1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Ác Phu Cường Sủng Thê - Văn Hội (đã có ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      508
      Được thích:
      6,758
      Chương 56: kiếm kia

      Beta: Lam Phượng Hoàng

      Trầm Ngạn Khanh nhìn nương nhắn nện bình bịch vào ngực mà vẫn nín nhịn khóc ra tiếng, như bị xát muối lên miệng vết thương, trong đau đớn tột cùng lại chứa chút vui thích vặn vẹo biến thái. Xoay người cái đè người trong lòng xuống, cố định hai tay nàng lên đỉnh đầu, tay nắm cằm của nàng, vừa mạnh mẽ vừa hung ác, điên cuồng ngang ngược hôn xuống.

      Lý Minh Kỳ có chút hít thở thông, nàng cảm thấy mình như sắp bị nuốt sống, thân mình giãy giụa thoát, hung hăng cắn răng, mùi máu tươi lan tràn trong khoang miệng cả hai. Con ngươi Trầm Ngạn Khanh sa sầm, cho nàng cơ hội hít thở, hôn càng dài càng sâu mang theo ép buộc chinh phục.

      “Kỳ Kỳ.” Nâng tay giúp nàng lau nước bọt chưa kịp nuốt xuống, ánh mắt đầy say mê “Nàng là của ta, chỉ mình ta.”

      Lý Minh Kỳ thở hồng hộc, vẫn luôn nhắm mắt, muốn đáp lời , đầu rất loạn, lòng rất buồn.

      Phượng Nhã và Phượng Ngọc ở bên ngoài gõ cửa “Cung chủ, thuốc nấu xong, cần bưng vào ?”

      Trầm Ngạn Khanh ngồi dậy, lần nữa ôm nàng vào lòng mình, trầm giọng “Vào .”

      Lý Minh Kỳ im lặng tỉnh hồn, lập tức bùng nổ, nhưng ôm ấp của người này như tường đồng vách sắt, tránh khỏi cảnh nước mắt nước mũi đầy mặt, tiếng khóc bật khỏi đôi môi, tràn đầy đau đớn “Đừng, ta muốn uống thuốc, Trầm Ngạn Khanh, ngươi đừng để các nàng ấy vào, được ? Sau này mọi việc đều nghe theo ngươi, được ?”

      “Ngoan, đừng khóc.” Trầm Ngạn Khanh cũng biết mình nhẫn tâm ở chỗ nào, chỉ bình tĩnh chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, tâm tư lay chuyển.

      Phượng Nhã cúi đầu, đặt khay đựng chén thuốc lên cái bàn ở đầu giường, có chút đành lòng nhìn bộ dạng thê thảm của chủ tử, nước mắt tràn hốc mắt, lập tức quỳ xuống, dập đầu ba cái liên tục “Cung chủ, xin ngài nghĩ lại.”

      “Cút ra ngoài.”

      tiếng gầm vang lên, khóe môi Phượng Nhã lập tức lưu lại vết máu, nàng ta cũng dám nhiều lời, cuống quít dập đầu cái, rời khỏi phòng. Phượng Ngọc lo lắng xoay lòng vòng ngoài cửa, thấy nàng ta ra, vội hỏi “Tỷ tỷ, phải làm sau đây?”

      “Nhị gia mặc kệ, chúng ta nên tìm Đại gia, tình trạng giờ của chủ tử có chút ổn, ta sợ người chịu kích thích quá lớn.” Bên trong truyền ra tiếng gào thét, vầng trán Phượng Nhã ngập sầu lo, nhịn được ho khan vài tiếng, ràng là bị nội thương .

      “Tỷ tỷ, tỷ bị thương? sao chứ?” Phượng Ngọc vốn đỏ hốc mắt, giờ tốt rồi, bắt đầu khóc nấc.

      sao, chúng ta mau tìm viện binh thôi.” Hai tỷ muội vội vội vàng vàng chạy về phía viện của Quân Nho.

      Hai người còn lại vẫn tiếp tục giằng co, Lý Minh Kỳ khản giọng hỏi “Vì sao ngươi chấp nhận đứa bé?”

      “Kỳ Kỳ, nàng còn sao, đều do nàng chịu chấp nhận ta.” Mắt Trầm Ngạn Khanh lóe ánh vàng, bưng chén thuốc lên, cảm thấy vừa ấm “Nàng muốn tự uống hay để ta ép nàng uống?”

      Hai tay Lý Minh Kỳ run rẩy, nhàng vuốt ve lên cái bụng chưa lộ , bé con đáng thương của mẹ, con có cảm nhận được đau đớn và đành của mẫu thân ? Người này tổn thương mình sâu nhất, nay lại muốn lấy danh nghĩa thương mà cướp đoạt quyền làm mẹ của mình. Bé con, con yên tâm, mẫu thân mong chờ con hai kiếp, sao có thể dễ dàng đánh mất con. Đôi lông mi nhàng rung động, khí nóng cuồn cuộn chảy ngừng về phía bụng, bảo vệ nhịp đập kia, cất giọng khàn khàn lời dứt khoát “Trầm Ngạn Khanh, nếu hôm nay ngươi ép ta uống bát thuốc này, ta và ngươi còn đường cứu vãn.”

      Tiếng lục lạc trong trẻo giòn tan, ràng vang ở bên tai, sao lại cảm thấy như vọng từ nơi xa tít?

      Lý Minh Kỳ bước chân trần xuống giường. Trầm Ngạn Khanh biết hôm nay mình ép quá gấp, cầm lấy bát thuốc kia trước nàng bước, bình tĩnh nhìn nàng lát, lạnh giọng “Kỳ Kỳ, đời có chuyện gì là tuyện đối, nếu nàng thể ta, ta tình nguyện để nàng hận ta thấu xương.”

      Lý Minh Kỳ rũ mắt, nhìn góc áo nhạt màu kia, ràng ngoài cửa sổ có gió, sao quần áo lại tung bay? Có số việc thể nghĩ, nghĩ do dự. Có những việc phải nhìn thấy, chỉ là muốn nhìn cũng muốn nghe, ngươi tổn thương ta phần ta trả lại gấp ba, ngươi và ta dày vò lẫn nhau như vậy, tốt nhưng thành thói quen, hai mắt đẫm lệ, cất giọng thê lương “Trầm Ngạn Khanh, ngươi đừng ép ta.”

      Sắc mặt Trầm Ngạn Khanh lập tức tối sầm, ràng biết đáp án, nhưng vẫn cố tình muốn hỏi, Kỳ Kỳ, ép nàng chẳng phải là ép ta sao? Rốt cuộc phải thế nào mới có thể đánh vỡ phòng bị của nàng? Kiên quyết nắm lấy cằm của nàng, vị thuốc đắng chát bắt đầu lan tràn chóp mũi.

      Môi Lý Minh Kỳ mím chặt, bởi vì dùng sức cắn mạnh, khoang miệng tràn đầy mùi máu tươi, ánh mắt nàng quyết liệt nhìn . Hồi ức xa xăm nhất thời lên trong đầu, trong nháy mắt, đầu nàng nảy ra ý tưởng điên cuồng. Chẳng phải nếu trong thế giới của nàng rất yên tĩnh sao? , chẳng phải nàng được giải thoát sao? Có lẽ bị ép buộc tàn nhẫn, lòng nàng nổi lên sát niệm, hai tay ôm lấy đầu, khống chế được mà rống ra tiếng.

      “Lý Minh Kỳ, dừng tay.” Lúc Quân Nho và Phong Thiển Ảnh tiến vào liền thấy màn thế này: nữ tử tóc tai tán loạn điên cuồng, trong tay cầm kiếm Thanh Phượng luôn đeo bên người Ngạn Khanh.

      “A...Giết, ta phải giết ngươi.” Nàng muốn chú ý đến thế giới bên ngoài nữa, nâng kiếm đâm xuống, tiếng vải bị xé rách truyền đến, thân kiếm xuyên qua ba tấc da thịt, tay Lý Minh Kỳ run lên, tâm địa cứng rắn lại mềm ra, Thanh Phượng nhuộm máu tí tách xuống đất, nàng đau xót cất lời “Trầm Ngạn Khanh, ta hận ngươi, ta hận ngươi.”

      Máu rơi thấm đất, cũng để ý, nâng tay chạm vào gương mặt đầy lệ của nàng, dịu dàng lau nước mắt cho nàng, gương mặt tái nhợt mỉm cười, nụ cười chứa đau xót thấu tim “Đừng sợ, nàng đâm ta là đúng.”

      Lý Minh Kỳ đẩy tay ra, dám đối diện với , nàng ôm lấy hai vai mình, co người lại, sắc mặt trắng bệch, hai mắt cũng dại ra, sao ngươi tránh? Sao ánh mắt ngươi lại đơn đau đớn đến vậy? Ta đâm ngươi là đúng, a, đáng lắm sao? ! Ngươi cho là làm vậy ta mềm lòng sao? Ngươi cho là như vậy ta tha thứ cho ngươi sao? Ông trời, người xem, ta phải làm sao? Rốt cuộc ta phải làm thế nào?

      “Ngạn Khanh, đệ sao rồi? Nàng muốn giết đệ, sao đệ tránh?” Vẻ mặt Quân Nho u ám khó hiểu, cũng đành hết cách.

      Ban đầu Phong Thiển Ảnh quyết tâm mặc kệ, nghĩ cuối cùng lại loạn đến mức này, hữu tình đều do duyên, vô tình tương tư khổ. đời có chuyện khổ cực nào mà Tứ đệ nhà mình thể vượt qua, gió đao mưa máu cũng chỉ có thể nuốt vào bụng “Quân Nho, đừng nữa, giúp đệ ấy cầm máu trước . Hai người các ngươi cũng đừng đứng trơ ra đó nữa, mau đỡ chủ tử các ngươi lên giường .”

      Lúc này Phượng Nhã và Phượng Ngọc mới tỉnh hồn sau màn chấn động lòng người vừa rồi, cung chủ cứ thế mà né tránh, cũng giận dữ giết chết chủ tử, hẳn cảm tình sâu lắm mới có thể dễ dàng tha thứ như vậy “Chủ tử, ngài sao rồi?” Lý Minh Kỳ mắt điếc tai ngơ, nhắm chặt mắt, giống như ngủ.

      Đáy mắt Trầm Ngạn Khanh tràn đầy đau đớn, cúi đầu nhìn đỏ thẫm nở rộ trước ngực mình, phải thấy đau, chỉ là có đau hơn nữa cũng đau đớn bằng trái tim như bị cắt thành từng miếng kia. cảm thấy mình lại bị vứt bỏ lần nữa, giữa trời băng đất tuyết chỉ còn lại mình , loại đau đớn như đào tim khoét xương này, tưởng đời này bao giờ nếm lại. Dáng người cao ngất lảo đảo, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng luôn nhìn xa trông rộng xưa kia giờ chất chứa loại kiên trì khiến người ta tan nát cõi lòng, tình cảm là nổi khổ của đời người mà! Chén thuốc ấm kia rơi xuống, sứ vỡ nát thành tro. Kỳ Kỳ, ta giao mạng cho nàng, nàng liếc mắt nhìn ta cái được ? Được ?

      ---o Hoàn Quyển I o---
      amandatruc, tart_trung, AliceNguyen33 others thích bài này.

    2. Linh Nguyễn

      Linh Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      35
      Nguoc du qua :yoyo25:

    3. Ky2999

      Ky2999 Member

      Bài viết:
      34
      Được thích:
      14
      Aiiiii. A cug kỳ. Con chưa sinh, từ từ bồi dưỡng tc cù đc cơ j bắt chị phá

    4. midnight

      midnight Well-Known Member

      Bài viết:
      430
      Được thích:
      428
      hiểu tại sao cứ nhất quyết bắt chị phải bỏ đứa bé, dồn chị đến đường cùng cơ chứ. Mặc dù đọc chương này thương nhưng cũng giận và thấy thể hiểu nổi cách của

    5. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      Ta khóc . Được rồi, ta thừa nhận là do truyện quá cảm động+ đau lòng chứ phải là tuyến lệ của ta phát triển quá mức. Khi nào mới có thể vuu vẻ mà sôbgs đây trời. Hiu hiu

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :