1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai (Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 158: Trận đấu cuối cùng!

      Edit: Diệp Nhược Giai

      Tuy Đường Tứ Tứ muốn đến rừng hoa đào gặp người đưa thiệp lần, nhưng hạ thân nàng chưa ngừng chảy máu hẳn, nên cũng dám vội vã xuống giường. Nằm giường vài ngày, Đường Tứ Tứ mới còn đứt quãng rỉ máu nữa, nhưng nàng vẫn dám sơ suất.

      Mà trong vòng mấy ngày nay, hôm nào cũng có tấm thiệp mời kiểu đó đưa đến tay Đường Tứ Tứ. Nội dung thiệp hầu như khác nhau mấy, điều này khiến Đường Tứ Tứ càng thêm tò mò về người đưa thiệp.

      Đường Tứ Tứ cảm thấy hiếu kỳ về người thần bí, còn Quân Cơ Lạc phát điên rồi. sai Mạc Lương đích thân đến rừng hoa đào, ngồi canh ở đó vài ngày, nhưng trôi qua nhiều ngày như vậy mà ở rừng hoa đào cũng có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, ám vệ mà trước đó phái thầm theo dõi mấy công tử thế gia cũng trở về bẩm báo, là mấy công tử thế gia này có điều gì lạ thường.

      Đến ngày thứ ba, là ngày đưa tang của Trì Hằng Liễu. ngày này, đội ngũ đưa tang trùng trùng điệp điệp, ai nấy đều mặc đồ tang màu trắng, từ Phụ quốc công phủ mãi cho đến nghĩa trang ở nam thành.

      Đường Tứ Tứ chống đỡ cơ thể, qua Phụ quốc công phủ, hy vọng có thể cố gắng giúp đỡ ít chuyện gì đó, nhưng cuối cùng lại bị Trì Lệ Dập đuổi ra ngoài. Thái độ Trì Lệ Dập cực kỳ kiên quyết, cự tuyệt giúp đỡ của Đường Tứ Tứ trước mặt toàn bộ mọi người trong sảnh đường, hơn nữa còn tuyên bố với người ngoài rằng ông đoạn tuyệt quan hệ với Đường Tứ Tứ, sau này ông chỉ có cháu trai là Đường Tử An, còn đứa cháu nào tên là Đường Tứ Tứ nữa.

      Tin tức chấn động đến thế, đương nhiên là phải nhanh chóng truyền khắp Tiêu quốc. Vì Trì Lệ Dập làm việc luôn cương trực công chính, là quân tử thẳng thắn vô tư, nên dân chúng Tiêu quốc theo lẽ tự nhiên mà cho rằng Đường Tứ Tứ làm ra chuyện gì đáng giận nên đại tướng quân Trì Lệ Dập mới có thể đoạn tuyệt quan hệ với nàng như thế.

      Vì thế, sau hôm đó, thanh danh của Đường Tứ Tứ ở Tiêu quốc cũng thối y chang như Quân Cơ Lạc.

      Mặt trời dần dần lặn về phía tây, ánh nắng hoàng hôn giăng đầy trời. Trong Hiền vương phủ, từng cơn gió thổi qua, hoa quế bay lả tả thành từng đốm trong ánh chiều tà. Mộ Dung Ôn Trạch ngồi dưới tàng cây quế, vẻ mặt tiêu điều đơn thổi cổ huân (1).

      (1) Huân (): Là trong những nhạc cụ cổ xưa nhất của Trung Quốc. Huân là nhạc cụ giống sáo, hình quả trứng, làm bằng đất nung hoặc gốm.

      Trong tiếng huân trầm lặng da diết, hàng lông mày cau chặt của hơi giãn ra chút.

      Hết khúc huân, hoa quế rơi đầy tóc và cẩm bào của , thoạt nhìn như bông tuyết mùa đông.

      Loáng thoáng có tiếng bước chân dồn dập tới, hàng lông mày vừa giãn ra của Mộ Dung Ôn Trạch lại cau chặt lại. hơi bối rối vội vàng buông cổ huân tay xuống, từ chiếc chiếu trải mặt đất đứng dậy.

      Vào lúc này, trưởng công chúa xuất , ánh nắng chiều tà màu đỏ hồng khiến khuôn mặt ung dung quý phái của nàng càng thêm diễm lệ làm xiêu lòng người. Nàng mặc bộ cẩm bào màu đỏ thẫm uốn lượn dài chấm đất, sau lưng là sáu cung nữ có diện mạo tầm thường.

      "Hoàng tỷ! Sao hôm nay tỷ lại đến đây?” Mộ Dung Ôn Trạch cúi đầu, cung kính gọi trưởng công chúa tiếng.

      Đôi mắt xếch của trưởng công chúa đầu tiên là nhìn quét qua vòng xung quanh, đến khi nhìn thấy cổ huân cùng với bản nhạc phổ bàn, hàng lông mi dày rậm của nàng lập tức hơi hơi nhướng lên, sắc mặt hơi biến đổi.

      "Các ngươi lui xuống trước , bản cung có vài chuyện muốn với Hiền vương. Truyền lệnh xuống, nếu có mệnh lệnh của bản cung, ai cũng thể đến gần nơi này!"

      Trưởng công chúa quay đầu, lạnh giọng ra lệnh cho mấy cung nữ đứng đằng sau. Mấy cung nữ này đều có biểu cảm gì, hành lễ với trưởng công chúa rồi lui xuống.

      Chờ các nàng đều lui xuống hết, trưởng công chúa đột nhiên nâng tay tát cái vào mặt Mộ Dung Ôn Trạch. mặt Mộ Dung Ôn Trạch lập tức lên dấu bàn tay năm ngón ràng, nhưng hề có nửa câu oán hận với trưởng công chúa.

      nâng tay ôm lấy bên mặt bị đánh của mình, cúi đầu, đôi mắt ôn nhuận nhìn chằm chằm vào đôi giày chân mình.

      Thái độ thờ ơ này của càng khiến trưởng công chúa tức giận, bàn tay ngọc ngà của trưởng công chúa lại giơ lên, trực tiếp tát lên bên mặt còn lại của Mộ Dung Ôn Trạch. Mộ Dung Ôn Trạch bị đánh nhưng vẫn luôn bảo trì trầm mặc.

      Mắt phượng của trưởng công chúa nhướng cao, quanh đôi mắt lập tức xuất vài nếp nhăn. Nàng cao giọng, cay nghiệt mắng, "Mộ Dung Ôn Trạch, đệ còn có ý định gì hay . giờ thế cục bên ngoài loạn cào cào lên như thế, đệ lại chịu lợi dụng cơ hội lần này, mượn sức người khác, mà còn có lòng dạ ở nơi này nhàn nhã thổi huân. Ôn Trạch, trước kia đệ như vậy, sao bây giờ lại biến thành thế này, khiến cho tỷ thất vọng. Đệ phải biết rằng, tại chúng ta căn bản còn đường lui, nếu đệ vẫn cứ tiếp tục suy sụp chán chường như thế, đến cuối cùng, chúng ta trở thành bữa cơm bàn, mặc cho người khác muốn ăn lúc nào cũng được.”

      Mộ Dung Ôn Trạch cúi gằm đầu hé răng, trưởng công chúa sốt ruột đợi lát, thấy vẫn câu nào, giọng của nàng càng sắc nhọn, "Ôn Trạch, thái độ lúc này của đệ là như thế nào? muốn chuyện cùng tỷ chứ gì? Hoàng tỷ vì đệ mà nhọc lòng biết bao nhiêu, chỉ hy vọng có ngày có thể tận mắt thấy đệ ngồi lên ngai vàng. Nhưng thái độ tại của đệ là sao?”

      Trưởng công chúa ôm bụng hỏa, từ khi chuyện nàng lén lút cấu kết với đàn ông có vợ sau lưng phò mã bị vạch trần, mấy ngày này nàng là khó sống. Trượng phu trước kia vẫn luôn coi nàng là chủ, sai đâu đánh đó, giờ lại suốt ngày lưu luyến ở mấy nơi phong nguyệt. Đám người luộn theo nịnh hót nàng ngày trước, bây giờ cũng quay ngoắt sang bợ đỡ tiện nhân Mộ Dung Vân Tiện kia.

      giờ, tuy bề ngoài nàng vẫn là trưởng công chúa cao cao tại thượng, nhưng thực tế, phần nền của nàng còn vững chắc như trước kia.

      Dưới tình huống như vậy, nàng bức thiết hy vọng Mộ Dung Ôn Trạch có thể chịu thua kém, đánh bại Quân Cơ Lạc cùng Mộ Dung Quân Thương, ngồi lên ngôi vị hoàng đế mà vô số người ao ước. Bởi vì chỉ có như vậy, nàng mới có thể quét bỏ sỉ nhục trước đó, khôi phục lại thành trưởng công chúa đoan trang hiền lành, khiến người ta cực kỳ hâm mộ như xưa. Nhưng biết phải làm sao đây, đệ đệ ruột của nàng gần đây lại càng ngày càng hiểu chuyện.

      Mộ Dung Ôn Trạch bị nàng mắng ngập đầu, trầm mặc trong khoảnh khắc, cuối cùng mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía trưởng công chúa, "Hoàng tỷ, đệđịnh… vài ngày nữa đến xin Mộ Dung Nhược Hồng ban chỉ đến đất phong…”

      Mộ Dung Ôn Trạch mang ýthăm dò, ra những tính toán trong lòng . Con người khi quen với cuộc sống thoải mái nhàn tản, thích những ngày thanh thản như thế, những xốc nổi cùng với dã tâm trong quá khứ chợt trở nên nực cười.

      "! được! Bản cung cho phép đệ làm như vậy!" Câu của vừa mới dứt, trưởng công chúa liền mang vẻ mặt khiếp sợ ôm đầu, phủ định ý tưởng của , "Ôn Trạch, đệ nghe cho kỹ đây. người đệ phải gánh rất nhiều trọng trách, đệ thể ích kỷ đến đất phong như vậy được.” Hai tay trưởng công chúa dùng sức kẹp lấy hai cánh tay của Mộ Dung Ôn Trạch, trong mắt lóe ra tia sáng ngoan cố đến hầu như biến thành cố chấp.

      Khuôn mặt ôn nhuận của Mộ Dung Ôn Trạch chậm rãi nâng lên trong ánh chiều tà, cố sức nặn ra nụ cười với trưởng công chúa, giọng mang theo ý bi thương hối tiếc, thở dài, "Hoàng tỷ, lòng tam đệ thâm sâu như vậy, phải cuối cùng vẫn bị Quân Cơ Lạc đùa giỡn chạy quanh sao? Cả Mộ Dung Nhược Hồng, Đường Vân Nhiễm nữa, hai người bọn họ tuy rằng thông minh, nhưng đủ đê tiện. Vậy mà, mặc dù hai người này ra tay, cũng đấu lại Quân Cơ Lạc được.

      Đệ nghĩ, chúng ta cũng phải là đối thủ của . Thừa dịp bây giờ còn chưa xuống tay với chúng ta… Hoàng tỷ, tỷ đến đất phong cùng với đệ . Cứ im lặng nhẫn trong hoàng thành thế này, còn bằng tới đất phong sống cuộc sống vui vẻ. chừng, chờ tam đệ với Quân Cơ Lạc đấu đến khi cả hai bên đều bị thua thiệt, chúng ta còn có thể nhặt được món hời gì đấy…”

      Trước đó, tuy trong lòng cũng có ý định muốn học theo tứ đệ , sống cuộc đời thoải mái thanh thản, làm vương gia nhàn tản, nhưng vẫn nhớ đến hoàng trưởng tỷ của mình, vẫn muốn vì tỷ ấy tranh giành ngôi vị hoàng đế. Nhưng mấy ngày gần đây, vì chuyện của hoàng tỷ cùng tỷ phu, mà từng tìm tỷ phu của . Nam nhân cổ hủ chất phác trước kia, tại hoàn toàn biến dạng, say như chết nằm trong lòng ca cơ hạng ba, tìm hoan mua vui, trong miệng còn ngừng mắng nhiếc hoàng tỷ . Đợi sau khi tỉnh rượu, tỷ phu nhận ra , lại lôi kéo tay vừa khóc vừa náo loạn, trong miệng cứ mãi la hét về mấy chuyện linh tinh của hoàng tỷ.

      Bọn họ thành thân năm năm, có con, mà hoàng tỷ của cũng muốn sinh. Tất cả tâm tư của nàng đều đặt chuyện tranh quyền đoạt thế của hoàng đệ mình. Lòng dạ nàng độc ác đến thế, ngay cả với người bên gối của mình mà cũng hề có mảy may tình cảm gì. Làm phò mã của nàng, mấy năm nay luôn luôn phải hạ mình nhân nhượng nàng. Nhưng nữ nhân này, vậy mà cuối cùng cả thể diện cũng chừa cho phò mã, để thành vua đội nón xanh bị mọi người cười nhạo. Trong cơn say, tỷ phu cứ thế mà tuyên bố, muốn giết độc phụ đội nón xanh cho .

      Thân là đệ đệ ruột cùng mẹ sinh ra, khi nghe thấy phò mã gia mắng nhiếc hoàng tỷ của mình như thế, trong lòng cảm thấy đau lòng cho hoàng tỷ. Chính vì bọn họ là tỷ đệ thân nhất nhất, nên đệ đệ như lại càng hy vọng hoàng tỷ có thể mà sống vì chính bản thân mình, vậy nàng cũng cần phải sống mệt mỏi đến thế nữa.

      Trưởng công chúa nghe xong câu này của , lộ vẻ sầu thảm thất sắc, cả người giống như con thú bị vây, loanh quanh, nhưng sau đó lại nhanh chóng chỉ vào , giọng tức giận lôi đình, "Ôn Trạch, trưởng tỷ như mẹ, mặc kệ thế nào, đệ nhất định phải nghe lời của tỷ. Chuyện đất phong, đệ đừng có mơ tưởng nữa!”

      "Hoàng tỷ, ra lúc này đệ rất hâm mộ tứ đệ... Có thể sống tùy thao ý mình như , còn an nhàn hơn cả làm hoàng đế!” Mộ Dung Ôn Trạch muốn thuyết phục nàng.

      "!" Trưởng công chúa thét chói tai, ánh mắt nàng chợt nhìn ra xa, đột nhiên nhằm về phía cái bàn sau lưng Mộ Dung Ôn Trạch trong tiếng rít gào, cầm cổ huân bàn lên, dùng lực đập xuống đất, cổ huân vỡ nát. Nàng lại cầm lấy bản nhạc phổ bàn, dùng sức xé rách. Đợi sau khi xé rách toàn bộ rồi, nàng mới nâng cao cằm, nhìn Mộ Dung Ôn Trạch.

      Sắc mặt trưởng công chúa giận dữ, cố chấp kêu la như trước, "Ôn Trạch, đệ rất hiểu chuyện. Hai tỷ đệ chúng ta cố gắng lâu như vậy, có lẽ chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, biết đâu có thể thành công. Đệ nhìn Mộ Dung Quân Thươngđi, mẫu phi của qua đời từ khi còn rất , chính lại còn bị người ta hạ độc đến liệt. Mặc dù thế, người bị liệt như vẫn cứ kiên trì đấu với Quân Cơ Lạc… Chẳng lẽ người bình thường như đệ lại bằng cả người bị liệt à? Ôn Trạch, nếu đệ đến đất phong, vậy nửa đời sau này, bản cung cũng thừa nhận hoàng đệ như đệ nữa! Bản cung tình nguyện muốn tên bất lương như Mộ Dung Quân Thương làm hoàng đệ, cũng muốn hoàng đệvô năng như đệ.”

      "Hoàng tỷ, nghe được lời này của ngươi, bản vương thực vui mừng, cũng chứng tỏ hôm nay bản vương phí công đến đây.” giọng trong trẻo lạnh lùng đột nhiên vang lên đằng sau. Mộ Dung Ôn Trạch cùng với trưởng công chúa bận rộn cãi nhau chợt theo tiếng nhìn lại, liền thấy Mộ Dung Quân Thương ngồi xe lăn.

      Sắc mặt Mộ Dung Quân Thương trắng bệch như giấy, quầng thâm nơi hốc mắt đen sì, cằm còn lún phún râu. Gió chiều thổi qua, làm tung bay mấy sợi tóc trước trán . Dáng vẻ của Mộ Dung Quân Thương tại, nhìn tang thương hơn rất nhiều so với mọi khi.

      "Tam đệ, đây là Hiền vương phủ, sao ngươi vào được đây?” Khi Mộ Dung Ôn Trạch vừa nhìn thấy Mộ Dung Quân Thương xuất trong vương phủ của , trong lòng liền sinh ra loại dự cảm xấu. Cuối cùng, thực tế cũng chứng minh cho dự cảm của . Đáng tiếc, đến lúc đó Mộ Dung Ôn Trạch cũng ...

      Với lạnh nhạt của Mộ Dung Ôn Trạch, Mộ Dung Quân Thương chỉ cười , ánh mắt bình tĩnh dừng lại người trưởng công chúa.

      "Đại ca,nếu ngay cả bản lĩnh tiến vào vương phủ của ngươi mà bản vương cũng có, vậy vị trí Nhiếp chính vương này, bản vương cũng cần làm nữa.” Mộ Dung Quân Thương khinh miệt , giọng điệu lại bỗng chốc trở nên nhàng ôn hòa, "Hoàng tỷ, Quân Thương biết trong lòng ngươi cũng thích ta. Nhưng xét thấy chúng ta có cùng chung kẻ địch, chúng ta có thể hợp tác với nhau chút. Chờ trừ bỏ được Quân Cơ Lạc rồi, chúng ta có thể lại đàm luận chuyện giữa chúng ta sau.”

      Mộ Dung Quân Thương nhướng hàng mi rậm, cau chặt mày lại, giọng điệu tốt, , "Tam đệ, nếu bản vương nhớ lầm, lần trước ngươi cũng từng mê hoặc chúng ta, bảo là cùng hợp tác đối phó Quân Cơ Lạc. Sau đó phải kế hoạch của ngươi thất bại rồi sao? Bây giờ ngươi lại muốn há miệng lừa gạt bọn ta à?”

      Mộ Dung Ôn Trạch quay đầu lại, với trưởng công chúa, "Hoàng tỷ, tâm cơ của Mộ Dung Quân Thương quá sâu, so về tâm cơ, chúng ta thể đấu lại . giờ chúng ta cần phải hợp tác với …”

      “Bốp!”

      Lời của Mộ Dung Ôn Trạch còn chưa dứt, trưởng công chúa nâng tay tát cái. Mộ Dung Ôn Trạch bị nàng tát như vậy, những lời vừa đến bên miệng còn chưa kịp thốt ra đều bị nuốt hết vào bụng.

      Mắt phượng của trưởng công chúa nhướng lên, trong mắt lên tia ngoan lệ, giọngquở tráchMộ Dung Ôn Trạch, “Đệ muốn đến đất phong, vậy đệ cũng còn tư cách gì quản ta nữa! Bản cung bằng lòng hợp tác với loại người thông minh như đấy sao. Đệ đừng có mà xen vào việc của người khác nữa!”

      Mộ Dung Ôn Trạch mím môi, ánh mắt ảm đạm.

      Trưởng công chúa thấy bị mình răn dạy lời nào, khóe miệng mới cong lên, nở nụ cười xinh đẹp, cao giọng cười với Mộ Dung Quân Thương, "Tam đệ, hôm nay ngươi đích thân đến cửa, đương nhiên hoàng tỷ tin tưởng năng lực của ngươi. Chẳng qua Quân Cơ Lạc quá mức giảo hoạt, ngươi muốn hai tỷ đệ chúng ta hợp tác với ngươi, vậy ít nhất ngươi cũng phải đưa ra ít ‘thành ý’ gì đó cho chúng ta xem .”

      Khóe môi Mộ Dung Quân Thương cong lên nhè , cười , “Đây là chuyện hiển nhiên.”

      đẩy xe lăn đến trước mặt trưởng công chúa, giọng với trưởng công chúa vài câu. Mộ Dung Ôn Trạch bị hai người bọn họ gạt ra bên ngoài, vốn thể nghe bọn họ gì. Ngược lại, nhờ cơn gió buổi chiều tà, vài từ lẻ tẻ được thổi đến bên tai , loáng thoáng nghe được "Đường Tứ Tứ", “hỏng thai", “mấy tháng nữa”, “ giờ có”, “dùng nàng (nó) để rêu rao”, “tóm cả người và đồ”, "lại xong".

      Sau khi Mộ Dung Quân Thương xong, mặt trưởng công chúa lộ ra nụ cười kinh ngạc cùng vui vẻ.

      Mộ Dung Quân Thương tỏ ý “thành tâm” của mình xong, liền chắp tay, với trưởng công chúa, "Hoàng tỷ, hy vọng hợp tác của chúng ta có thể đánh bại kẻ địch chung của chúng ta.” Hình như trưởng công chúa vẫn còn đắm chìm trong mấy lời vừa rồi của Mộ Dung Quân Thương, hơi trầm mặc lát rồi mới vui vẻ , “Nhất định rồi! Trước kia là do chúng ta chưa tìm được điểm yếu của , giờ khác. Bản cung tin tưởng, với thực lực của hai phe chúng ta, nhất định có thể thắng lợi.”

      Mộ Dung Quân Thương gật gật đầu.

      Đợi đến khi ánh trăng lên cao, trưởng công chúa đích thân tiễn Mộ Dung Quân Thương ra khỏi Hiền vương phủ. Mộ Dung Ôn Trạch nhìn theo bóng lưng của Mộ Dung Quân Thương, lo lắng , "Hoàng tỷ, Mộ Dung Quân Thương vừa mới gì với tỷ vậy? Đệ cứ cảm thấy người này đáng tin, kéo ngã chúng ta.”

      Trong lòng trưởng công chúa vẫn còn tồn tại ít oán khíchỉ tiếc rèn sắt thành thép đối với đệ đệ Mộ Dung Ôn Trạch, khuôn mặt tuyệt sắc của nàng phủ đầy sương lạnh, cánh môi đỏ tươi hé mở, cười lạnh , “Đệ có bản lĩnh, còn dám thừa nhận à? Nếu như đệ có tí triển vọng, có thể tranh giành chút cho bản cung, bản cung phải tạm nhân nhượng miễn cưỡng hợp tác với như thế sao? Được rồi! Bản cung có thời gian chuyện tào lao với đệ nữa. Cuối cùng, vẫn là câu kia, nếu đệ đến đất phong, vậy sau này bản cung cũng còn đệ đệ như đệ nữa.”

      Trưởng công chúa cười lạnh, lên xe liễn quay về phủ của nàng, bỏ lại Mộ Dung Ôn Trạch đứng mình nơi ấy.

      Mộ Dung Ôn Trạch nắm hai tay lại, rất muốn rời khỏi hoàng thành, nhưng cũng lo lắng cho hoàng tỷ của … Thôi! Vẫn nên ở lại trong hoàng thành , hoàng tỷ vì mà hy sinh nhiều như vậy, giờ đến phiên hy sinh vì nàng.

      Lựa chọn này của Mộ Dung Quân Thương, sau cùng hủy toàn bộ mọi thứ của !

      Mấy ngày sau đó vẫn vô cùng yên ả. Đến khi trong tay Đường Tứ Tứ có khoảng hơn mười tấm thiệp, Tiết thần y với nàng, thai của nàng ổn định. Mà khi nàng rốt cuộc cũng có thể ra khỏi cửa, quản gia lại đến cho nàng biết, người đưa thiệp mời tự đến phủ.

      Trôi qua nhiều ngày thần bí như vậy, khi Đường Tứ Tứ vừa nghe tự đến phủ, đương nhiên bức thiết muốn gặp lần.
      nancy1986, Layla06, tart_trung32 others thích bài này.

    2. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 159: Đợt pháo hoa thứ ba —— người thần bí thân!

      Edit: Diệp Nhược Giai

      Mấy ngày sau đó vẫn vô cùng yên ả. Đến khi trong tay Đường Tứ Tứ có khoảng hơn mười tấm thiệp, Tiết thần y với nàng, thai của nàng ổn định. Mà khi nàng rốt cuộc cũng có thể ra khỏi cửa, quản gia lại đến cho nàng biết, người đưa thiệp mời tự đến phủ.

      Trôi qua nhiều ngày thần bí như vậy, khi Đường Tứ Tứ vừa nghe tự đến phủ, đương nhiên bức thiết muốn gặp lần. Còn đối với Quân Cơ Lạc mà , có người hứng thú với tiểu nương tử nhà như vậy, đương nhiên cũng phải gặp người đó lần.

      Khi hai vợ chồng đến phòng khách, người ngồi ở đó. Trong tay người nọ cầm chén sứ màu xanh, đầu tiên là thủng thỉnh đưa tới bên miệng thổi thổi, sau đó mới uống vào từng hớp .

      Nghe được tiếng bước chân, người nọ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về hướng hai người Đường Tứ Tứ đứng.

      Đường Tứ Tứ nín thở nhìn, hai mắt Quân Cơ Lạc híp lại thành khe hở hẹp, cũng nhìn

      Đó là nam nhân trẻ tuổi có diện mạo cực kỳ bình thường, nhưng từ bộ quần áo bằng tơ lụa thượng đẳng mà mặc người, có thể nhìn ra được, nam nhân này hề đơn giản.

      Đường Tứ Tứ chợt nghe thấy thanh dường như là thở phào nhõm của Quân Cơ Lạc, trong lòng nàng cười thầm. Trước đó nàng từng với rồi, nàng biết người thần bí gửi thiệp cho nàng là ai. Nhưng luôn cảm thấy người thần bí này có ý đồ gì đó với nàng, giờ chắc là yên tâm được rồi.

      Bước chân nhàng, nàng đến trước mặt nam nhân trẻ tuổi kia, , "Vị công tử này, nghe quản gia ngươi chính là người vẫn thường xuyên đến đưa thiệp cho ta. Thứ cho Tứ Tứ mạo muội, rất muốn hỏi ngươi vài điều, vì sao ngươi lại muốn đưa thiệp đến? Lại còn hai cái tên Mộ Dung Khanh Triệt, Mộ Dung Thấm Yên được viết đó… làm sao mà ngươi biết được?”

      Diện mạo của nam nhân trẻ tuổi kia nhìn rất thà phúc hậu, nhưng hai hàng lông mi lại cực kỳ dày rậm. Tròng mắt vừa chuyển, hai hàng lông mi liền uốn thành con sâu lông. cực kỳ cung kính , "Quân phu nhân, thực xin lỗi, tiểu nhân chỉ là phụng mệnh của chủ nhân nhà ta đến đưa thiệp mà thôi.”

      “Chủ nhân nhà ngươi?” Đường Tứ Tứ nghi hoặc trừng mắt nhìn.

      Nam nhân trẻ tuổi kia luồn tay vào trong tay áo, rút ra tấm thiệp mời, thoáng đỏ mặt đưa cho Đường Tứ Tứ. Đường Tứ Tứ hơi chần chờ, lập tức vươn tay nhận lấy, Quân Cơ Lạc chịu nổi mà nhận lấy tấm thiệp kia.

      Mở thiệp ra, đó vẫn viết hẹn gặp trong rừng đào ở ngoại ô như trước, nhưng bên cạnh lại có thêm hàng chữ cứng cáp, nội dung của hàng chữ đó là: Cha của Mộ Dung Khanh Triệt, Mộ Dung Thấm Yên —— Mộ Dung Nhược Hồng.

      Đưa thiệp mời tay cho Đường Tứ Tứ, đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc trầm lại như hai đầm nước sâu, có chút địch ý hỏi, “Xin hỏi tên của công tử là gì?”

      Nam nhân trẻ tuổi vô cùng khiêm tốn , “Tiểu nhân họ Cao, Cửu Thiên Tuế có thể gọi tiểu nhân là Cao Đại Đồng.”

      "Cao công tử, chủ nhân của ngươi ngày nào cũng đưa thiệp đến đây, rốt cuộc là có ý đồ gì? Bản đốc từng phái người đến rừng hoa đào đó, nhưng cũng gặp chủ nhân nhà ngươi. Chảng lẽ chủ nhân của các ngươi cảm thấy đùa giỡn hai vợ chồng chúng ta vui lắm sao?”

      Lúc Quân Cơ Lạc chuyện, người toát ra khí thế áp bức đến mức Cao Đại Đồng dám nhìn thẳng .

      Tay cầm thiệp của Đường Tứ Tứ khắc chế được mà run run. Nàng ngẩng mặt nhìn Cao Đại Đồng, vẻ mặt hơi cứng ngắc, "Cao công tử, chủ nhân của ngươi lúc này ở đâu? Ta muốn gặp ! Có thể dẫn đường cho chúng ta hay ?”

      Hình như Cao Đại Đồng biết trước rằng Đường Tứ Tứ như vậy, gật gật đầu, tỏ ý bằng lòng dẫn nàng gặp chủ nhân . Chẳng qua, hơi ngẩng đầu, ánh mắt có chút trốn tránh nhìn về phía Quân Cơ Lạc.

      "Quân phu nhân, chủ nhân của ta , nếu phu nhân muốn gặp ngài, ngài có thể thân. Chẳng qua, ngài chỉ muốn gặp mình phu nhân, còn Cửu Thiên Tuế..." Thực ràng, như thế có nghĩa là có ý định muốn gặp Quân Cơ Lạc.

      Đường Tứ Tứ nghĩ nghĩ, ngửa đầu với Quân Cơ Lạc, “Để thiếp gặp mình được ?”

      " được!" Quân Cơ Lạc trừng mắt nhìn Cao Đại Đồng cái, với Đường Tứ Tứ, "Người này lén lút làm nhiều trò như vậy, đơn giản là muốn khiến cho chúng ta cảm thấy hứng thú với , sau đó gặp . Càng là như thế, chúng ta càng thể thỏa mãn cho việc cố làm ra vẻ huyền bí. tiểu nhân đến giờ vẫn còn trốn chui trốn nhủi trong hốc, xứng để phu nhân của Quân Cơ Lạc ta đích thân gặp . Nếu có việc, vậy mời tự vác xác đến Cửu Thiên Tuế phủ chuyến !"

      Đối với kẻ biết tên họ, biết ý đồ, thậm chí ngay cả ý đồ của là tốt hay xấu cũng biết , sao có thể yên tâm để cho tiểu nương tử của gặp mặt chứ?

      Hai hàng lông mi sâu lông của Cao Đại Đồng dường như hơi run run, vội vàng bổ sung , "Cửu Thiên Tuế, xin ngài cứ yên tâm. Chủ nhân nhà tiểu nhân hề có ác ý gì với Quân phu nhân, chỉ muốn vài chuyện cũ với Quân phu nhân mà thôi. Đến lúc đó, Quân phu nhân còn có thể nhìn thấy thứ tỷ của nàng.”

      Hiển nhiên, Đường Vân Nhiễm bị người này bắt . Đường Tứ Tứ càng thêm tò mò với mục đích của người này. Nàng kéo Quân Cơ Lạc sang bên, giọng , “Chàng để cho thiếp gặp người nọ lần . Nếu chàng yên tâm, vậy tìm vài ám vệ thầm bảo vệ thiếp là được. Thiếp bảo đảm nhanh về nhanh.”

      Quân Cơ Lạc nhìn thoáng qua, vẫn chịu nhượng bộ.

      " được! Trừ khi để ta cùng với nàng. Nàng đừng có mà nghĩ đến chuyện gặp người kia mình nữa.” Thái độ của Quân Cơ Lạc cực kỳ kiên quyết.

      Trực giác với Đường Tứ Tứ là người thần bí kia có ý đồ gây rối gì với nàng. Sở dĩ nàng muốn gặp như vậy là ví muốn biết, sao có thể biết được những chuyện có liên quan đến đời trước của nàng.

      Điều này khiến cho người ta cực kỳ tò mò.

      Mà bây giờ Quân Cơ Lạc lại để nàng . Tròng mắt nàng đảo cái, biết nếu mình mạnh bạo Quân Cơ Lạc lại càng đáp ứng. Vì thế nàng liền lôi kéo tay , giọng làm nũng với , "Cơ Lạc, cho thiếp mà… Nếu chàng chịu cho thiếp , vậy từ giờ về sau chàng chính là tướng công tốt nhất tốt nhất đó nha… Quân Cơ Lạc, Cửu Thiên Tuế, Cơ Lạc, chàng là người tốt nhất… Thiếp tự bảo vệ mình tốt mà… Chàng để thiếp …”

      Đường Tứ Tứ thành thân với Quân Cơ Lạc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên làm nũng với . Nhìn tia hy vọng trong đôi mắt đen láy gương mặt đỏ hồng của nàng, cái miệng nhắn đỏ mọng còn hơi hé mở, Quân Cơ Lạc ngạc nhiên đến ngây người.

      lát sau, thở ra hơi, bàn tay to ôm trọn lấy eo của nàng, khô cằn , “Nàng câu, dẫn ta!" được! nuôi nhốt nữ nhân của lâu như vậy, nỡ để cho nàng gặp nam nhân khác mình.

      Cho nên, chỉ cần người thần bí kia cho tướng công của nàng là cùng, vậy cũng để cho nữ nhân của tự mạo hiểm.

      Đáp án lãng xẹt của Quân Cơ Lạc làm cho khuôn mặt nhắn của Đường Tứ Tứ xụ xuống, hơi vui muốn tránh khỏi bàn tay tođang quấn lấy eo mình của Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc lại lập tức dính vào, đột nhiên xấu xa cắn vành tai nàng, , “Nàng câu dẫn ta xong, liền muốn chạy tới gặp nam nhân khác, nàng như vậy rất tàn nhẫn! được, hôm nay nàng phải chịu trách nhiệm với ta trước, chờ nàng chịu trách nhiệm với ta xong rồi, ta thả cho nàng gặp người thần bí kia.”

      Chờ nàng "chịu trách nhiệm" với xong rồi, nàng còn có sức mà ra ngoài gặp nam nhân khác sao? Đáp án đương nhiên là . Trong lòng Đường Tứ Tứ thầm phỉ nhổ Quân Cơ Lạc phúc hắc, nhưng trước khi Quân Cơ Lạc chưa nhượng bộ, nàng cũng thể nào rời với Cao Đại Đồng. Mà Quân Cơ Lạc cũng có cho nàng bao nhiêu thời gian, thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Cao Đại Đồng, trực tiếp ẵm Đường Tứ Tứ lên.

      Khi ngang qua Cao Đại Đồng, Quân Cơ Lạc cười đùa với , “Về với chủ nhân ngươi, Tứ Tứ nhà ta thân kiều thịt quý, phải là a miêu a cẩu gì mà muốn gặp là gặp được. Nếu muốn ôn chuyện, có thể! Mời quang minh chính đại đến Cửu Thiên Tuế phủ, bản đốc phải là nam nhân hay ghen gì, cũng ngăn Tứ Tứ gặp mặt bạn bè của nàng."

      Dấm chua suýt nữa tràn lan như biển lớn rồi, vậy mà còn ở đó mình phải là nam nhân hay ghen? Nam nhân này là “dối trá”.

      Đường Tứ Tứ yên lặng phỉ nhổ trong lòng, mà khoảng thời gian tiếp theo của nàng là thê thảm. Quân cơ ôm nàng đến phòng ngủ,Đường Tứ Tứđáng thươngsau đó còn xuống giường được nữa.

      Hôm đó, Cao Đại Đồng uể oải quayvề báo cáo, mang vẻ mặt ủy khuất, oán giận với chủ thượng, "Chủ thượng, Quân Cơ Lạc thực quá sủng phu nhân … Với tình hình trước mắt, căn bản để cho phu nhân tới gặp ngài mình."

      Nam nhân đứng trước mặt Cao Đại Đồng chắp hai tay sau lưng, đưa lưng về phía , đứng bên cạnh cửa sổ mở toang. Từ góc độ của Cao Đại Đồng, vừa vặn có thể nhìn thấy khóe miệng của chủ thượng hơi hơi nhếch lên.

      sao, hiếm có khi nào có thể tha hương gặp được 'tri kỷ', có cả đống thời gian để đợi cơ hội!”

      Từ ngày đó, Đường Tứ Tứ còn thu được tấm thiệp cổ quái ấy nữa.

      Ngày chín tháng chín, tiết Song cửu.

      ngày này, dân chúng Tiêu quốc hoặc dạo chơi ngắm cảnh, hoặc thưởng cúc uống rượu... Quân Cơ Lạc thấy gần đây Đường Tứ Tứ vì chuyện của Trì Hằng Liễu và người thần bí, mà tâm trạng cũng được tốt lắm, cho nên hôm đó, khi xác định thai của nàng hoàn toàn ổn định, dẫn nàng ra ngoài giải sầu.

      Ban ngày, hai người ra ven hồ ở ngoại ô, ngồi thuyền thưởng thức cảnh đẹpsơn thủy, đến hoàng hôn quay lại hoàng thành. Hoàng thành ban đêm đương nhiên là vô cùng náo nhiệt, hai bên đường lớn là sạp hàng dày đặc như răng lược, tiếng rao hàng đủ loại vang lên khiến đường lớn càng thêm vui tươi.

      Bởi vì dòng người quá đông đúc, Quân Cơ Lạc luôn sát bên cạnh Đường Tứ Tứ. chứng minh, thả người phiền muộn vào trong hoàn cảnh náo nhiệt như vậy, tâm trạng người đó khôi phục được ít.

      Dọc theo đường , Đường Tứ Tứ mua ít đồăn vặt. giờ tuy nàng vẫn ăn là ói như trước, nhưng khẩu vị của nàng lại cực kỳ tốt, cứ nhìn thấy đồ ăn ngon phát là thèm, nhịn được mà muốn mua nhiều.

      Quân Cơ Lạc nhẫn nại theo nàng băng qua các quán . Hai người đều mặc quần áo bằng vải thô, cạnh nhau đường nhìn khác gì trăm ngàn cặp vợ chồng ân ái khác. Muốn khác nhau chỗ nào, phải là hai người này, nam cực kỳ tuấn mỹ, nữ vô cùng thanh lệ, cùng với nhau như thế khiến người khác hết sức chú ý.

      Dọc theo đường , Quân Cơ Lạc nhận được vô số ánh mắtái muội của mấy nương trẻ tuổi, thậm chí rất nhiều đại thẩm bán hàng khi nhìn thấy Quân Cơ Lạc, cũng nhịn được mà nhìn thêm vài lần hoặc là giảm giá cho ít.

      Quân Cơ Lạc đãgặp qua nhiều sóng to gió lớn, nên khi đối mặt với mến của mấy nữ nhân phố, lòng vẫn yên tĩnh như nước, mỹ nhân có ngồi trong lòng vẫn loạn. Nhưng mà… khiến cảm thấy ấm ức khó chịu là...

      Mấy ánh mắt đáng khinh liên tục nhìn tiểu nương tử nhà .

      Mấy nam nhân thối tha này, mắt chịu nhìn đường, lại đặt người nữ nhân. Hơn nữa ánh mắt nào cũng đầy háo sắc, là làm cho người ta nhìn thấy mà giận sôi.

      Đột nhiên đến trước quán bán mặt nạ, Quân Cơ Lạc bước lên, chọn cái mặt nạ heo cực xấu, gắn vào mặtĐường Tứ Tứ. Đường Tứ Tứ chê mặt nạ quá xấu, muốn mang.

      Quân Cơ Lạc chọn cho mình cái mặt nạ lợn rừng nhe răng, đội lên, sau đó nhe răng trợn mắt với Đường Tứ Tứ, làm ra các loại động táchù dọa người khác, “Tứ Tứ, lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, tướng công nàng còn đeo mặt nạ khó coi như vậy, có phải nàng cũng nên phối hợp theo hay ? ra nàng cần sợ, mặc kệ nàng mang hay mang mặt nạ này, cũng thể nào ảnh hưởng đến nhận thức trong lòng ta rằng nàng nàng con heo . Hắc hắc, có thể nuôi con heo như nàng thành trắng trắng tròn tròn như vậy, ta rất vui.”

      Đường Tứ Tứ chỉ lần bị giễu cợt là lợn. Nàng cầm mặt nạ heo tay, sau đó tổng tấn công, dùng hai tay mình vặn lỗ taiQuân Cơ Lạc, hạ giọng cười hì hì , "Đúng vậy, thiếp phải là heo sao? Chàng nhìn cái xem, trong bụng thiếp còn mang thằng nhóc heo của ai đó đó. Ngay cả tên, thiếp cũng nghĩ cho thằng bé luôn rồi, gọi là Quân Trệ Tử, ý tứ hết sức ràng, chính là heo con của nhà Quân Cơ Lạc!”

      Da mặt Quân Cơ Lạc vô cùng dày, chẳng những ghét bỏ cái tên này, mà còn vui vẻ , "Quả nhiên là nương tử nàng có tài hoa. Ta quyết định, chờ sau khi con của chúng ta chào đời, gọi thằng bé là Trệ Tử. vậy, chờ con của chúng ta trưởng thành rồi, người khác kêu ta là cha của Trệ Tử (lão heo cha), mẹ của Trệ Tử (lão heo mẹ), xưng hô này rất dễ nghe. Chúng ta chắc chắn rồi đấy, nàng phải làm lão heo mẹ của con ta cả đời. Hai người chúng ta là đôi do trời đất tạo nên, thể tách ra!"

      Trong mắt Quân Cơ Lạc tràn đầy ý cười, nhìn mặt nạ heo tay Đường Tứ Tứ, khóe miệng nhếch lên, cực kỳ đắc ý.

      Đường Tứ Tứ thấy da mặt còn dày hơn cả tường thành, dứt khoát đeo mặt nạ heo lên, rời khỏi quầy hàng. Còn Quân Cơ Lạc vì phải trả tiền mà bị tụt lại vài bước. Vị trí tại của bọn họ lại vừa vặn là giao lộ.

      làn sóng người tuôn ra về hướng bọn họ, lập tức tách hai người ra. Khi Quân Cơ Lạc trả tiền xong, quay lại còn nhìn thấy bóng dáng Đường Tứ Tứ đâu nữa.

      "Tứ Tứ!" hoảng hốt, gân cổ kêu lên.

      Nhưng tiếng kêu của nhanh chóng tắt ngúm trong tiếng ồn của dòng người, vội xuôi theo dòng người tìm quanh.

      Đường Tứ Tứ cũng ngừng tìm Quân Cơ Lạc, nàng đội mặt nạ heo xấu xí mặt, cũng gọi to tên của Quân Cơ Lạc. Chỉ tiếc là, hai người ngược hướng nhau, nên hề gặp được.

      Pháo hoa nở rộ bầu trời đêm, Đường Tứ Tứ ngừng chân nhìn, đột nhiên nhớ đến tình hình khi ngắm pháo hoa với Quân Cơ Lạc lần trước. Có lẽ, đối với pháo hoa giăng đầy trời thế này, nàng vẫn thể nào có hứng thú, nhưng đối với nam nhân nguyện ý cùng ngắm pháo hoa với nàng, nàng thực để ý.

      vất vả chờ trận pháo hoa rực rỡ kết thúc, Đường Tứ Tứ nhìn xung quanh đám người lúc, rốt cuộc thấy được người có thân hình khá giống Quân Cơ Lạc, nàng nghĩ đó chính là Quân Cơ Lạc. Nàng liền mang theo mặt nạ heo , kích động nâng làn váy, đuổi theo người kia, bắt lấy bả vai người đó, sáp khuôn mặt đội mặt nạ heo của mình vào nam nhân kia, cười hì hì , "Cơ Lạc, thiếp tìm được chàng rồi!”

      Nam nhân bị nàng bắt lấy bả vai dừng lại bước chân, chậm rãi quay đầu, mặt đeo cái mặt nạ quỷ màu ánh trăng, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp lộ ra bên ngoài mặt nạ tà tứ mà dã, cười , "Vị phu nhân này, nguoi nhận sai người rồi. Tại hạ phải là tướng công Quân Cơ Lạc của ngươi, mà là..." Trong đôi mắt lộ ra bên ngoài của lên tia sáng quỷ dị, vừa chuyện với Đường Tứ Tứ vừa kéo chiếc mặt nạ của mình xuống, nụ cười nơi khóe miệng dã đến mức có thể làm người khác mê muội.

      “Nhưng ngược lại, đúng là khéo. Tại hạ họ Dạ, chính là nam nhân viết cho ngươi mười sáu tấm thiệp mời kia... Nghe nhắc đến tên của Đường nhị tiểu thư lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp lần, hạnh ngộ!”

      bầu đêm đen kịt đột nhiên bùng sáng chùm pháo hoa rồi nở rộ, tô điểm cả bầu trời đêm, cũng chiếu sáng đôi mắt màu hổ phách của Đường Tứ Tứ. Tướng mạo của nam nhân trước mặt khiến trong đôi mắt nàng lên tia kinh diễm… Quân Cơ Lạc cách đó xa vội vàng chạy tới, bất hạnh thấy màn này. Hai tay nắm chặt, vọt nhanh đến!

      Nam nhân thối tha bây giờ sao mà càng ngày càng đáng giận! chỉ vừa mới rời khỏi có chút thôi, ngờ có người nhân cơ hội này bám vào Tứ Tứ của ! Tên đứng phía trước kia là tên khốn nào, ngươi nở nụ cười câu hồn với thiếu phụ mới có mười sáu tuổi như thế là có ý gì?

      Cả Tứ Tứ nữa, ánh mắt của nàng là thế nào vậy? Tướng công tuấn tú nhất, phiêu dật nhất, uy vũ nhất, ngang ngạnh nhất của nàng còn ở đây nè, sao ánh mắt của nàng lại có thể dính chặt vào như thế!

      Đến khi Quân Cơ Lạc ba bước thành hai bước vọt tới trước mặt Đường Tứ Tứ, nương theo ánh đèn nhìn thấy ràng nam nhân đứng trước mặt nàng, đôi mắt u ám của lập tức lộ ra vẻ đề phòng cao độ, đẩy Đường Tứ Tứ ra sau lưng , che lại như che con. thể để cho nam nhân trước mặt có cơ hội mơ ước đến tiểu nương tử mà đặt lên đầu quả tim để sủng được!

      Tướng mạo của nam nhân này hơn Mộ Dung Quân Thương, Mộ Dung Ôn Trạch biết bao nhiêu lần. Khó trách có thể làm cho ánh mắt của nữ nhân dừng gương mặt tuấn mỹ của lâu như vậy.

      Nhưng mà! Cho dù ngươi có đẹp hơn nữa cũng đẹp bằng ta!
      nancy1986, Layla06, tart_trung33 others thích bài này.

    3. Diệp Nhược Giai

      Diệp Nhược Giai Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      552
      Được thích:
      17,078
      Chương 160: Mục đích của người thần bí!

      Edit: Diệp Nhược Giai
      Trong bóng đêm mập mờ, dưới ánh sáng rực rỡ của pháo hoa.

      gương mặt tuấn mỹ như tạc tượng của Quân Cơ Lạc giăng đầy băng sương, đôi mắt u ám tà ác nheo lại, sâu trong đó có tia sáng đề phòng lóe ra. Còn công tử họ Dạ đối diện với , người mặc trường bào bằng gấm màu xanh đen, hông mang dải thắt lưng hợp màu, gương mặt thanh thoát là hàng mày rậm như tô mực, hàng lông mi dài đậm hơi nhướng lên, đôi con ngươi màu tím dã thâm thúy, sóng mắt lưu chuyển, toát ra mị lực câu hồn đoạt phách.

      Hai nam nhân, người tà ác cuồng mị, người dã loá mắt.

      Phía sau bọn họ là biển người cuồn cuộn và pháo hoa rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời đêm. Đường Tứ Tứ liếc mắt nhìn hai người cái, trong lòng than thở. Ông trời công bằng, có hai nam nhân như vậy tồn tại, mọi cảnh đẹp xung quanh nháy mắt hóa thành hình nền hết.

      Thậm chí ngay cả nàng cũng bị hai người lấn áp đến ảm đạm thất sắc.

      “Đệ nhất hoạn quan của Tiêu quốc, Cửu Thiên Tuế phải . Tại hạ họ Dạ, ở nhà đứng hàng thứ chín.” Môi mỏng của Dạ Kiêu Cửu khẽ mở, mặt chợt nổi lên ý cười quỷ quyệt, nhưng thu lại rất nhanh, giống như cái đuôi cá ngẫu nhiên lên mặt hồ rồi biến mất trong tíc tắc, như thể chưa từng xuất .

      Trong đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc lên chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, lại cuồng vọng tà ác cười , "Khó trách. Nếu là người bình thường, làm sao lại dám tiếp cận nữ nhân của bản đốc chứ. Chẳng qua, cho dù Dạ công tử có là quân chủ Trần quốc, cũng mong ngươi nhớ kỹ hai điểm..." vươn tay ôm lấy bả vai của Đường Tứ Tứ.

      ", đây là Tiêu quốc, cho dù ngươi có là thiên hoàng lão tử của Trần quốc, đến chỗ của chúng ta, ngươi cũng chỉ là con chuột mà mọi người hô hào đánh giết thôi. Hai, đây là nữ nhân của bản đốc, thể vì bản đốc trong lúc nhất thời lạc mất nàng mà ngươi lại mưu tính định dùng sắc đẹp của ngươi để dụ khị nàng như vậy.”

      Đường Tứ Tứ bất mãn ngẩng đầu liếc nhìn Quân Cơ Lạc cái, cái của khỉ gì thế biết. Cứ như nàng ngoại tình, xảy ra chuyện gì đó với Dạ Kiêu Cửu, vì thế người làm tướng công như thể sốt ruột nhảy ra ấy.

      Chỉ có điều…

      Dạ Kiêu Cửu là hoàng đế Trần quốc, vì sao lại phải đưa mấy cái thiệp kiểu đó cho mình, hơn nữa thiệp lại còn đề cập đến những chuyện kiếp trước của nàng?

      Nàng ngẩng đầu, mắt lộ ra nghi hoặc nhìn về phía Dạ Kiêu Cửu, ánh mắt của Dạ Kiêu Cửu cũng vừa vặn nhìn về hướng nàng. Đôi con ngươi màu tím của gợn sóng lăn tăn, tựa như pháo hoa đầy trời, trong khoảnh khắc nở rộ ra ánh sáng lộng lẫy hoa mỹ nhất.

      "Cửu Thiên Tuế, tuy phải là tướng công của tiểu nương tử nhà ngươi, nhưng những hiểu biết của về nàng thua ngươi đâu nha.” Giọng của lạnh nhạt mà giảo hoạt, giống như cây thuốc phiện nở nửa trong đêm tối, quỷ dị mà nguy hiểm.

      Đôi khi, trực giác của nam nhân hề chậm chạp hơn so với nữ nhân. Giống như Quân Cơ Lạc, khi lần đầu tiên nhìn thấy Dạ Kiêu Cửu, trực giác của liền cho biết, nam nhân này có ôm mục đích gì đó mới tiếp cận nữ nhân của .

      cũng chứng thực cho phán đoán của . Dạ Kiêu Cửu vượt vạn dặm từ Trần quốc đến Tiêu quốc, bắt Đường Vân Nhiễm, còn nán lại ở Tiêu quốc nhiều ngày như vậy, chỉ “có ý đồ khác” với Đường Tứ Tứ sao?

      "Dạ công tử, ta có cần phải nhắc nhở ngươi, lần trước ngươi xâm chiếm Tiêu quốc, nếu phải bản đốc còn chừa lại ít thể diện cho ngươi, mười vạn đại quân của ngươi có khi đều chết đất Tiêu quốc rồi.”

      Giọng quyết tuyệt của Quân Cơ Lạc mang theo chút trầm ổn như mảnh vụn của trầm hương.

      Con ngươi dã của Dạ Kiêu Cửu quan sát , môi mỏng mím lại, mặt lộ ra ít sắc bén như đao.

      “Lần trước quả thất sách, trúng kế vây Nguỵ cứu Triệu của ngươi.” cười , ánh mắt lại dò xét về phía Đường Tứ Tứ, "Quân phu nhân, ra biết là thất sách, nhưng thể hoàn toàn trách ta. Ta vẫn nghĩ, quốc quân của Tiêu quốc ngu ngốc, quan lại hủ bại, tam hoàng tử bị giết, ngũ hoàng tử giằng co với thái tử… và người cuối cùng lên ngôi vị hoàng đế là ngũ hoàng tử. Nhưng là đáng tiếc… Ta nghĩ nhầm rồi. giờ, tuy người đăng cơ làm vua Tiêu quốc vẫn là ngũ hoàng tử. Nhưng hình như…”

      Dạ Kiêu Cửu liếc sang Quân Cơ Lạc.

      Lần trước chỉ huy mười vạn đại quân đánh xuống phía nam, cứ tưởng là có thể thoải mái đánh hạ hoàng thành Tiêu quốc. tiếc, sai nước cờ. Người khác cũng biết vì sao lại rút quân về nước vào phút chót.

      Nguyên nhân —— đương nhiên là bởi vì gặp phải đối thủ mạnh lãnh thổ Tiêu quốc.

      Thừa dịp tự mình chỉ huy đánh xuống phía nam, người này phái mấy ngàn người lẻn vào Trần quốc, gây ra chuyện kinh thiên động địa, vì thế mới khiến thể vội vã dẫn quân trở về.

      Nhưng sau đó, tất cả người dân Tiêu quốc, ai nấy cũng đều ca tụng Trì Lệ Dập dũng, lại ai biết việc mà Quân Cơ Lạc làm. Chỉ bằng chuyện này, liền có thể thấy được, Quân Cơ Lạc là kẻ vô cùng nhẫn, trầm ổn lợi hại.

      Mấy lời này của Dạ Kiêu Cửu làm cho mặt Đường Tứ Tứ trắng bệch, nàng đột nhiên hiểu vì sao Dạ Kiêu Cửu tiếng tăm vang xa thua gì Mộ Dung Long Thịnh, đời này bị huynh đệ của giết chết sau khi lão hoàng đế Trần quốc chết bất đắc kỳ tử, ngược lại có thể trở thành hoàng đế Trần quốc. Cũng chợt sáng tỏ, người “cứu” Đường Vân Nhiễm chắc hẳn chính là Dạ Kiêu Cửu.

      Kiếp trước, Đường Vân Nhiễm chỉ kém bước nữa là có thể lên làm nữ vương, mà kiếp này, vì có nàng, có Quân Cơ Lạc, cuộc đời của ả còn thuận lợi suôn sẻ, đương nhiên cũng thể bước lên mây như kiếp trước được nữa.

      Dạ Kiêu Cửu nhìn chằm chằm Đường Tứ Tứ bằng cái loại ánh mắt như sắp lột sạch quần áo người nàng, điều này đối với Quân Cơ Lạc mà , đương nhiên là cực kỳ vui. ra, khi thân phận của Dạ Kiêu Cửu được vạch trần, hai người đứng ở hai phe đối địch với nhau rồi.

      Thân là đệ nhất gian hoạn của Tiêu quốc, cho dù có muốn làm cho giang sơn của Mộ Dung gia đổi chủ, cũng tuyệt đối thể nào hợp tác với hoàng đế Trần quốc. Bán nước cầu vinh? Thực xin lỗi, khinh thường làm loại chuyện này!

      Hai kẻ đối địch gặp nhau, hiển nhiên có gì phải khách khí.

      Quân Cơ Lạc mím môi, lành lạnh cười , "Dạ quốc chủ, tuy rằng danh tiếng dâm loạn của ngươi truyền xa, nhưng cũng phải nữ nhân nào ngươi cũng có thể để mắt tới. Tối thiểu, nữ nhân của bản đốc là người mà ngươi có nhìn cả đời cũng đừng hy vọng đạt được.”

      Tiến lên trước bước, chắn ngay giữa Dạ Kiêu Cửu cùng Đường Tứ Tứ.

      mặt Dạ Kiêu Cửu lại lên chút ý cười như chẳng hề gì, đôi mắt màu tím u mị chuyển động, cong môi cười, mị , " ngờ Cửu Thiên Tuế của Tiêu quốc làm nhiều việc ác như vậy, thế mà cũng dính vào nhi nữ tình trường. Nhưng ngươi yên tâm, có nữ nhân là bảo vật trong mắt ngươi, nhưng ở trong mắt ta, chừng chỉ là tảng đá tầm thường ấy chứ. từng may mắn biết được chuyện xưa của nữ nhân ngu xuẩn, sau khi gả cho phu quân của nàng, góp tiền góp sức giúp phu quân nàng. Nhưng sau này, khi phu quân nàng lên ngôi vị hoàng đế, nữ nhân kia sao, cuối cùng lại bị phu quân nàng móc mắt, cắt gân chân, hơn nữa còn chôn thân trong biển lửa…”

      Mấy lời này của Dạ Kiêu Cửu khiến cho đôi đồng tử trong vắt của Đường Tứ Tứ mãnh liệt co rút lại, nàng càng ngày càng khẳng định ý tưởng trong lòng mình. Dạ Kiêu Cửu đến đây, ánh mắt liếc qua Đường Tứ Tứ, giọng dã như rượu nguyên chất làm cho người ta say ngất tiếp tục vang lên, "Quân phu nhân, ngươi xem, nữ nhân như vậy có ngu xuẩn ? Nàng ta đáng giá để tốn thời gian mơ ước thèm muốn à?”

      Lời trắng trợn như thế khiến cho Quân Cơ Lạc khỏi hồ nghi liếc nhìn Đường Tứ Tứ cái.

      Đường Tứ Tứ dựa vào người Quân Cơ Lạc, lông mi hơi nhướng lên, khóe miệng cũng cong lên, cười khinh miệt nhìn , "Dạ quốc chủ, nữ nhân trong chuyện xưa của ngươi quả tảng đá vừa dốt vừa nát. Bởi vì nhận người, cho nên nàng ta phải trả bằng cái giá đắt nhất. Nhưng ta cũng từng nghe kể về chuyện xưa cùng loại.

      phụ thân sinh được chín đứa con, đứa nhất trong đó vì khá được sủng ái mà vô cùng kém cỏi bất tài, trầm mê trong tửu sắc. Sau đó, phụ thân của chết , vì thường ngày toàn ỷ vào sủng ái của phụ thân mà đứa con trai nhất này đắc tội với rất nhiều huynh đệ. Vì thế, phụ thân của bọn vừa , người kia lập tức bị chém đầu, treo tường thành, cuối cùng của cuối cùng… còn bị mấy đứa nhóc tinh nghịch đem ra làm banh đá cầu.”

      Đường Tứ Tứ vừa dứt lời, đôi mắt tím sắc bén của Dạ Kiêu Cửu liền híp lại. Xem ra, đoán sai, mấu chốt quả nhiên nằm người nữ nhân này.

      Có vẻ như quẻ bói mà quốc sư xem cho trước đó cũng nhầm, đời này quả có người có thể khắc chế .

      "Tai nghe là giả, mắt thấy còn chưa chắc . Nam nhân khi ngốc lên, cũng có lúc vì nữ nhân mà buông tha cho giang sơn rộng lớn. Có thể phải là tình thánh gì cả, nhưng nếu có thể lọt vào mắt của , nhất định moi tim móc ruột ra vì nàng.” Dạ Kiêu Cửu lại vô cớ câu như thế, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào Đường Tứ Tứ.

      Mà khi đánh giá Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ cũng đọc được đáp án mà nàng muốn từ trong đôi mắt .

      Tâm trạng của hai người bỗng chốc trở nên phức tạp.

      Quân Cơ Lạc chán ghét cảm giác bị gạt qua bên như lúc này. nắm tay lại thành quyền, đặt ở bên môi ho , vừa định chuyện với Đường Tứ Tứ, nhưng Đường Tứ Tứ mở miệng với trước, "Sắc trời còn sớm, chúng ta vẫn nên về thôi.” Tiếp tục chuyện cùng kẻ như Dạ Kiêu Cửu, cũng đạt được kết quả gì.

      Đường Tứ Tứ tháo gỡ được nghi hoặc trong lòng, nên cũng còn hứng thú với Dạ Kiêu Cửu nữa. Nàng cảm thấy mình cần phải nán lại lâu thêm.

      Đường Tứ Tứ rất đúng mực hành lễ với Dạ Kiêu Cửu rồi nắm tay Quân Cơ Lạc rời . Dạ Kiêu Cửu vẫn đứng ở đó, sóng to gió lớn quay cuồng trong đôi mắt tím dã.

      Mà sau khi Đường Tứ Tứ nắm tay Quân Cơ Lạc bỏ , trong lúc vô tình quay đầu nhìn thoáng qua, thấy dưới ánh đèn mờ ảo, thân hình cao ngất của Dạ Kiêu Cửu vẫn đứng im như tượng.

      " thôi!" Quân Cơ Lạc cũng quay đầu liếc nhìn Dạ Kiêu Cửu cái, giọng với Đường Tứ Tứ.

      Đường Tứ Tứ xoay người, ngẩng đầu nhìn Quân Cơ Lạc, “Sao chàng hỏi ta, Dạ Kiêu Cửu những lời này là có ý gì?”

      Hai tay của Quân Cơ Lạc khoác lên cánh tay bé của nàng, ý cười rốt cuộc lại quay về trong đôi mắt tà ác của , “Hỏi gì đây? Hỏi có phải trước kia nàng từng mến nam nhân khác hay à?”

      mỉm cười, thấy trước đó nàng suốt ngày vẫn luôn biểu ca dài biểu ca ngắn, liền biết địa vị của Trì Hằng Liễu trong cảm nhận của nàng chắc chắn là rất cao. Tuy ghen, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới chuyện hại Trì Hằng Liễu.

      cảm thấy, nếu sau khi thành thân rồi mà nam nhân vẫn có bản lĩnh khiến cho nương tử của quên người mà nàng từng quý mến, vậy trách nhiệm khẳng định là thuộc về nam nhân đó. Chỉ khi cuộc sống như ý, nữ nhân mới có thể nhớ lại đủ mọi chuyện trong quá khứ. nữ nhân hạnh phúc cần phải nhớ lại quá khứ của mình!

      “Chuyện kích động nhất mà bản đốc từng làm chính là cường thủ hào đoạt cưới nàng. Mà bây giờ xem ra, lựa chọn ta đưa ra trong lúc kích động đó sai. Còn trước kia nàng có từng dây dưa gì với nam nhân khác hay , chuyện này liên quan đến ta. Hai người chúng ta chỉ cần giữ chặt tại cùng với tương lai là được!”

      Ai mà có bí mật chứ, giống như , cũng chưa từng kể về quá khứ của mình cho nàng nghe, phải sao? Quá khứ này mà được kể ra, có khi còn dọa lui nàng ấy chứ. Cho nên, biết quá khứ của nàng, cũng phải là chuyện bẽ mặt gì, chỉ cần có thể nắm chắc tại cùng với tương lai là được, mấy cái khác cứ quên .

      Đường Tứ Tứ ngẩng đầu cười tươi, từ góc độ của nàng nhìn qua, đường cong nơi cằm của Quân Cơ Lạc mềm mại đến hoàn mỹ. Nàng nâng tay đeo lên mặt nạ heo mà mình vẫn siết chặt trong tay nãy giờ.

      Khóe miệng Quân Cơ Lạc cong cong mỉm cười, cũng đeo lên mặt nạ lợn rừng nhe răng của mình.

      Hai người nhìn nhau cười, cùng chế nhạo đối phương quá xấu.

      bầu trời, ánh trăng tỏa ra ánh sáng dìu dịu. mặt đất, bóng hai người cùng lồng vào với nhau.

      Đêm đó, sau khi Đường Tứ Tứ ngủ, Quân Cơ Lạc lặng lẽ đứng dậy, đến thư phòng. Trong thư phòng, Mạc Lương khẽ xoa hai tay đứng đợi .

      “Sao? Tra được giờ Dạ Kiêu Cửu trọ ở đâu ?” Người này có thể trổ hết tài năng trong chín huynh đệ, cuối cùng lên làm hoàng đế Trần quốc, đơn giản. biết Dạ Kiêu Cửu đến Tiêu quốc có mục đích gì, nhưng khẳng định là phải chuyện gì hay ho. Người nguy hiểm như vậy, đương nhiên cần phải nắm trong lòng bàn tay mới tốt.

      Mạc Lương lắc lắc đầu, “Giấu quá kỹ, tra ra.”

      Hai tay Quân Cơ Lạc vuốt ve cái cằm bóng loáng của mình, ánh mắt mãnh liệt, " tra ra Dạ Kiêu Cửu, vậy phái thêm người theo dõi Mộ Dung Quân Thương và Mộ Dung Ôn Trạch . Nếu muốn làm đại gì ở Tiêu quốc, khẳng định tìm hai tên đần kia!”

      Mạc Lương gật đầu, lập tức đáp lời lui xuống.

      Những ngày sau, mấy người mà Mạc Lương phái ra cũng thể tra được liệu Dạ Kiêu Cửu có cùng Mộ Dung Ôn Trạch hay Mộ Dung Quân Thương tiếp xúc gì hay . Trong lúc nhất thời, Quân Cơ Lạc cũng hiểu trong hồ lô của rốt cuộc bán thuốc gì.

      Còn Đường Tứ Tứ, sau khi mang thai được ba tháng, rốt cuộc bụng cũng lộ , giấy làm sao mà gói được lửa đây…

      DNG: ra mình có thắc mắc nha ~ Tứ Tứ biết Kiêu Cửu chết thế nào, Kiêu Cửu cũng biết chuyện của Tứ Tứ, vậy rốt cuộc kiếp trước ai chết trước ai vậy? :th_119:
      Last edited: 21/12/15
      Layla06, tart_trung, thanhbinh35 others thích bài này.

    4. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Tôi cũng thắc mắc giống Giai nè. như thôi quan trọng là tên Dạ Kiêu Cửu có hại Tứ Tứ ko thôi, thanks
      Diệp Nhược Giai thích bài này.

    5. xiu lão gia

      xiu lão gia Well-Known Member

      Bài viết:
      294
      Được thích:
      391
      Chắc trong hai người sau khi chết biến thành hồn ma. Haha
      Tks
      Hy., Diệp Nhược Giaicaonamnoi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :