1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Ác Phu Cường Sủng Thê - Văn Hội (đã có ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. midnight

      midnight Well-Known Member

      Bài viết:
      430
      Được thích:
      428
      Tự nhiên thấy tò mò với thân phận của bạn Gia mới xuất này. biết TNK có tìm được LMK kịp lúc ko?

    2. Alice Lai

      Alice Lai Member

      Bài viết:
      18
      Được thích:
      32
      tốt nhất là Kì tỉ nên ze nhà neu k còn nhìu người phải...

    3. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      6,760
      Chương 50: Đường cùng
      Lam Phượng Hoàng

      Trong Noãn Các có đốt hương, hương có tác dụng thúc tình, dường như nam tử ngà ngà say, thấy Lý Minh Kỳ bước ra, con ngươi lập tức sâu thêm vài phần.

      Y Nhân thướt tha nhún người “Gia, kiểm tra, phải là trinh nữ. Nhưng lưng vị nương này lại có hình xăm phượng hoàng lửa, gia tỉ mỉ thưởng thức, có ý vị tuyệt vời.”

      “Y Nhân, làm tốt lắm, gia thưởng. Được rồi, các ngươi lui xuống hết , đóng luôn cửa lại cho gia.”

      “Ô, gia, đúng là đối đãi đặc biệt mà, đây là lần đầu Y Nhân thấy ngài thương hương tiếc ngọc đó.” Y Nhân cười câu, thấy tốt liền lui, chỉnh đốn trang phục, nhún người rồi cùng tất cả nô tỳ lui ra.

      Cánh cửa bằng gỗ lim thong thả mà vững vàng khép lại, lách cách tiếng, cửa bị khóa chặt. Bởi vậy mà ánh sáng bên trong có chút u, tia nắng ấm màu vàng xuyên qua ô cửa sổ rọi vào phòng.

      Lò hương càng đượm, trán Lý Minh Kỳ càng thấm đẫm mồ hôi. Nam tử ngồi tít cao, lười biếng dựa nghiêng ghế, hai mắt chớp nhìn chằm chằm giai nhân yếu đuối quỳ mặt đất.

      Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, ánh mặt trời cực kỳ ấm áp, nam nữ, quần áo đều chỉnh tề, hương thơm càng lúc càng ngào ngạt, nếu cứ như vậy, hậu quả thế nào, nàng liền hiểu .

      Lý Minh Kỳ cầu mong kỳ tích xuất , trong mắt nàng cũng theo đó mà xuất vẻ cầu xin. Cũng hiểu tại sao, nam tử nhìn thấy mà đáy lòng như nhũn ra, gã cười lắc lắc đầu, lấy viên trân châu tròn trịa xinh xắn bàn, búng về phía Lý Minh Kỳ, sức dùng vừa phải, giải huyệt cho nàng “Mỹ nhân rơi lệ luôn có sức mê hoặc lớn, nàng đừng khóc, ta chưa bao giờ ép buộc người.”

      Lời của nam nhân có thể tin sao? Có lẽ người khác tin, nhưng nàng , Lý Minh Kỳ ngọ ngoạy đứng dậy, theo bản năng lui về phía sau, trộm nhìn gã. Nam tử này trẻ, có lẽ chỉ dưới hai mươi, gương mặt xinh đẹp có chút mềm mại, đôi mắt hoa đào như biết cười, lúc mỉm cười vô cùng quyến rũ. Lý Minh Kỳ cảm thấy người nam nhân này chất chứa phóng đãng, tha thiết cầu xin: “Vị công tử này, có lỗi, ta cố ý xông vào, ngươi là người rộng lượng, xin hãy để ta , được ? Ta tuyệt đối kể với bất kỳ ai, ta cam đoan.”

      Nam tử ‘ừm’ tiếng, nhúc nhích, hỏi ngược lại: “Nàng biết ca hát ?”

      Lý Minh Kỳ cắn môi, lắc lắc đầu.

      Nam tử có chút thất vọng “Vậy nàng biết múa chứ? Nếu cũng biết múa, vậy chúng ta liền trực tiếp làm việc chính.”

      Việc chính là việc gì? cần nghĩ cũng biết, câu đầy uy hiếp vừa thốt ra, Lý Minh Kỳ hoàn toàn xác định, lần này trốn thoát, nàng đành thỏa hiệp “Múa, có biết chút.”

      Nam tử cười vỗ vỗ tay “Vậy nàng múa khúc được ? Nếu ta vừa lòng, hôm nay động đến nàng, nàng được cò kè mặc cả.”

      Lý Minh Kỳ nuốt nước bọt, lần đầu tiên hận chính mình vì sao lại chạy trốn, nàng có thể chịu được Trầm Ngạn Khanh đòi hỏi suốt đêm. Nhưng nam nhân này chỉ mới dùng ánh mắt tuần tra người nàng khiến nàng khó chịu, nếu chạm vào, sợ là cũng khác gì bị rắn nuốt tươi.

      Trầm Ngạn Khanh, ngươi ở đâu? Có biết nàng bị người cợt nhả ? Nàng thầm nghĩ, chân bước nhàng, ngón trỏ khép cùng ngón giữa, chậm rãi xoay múa.

      Dạo gần đây, mỗi ngày Trầm Ngạn Khanh đều tự tay dạy nàng luyện kiếm, nếu nàng làm sai hoặc khiến hài lòng bị hung hăng khi dễ hồi, vì để có cớ mượn chuyện gây , đương nhiên nàng chăm chú luyện tập, lúc này nàng múa cứ như “hoa rơi vấn tình” (lấy từ câu “hoa rơi có ý”, ý cả câu là mượn điệu múa để tỏ tình).

      Nam tử xem chớp mắt, ánh mắt từ cổ lưu luyến chuyển đến lưng, sau đó dừng lại hình xăm phượng hoàng lửa như như . Theo từng điệu múa, phượng hoàng lửa như bay lên, vô cùng lôi cuốn. Nếu đè xuống dưới người, có bộ dạng gì? Nam tử cảm thấy bụng dưới căng đau, dục vọng của gã bùng cháy.

      viên ngọc bắn ra khỏi tay gã, Lý Minh Kỳ cảm thấy sau lưng chợt lạnh, lụa mỏng phất phơ từng mảnh như tuyết bay rơi xuống trước mặt nàng. Thầm hốt hoảng, bước chân lập tức dừng lại, nàng nhịn được nhanh chóng lui về phía sau, nhàng phi thân ra phía sau bình phong, túm cái áo choàng khoác lên người, tiếp đó định nhảy cửa sổ trốn ra, đáng tiếc cửa sổ cũng bị khóa từ bên ngoài, nàng quay lại trừng mắt nhìn gã “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? sợ bị quả báo sao?”

      Ánh mắt nam tử say mê nhìn nàng “Nàng có thể gọi ta là Nhã Tụng, nàng yên tâm, ta chịu trách nhiệm, qua tối nay, ngày mai ta liền đến nhà nàng cầu hôn. Được ?”

      “Hôm nay ngươi thả ta, người nhà của ta nhất định cảm tạ sâu, ta cũng mang ơn ngươi. Ta thấy công tử tuấn tú lịch , bên người lại có muôn hồng nghìn tía nương nhờ, cũng đều xinh đẹp hơn ta, sao công tử lại phải làm khó người có chồng?” Ánh mắt Lý Minh Kỳ ửng hồng, nhìn gã bước xuống giường, nàng chạy nhanh ra sau bàn, cảnh giác nhìn gã.

      “Nam nhân của nàng là ai? Lại khiến nàng trung thành với như vậy?” Nam tử ngắm nghía chuỗi ngọc trong tay, Lý Minh Kỳ biết uy lực của những hạt ngọc nằm trong tay gã, thấy gã tới gần thêm bước, lòng càng bối rối, biết hôm nay khó mà chết yên lành, liếc mắt nhìn thấy ấm trà đặt bàn, chộp nhanh lấy mảnh đặt lên cổ “ được đến gần.” Tay run run ấn vào cái, lập tức nhuốm máu.

      Bước chân của nam tử dừng chút, máu đỏ vô cùng chói mắt, gã tự giác mà nhíu mày “Y Nhân với nàng là được có ý định phản kháng chọc giận ta sao?”

      “Tại sao ta phải nghe lời nàng ấy, ngươi đứng yên đó.” Tay nàng lại dùng sức, vệt cắt dài đột ngột xuất da thịt trắng nõn, sâu thêm chút nữa là cắt đến động mạch, nàng mạnh mẽ cho gã thấy là quyết tâm, dao động, thà làm ngọc vỡ.

      “Nàng cảm thấy nàng có thể chết sao, chỉ cần nàng còn hơi thở ta liền có thể cứu sống nàng. Lỡ như nàng chết , thi thể người mới chết vẫn còn rất ấm áp.” Nam tử ngừng bước, tiếp tục về phía trước.

      Lý Minh Kỳ thể tin nhìn gã, trong lòng càng lúc càng nắm chắc, nam tử chăm chú miêu tả dung nhan của nàng “Ta thèm muốn vẻ đẹp của nàng, chúng ta thương lượng được ? Chỉ cần nàng cho ta đêm xuân, ta liền phá lệ mà thả nàng , được ?”

      Lý Minh Kỳ cắn răng hận thể phun vào mặt gã, nàng rất muốn với gã, nam nhân của ta là Trầm Ngạn Khanh, võ công của đứng đầu thiên hạ, lúc này vang danh bốn phía, chỉ cần ngươi dám chạm vào ta, nhất định tiêu diệt cả nhà của ngươi. Nhưng lời này nàng thốt ra được, nàng liều lĩnh trốn , sao nay lại có thể mở miệng cất lời? Hết thảy đều do nàng gieo gió gặt bão, thể trách ai.

      ...Ta muốn.”

      Chết sao? Vậy cứ chết thôi. Nàng khống chế được rơi nước mắt như mưa, ngay lúc này luồng khí chợt đánh tới, thân hình nam tử quỷ dị dán sát vào thân thể mềm mại của nàng, chớp mắt liền đoạt được mảnh sứ vỡ trong tay nàng, mềm giọng an ủi “Ngoan, đừng khóc.” Máu từ cổ nàng chảy lan xuống ngực, gã dùng tay lau sau đó đặt lên môi khẽ liếm, tràn ngập vẻ háo sắc.

      Sao Lý Minh Kỳ lại cam tâm mặc người thao túng như vậy, khuỷu tay dùng sức thúc mạnh, điên cuồng giãy giụa.

      Nam tử để mặc nàng, nhìn bóng hình xinh đẹp kinh hoàng lúng túng, lần đầu hiểu được thế nào là râm ran khó nhịn. Gã nhìn mảnh vải vụn trong tay mình, hai mắt bắt đầu sung huyết, đáy lòng rít gào, phải chiếm lấy, phải hung hăng chiếm lấy.

      Lý Minh Kỳ khóc kêu vô vọng. Vì sao? Vì sao lại như vậy? Lý Minh Kỳ, ngươi phải làm sao? Ngươi phải làm sao đây, ta vừa chạm vào ngươi, ngươi liền ghê tởm, sao có thể chịu được ta tiếp tục trêu đùa.

      Đôi mắt hoa đào của nam tử hoàn toàn nhíu lại, hơi thở người cũng nặng nề hơn “Nàng nôn ọe? Mẹ nó chứ, nàng thế mà lại dám ghét bỏ gia.”

      Lý Minh Kỳ khom lưng nôn mửa ngừng, mặt trắng bệch, nàng chết lặng nhìn gã, bình tĩnh : “Ngươi giết ta , chết rồi chỉ còn là cái xác khô, cần phải ép buộc nữa.”

      “Nàng thà chết cũng theo?”

      theo.” Lý Minh Kỳ dựa vào cửa sổ, liếc mắt nhìn tia nắng ấm, nàng dứt khoát muốn thêm lời nào với gã, lao đầu về phía góc bàn nhọn hoắc.

      Nhã Tụng vừa giận vừa hoảng, phóng người qua, với tay chộp lấy nàng ôm vào lòng, tuy rằng cứu kịp, nhưng trán nàng vẫn lõm sâu “Được lắm... Nàng được lắm, hôm nay gia mạnh tay với nàng. Nàng nhớ cho kỹ, nàng là người đầu tiên khiến gia phải cưỡng ép.”

      Tinh thần Lý Minh Kỳ như bay mất, mơ mơ màng màng nỉ non “Trầm Ngạn Khanh, ngươi ở đâu? Ngươi mau xuất , mau cứu ta, ta chạy trốn nữa, bao giờ nữa.”

      Nam tử chỉ nghe loáng thoáng được từ chạy trốn, cười lạnh : “ vào tay ta, cho phép của ta, nàng đừng mong có thể chạy trốn, gia dùng dây thừng trói nàng cả đời.”
      Last edited: 10/4/16
      amandatruc, tart_trung, AliceNguyen37 others thích bài này.

    4. Alice Lai

      Alice Lai Member

      Bài viết:
      18
      Được thích:
      32
      chòi oi hồi hộp wá, ta có bệnh về tim đó nha để ta hồi hộp là tiu lun đó
      Ishtar thích bài này.

    5. Mizuki

      Mizuki Well-Known Member

      Bài viết:
      349
      Được thích:
      519
      Ngạn Khanh ca đâu rồi, đến cứu tỷ , lúc dầu sôi lửa bỏng:yoyo39:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :