1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai (Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 155: Cao nhân trốn ở chỗ tối ra tay!

      Edit: Diệp Nhược Giai

      Gió đêm hiu hiu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.

      Khóe mắt Trì Lệ Dập giống như có chút rét lạnh.

      Ông vươn tay nâng Đường Tứ Tứ dậy nữa, chỉ thẳng lưng, khô cằn , "Tứ Tứ, con chọn , vậy sau này… người làm cậu như ta cũng quản con nhiều nữa, con cứ ôm sống nốt quãng đời còn lại . Nếu có ngày, con bị người khác kéo ra Ngọ môn chém đầu, cậu, Tử An, và cả biểu ca của con… Bọn ta rớt bất cứ giọt nước mắt nào vì con. Đường này là do con chọn, tốt hay xấu con cũng tự gánh lấy !”

      "Cậu..." Đường Tứ Tứ khẽ cắn môi, giọng gọi câu. Dư quang nơi khóe mắt của Trì Lệ Dập thoáng nhìn thấy Quân Cơ Lạc tới ở đằng sau, hai tròng mắt lập tức lóe ra ánh sáng lạnh, gọn gàng dứt khoát hừ , “Hai vợ chồng các ngươi tự giải quyết cho tốt ! Đến ngày phải rơi đầu, cũng đừng trách bọn ta vô tình!"

      Mày kiếm cau chặt, Trì Lệ Dập trực tiếp lôi Đường Tử An . Vốn dĩ Đường Tử An muốn mở miệng tốt vài câu cho Đường Tứ Tứ, nhưng khi vừa mở miệng, ánh mắt ngoan lệ của Trì Lệ Dập liền liếc qua, Đường Tử An lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, im như thóc.

      Lúc này, bóng dáng rời của hai người vô cùng quyết tuyệt, chẳng mảy may chần chừ.

      Đường Tứ Tứ ngóng nhìn theo bóng lưng của Trì Lệ Dập, lòng đau đớn co rút thành từng đợt, nước mắt bị kìm nén nãy giờ, nay rốt cuộc khống chế được mà chảy xuống.

      Quân Cơ Lạc xuất trước mặt nàng dưới tình huống như thế, ôn hòa dùng bàn tay to của mình nhàng nâng nàng từ đất lên, trong đôi mắt u ám tràn đầy lo âu.

      Đường Tứ Tứ sợ lo lắng, vội vàng nâng tay lau sạch nước mắt mặt mình.

      Quân Cơ Lạc ôm chặt nàng vào trong ngực, đau lòng dùng ngón tay của mình lướt qua gò má nàng, nhàng lau giọt lệ khóe mắt còn chưa kịp lau khô của nàng, sau đó lại giọng bên tai nàng, "Yên tâm, có ta ở đây, mọi chuyện đều ổn.”

      Đường Tứ Tứ vươn tay ôm lấy thắt lưng cường tráng cùa , im lặng dán sát đầu vào ngực hơn. Giờ khắc này, tim hai người cũng gần kề bên nhau. Quân Cơ Lạc cẩn thận đặt nụ hôn lên trán nàng.

      , nam tử hán đại trượng phu, từ sau mười lăm tuổi vẫn luôn sống trong đêm tối. Hàng ngày, cái mà gặp nhiều nhất chính là hư tình giả ý. Vì gặp nhiều người, đụng phải nhiều chuyện hơn, nên càng thêm hy vọng, nữ nhân có thể toàn tâm toàn ý đối tốt với .

      Nữ nhân của cần khuynh quốc khuynh thành, cần tri thức đầy bụng, lại càng cần có võ công cao cường. Nàng chỉ cần toàn tâm toàn ý đối xử tốt với , hơn nữa có thể để cho có được vận may gặp nàng, thế là đủ rồi!

      Mà đêm nay, đóa hoa mà luôn mong đợi dường như nở rộ.

      Trì Lệ Dập bước ra khỏi Cửu Thiên Tuế phủ, lập tức cưỡi ngựa rời cùng với Đường Tử An. Trước khi , Đường Tử An quay đầu nhìn Cửu Thiên Tuế phủ. Cửu Thiên Tuế phủ nguy nga im lặng đứng bên đường lớn, mà bầu trời đêm ở phía nó, từng đám mây đen nặng trĩu vần vũ bay lại gần, toàn bộ Cửu Thiên Tuế phủ như sắp bị cuốn vào trận mưa máu gió tanh.

      "Tử An, thôi, tại nhị tỷ của con quyết định ở cùng với Quân Cơ Lạc rồi.” Trì Lệ Dập gọi tiếng, giơ roi tay lên, con ngựa nhấc vó chạy xa khỏi Cửu Thiên Tuế phủ. Đường Tử An giọng đáp lại câu, cũng mau chóng vung roi, rời khỏi Cửu Thiên Tuế phủ.

      Sau khi hai người bọn họ rời lâu, ngoài Cửu Thiên Tuế phủ chỉ còn lại bóng đen lén lút ra rồi lập tức biến mất trong màn đêm đen tối.

      Ngay trong đêm đó, Trì Lệ Dập đến bái phỏng Nhiếp chính vương Mộ Dung Quân Thương, nhưng khi đến Nhiếp chính vương phủ, quản gia tự mình ra nhận lỗi với Trì Lệ Dập, "Phụ quốc công, xin lỗi, hôm nay chủ nhân nhà ta xảy ra chút chuyện ở Cửu Thiên Tuế phủ, lúc này thể nào gặp ngài được. Mong Phụ quốc công thông cảm, chờ chủ nhân nhà ta khỏe hơn tự tới cửa bồi tội với ngài!"

      Trì Lệ Dập luôn đánh kẻ có khuôn mặt tươi cười, nhưng với đủ loại tình huống trước mắt, con ông bây giờ còn nằm trong tay Mộ Dung Quân Thương. Làm người, đôi khi cần phải rộng lượng chút, nhưng nếu rộng lượng đến mức khiến cho người thân của mình bị thương, vậy chính là ngu xuẩn.

      Trong giọng của ông mang theo chút giận dữ khó giấu, “Nhiếp chính vương có chuyện thể ra gặp, vậy làm phiền quản gia chuyển cho câu giúp Trì mỗ. Mặc kệ là Cửu Thiên Tuế, hay là Nhiếp chính vương, Trì mỗ ra tay giúp bất cứ phe nào. Nhưng mà… Nếu có người nào làm ra chuyện gì quá đáng, buộc Trì mỗ phải lựa chọn, vậy Trì mỗ nhất định làm cho người đó hối hận trước.”

      Sau khi để lại những lời này, Trì Lệ Dập lại lễ phép chắp tay, rời khỏi Nhiếp chính vương phủ.

      Đợi ông xa rồi, quản gia cúi người đến phòng ngủ của Mộ Dung Quân Thương. Trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng ‘loảng xoảng’ của chén bát rơi xuống đất, tiếp theo là tiếng gầm gừ tức giận của Mộ Dung Quân Thương, “Sao có thể trị được? Bản vương lệnh cho ngươi, ngươi nhanh chóng chữa khỏi chân cho bản vương… Nếu , liền lôi ngươi ra ngoài chém đầu…”

      Đại phu phụ trách bắt mạch cho Mộ Dung Quân Thương ‘bộp bộp’ tiếng quỳ xuống, "Nhiếp chính vương, tiểu nhân bất lực. Hai chân ngài trúng độc quá sâu, hơn nữa lại kéo dài thời gian chữa bệnh quá, hai chân này thể tốt được…”

      "Lang băm! Lang băm!" khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng của Mộ Dung Quân Thương tràn đầy lệ khí, cầm gối ngọc giường lên, ném về phía đại phu. Đại phu bị đập trúng nhưng cũng dám hó hé tiếng nào.

      Hai tay Mộ Dung Quân Thương nắm lại, dùng sức đánh lên đùi mình. Vốn dĩ trước đó còn có thể cảm giác được đau đớn hai chân, nhưng tại, hoàn toàn có cảm giác gì.

      Mặc kệ dùng lực mạnh đến thế nào, cũng đều có cảm giác.

      Nếu có cảm giác... Vậy tức là…

      Mười ngón tay thon dài gầy yếu của Mộ Dung Quân Thương gắt gao nắm chặt lấy đệm giường, khớp ngón tay bắt đầu trắng bệch, ngọn lửa phẫn hận bập bùng trong mắt. Lúc này, quản gia dè dặt bước lên, cúi gập nửa người, cung kính , "Chủ nhân, lão nô đuổi Trì tướng quân rồi. Trì tướng quân vừa mới bảo tiểu nhân chuyển lời cho chủ nhân. Ông ta , ông ta giúp Cửu Thiên Tuế, cũng giúp cho chủ nhân. Nếu có người buộc ông ấy phải quyết định dứt khoát, vậy ông ấy khách khí với người đó!”

      Quản gia lặp lại lần mấy lời của Trì Lệ Dập, chữ cũng sai, sau đó cũng dám nhìn Mộ Dung Quân Thương nữa.

      Ngọn lửa tức giận trong đôi con ngươi của Mộ Dung Quân Thương nháy mắt chuyển thành ánh đao sắc bén, trầm nhếch miệng cười , “Đám người đó khiến cho bản vương sống dễ chịu, bản vương cũng để cho Trì Hằng Liễu được sống dễ chịu.”

      mặt Mộ Dung Quân Thương lúc này toàn là vẻ điên cuồng sau khi bị đánh bại.

      nham hiểm cười, lạnh lùng với quản gia, "Truyền lệnh của bản vương, đánh phế hai chân Trì Hằng Liễu trước, được gây nguy hiểm đến tính mạng của . Bản vương bị khổ hình gì, Trì Hằng Liễu cũng phải chịu hình phạt giống bản vương!” Bị bại trận liên tiếp, giờ hoàn toàn điên rồi.

      thể sống dễ chịu, vậy cũng muốn người khác thể sống dễ chịu. Dù sao Trì Hằng Liễu cũng có chút quan hệ với Quân Cơ Lạc, Quân Cơ Lạc hại thảm như vậy, cho dù hai chân Trì Hằng Liễu bị đánh cho tàn phế, cũng hoàn toàn phải là lỗi của . Trì Hằng Liễu muốn trách mà trách Quân Cơ Lạc, là Quân Cơ Lạc hại ta.

      Quản gia dám làm trái ý Mộ Dung Quân Thương, khom người lĩnh mệnh lui xuống. Trong phòng ngủ, trận gió lạnh lẽo thổi qua, gương mặt trong trẻo của Mộ Dung Quân Thương vẫn còn giữ nụ cười quỷ mị bi thương. Đêm đó, quản gia cải trang thành người khác, ra khỏi phủ để thực mệnh lệnh mà Mộ Dung Quân Thương giao phó.

      Cũng ngay trong đêm này, khách điếm nào đó trong Hoàng thành bị cháy lớn, ngọn lửa nương theo gió đông nuốt trọn gian khách điếm. Tuy làm kinh động toàn bộ dân chúng phố, mọi người cùng nhau ùa ra dập lửa, nhưng lửa càng cháy càng lớn, thể cứu vãn. chỉ thiêu trụi khách điếm đó, mà các khách điếm cửa hàng khác ở gần đó cũng bị thiêu.

      Sáng sớm hôm sau, trận cháy này mới bị dập tắt. Khi dọn dẹp đống đổ nát, người ta tìm được hơn mười thi thể bị hỏa thiêu. Quan phủ đến thẩm tra phen, xác định được thân phận đại khái của hơn mười thi thể này.

      Trong đó có thi thể, chính là của người ra khỏi phủ làm việc cho Mộ Dung Quân Thương, quản gia Miêu Đông của Nhiếp chính vương phủ. Còn mấy thi thể còn lại, tuy rằng thân phận thể xác định , nhưng đại khái cũng là thủ hạ của Miêu Đông.

      Ngoại trừ những người được xác định thân phận này, còn có thi thể khiến người của quan phủ phải lúng túng.

      chân của thi thể này mang giày thêu chữ “Trì”, dấu hiệu của Trì gia quân. Tuy rằng khuôn mặt bị lửa thiêu cháy khiến biến dạng hoàn toàn, nhưng thân hình và cả đường nét khuôn mặt đều cực kỳ giống người.

      Trì – Hằng – Liễu.

      Quan phủ phái người thông báo cho Nhiếp chính vương phủ và Phụ quốc công phủ, cả Quân Cơ Lạc cũng nhận được tin tức.

      Khi Mộ Dung Quân Thương biết quản gia của mình bị chết cháy ở khách điếm, phun ra ngụm máu, suýt nữa ngã quỵ giường, may mà có người đỡ mới có thể thở được bình thường. Nhưng biết, lần này mình hoàn toàn bị kẻ khác tính kế.

      Nếu thi thể kia là của Trì Hằng Liễu, vậy Trì Lệ Dập bỏ qua cho sao? Chỉ cần động não chút cũng đều cảm thấy chắc chắn là . Đó chính là con trai duy nhất của Trì Lệ Dập, tại con của ông ta chết trong tay , cho dù có miệng khắp cả người, cũng thể giải thích .

      Mà nếu chuyện này bức ép Trì Lệ Dập liên thủ với Quân Cơ Lạc,vậy mọi chuyện đều trở nên cực kỳ đáng sợ!

      Cứ như vậy, tuy còn mang bệnh nhưng Mộ Dung Quân Thương rốt cuộc nằm nổi, giãy giụa từ giường đứng dậy, sai người đẩy đến khách điếm bị cháy. Lúc đến nơi Trì Lệ Dập ở đó, sau khi nhìn thấy Mộ Dung Quân Thương, làm sao ông còn khắc chế cảm xúc của mình được nữa…

      Cùng lúc đó, Đường Tứ Tứ quấn lấy Quân Cơ Lạc hồi, rồi cùng với đến chỗ khách điếm bị thiêu cháy. Nhưng trước khi bọn họ ra khỏi cửa, tấm thiệp y hệt như lần trước lại được quản gia đưa đến trong tay Đường Tứ Tứ.

      Đường Tứ Tứ mở tấm thiệp ra, chữ viết trong tấm thiệp cũng y hệt lần trước.
      nancy1986, Layla06, tart_trung33 others thích bài này.

    2. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 156: thể giấu được chuyện có thai!

      Edit: Diệp Nhược Giai

      Đường Tứ Tứ mở tấm thiệp ra, chữ viết trong tấm thiệp cũng y hệt lần trước.

      Nếu bảo là lần trước Đường Tứ Tứ hề đặt tấm thiệp này trong lòng, vậy lúc này, nàng lại bất chợt cảm thấy nghi ngờ. Ngẩng đầu nhìn Quân Cơ Lạc, hai mắt Quân Cơ Lạc cũng híp lại đầy nguy hiểm.

      "Tứ Tứ, kẻ đến thiện, kẻ thiện đến, e là người này thuộc dạng thiện lương gì!”

      Trước đó, người mà từng phái đến rừng hoa đào bẩm báo với , hề thấy người nào khả nghi xuất trong rừng hoa đào đó. Người này thâm tàng bất lộ, e là ta lộ diện trước khi nhìn thấy Tứ Tứ đến rừng hoa đào mình.

      Đường Tứ Tứ cực kỳ đồng ý với lời của Quân Cơ Lạc, nếu người này có mục đích gì hiểm ác, vì sao trực tiếp tới gặp nàng, mà lại phải làm ra nhiều chuyện râu ria như vậy.

      Đương nhiên, bây giờ phải là lúc dể suy nghĩ mấy chuyện quan trọng này. Nàng phải đến khách điếm kia, xác định thi thể bị thiêu biến dạng kia có phải là biểu ca của mình hay .

      Quân Cơ Lạc lệnh cho Mạc Lương tự đến rừng hoa đào ở ngoại ô, canh chừng ở đó. Sau đó hai người mới leo lên xe ngựa, đến khách điếm bị thiêu hủy đêm qua. Khi đến nơi, ngoài khách điếm đám người chen chúc vây quanh đó.

      Quân Cơ Lạc cẩn thận đỡ Đường Tứ Tứ xuống xe ngựa, từ trong vòng vây truyền đến tiếng ồn ào. Đường Tứ Tứ nghiêng tai nghe, trong lòng run lên, đây chính là giọng của cậu nàng.

      Sốt ruột chen vào trong đám người, Đường Tứ Tứ nhìn thấy Trì Lệ Dập ôm thi thể bị thiêu đến biến dạng, miệng la hét gì đó, còn bên cạnh là Mộ Dung Quân Thương ngã xuống từ xe lăn. mặt Mộ Dung Quân Thương bị sưng hồng mảng, hiển nhiên là vừa bị người khác đánh.

      Tình cảnh này làm cho Đường Tứ Tứ hầu như thể tin được mọi chuyện mà mình nhìn thấy. Chân nàng lảo đảo, bước từng bước vè phía Trì Lệ Dập.

      "Cậu..." Đường Tứ Tứ giọng gọi câu, mắt Trì Lệ Dập giật giật, ngẩng đầu nhìn Đường Tứ Tứ, cực kỳ bi ai , " là Hằng nhi của cậu…”

      chút hy vọng nhoi trong lòng Đường Tứ Tứ nháy mắt bị ông đả kích, chống đỡ nổi, thân thể mảnh mai run lên, cả người như muốn té ngã. May mà Quân Cơ Lạc ở phía sau tiến lên đỡ lấy nàng, Đường Tứ Tứ phải tốn đoạn thời gian ngắn mới có thể để cho cơ thể suy yếu của mình hồi phục sức lực.

      Quỳ mặt đất, ánh mắt đau đớn kịch liệt của Đường Tứ Tứ nhìn thi thể bị đốt trụi kia. Tuy thi thể bị thiêu đến mức thể nhìn thấy ngũ quan vốn có, nhưng cổ tay trái vẫn còn mảng da chưa bị cháy, đó có vết sẹo cũ nét.

      Hồi còn bé, biểu ca cực kỳ bướng bỉnh, khi đó cậu nàng vẫn còn ở trong hoàng thành, hai tỷ đệ bọn họ thường xuyên chạy tới bên ngoài Trì phủ chơi. Có lần, biểu ca dẫn bọn họ trèo cây móc tổ chim, sau đó vì đứng vững, từ cây té xuống, lúc đó cổ tay liền bị lưu lại vết sẹo sâu.

      tại, vết sẹo cũ này yên lặng nhắc nhở bọn họ, cỗ thi thể bị biến dạng này, chính là biểu ca…

      Trì Lệ Dập như cái xác hồn, đờ đẫn ôm lấy thi thể của Trì Hằng Liễu, khuôn mặt bình tĩnh gợn sóng thường ngày, giờ đây tràn đầy bi thương. Cả người ông như lập tức già hơn mười tuổi.

      Mắt Đường Tứ Tứ ngấn lệ, nàng đứng dậy theo phía sau Trì Lệ Dập, nhưng Trì Lệ Dập đột nhiên dừng chân, khuôn mặt bi thống nháy mắt quay cuồng mây đen, phẫn hận quát nàng, "Ngươi đoạn tuyệt quan hệ với bọn ta… còn là biểu ca của ngươi nữa… sống hay chết, đều chút quan hệ nào với ngươi. Ngươi đừng đến đây nữa.”

      "Cậu..." Bị Trì Lệ Dập quát tháo ngay trước công chúng như vậy, trong lòng Đường Tứ Tứ có chút ủy khuất, nước mắt lập tức chảy xuống, nhưng lại bị nàng cưỡng chế ép trở về.

      "Đừng gọi ta! Ngươi còn là cháu của Trì Lệ Dập ta nữa! Sau này ngươi sống hay chết cũng còn là chuyện của ta nữa!” Trì Lệ Dập đỏ mắt, dùng thanh càng thêm tàn bạo mắng Đường Tứ Tứ.

      Đường Tứ Tứ cắn chặt môi mình, cố gắng khắc chế để cho nước mắt mình rơi xuống.

      Dường như Trì Lệ Dập cảm thấy mắng nàng như vậy còn chưa hả giận, ông lại dùng giọng càng thêm chanh chua mắng, "Khóc? Chỉ biết khóc? Ngươi khóc như vậy có ích sao? Có thể mang biểu ca ngươi trở về sao? cho ngươi biết, biểu ca ngươi gặp chuyện may, ngươi cũng thể thoát được quan hệ."

      Quân Cơ Lạc đau lòng nhìn Đường Tứ Tứ bị Trì Lệ Dập mắng đến chỉ còn biết cụp mắt run lẩy bẩy. giận dữ liếc đôi mắt sắc bén về phía Mộ Dung Quân Thương.

      Bước nhanh đến chỗ Mộ Dung Quân Thương, Quân Cơ Lạc hai lời, vung nắm đấm, dùng lực đánh Mộ Dung Quân Thương. Mộ Dung Quân Thương bị đấm cái, đột nhiên trầm bật cười. Hai thị vệ bên cạnh vộ vàng chạy lên, định nâng Mộ Dung Quân Thương dậy. Quân Cơ Lạc nhìn vừa mắt, trực tiếp tiến lên nhấc chân đá bay hai thị vệ kia.

      cúi người, gương mặt tuấn mỹ che giấu ánh sáng, hạ giọng , "Nhìn bộ dạng giờ của ngươi xem, có khác gì con chó mất chủ ? có bản lĩnh hơn người cứ ngoan ngoãn . Giờ tốt rồi, ngươi hoàn toàn chạm đến ranh giới tức giận của ta, ta để cho ngươi thể nhảy nhót ở Tiêu quốc được nữa.”

      Mộ Dung Quân Thương dù có miệng khắp người cũng thanh minh được, lúc này lại đột nhiên muốn biện giải cho chính bản thân mình nữa. Ánh mắt u lạnh lẽo của liếc qua, trong mắt tràn đầy châm chọc. Cong cong khóe môi, tà ác cười , "Ha ha, Cửu Thiên Tuế, ai bản vương bại bởi ngươi? Ngươi nhìn ngươi với Trì Lệ Dập , hai người các ngươi, kẻ là đại hoạn quan quyền khuynh thiên hạ, kẻ kia là đại tướng quân tay cầm trọng quân, phải hai người các ngươi bị bản vương đùa đến chạy loanh quanh sao? Nhìn , bản vương chỉ giết Trì Hằng Liễu, biến nhóm các ngươi thành như vậy. Lần sau, bản vương cân nhắc giết thêm vài người.”

      Mộ Dung Quân Thương thất bại liên tiếp từng rất cố gắng rất nỗ lực muốn vượt qua Quân Cơ Lạc. Nhưng tại, Trì Hằng Liễu bị giết, hai chân bị phế, trong lòng sinh ra cảm giác suy sụp. đột nhiên cảm thấy Quân Cơ Lạc quá mức cường đại, mà chính là đám phù du nực cười mơ giấc mơ nực cười về chuyện muốn lay đổ đại thụ.

      Có thể , giờ bị tra tấn đến phát điên rồi. Nhìn thấy Quân Cơ Lạc tức giận vì chuyện của Trì Hằng Liễu, đột nhiên cảm thấy vui vẻ.

      “Ngươi cmn dám đưa ra cái chủ ý méo mó gì nữa, lão tử sai người đao chém ngươi." Quân Cơ Lạc trực tiếp chửi thề, nắm đấm cũng hoàn toàn do dự gì mà đánh xuống Mộ Dung Quân Thương.

      Mộ Dung Quân Thương bị đánh, giận mà cười, hơn nữa còn dùng loại nụ cười lạnh lẽo vui sướng khi người gặp họa, “Đánh , ngươi muốn đánh bao nhiêu cứ đánh bấy nhiêu. Dù sao Trì Hằng Liễu chết, bản vương gỡ hòa được rồi, hôm nay bản vương về phủ còn có thể sai người đốt pháo ăn mừng ấy chứ. Mặt khác, nếu bây giờ ngươi muốn giết bản vương, cũng có thể nha! Chỉ là trước hết, mời ngươi lấy ra chứng cứ chứng minh bản vương sai người giết Trì Hằng Liễu. cách khác... Cho dù Mộ Dung Nhược Hồng con chó kia lúc này chỉ cười với ngươi, nhưng dân chúng trong thiên hạ này có ngu.”

      Nếu trước kia Mộ Dung Quân Thương còn có ít da mặt, bây giờ dứt khoát muốn ngụy trang gì nữa. Thậm chí còn hy vọng Quân Cơ Lạc có thể hung hăng đánh trước công chúng chút, đến lúc đó có thể buộc tội Quân Cơ Lạc triều.

      Ha ha, con người ấy à, đều là bị ép buộc. cũng là bị Quân Cơ Lạc ép buộc thôi.

      Ai bảo Quân Cơ Lạc giống như ngọn núi lớn, ép đến mức thở nổi.

      giờ Quân Cơ Lạc chỉ cảm thấy khinh bỉ Mộ Dung Quân Thương mãnh liệt. Đối với cái loại đối thủ thua dậy nổi này, thèm xem là đối thủ của mình.

      Vào lúc này, Đường Tử An vừa vặn điều khiển chiếc xe ngựa chạy tới. Cấp tốc từ xe ngựa nhảy xuống, hiển nhiên là Đường Tử An cũng bị đả kích. Sau đó nhìn thấy Trì Lệ Dập răn dạy Đường Tứ Tứ, Đường Tử An vội vàng vọt qua, ngửa đầu với Trì Lệ Dập, "Cậu, biểu ca huynh ấy nhất định... nhất định hy vọng nhìn thấy chúng ta cãi nhau.”

      Trì Lệ Dập nghe thấy nhắc đến Trì Hằng Liễu, trong lòng đau xót, nuốt hết những lời mắng chửi lên đến cổ họng vào trong bụng. Hàng lông mày hà khắc cau chặt lại, Trì Lệ Dập hừ lạnh với Đường Tứ Tứ tiếng rồi ôm thi thể của Trì Hằng Liễu, giận dữ rời .

      Sau khi Trì Lệ Dập rời khỏi, Đường Tử An chạy chậm đến trước mặtĐường Tứ Tứ, nắm lấy tay nàng, cực kỳ hiểu chuyện, , "Nhị tỷ, tỷ cần lo lắng chuyện của cậu, đệ chăm sóc cho cậu tốt. Tỷ phải cẩn thận, chờ cậu bớt giận rồi, đệ giúp tỷ tốt trước mặt cậu. tại biểu ca mất… Sau này chúng ta đều phải sống tốt, nhị tỷ, tỷ phải bảo trọng!”

      Đường Tử An cong môi cười cười với Đường Tứ Tứ, trước kia chỉ là tiểu thiếu niên đơn thuần khờ dại, vào lúc này, dường như nháy mắt trưởng thành, biết cách chia sẻ ưu sầu với người khác, biết cách gánh vác trọng trách vai mình.

      Đường Tứ Tứ cắn môi, gật gật đầu với , "Tử An, trong khoảng thời gian này, đệ cố gắng chăm sóc cho cậu nhiều chút…" Đường Tử An gãi gãi đầu rồi chạy chậm rời .

      Đường Tứ Tứ dõi theo, nhìn Trì Lệ Dập ôm thi thể của Trì Hằng Liễu lên xe ngựa, Đường Tử An tự đảm nhiệm làm người đánh xe. vẫy vẫy tay với Đường Tứ Tứ rồi lập tức vung roi, điều khiển xe ngựa chạy ra khỏi vòng vây.

      Sau khi bọn họ rời khỏi, Quân Cơ Lạc đến bên cạnh Đường Tứ Tứ, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. Ngón tay hai người đan vào nhau, hơi ấm nhè chuyển động bên trong. Đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc dõi thao chiếc xe ngựa nơi xa, trong mắt lóe lên tia sáng.

      Tình thương của cha như núi.

      thể , Trì Lệ Dập xem cháu Tứ Tứ như con ruột của mình mà thương. Trước mắt bao nhiêu người, ông rống giận với Đường Tứ Tứ, lại còn tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, đây phải là bảo vệ tính mạng cho nàng sao? kẻ “đoạn tuyệt” quan hệ với Trì Lệ Dập như Đường Tứ Tứ đương nhiên còn có giá trị lợi dụng như trước nữa.

      Quân Cơ Lạc thu hồi ánh mắt, nhìn Đường Tứ Tứ. Dường như hốc mắt của Đường Tứ Tứ còn chỗ để chứa đựng nước mắt nữa, lập tức tuôn rơi ào ào. Nàng khóc vì những ủy khuất mà Trì Lệ Dập đem đến cho nàng, nàng khóc vì nghĩ đến chuyện biểu ca ôn hòa rời khỏi ông như thế… Nước mắt thương tâm liền rơi xuống như mưa.

      Mộ Dung Quân Thương nhìn bóng của hai người quấn lấy nhau mặt đất, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa cảm thấy vui sướng khi người gặp họa. Hai thị vệ bên cạnh nâng lên xe lăn, nhưng Mộ Dung Quân Thương cũng rời . đẩy xe lăn, tới trước mặt Đường Tứ Tứ, hạ giọng, dùng thanh mà chỉ có ba người bọn họ có thể nghe được, tà ác , "Đường nhị tiểu thư,chắc ngươi chưa biết trước khi biểu ca ngươi chết thống khổ cỡ nào đúng ? Bản vương sai người dùng bao tải quấn chặt lại, lại bảo bốn đại hán cầm gậy, ngừng nện vào hai chân . Hai chân của Trì Hằng Liễu cứ thế mà mà bị đánh gãy!”

      tới đây, lại bễ nghễ liếc nhìn Đường Tứ Tứmột cái, “Nếu kẻ bị liệt như bản vương đáng thương, vậy Trì Hằng Liễucàng đáng thương hơn. Đáng thương trước khi chết bị đánh phế hai chân, lại bị lửa thiêu sống… Mà còn biết người đầu têu phía sau màn hại chết là ai. Chậc chậc, làm người như Trì Hằng Liễu cũng loại thất bại à nha. Hy vọng kiếp sau đầu thai, đừng có ngu xuẩn biết gì như kiếp này!”

      Lời khiêu khích của khiến cho bi thương trong lòng Đường Tứ Tứ nháy mắt chuyển thành tức giận. Nàng khắc chế được, buông tay Quân Cơ Lạc ra, đột nhiên lao về phía Mộ Dung Quân Thương, giọng điên cuồng, “Ngươi được vũ nhục biểu ca ta như thế! Ngươi… khốn nạn! Biểu ca ta chưa từng xem ngươi như kẻ địch… Ta muốn giết ngươi..."

      Cảnh tượng Trì Lệ Dập ômthi thể của Trì Hằng Liễu rời ngừng quanh quẩn trước mặt nàng, thân thể của mợ nàng tốt, từ sau khi sinh biểu ca cậu cũng để cho mợ sinh nữa. Hai người bọn họ vất vả cực nhọc bồi dưỡng biểu ca tốt như vậy, bây giờ chỉ bị Mộ Dung Quân Thương giết chết, hơn nữa lại còn ác độc khiêu khích khi thi cốt của biểu ca nàng còn chưa kịp lạnh! Cả người nàng tức đến phát run, trong đầu chỉ còn sót lại suy nghĩ, nhất định phải để cho Mộ Dung Quân Thương nợ máu trả bằng máu.

      Cảm xúc của nàng có chút thể khống chế được, chỉ muốn tiến lên hung hăng xé rách khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Mộ Dung Quân Thương. Nhưng khi nàng chỉ mới tiến lên được vài bước, còn chưa kịp đánh Mộ Dung Quân Thương Mộ Dung Quân Thương sớm mưu tính từ trước, hung hăng đẩy nàng cái. Trong suy nghĩ của , hôm nay Trì Lệ Dập cùng Quân Cơ Lạc khiến chật vật như vậy, đương nhiên cũng muốn gậy ông đập lưng ông, làm cho Đường Tứ Tứ cũng bị người khác chê cười.

      Ánh mắt Quân Cơ Lạc chợt kinh hãi, vội vàng tiến lên đỡ lấy Đường Tứ Tứ. Đường Tứ Tứ bị nghiêng về sau vài bước, lải đảo cái, liền ngã mặt đất. Bụng Đường Tứ Tứ chợt thắt vào cái, kêu lên tiếng đau đớn, trước khi Quân Cơ Lạc đến nơi, Mộ Dung Quân Thương cách nàng gần nhất thấy được làn váy nơi hạ thân nàng nhanh chóng bị nhiễm mảng đỏ rực.

      Mộ Dung Quân Thương sửng sốt, màu đỏ tươi ấy cứ quanh quẩn lại trước mắt , tài nào xua được.

      Quân Cơ Lạc cũng thấy mảng đỏ sẫm dưới váy nàng, vội vàng cởi áo khoác người, bao bọc nàng lại, sau đó iền ôm nàng cấp tốc rời .

      Trong đám ngườicó hai nam nhân đầu đội đấu lạp, nâng tay đè đấu lạp xuống, khiến người ta thể thấy diện mạo chân của bọn họ. Sau khi Quân Cơ Lạc ôm Đường Tứ Tứ lên xe ngựa, trong hai người đội đấu lạp đó, có nam nhân nở nụ cười đầy thâm ý. nhanh nhẹn xoay người, tay áo bằng vải thô phất qua, tạo thành độ cong đầy tao nhã trong trung.
      Layla06, tart_trung, thuytlu34 others thích bài này.

    3. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 157: Nàng muốn gặp người thần bí kia!

      Edit: Diệp Nhược Giai

      Sau khi Quân Cơ Lạc ôm Đường Tứ Tứ lên xe ngựa, trong hai nam nhân đội đấu lạp nhanh nhẹn xoay người, tay áo bằng vải thô phất qua, tạo thành độ cong đầy tao nhã trong trung.

      Nam nhân đội đấu lạp còn lại cũng chạy chậm vài bước phía sau, đuổi kịp người nọ.

      "Chủ thượng, hôm nay chúng ta có cần đến rừng hoa đào đợi người ?”

      " cần! Mấy ngày này nàng ta thể đến rừng hoa đào.” Nam nhân đội đấu lạp dẫn đầu có giọng trầm thấp, mang theo ít cảm xúc hoang vắng như từng trải qua tang thương.

      Chẳng mấy chốc hai người nhập vào trong đám người, còn thấy bóng dáng đâu nữa.

      Trong xe ngựa, Đường Tứ Tứ hai tay ôm bụng, thân thể mảnh mai thống khổ cuộn tròn. Quân Cơ Lạc ngồi bên cạnh, lo lắng nhìn. Lúc này cũng giúp gì được cho nàng gấp gì chứ, chỉ có thể cầm cái khăn tay, ngừng lau mồ hôi đổ ra ở hai bên thái dương nàng.

      Đường Tứ Tứ có thể cảm giác được nơi hạ thân có dòng chất lỏng dính dính dũng mãnh chảy ra ngừng. Nàng cắn môi, cố gắng để cho mình phát ra tiếng. Quân Cơ Lạc nhướng mày, sợ nàng tự cắn môi mình chảy máu, liền duỗi cổ tay của mình đến trước mặt nàng, để Đường Tứ Tứ há mồm cắn cổ tay .

      Khi người thống khổ, khó tránh khỏi sinh ra cảm giác muốn dựa dẫm vào người khác. Đường Tứ Tứ vừa ôm bụng vừa cắn cổ tay , khuôn mặt nhắn mộc mạc bị che kín bởi thống khổ.

      Quân Cơ Lạc ôm nàng vào lòng, giục phu xe nhanh nhanh lái xe ngựa đến y quán của Tiết thần y. Xe ngựa lao vun vút đường như điên, khoảng chén trà sau, rốt cuộc xe ngựa cũng dừng lại trước y quán của Tiết thần y.

      Quân Cơ Lạc ôm Đường Tứ Tứ xuống xe ngựa, điên cuồng vọt vào trong y quán.

      "Lão Tiết... Lão Tiết..." gân cổ kêu lên. Vài đồ đệ do Tiết thần y thu nhận nghe được tiếng kêu của Quân Cơ Lạc đều lao ra. Nhờ chỉ dẫn của mấy đồ đệ, Quân Cơ Lạc đến phòng ngủ của Tiết thần y.

      Mặt trời lên cao ba sào mà Tiết Mạc vẫn còn nằm ngủ khò khò giường. Tiếng ngáy của lão rất lớn, tư thế ngủ như con ếch chết. Quân Cơ Lạc mở miệng gào vài tiếng mà lão cũng còn chưa tỉnh, cuối cùng dứt khoát giơ chân đá cước vào cái mông nhỏng cao của lão. Tiết thần y hô to tiếng trong mộng, hùng hùng hổ hổ vài câu, đợi đến khi thấy người tới, lão “viu” tiếng từ giường lao xuống.

      “Ai da da mẹ của ta ơi, hôm nay ngọn gió nào thổi cả hai ngươi đến đây thế này?” Tiết thần y cấp tốc chộp lấy áo khoác, khoác lên người. Quân Cơ Lạc nhìn qua, thấy bên khóe miệng lão vẫn còn bãi nước miếng chưa khô.

      Nhưng lúc này lo lắng cho an nguy của Đường Tứ Tứ, đặt Đường Tứ Tứ lên giường, mang vẻ mặt nghiêm nghị, , "Lão Tiết, mau khám cho Tứ Tứ . Nhất định phải giữ đứa trong bụng nàng giúp ta…”

      Tiết thần y híp mắt, trong mắt lóe ra tia sáng, nhưng lão câu nào, trực tiếp tiến lên chẩn mạch cho Đường Tứ Tứ.

      “Sao? Đứa bé trong bụng nàng có giữ được ?” Quân Cơ Lạc đứng bên cạnh lo lắng hỏi, nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Đường Tứ Tứ, chỉ hận thể bắt Tiết thần y lập quân lệnh trạng.

      Tiết thần y bắt mạch cho nàng, trong lòng liền có chẩn đoán. Sau khi có chẩn đoán, lão quay đầu, bày ra vẻ mặt gian thương với Quân Cơ Lạc, hiểm xòe ra năm ngón tay.

      "Năm ngàn lượng?" biết trước lão ta nhân lúc cháy nhà mà hôi của, Quân Cơ Lạc cũng chuẩn bị tốt tinh thần để bị lão bóc lột.

      "Năm ngàn cái lông! Năm vạn, dám thiếu lượng bạc, ta lập tức khiến cho nàng xác hai mạng.” Trước kia vẫn luôn bị Quân Cơ Lạc ức hiếp, rốt cuộc Tiết thần y cũng đợi được cơ hội ngàn năm thuở. giờ thắt lưng ông đau, bệnh thấp khớp xưa nay còn, toàn bộ sống lưng cũng thẳng, lỗ mũi vểnh ngược lên trời, chỉ còn thiếu điều hai tay chống nạnh, giẫm nát Quân Cơ Lạc dưới chân, ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng mà thôi.

      Hàng lông mi dày của Quân Cơ Lạc khẽ chớp vài cái, cười cười đạp thêm phát vào mông Tiết thần y, "Năm vạn năm vạn, nhưng nếu Tứ Tứ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ta bảo đảm trực tiếp hủy y quán của ngươi.”

      Tiết thần y ra hiệu ý bảo cứ yên tâm, lại đảo mắt nhìn về phía Đường Tứ Tứ, ánh mắt sáng ngời, xem nàng như người được đúc từ vàng, chỉ dám sờ chạm .

      Cũng may, kết quả cuối cùng làbạc của Quân Cơ Lạc có phí phạm. Vị trí thai của Đường Tứ Tứ ổn, nên mới suýt nữa bị mất đứa bé. Sau khi được Tiết thần y chẩn trị, từ giờ chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt đứa bé còn vấn đề gì.

      Sau khi Đường Tứ Tứ uống thuốc, liền an ổn ngủ. Quân Cơ Lạc với Tiết thần y sang phòng kế bên, cùng ngồi xuống với lão. Tiết thần y luôn om sòm, giờ khắc này cười đầy thâm ý, chắp tay, trêu chọc , “Có người hôm nay đội cái nón xanh rất đẹp, biết là đặt may ở của hàng nào nữa nha.”

      Quân Cơ Lạc vừa nghe phát là biết lão đá xoáy mình, liếc xéo lão cái, khinh bỉ , "Bản đốc thích đội nón xanh đó, liên quan cái rắm gì đến ngươi chứ!”

      Tiết thần y vuốt ve chòm râu của mình, om sòm , “Tên quỷ thiếu đạo đức ngươi thế, vậy lão phu liền chúc mừng ngươi ‘được làm cha’. Cũng biết cha ruột của đứa bé này là ai, đúng là tạo nghiệt mà.

      Đưa đứa bé tốt lành như thế cho tên quỷ thiếu đạo đức ngươi. Tên quỷ thiếu đạo đức ngươi mà nuôi đứa bé đó nhất định trở thành ác bá phương, gian dâm bắt người cướp của, chuyện tà ác gì cũng làm. Aiz, đúng là ứng với câu kia, ‘Giang sơn đại hữu họa hại xuất, các lĩnh phong *** sổ bách niên’ (1). Đáng thương cho dân chúng Tiêu quốc chúng ta, cũng biết cuộc sống khổ cực này đến lúc nào mới kết thúc đây nữa!”

      (1) Hai câu này lão Tiết xuyên tạc từ bài Luận thi của Triệu Dực. Gốc của nó là ‘Giang sơn đại hữu tài nhân xuất, các lĩnh phong tao sổ bách niên’, nghĩa là ‘ đất nước đời nào cũng có nhân tài xuất , mỗi thời đều có thi từ ca phú lừng lẫy mấy trăm năm’. Lão Tiết chơi sửa từ ‘tài nhân’ (nhân tài) thành ‘họa hại’ (tai họa), còn từ ‘phong tao’ (văn chương, thi từ ca phú), để *** nên biết nó là gì, nhưng dự là cũng phải từ gì hay ho cho cam.
      Quân Cơ Lạc cười tiếng, trong đôi mắt phượng đẹp đẽ lên sóng nước lấp lánh, "Lão Tiết, đại phu xem bệnh cho kẻ khác như ngươi đừng có mà học theo con heo gắn tỏi lên mũi giả làm con voi. Chờ Tứ Tứ sinh đứa ra rồi, nhất định bản đốc cho thằng bé biết, ngươi thích giấu đống bạc kiếm được ở dưới viên gạch đá màu xanh thứ ba trong phòng ngủ của ngươi. Bản đốc còn có thể cho thằng bé biết, dưới tàng cây mơ thứ ba trong sân của ngươi chính là ngân phiếu mà ngươi nỡ xài, đem giấu ở dưới đó nhiều năm nay.”

      “Quỷ thiếu đạo đức, hôm nào ngươi bị chém đầu, ta nhất định đến pháp trường, giơ ngón tay cái với tên đao phủ hành hình, câu 'Làm tốt lắm' ." Tiết thần y nhảy bộp bộp hết những câu “từ đáy lòng mình” ra.

      Quân Cơ Lạc cười hắc hắc, dứt khoát thèm nhìn Tiết thần y nữa. Cuối cùng Tiết thần y châm chọc khiêu khích đủ kiểu như thế mà cũng thèm liếc mắt đến lão cái, Tiết thần y bị làm cho tức đến nổ phổi, trước khi rời còn giơ chân mắng to câu, “Rùa lông xanh ngàn năm!”

      Ngày thứ ba, Đường Tứ Tứ còn nằm bất mãn giường bệnh, quản gia lại đưa tới tấm thiệp mời giống với tấm thiệp hai ngày trước. Quân Cơ Lạc mở thiệp ra nhìn, phát thiệp mời lần này ngoại trừ hàng chữ “Giờ thân hôm nay đến rừng hoa đào gặp mặt”, ở chỗ ký tên còn để ba chữ “Người có duyên” nữa, mà thay bằng tên của hai người.

      Mộ Dung Khanh Triệt, Mộ Dung Thấm Yên.

      Quân Cơ Lạc hiểu gì cả, đừng đến vài đứa con của Mộ Dung Long Thịnh, mà mười tám đời tổ tông của Mộ Dung gia, đều có thể rành rành liệt kê ra tên của bọn họ. Nhưng trong ấn tượng của , Mộ Dung gia tộc có hai cái tên này.

      Quân Cơ Lạc đưa thiệp cho Đường Tứ Tứ, sau khi Đường Tứ Tứ nhìn thấy hai cái tên này, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, cầm nổi tấm thiệp tay, thiệp nhàng bay bay rồi rơi mặt đất. Ký ức đau đớn nhất trong lòng vọt tới như thủy triều, hai cái tên này gần như khắc sâu vào trong linh hồn nàng.

      Bọn họ từng chống đỡ nàng, giúp nàng qua những chuỗi ngày hắc ám.

      Cũng từng là nơi mà nàng ký thác toàn bộ nguyện vọng tốt đẹp của mình.

      Bọn họ, người là nhi tử mà nàng thương nhất, người là nữ nhi mà nàng áy náy nhất.

      "Tứ Tứ, nàng sao vậy?" Quân Cơ Lạc cảm thấy sắc mặt nàng có vẻ đúng, tiến lên nắm lấy tay nàng, Đường Tứ Tứ phải cố gắng lúc lâu mới có thể giải thoát ra khỏi trí nhớ kiếp trước. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Quân Cơ Lạc, đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc híp lại, trầm ngâm nhìn nàng.

      Đường Tứ Tứ đột nhiên cảm thấy thực hạnh phúc, đời trước, đối với Mộ Dung Nhược Hồng mà , nàng chính là gánh nặng, cho nên khi chạy trốn cũng mang theo nàng. Sau khi được chẩn ra hỉ mạch, nàng còn phải làm nô dịch ở phủ Thái tử, làm những loại công việc thấp hèn hạ lưu nhất. Khi đó, toàn thân nàng sưng phù lên, đồ ăn toàn là cơm thừa canh cặn, ngay cả khi nước ối bị vỡ, bên cạnh cũng ai có thể giúp nàng. Vất vả lắm mới sinh đứa bé ra được, nhưng con của nàng lại trở thành gánh nặng của Mộ Dung Nhược Hồng.

      Đời này, nam nhân mà nàng chọn xem nàng như gánh nặng. Nàng cũng hy vọng con nàng trở thành gánh nặng của phụ thân nó.

      Đường Tứ Tứ đột nhiên nở nụ cười với , vui vẻ , "Cơ Lạc, chàng thích con trai à? Hay là con ?” Nàng lòng hy vọng hai đứa con của nàng trong kiếp trước, kiếp này lại đầu trai vào trong bụng nàng.

      Kiếp này, nàng tìm được cho bọn trẻ phụ thân tốt.

      Quân Cơ Lạc nhìn nét tươi cười mặt nàng, cũng hơi yên tâm chút. Vẻ lo lắng gương mặt tuấn mỹ biến mất, ra vẻ trầm tư suy nghĩ lát, sau đó trưng ra khuôn mặt đứng đắn, trả lời, "Làm sao bây giờ, đúng là khó chọn mà. Mà thôi quên … Nàng nghiêm túc sinh con cho ta như vậy, sao ta còn dám đưa ra cầu to lớn gì với nàng cơ chứ. Nhưng cầu nho vẫn có… Ta chỉ cầu cho con của chúng ta tuyệt đối đừng lớn lên giống cậu của tụi nhó là được… , diện mạo của đệ đệ nàng là có lỗi với con mắt của mọi người.”

      Đường Tứ Tứ đấm cái, “Chàng đừng có mà suốt ngày lôi Tử An ra trêu . Sau này Tử An xinh đẹp cho mà xem.”

      Quân Cơ Lạc lập tức phản bác, “ có trở nên tuấn tú thế nào cũng có thể xinh đẹp hơn ta sao? Hừ hừ! Nếu phải thân phận của ta giờ chính là hoạn quan, dựa vào khuôn mặt này của ta, biết có bao nhiêu nữ nhân thương nhung nhớ đâu."

      Đường Tứ Tứ nở nụ cười, nắm chặt tay lại, trong giọng mang theo cam lòng, "Thiếp quyết định, mặc kệ cái thai này có phải là con trai hay , thiếp nhất định phải sinh ra được thằng nhóc. Chờ thiếp nuôi lớn con rồi, cái tên “Tiêu quốcđệ nhất mỹ nam” biết xấu hổ như chàng trở thành "Tiêu quốc đệ nhất lão mỹ nam" rồi. Đến lúc đó để xem lão mỹ nam như chàng còn có thể biết xấu hổ, cả ngày khoe khoang khuôn mặt của mình hay ?”

      Hai người cười cười vô cùng xôm tụ, nhưng trong lòng Đường Tứ Tứ lại nảy sinh tò mò với người viết thiệp. Nàng muốn gặp !
      Vân Thủy Du Ca, nancy1986, Layla0637 others thích bài này.

    4. Trâu

      Trâu Active Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      159
      k lẽ người bí này cũng trọng sinh
      Linh NguyễnDiệp Nhược Giai thích bài này.

    5. midnight

      midnight Well-Known Member

      Bài viết:
      430
      Được thích:
      428
      Truyện càng ngày càng ly kỳ rồi
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :