1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Ác Phu Cường Sủng Thê - Văn Hội (đã có ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      6,760
      Chương 51:
      Lam Phượng Hoàng

      Nhã Tụng ôm lấy Lý Minh Kỳ ném lên giường. Lý Minh Kỳ kêu đau một tiếng, đầu tiên là co rúc lại, sau đó lại cảm thấy khác thường, bắt đầu ngọ nguậy lui về sau. ‘Tụng đại lão gia’ nhìn bộ dạng đáng thương của nàng, có chút nỡ, gã cúi đầu nhìn tiểu huynh đệ hùng dũng hiên ngang, vì một con mồi nhỏ mà khiến mình chịu nghẹn? Hẳn là gã bị bệnh rồi.

      Mặt Lý Minh Kỳ trắng bệch như tờ giấy, lớn tiếng quát: "Ngươi đừng qua đây."

      "Nàng có gan cứ thử đập đầu lần nữa xem." Mặt Nhã Tụng hoàn toàn vặn vẹo, một tay bóp chặt cổ Lý Minh Kỳ, một tay xé rách quần áo nàng.

      Khi bị ép buộc tới một mức độ nhất ̣nh, dường như người ta nghĩ đến bất kỳ điều gì nữa. Lý Minh Kỳ đau đớn giãy dụa, tuyệt vọng gọi cái tên mà nàng sợ hãi nhất, "Trầm Ngạn Khanh, nếu ngươi đụng đến ta, Trầm Ngạn Khanh nhất ̣nh tha cho ngươi."

      Trầm Ngạn Khanh? Tay Nhã Tụng khỏi nới lỏng, có lẽ ai khác trong giang hồ biết Trầm Ngạn Khanh, nhưng hắn rất . Tụng gia sờ cằm suy nghĩ lát rồi hỏi, "Trầm Ngạn Khanh? Trầm Ngạn Khanh nào?" Sẽ xui xẻo thế chứ? Nữ nhân mình dễ gì mới coi trọng lại là của gã họ Trầm? Mặc kệ! Bất kể nàng là ai, xông vào đất cấm chính là của gia, gã cười híp đôi mắt đào hoa, trêu chọc, "Sao vậy? Sợ đến mức bừa rồi ư? Mỹ nhân, nàng cho rằng nói ra cái tên Trầm Ngạn Khanh ta sẽ thả nàng sao? Sao nàng chẳng thăm dò thử xem, ngay cả thành hôn gã họ Trầm lạnh lùng băng giá ấy cũng chưa từng, gia khuyên nàng nên thức thời một chút."

      ", ta lừa ngươi đâu." Lý Minh Kỳ giãy tránh khỏi người gã, mắt đỏ hồng lạnh lùng trừng gã.

      "A, vậy thì sao chứ?" Quan tâm chi, dù đúng là nữ nhân của họ Trầm thì sao chứ? Ngay cả nữ nhân của mình cũng giữ nổi! Giờ ở đất của gia chính là của gia. Lại , ngay cả danh phận địa vị gì cũng có, chắc cũng chỉ là một nha đầu làm ấm giường, gã leo lên người sao chứ, làm gì có chuyện gã họ Trầm kia lại vì nàng mà làm khó dễ gã chứ.

      "Ngươi muốn thế nào?" Cánh cửa khóa bị người bên ngoài một cước đạp bay, vỡ thành mảnh vụn. Trầm Ngạn Khanh lạnh lùng giận dữ u ám xuất hiện ở cửa, đầy sát khí nhìn màn trước mắt. Bên ngoài đã đánh nhau loạn xạ, tiếng kêu rên nổi lên bốn phía.

      Nhã Tụng giật mình, lập tức xoay người nhìn lại, cắn răng gằn từng chữ: "Trầm Ngạn Khanh, thật là ngươi sao, ngươi dám phá hư chuyện tốt của ta."

      Cả người Lý Minh Kỳ nhếch nhác chật vật, ̉ còn vương vết máu chưa khô, trán cũng có vết thương do va đập, ngay khi cửa mở, trong nháy mắt người đó xuất hiện, kiên cường của nàng lập tức sụp đổ, nước mắt rơi như mưa, lập tức liều mạng nhào tới. Nhã Tụng với tay bắt được nàng, nhìn thấy Trầm Ngạn Khanh có động tác gì, quần áo chỉ khẽ lay động, Nhã Tụng lập tức bị đánh bay ra ngoài.

      Nắm tay thả hai bên người vang lên tiếng răng rắc, Trầm Ngạn Khanh cúi đầu nhìn nữ nhân bé khóc rối tinh rối mù trong lòng, đáy lòng tràn ngập tàn bạo, hai mắt biến thành màu vàng thẫm.

      Hôm nay, đột nhiên phát hiện nàng biến mất, trái tim hắn lập tức hốt hoảng, suýt chút nữa lật ngược cả thành trì này, may mà đến kịp, chưa xảy ra chuyện gì thể cứu vãn, chỉ là kẻ chạm vào thứ nên chạm phải chết.

      Trầm Ngạn Khanh cởi áo choàng quấn lấy nàng, cất giọng lạnh lùng: "Kỳ Kỳ, hắn chạm vào nàng sao?"

      Lý Minh Kỳ nằm trong lòng hắn ngẩng đầu, có chút tủi thân, có chút luống cuống: " có, Trầm Ngạn Khanh, ta nghĩ là mình sẽ chết." Nàng thể oán trách nói sao giờ này ngươi mới đến, bởi vì tất cả đều do chính nàng lựa chọn.

      "Kỳ Kỳ, lần này ta cho nàng cơ hội, cùng ta, hay ở lại đây." Trầm Ngạn Khanh ́ gắng kiềm nén.

      Lý Minh Kỳ vô cùng sợ hãi, hai tay nắm vạt áo hắn, để hắn , mắt đỏ hồng nhìn hắn, đã đến mức này mà hắn còn ép nàng hứa hẹn.

      Trầm Ngạn Khanh cứ vậy chăm chú đợi nàng quyết ̣nh, ánh măt vừa lạnh băng vừa nóng bỏng. Trong ánh mắt đó, Lý Minh Kỳ cảm thấy nóng lạnh luân phiên, cuối cùng đành phải đầu hàng, nàng nghẹn ngào nói, "Trầm Ngạn Khanh, ta với ngươi, ta muốn ở lại đây, muốn."

      "Nàng khẳng ̣nh?"

      Lý Minh Kỳ gật đầu: "Đưa ta , van ngươi đó."

      Trầm Ngạn Khanh thở phào hơi, cuối cùng ôm chặt người trong lòng: "Ngoan, đừng khóc, ta đưa nàng ."

      Nhã Tụng lau vết máu bên môi, đã bình tĩnh lại, ung dung nhìn hai tay mình, nơi đó vẫn còn lưu lại cảm giác trắng mịn ấm áp, gã chút nhường nhịn gay gắt lên tiếng, "Trầm Đại cung chủ, ngươi xông vào ̣a bàn của ta, muốn mang nữ nhân của ta , ta vẫn chưa đồng ý đâu." Một màn vừa rồi gã đều thấy , với bộ dạng này, hẳn nữ nhân bé kia cực kỳ có giá trị trong lòng Trầm Ngạn Khanh. Ừm, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm mà phân tích, Trầm Ngạn Khanh vẫn chưa hoàn toàn chinh phục được nữ nhân nhỏ nhắn này, mà việc mình vừa làm lại có tác dụng thúc giục?

      "Nữ nhân của ngươi?" Trầm Ngạn Khanh ôm Lý Minh Kỳ tiến lên muốn đập vụn gã, phía sau lại có người nhanh hơn, ào qua như cơn gió.

      Phong Thiển Ảnh mang vẻ cực kỳ đau buồn, tiến lên tát cái đánh bay người ra ngoài, "Câm miệng." Lúc này hắn ta thu lại vẻ bất cần, mặt đầy lạnh lùng. Nghiêm túc nhìn Trầm Ngạn Khanh, khẩn cầu: "Ngạn Khanh, lần này xem như nể mặt huynh, để lại cho nó hơi, được ?"

      Trầm Ngạn Khanh nhìn hắn ta một cái, nhắm chặt mắt, bình tĩnh mở lời: "Được, lần này đệ để lại cho gã một mạng, lần sau đừng để gã xuất hiện trong tầm mắt đệ."

      Phong Thiển Ảnh thở phào nhẹ nhõm, bước lên túm sau ̉ Nhã Tụng, đánh một trận đời, thỉnh thoảng miệng còn chửi rủa, "Thằng nhóc thối tha, lo học điều tốt, rời nhà trốn còn chưa , gia nhập Hoan Hỉ cung cũng sao, mẹ nó chứ, đệ còn dám chạm vào nàng, đệ biết nàng là ai ? Đệ có mấy cái mạng hả? Ha, nữ nhân của ai đệ cũng dám chạm vào, đệ chán sống rồi mà."

      "Phong Thiển Ảnh, ngươi cũng tốt hơn ta bao nhiêu, đừng ở đây dạy dỗ ta, ông đây vừa gặp liền nàng, mặc kệ nàng là nữ nhân của ai, ông đây thích đó chính là của ông. Mẹ nó chứ, ngươi là ca của ta sao, làm ca mà như vậy sao? Ha, dẫn người ngoài xông vào biệt viện của đệ đệ, phá hư chuyện tốt của đệ đệ, ta có ca ca ăn cây táo rào cây sung như vậy. Ngươi đánh ta, về nhà ta bảo bà nội xử lý ngươi." Mắt hoa đào của Phong Nhã Tụng bị đánh thành mắt hạnh đào*, cằm cũng có dấu xanh đen, đau đến nỗi gã phải hít một hơi. (*quả óc chó :v)

      Phong Thiển Ảnh nổi giận, tát liền vung tới, "Đệ là đệ của ta sao? Là tổ tông của ta có, cha mẹ nuông chiều đệ, ta ."

      Nhã Tụng ôm mặt mình, đầy giận dữ, "Phong Thiển Ảnh, ta lớn thế này, ngươi còn đánh lên mặt ta. Ngươi có biết đạo lý hay , mẹ nó chứ, ta nơi thế ngoại, là tự nàng xông vào, đâu phải do ta bắt về, liên quan gì đến ta." xong hoàn toàn phẫn nộ, quan tâm gì đến cánh tay để trần, đánh nhau cùng Phong Thiển Ảnh.

      "Đê là đệ của ta, ta mới đánh đệ, nếu là người khác, sớm xuống Địa ngục rồi." Đến giờ lòng của Phong Thiển Ảnh vẫn còn run rẩy, vừa rồi nếu ra tay chậm chút, dám tưởng tượng đến hậu quả. Cũng may bọn họ đến đúng lúc, thằng nhóc ngu ngốc này còn chưa làm ra việc sai trái thể cứu vãn, lúc này nó còn có mặt mũi cãi lại, sao có thể tức giận chứ.
      Last edited: 10/4/16
      amandatruc, tart_trung, Halie.hp38 others thích bài này.

    2. Betty

      Betty Well-Known Member

      Bài viết:
      613
      Được thích:
      2,030
      aaa giật tem đầu a:yoyo14::yoyo14:
      quỳnhpinky, huongtron092fujjko thích bài này.

    3. huongtron092

      huongtron092 Active Member

      Bài viết:
      94
      Được thích:
      42
      xuất làm hùng cứu mỹ nhân đấy:th_98::th_98:
      lần này chị năm gon trong tay a rồi.....
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. Mizuki

      Mizuki Well-Known Member

      Bài viết:
      349
      Được thích:
      519
      hùng cứu mỹ nhân, màn quá ư là đẹp :3

    5. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      thaằng nhóc nhã tụng này vẫn còn may chán. lại còn dám gào lên. sợ chết à
      KhaiDoanh_347 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :