1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Ác Phu Cường Sủng Thê - Văn Hội (đã có ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Betty

      Betty Well-Known Member

      Bài viết:
      613
      Được thích:
      2,030
      cầu diễn biến, cầu chương mới ~ing:yoyo19:
      quỳnhpinky thích bài này.

    2. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      510
      Được thích:
      6,761
      mai mình ko có nhà, post sớm bữa vậy :yoyo37: các nàng đừng nôn nóng chương sau quá nhé :013:

      Chương 74: Cầu hôn

      Trầm Ngạn Khanh cũng hợp tình lộ ra chút tưởng nhớ, cười, "Đúng vậy, mới trước đây thế thúc thường ôm con chơi đùa. Mấy năm nay gặp, ngài cũng già chút nào, vẫn thân thiết nho nhã trước sau như ."

      Lý Tấn Dương cười ha ha, có chút cảm khái, kéo ngồi xuống, "Đến đây, mau ngồi , vị công tử này là?"

      "Vị này là Nhị Sư Huynh của con, Phong Thiển Ảnh." Trầm Ngạn Khanh giới thiệu đơn giản, Phong Thiển Ảnh cười ngại ngùng, "Thiển Ảnh bái kiến thúc thúc, thẩm thẩm."

      "Tốt, tốt lắm. Các con đều ngồi , vừa rồi ta và thím con còn chuyện về con đấy." Trong lòng có chút trầm trọng, thầm thở dài hơi, chung trà vừa mới châm thêm nước nóng, ông uống ngụm, đè nén cảm xúc thình lình kéo đến, "Ngạn Khanh à, mấy năm nay con sống có tốt ? Vẫn ở nơi đó học võ chứ?"

      "Vẫn ở Kỳ Sơn, trước khi xuống núi sư phụ lão nhân gia có dặn dò con gửi lời hỏi thăm đến hai vị trưởng bối." Nhân duyên này là do Vô Trần Tử tác hợp, thăm hỏi lúc này mang ý nghĩa gì cũng hiểu.

      Lý Tấn Dương lại tỉ mỉ hỏi thăm cảnh ngộ, cuộc sống của mấy năm nay thế nào, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua linh vị đặt bàn trà. Trầm Ngạn Khanh làm như thấy, hỏi gì đáp nấy, vô cùng thà chân thành tha thiết, trong mắt bỗng dưng lệ nóng quanh tròng, Thiển Ảnh ngồi bên bị dọa sững người, từ khi quen biết đến nay, người này chưa từng rơi lệ.

      "Ngạn Khanh à, hôm nay nghe con muốn cùng Kiếm Hâm nương của Vạn Kiếm sơn trang thành hôn, phải ?" Lòng Lý Tấn Dương bị mềm , thể gì bèn vòng đến chủ đề hôm nay nghe được.

      Trầm Ngạn Khanh đứng dậy, quỳ thẳng tắp, dập đầu cái, "Tuyệt có việc này, thế thúc và thẩm nương đều là người hiểu biết, thể tin tin vịt. Lần này tiểu chất tới là để cầu hôn, đáng tiếc trong nhà còn trưởng bối, sư phụ lại bế quan, tiểu chất đành phải mặt dày tự mình đến cầu thân. Xin thế thúc và thẩm nương hãy đồng ý hôn này."

      "Con à, con đứng lên trước , có chuyện gì từ từ mà , mấy tháng nay, Minh Kỳ luôn ở cùng con sao?" Rốt cục Lý phu nhân cũng chịu nổi, có chút vội vàng muốn biết nữ nhi sống thế nào.

      Trầm Ngạn Khanh gật gật đầu, "Con và Minh Kỳ luôn ở cùng nhau, nàng cũng rất mong nhớ người."

      "Vậy. . . Sao con bé trở về cùng con? Có phải con bé bị thương ?" Lý phu nhân lộ vẻ vội vàng, hai tay níu chặt khăn tay.

      "Việc này. . . thẩm nương, ngài đừng lo lắng, Minh Kỳ khỏe lắm. Sở dĩ nàng trở về cùng con, là vì. . . dối gạt hai vị trưởng bối, con và Minh Kỳ ở chung thời gian dài, sớm tình hòa ý hợp, nàng có với con là nàng rời nhà trốn , nàng dám trở về, sợ hai người đồng ý hôn này, sợ hai ngươi ép nàng gả cho người nàng thích." xong lấy từ trong lồng ngực ra phong thư, chính là bức thư bình an của Lý Minh Kỳ. Trong thư ngày về, ý trong những hàng chữ cũng ràng, giống như có ngàn lời vạn ý muốn , lại biết nên viết thế nào.

      Phong Thiển Ảnh nghĩ, trước kia ta chơi đùa tính là gì? Ở trước mặt tiểu sư đệ đáng kể, ta chưa bao giờ biết, tiểu sư đệ cũng có bộ mặt dày vô sỉ thế này sao? Đen cũng có thể thành trắng, vì hạnh phúc của tiểu sư đệ nhà mình, cũng đành trợn mắt dối theo, mà dối còn phải chân thành tha thiết, "Ngạn Khanh, đệ đừng vội. Thúc thúc và thẩm thẩm đều là người hiểu biết, nhất định làm ra chuyện đánh nát uyên ương."

      "Việc này. . . ." Lý Tấn Dương cùng phu nhân nhà mình liếc nhau, lời này ra chẳng phải liền ứng nghiệm sao?

      Phong Thiển Ảnh lấy cái hộp vuông trong tay nha hoàn đưa tới trước mặt Lý Tấn Dương, "Đây là sính lễ gia sư chuẩn bị cho tiểu sư đệ, xin hai vị trưởng bối hãy nhận lấy."

      Lý Tấn Dương ra ngoài bôn ba nhiều năm, kiến thức cũng rộng rãi, thét tiếng kinh hãi, "Đây là? Trú Nhan Đan!"

      Trú Nhan Đan tên như nghĩa, ăn viên thuốc này, có thể bảo vệ dung nhan già, mặt khác còn có công hiệu thần kỳ, là kéo dài tuổi thọ thêm hai mươi năm. Vô Trần Tử mạnh tay, vung tay liền tặng hai viên, nếu đem bán, nhất định khiến người ta điên cuồng cướp đoạt. Xem ra, đứa Ngạn Khanh này rất Minh Kỳ.

      Trầm Ngạn Khanh hành lễ sâu, "Xin thế thúc và thẩm nương chấp nhận hôn , nếu hai ngươi đồng ý, tiểu chất liền quỳ mãi thôi." Đầu chạm đất, mang theo quyết tâm và thành ý rất lớn.

      "Này. . .Ôi chao, lão gia, chàng chứ? Ngạn Khanh, mặt đất lạnh, con mau đứng lên, mau đứng lên, có chuyện gì từ từ mà . Thiển Ảnh, ngươi mau đỡ thằng bé lên ." Tinh thần Lý phu nhân rối loạn, ngặt nỗi người quỳ mặt đất như nặng ngàn cân, sao tiểu phụ nhân như bà có thể kéo lên.

      "Sư phụ rất thích Lý nương, lần này để cho tại hạ cùng Sư đệ xuống núi là vì muốn được hai người đồng ý. Sư phụ , duyên phận của hai người bọn họ là do trời định, có duyên của kiếp trước kiếp này, tánh mạng gắn bó thể chia lìa, hai vị trưởng bối, mong hai người chấp nhận." xong cũng quỳ xuống. Những lời của ta động lòng Lý lão gia, hai người họ vốn đính hôn từ bé, lúc này lại ở cùng nhau, theo lý người làm cha mẹ nên phản đối, nhưng thân thế của Ngạn Khanh rất phức tạp, việc này có gây tổn thương đến tương lai của nữ nhi ? Hơn nữa ông đồng ý với Tử Tuấn, chỉ cần tìm được Minh Kỳ về liền cho phép bọn họ thành hôn, nếu lúc này đổi ý biết sao đây?

      "Thế thúc, thẩm nương, hôm nay con mang theo bài vị phụ thân tới đây, muốn lập lời thề trước mặt hai người cùng phụ thân, cuộc đời này con chỉ cưới mình Lý Minh Kỳ, cùng nàng suốt đời đôi, cùng nàng đầu bạc đến già chia lìa, nếu con phụ bạc nàng, trời đất tha, khi chết phơi thây nơi hoang dã, được thờ phụng trong Từ Đường của Trầm gia." Lời thề này độc, ai nghe xong đều kinh hãi, Lý phu nhân liền mềm lòng, "Con ngoan, đừng nữa, thẩm nương tin con, tin con có thể cho Kỳ Kỳ hạnh phúc. Mau đứng lên , đừng quỳ, được ?"

      Trầm Ngạn Khanh lắc đầu, "Hai người đồng ý, con đứng dậy."

      Mẹ vợ càng nhìn con rể càng vừa lòng, vóc dáng Trầm Ngạn Khanh vốn rất tốt, đứng đầu cung lại dám vì nữ nhi mà cúi đầu cầu xin, với tiếng ác của người này trong chốn giang hồ có thể trực tiếp xuống tay cướp đoạt, tội gì phải nhún nhường cầu xin? Vì thích Tử Tuấn nữ nhi mới rời nhà trốn , sau đó mới gặp tiểu Trầm, hai người có cảm tình, làm cha mẹ sao có thể nhẫn tâm đánh nát uyên ương, "Tấn Dương, chàng ."

      Lý Tấn Dương dại ra, phu nhân nhà mình muốn đồng ý, mình còn có thể gì đây? "Ngạn Khanh, lão phu tin con có thể đối xử tử tế với Minh Kỳ, ta chỉ có nữ nhi, con tuyệt đối được khi dễ con bé."

      Trầm Ngạn Khanh vui mừng hớn hở, nụ cười mặt chân thành tha thiết khiến cho người ta cảm động, "Ngạn Khanh bái kiến nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân. Tiểu tế còn có chuyện muốn nhờ, mong hai vị lão nhân đồng ý." Khóe môi Phong Thiển Ảnh run lẩy bẩy, Sư đệ, rốt cuộc da mặt của đệ dầy đến mức nào? Có phải xưng hô sửa cũng quá nhanh rồi ? Ta xấu hổ giùm đệ đó.

      Vợ chồng Lý gia ngồi yên lặng, xem như chấp nhận xưng hô của . Lý Tấn Dương thở phào, trong lòng thoải mái ít, việc đến nước này, còn gì phải lựa chọn nữa đâu, "Ngạn Khanh, sau này là người nhà, còn có cầu gì, con cứ ."

      Trầm Ngạn Khanh nghiêm mặt : "Minh Kỳ vô cùng mong nhớ hai người, vẫn luôn cảm thấy mình bất hiếu, thẹn với cha mẹ. Con muốn cưới nàng, nhưng nàng kiên quyết đồng ý, nàng nếu cha mẹ cho phép, tuyệt gả cho con, thà mình chịu khổ sống nốt quãng đời còn lại, tiểu chất muốn cầu xin phụ mẫu đại nhân cùng con quay về Vô Trần cung, chủ trì đại hôn cho con cùng Minh Kỳ."

      Phong Thiển Ảnh cúi thấp đầu, tiếp tục tự phỉ nhổ, việc này sao mình biết? Sư đệ, nếu hai vị lão nhân , thấy nữ nhi lớn bụng, trừng mắt lạnh nhìn nhau với đệ, đệ xử lý thế nào?

      Lý Tấn Dương cầm lấy thư bàn đọc lại lần nữa, hốc mắt có chút ướt át, xem ra ông làm cha lại ép con đến quýnh quáng, là con lớn phải rời cha, thôi, tùy con bé vậy, "Ngạn Khanh, đến Vô Trần cung đường xá xa xôi, chúng ta thể rồi."

      Lý phu nhân biết ông ấy muốn gây khó dễ, giận dữ : "Con à, ta có mong ước gì, chỉ cần con đối xử tử tế với con bé là được, chờ sau này sắp xếp ổn thỏa, con đưa con bé trở về thăm chúng ta là đủ rồi, à, đúng rồi, các con đợi chút." Lý phu nhân lau lau lệ nơi khóe mắt, xoay người bước vào phòng trong, lúc quay lại, trong lòng ôm hộp trang sức, "Đây là đồ cưới của ta trước đây, con đưa cho con bé, con bé nhìn thấy hiểu. Con bé Minh Kỳ này, biết chăm sóc bản thân, con nhất định phải thương săn sóc nó."

      Trầm Ngạn Khanh nhận hộp trang sức, gật đầu mạnh, "Con , xin hai người cứ yên tâm, bao lâu nữa, con đưa Minh Kỳ cùng quay về Thượng Kinh, con xin hứa."




      pi-ét: chương sau Khanh về nhà rồi, gặp chị Kỳ Kỳ thế nào đây :013:
      Last edited: 21/12/16
      amandatruc, AliceNguyen, vanlactamviem31 others thích bài này.

    3. Betty

      Betty Well-Known Member

      Bài viết:
      613
      Được thích:
      2,030
      công nhận này mặt dày vô sỉ còn phúc hắc đến đáng sợ nữa chứ:yoyo60::yoyo60:

    4. Bé Bi

      Bé Bi Well-Known Member

      Bài viết:
      393
      Được thích:
      334
      ôi, công nhận vô sỉ
      chưa thấy ng nào có trình độ vô sỉ vượt bậc như này
      về MK phản ứng thế nào nhỉ?

    5. thienbinh2388

      thienbinh2388 Active Member

      Bài viết:
      277
      Được thích:
      182
      A dug la mat day ma. :yoyo59:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :