nó biết về nữa! Được nghĩ cũng biết về nhà, sống trong căn phòng tí, biết ăn cơm đúng giờ, đến khi đau dạ dày mới biết là vấn đề lớn. lớn như vậy rồi sao còn biết tự chăm sóc mình nữa?

      “Ba ~ ba cũng tốt nhất nữa ~ ~” Diệp Dĩ Mạt mang vẻ mặt ‘xong đời’ cười khổ với Trần Hạnh, lúc xoay người lại là bộ mặt tươi cười lấy lòng: “Ba, ba là tốt nhất rồi ~ ba ba là người tốt nhất thiên hạ ~ ~” ai ai, ba chính là mạnh miệng mềm lòng, mặt luôn hung thần ác sát kỳ rất dễ chuyện, ngược lại dì Trần luôn tươi cười hòa nhã lại dễ lừa gạt, cầu rất nghiêm khắc với Lý Thụy, đối với cũng đối xử bình đẳng – may mắn từ đều làm việc có chừng mực, cơ bản là làm người ta để ý quá, cho nên cũng có cơ hội trải nghiệm chính sách cây gậy và củ cà rốt của dì Trần. Theo như Lý Thụy nhớ lại, tư vị thực mất hồn nha.

      Diệp Kiến Quốc vẻ mặt bất đắc dĩ, 28 tuổi rồi đấy, cũng làm giáo viên dạy bên ngoài nhưng sao về nhà lại cứ như là nhóc con mười lăm mười sáu tuổi vậy? Chẳng lẽ là tại ông suốt ngày kêu nhóc con nhóc con sao? được được, từ hôm nay trở phải sửa miệng, thể tiếp tục kêu như vậy được! Cứ như vậy ai chịu cưới ? Người ta là muốn cưới về nga!

      “Con à, ba cũng qua 30 tuổi rồi, chuyện có chút bài bản được ?” Diệp Kiến Quốc ngồi ghế sa lon, mi mắt có chút co rút.

      Diệp Dĩ Mạt vừa nghe những lời này liền bày ra bộ dáng nghiêm chỉnh, đưa tay kéo kéo quần áo bởi vì vừa rồi nhào vào người dì Trần mà có chút nếp nhăn, thu lại vẻ mặt cợt nhả, cầm lên khay trà, ánh mắt, ngẩng mặt, mỉm cười, điều chỉnh hơi thở: “Phụ thân đại nhân, ba cảm thấy như thế này được ?”

      Diệp Kiếm Quốc bại trận, ông thể trông cậy vào con của mình có điểm bình thường được! Nhớ lại Diệp Kiến Quốc ông cả đời trừ hại cho dân, chuyện gì sai trái, sao lại sinh ra đứa con biết điều đây! Lát nữa lớp trưởng cũ tới, để co ông ấy thấy đức hạnh của can dâu tương lại như thế, đám cưới còn có thể thành được sao?

      Chắc chắn con ông là do di truyền từ mẹ! Nếu con người chính nghĩa lẫm liệt như ông sao lại có thể sinh ra đứa con đáng đánh như vậy? Theo như lời Tiểu Thụy hay , phải là thỉnh thoảng động kinh định kỳ cần sửa chữa nha!

      Lời tác giả: Mẹ Lý Thụy tái hôn với ba Diệp Dĩ Mạt, Lý Thụy theo họ của cha đẻ, cho nên hai chị em có họ khác nhau, nhưng tình cảm là thực . Khi Lý Thụy 2 tuổi đến nhà họ Diệp, cho nên từ gọi Diệp Kiến Quốc là ba, mà khi đó Diệp Dĩ Mạt lên tiểu học rồi, tuổi tương đối lớn cho nên vẫn gọi mẹ Lý Thụy là dì Trần.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      07, Duyên đến như thế

      "Ba với con, lát nữa lớp trưởng cũ của ba đến chơi, con hãy cư xử cho bình thường, đừng làm ông ấy sợ ~" Diệp Kiến Quốc quặm mặt lại đe dọa, nghĩ tới nghĩ lui, ông còn quyết định phòng ngừa trước, tránh cho nhóc con này, a đúng, nàng này lát nữa lại đột nhiên gây ra tình huống gì, đem ba chồng tương lai dọa tốt ―― mặc dù ông cảm thấy lấy lớp trưởng cũ này trải qua lễ rửa tội lửa đạn chiến tranh, kinh nghiệm cuộc sống phong phú mà , bị tuổi hù dọa là chuyện rất có khả năng xảy ra, nhưng là cũng nên có dự phòng, dù sao, người này sau này già rồi năng lực chịu đựng giảm xuống nha, do thói quen nhàn nhã a

      "Ah, ba, lớp trưởng cũ của ba, có liên quan gì đến con chứ?" Diệp Dĩ Mạt lấy mắt kiếng xuống, giương mắt hiếu kỳ . cận thị nghiêm trọng lắm, trừ khi dạy, bình thường cũng đeo kính.

      Nếu , khi dạy mang mắt kiếng, hơn phân nửa cũng là vì ‘ cố làm ra vẻ ’ thôi, ai bảo ở trường học của hơn phân nửa giáo viên lịch sử đều nhiều tuổi và râu ria giống như ông cụ đây? Coi như phải lão già, cũng hơn nửa là trải qua cuộc sống phong phú của các ông chú bà rồi.Giống như như vậy chưa trải qua phong trần cuộc sống lịch sử nặng nề cảm giác đủ a ~ bình thường mặc quần đùi đeo cái túi sách còn có thể giả bộ sinh viên Đại Học đấy. Vì để dọa người, thể làm gì khác hơn là đeo mắt kính gọng đen thôi, chỉ là vì tăng thêm mấy phần cảm giác lịch sử tang thương, ra cũng dễ dàng a, Diệp Dĩ Mạt thở dài.

      "Lớp trưởng cũ của ba đến là để nhìn con dâu tương lai." Diệp Kiến Quốc trừng mắt nhìn con , tức giận .

      "Gì?" Diệp Dĩ Mạt trợn to cặp mắt. Trong nhà có ba người, cha dì Trần còn có , nhìn bên trái chút ba mặt đen, nhìn bên phải chút mặt hiền huệ vô tội của dì Trần, cuối cùng, Diệp Dĩ Mạt thể kết luận, cái gọi là nhìn con dâu tương lai, là chỉ chứ?

      Trần Hạnh cũng là vẻ mặt nghi hoặc, chống lại ánh mắt của chồng, tiếng động hỏi có chuyện gì xảy ra à?

      Diệp Kiến Quốc giả vờ ho khan hai tiếng, có chút dám nhìn con dần dần biến thành đen mặt, khuê nữ này, duy nhất giống như ông cũng chính là tức giận liền có chút mặt đen, còn lại, là nhặt được đều có người tin.

      "Chính là ba của Tất Tử Thần, là lớp trưởng cũ của ba. Bảo là muốn tới nhà ngồi chút." Chột dạ nghiêng đầu sang chỗ khác: "Ba cuối cùng thể hoan nghênh chứ?" thực tế, là do ông mời, ông sao có thể gấp nha, hai đứa đều gặp mặt, cũng thấy hai đứa này có cái gì tiến triển, ông này làm cha của con cũng thấy có gì, lớp trưởng cũ này làm cha càng thêm điện thoại của con trai cũng nhận được mấy, cùng đồng bệnh tương liên, phải hẹn xong cùng nhau ăn bữa cơm, uống trà đánh cờ sao. Hơn nữa, thức ăn bên ngoài sao tốt bằng ở nhà, cho nên, địa điểm này tự nhiên cũng liền định ở trong nhà nha.

      “Ba. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt biết phải gì nữa, nôn nóng bắt xem mắt cũng là ba, nôn nóng bắt lập gia đình cũng là ba, rất muốn câu a, ba nếu ba gả ? Nhưng đứa con ngoan, lớn như vậy cũng chưa làm điều gì trái nghịch nha, nhiều nhất là buồn bực cùng ba già chuyện.

      Từ đến lớn, chiêu này lần nào cũng đúng. Con cùng ông chuyện bằng ông làm sai việc gì rồi. Cái định luật này tạo thành khuôn mẫu cố định trong đầu Diệp Kiến Quốc, cho nên vừa nhìn thấy con xoay mặt , Diệp Kiến Quốc cũng biết việc lớn tốt rồi.

      Niếp Niếp ngươi cần tức giận với ba nữa ~~ ba sai lầm rồi sai lầm rồi, nên tùy tiện dẫn người về nhà ~~ Diệp Kiến Quốc lấy lòng tới gần phía trước, nháy mắt nhìn con .

      "Ai ai, tất cả đều rửa tay cho tôi, khách gần đến rồi ~" Trần Hạnh luôn làm công việc giảng hòa giống như vài chục năm trong quá khứ. Phụ nữ cần phải luôn luôn như vậy , ràng tình cảm rất tốt, lại cứ phải làm ra bộ dạng kiêu ngạo, làm chê mệt mỏi.

      "Tốt lắm tốt lắm, ba ba đừng sưng mặt lên nữa, làm trướng ngại bộ mặt thành phố ~" Diệp Dĩ Mạt quay mặt, chút lưu tình đả kích.

      Diệp Kiến Quốc: . . . . . .

      Nhóc thối ba dầu gì cũng là ba con! có ba có thể có con sao! Ba con phải là đen chút thôi sao, đó cũng do phơi nắng đó nha! Năm đó ba của con cũng là cành hoa nha! A Phi ràng là nhánh cỏ mẹ! Những theo đuổi ba con cũng có thể từ hẻm xếp hàng đến gian hàng bán chao đường cái bên cạnh , ông chủ bán chao mỗi ngày đều cho ba con hai chuỗi chao miễn phí a, cũng bởi vì ba con quảng cáo làm ăn giúp ông ta đấy!

      Con làm sao con có thể ghét bỏ ba con được? Đây là đạo đức nha. . . . . .

      Diệp Dĩ Mạt đầy vạch đen, ba người làm chút chuyện đứng đắn được sao? Cả ngày ba khoe khoang với con ba năm đó về điểm này có ý tứ sao? Khó trách tại sao thích hành hạ Tiểu Thụy chút, này hoàn toàn là di truyền!

      "Tốt lắm tốt lắm, đừng nữa, có hay đều được, khách tới rồi ~" nghe được tiếng chuông cửa, Trần Hạnh vội vàng đứng dậy mở cửa, vẫn quên nghiêng đầu đối với này hai cha con chăm sóc .

      "Ai, con ngoan chút cho ba, nếu cho tiền tiêu vặt đâu ~" Diệp Kiến Quốc vội vàng đuổi theo, xoay người trước còn hung hăng trợn mắt nhìn con cái, hoàn toàn quên con ông sớm độc lập về kinh tế rồi.

      Diệp Dĩ Mạt liếc mắt xem thường, đối với loại gián tiếp tính mau quên của ba tập mãi thành thói quen, coi như căn dặn, cũng đến nỗi ở trước mặt khách thất lễ a, thiệt là.

      Sửa sang lại tóc, Diệp Dĩ Mạt cũng đuổi theo sát bước ba . Mặc dù kể từ ngày gặp mặt đó về sau, và Tất Tử Thần cũng chỉ là thỉnh thoảng gởi cái tin nhắn, nhiều nhất chỉ là bạn bè thăm hỏi, nhưng mà đối phương là phận bề , tất nhiên phải lễ phép.

      "Bác Tất, bác khỏe chứ." Diệp Dĩ Mạt mỉm cười, hướng người đàn ông tóc trắng cường tráng trước cửa chào hỏi .

      Người đến nhìn bộ dạng hơn 50 tuổi, tinh thần rất tốt, nhất là đôi mắt, nhìn như bình thản, trong lúc lơ đãng toát ra sắc bén, lại làm cho người ta chợt đảm chiến. Đó là người trải qua rất nhiều mới có ánh mắt như vậy, trong bình tĩnh lộ ra vẻ nắm cuộc sống trong tay, loại này khí độ, bởi vì tuổi già yếu mà biến mất, ngược lại bởi vì từng trải cuộc sống phong phú mà càng mạnh mẽ hơn.

      Diệp Dĩ Mạt nhìn bác Tất vuông vuông thẳng thẳng mặt chữ quốc còn có màu da giống ba như đúc, có kết luận, Tất Tử Thần có gương mặt tuấn tú và màu da phơi nắng bị đen, xem chừng là di truyền từ bác .

      Tất Trọng Tường cho cảnh vệ Binh trở về trước, mình là đập bả vai Diệp Kiến Quốc cười ha ha, nhìn như thế, ngược lại có thể lờ mờ nhìn ra bọn họ năm đó rất có tình cảm.

      "Tốt, lão Diệp, con cũng lớn như vậy rồi nha!" Tất Trọng Tường vỗ bả vai Diệp Kiến Quốc, ánh mắt rơi vào người Diệp Dĩ Mạt đứng ở cửa trước. Hai vị chiến hữu cũ lâu gặp hay bởi vì cùng chung mục đích mà tiến tới với nhau rất là tâm ý tương thông cùng cười tiếng. .

      "Lớp trưởng cũ con trai của ông phải cũng rất lớn sao. Ai, này làm cha mẹ thực là chưa có lo lắng xong a ~" làm bộ lắc đầu cái, gương mặt quan tâm của người cha.

      Tất Trọng Tường nhìn bộ dáng của chiến hữu cũ, cười thầm, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, thầm tán thưởng, đúng là đứa con tốt, tướng mạo thanh tú, lúc cười lên mắt cong cong, con ngươi trong cũng lộ ra cổ linh khí, khó trách thằng nhóc thối nhà ông mắt cao hơn đầu cũng khen ngợi vài câu. Như vậy khuê nữ làm con dâu Tất gia nhà ông, tệ tệ, cũng có thể khiến tên nhóc kia kiềm chế tâm, phải luôn nghĩ tới chạy ra ngoài.

      "Ai Tiểu Mạt a, bác Tất khó được tới lần, con hôm nay cũng đừng , cùng lão già chúng ta trò chuyện a. Chuyện trường học, ngày khác lại xử lý a." Diệp Kiến Quốc cố làm ra vẻ phân phó nữ nhi .

      Diệp Dĩ Mạt đầy vạch đen, ba buổi sáng là ngươi đem con call trở lại để cho con nghỉ hè cũng ở trong nhà a, thế nào giờ lại trở thành về nhà xem lát nữa muốn à? Diễn trò cũng ai như vậy.

      ra Diệp Dĩ Mạt biết mình cha lấy ý đồ này ở đâu ra, còn phải là vì chào hỏi, bác Tất thích nhất người nghiêm túc trong công việc, ba đây là giúp con giải bày đấy !

      mực đứng ở cửa cũng phải là chuyện hay, hai đấng mày râu vừa hét lớn vào trong, ngồi xuống liền tán gẫu.

      Giúp đỡ dì Trần bưng hết đồ ăn lên bàn, Diệp Dĩ Mạt mặt khéo léo cầm chai rượi trân quý của ba, đặt lên bàn.

      "Lớp trưởng cũ, ông có thể uống rượu chứ? Chị dâu trách tôi chứ?" Diệp Kiến Quốc giỡn hỏi.

      Tất Trọng Tường cười ha ha, "Chị dâu ông quản thiên quản địa nhưng xen vào việc tôi uống rượu!"

      "Đến đây, Tiểu Mạt cũng cùng nhau uống a, đừng đứng đấy nữa." ngồi xuống Tất Trọng Tường cố gắng làm ra bộ dáng hiền lành của trưởng giả, nhiều năm thành thói quen, đối với tiểu tử thúi trong nhà lại thể hòa ái, nụ cười từ ái còn bằng mặt chút thay đổi đấy.

      "Bác Tất hai người ăn trước, con giúp dì Trần bưng thức ăn ra." Trần Hạnh vẫn còn ở trong phòng bếp bận rộn món ăn cuối cùng, Diệp Dĩ Mạt cười hết liền xoay người vào phòng bếp.

      "Ai, con của tôi a, chỉ là có chút nóng nảy, bị tôi làm hư nữa à ~" Diệp Kiến Quốc vừa rót rượu cho lớp trưởng cũ, bên cười .

      Tất Trọng Tường cười nhìn về phía phương hướng phòng bếp, vô tình lắc đầu cái: Đứa con tốt, con biết làm nũng, có nóng tính chút sao, con chính là để cưng chiều đó a! Nơi nào giống tiểu tử thúi nhà chúng ta kia, từ bị giáo dục muốn chăm sóc em nha!"

      Hai người làm cha này, gần xa đều có con trai và con , con nhà tôi tính khí tốt lắm nhưng là tâm địa còn là rất hiền lành, lập tức tiếp con trai nhà tôi cái khác tính , chính là rất biết chăm sóc người.

      con trai nhà tôi công việc bận rộn a, tìm được bạn , lập tức tiếp con nhà tôi là làm giáo viên, ngày nghỉ dài a.

      con nhà tôi thích ra cửa chỉ là ngược lại có mấy bạn tốt, lập tức tán dương Cố Gia tốt, con còn hay ở nhà tốt.

      . . . . . .

      Hai người cha vui mừng chuyện bừng bừng, trong phòng bếp người nghe được phun cười, người nghe được đầy vạch đen, cần hoài nghi, vạch đen đó nhất định là Diệp Dĩ Mạt.

      "Dì Trần, dì xem ba kìa, càng càng quá mức ~" Diệp Dĩ Mạt ủy khuất hướng dì Trần chu mỏ, cái gì cùng cái gì a, cũng mau đem chuyện khi còn bé đái dầm cũng lật ra rồi.

      Nghe chút.

      “Tiểu Mạt nhà tôi từ cẩn thận nha, chưa bao giờ phá tiền! Em trai của nó cùng nó ra đường, cho tới bây giờ đều là đem tiền đưa cho chị , cần lo lắng!"

      "Có thể trị gia mới tốt a! Cùng đạo lý cách mạng, cái gì đều là cây kim sợi chỉ tiết kiệm được tới a!" Đây là Tất Trọng Tường thanh trung khí mười phần.

      "Tất Tử Thần nhà tôi tuy ở trong bộ đội, nhưng mà là cùng có bằng kinh tế cùng ngoại ngữ lâu rồi, cùng Tiểu Mạt nhà ông có thể là rất thích hợp nha! Ha ha, người trẻ tuổi nha, tóm lại là có đề tài chuyện đó a!" chuyện còn là Tất Trọng Tường, chỉ là lời này khiến giọt mồ hôi ót Diệp Dĩ Mạt càng lớn chút, vừa mới bước ra phòng bếp chân rút lại: "Dì Trần, dì bưng ra , con ở lại dọn dẹp phòng bếp ra sau ~" lúc này ra ngoài, có thể hay bị người ta từ đầu đến chân nghiên cứu lần? có chút hồi hộp a.

      Chỉ là, Diệp Dĩ Mạt bất chợt nghĩ đến vấn đề, sao lại để cho người hưởng thụ đối xử này được? vị đương khác sao đây?

      Tác giả có lời muốn : đây coi như là lần đầu tiên thấy ba chồng ? ~~ ^-^
      linhdiep17, PhamthanhhuongChris thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 8 : Duyên đến như thế

      Núp ở trong phòng bếp, Diệp Dĩ Mạt lấy điện thoại di động ra: "Doanh trưởng Tất, làm gì vậy?" Tại sao ở nơi này chịu trận, ta lại tiêu diêu tự tại chút sóng gió cũng có chứ? giáo Diệp thấy có chút công bằng.

      Tất Tử Thần thân mồ hôi ướt đẫm mới từ trong sân huấn luyện trở lại túc xá, dù thế nào cũng nghĩ ra ngày kia thế nhưng cũng có thể cá nước mặn xoay người nhận được tin nhắn do kia chủ động nhắn đến? đúng là mặt trời mọc lên từ phía tây sao chứ, gần tháng nay, phải là toàn là bắt chuyện thôi sao?

      Gải dưới lông mày, Tất Tử Thần rất dứt khoát trực tiếp gọi tới, trở về tắm rửa sau đó còn phải kiểm tra doanh trại, có nhiều thời gian để lãng phí: " giáo Diệp à, tôi vừa mới huấn luyện xong, có chuyện gì à?" Mặc dù , Tất Tử Thần thời học đại học, nhân khí cũng rất cao, dù sao chiều cao diện mạo cũng có tệ, năm thứ hai đại học cũng tham gia vào đội bóng rổ, thiếu nữ sinh vụng trộm để ý . Khi đó cũng có mấy bạn bè là nữ, nhưng cũng tự luyến đến mức cho là này chủ động gởi nhắn là vì hai ngày nay liên lạc với , nên nhận ra tầm quan trọng của . Chuyện này thực rất có khả năng? Cho là đóng phim thần tượng sao!

      Đại khái là có chuyện gì chứ? Tất Tử Thần nghĩ như vậy.

      Diệp Dĩ Mạt tựa vào tủ lạnh ngẩn người đâu rồi, cũng biết người nọ nhận được tin nhắn nghĩ sao,sao khi nãy lại chủ động gửi tin nhắn cho chứ? ra, ra cũng có gì chuyện mà?

      suy nghĩ đâu đâu, điện thoại di động vang lên. Nhìn điện thoại chợt vang lên, trong nháy mắt tim Diệp Dĩ Mạt chợt đập mạnh và loạn nhịp, ngay sau đó phản ứng kịp, nhanh chóng nhấn nút nghe. Chuyện cười, nhạc chuông ‘chết đều muốn ’ có lực xuyên thấu như vậy, bị mấy người trong phòng khách nghe được tính sao?

      "Alô, Doanh trưởng Tất có chuyện gì sao?" phản ứng đầu tiên của Diệp Dĩ Mạt chính là như vậy, ai bảo đầy khẩn trương nên quên mất là mình gửi tin nhắn trước?

      Tất Tử Thần cười khẽ tiếng, có thể tưởng tượng dáng vẻ luống cuống tay chân của nhóc này: " làm gì vậy? Sao chuyện như vậy." phải được nghĩ rồi sao, trả lời sao giống như là dạy vậy?

      " ở phòng bếp ~" đúng, mấu chốt phải cái này!"Doanh trưởng Tất, đến cùng là có chuyện gì xảy ra với ba và ba tôi vậy?" Từ lúc bác Tất vào cửa đến bây giờ, hai ông già cũng biết là thứ gì, hoàn toàn biết tới. Nghe ý kia, giống như là muốn tiến tới cho và Tất Tử Thần sao?

      "Ah? nhìn thấy lão thủ lĩnh nhà tôi rồi à?" Tất Tử Thần ngờ rằng, lão già đây là có ý gì?Gặp chiến hữu cũ, xem chừng là có mục đích? Tất Tử Thần cũng nhận ra lão già nhà mình đến hàn huyên mà cố ý tới tìm đến nhóc này tán gẫu.

      "Tôi cũng biết, hôm nay ba tôi chợt có khách đến chơi, sau đó bác Tất đến rồi." Tiếp đó hai vị chiến hữu cũ liền bắt đầu buôn chuyện rồi, khoác lác các loại bàn rượu, hắc, rất hăng say.

      "Ba tôi khẳng định ngươi ít lời hay chứ?" khóe miệng Tất Tử Thần khẽ nhếch cười, móng tay cắt tỉa gọn gàng gõ lên mặt bàn, mắt ngó ra ngoài cửa sổ sân điền kinh, trong thao trường, nhiều tân binh chạy bộ, vì hơn tháng sau có Đại hội tỷ võ toàn quân.

      "Ah? Làm sao biết được?" Diệp Dĩ Mạt đổi tai nghe điện thoại, nghe lời của , khỏi nâng cao giọng, có chút ngạc nhiên . Người này chẳng lẽ biết trước? Biết bác Tất cầm đống từ ca ngợi để hình dung ? Đều , ưmh, đỏ mặt.

      Nghe cười có nghi ngờ trong lời , Tất Tử Thần nhịn được bật cười. Trời chiều rơi xuống người đàn ông cao lớn đứng bên cửa sổ, thân màu xanh lá cây dùng trong huấn luyện còn lấm bụi đất. cũng chỉ là nhàn nhạt cong lông mi, ánh chiều tà lại làm cho người ta cảm thấy cực kỳ ấm áp tuấn tú.

      "Tôi chính là biết lão ba nhà tôi, đối người ông ấy để ý luôn là liều mạng khen ngợi." Tất Tử Thần cười giải thích. Lão già rất ưa nhóc này , cho nên mới phải đặc biệt chạy tới nhìn , bằng , theo như tính tình ông ấy, dù là thấy chiến hữu cũ, cũng nhiều lắm là tìm chỗ cùng chiến hữu cũ vui vẻ uống mấy chung rượu, tuyệt đối đặc biệt đến nhà chiến hữu chơi.

      "A a, như vậy à." Diệp Dĩ Mạt ý thức được trong lời của Tất Tử Thần có thâm ý, chỉ là đơn thuần cảm thấy lại gặp phải trường bối rất thích mà thôi, dù sao từ đến lớn, người lớn như vậy cũng phải là chưa bao giờ gặp, ở đầu hẻm bà Vương đặc biệt thích cùng Lý Thụy, khi còn bé mỗi lần qua, luôn luôn nhét thanh kẹo hoặc là hai quả quýt cho bọn .

      "Gần đây công việc có còn bận rộn ?" Tất Tử Thần tùy ý tìm đề tài. có nhiều thời gian,nhưng mà muốn kết thúc lần trò chuyện này nhanh như vậy. Đợi lát nữa tắm nhanh lên chút , dù thế nào nữa cũng thói quen tắm nhanh.

      "Tôi được nghỉ rồi ~" Diệp Dĩ Mạt tựa lên tủ chén, nhẹo đầu . Phần lớn học sinh điền xong tờ nguyện vọng, đối với giáo viên bọn cũng coi là thanh nhàn. Bây giờ việc làm mỗi ngày của cũng chỉ là gõ mấy cái chữ, học sách lát, chính là tìm mấy bộ phim mỹ lúc trước có thời gian xem chút.

      Tất Tử Thần cũng có gần đây có việc bận, hai người trò chuyện chút, thanh này cũng tự giác lớn hơn, Diệp Dĩ Mạt sớm quên mình còn bị mấy người bên ngoài tìm đến hỏi con tin rồi.

      "A, tốt, xem hạnh phúc đấy, tôi phải loay hoay nhức đầu lắm." Theo ý của là hãy khen mấy câu.

      "Hắc hắc, người tài nhiều vất vả mà ~~ đại doanh trường Tất ~~" Diệp lấy mạt híp mắt cười đến hài lòng, xem người ta khó chịu cũng rất thoải mái, ai, này cũng chỉ để trong lòng thôi, thể để lộ ra ngoài.

      Chỉ là ――― giống như tâm tình tốt lên rất nhiều đấy.

      Diệp Dĩ Mạt quá chuyên chú nghe điện thoại, cho nên căn bản chú ý tới phía ngoài phòng khách có phút yên lặng.

      ra Diệp Kiến Quốc, Tất Trọng Tường và Trần Hạnh sớm nghe được chuông điện thoại di động rồi, nhưng mà bọn họ ai cũng để ý. Chỉ là lúc nghe ‘bác Tất’, ba người họ ngầm hiểu lẫn nhau ngưng chuyện với nhau, sau đó nghe được thanh ngây thơ ‘đại doanh trường Tất’, khóe miệng ba người nụ cười muốn giấu cũng giấu được rồi, nhất là Tất Trọng Tường và Diệp Kiến Quốc, tâm tình cực tốt cầm ly rượu lên, cạn chén, thông gia tương lai!

      Trần Hạnh bất đắc dĩ nhìn hai người đàn ông này ăn uống linh đình, thể làm gì khác hơn là mình lên tiếng kêu: "Tiểu Mạt, mau đến ăn cơm , thức ăn cũng nguội mất ~"

      Che điện thoại di động, Diệp Dĩ Mạt ngẩng đầu đáp tiếng: "Dì Trần, đến ngay đây ạ ~" xong, lập tức hướng về phía điện thoại di động giọng : "Tôi phải tắt máy đây, dù sao tôi chỉ muốn cho biết tiến triển của tình huống thôi ~" thể để tôi người bị tội được ~

      "Ưmh, tôi biết rồi, đồng cam cộng khổ." Tất Tử Thần cười yếu ớt .

      . . . . . . Này cùng cái gì cùng cái gì! Diệp Dĩ Mạt rất muốn phản bác mấy câu, nhưng là bên ngoài dì Trần thúc giục gấp, nghĩ tới nghĩ lui ăn cơm là lớn nhất, dân dĩ thực vi thiên chứ sao." thèm nghe nữa, bái bai nha ~"

      "Bái bai." Nghe trong điện thoại di động truyền tới tiếng tắt máy, Tất Tử Thần sờ sờ ót, ngửa đầu duỗi lưng cái, ai nha, ngày mai là ngày mới kia ~

      "Dì Trần, con đến đây ~" ngồi xuống bên cạnh dì Trần, hướng về phía ba cùng bác Tất nụ cười biết điều, Diệp Dĩ Mạt ngoan ngoãn bới cơm.

      Ngược lại Tất Trọng Tường mặt thương gắp rất nhiều món ăn cho : "Tiểu Mạt ăn nhiều chút, xem co gầy như vậy, con phải mập chút mới tốt sao ~"

      Diệp Dĩ Mạt vội vàng đưa qua bát qua: "Cám ơn bác Tất, tự con lấy cũng được ~" ra rất tham ăn đấy, chỉ là ăn mập mà thôi, cái này có biện pháp gì được?

      "Tử Thần nhà tôi rất biết nấu ăn , về sau con kết hôn, để cho nó trổ tài nấu cho con ăn."

      Nghe bác Tất đầu đuôi câu, Diệp Dĩ Mạt khóe miệng co rút, sắc mặt khẽ biến. Còn có ba, ba cần dùng cái này loại ánh mắt muốn cưới con của nhìn con, đoán chừng còn phải mấy năm con ba mới phải gả ra ngoài!

      "Ăn cơm trước , bây giờ này quá sớm rồi, chờ Tử Thần trở lại mọi người cùng bàn bạc ~" Trần Hạnh trước sau như mà cười nhàng đề xuất lời hoà giải.

      Diệp Dĩ Mạt vốn là nghe nửa câu đầu còn muốn cảm khái, rốt cuộc còn có người hiểu biết nữa, sau khi nghe nửa câu sau cái ót cũng đầy vạch đen rồi, dì Trần dì phải dì nghĩ như vậy! Còn nữa, lúc nào dì Trần dì gọi người ta là Tử Thần rồi, thân thiết như vậy. . . . . . Dì còn chưa từng thấy qua hình dáng ta mà! Bình thường gặp dì đối với con trai cũng chưa lộ ra nét mặt dịu dàng như thế ~ chỉ thấy được Tiểu Thụy nhi đáng thương mình bị lấn áp ~

      Được rồi em trai Lý Thụy, mẹ và chị em ra cũng bộ đức hạnh, đó chính là lấy khi dễ ngươi làm nhiệm vụ của mình, nhìn lấy ngươi biến sắc mặt làm thú vui thú vị.

      "Dì Trần, dì dạy con lúc ăn cơm được !" Diệp Dĩ Mạt ‘mỉm cười’ gắp chiếc đũa thịt om măng đến trong bát của dì Trần, mặt muốn bao nhiêu hiền huệ liền có bấy nhiêu hiền huệ.

      Cảm thấy tay bưng bát cơm của Trần Hạnh cứng lại, bình thường lúc Tiểu Mạt cười như vậy, đều là Tiểu Thụy xui xẻo, nhưng là, hôm nay đối tượng giống như đổi người rồi đấy. Cho nên, bà nên là an tĩnh ăn cơm , ăn cơm no mới có công phu tiếp tục khi dễ con trai Tiểu Thụy ~

      "Đúng thôi đúng thôi, ăn nhiều chút, con vẫn thể quá gầy ~" Tất Trọng Tường cười híp mắt cùng.

      Diệp Dĩ Mạt liền nghĩ đến Tất Tử Thần mới vừa rồi , lão già nhà bọn họ đối với người ông ấy thích khích lệ điều kiện, vỗ trán, này chẳng lẽ chính là ‘trưởng bối thích nhất thể chất’trong truyền thuyết? Bị trưởng bối thích, đúng là muốn cảm kích ba và mẹ sinh ra mặt có tính lừa gạt như vậy.
      "Đúng vậy Tiểu Mạt, ăn nhiều chút." Diệp Kiến Quốc cũng gắp đùi gà to mà thích ăn cho ."Tiểu Mạt, phải con được nghĩ sao, hai ngày nữa, con phải chuyến đến Nam Kinh đấy, mang cho Tử Thần ít đồ, người ta làm huấn luyện khổ cực như vậy, con rảnh rỗi, phải thăm nó chứ." Diệp Kiến Quốc cố gắng để cho mặt của mình nhìn qua quá xấu xa, nhưng là dường như có kết quả, thể làm gì khác hơn là dùng sức lộ bộ răng trắng của mình.

      "Ba, con lúc nào ta muốn Nam Kinh chứ?" Diệp Dĩ Mạt đối với đùi gà mình thích ăn cũng mất khẩu vị, này ai có thể cho nàng biết đến tột cùng xảy ra chút gì sao?

      "Ai ai, đây phải là rất đúng nha, Tử Thần xin nghỉ được, đương nhiên chính là con thăm nó chứ sao" Diệp Kiến Quốc trả lời như chuyện đương nhiên, vẫn quên thầm: " xem bạn trai nha, phải rất hợp lẽ thường sao."

      ". . . . . ." Diệp Dĩ Mạt biết sao, đây là tình huống gì? Nàng lúc nào cùng Tất Tử Thần thành bạn bè trai chứ?

      Diệp Kiến Quốc cũng có chút nghi ngờ nhìn về phía Tất Trọng tường, Tất Trọng Tường gãi cái ót ha ha cười : " phải tên nhóc nhà chúng tôi ấn tượng đối với Tiểu Mạt tệ lắm sao, tôi cảm thấy sớm hay muộn cũng ở chung chỗ thôi, ha ha ha ha, đúng lão Diệp?"

      Diệp Kiến Quốc đại khái yên lặng mười giây đồng hồ, sau đó nhìn trong ánh mắt ngoan cường của con mà cười ra tiếng: "Ha ha ha, lớp trưởng cũ ngươi đúng! Bọn trẻ này nha, xấu hổ ấy mà! Ha ha!"

      Trần Hạnh bất giác co quắp , nghiêng người an ủi: "Tiểu Mạt, ăn cơm , dì Trần cho làm con món khoai tây Gà thích ăn nhất đấy." Chớ vì ba con lời biết điều mà tức giận, nếu đợi lát nữa bị thương nhất định là Tiểu Thụy đáng thương, mặc dù Tiểu Thụy Tử năng lực kháng đòn tệ, nhưng là bà còn muốn giữ lại từ từ chơi ~ chớ cái gánh nặng quá nặng OVER mất.(Tội nghiệp Tiểu Thụy Tử quá cơ :3 )

      Diệp Dĩ Mạt hít thở sâu , mặt cố gắng mỉm cười, thể tức giận thể tức giận. Nhưng là rất muốn lật bàn! Xấu hổ, còn xấu hổ? cũng phải là Hàm Tu Thảo!

      Tất Tử Thần rốt cuộc cái gì mà lời làm cho người ta hiểu lầm như vậy! phải chỉ là mấy cái tin nhắn bình thường thăm hỏi mấy tiếng thôi sao? Làm sao lại biến thành bộ dáng này nữa?

      "Tiểu Mạt, cứ quyết định như vậy , lại nghe mẹ con phải muốn kỷ niệm ngày thành lập trường sao, vừa đúng trở về xem chút. Thuận tiện. . . . . . Thuận tiện xem Tử Thần chút luôn ~ hắc hắc, đúng ?" Diệp Kiến Quốc cảm giác mình lúc lời khuyến khích này hết sức chưa đủ, ai bảo con của ông dùng ánh mắt giáo nhìn học sinh nhìn ông đây? Năm đó ông cũng bởi vì học tập giỏi mới đầu quân đó, ai biết sinh con cũng là đường học tới nghiên cứu sinh, cuối cùng còn làm giáo viên, giờ bất thình lình bị con dùng cái loại ánh mắt này nhìn chằm chằm, làm cho ông có cảm giác học sinh mắc lỗi nha ~ phải biết, năm đó ông sợ nhất chính là chủ nhiệm lớp tiểu học, tuổi lớn lắm, cười tiếng đứng lên liền thích mimi mắt, rất giống con ông ~

      Con ai, ba con dầu gì cũng là người sắp về hưu, cũng quản ít cấp dưới đâu, đừng có dùng loại ánh mắt nhìn học sinh có vấn đề này của con nhìn ba được ?
      tinaphan, ChrisPhamthanhhuong thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 9: Duyên đến như thế

      "Cứ quyết định như vậy , Tiểu Mạt con có rãnh rỗi thăm Tử Thần chút, tiện thể mang ít thứ cho nó." Ba Diệp lên tiếng tổng kết.

      Nghĩ tới ba hôm nay là chủ nhà, hơn nữa đối mặt với bác Tất bày ra bộ mặt ‘tôi là vui mừng’, ‘nhờ cậy cả vào Tiểu Mạt’, Diệp Dĩ Mạt cuối cùng vẫn nuốt xuống câu cần’.

      Tiễn bác Tất hài lòng ra về, Diệp Dĩ Mạt nhìn về phía ba mình bày ra bộ mặt lấy lòng ‘con nếu mà tức giận hung hăng mắng ba ’, ngoài than thở tiếng, còn có thể gì?

      "Ba, con mấy ngày còn phải trở về trường học nữa, cố vấn cho học sinh ghi danh thi." Diệp Dĩ Mạt vừa giúp đỡ dì Trần dọn dẹp bàn ăn, vừa hành trình mấy ngày sau đó của mình.

      "Được, dù sao nghỉ hè cũng dài mà, đợi qua đợt bận rộn này , trước khi gọi điện thoại cho Tử Thần trước, để cho nó ra đón con." Diệp Kiến Quốc bày ra gương mặt thỏa mãn, cười đến rất vui vẻ.

      Diệp Dĩ Mạt nhún nhún vai, dù sao cũng phải về tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, chỉ là thuận đường xem ta chút mà thôi.

      "Phải đấy, Tiểu Mạt con cũng đừng để mệt nhọc quá ~ mấy ngày nay hãy nghỉ ngơi cho tốt, con ngủ ngon mới có thể xinh đẹp ~" Diệp Kiến Quốc vui vẻ rạo rực vây quanh con , thế nào tốt như vậy, ông làm sao lại có bản lãnh như vậy, sinh được đứa con xinh xắn như vậy?

      Giúp xong chuyện dự thi thi tốt nghiệp trung học, hơn phân nửa tuần. Rất may chỉ là giáo viên lịch sử, giống chủ nhiệm lớp, loay hoay giống như con quay, tiếp theo còn phải cái này cái kia nhận điện thoại của học sinh, đọc qua bản tham khảo dầy thu từ học sinh, có thời gian lại cũng nóng đến đầu đầy mồ hôi.

      " giáo Diệp, em có thể vào được ?", nữ sinh tóc ngắn đứng ở cửa phòng làm việc mở ánh mắt có chút mê mang hỏi.

      Diệp Dĩ Mạt ngẩng đầu, theo thói quen đeo lên mắt kiếng để bàn, mỉm cười: "Có thể, vào ." biết nữ sinh này, lúc ban đầu nghe qua ấy, chỉ là bởi vì ấy có thành tích vô cùng xuất sắc trong khoa văn, mà thành tích cùng vô cùng hỏng bét trong khoa tự nhiên, sau lại chú ý tới , là bởi vì họ Tất, hơn nữa tên là Nghiêu.

      " giáo Diệp, em là Tất Tử Nghiêu lớp mười ban 1, có số việc muốn hỏi ạ. . . . . ." Nữ sinh mím môi, tóc ngắn gọn gàng làm cho người ta rất có hảo cảm, nhất là trong mùa hè nóng bức.

      "Em ngồi ." Diệp Dĩ Mạt cười yếu ớt, các giáo viên khác trong phòng làm việc cũng ra ngoài cả, cũng để ý giúp nữ sinh giải quyết chút vấn đề trong thời kỳ trưởng thành, nhất là nữ sinh này, giống như cùng người khác có lớn lao liên lạc.

      " giáo Diệp, em sắp lên lớp mười hai rồi, nhưng học lệch rất lớn. . . . . ." Tất Tử Nghiêu ngồi đối diện với Diệp Dĩ Mạt, có chút khẩn trương tay nắm chặt đặt ở đầu gối, "Môn số học của em, rất khó có thể đạt tiêu chuẩn. . . . . ." Lúc ra những lời này, nữ sinh giống như rất ngại, mặt có hơi ửng đỏ.

      Diệp Dĩ Mạt gật đầu, cái này biết, biết lớp mười học sinh thành tích khoa Văn rất tốt, đạt rất nhiều giải viết văn học sinh, cũng biết người học sinh này có thể làm cho giáo viên số học phát điên.

      "Em biết em như vậy lên lớp mười hai tình hình như thế nào. . . . . ." Tất Tử Nghiêu cắn chặt môi, có chút dám đối diện với giáo viên. Hôm nay vốn là muốn đến tìm giáo Vương, nhưng mà giáo Vương là tổ trưởng, vừa là giáo viên Ngữ Văn, lúc này bị học sinh cấp 3 cùng phụ huynh vây quanh rồi, lúc ngang qua văn phòng làm việc, liền thấy giáo Diệp lẳng lặng ngồi ở trước bàn làm việc.
      giáo Diệp là giáo viên lịch sử trẻ tuổi nhất trong trường học, bởi vì dạy học khôi hài mới lạ, cho nên rất được bọn học sinh hoan nghênh, vẫn luôn rất ưa thích lịch sử và văn học, cho nên cũng muốn lúc học lớp mười hai có thể học với giáo Diệp. Mới vừa rồi lúc ngang qua, từ cửa sổ thấy giáo Diệp đeo mắt kiếng, biết thế nào, giống như là bị cặp mắt trong suốt lạnh nhạt kia hấp dẫn, tự chủ gõ cửa phòng rồi.
      Nếu gõ cửa, cũng chưa thể luôn, Tất Tử Nghiêu lúc này mới nhắm mắt phiền não của mình. Coi như thành tích khoa Văn khá hơn nữa, số học vẫn thất bại, cũng rất khó thi được thành tích tốt. Nếu như như vậy, thể đến N mà vẫn mơ ước, cũng thể giống như trai khiến ba mẹ kiêu ngạo. Mà chỉ còn lại thời gian đến năm, đợi được rồi.

      "Nếu như là như em vậy, cảm thấy." Diệp Dĩ Mạt suy tư hồi, mới mở miệng : " cảm thấy vẫn là nên tìm giáo viên giúp em học thêm. Dù sao học số học cũng rất khó, bằng lời cũng có hiệu quả"

      Tất Tử Nghiêu gật đầu cái, chỉ là chợt lại làm khó ngẩng lên đầu : "Bình thường em cũng có tìm giáo viên dạy thêm, nhưng có hiệu quả rệt. . . . . ." Cũng chỉ là từ hai ba mươi điểm biến thành bốn mươi năm mươi điểm, còn chưa thể đạt tiêu chuẩn. Nhìn con số và đồ thị nhiều hơn nữa, thà bị chậy quanh bãi tập chạy trăm vòng, cũng tốt hơn vò đầu bứt tai làm những thứ kia, rút kinh nghiệm xương máu về sau vẫn thể làm mấy đề toán học.

      Giựt giựt khóe miệng, Diệp Dĩ Mạt cố gắng làm ra bộ dạng giáo viên đức cao vọng trọng: " nghĩ có thể là phương thức dạy của vị giáo viên kia thích hợp em, cho nên có có thể sinh ra hiệu quả, nếu như mà có thể, em thử đổi giáo viên khác thử xem sao." Năm đó xuôi gió xuôi nước, khoa văn lý cũng có đặc biệt xuất chúng, nhưng là cũng có đặc biệt hỏng bét môn nào, chia đều xuống, bình thường trong cuộc thi muốn lấy điểm cao cũng là vấn đề.

      Mặc dù có gì đặc sắc, nhưng là ứng phó thi tốt nghiệp trung học dư dả. Mà em trai , ràng chính là nhân tài vật lý, ngữ văn ngữ cũng thực tệ, toán lý hóa liền cường đại đến trình độ theo kịp. Cũng bởi vì cái này, Lý Thụy năm đó ở tình huống thi ngữ thiếu chút nữa thất bại, lại vẫn cao hơn điểm tuyển chọn vài điểm, thể , khoa học tự nhiên kéo điểm vô cùng lợi hại.

      " như vậy," Tất Tử Nghiêu chợt đầy hi vọng trong lòng nhìn Diệp Dĩ Mạt: " Diệp, biết giáo viên số học nào sao? Có thể giới thiệu giúp em được ?"

      Gì? Diệp Dĩ Mạt khẽ nhíu nhíu mày, có chút khó xử, giáo viên số học trong trường học cũng phải biết, chỉ là, phải bổ túc học sinh nổi danh như vậy, áp lực cũng phải lớn bình thường đâu. Ngộ nhỡ có hiệu quả, đây phải là tự đập danh tiếng của mình? Dù sao, dạy tư trong trường trung học, cạnh tranh giữa các giáo viên ra vẫn rất là thô bạo, nếu như dạy lớp học đặc biệt xuất sắc, cầm tiền thưởng cũng rất khả quan. Bình thường trường học cũng quá quan tâm đến sinh hoạt đời tư của giáo viên, bởi vì so sánh với tiền lương làm gia sư, nếu như có thể dạy ra toàn bộ khóa lớp học chính quy, vậy tuyệt đối đếm tiền đến tay rút gân.

      Cái này, đúng là khó thực đấy.

      Chỉ là ――― Diệp Dĩ Mạt lập tức nghĩ tới thí sinh thích hợp, Lý Thụy phải chương trình năm thứ hai đại học khẩn trương sao? Trước giúp tay dạy bổ túc cho học sinh lớp mười hai tốt nghiệp cũng được , phải nó rảnh hay sao?

      "Em cho số điện thoại vào đây, thấy có người thích hợp liên lạc với em." Diệp Dĩ Mạt đưa qua trang giấy và cây bút, đáy mắt mang theo ý cười nhợt nhạt, khích lệ mà hướng cười tiếng.

      "A. . . . . . Được, cám ơn Diệp ~" Tất Tử Nghiêu có chút thụ sủng nhược kinh nhận lấy giấy,bút, mới vừa rồi cũng chỉ là thuận miệng thuận hỏi câu, ngờ Diệp đáp ứng đấy.

      " quấy rầy giáo Diệp rồi, cám ơn !" Tất Tử Nghiêu đứng lên, lễ phép khom người với Diệp Dĩ Mạt mới ra khỏi phòng làm việc, còn quên nhàng khép cửa lại.
      Trong nháy mắt cửa khép lại, hai người hẹn mà cùng lộ ra nụ cười nhõm. Diệp Dĩ Mạt nghĩ đến, may mà còn có Tiểu Thụy Tử, nếu còn biết làm thế nào để giải quyết xong việc đây. Tất Tử Nghiêu lại nghĩ là, giáo Diệp rất tốt a, chẳng những lớp dạy hay, người cũng hòa ái là thân thiết nữa, có chút nào giống như bạn học là Băng sơn mỹ nhân đâu ~ được, nên vì giáo Diệp đính chính lại ~
      Phamthanhhuong, tinaphanChris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :