1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai (Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Bé Bi

      Bé Bi Well-Known Member

      Bài viết:
      393
      Được thích:
      334
      lại có đứa bị lừa, haha
      muốn đấu cũng phải xem m đấu với ai chứ, ngta la đại hoạn quan phách lối, đánh đâu thắng đó cơ mà
      tieunai691993, TrâuDothuydung thích bài này.

    2. Dothuydung

      Dothuydung Well-Known Member

      Bài viết:
      148
      Được thích:
      1,609
      Ông trời ơi, sắp có cảnh hot, mk thực rất hay ngượng ngùng :06(1):
      levuong, Hằng Lêsusu thích bài này.

    3. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,882
      Được thích:
      67,131
      @Dothuydung cố lên nào nàng! Ai cũng có lần đầu tiên mà :dai ca:
      hirariDothuydung thích bài này.

    4. Dothuydung

      Dothuydung Well-Known Member

      Bài viết:
      148
      Được thích:
      1,609
      Chương 207: Đoàn tụ ngọt ngào như mật! (III)
      Editor: Jun

      Dạ Kiêu Cửu thể nào nghĩ tới rằng kẻ nghĩ kế đối phó tại hề có ở trấn Bạch Hà mà bóng đen kia lại tiến vào gian phòng của Tứ Tứ. Đêm đen yên tĩnh, Đường Tứ Tứ vừa mới dỗ đứa ngủ xong, Thẩm Hoa Dung luôn ở cạnh chăm sóc Tứ Tứ cũng mệt mỏi. Đường Tứ Tứ thấy bà như vậy liền sai Thanh Nhi đỡ bà quay về nghỉ.

      Trong phòng liền trở nên yên lặng hơn, hương thơm tỏa ra từ lư hương giúp người ta an thần. Đường Tứ Tứ nhàng đặt nụ hôn lên gương mặt trắng hồng bụ bẫm của Tiểu Xú Xú, rồi dắt chăn kĩ càng cho con.

      Trong lúc ngủ biết đứa nằm mơ thấy gì, ngủ rất say, môi đỏ mọng đáng đóng mở.

      Đôi mắt Đường Tứ Tứ cong thành hình trăng khuyết, cười tủm tỉm nhìn con. Cứ như vậy biết ngắm nhìn đứa bao lâu, tới khi nàng díp mắt buồn ngủ mới nâng mắt, đột nhiên thấy bóng người đứng bên giường.

      "..." Cảm giác buồn ngủ lập tức tan biến, Đường Tứ Tứ mở to hai mắt muốn nhìn hơn người đứng bên giường kia. Người đó bất động liền tháo khăn che mặt màu đen xuống, Đường Tứ Tứ cảm giác như cảm xúc của mình vỡ òa ra.

      "A..." Đường Tứ Tứ còn chưa kịp phản ứng hơi thở nóng hổi quen thuộc phả lên gai gò má mịn màng của nàng, sau đó eo của nàng liền được đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, người nọ xoay người, hai người cao thấp lảo đảo ngã xuống giường, Đường Tứ Tứ được đặt ở .

      "Sao đấy? Nàng vừa sinh con giờ liền nhận ra ta sao?" Giọng điệu Quân Cơ Lạc trêu trọc, điệu bộ rất đáng đánh đòn, bàn tay to an phận cách lớp quần áo vuốt ve phía sau lưng nàng.

      Đường Tứ Tứ vô cùng mừng rỡ, thực thể tin trở về. Nhưng biểu tình vui mừng của nàng chỉ được lát liền phát áo khoác người mình bị cái kẻ am hiểu kia cởi bỏ.

      ôm lấy thân thể thơm ngát mềm mại của nàng, trong người như thể có ngọn lửa nóng hừng hực bốc lên, hầu kết cũng trượt lên xuống, cảm giác như sói đói thèm thuồng thức ăn ngon.

      "Chàng trở về như thế nào vậy?" Đường Tứ Tứ bắt lấy tay :"Cậu và biểu ca của thiếp đâu?"

      Đôi mắt Quân Cơ Lạc khẽ nhếch lên, cúi đầu cởi váy của nàng ra. Kể ra cũng rất đáng thương, từ khi nương nhà có thai liền dám chạm vào nàng. Trong mười tháng nương tử nhà mình có thai, nam nhân khác có thể tìm nữ nhân khác để giảm bớt ham muốn. Nhưng chính là nam nhân " có tiền đồ".

      Khi chưa mang thai đứa , tiểu nương tử nhà xinh đẹp tú lệ động lòng người. Nhưng khi nàng mang đứa xem ra tú lệ lại thêm phần phong vận quyết rũ. Mới gần đây nhị thúc của cưới vợ. Khi đó, nhị thúc còn dùng ánh mắt tràn đầy tình ý dịu dàng nhìn chằm chằm bụng hơi nhô của hai thẩm.

      Trước đây hiểu nhưng khi tiểu nương tử nhà mang thai thực nàng rất đẹp.

      Đối với thà có ít mà tốt, cho dù chỉ có thể chăm sóc cho nàng tốt cũng tìm nữ nhân khác thay thế.

      Vì vậy cam tâm làm nam nhân " có tiền đồ".

      Quân Cơ Lạc cúi đầu tiếp tục kiên trì cởi bỏ quần áo của nàng. Trong lòng Đường Tứ Tứ lo lắng cho Trì Lệ Dập và Trì Hằng Liễu nên đương nhiên để ý tới hành động của .

      "Thiếp hỏi chàng đấy, cậu và biểu ca thiếp ở đâu?" Nàng lập tức hỏi lại.

      "Chết tiệt, người nào may quần áo này cho nàng vậy?" Quân Cơ Lạc thấp giọng mắng mỏ, vẫn thể nào cởi váy của Đường Tứ Tứ. Trong lòng phát cáu, liền dứt khoát xé rách chiếc váy. Đối với nam nhân rất lâu thân mật với nương tử nhà mình như , tại thực khác sói đói là bao.

      Chỉ cần hai ba đường lột sạch quần áo người nàng xuống. lập tức xoay người đặt nàng dưới thân.

      "Tứ Tứ, cậu và biểu ca của nàng đều được ta cứu ra. Nàng biết vì cứu hai người đó mà ta bị thương ít. Mấy ngày nay ở Trần quốc, ta bận rộn quay cuồng, nàng xem ta này giờ gầy hẳn vòng. Nàng xem nàng nên bồi thường cho tướng công của nàng như thế nào." Quân Cơ Lạc cười xấu xa, bàn tay khiêu khích nơi mẫn cảm người nàng.

      Đây là tính lấy sắc báo đáp sao? Trong lòng Đường Tứ Tứ vẫn còn chuyện thắc mắc, nàng nhíu mi tâm, duỗi hai tay ôm lên cổ .

      "Chàng mới trở về để ta sai người chuẩn bị nước ấm cho chàng tắm rửa nhé?" Trong lòng nàng cũng thực muốn báo đáp cho tốt. Nhưng bây giờ còn có con . Nàng định thừa dịp tắm rửa bảo bà vú ôm đứa xuống.

      Nhưng với đề nghị của nàng Quân Cơ Lạc lắc đầu cự tuyệt:" cần, trước khi đến đây ta tắm rửa thơm tho rồi." Quân Cơ Lạc biết xấu hổ cười cợt tự mình cởi toàn bộ quần áo người.

      Quả nhiên có mùi thơm ngát thoang thoảng truyền tới trong khí.

      "Vậy chàng trước qua xem nhi tử bảo bối ..." Nàng đề nghị.

      " cần!" xấu xa cự tuyệt" chiếm nàng trong thời gian dài như vậy, chúng ta nên thừa dịp nó khóc nháo nên nắm lấy cơ hội làm tốt chuyện này ."

      Nàng biết Quân Cơ Lạc nhịn nhiều tháng, thực nhịn tới mức khó chịu. biết Tiểu Xú Xú có phải con hay nữa. Nào có người cha nào như , vừa về nhà quan tâm tới con trai của mình, chỉ có như cái lò sưởi áp lão bà giường.

      "Ấy! Vậy chàng để thiếp bảo bà vú tới ôm đứa , rồi lại tới hầu hạ đại gia chàng." Đường Tứ Tứ giọng kháng nghị. Quân Cơ Lạc mặt dày cười cười:"Trong lòng ta nàng là nhất, nó chỉ đứng thứ hai mà thôi. nay ta trở về đương nhiên muốn gần gũi với nàng trước, sau đó mới tới nó. Tứ Tứ,cứ mặc kệ nó , ta... Ta còn nóng lòng muốn đem lương thực nộp thuế mấy ngày nay giao hết cho nàng..." Lời của vô cùng đồi trụy và lỗ mãng nhưng lại với vẻ ô cùng thản nhiên. Đường Tứ Tứ bị mặt dày của thêm được gì.

      Nàng khẽ thở dài, ngửa đầu nhận mệnh, nhàng đặt nụ hôn lên khuôn mặt .

      Quân Cơ Lạc lập tức đem mấy ngày nhẫn nhịn của mình thể ra thành hành động. hôn lên ngũ quan xinh xắn của nàng, sử dụng chiêu thức của châm lửa nóng khiến nàng lâm vào bể dục.

      Ánh đèn màu cam chiếu lên làn da trắng trẻo sáng bóng của nàng.Lúc này đây nàng bị nhiệt tình của thiêu đốt, hai gò mả ửng hồng vô cùng xinh đẹp, sóng tình dạt dào, đôi mắt trong trẻo mê ly ái muội, mắt nàng hơi khép hờ như muốn câu hầu đoạt phách nhìn .

      Trông thấy thân thể nàng như nụ hoa tươi đẹp vì mà nở rộ, toàn thân Quân Cơ Lạc như thể bị dầu xôi thiêu dụi, vội vàng đem nhung nhớ bao ngày nay biến thành hành động vô cùng nhiệt tình nhập vào trong thân thể nàng.

      Hai vợ chồng có thể như thể trăm luyện hóa cương, như sông núi giao hòa hợp."Oa Oa..." Đột nhiên tiếng khóc trẻ con vang lên.

      Đường Tứ Tứ sững lại vài giây, mê mang trong mắt liền biến mất, nàng theo bản năng người mẹ đẩy Quân Cơ Lạc ra. Quân Cơ Lạc thực đáng thương, khối bị lửa thiêu ngẩng cao đầu liền bị tiếng khóc của đứa khiến bị Đường Tứ Tứ đẩy ra, thân mình rất dốc sức, toàn tâm toàn lực nộp thuế cho nàng mà..."

      Đường Tứ Tứ nhanh chóng mặc lại quần áo lên người, chạy tới ôm đứa . Quân Cơ Lạc cúi đầu xuống thấy vật dưới thân xìu xuống...

      "Con trai à, cha con vì con mà rất lâu rồi dám chạm vào mẹ con. Sao con thể chừa ra chút thời gian cho hai chúng ta bồi đắp chút tình cảm cơ chứ. Con nếu còn như thế nữa về sau có đệ đệ hay muội muội đâu. À .. Ta cho mẫu thân con sinh thêm đệ đệ và muội muội. Các con đầu là mấy tên nhóc con chiếm mất mẫu thân..." Quân Cơ Lạc bất mãn lải nhải, nhưng nhịn được lòng hiếu kỳ cũng mặc quần áo lại, tiến lên xem con trai bảo bối của mình, Đường Tứ Tứ mỉm cười, thấp giọng hát khúc hát ru đồng thời nhanh nhẹn thay tã cho đứa .

      Sau khi thay tã xong, Tiểu Xú Xú cũng thôi khóc, lúc này Tứ Tứ mới đưa đứa cẩn thận giao cho Quân Cơ Lạc ôm. Hai cha con mắt to trừng mắt , Quân Cơ Lạc ôm con, tâm tình kích động hồi hộp như ôm cả thiên hạ vậy.

      "Xú Xú, ta là cha... Ta là cha của con..." Có thể vì trong lòng Quân Cơ Lạc vô cùng kích động nên cái kẻ đối đầu với hàng ngàn hàng vạn quân địch cũng sợ như lúc này lại lên lời, lắp ba lắp bắp.

      Nhưng mà...

      Như thể là để trả thù cha trọng sắc khinh con, sau khi Tiểu Xú Xú chớp chóp mắt đột nhiên liền oa oa khóc to.

      "Con trai à... Con đừng khóc..." Quân Cơ Lạc chưa từng dỗ trẻ con, bây giờ lại thấy con trai nhăn mặt nhăn mũi oa oa khóc liền cảm thấy bối rối, ôm đứa nghe lời cố gắng dỗ dành.

      Đường Tứ Tứ ở bên cạnh nhìn thấy bộ dáng chân tay luốn cuống của nàng cười chế giễu trận. Ôm đứa lại từ lòng , Tiểu Xú Xú liền ngừng khóc ngay, còn nhếch miệng cười lớn với Tứ Tứ.

      Thực là phân biệt đối xử mà! Trong lòng Quân Cơ Lạc biết là tâm trạng gì, lại chuẩn bị ôm lấy đứa . Tiểu Xú Xú lại như trước vô cùng nể mặt mà khóc rống lên. Quân Cơ Lạc lặp lại như thế vài lần, kết quả đều bị Tiểu Xú Xú cự tuyệt mà đành thôi.

      Đường Tứ Tứ cười gọi bà vú tới, khi bà vú vào cửa Quân Cơ Lạc tránh sau bình phong. Chờ bà vú ôm đứa nhỉ lui mới từ sau bình phong ra.

      ôm lấy Đường Tứ Tứ từ phía sau, Quân Cơ Lạc buồn bã :"Tứ Tứ, xem ra con chúng ta muốn gặp ta.Thôi quên , ta thể bởi vì đứa nhóc con mà tức giận được." Khi tới đây giọng điệu bình thường trở lại, nhưng sau đó lập tức lại chuyển sang giọng điệu lưu manh:"Chúng ta bàn tiếp chuyện vừa rồi dang dở được ?"
      nancy1986, Layla06, tart_trung17 others thích bài này.

    5. Dothuydung

      Dothuydung Well-Known Member

      Bài viết:
      148
      Được thích:
      1,609
      Chương 208: Tất cả những gì của ta đều là của nàng!
      Editor: Jun

      ôm lấy Đường Tứ Tứ từ phía sau, Quân Cơ Lạc buồn bã :"Tứ Tứ, xem ra con chúng ta muốn gặp ta.Thôi quên , ta thể bởi vì đứa nhóc con mà tức giận được." Khi tới đây giọng điệu bình thường trở lại, nhưng sau đó lập tức lại chuyển sang giọng điệu lưu manh:"Chúng ta bàn tiếp chuyện vừa rồi dang dở được ?"

      Thể lực của nam nhân và nữ nhân khác nhau. Đường Tứ Tứ vừa bị ép buộc rồi lại bị Tiểu Xú Xú nháo còn hơi sức đâu mà làm loại chuyện đó với .

      "Tướng công, thiếp mệt lắm..." Nàng ngáp cái bảy tỏ mình thực rất mệt mỏi.

      Quân Cơ Lạc cười vô sỉ, dịu dàng dụ dỗ:"Ai, nàng mệt mỏi cũng sao. Nàng chỉ cần nằm ngoan ngoãn hưởng thụ là được, chuyện còn lại cứ giao cho tướng công nhà nàng làm." Quân Cơ Lạc vừa vừa ôm Đường Tứ Tứ đặt giường. Còn đè lên người nàng.

      Hai người kề sát nhau, lông mì dài xinh đẹp của nàng như cây quạt chớp chớp, đôi mắt phượng của Quân Cơ Lạc cười quyến rũ cong đẹp như vầng trăng khuyết. cúi đầu dùng kỹ xảo cắn cắn, khẽ liếm lấy cánh môi hồng nhuận của nàng.

      "Tứ Tứ, ta rời lâu như vậy nàng có... nhớ ta ?" Sau khi hôn nàng tới ướt nhẹp làn môi, Quân Cơ Lạc mở miệng trầm tư hỏi.

      Đường Tứ Tứ ngượng ngùng gật gật đầu.

      Quân Cơ Lạc cúi người xuống nhàng cắn cắn lên xương quai xanh của nàng, Đường Tứ Tứ bị trêu trọc nhịn được mà bật cười thành tiếng. Quân Cơ Lạc lại xấu xa cầu:"Vậy nàng cho ta nghe nàng nhớ ta ..." Giọng của càng thêm trầm thấp say mê hơn, Quân Cơ Lạc lại đặt môi hôn lên mắt nàng, bất mãn lên án:"Tướng công của nàng thích nhất là nghe nàng như vậy, nhưng lần nào cũng chỉ có ta nàng nghe..."

      Đường Tứ Tứ phản bác được đành thấp giọng :"Thiếp, , , rất, nhớ, chàng!"

      Quân Cơ Lạc chớp hàng đẹp đen dày , cười ngượng ngùng,vô cùng vui vẻ đáp:"Ta cũng nhớ nàng vô cùng!"

      Hai người thêm gì nữa, ánh đèn màu cam chiếu xuống, giống như người hành hương thong thả dạo chơi thân thể nàng, mà với Đường Tứ Tứ, nụ hôn nóng bỏng của khiến nàng khô nóng như ở giữa sa mạc. Người nàng nóng dần lên, bởi vì hành động của kích thích mà kìm được hôn lên hai gò má tuấn mỹ của .

      Nhiệt độ người ngừng tăng lên, nàng trầm luân trong dục vọng bị khơi mào, hai tay dần đặt lên thắt lưng của , bắt đầu đáp lại .

      Hơi thở nam tính lan tỏa khắp trong phòng, kích tình như lửa bùng lên, chàng chủ động, nàng đón ý hùa theo. khắc uyên ương ân ái đáng giá ngàn vàng.

      Khi kết thúc ôm nàng vào trong lòng, nàng tựa vào ngực .

      lấy lọn tóc đen của Đường Tứ Tứ rồi lấy lọn tóc của mình kết lại chỗ. Quân Cơ Lạc nhìn chỗ tóc bện lại nhớ tới câu :"Vợ chồng kết tóc, ân ái rời".

      "Tứ Tứ, tướng công của nàng mười lăm tuổi phải sống lẻ loi đời. Khi nhớ lại những điều tốt đẹp đều là những chuyện của những năm tháng trước năm mười lăm tuổi. Nhưng tại...cám ơn nàng cho ta được như những nam nhân bình thường khác, cưới vợ sinh con, nuôi sống bảo vệ gia đình."

      Đường Tứ Tứ hít lấy hơi thở thuộc về trong khí, đôi mắt đen láy trong vắt sáng ngời. Nàng giống như con mèo dịu dàng ngoan ngoãn nép bên người .

      Quân Cơ Lạc ôm lấy nàng, kí ức xa xưa bị cất giấu trong đáy lòng bỗng như thủy triều ập tới. Khi mười lăm tuổi trong nhà xảy ra biến cố, bị bán cho tên phú thương biến thái, giết chết tên phú thương đó rồi chạy thoát thân.

      trở thành kẻ có nơi nương tựa, trong lòng chỉ có độc quyết tâm báo thù. Nhưng rỗng túi, ngay cả sống sót còn khó khăn gì đến chuyện báo thù. Khi đó nghe người ta biên cảnh Trần quốc và Tiêu quốc có người dựa vào việc buôn bán tơ lụa và lá trà mà phát tài.

      lợi dụng tướng mạo để kiếm tiền, lúc đó ở biên cảnh Trần quốc và Tiêu quốc bắt đầu chuyện làm ăn. Bình thường vụng trộm mang tơ lụa và lá trà từ Tiêu quốc vận chuyển tới Trần quốc đầu cơ trục lợi. Lại vận chuyển ít da lông thảo nguyên trở lại Tiêu quốc.

      Lúc đó biên cảnh Trần quốc và Tiêu quốc được khai thông, việc làm bị cấm, bắt được mất đầu. Bởi vì có lệnh cấm của quan phủ nên chỉ có thể chọn núi cao hiểm trở mà .

      năm trôi qua bị quan phủ truy nã. Vào khoảng thời gian ấy, quan phủ muốn bắt , người trong giang hồ muốn giết , số người cùng nghề cũng muốn tìm gây phiền toái... sống được thêm ngày cũng là cảm thấy mình may mắn.

      Vào thời điểm đó, ghét nhất cũng thích nhất chính là cảnh ngày tháng lưu lạc thảo nguyên, có tiếng kèn thổi người du mục thảo nguyên vội vàng trở về lều bạt của bọn họ.

      Lúc đó thỏa nguyên đều thoang thoảng mùi thức ăn, lửa trại bùng lên, đồng thời cũng đầy tiếng cười trò chuyện vui vẻ.

      Khi đó rất hâm mộ chuyện sinh hoạt giản đơn như vậy.May sao tại rốt cuộc cũng có được cuộc sống như vậy. Giờ đây phải nghèo túng hay bị truy nã như trước kia nữa. Tâm tình cũng chưa từng bị rối loạn, về sau cũng có gì thay đổi.

      hy vọng cưới được môt nương tử mà , sau đó sinh con cho , rồi bọn họ cùng nhau chung sống hạnh phúc.

      "Tứ Tứ..." nồng nàn gọi nàng tiếng, cúi đầu nhìn khuôn mặt mỉm cười của nàng. Đường Tứ Tứ ngẩng khuôn mặt nhắn trắng trong thuần khiết lên, từ trong mũi ừ tiếng xem như trả lời .

      "Tứ Tứ, ngày mai ta sai người đưa nàng và con tới mộ người nhà ta thắp hương. Tính ra chúng ta có thời gian ba ngày gặp nhau mà thôi. Ta phải nhân dịp này giới thiệu nàng với người nhà ta. Ta nghĩ khi bọn họ nhìn thấy nàng và con vô cùng vui mừng."

      Đường Tứ Tứ nghe xong lời vội vàng chớp chớp mắt, kéo cánh tay hỏi:"Sao lại thế? Sao chúng ta chỉ gặp nhau được có ba ngày? Biểu ca và cậu của thiếp phải cũng cứu về rồi sao? tại là chuyện gì xảy ra vậy?"

      Nàng liên tục hỏi mấy câu liền.

      Quân Cơ Lạc cười thản nhiên,vỗ về nàng, sau đó thản nhiên cười khẽ, cắn cắn vành tai của nàng dịu dàng:"Thât ra lần này là ta bí mật trở về, ba ngày sau ta còn phải có chút chuyện. Đến lúc đó ta và Dạ Kiêu Cửu trận quyết chiến." giải thích vô cùng thản nhiên, như thể có thể dễ dàng đánh bại Dạ Kiêu Cửu vậy.

      Nhưng Đường Tứ Tư nghe xong cảm thấy vô cùng nguy hiểm. Dạ Kiêu Cửu phải kẻ dễ đối phó, tướng công nhà nàng muốn đấu cùng Dạ Kiêu Cửu chắc chắc trận quyết chiến vô cùng khó khăn gian nan.

      "Chờ ta quyết đấu Dạ Kiêu Cửu trở về, ta thẳng thắn thành khẩn chuyện với nàng... Ví dụ như chuyện ta là người thế nào..." Quân Cơ Lạc khẽ thở dài, ngón tay thon dài luồn qua mái tóc của nàng.

      Đường Tứ Tứ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn . Ánh mắt của nàng quá mức bi thiết, Quân Cơ Lạc lấy tay che mắt của nàng lại, ở bên tai nàng khẽ:"Nàng yên tâm , hết thảy mọi chuyện này rồi chấm dứt, ta mang về cho chàng những ngày tháng yên bình. Trừ phi ta tự mình hại mình... Nếu đời này ai có thể làm hại ta."

      Đường Tứ Tứ nhíu mày, lo lắng càng thêm lo lắng.

      Quân Cơ Lạc cất cao giọng cười tự kiêu, kéo chăn gấm ra, nhàng đè lên thân thể nàng:"Nàng thực có thể yên tâm. Con người ta cũng phải loại được mà làm được. Ta ... nhất định trở về với nàng mà. Vì vậy nàng cần phải lo lắng đâu."

      Thời gian trôi qua, bên ngoài căn phòng gió lạnh thổi vù vù. giường, Quân Cơ Lạc thấp giọng dỗ dành nàng. biết qua bao nhiều lâu, Đường Tứ Tứ bắt đầu vào giấc ngủ. Quân Cơ Lạc nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của nàng mới cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng.

      Tay khẽ đưa qua đưa lại trước mặt nàng vài cái, khóe miệng Quân Cơ Lạc khẽ cong lên.

      với nàng nhờ hai cha con Trì Lệ Dập giúp ở lại khách điếm trong trấn Thanh Hà. Phong Hàn Lận bị bọn họ bắt giữ, Dạ Kiêu Cửu nhất định tới tìm, cũng nhất định nghĩ biện pháp cứu Phong Hàn Lận.

      tại khách điếm ở trấn Thanh Hà có Trì Lệ Dập chỉ huy, khách điếm xung quanh cũng có thị vệ canh giữ, Dạ Kiêu Cửu cho dù là hoàng đế Trần quốc cũng dễ dàng cứu được người ra. nghĩ có hai cha con Trì Lệ Dập ở khách điếm ba ngày xảy ra vấn đề gì. Còn sau đó có thể bị Dạ Kiêu nghĩ ra biện pháp phá giải hay biết.

      Nhưng có thể thừa dịp ba ngày này chăm sóc tốt cho nàng. Ba ngày sau, phải thi hành kế hoạch mạo hiểm. Nếu kế hoạch này thành công, ba người sau này có cuộc sống yên bình hạnh phúc.

      Trước kia có thể ủy khuất tiểu nương tử của mình khiến nàng bị người ta chỉ trỏ bàn tán. Nhưng giờ dã có thêm đứa , lấy máu nghiệm huyết thống cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi. quyết định dùng thân phận hoạn quan mà sinh sống nữa. Nữ nhân của và con của có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu trước người khác.

      Mà kế hoạch này dù thế nào cũng với nàng. Làm nữ nhân của Quân Cơ Lạc, cần quá thông minh, cần quá hiền dịu, cũng cần phải vất vả chịu đựng.

      Nàng chỉ cần-----vui vẻ là tốt rồi!

      Hôn lên khuôn mặt trắng mịn như bạch ngọc của nàng, Quân Cơ Lạc lấy hai tay chống má chăm chú nhìn nàng ngủ nở cười an ổn. đêm nay ngủ.

      Sáng sớm hôm sau, Đường Tứ Tứ bị tiếng khóc của đứa đánh thức. Nàng mở to mắt, thấy Quân Cơ Lạc ôm con ngồi bên cạnh. Mà đứa trong lòng khóc lớn. Vẻ mặt Quân Cơ Lạc bất đắc dĩ , bối rối hoảng hốt.

      Bánh xe ngựa nghiến mặt đường phát ra tiếng "xèo xèo", Đường Tứ Tứ giờ mới biết mình ở trong xe ngựa. Quân Cơ Lạc nhìn thấy Đường Tứ Tứ tỉnh vội vàng đem đứa trong lòng như củ khoai lang nóng bỏng tay cho Đường Tứ Tứ ôm.

      Đường Tứ Tứ cúi đầu kiểm tra phát Tiểu Xú Xú bướng bỉnh dính đầy vụn bánh. Nàng nhìn quanh xe ngựa, tìm được bộ quần áo rồi vội vàng thay vào cho con.

      Vất vả lúc Đường Tứ Tứ mới khiến Xú Xú an ổn. Sau khi ăn no uống đủ Tiểu Xú Xú rốt cục cũng ngủ mất. Đường Tứ Tứ lúc này mới có thể để ý tới Quân Cơ Lạc.

      Quân Cơ Lạc biết nàng muốn hỏi chuyện gì nên chờ nàng hỏi mà trả lời luôn:"Tối hôm qua ta với nàng rồi, ta ta đưa nàng và con tảo mộ."

      "Mợ có biết ?" Đường Tứ Tứ nhìn đứa trong ngực thực rất đáng , nhịn được cúi xuống hôn lên khuôn mặt bụ bẫm của con.

      Ngoài cửa sổ có ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào, chiếu gương mặt nàng khiến nó như tỏa ra hào quang khiến nàng trở nên vô cùng xinh đẹp động lòng người. Quân Cơ Lạc bĩu môi, tiến gần tới, xấu xa hôn lên gương mặt của nàng.

      "Thực nên sinh con trai, sinh con trai để nó tranh mất nàng với ta..." Sau khi hôn nàng dùng ánh mắt lên án nhìn đứa trong lòng Đường Tứ Tứ.

      "Thiếp hỏi chàng mà, chúng ta mợ có biết ?" Nàng vỗ vỗ vào sau ót của , hỏi lại lần nữa.

      "Nàng yên tâm, tất cả đều ổn thỏa rồi, hết thảy đều nằm trong kế hoạch của ta." Quân Cơ Lac tự kiêu , sau đó ngẩng đầu ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Đường Tứ Tứ cũng nhìn theo.

      Lúc này xe ngựa của bọn họ chạy đường rộng rãi, xa xa là núi cao xanh ngát, núi non trùng điệp nối tiếp nhau, màu xanh trải rộng vô tận, cảnh tướng vô cùng hùng vĩ.

      Xe ngựa chạy đường khoảng hai canh giờ tới bên bờ con sông. Cạnh bờ sông chiếc thuyền lớn đợi sẵn. Quân Cơ Lạc cẩn thận đỡ hai mẹ con Đường Tứ Tứ lên thuyền, lệnh cho Thanh Nhi báo với nhà đò rời thuyền.

      Chiếc thuyền rẽ nước mà .Quân Cơ Lạc với Đường Tứ Tứ:" ra hàng năm ta đều tới đây. Nhưng bây giờ mới đưa nàng và con tới. Tứ Tứ, ba ngày này... Chúng ta nên suy nghĩ tới những chuyện vui. Nàng chỉ cần dạo chơi vui vẻ là được!" lại thêm:"Tứ Tứ, nàng nhớ kỹ, cái gì của ta đều là của nàng. tại nàng hãy nhớ kỹ lời này!"

      Thuyền lớn bơi sông khoảng ba bốn canh giờ rồi ngừng tại bến của huyện . Quân Cơ Lạc đội mũ có màn che, nắm tay Đường Tứ Tứ ra ngoài khoang thuyền. Bên cạnh bến có lập tấm bia đá, bia khắc hai chữ "Mặc thành".

      Mấy người tìm khách điếm tốt nhất nghỉ lại. Đến ban đêm, chờ khi Đường Tứ Tứ dỗ đứa ngủ xong, Quân Cơ Lạc lần này thông minh hơn, sợ Tiểu Xú Xú làm hỏng chuyện tốt của liền sai Thanh nhi và bà vú chăm sóc đứa . Sau khi Tứ Tứ ngủ, vô cùng săn sóc ôm Đường Tứ Tứ tới ôn tuyền sau khách điếm tắm. Đương nhiên, với tính cách của Quân Cơ Lạc, có khả năng ngoan ngoãn làm Liễu Hạ Huệ.
      Last edited: 27/6/16
      Layla06, tart_trung, thuytlu19 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :