1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trọn đời có duyên - Viên Nghệ (Quân Nhân) (Full 67 Chương+ 1 NT) - Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 20: Mặt trời mọc

      Nghe lời doanh trưởng , Tất Tử Thần chỉ nhíu mày, lời nào, chỉ là lúc ra khỏi phòng làm việc, chân mày của vẫn nhíu lại. Có số việc mãi thể nghĩ . Tiểu Mạt có công việc của , nếu như bọn họ chung nhau như lời , ngăn cách hai nơi, đúng là vấn đề lớn.

      Mặc dù từ nhà đến bộ đội, hôm nay giao thông thuận tiện nên cũng chỉ mất mấy giờ, hơn nữa Tiểu Mạt làm giáo viên, thời gian ngày nghỉ vẫn còn rất nhiều. Nhưng mà, bọn họ cũng thể giống như các cặp vợ chồng bình thường chứ? Chuyện này suy nghĩ chút cảm thấy TM bực bội mà, bà xã thơm ngào ngạt nhìn thấy được ôm, đây phải là chịu tội sao!

      Đúng rồi, năm ngoái phía với phân phối chuyện phòng ốc, vẫn muốn, bây giờ ngược lại có thể suy nghĩ chút rồi. Lắp đặt thiết bị gì, tóm lại là tốn chút thời gian .

      Trong đầu vừa nghĩ đến chuyện này, thời gian trôi qua đặc biệt nhanh. tới sở chiêu đãi, Tất Tử Thần mới phát Diệp Dĩ Mạt sớm ra ngoài. Vừa nhìn điện thoại di động, quả nhiên có tin nhắn."Tôi phòng ăn trước rùi~ các đến tìm tôi ~PS: dì ở sở chiêu đãi rất tốt , mời tôi ăn quýt ~"

      Tất Tử Thần nhìn tin nhắn là có thể tưởng tượng ra bộ dáng nha đầu kia cái mặt thõa mãn gặm quả quýt, lại , hình như bộ dạng rất ưa thích ăn trái cây? Đợi lát nữa hay là dẫn siêu thị mua chút về ăn .

      "Doanh trưởng Tất, bạn của cậu ấy căn tin trước rồi, nếu là gặp cậu tới đây, cậu tìm ấy ~" dì ở sở chiêu đãi rất làm tròn trách nhiệm, cười híp mắt truyền lời thay giáo Diệp. Ở nơi này đại đa số đều là người thân bộ đội, xa xôi tới chuyến cũng dễ dàng, bà có thể làm cũng chính là làm cho người thân của họ ở chỗ này ngày vui vẻ.

      Tất Tử Thần lễ phép cảm ơn, lúc ra cửa mới phát , ngây thơ rất chậm. Giữa ngày hè, dù là bảy tám giờ cũng nhất định là tối, nhớ mới vừa cùng doanh trưởng chuyện trời vẫn còn sáng, chú ý thời gian. Cộng thêm sắc trời còn sáng, còn tưởng rằng còn sớm nữa, nhưng biết sớm qua giờ cơm, cũng khó trách tự mình kiếm đồ ăn rồi, đây là đói mà ~ nha đầu này cũng đói mà ~

      Lúc Tất Tử Thần vào căn tin, chỉ thấy cấp dưới của đội trưởng đội ba Phó Kiệt, đội trưởng đội bốn Mã Kiêu mang theo đám chiến sĩ vây quanh . cũng buồn, cười tủm tỉm ngồi ở đó nghe bọn chuyện, thỉnh thoảng mỉm cười trả lời câu, bộ dáng kia, ràng là giáo trả lời hoặc làm vẻ ta đây mà!

      Phó Kiệt này tuổi cũng sai biệt lắm với , năm ngoái mới vừa kết hôn, Mã Kiêu so với bọn trẻ hơn vài tuổi, tốt nghiệp trường quân đội loại ưu tú ra, thạc sĩ máy vi tính. Mấu chốt là, người này trừ khôi hài hài hước cậu ta còn có mặt hoa đào với phụ nữ nữa? Còn thành công sao được!

      Tất Tử Thần trong lòng quýnh lên, bước lý do gia tăng, đến gần, thấy giương mắt mỉm cười với , tâm ý tình biết làm sao liền bình tĩnh lại.

      Tất Tử Thần vừa đến, lập tức liền có người rất thức thời nhường ra chỗ ngồi, cũng có khách khí, đặt mông ngồi xuống, toét miệng đối với binh sĩ này thét: "Thế nào? Ăn xong rồi có chuyện làm? Có muốn chạy 50 vòng trong thao trường?"

      Diệp Dĩ Mạt nhướng mày, có chút kinh ngạc, tao nhã lịch biết, thân sĩ phong độ cũng lĩnh giáo qua, lại chưa từng có gặp qua bộ dáng tùy ý cười giỡn như vậy,, hơi nghiêng khóe miệng, ánh mắt loại rực rỡ như sao, ngoài sáng và trong tối, tất cả đều là bá đạo phô trương, giống như chính là cái kia thiếu niên biết trong những năm tháng kia. Bộ dáng này của , cũng là chưa từng biết.

      Phó Kiệt lớn tuổi nhất, vừa là đội trưởng, liền vội vàng giải thích: "Trại phó, chúng tôi thấy chị dâu người ngồi ở đây sợ ấy nhàm chán nha, lúc này mới tới đây bồi chị dâu tâm ~" thuận tiện nghe ngóng trại phó phải là người biết mấy cái bí mật kia ~

      Mã Kiêu cũng nháy đôi mắt hoa đào cố làm nghiêm trang : "Đúng là như vậy trại phó, tôi có thể làm chứng!"

      Tất Tử Thần thầm mắng trong lòng, cho cậu làm chứng mới thể tin ! Có bao nhiêu binh sĩ mới tới thua thiệt tay cậu đấy! Nhìn ôn hòa dễ chung sống, luyện binh đến được kêu là hung ác! Cố tình cái người này mặt còn cười đến giống đóa hoa đào, lúc này mới có danh hiệu Mã hoa đào!

      Chỉ là, mới vừa rồi các cậu gọi ấy là cái gì? Chị dâu? Tất Tử Thần mắt mang nghi vấn nhìn về phía , lại thấy có chút bất đắc dĩ vuốt ve gương mặt, sợ là ngồi xuống liền kêu luôn ? Cả thời gian lời giải thích cũng cho rồi.

      Chỉ là, rất hài lòng ~ khụ khụ, chị dâu, nghe gọi rất hay ~

      suy nghĩ lung tung , Mã Kiêu lại đặt câu hỏi : "Chị dâu, chị và trại phó của chúng tôi làm thế nào biết nhau vậy?" Trại phó chúng tôi mặc dù cao bộ dạng đẹp trai, nhưng là người tính tình lành lạnh, chuyện tìm vợ này, là việc cực khó được doanh pháo binh chúng tôi công nhận!

      Tất Tử Thần còn chưa kịp đuổi những người này, liền nghe đến Diệp Dĩ Mạt cười tủm tỉm trả lời: "Chúng tôi là xem mắt rồi biết nhau ~" lời , là xem mắt rồi biết. Về phần gọi là chị dâu kia, trực tiếp bị để mắt đến. Giải thích bao nhiêu lần người ta cũng nghe, có biện pháp gì?

      "Khụ khụ, các cậu cũng có việc phải ?" Tất Tử Thần nghe được hài lòng, dĩ nhiên, những người có nhiệm vụ có thể có thấy ánh mắt vậy càng tốt hơn.

      "Hắc hắc, chúng ta nhanh lên ~ thể làm kỳ đà cản mũi được ~" Mã Kiêu tiếng kêu, rầm rầm tiếng, mới vừa rồi người còn vây chặt cái toàn bộ tản hết rồi, còn quên mang bát cơm của bọn !

      " đừng so đo với bọn họ, chính là giống khỉ chút, mọi người hư." Tất Tử Thần ngồi xuống, cười ngước mắt . Tiểu tử này, thích ăn đòn! Thừa dịp chú ý liền dính vào, nên để cho bọn họ chạy việt dã 5000m, tất cả đều là tinh lực quá thừa!

      Diệp Dĩ Mạt vô tình nháy mắt mấy cái, lông mi cong cười hỏi: "Còn chưa có ăn cơm tối à?" Mới vừa rồi nghe mấy người , trại phó bị doanh trưởng gọi phòng làm việc rồi, đoán chừng là có nhiệm vụ. Nhìn dáng dấp cũng kịp ăn cơm." ăn cơm , ăn xong rồi chúng ta cùng dạo chút ~" Diệp Dĩ Mạt nâng má, nhìn người đối diện, khóe mắt mỉm cười: "Tôi nghe Mã Kiêu , chỗ các loại mì rất ngon ~"

      Tên Mã Kiêu này! Tất Tử Thần ở trong lòng coi như là cho tiểu tử này ký nợ khoản, " chờ chút, tôi lấy cơm." xong liền đứng lên, nện bước chân dài hướng cửa tới.

      Chỉ chốc lát sau, chỉ thấy bưng chén mì, phần cơm trở lại. Diệp Dĩ Mạt hiểu, làm lính cũng có thể ăn như vậy? Khó trách phải dựa vào quốc gia nuôi, tự mình nuôi tự mình, có thể nuôi sống hay còn là vấn đề đấy!

      Tất Tử Thần chống lại ánh mắt tò mò của , cũng giải thích nhiều, chỉ là đưa bát mì trong tay đẩy tới trước mặt , ôn nhu : " nếm thử chút , mùi vị tệ đâu."

      Diệp Dĩ Mạt nhìn bát mì lớn trước mặt này, vội vàng khoát tay: " cần ~ tôi ăn cơm tối rồi ~" chén mì lớn như vậy, lúc cực đói cũng nhất định ăn hết, huống chi bây giờ mới ăn xong, nhất định là ăn vô.

      Tất Tử Thần cũng , chỉ đơn thuần cầm lên chiếc đũa ăn cơm: "Ăn hết để đấy, hôm nay tôi đói bụng đấy." Lời cần phải , hai người hiểu là được rồi. Ăn hết, còn dư lại, ăn!

      Diệp Dĩ Mạt cũng biết nên buồn cười hay , điều này cũng tốt, thành thùng rác của rồi, ăn hết toàn bộ vào trong bụng .

      Người này, có phải hay có chút có biết tình trạng đây? Bọn họ là quen biết tệ, hay là bởi vì xem mắt mà biết, trưởng bối trong nhà cũng coi là quen biết lâu, nhưng là, bọn họ ra có quen thuộc đến cái trình độ này chứ? Diệp Dĩ Mạt phải là để ý những chuyện nhặt này, nhưng là, tóm lại đến, chuyện ăn cơm thừa loại này, vẫn còn vượt quá thân mật chút.

      chợt suy tư ở bên trong, chỉ nghe thấy Tất Tử Thần thúc giục tiếng.

      "Ăn ." Tất Tử Thần nhíu nhíu mày, rút ra chiếc đũa đưa tới trong tay , sử dụng ánh mắt ý bảo : ăn nhanh lên, ăn liền nguội.

      Diệp Dĩ Mạt nhìn tròng mắt đen gợn sóng của , giả vờ gẩy gẩy tóc dài sau tai, đem nhịp tim tăng nhanh bình phục xuống, nhất định là nhìn lầm rồi, đáy mắt người này nơi nào có cưng chiều? Nhiều lắm là phong độ thân sĩ thôi.

      "Ừm." Nhận lấy chiếc đũa, Diệp Dĩ Mạt kéo sợi mì lên, yên tĩnh ăn.

      Thỉnh thoảng có chiến sĩ ngang qua hướng nơi này quăng tới ánh mắt tò mò mà nhiều chuyện, chỉ là cũng có ai thức thời đến lúc cuối cùng chạy tới làm kỳ đà cản mũi. Làm lính tất cả mọi người thông cảm lẫn nhau, tìm bạn dễ dàng, muốn lặp gia đình lại càng dễ dàng, có người thân nhà ai tới, đó chính là người thân toàn thể chiến sĩ, mọi người đều là nhiệt liệt hoan nghênh, dĩ nhiên, người ta tình cảm vợ chồng khó được thấy mặt, mọi người cũng đến gần làm người ta sảng khoái, nhiều lắm là chính là vừa bắt đầu mọi người khối tham gia náo nhiệt.

      Hơn nửa ngày như vậy, đoàn người sớm biết, bạn trại phó đến rồi! Còn là rất xinh đẹp nữa!

      Diệp Dĩ Mạt lĩnh giáo qua Chính ủy Triệu và đoàn trưởng Trương nhiệt tình, lại phải nhìn ánh mắt các vị chiến sĩ xấu hổ lại hiếu kỳ, tương đối bình tĩnh, cần khẩn trương, cần kỳ quái, người ta chỉ là tò mò thôi, chỉ là tò mò! Hướng về phía những binh sĩ này so với học sinh của còn lớn hơn được bao nhiêu nghĩ, trừ ôn hòa cười tiếng, còn có thể như thế nào? Bắt được người ta , ta phải là bạn trại phó các ngươi? Tôi chính là người đường? Ai tin đây? cũng tin!

      Chống đõ gần nửa bát, Diệp Dĩ Mạt vuốt ngực, tội nghiệp mà đem bát đẩy đến trước mặt , ăn được, ăn nữa nôn mất.

      Tất Tử Thần cũng so đo, nhận lấy bát, húp vài hớp, liền đem mì còn dư lại trong bát giải quyết.

      " thôi, tản bộ." Tất tử Thần cười . tản bộ, tiêu cơm chút. Sau khi ăn xong trăm bước , sống đến 99 tuổi. Nhìn hình dáng nha đầu này kìm nén đến khó chịu, phải ăn được bao nhiêu ăn nha, sao lại giống như đứa bé biết tiết chế vậy?

      "Ừm." Diệp Dĩ Mạt giọng lên tiếng, thói quen kéo kéo làn váy, đứng lên đuổi theo.

      Hai người vai kề vai mà đường, lúc ngang qua siêu thị, Tất Tử Thần thoáng cụp mắt, dừng bước, nghiêng đầu với : " chờ chút, tôi mua chút trái cây."

      Diệp Dĩ Mạt cười gật đầu cái, đứng ở bên đình nghỉ mát đợi . Nhìn chung quanh, hoàng hôn rơi xuống doanh trại lính khoác màu vàng kim nhàn nhạt, giữa mảnh cứng rắn màu xanh quân đội cũng phát ra tia mềm mại. Mấy vị chiến sĩ thỉnh thoảng qua làm bạn, tất cả đều là lễ phép cười với cười, khuôn mặt trẻ tuổi mà ngượng ngùng, tràn ngập tinh thần phấn chấn.

      Gió mát thổi qua, nâng lên sợi tóc mềm mại, phất qua khuôn mặt thanh tú của , trời chiều rơi vào tóc của , nhuộm ra nhàn nhạt ánhkim.

      "Mua xong rồi?" Nhướng mi, nhìn đến càng ngày càng gần.

      "Ừm. Mua quả táo, dưa hấu, đợi lát nữa mang về ăn." Siêu thị bộ đội cũng có quá nhiều lựa chọn, hai thứ trái cây này là mùa hè có thể tùy ý thấy được, phần lớn mọi người đều ghét chứ?

      Mua cho ? Diệp Dĩ Mạt khẽ kinh ngạc, chỉ là chợt liền nở cười yếu ớt, mềm mại nụ cười tự trong mắt tràn ra, má lúm đồng tiền : "Cám ơn nhiều ~"

      Người đàn ông này, còn vì người khác suy tính như vậy nè.

      " thôi, tôi đưa ngươi trở về." Tất Tử Thần giơ lên trái cây, quân trang thẳng thớn trong người, so thân đồng phục tác chiến buổi chiều nay càng thêm tuấn, nổi bật lên khuôn mặt tuấn tú của cũng cường tráng ít. Đàn ông, quân phục trong người, quả nhiên cả người cũng trở khác biệt.

      Diệp Dĩ Mạt cảm ơn rồi cầm lấy ba lô, bởi vì sửa sang lại thích đáng, ba lo lớn nhưng trang bị tất cả mọi thứ cần. Mở cửa phòng ở sở chiêu đãi, Diệp Dĩ Mạt cười cho vào ngồi chút.

      "Ang ngồi xuống ,tôi xuống chỗ dì lấy nước." Trong phòng có nước nóng, muốn uống nước phải tự đun, là phiền toái chút. Diệp Dĩ Mạt liền muốn xin dì ở dưới quầy muốn chút .

      " cần." Tất Tử thần cản lại, tùy ý ngồi vào bên cái ghế, cầm cái mũ quạt mồ hôi. Vừa mới lúc còn chưa có cảm giác, vào lúc này hai người cũng ngồi xuống, ngược lại biết những gì.

      Nhất là, phòng của sở chiêu đãi trong bộ đội cũng lớn, Tất Tử Thần người lớn như thế chiếm bàn làm việc bên cái ghế, Diệp Dĩ Mạt liền chỉ có ngồi mép giường rồi. luôn luôn là bình tĩnh, chỉ là tại buồn buồn bực mình trong nhưng biết phải những thứ gì.

      "Cái này. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt ánh mắt rơi vào này túi hoa quả, nụ cười mềm mại gương mặt: "Tôi cắt dưa hấu." Đứng lên, ánh mắt nhìn chung quanh căn phòng lớn ở đây, làm thế nào cũng tránh thoát người đàn ông tuấn lãng kia.

      Hôm nay, cả đoàn trưởng chính ủy, cả những tên lính cấp dưới, tất cả đều cho là là bạn của , có phủ nhận, biết thế nào cùng nhiều người như vậy lặp lại câu , nhưng mà cam chịu, lại làm khỏi sinh lòng thầm hân hoan, từ khi biết đến bây giờ, phản ứng của , phải là cho là như vậy ?

      đối với , phải là hoàn toàn có cảm giác ?
      garan2602Chris thích bài này.

    2. Phamthanhhuong

      Phamthanhhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      310
      Được thích:
      316
      Có cậu em trai như Lý Thụy thích , mình cũng có cậu em trai nhưng khi còn nó rất đáng ghét, hằm hè suốt ngày với mình. Khi nó lấy vợ, quay ngược 180 độ luôn , rất OK. Bạn Tất tử thần là người đàn ông tinh tế , điều này ghi điểm cao lắm đấy. Cảm ơn bạn.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương: 21
      "Cái đó doanh trưởng Tất, đao để ở đâu vậy?" Diệp Dĩ Mạt rửa sạch dưa hấu, tìm chung quanh vòng, còn chưa thấy bóng dáng dao gọt trái cây, khỏi thò đầu ra hỏi.

      Tất Tử Thần nghe vậy, đứng lên, cầm theo đồ mở nút chai vào phòng vệ sinh hẹp: "Để tôi làm cho." Lại , trong nhà khách sao chuẩn bị cái dao gọt trái cây chứ? Ngược lại suy tính chu toàn.

      Diệp Dĩ Mạt nghe lời nhường chỗ, lui về phía sau bước , nơi này quá , thể tránh khỏi có tiếp xúc cùng . Thân thể sát qua bộ ngực , sợi tóc đỉnh đầu vừa đúng phất qua gò má tuấn lãng của , kiểm tra xem xét kỹ càng, còn có thể cảm thấy được hô hấp ấm áp của .

      Cúi thấp đầu, Diệp Dĩ Mạt làm bộ như vô tình xoay người sang chỗ khác, nhìn thấy khẽ nhếch khóe miệng. Tâm tình Tất Tử Thần có chút phức tạp, thân thể co mềm mại vừa tiếp xúc chạm vào nhanh chóng tách ra, khoảnh khắc trong nháy mắt, hương bưởi tây người nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi, rất muốn, ôm.

      Bất đắc dĩ danh phận chưa định, doanh trưởng Tất thể làm gì khác hơn là khổ ép mà đem lực chú ý thả vào quả dưa hấu, dưa hấu đáng thương, vừa lúc doanh trưởng Tất bi thương mà nghĩ muốn vượt tường dùng để cho hả giận ~ dùng sức cái, thời cơ chín muồi.

      Ai có dao thể cắt dưa hấu? giáo Diệp bày tỏ cực kỳ đồng ý loại cách này, nếu ai kiên trì như vậy, nhất định phải lấy chính bản thân mình ra phản bác ta!
      Tay doanh trưởng tay, có thể so với dao gọt trái cây sắc bén nhất đấy, quả dưa hấu lớn như vậy, chưởng xuống, tét. giáo Diệp nhìn thấy giống như biểu diễn tạp kỹ, 囧囧 có hồn.

      Doanh trưởng Tất dang cầm quả dưa hấu tự mình ‘giết’, giáo Diệp cười đến hài lòng. Ai ai, như vậy về sau ở nhà ăn trái cây đều cần lo lắng tìm được dao gọt trái cây nữa a, có ở nhà là được ~~

      Chỉ là ―――" Doanh trưởng Tất, có khuynh hướng bạo lực gia đình chứ?" giáo Diệp nghẹo đầu, mấp máy môi, đem dưa hấu trong miệng nuốt xuống, đôi mắt to theo thói quen nheo lại, chóp mũi thanh tú nhíu lại giống như mèo , đáy mắt nửa là hoài nghi nửa là đùa giỡn.

      Khóe miệng Tất Tử Thần giật giật, lạnh nhạt : " có." Đây là cái gì vấn đề? Dù là có khuynh hướng bạo lực người, cũng trực tiếp thừa nhận như vậy chứ?

      Lấy được hài lòng đáp án, giáo Diệp vui vẻ nhướng đầu mi, vậy tốt, cần lo lắng đánh nhau đánh lại , nếu thực là bất đắc dĩ, kêu Tiểu Thụy nhi lên .

      Ưmh, sau này trở về Tiểu Thụy nhi tiếp tục luyện 跆 quyền đạo , đều có hai ba năm hoang phí rồi, vì sau này của bà chị già này, cũng thể thư giãn!

      Khụ khụ, giáo Diệp muốn thừa nhận, tại rất kích động thưc ‘quy tắc ngầm’ với doanh trưởng Tất trước cho rồi. . . . . . Người đàn ông này nhìn hoàn hảo giống như dáng vẻ ăn dưa hấu vậy ~ è hèm! là giáo viên nhân dân, phải có giác ngộ! Tại sao có thể có tiền đồ mà nghĩ những thứ này ! Thế nào cũng nên chờ doanh trưởng Tất tới ‘lặn’ chứ!

      Lại , có khác nhau sao? giáo Diệp liền thừa nhận có lòng gây rối đối với doanh trưởng Tất chẳng phải được sao!

      Tất Tử Thần ràng lắm trong đầu nha đầu này suy nghĩ lung tung, chỉ là nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ dần dần thẫm màu biết thời gian còn sớm, tiếp tục ở chỗ này cũng coi là có chuyện, chỉ là, có mấy lời còn chưa kịp .

      Hôm nay từ lúc đón về sau, bởi vì trong doanh có chuyện bận rộn buổi chiều, mãi đến lúc giờ cơm tối mới cùng với hồi. cùng với thời gian giống như trôi qua đặc biệt nhanh, bất tri bất giác, trăng treo cành liễu.

      Chỉ là, cũng may ngày mai cùng ngày kia đều rảnh, có thể khắp nơi cùng với .

      " sớm nghỉ ngơi chút , ngày mai tôi tới đón ." Tất Tử Thần đứng lên: "Đúng rồi, ngày mai cùng ngày kia tôi đều nghỉ, muốn nơi nào chúng ta liền cùng xem ." Em vợ tương lai điện thoại đến, chăm sóc tốt chị của ! Em vợ lên tiếng, có thể nghe sao? Cẩn thận em vợ hài lòng, về sau ra sức gây trở ngại cho !
      em vợ rất quan tâm, đây là chuyện tốt đâu phải là chuyện xấu đâu? È hèm, phải xem tình huống thế nào. Trước mắt đến xem, có em vợ lo gả chị mình, phải là chuyện tốt chứ? Tối thiểu tin tức gì cũng có thể trực tiếp biết được mà ~

      "À? Ngày mai sao?" Diệp Dĩ Mạt nhăn mặt mày, vốn là còn nghĩ coi là sáng sớm ngày mai đứng chen lên xe buýt đâu rồi, nơi nào khá hơn chút cũng phải , tại có người nguyện ý theo cùng , dĩ nhiên là cầu cũng được. Du ngoạn thăm, nhất là lúc gặp rất nhiều ăn ngon, hai người là lựa chọn tốt nhất, bởi vì rất nhiều đồ ăn vặt, người ăn phần là rất sáng suốt, như vậy bao lâu bụng no rồi, lướt qua rồi dừng mới là vương đạo. Nhìn dáng dấp, bộ dạng doanh trưởng Tất cũng rất là tham ăn chứ?

      "Tốt nhất, vậy ngày mai buổi sáng mấy giờ ?"

      "Bảy giờ . Tôi tới đón ."

      "Được," gật đầu cái, Diệp Dĩ Mạt cười đưa tới cửa: " Sáng mai gặp lại ~" suy nghĩ chút, lại vội vàng lên tiếng bổ sung: " Ngày kia tôi tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, qua lại có chút phiền phức, cho nên ngày mai tôi mang hết đồ theo, đến lúc đó tìm khách sạn ở gần trường là được." Bộ đội dù sao cũng cách nội thành quá xa, tới tới lui lui có phương tiện.

      Tất Tử Thần dừng chút, chỉ chốc lát sau mới gật đầu : "Cũng tốt, vậy sáng sớm ngày mai tôi tới đón ." Vấn đề lớn, mấy ngày nữa cũng trường học quân huấn, hình như chính là trường học cũ của chứ? Khụ khụ, ra đoàn trưởng và chính ủy là dụng tâm lương khổ.

      Ngày thứ hai, Diệp Dĩ Mạt nhìn Tất doanh trưởng gọng gàng lên đường, có chút tìm được phương hướng. Hôm nay người đàn ông này thế nào mặc quân phục rồi hả ?

      thân áo sơ mi trắng, còn ôm chiếc túi du lịch màu đen, ngược lại có chút cảm giác là người làm công tác văn hoá .

      " thôi." Tất Tử Thần lên trước, rất là tự nhiên cầm lấy ba lô trong tay của ." Hôm nay Tiểu Mã đưa chúng ta ." xong, hất đầu hướng về phía Mã Kiêu theo phía sau: "Lên xe thôi."

      Mã Kiêu hoàn toàn là thụ sủng nhược kinh, dù thế nào cũng nghĩ ra trại phó thế nhưng lại tự mình đến với , phiền toái đưa ấy và bạn nội thành. cái cơ hội tốt tiếp xúc gần gũi ‘chị dâu’ như vậy rơi vào đầu , trời mới biết bao nhiêu người đố kỵ muốn chết đấy! Phó Kiệt còn tranh với , nhất định tự mình đưa chị dâu và trại phó !

      Diệp Dĩ Mạt cong cong con ngươi, Mã Kiêu này, mở miệng có thể đem chết thành sống, công phu lúc hôm qua mà thấy, cũng lãnh giáo‘học thức uyên bác ’và ‘ cứng cõi mà sâu của vị này rồi, rất ràng, vị trước mắt này cũng là văn võ song toàn, chừng trước kia còn là đội biện luận đấy, đoán chừng thôi.

      Chỉ là, vẫn là ưa thích Tất Tử Thần kín kẽ khiêm tốn như vậy, nếu phải là khi ở nhà thấy được nhiều căn cứ chính xác như vậy, đoán chừng cũng cách nào đem người đàn ông thanh nhã mà cười yếu ớt trước mắt này so sánh với người học ành cường hãn kia ~

      "Tử Thần, chúng ta đầu tiên đến chỗ nào vậy?" Ở trước mặt người ngoài, còn là rất ngoan ngoãn lựa chọn phối hợp, nếu cả bộ đội đều cho rằng là bạn của , như vậy cũng định khác. Dù sao, quan hệ bọn họ vốn là cũng còn thuần khiết như vậy phải sao?

      Khụ khụ, đối tượng hẹn hò, vốn là phải là ôm mục đích kết hôn mà tiến tới với nhau sao? Mặc dù cũng có ai toạc, nhưng là mọi người cũng đều có trực tiếp cự tuyệt mà, phải sao?

      Nếu là có ý tưởng, tóm lại là có bên mở miệng từ chối nhã nhặn trước, chuyện như vậy, , nên cũng xa lạ chứ? Nếu hai bên cũng có cự tuyệt, như vậy, nếu như chút ý tưởng giống nhau, cũng là ở bên trong phạm vi bình thường chứ ? Đối với người đàn ông thập toàn cửu mỹ như vậy, thỉnh thoảng còn có vẻ‘sắc đẹp thay cơm’ như vậy, giáo Diệp bày tỏ, Alexander.

      Từ bộ đội đến nội thành, vừa đúng vượt qua kẹt xe. Cũng may xe có người biết ăn , mặc dù doanh trưởng Tất sắc mặt khó coi, nhưng mà Mã Kiêu vẫn đói trọi với áp lực đường.

      Đến được địa điểm, mặt trời treo lên cao rồi, vừa ra khỏi xe, Diệp Dĩ Mạt lập tức cảm thấy sóng nhiệt đập vào mặt, quả nhiên, chính giữa trưa chỉ thích hợp ở trong phòng.

      "Trại phó, vậy tôi về trước đây ~" Mã Kiêu từ trong cửa xe thò đầu ra: "Chị dâu, gặp lại sau ~" vẫn là tranh thủ thời gian rút lui ! Mặc dù chị dâu rất hòa ái dễ gần, nhưng là trại phó thế nào lại cảm giác giống như là uống nhầm thuốc, cười giống cười, so với còn nghiệt hơn!

      Diệp Dĩ Mạt bất đắc dĩ cười, người này đúng là tự quen thuộc, ở trong xe chống lại doanh trưởng Tất mặt cười như cười lại vẫn có thể thoải mái vui vẻ lâu như vậy, đúng là phục ta luôn rồi.

      " thôi, trước tìm nơi để đồ xuống ." Tất Tử Thần giơ lên cái túi của , còn có ba lô của Diệp Dĩ Mạt, thẳng tắp mà ở phía trước. Mã Kiêu người này, quá nhiều lời, nhìn dáng dấp, phải gia tăng lượng huấn luyện thôi.

      Chỉ là, lúc này phải là lúc cần nhớ. Tất Tử Thần lần đầu tiên cảm thấy chuyện khó làm rồi, đây là đợi lát nữa chỉ thuê cái phòng hay thuê hai gian phòng đây? Đây mới là vấn đề.

      Đoàn trưởng Trương cho nghỉ hai ngày, để cho cùng với bạn chơi vui vẻ chút, để dễ dàng đạt được mục đích, buổi tối cũng tự nhiên về. Chỉ là, nơi dừng chân này là muốn lại có biện pháp ra vấn đề.

      Vấn đề này Tất Tử Thần có thể nghĩ đến, Diệp Dĩ Mạt tự nhiên cũng biết. Hai người trưởng thành khách sạn, người muốn gian phòng? Giống như có chút kỳ quái. Nhưng là, gian phòng? Diệp Dĩ Mạt khỏi chau chân mày.

      Suy nghĩ, hai người nhanh chóng đến khách sạn. Ánh mắt Tất Tử Thần yếu ớt, dám nhìn : "Tiểu Mạt, . . . . . ." Ở phòng hai người hay là mỗi người phòng? Tùy tiện loại nào đều sao cả, nhưng mà phải chăm sóc tâm tình nữ đồng chí.

      Diệp Dĩ Mạt nghiêm mặt, thầm dậm chân, hỏi chuyện như vậy? Đây là muốn dè dặt hay là muốn hào phóng đây? Chống lại ánh mắt nhân viên lễ tân trước quầy cười tủm tỉm, giáo Diệp cố gắng giữ vững trấn định: "Phiền cho tôi gian phòng hai người, ở hai tối." Chờ chơi xong ở nơi này, liền ở nhà khách của trường học cũ !

      "Vâng thưa , đây là các thẻ mở cửa phòng của , xin hãy cầm lấy. Phòng 309 lầu quẹo phải." Nhân viên lễ tân trước quầy tiêu chuẩn mà khách sáo mà cười .

      Nhìn dáng dấp giống như là vợ chồng mới cưới ra ngoài chơi, nam tuấn lãng, nữ cũng rất xinh đẹp, phải là tân hôn chứ? chồng nhìn vợ ánh mắt rất dịu dàng đâu ~ nhân viên lễ tân nhìn bóng lưng biến mất ở khúc quanh, mắt chứa nụ cười nghĩ đến như thế.
      Chris thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương: 22


      Vào phòng, để xuống đồ, Diệp Dĩ Mạt cố làm bình tĩnh nhún vai cái, nâng lông mày hỏi " tại ra ngoài dạo vòng hay là chờ mặt trời lặn ? Thành Kim Lăng, phải tùy tiện gọi là gọi, nơi này mặt trời giữa trưa có thể đem ngươi phơi thành màu vàng kim. Nếu là lúc này ra bên ngoài dạo vòng, lúc trở về, chín mươi phần trăm có thể là biến thành thân tôm.

      Nghe được câu hỏi, Tất Tử Thần ngước mắt nhìn xuyên qua rèm cửa sổ ánh mặt trời vẫn chói mắt như cũ, cong cong lông mày, nhàn nhạt cười tiếng: "Chờ trời bớt nắng hãy ra ngoài." Trời có nắng hay , đối với vấn đề lớn, bình thường huấn luyện cũng bởi vì phơi nắng chút mà ngừng lại. Chỉ là, nhìn lông mày nha đầu này cũng nhăn hết lại, lúc này nếu câu ‘lập tức ra cửa’, chừng nhào lên gật gù hả hê mặt giả bộ đáng thương? Khụ khụ, doanh trưởng Tất mơ mộng đến ánh mắt lồ ly lại giả bộ chú chó , mặt nhịn được cười.

      suy nghĩ đâu đâu, chỉ thấy nâng lên khuôn mặt tươi cười vui sướng đáp tiếng: "Được ~" con ngươi cong cong đầy tràn nụ cười thản nhiên: "Vậy chờ lúc ăn cơm tối xong chúng rồi kiếm ăn ~ tôi tắm trước ~" mới đường có tí mà ra thân mồ hôi, dinh dính ở trong phòng là khó khăn chịu.

      "Được, trước hết để tôi gọi người mang chút đồi ăn đến đây ." Tất Tử Thần nhíu mày, đúng là như nghĩ, cười đến hả hê giống như tiểu hồ ly, ưmh, đúng, là hồ ly cún con. Kiếm ăn, cũng may mà vẫn là làm giáo viên, dùng từ đúng là ‘thỏa đáng’, nha đầu này, ăn được đồ thích, luôn là mặt hưởng thụ thích nheo mắt lại, bộ dáng kia, đúng giống như hồ ly cún con trước kia Tử Nghiêu nuôi.

      "A." Vô ý thức đáp tiếng, Diệp Dĩ Mạt cúi đầu vào phòng tắm. Đóng cửa phòng tắm, mới xem như có dũng khí vuốt ve khuôn mặt nóng bừng của mình. muốn tắm hoàn toàn là theo bản năng bật thốt lên, chỉ là lại dám cùng ở trong cái gian, thanh niên cao lớn tuấn tú nho nhã tuấn tú, gò má tuấn tú của dịu dàng như thế, ánh mắt mềm mại mà kéo dài rơi vào người , ở cùng nhau như vậy, thế nhưng trong lòng sinh loại cảm giác biết nên như thế nào cho phải. giáo Diệp luôn luôn lạnh nhạt, giáo Diệp đối mặt với thầy trò toàn trường cũng có thể cứng cõi mà , thế nhưng cũng ngày như thế này, dưới ánh mắt của người mà chạy chối chết.

      "Tiểu Mạt, quên cầm thứ gì rồi." Tất Tử Thần gõ cửa, nửa người tựa khung cửa: "Muốn tôi giúp lấy vào sao?" Tất Tử Thần mỉm cười hỏi.

      ". . . . . ." Diệp Dĩ Mạt nhìn phòng tắm trống rỗng nhịn được vỗ đầu của của mình, tại mày hốt hoảng tại mày hốt hoảng! Y phục cũng cầm, tắm cái gì mà tắm!

      Nghiêm mặt kéo ra cửa phòng tắm, giáo Diệp yếu ớt ra lại thấy ánh mắt đùa cợt của tên đàn ông nào đấy : "Tự tôi cầm. . . . . ." Mặc dù y phục cũng phân loại chứa ở trong túi xách, nhưng là khó bảo đảm lúc lật có thể hay nhảy ra chút vật nên nhìn.

      Tâm tình Tất Tử Thần tốt lắm nhìn bên ngoài luôn luôn chững chạc vào lúc này lỗ tai dám ngẩng đầu nhìn , dường như, lúc này chút gì cũng quá đàn ông chứ? Cơ hội tốt như vậy, bắt được lại chính là kẻ ngu rồi.

      "Tiểu Mạt." Đến gần, loáng thoáng có thể nghe thấy được người nhàn nhạt mùi hương bưởi: "Tiểu Mạt, tôi có chút lời muốn ." Từ cái góc độ này cảu mà nhìn, có thể thấy cổ trắng noãn của , sợi tóc rủ xuống che giấu vành tai hồng hồng, áo thể thao bao quanh đường cong yểu điệu của , thanh thuần lại mang theo tí mê người.

      "À?" Diệp Dĩ Mạt khẩn trương kéo váy trong tay, dám giương mắt xem . có cảm giác, vừa nâng mắt lên, có số việc phải thay đổi.

      "Tiểu Mạt, biết tôi rồi đấy, tuổi ." Tất Tử Thần thở khẽ, nhìn hai má càng ngày càng đỏ, khóe miệng thể ức chế nâng lên: "Tiểu Mạt, tôi là hạng người gì đại khái cũng biết, mặc dù đủ lãng mạn cũng đủ quan tâm, nhưng mà tôi lại có chỗ tốt, nhận định đối tốt cả đồi đối với ."

      Chỉ mong chờ quân tâm như lòng ta.

      Diệp Dĩ Mạt mím môi, hai má cực kỳ nóng bỏng, nếu là rơi xuống quả trứng gà, chỉ sợ cũng có thể chín. thuộc về ‘chỉ làm’, cho dù là ngoài miệng qua trong lòng suy nghĩ muốn đụng ngã người đàn ông này, vậy cũng chỉ là suy nghĩ chút chỉ , vừa đến thời điểm nghiêm chỉnh, lập tức ỉu xìu.

      Lịch sử cho chúng ta biết, người bình thường như vậy, tốt nhất là bắt lại.

      Đến gần bước, cổ trắng noãn cúi thấp, tóc thẳng màu đen rơi vào đầu vai, ở nơi tiếng động mập mờ này nhiệt độ ngừng tăng lên cao. ngượng ngùng cùng luống cuống, rơi vào trong mắt của , thành khích lệ tốt nhất.

      "Tiểu Mạt, tôi đồng ý với Lý Thụy rồi, chăm sóc chị của của nó tốt, , tôi có thể làm người giữ lời sao?" Em rể tương lai, trước dùng danh nghĩa của em, ngày sau nhất định hậu tạ!

      Diệp Dĩ Mạt cắn môi, vốn là gương mặt trắng noãn bây giờ cùng sắc môi khác biệt, người tư vị nhàng khoan khoái bao quanh , giống như loại nhiệt độ bên ngoài phòng, cấp tốc kéo lên. Tim đập rộn lên, giống như là tăng thêm dầu động cơ, ‘thình thịch thình thịch’. Mặc dù sớm biết ghét, nhưng có nghĩ tới thổ lộ ‘ hề đặc sắc’ như vậy. Theo ý , đàn ông như vậy, có thể trơn bóng như ngọc, có thể hào khí sảng lãng, dù là đối với mà mình thích, tối đa cũng phải câu ‘ thích em’chứ?

      bước, hai bước, nhàng bị ôm. Đến gần lồng ngực đàn ông cứng rắn, nhịp tim nhảy lên kịch liệt chợt chậm lại, chặm chút, an định lại. Đáy lòng giống như là có dòng nước ấm nhàn nhạt chảy qua, mềm mại yên tĩnh. Người đàn ông này, vốn là ghét, hoặc là , còn có chút thích, phải sao?

      Vòng eo mảnh khảnh mềm mại suy nhược, sợi tóc mềm nhũn theo hô hấp của nhàng đung đưa, thoảng qua trước mắt, là mắt trong sáng xấu hổ, gương mặt màu hồng phấn kiều diễm như xuân, nhấp môi giống như là loại dụ hoặc, làm cho say đắm.

      Vươn người ra, từ từ cúi đầu, có thể nhìn đến lông mi của rung động khẩn trương. Khẽ cười tiếng, nhàng đặt lên cánh môi bóng mượt, nhàn nhạt lưu luyến.

      Đưa bàn tay ra, nắm chặt vòng eo nhắn trong tay, tay kia giữ chặt đầu của , nụ hôn dần dần sâu hơn. tiếng động cam chịu để cho càng thêm lớn mật, đưa ra lưỡi, cẩn thận từng li từng tí phác hoạ bờ môi đầy đặn của .

      Diệp Dĩ Mạt lúc đầu khẩn trương trong khi động tác của nhanh chậm sớm tan rã còn bóng dáng, cảm thấy xúc cảm môi mềm mại, thần biết quỷ hay, thế nhưng chủ động đưa đầu lưỡi ra. Thử dò xét tính liếm liếm, trơn bóng ấm áp. Chiều cao chênh lệch lại cực kỳ xứng đôi, chỉ là nhàng nâng cổ lên, liền có thể hôn đến .

      Eo bị dán chặt, gắn bó như môi với răng, dần dần mất khống chế, đưa bàn tay thô ráp vào trong quần áo, cũng dính lên hai gò má phấn hồng của . Đưa ra hai cánh tay, vòng chắc cổ của , cao thấp hôn, từ từ, để cho cũng mất trí.

      Dây dưa mập mờ, ướt át mềm dẻo. Hô hấp dần dần dồn dập, ràng là ở trong bầu khí này, hai người lại như là bắt lửa, thân thể dán chặt, có thể cảm nhận được biến hóa lẫn nhau.

      Nhận thấy được cái gì dán chặt mình, giáo Diệp cái liền từ trong mê ly tỉnh táo lại, bây giờ mười ba mười bốn tuổi cũng biết đây là cái gì rồi, huống chi là !

      "Tử Thần. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt khó khăn nghiêng mặt , nụ hôn của rơi vào bên cổ của , nóng bỏng. Diệp Dĩ Mạt lôi vạt áo sơ mi của , mới để cho thân thể mềm nhũn có ngã xuống, này, này thể ngày thứ nhất liền đánh chiếm toàn bộ thành lũy được!

      Tất Tử Thần cũng hiểu được cái gì là đúng mực, đây là cực hạn. Thở hổn hển đem đầu tựa vào đầu vai của , giọng an ủi: " có việc gì, để cho ôm là được rồi." Nuốt ngụm nước miếng, mắt doanh trưởng Tất đần tối lại, hướng về phía nơi nào đó cứng đầu cứng cổ cười khổ thôi.

      Đúng là khổ khó mà diễn tả bằng lời .
      garan2602Chris thích bài này.

    5. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      Chương: 23

      Cuối cùng, doanh trưởng Tất cũng thểdựa vào nghị lực chính mình khiến tiểu huynh đệngoan ngoãn nghe lời, vốn là giáo Diệp nóimuốn tắm chỉ có thể để sau rồi, ngược lại thìdoanh trưởng Tất lại vọt vào phòng tắm trước.

      Dựa vào gạch men sứ lạnh lẽo, mặc cho nướclạnh từ đỉnh đầu đổ xuống, Tất Tử Thần bất đắc dĩ cười khổ, là đàn ông bình thường, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, nếu khôngmuốn làm chút gì mới là láo. Chỉ là, cũng bởivì là người đàn ông, biết cái gì là khắcchế, cái gì là trách nhiệm.

      có cả đời ý tưởng, như vậy đợi , đầu tiên thể đem người ta hù dọa chạy mất.Nha đầu này, vừa nhìn chính là mạnh miệng damặt mỏng. Đến lúc đó tham món lời , mất trái dưa hấu, đó mới là được bù mất.

      Nước lạnh chậm rãi từ đỉnh đầu tưới xuống, sau lưng dán vào vách tường lạnh lẽo, doanh trưởngTất hướng về phía nơi nào đó vẫn bừng bừngsức sống như cũ lòng cười khổ, quả nhiên làbị tỉnh lại, tối nay phải nhịn!

      Hơn 20 phút sau, Tất Tử Thần mới xem như làmặc chỉnh tề ra từ phòng tắm. luôn luôncó thói quen tắm nhanh, khó có được dùng thờigian tắm dài như vậy.

      Trong phòng mở máy điều hòa khí, nhiệtđộ hơi lạnh, hai người nhìn nhau lại cảm thấytrên mặt như lửa đốt.

      Diệp Dĩ Mạt tránh ánh mắt chỗ khác, ôm laptop đứng lên: "Em ra ngoài."

      Bước chân có chút hỗn loạn, giáo Diệp dám giương mắt lên xem vóc người rất tốt củaanh. Người có lau khô, áo sơ mi màu trắng, như như có thể thấy bắp thịt lộ ra của , nghĩ đến bộ dạng mới vừa rồi bị ôm, nhìn là dạng đàn ông nho nhã yếu ớt, lồngngực lại rộng lớn đến khiến nhịp tim đậpnhanh.

      Dựa lưng vào cửa, Diệp Dĩ Mạt đưa tay đè lạilồng ngực nhảy lên kịch liệt, tối nay, sẽchật vật rồi đây?

      biết nên những gì, ràng muốn trốn tránh đề tài, cứ như vậy, hai người vẫn trầm mặc đợi đến gần tối ra cửa.

      "Tiểu Mạt. . . . . ." lên đường dành riêng cho người bộ, Tất Tử Thần vừa mới mở miệng, chỉthấy người đối diện giống như bị sợ hãi ngẩngđầu, đôi mắt to trợn lớn, lại câu nào. Doanh trưởng Tất chỉ có thể thầmcười khổ phải làm sao? Chẳng lẽ để cho chạymất hay sao? Vậy căn bản phải tác phongcủa quân nhân !

      hai lời, dắt tay lại rồi !

      Như lời đoàn trưởng Trương , con bà nó,cũng nhận mình là người của ông đây rồi, cònmuốn thế nào nữa? Kiểu cách? Ông cần đồ chơi kia!

      tay dắt , cái tay khác nắm chặt ở trong túi quần, thấy thế nào, đều giống như là phần tử phạm tội dụ dỗ thiếu nữ! Diệp Dĩ Mạtnhìn chằm chằm cái ót người khác , nửa giậnnửa ảo não.

      ở bên trong đám người chật chội, thỉnh thoảng qua bọn họ giống nhau cặp đôi trẻtuổi. Túm tụm lại, ngọt ngọt ngào ngào.

      Tất Tử Thần nhìn lại thấy lòng chua xót, người bên cạnh này, từ đầu tới đuôi liếc mắt nhìn qua cái, là, bực bội mà!

      Nhìn những cặp đôi khác vợ chồng đều là cười cười phát buồn nôn, thế nhưng lại giống như dắt tiểu tử học sinh này cùng chơivậy, đây phải là lừa bịp sao!

      Doanh trưởng Tất rất muốn nổi nóng rồi, này làm người thể quá phận nha giáo Diệp! phải là chỉ hôn cái thôinha, có phải em hài lòng, để cho em hôn trở lại là được!

      Doanh trưởng Tất ơi doanh trưởng Tất, mấuchốt của vấn đề là cái này sao? Hơn nữa, hôntrở lại, cuối cùng coi như là trừng phạt hay là khen thưởng đây? Có muốn nghĩ đến tốt đẹp như vậy ?

      giáo Diệp chỉ là xấu hổ, xấu hổ có hiểuhay vậy? Mặc dù là già gần tuổi bămrồi, nhưng mà giáo Diệp cũng có qua lần, còn là ở cự ly tiếp xúc gần như thế này tốithiểu cũng phải đến năm năm đêý, có thểcho phép con nhà người ta ôm ấp tình cảm ?
      Đợi ấy trở lại bình thường , người nào ăn hết người nào còn biết đâu!

      "Tiểu Mạt, có muốn nếm thử cái đó chút hay ?" Tất Tử Thần chỉ vào biển hiệu canhtiết vịt cách đó xa, nhíu mày hỏi. Nha đầu này, tuyệt đối xứng là danh phù kỳ thực ăn hàng. Theo tài liệu trực tiếp của cậu em vợ, chỉ cần có ăn ngon, chị cái gì cũng quên, dĩ nhiên cũng bao gồm mới vừa ‘mất hứng’.

      Nghĩ doanh trưởng Tất như vậy, nhưng là thậtcó chút làm chắc rồi. Người nọ là ăn rất vui vẻ vui mừng, nhưng mà vẫn chưa choanh cái khuôn mặt tươi cười vừa vặn bìnhthường chứ? Nụ cười bình thường sáng rỡ xinh đẹp, lúc này nghĩ như thế nào thấy cũng thấy giống!

      "Tiểu Mạt, ăn ngon ?" Tất Tử Thần cóchút ảo não, đây là dỗ đứa bé sai chứ?

      "Có chuyện gì sao?" Uống xong đến ngụm cuối cùng canh tiết vịt, Diệp Dĩ Mạt giương mắt, lành lạnh bố thí cho cái. Người này, cố ý chứ? Gương mặt lấy lòng, biết còn tưởng rằng thiếu năm trăm vạn đấy.

      "A, , đợi lát nữa muốn ăn đậu rang ngũ vị hương hay ? Ăn ngon lắm. . . . . ."Càng , thanh này lại càng thấp, Tất Tửthần tự mình cũng chột dạ, Tiểu Mạt ở Nam Kinh so với thời gian thể ngắn hơn,hàng năm còn ở tại doanh trại, biết nơi nàoso với nhiều hơn?

      "Xì" tiếng vui mừng ra tiếng, Diệp Dĩ Mạt nhịn được rồi, người này tại sao có thể ngoạn như vậy? Nếu mà cười tiếng, phải là hôm nay vẫn tiếptục như vậy chứ? Tháy bản thân hoàn toànkhông phù hợp với nét mặt tội nghiệp, sựquá vui vẻ rồi, người này quá biết đùa!

      Thấy cười, Tất Tử thần cũng giận,nhàn nhạt hơi cong môi cái, đem canh tiếtvịt trước mặt cũng đều đẩy tới trước mặt :"Em thích ăn ăn nhiều chút ." È hèm ~~Tất Tử Thần là thua thiệt người sao? tại liền để cho ngươi trước mặt vui mừng , đợilát nữa trở về, nên thu lợi tức cái gì, có chút nào có thể ít ~

      Diệp Dĩ Mạt cúi đầu ăn canh, bỏ lỡ con mắt mờ ám của người đối diện, cho nên, đợi lát nữa thua thiệt cái gì, có thể trách người ta, ai bảo có lòng cảnh giác đây? Đây là sau đó, doanh trưởng Tất tổng kết, rất tận tâm dạy của , làm thế nào để bảo vệ mình phòng tránh sắc lang.

      Ăn uống no đủ, thuận tiện xem cảnh đẹp, giáo Diệp hài lòng mang bụng nặng trĩu trở vềkhách sạn. Ai u, thức ăn ngon trong ngực, cònhưởng thụ hết người khác chân chó phục vụ, chuyện vui lớn trong cuộc sống mà ~

      Ta giáo Diệp, trong lịch sử có bao nhiêudạy dỗ, cho chúng ta biết thiên hạ này khôngcó bữa ăn trưa nòa miễn phí cả, tổn hại lịch sửdạy dỗ, đó là phải trả máu loại giá cao!

      Khụ khụ, mặc dù có phần nghiêm trọngnhư thế, nhưng mà, vẫn là giá cao ~

      Tắm xong, người nọ là có bao nhiêu khó khănmới ra khỏi phòng tắm những chuyện này chúng ta cũng nhắc lại. Mấu chốt là, TấtTử Thần mới vừa rồi ở bên ngoài mặt hiền phu lương phụ, tại trợn hai mắt sói hắc ám, đangchờ nhào lên!

      A, gan lớn nữa à? Dám giả bộ mặt giận cho nhìn? Còn vội vàng tới đây cho gia! Doanh trưởng Tất chọn cằm nhìn ở đối diện được tự nhiên dám tiếnlên, được rồi, là đàn ông, đàn ông muốn phụ nữ. Nếu núi tới, như vậy tự mình điqua vậy!

      Doanh trưởng Tất tuyệt đối là người lý luận thựctế tuyệt hảo, ba chân bốn cẳng, cái khiêngcô hoang mang sợ hãi lên, hừ hừ,chỉ nặng có ngần ấy, còn chưa bằng mang khi huấn!

      "Tất Tử Thần! Thả em xuống!" Diệp Dĩ Mạt căm tức nhìn, vỗ lưng của , người này, muốn làm gì! Bá Vương ngạnh thượng cung là khôngcó tiền đồ đấy! (ngang ngược chiếm đoạt)

      " thả. . . . . ." Ôm người trong ngực, mới vừa rồi người nào đó còn cường thế vào lúc nàyủy khuất như bé con: "Tiểu Mạt, mới vừa rồi em làm gì để ý tới vậy. . . . . ."

      Em rể rồi, chị cậu chính là lòng dạ mềm, rể là nếu mà giải quyết được chị cậu, liền giả bộ đáng thương, bách chiến bách thắng. Đây là tổng kết kinh nghiệm quý báu của em vợ hơn hai mươi năm đấu tranh, phải tham khảo!

      "Nào có . . . . . ." Diệp Dĩ Mạt vừa nghe lời mềm như vậy, lập tức liền chột dạ, cũng phải là cố ý nhìn mà, ai bảolúc trước như vậy đó, chút chuẩn bị tâmlý cũng cho , để cho làm thế nàothích ứng được ~

      "Tiểu Mạt, để ý tới chứ?"Thở hơi ở bên tai , như nguyện thấyngười bị đè ở phía dưới ngượng ngùng quaymặt , gương mặt trắng nõn dần dần nhuộm sắchồng, lúc bị ôm quần áo ngủ bị kéo lệch,nhìn xuống người cái, quang cảnh ngực nhìn cái sót gì.

      Con ngươi thâm thúy khẽ nheo lại, Tất Tử Thần cúi người hôn xương quai xanh mảnh khảnh củacô. Mới vừa tắm rửa xong da thịt hơi lạnh,còn mang mùi hương bưởi tây thơm ngát, nhàng khoan khoái vẫn như cũ, vào lúc nàynhưng mà lại mang theo sức mê hoặc nguy hiểmđến tính mạng.

      Lè lưỡi, tỉ mỉ phác hoạ da thịt hoàn mỹ trước ngực , bàn tay, sớm thể khống chế thăm dò vào dưới váy. Bắp đùi thon dài mềmmại, bị vuốt ve, nhàng run lẩy bẩy,giống như là nai con bị hoảng sợ, lại làm cho anhcàng thêm muốn ngừng mà được.

      Hôn càng thêm xuống, cách áo ngủ, hôn lên đẫy đà của , con mắt sắc tối lại, tầng vải vóc cản trở kia, thành đồ nên tồn tại nhất.

      Giác quan kích thích, ngay tiếp theo tâm linh va chạm, để cho hai người hoàn toàn quên hết bên ngoài. Bàn tay đặt lên nơi mềm mại, Tất TửThần khỏi thõa mãn than tiếng. cần lo lắng, về sau con trai lương thực rấtđầy đủ.( éo nghĩ xa gớm)

      Bị vuốt ve hôn, Diệp Dĩ Mạt nhắm hai mắt giống như người chết đuối , hô hấp gấp gáp đến hít thở thông, đó là chôn ở trướcngực tác oai tác quái. . . . . .

      Nếu phải điện thoại di động kêu lên, sợ là tầng pháo đài cuối cùng cũng bị công phákhông chút lưu tình."Nghe điện thoại. . . . . ."Nghe thanh điện thoại gián đoạn kêumột tiếng, Diệp Dĩ Mạt xoay mặt, sắc mặt đãnhư gấc chín, cái tay tự chủ được kéo áo trước bộ ngực, cảnh xuân như nước sớm khó nén, trong thân thể giống như là lửađốt, tất cả đều tại vuốt ve làm lửa cháy lanra đồng cỏ.

      "Alo." Lật người, Tất Tử Thần cực kỳ khổ sở hướng mặt lên trời nằm ở giường: "Dạ, ngày mai về doanh trại đúng giờ, ừm. Được, tôi biết rồi."
      garan2602Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :