1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai (Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 88: Kỹ năng thứ năm của Cửu Thiên Tuế: Trừ nội chấn ngoại!
      Edit: Tiểu Di




      Hừng đông, Đường Tứ Tứ bị Thanh Nhi làm tỉnh lại.

      Đêm qua Đường Tứ Tứ bị Quân Cơ Lạc hung hăng tra tấn đêm, giờ rời giường, chỉ cảm thấy toàn thân như là bị cái gì nghiền áp qua mạnh. Nhưng cố tình nàng lại thể với Thanh Nhi tình hình thực tế.

      "Nhị tiểu thư, Cửu Thiên Tuế ở nhà ăn chờ người." Thanh Nhi thấy lông mày Đường Tứ Tứ cau chặt, nàng tưởng do đổi giường mới nên thể ngủ ngon.

      "Thanh Nhi, em cho người chuẩn bị chút nước ấm cho ta trước ." Khi Đường Tứ Tứ chuyện, sợ bị Thanh Nhi nhìn thấy ấn ký lưu lại cổ nàng, còn dùng tay khép lại cổ áo.

      Nhưng ra Thanh Nhi nhìn nàng, nàng ấy lui xuống theo cầu của Đường Tứ Tứ sai người chuẩn bị nước ấm. Chỉ chốc lát sau nước ấm được chuẩn bị tốt, Đường Tứ Tứ liền lệnh Thanh Nhi ở cửa canh chừng, mà nàng tự cởi y phục, lập tức vào thùng tắm.

      Hơi nóng bốc dày trong thùng tắm, nước ấm áp tưới lên da thịt trắng noãn của nàng, làm cho nàng thoải mái nhắm lại hai mắt.

      Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tầy gang, nàng lập tức cảm giác được đạo bóng đen như núi hướng nàng mà đến. Nàng mở mắt ra vừa thấy, thân mình bị dọa co rụt lại, bọt nước liền rơi xuống nước.

      "Ngươi, sao ngươi vào đây được?" Nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Quân Cơ Lạc, Đường Tứ Tứ nghiến răng nghe ken két.

      Hôm nay Quân Cơ Lạc mặc áo dài, tay áo thêu hoa văn màu đen, thân hình cao ngất, vô cùng phong nhã. sờ sờ chiếc cằm bóng loáng của mình, có chút vô tội .

      "Tứ Tứ, ta nhớ tối hôm qua ta với nàng, trong phủ này chính là hang hồ ly. Cho nên về sau khi nàng tắm hoặc là thay y phục, nhìn thấy ta đột nhiên xuất , nhất định phải học thành thói quen, học thành bình tĩnh, đương nhiên còn phải học cách thừa nhận."

      chuyện, ánh mắt còn hướng trước ngực Đường Tứ Tứ ngắm cái, sau làm bộ như "hảo tâm" nhắc nhở , "Còn nữa, hình như ta nhìn thấy cái gì nên xem đó..."

      Đường Tứ Tứ theo ánh mắt nhìn qua, phát cảnh xuân trước ngực mình lộ ra ngoài. Nàng hoảng hốt dùng tay che ở trước ngực.

      Tay Quân Cơ Lạc nhéo nhéo khuôn mặt non mềm của nàng, lại nghiêm trang lên án , " còn kịp rồi, cái nên xem vừa rồi ta đều thấy được. Tứ Tứ, , thân thể nàng chỗ nào cũng được.

      Duy nhất làm cho ta cảm thấy được hài lòng chính là hai cái bánh bao trước ngực nàng còn có chút . Nhưng cũng sao, về sau, ta cam đoan nhất định đem hai cái bánh bao của nàng thúc dục, làm cho chúng nó biến thành bánh bao lớn."

      "Quân Cơ Lạc, ngươi có còn vô sỉ hơn nữa ?" Đường Tứ Tứ khóc ra nước mắt, hận thể tìm khối đậu hủ đụng đầu.

      "Hết rồi!" Quân Cơ Lạc còn thập phần nghiêm túc lắc đầu.

      "Ngươi chết !" Đường Tứ Tứ hất nước trong thùng tắm lên người Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc hé miệng cười, thân mình né sang bên cạnh, nhưng lại nhịn được đùa cợt tiếp, "Tứ Tứ, nàng dùng nước hắt ta, chẳng lẽ là muốn thân thể của ta bị ẩm ướt dụ dỗ nàng, sau đó hai chúng ta lại lần nữa bốc cháy hừng hực như tối hôm qua."

      biết xấu hổ đến nước này, Đường Tứ Tứ quả thực còn cách nào để nhìn thẳng .

      "Ngươi chết !" Dù cho có tu dưỡng, nhưng khi gặp được Quân Cơ Lạc, cũng khắc chế được phải thốt lời thô tục. Đường Tứ Tứ cảm thấy chỉ có bốn chữ này mới có thể khái quát tâm tình giận sôi của nàng.
      Quân Cơ Lạc thấy lần này nàng thực bị chọc giận, đôi mắt phượng của híp lại, khóe miệng lên hình cung giảo hoạt. Có đôi khi, nam nhân chiếm thân thể nữ nhân, cũng đại biểu chiếm được lòng của nàng.

      tại cần phải làm là - tàn phá, tàn phá, rồi lại tàn phá... Chỉ có như vậy, mới có thể đem tư tưởng sai lầm của nàng chút là cậu, chút là đệ đệ của nàng sửa lại cho đúng.

      Hừ hừ! Nữ nhân của chỉ có thể dựa vào !

      Về phần Đường Tử An, chỉ là tiểu tử ngốc còn chưa dứt sữa. Mà Trì Lệ Dập, rất cáo già ... Nếu đem thê tử mình dạy dỗ cho tốt trước, tuyệt đối tin tưởng nữ nhân này có năng lực đem phu quân như đóng gói bán .

      Đến lúc đó, chẳng phải là tiền mất tật mang sao.

      "Được rồi, đùa giỡn với nàng nữa. Nàng tiếp tục tắm , tốt nhất tắm cho thơm ngào ngạt chút. Ta đến nhà ăn chờ nàng!" Sáng tinh mơ, ngại mấy chục gia đinh võ công cao cường canh cửa kia, đương nhiên có khả năng đối với Đường Tứ Tứ làm bừa hành động Bá Vương ngạnh thượng cung.

      Đường Tứ Tứ thấy sau khi xong, liền vòng đến sau bình phong biến mất, nàng mới nhàng thở ra. Nhưng nàng nào dám ở trong thùng tắm lâu nữa. Nàng vội vàng tắm rửa thân mình tốt, từ trong thùng tắm đứng dậy vòng đến sau bình phong lấy y phục ra thay.

      Chỉ là...

      "Quân Cơ Lạc, cha mẹ ngươi hồi có bạc cho ngươi thỉnh bà vú, cho nên ai dạy dỗ ngươi đúng ?" Đường Tứ Tứ nhìn thấy hồn tránh ở sau bình phong là con cầm thú nào đó, ngũ tạng lục phủ của nàng tức giận đến mức muốn lệch vị trí.

      Thanh Nhi canh ở cửa đại khái là nghe được thanh , vội vàng gõ cửa , "Nhị tiểu thư, làm sao vậy?"

      " có việc gì!" Đường Tứ Tứ cũng sợ nếu chẳng may Thanh Nhi vọt vào nhìn thấy dáng vẻ ái muội này của nàng cùng Quân Cơ Lạc, nàng vội vàng chột dạ hô với ngoài cửa.

      Mà lúc này Quân Cơ Lạc tay ôm lấy eo nhắn của nàng, cúi người xuống nhàng hôn lên cánh môi của nàng, sau đó mới dùng cái trán cọ cọ lên cái trán của nàng, cực kì thân mật và ái muội, "Tứ Tứ, đừng trách ta. Cũng tại bộ dáng nàng khi mặc y phục rất đẹp. Ta nhịn được..." Sau khi thành công nhìn thấy uất giận mặt Đường Tứ Tứ mới buông nàng ra.

      "Lần này thực đùa nàng, ở nhà ăn chờ nàng." xong liền di chuyển cơ quan trong phòng, vách tường dựa vào giường liền tiếng động xoay ra, xuất cái cửa hang. Sau khi Quân Cơ Lạc vào, vách tường lại chậm rãi đóng lại.

      Đường Tứ Tứ là bị dọa sợ rồi, nàng phi thường cấp tốc mặc xong y phục, sau đó mở cửa cho Thanh Nhi chải đầu cho nàng. Thanh Nhi tay chân lanh lẹ làm cho nàng cái búi tóc tân phụ đương thời lưu hành.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 88: Kỹ năng thứ năm của Cửu Thiên Tuế: Trừ nội chấn ngoại!
      Edit: Tiểu Di


      Đường Tứ Tứ nhìn mình trong gương đồng, trong khoảnh khắc giật mình. Kiếp trước khi nàng gả cho Mộ Dung Nhược Hồng, ngày hôm sau Thanh Nhi cũng làm cho nàng loại búi tóc này. Khi đó lòng nàng tràn đầy đều là tình đối với ta, lại hồn nhiên nhìn thấu tình cảnh của mình khi đó.

      Mộ Dung Nhược Hồng được Mộ Dung Long Thịnh thích, địa vị của nàng nơi nào cũng cao. Mỗi lần nàng ở bên ngoài bị tức giận, Mộ Dung Nhược Hồng liền khuyên bảo nàng, nhất định phải nhẫn, nhất định phải nhẫn, nhẫn qua được là có thể trở thành người tất cả mọi người.

      Trong đoạn thời gian đó, nàng chậm rãi thu liễm tính tình kiêu căng của Đường gia Nhị tiểu thư trước khi thành thân, vì , nàng nén giận, khắp nơi đều xem sắc mặt người. Vì , thấp cổ bé họng, mất hết mặt mũi mình còn liên lụy đời danh của cậu mình.

      Kiếp này, thế nhưng nàng lại gả cho đại hoạn quan. A , phải là gả cho tên vô sỉ giả rất giả.

      Nàng cũng muốn sống qua ngày như kiếp trước với kẻ bất lực.

      Đại khái sau nén nhang, Đường Tứ Tứ mới dẫn Thanh Nhi tới nhà ăn. Quân Cơ Lạc vẫn còn chờ nàng. Nhìn thấy nàng lại, liền phất tay cho người múc đồ ăn cho nàng. Trước khi Đường Tứ Tứ động đũa, Quân Cơ Lạc , "Nếu nàng gả vào. Về sau chính là nữ chủ nhân trong phủ, người trong phủ nàng có thể tùy ý sai phái.

      Đương nhiên, nếu nàng cảm thấy ở trong phủ mãi cũng vui, cũng có thể ra ngoài phủ, trừ bỏ hai chuyện giết người và vụng trộm nam nhân là được cho phép. Còn lại nàng muốn chơi đùa như thế nào, ta đều có thể che chở cho nàng."

      Đường Tứ Tứ hừ , hướng tỏ vẻ mình có nghe.

      "Vậy ăn cơm !" Quân Cơ Lạc vừa lòng gật đầu, bưng lên bát đũa liền động tác tao nhã ăn bữa sáng. Đường Tứ Tứ lại đợi chờ, cũng có nghe muốn đem quyền sở hữu tài sản trong phủ giao cho nàng, nàng liền biết Quân Cơ Lạc là lấy lời dễ nghe dỗ nàng.

      Đường Tứ Tứ cầm lấy chiếc đũa liền im lặng lặng lẽ ăn cơm. Quân Cơ Lạc dùng khóe mắt quét nàng vài lần, liền đại khái biết khẩu vị của Đường Tứ Tứ.

      Khi bữa sáng của hai người gần chấm dứt, đột nhiên có tên tiểu thái giám được quản gia dẫn vào. mặt tiểu thái giám kia mang theo dáng vẻ cấp tốc vội vàng xao động, giống như là chỉ bẩm báo cho Quân Cơ Lạc.

      Quân Cơ Lạc đứng lên đến trước mặt tiểu thái giám kia, tiểu thái giám hạ giọng đem tình huống trong cung bẩm báo phen. Quân Cơ Lạc nghe xong tiểu thái giám bẩm báo, sắc mặt chợt trầm xuống, con ngươi u ám bắt đầu quay cuồng tia nhìn như chim ưng hung ác.

      lập tức quay đầu lại, với Đường Tứ Tứ, "Mấy ngày nay nàng đừng rời khỏi nhà. Ta tiến cung chuyến!"

      "Làm sao vậy?" Đường Tứ Tứ rất ít khi nhìn thấy phản ứng của Quân Cơ Lạc như vậy, mày của nàng khỏi nhướng lên.

      Quân Cơ Lạc cúi xuống, sâu sắc nhìn nàng cái, mím môi , "Hoàng Thượng xảy ra chuyện, trong cung có thể phải đổi ngôi!"

      Sau khi lưu lại lời này, Quân Cơ Lạc liền sải bước ra khỏi nhà ăn. Mà Đường Tứ Tứ nghe được lời này của cũng lờ mờ. Nếu Mộ Dung Long Thịnh xảy ra chuyện, hành động tranh quyền tàn khốc của mấy hoàng tử kia bắt đầu trình diễn.

      Kiếp trước, nàng trải qua quá trình chiến tranh tranh quyền tàn khốc kia. Mộ Dung Thái tử, Mộ Dung Nhược Hồng, còn có Thân vương ở đất phong sớm mưu đồ gây rối... Cuối cùng ai cũng đều muốn ngồi ngai vàng kia. Ở trước mặt hoàng quyền, giết chóc thành thái độ bình thường, dân chúng vô tội bị giẫm lên, cuối cùng chỉ có người có thể giẫm lên đống xương cốt trắng như tuyết bước lên ngôi vị hoàng đế cao nhất kia.

      Đường Tứ Tứ suy nghĩ, vẫn là hy vọng giống như kiếp trước. chỉ có vì dân chúng, cũng vì chính nàng. tại nàng gả cho đại hoạn quan Quân Cơ Lạc, nếu Hoàng Thượng gặp chuyện may, đám hoàng tử này nhất định muốn giết Quân Cơ Lạc để lung lạc dân tâm.

      Tuy rằng nàng thừa nhận Quân Cơ Lạc người này quá vô sỉ, nhưng dù ti tiện, cũng ti tiện bằng Mộ Dung Nhược Hồng cùng Mộ Dung Ôn Trạch hai người.

      Nếu có thể, nàng vẫn là hy vọng hết thảy duy trì nguyên trạng.

      Đương nhiên cũng vì cho cậu mình có thể tính toán tốt trước tiên, nàng cho Thanh Nhi tìm người đáng tin cậy đem tin tức nàng biết được cho Trì Lệ Dập.

      Hoàng cung, trong tẩm điện của Mộ Dung Long Thịnh.

      đám ngự y đông nghịt vô cùng lo lắng hạ giọng thương lượng bệnh tình của Hoàng Thượng, cuối cùng người đứng đầu Thái y viện là Thường Thanh Chính đứng ra, đối với Thái tử Mộ Dung Ôn Trạch còn có Ngũ hoàng tử Mộ Dung Nhược Hồng vô cùng lo lắng chờ đợi tin tức , "Thái tử điện hạ, Ngũ hoàng tử... Căn cứ vào chúng vi thần chẩn đoán, Hoàng Thượng thân mắc nhiệt độc, thận hư hao hụt nghiêm trọng, lại dùng kim đan quá lượng... Chỉ sợ phải..."

      Thường Thanh Chính đến đây, liền phù phù quỳ xuống, lại nơm nớp lo sợ , "Thái tử điện hạ, Ngũ hoàng tử... Chúng vi thần làm hết khả năng."

      Ý tứ lời này của Thường Thanh Chính làm cho Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng ngẩng đầu, hai người nhìn nhau liếc mắt cái, trong mắt lướt qua tia khát máu giết chóc.

      “Cửu Thiên Tuế đến!" Thanh sắc nhọn của thái giám ở cửa đại vang lên.

      Thân ảnh tuấn của Quân Cơ Lạc rất nhanh xuất ở trong điện, xuất làm cho ngự y cùng thái giám trong điện đều quỳ xuống. Quân Cơ Lạc tới trước giường, cẩn thận kiểm tra Mộ Dung Long Thịnh, phát sắc mặt Mộ Dung Long Thịnh u ám, đồng tử tan rã có tiêu cự, khóe miệng còn có nước miếng màu trắng vẫn tràn ra bên ngoài.

      cúi đầu, ở bên tai Mộ Dung Long Thịnh gọi, Mộ Dung Long Thịnh hoàn toàn có phản ứng.

      Từ đủ loại tình huống xem ra, chứng minh bệnh tình ta trận này đột phát cực kỳ hung mãnh.

      "Thường thái y, rốt cuộc long thể bệ hạ là ở tình huống gì?" Quân Cơ Lạc nhìn về phía Thường Thanh Chính. Thường Thanh Chính lau mồ hôi trán, đem lời vừa rồi với Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng lặp lại lần.

      "Đám vô liêm sỉ các ngươi! Các ngươi vẫn chưa làm hết sức, dám phát ngôn bệ hạ cứu được sao?" Quân Cơ Lạc nâng chân lên, liền đá vào người Thường Thanh Chính. Thường Thanh Chính ăn đau, phủ phục ngã xuống đất, nhưng dám thêm cái gì.

      Mà Mộ Dung Nhược Hồng phía sau lại đứng ra lạnh giọng châm biếm, "Cửu Thiên Tuế, Thường ngự y chính là chủ tọa của Thái y viện, ngài nhìn công lao của cũng phải nhìn khổ lao nhiều năm của , cũng nên tôn trọng chút. Bằng , ngài đây là dọa tâm của ngự y cả Thái y viện."

      Mộ Dung Nhược Hồng tại ước gì Mộ Dung Long Thịnh có thể băng hà. Như vậy Quân Cơ Lạc kiêu ngạo ương ngạnh liền mất chỗ dựa vững chắc, gã này thể bật lại. Rồi sau đó, liền có thể đem nhục nhã mấy ngày nay phải chịu toàn bộ tính hết vào ta.

      Quân Cơ Lạc khinh miệt nhìn bộ dáng chó cùng rứt giậu châm ngòi ly gián của Mộ Dung Nhược Hồng, cười nhạo , "Chó chính là chó, vĩnh viễn thay đổi được bản tính sủa người."

      dừng chút, ánh mắt lại sắc bén nhìn về phía Thái tử Mộ Dung Ôn Trạch, "Thái tử điện hạ, ngươi ra vài câu? Chẳng lẽ muốn cho Ngũ hoàng tử đem lòng người đều thu mua ngươi mới mở miệng. Nếu ngươi là đánh chủ ý muốn bàng quan, vậy bản đốc có lỗi với ngươi, người dám coi rẻ bản đốc đều bao giờ được yên ổn!"

      Mộ Dung Ôn Trạch bị điểm danh, quay đầu lại, ánh mắt ngoan độc trừng nhìn Mộ Dung Nhược Hồng, thanh lạnh lùng , "Ngươi câm miệng cho ta!"

      Mộ Dung Nhược Hồng bị ta quát như vậy, gã mới tâm cam tình nguyện ngậm miệng lại.

      "Tam hoàng tử đến!" Thái giám canh cửa ở phía sau lại cao giọng . Mà khi thanh thái giám thông bẩm vừa rơi xuống, ở chỗ cửa thấy tam hoàng tử mấy tháng tiến cung ngồi ở xe lăn được người đẩy vào.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 89: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (1)
      Edit: Tiểu Di

      "Tam hoàng tử đến!" Thái giám canh cửa ở phía sau lại cao giọng . Mà khi thanh thái giám thông bẩm vừa dứt, ở chỗ cửa thấy tam hoàng tử mấy tháng tiến cung ngồi ở xe lăn được người đẩy vào.

      Mộ Dung Ôn Trạch và Mộ Dung Nhược Hồng hai người hẹn mà cùng nheo lại ánh mắt, tuy rằng phụ hoàng bọn họ là ngất khi lâm triều, nhưng bọn họ cho người phong tỏa tin tức. Quân Cơ Lạc có thể biết tin, điểm này kỳ quái. Bởi vì trước mắt trong hoàng cung này đều là người của . Nhưng Tam đệ/Tam ca của bọn họ kia mấy tháng có tiến cung lại có thể mau biết tin tức như vậy, hơn nữa còn tiến cung, này làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa.

      Nhưng Quân Cơ Lạc đối với ta giờ phút này xuất chút cảm giác ngoài ý muốn đều có.

      Mộ Dung Quân Thương đến trước mặt mọi người, sắc mặt tái nhợt, ngày hè nóng bức người lại bọc áo choàng lông cáo màu tuyết trắng, khớp tay gầy trơ xương khoát lên bệ tay xe lăn, làm cho người ta có loại cảm giác trầm ổn. Mắt hoa đào hẹp dài hơi hơi chớp, thu hút người như mặt trời mới mọc cao, ánh mắt đảo rất nhanh qua những người trong điện, cuối cùng dừng ở người Quân Cơ Lạc.

      "Cửu Thiên Tuế, lâu gặp." Tuy rằng thanh suy yếu, lại tự dưng làm cho người ta loại cảm giác trầm liễm.

      "Tam hoàng tử, đúng là lâu găp." Quân Cơ Lạc hai tay chắp sau, đôi mắt nhìn về phía Mộ Dung Quân Thương theo thói quen nheo lại, sâu trong con ngươi u ám lên tia nhìn sắc bén.

      chưa bao giờ đem hai tên hoàng tử Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng này để vào mắt, bởi vì hai người này căn bản phải đối thủ của . Nhưng đối với tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương, lại có loại cảm giác kỳ phùng địch thủ.

      Mộ Dung Nhược Hồng tựa tiếu phi tiếu , "Tam ca, tin tức của huynh rất linh thông. Phụ hoàng chúng ta vừa xảy ra chuyện, huynh liền tiến cung."

      Mộ Dung Quân Thương như tượng Phật ngồi ngay ngắn ở xe lăn, cử chỉ mặt bình tĩnh như mặt nước sóng, "Phận làm con, có thể trước tiên biết tin tức phụ thân mình, đây là chuyện rất bình thường."

      Sau khi thanh gầy yếu ra, liền đẩy xe lăn tới cạnh long tháp nhìn Mộ Dung Long Thịnh.

      Chỉ chốc lát sau, lại ngước mắt nhìn về hướng Thường Thanh Chính hỏi bệnh tình của Mộ Dung Long Thịnh. Thường Thanh Chính lại đem lời phía trước qua với Mộ Dung Quân Thương. Mộ Dung Quân Thương trầm mặc lát, ngón tay gầy trơ xương bấm trong lòng bàn tay, trong mắt hoa đào hẹp dài che đậy tầng bóng ma.

      "Thường thái y, nếu là thái y vừa mới vào cung chẩn đoán cho phụ hoàng ta ra kết quả này, tình cảm có thể tha thứ. Nhưng là ngươi, ngươi ở trong cung nhiều năm như vậy, lại là chủ tọa Thái y viện, thế nhưng lúc này lại phụ hoàng ta cứu được, ha ha, đúng là buồn cười! Yến Mặc, cho các ngự y khác nhìn xem cái gì mới gọi là cứu được..."

      Yến Mặc đứng phía sau Mộ Dung Quân Thương nhanh chóng rút kiếm, nhấc kiếm hạ kiếm, ngay sau đó giữa điện có cỗ mũi tanh tràn ngập. Nhóm y quan Thái y viện giữa điện ngay sau đó liền thấy Thường Thanh Chính suy sụp tê liệt ngã xuống mặt đất, mà chỗ trái tim ngực bị đâm kiếm, máu tươi ồ ồ chảy ra bên ngoài.

      Giữa điện trừ bỏ Quân Cơ Lạc, những người khác đều ngạc nhiên. Nhất là nhóm y quan, đều thầm sờ ngực mình.

      Mộ Dung Ôn Trạch nhìn thoáng qua Thường Thanh Chính, trong đôi mắt có tia nhìn phức tạp nhanh lướt qua, , "Tam đệ, Thường thái y tốt xấu gì cũng trung thành với hoàng thất nhiều năm như vậy, có công lao cũng có khổ lao."

      Trong tròng mắt đen như ngọc lưu ly nghiêm nghị của Mộ Dung Quân Thương sinh ra tia rực rỡ, bình tĩnh , "Thái tử điện hạ, làm thần tử, chính là phải trung tâm. Nếu tâm đối với Hoàng Thượng khác thường, vậy y thuật của cao siêu có đôi khi thành thủ đoạn mưu hại Hoàng Thượng. Người như thế, giết!"

      Mộ Dung Ôn Trạch nheo mắt, cũng dám nhìn ta nữa, chỉ cảm thấy ánh mắt ta cơ hồ muốn đem cả người nhìn thấu. Mộ Dung Nhược Hồng đứng ở bên cạnh Mộ Dung Ôn Trạch, vừa lúc đem vẻ mặt Mộ Dung Ôn Trạch thu vào đáy mắt.

      Lại kết hợp thái độ hai người Quân Cơ Lạc và Mộ Dung Quân Thương đối với Thường Thanh Chính, suy nghĩ cẩn thận. ra Thường Thanh Chính là người của Mộ Dung Ôn Trạch. Che giấu đúng là đủ sâu...

      Mộ Dung Ôn Trạch cụp mắt, làm người ta thấy vẻ mặt , "Tam đệ, Thường thái y là ngự y tốt nhất của Thái y viện, tại như vậy, ngự y khác càng thể trông cậy vào. Ngươi như vậy làm chậm trễ bệnh tình phụ hoàng."

      Mộ Dung Quân Thương nhàng giương đôi mắt hoa đào của lên, hai mắt u ám sâu thấy đáy như bầu trời đêm, cách bình thản, "Thái tử điện hạ, có Cửu Thiên Tuế, phụ hoàng có việc gì. Cửu Thiên Tuế cùng phụ hoàng, tình cảm quân thần thâm hậu, nếu phụ hoàng xảy ra chuyện, Cửu Thiên Tuế thế tất phải xuôi theo làm đệm."

      Đôi mắt phượng của Quân Cơ Lạc híp thành hai ánh trăng lưỡi liềm cong cong, cười cách tùy tiện, "Tam hoàng tử đúng, có bản đốc, Hoàng Thượng vô luận là như thế nào cũng xảy ra chuyện gì." dừng chút, lại đối với lời của Mộ Dung Quân Thương bổ sung thêm câu, "Tam hoàng tử cơ trí, khó trách Hoàng Thượng coi trọng ngươi, lần trước còn xém phá quy củ lão tổ tông, muốn đem đất phong giàu có nhất của Tiêu Quốc chúng ta ban cho ngươi."

      Mộ Dung Quân Thương mấy câu liền đem trọng trách chữa tốt bệnh của Mộ Dung Long Thịnh đổ lên người . Quân Cơ Lạc cũng keo kiệt hướng Mộ Dung Ôn Trạch và Mộ Dung Nhược Hồng "chỉ điểm", hoàng tử Mộ Dung Long Thịnh nhất chính là Mộ Dung Quân Thương. Ai khác đều là làm nền.

      Lời của Quân Cơ Lạc thành công khơi mào ghen tị của Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng đối với Mộ Dung Quân Thương.

      Trước kia bọn họ cũng có đem Mộ Dung Quân Thương đặt ở trong mắt, bởi trong mắt bọn họ, chẳng qua chỉ là ma ốm có thể sống quá hai mươi lăm tuổi hay còn chưa biết. Nhưng biểu của hôm nay, chỉ là tên ma ốm đơn giản như vậy.

      Có nội thị phía sau lên thông báo, là Tiết thần y được mời tới. Quân Cơ Lạc vung tay lên, liền cho người nhanh mời Tiết thần y vào. Tiết Mạc lưng đeo hòm thuốc, bị thủ hạ có khinh công cao của Quân Cơ Lạc ôm ngang lưng tiến vào hoàng cung.

      Chờ sau khi vào điện, hành lễ cùng vài vị hoàng tử, liền mang hòm thuốc ngồi vào bên giường xem mạch cho Mộ Dung Long Thịnh. Qua thời gian đại khái chén trà, Tiết thần y mới từ ghế cạnh giường đứng dậy, với người chung quanh, "Tình huống Hoàng Thượng có vẻ hung hiểm, nhiệt độc quấn thân, lại dùng kim đan quá lượng, thân mình là rất hư nhược rồi."

      Từ miệng Tiết thần y nghe được tình huống hung hiểm của Mộ Dung Long Thịnh, Mộ Dung Ôn Trạch cúi đầu hơi thấp, mặt ôn nhuận tinh xảo có vẻ vui mừng lặng lẽ lên.

      mặt Mộ Dung Nhược Hồng khắc chế hề biểu ra cái gì, nhưng ra trong lòng vẫn là ước gì tình thế càng loạn càng tốt. Chỉ có rối loạn, mới có thể đục nước béo cò.

      "Bất quá..." Tiết thần y chuyện lại thở mạnh a, "Có ta ở đây, các vị hoàng tử có thể yên tâm."

      Lời này làm cho khóe miệng Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng hẹn mà cùng như trăng khuyết rủ xuống.

      "Chờ ta châm cứu cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng hẳn là rất nhanh tỉnh lại. Tánh mạng Hoàng Thượng ra đáng lo, bất quá đoạn thời gian trong tương lai, ngài ấy vẫn là phải nằm ở giường nghỉ dưỡng mới được." Tiết thần y đem lời hết, liền hướng Quân Cơ Lạc nháy mắt mấy cái, ý nghĩa trong lời của đương nhiên là Quỷ thiếu đạo đức, xem bệnh cho hoàng đế, chẩn kim phải gấp bội mới được.

      Mộ Dung Quân Thương mím môi khóe miệng hơi nhếch lên, gương mặt tái nhợt lên tươi cười thanh nhã ấm áp. "Tiết thần y, ta thay mặt phụ hoàng ta hướng ngươi tiếng đa tạ." đến đây, lại quay đầu lại liếc mắt nhìn Yến Mặc, Yến Mặc tháo hà bao người xuống, Mộ Dung Quân Thương tự mình cầm hà bao đến trước mặt Tiết thần y, "Ta biết Tiết thần y ngài luôn luôn là nhất mạch thiên kim, cho nên ta sớm chuẩn bị tốt chẩn kim. Đây là chẩn kim cho Tiết thần y.”

      Tay đánh mặt tươi cười, huống chi là hoàng tử Mộ Dung Quân Thương ốm yếu chiêu hiền đãi sĩ như vậy, Tiết thần y cười hắc hắc, cũng chối từ nhận chẩn kim của . Trong lòng đối với Tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương này ra sinh ra hảo cảm.

      Mộ Dung Nhược Hồng lại nhìn thuận mắt, "Tam ca, chỉ cần Tiết thần y có thể chữa tốt bệnh của phụ hoàng, phụ hoàng chúng ta đương nhiên ân thưởng to cho . tại mình huynh xuất bạc của mình ra tạ ơn Tiết thần y như vậy, có vẻ hai người ta cùng đại ca keo kiệt."

      Tuy rằng bọn họ thiếu tiền, nhưng trước đó có chuẩn bị, hơn nữa loại chuyện này, bình thường mọi người nhớ kỹ người thứ nhất làm. Cho dù sau này cũng cho Tiết thần y chút bạc, Tiết thần y có thể nhớ kỹ vẫn chỉ là Mộ Dung Quân Thương.

      Sắc mặt Mộ Dung Quân Thương chợt chuyển lạnh, chỉ lãnh đạm , "Trong lòng ta, phụ hoàng là vô giá. Chút bạc ấy là bản thân ta lấy ra tạ ơn Tiết thần y, là tâm ý của ta. Cùng ân thưởng về sau của phụ hoàng là quan hệ. Nếu các ngươi bất mãn, cũng có thể bỏ tiền cho Tiết thần y."

      Lời của như vậy đem lời của Mộ Dung Nhược Hồng bác qua. Trong lòng Mộ Dung Nhược Hồng phẫn nộ hờn dỗi, Tam ca này đơn giản.

      Quân Cơ Lạc hai tay ôm ngực, bộ dáng người ngoài cuộc nhìn mấy vị hoàng tử tranh đấu. Dù sao cũng phải muốn cướp ngôi vị hoàng đế, có thể miễn phí xem trận xiếc khỉ đùa giỡn, làm sao có vui vẻ mà làm đâu.

      Tiết thần y trở lại cạnh giường, bắt đầu xuất ra ngân châm ở mạch của Mộ Dung Long Thịnh châm cứu. Đại khái qua nén nhang, Tiết thần y hoàn thành chuyện phải làm.

      Mà lúc này nằm giường Mộ Dung Long Thịnh yếu ớt chuyển tỉnh. Mộ Dung Long Thịnh tỉnh như vậy, Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng liền nhanh vây quanh, mặt hai người tràn đầy thần sắc lo lắng, "Phụ hoàng, tại ngài cảm giác thế nào? Tốt hơn nhiều ?"

      "Cơ Lạc! Cơ Lạc..." Mộ Dung Long Thịnh đau đầu kịch liệt, nhưng lại thích nhìn mặt hai người chen chúc tại cạnh giường , mở miệng câu đầu tiên gọi chính là tên Quân Cơ Lạc.

      Quân Cơ Lạc đẩy hai người đứng cạnh giường ra, đến bên giường, vẻ mặt nghiêm nghị, "Hoàng Thượng, ngài cảm thấy thế nào?"

      "Cơ Lạc, ngươi tới với trẫm, rốt cuộc trẫm làm sao vậy?" tín nhiệm Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng.

      "Hoàng Thượng, Tiết thần y người ngài có nhiệt độc, còn có chính là dùng kim đan quá lượng. Nhưng sao, Tiết thần y giúp ngài châm cứu. Ngài chỉ cần nghỉ ngơi nhiều hơn là được." Quân Cơ Lạc có giấu diếm, đem bệnh tình ta ra.

      Mộ Dung Long Thịnh từ miệng Quân Cơ Lạc biết mình có nguy hiểm đến tánh mạng, tảng đá đè cổ họng mới hạ xuống.

      "Cơ Lạc, giúp trẫm trọng thưởng Tiết thần y!"

      "Dạ!"

      "Phụ hoàng!" Mộ Dung Quân Thương đẩy xe lăn tới cạnh bên. Mộ Dung Long Thịnh thấy được con thứ ba Mộ Dung Quân Thương mấy tháng nay có tiến cung, trong cặp mắt đục ngầu chịu nổi lên chút ánh sáng.

      "Thương nhi!" giọng kêu, mặt có nụ cười hiền lành khi phụ thân nhìn thấy hài tử.

      "Phụ hoàng, tại ngài cảm thấy thế nào?" Mộ Dung Quân Thương ho vài tiếng, mặt bệnh tật lên chút vẻ vui mừng. Mộ Dung Long Thịnh trong lòng ấm áp, oán trách , "Sao nào mấy ngày nay ngươi lại tiến cung. Nếu lần này phải phụ hoàng ngươi bị bệnh, phải là ngươi còn chuẩn bị tiến cung luôn sao."

      "Phụ hoàng, về sau nhất định nhi thần tiến cung thăm ngài nhiều hơn." Mộ Dung Quân Thương cười nhợt nhạt, đôi mắt hoa đào đối mặt với Mộ Dung Long Thịnh trong như suối nước, vẫn là loại nước suối có thể ràng nhìn thấy con cá ở trong bơi lội.

      Mộ Dung Long Thịnh vui mừng gật đầu.

      Mộ Dung Quân Thương lại duỗi tay cầm tay Mộ Dung Long Thịnh , "Phụ hoàng, trước đây bệnh của nhi thần quá nặng, thể tiến cung, liền ở trong phủ vì ngài chép “Kim Cương Kinh”, “Đàn kinh”, “A Di Đà Kinh”, “Vô Lượng Thọ Kinh”, để nhi thần cho Yến Mặc đem kinh thư này đến Già Lam tự, cho Nhất Nặc Đại sư thiêu, vì ngài cầu phúc."

      Có con nên làm như thế.

      Mộ Dung Long Thịnh trong lòng kiêu ngạo nghĩ. Hài tử này của tuy rằng là nhu nhược nhất trong tất cả các hoàng tử, nhưng lại là tri kỷ nhất.

      Quân Cơ Lạc lời nào, bình tĩnh nhàn nhã nhìn sóng ngầm mãnh liệt nổi lên trong bầu khí yên bình này. cùng Tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương sớm là đối thủ, Mộ Dung Quân Thương biết nội tình của , cũng biết nội tình của Mộ Dung Quân Thương.

      Nhưng còn chưa tới thời điểm hai người bọn xé rách da mặt nhau, liền chỉ xem. Dù sao có câu vừa rồi của , hai người Mộ Dung Ôn Trạch cùng Mộ Dung Nhược Hồng cũng tìm Mộ Dung Quân Thương gây náo loạn.

      Ai, bất quá lại , cùng đám đại lão gia tâm cơ lòng dạ hiểm độc như vậy chơi, đúng là có cảm giác thành tựu như về nhà dạy dỗ tiểu thê tử của .

      Trong hai ngày sau, Mộ Dung Long Thịnh cần người chiếu cố, Quân Cơ Lạc vẫn hầu hạ ở bên này. Tới buổi tối ngày thứ ba, thái tử Mộ Dung Ôn Trạch nguyện ý chiếu cố Mộ Dung Long Thịnh, Quân Cơ Lạc được rảnh, liền trở về nhà chuyến.

      Mà sau khi Quân Cơ Lạc rời , Mộ Dung Ôn Trạch liền sai người đem Đường Vân Nhiễm đưa đến tẩm điện của Mộ Dung Long Thịnh.

      Đường Tứ Tứ sớm ngủ. Nhưng tự nhiên , nàng cảm giác ngực lạnh lẽo, người giống như bị vật gì đè nặng. Nàng cả kinh tỉnh dậy, liền chống lại ánh hào quang chói mắt lóe lên trong đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 90: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (2)
      Edit: Tiểu Di




      Đường Tứ Tứ sớm ngủ. Nhưng hiểu sao, nàng cảm giác ngực lạnh lẽo, người giống như bị vật gì đè nặng. Nàng cả kinh tỉnh dậy, liền chống lại ánh hào quang chói mắt lóe lên trong đôi mắt u ám của Quân Cơ Lạc.

      "Ngươi... Sao ngươi lại quay về?" Đường Tứ Tứ theo bản năng hỏi ra tiếng, nhưng lại đột nhiên nhớ tới bên ngoài còn có người gác đêm, nàng đè thấp lượng.

      "Vì sao thể về? Ngày mai chính là ngày nàng lại mặt mà. Địa vị của nàng ở nhà mẹ đẻ còn phải do ta chống đỡ cho nàng đấy, ta trở lại, ngày mai nàng trở về còn phải chịu tức giận." Quân Cơ Lạc ngửi mùi thơm cơ thể người nàng, khóe miệng hơi giương lên, tựa đầu vào trong ngực của nàng.

      Tay Đường Tứ Tứ nhanh nhẹn vỗ vỗ mặt , nàng chau chặt mày , " tại Hoàng Thượng rốt cuộc thế nào?"

      "Có lão Tiết, hết thảy đều tốt." Quân Cơ Lạc hừ , đối đáp với nàng đôi câu, liền lại ở thân thể nàng làm xằng làm bậy. Đường Tứ Tứ vừa tức vừa giận, nhưng đối với sắc lang này có cách nào.

      Nàng uy hiếp , "Ngươi đừng tiếp tục lộn xộn. Bằng ta liền kêu người!"

      "Kêu , kêu ! Tốt nhất làm cho tất cả người trong Hoàng Thành biết nàng gả cho tên thái giám giả. Đến lúc đó hai phu thê chúng ta cùng nhau bị chém đầu. Kiếp sau ta lại quấn quít lấy nàng." vui vẻ cười tiếng, hô hấp cũng trở nên dồn dập hẳn lên.

      Đường Tứ Tứ từ chối vài lần, là tránh thoát , liền nhấc chân đá . Quân Cơ Lạc đơn giản dùng chân của mình đem hai đùi nàng áp chế mạnh, Đường Tứ Tứ hoàn toàn bị nắm trong tay , nàng chỉ có thể thử nhe răng há miệng ở trong lòng thầm trộm mắng .

      "Tứ Tứ, mấy ngày nay, ta có thể thường xuyên ở trong phủ. Nàng phải nhớ kỹ, nếu có việc gì tuyệt đối đừng rời khỏi nhà. tại là thời buổi rối loạn, ở trong Hoàng Thành này biết có bao nhiêu người muốn lợi dụng nàng đâu." Khi lời này, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên, "Còn có nàng phải nhớ kỹ, nếu là Tam hoàng tử bởi vì chuyện linh tinh tìm tới nàng. Nàng nên ghi khắc, nàng là người có phu quân."

      Lời này mang theo nồng đặc vị dấm chua. ràng nội tình của Mộ Dung Quân Thương, trước kia ta vẫn có tìm được nhược điểm của , tại cưới Đường Tứ Tứ, theo ý nghĩa nào đó mà , có thể Đường Tứ Tứ là nhược điểm của .

      Mộ Dung Quân Thương rất thông minh, ta làm sao có thể buông tha cơ hội đối phó như thế này chứ.

      Mà nếu ta ra tay, chiêu số có thể dùng đối với Đường Tứ Tứ chính là "mỹ nam kế". Con mẹ nó! Cưới vợ khó, giữ vợ càng khó hơn.

      Tuy rằng Đường Tứ Tứ hay cùng Quân Cơ Lạc giận dỗi, nhưng khi chuyện này nàng làm trái ý . Kiếp trước nàng cùng Mộ Dung Quân Thương cũng gặp qua vài lần, trong trí nhớ là chỉ tên hoàng tử ngồi xe lăn. Nhưng chính là người như vậy, thế nhưng cuối cùng lại lừa người trong thiên hạ.

      căn bản có ngồi xe lăn , còn bước như bay. Bất quá, cuối cùng Tam hoàng tử này vẫn là trúng độc chết. Nàng biết người hạ độc là Đường Vân Nhiễm, nhưng Đường Vân Nhiễm giết bằng thuốc độc như thế nào, nàng .

      Đường Tứ Tứ còn muốn mở miệng hướng hỏi thăm ít chuyện tình trong cung. Nhưng Quân Cơ Lạc hiển nhiên chuẩn bị cùng nàng nhiều lời. ở trong cung thủ ba ngày hai đêm, muốn nhất là làm việc thôi, tất nhiên là việc ở giường dạy dỗ thê tử của mình tốt.

      bá đạo che lại cặp môi thơm của nàng, đầu lưỡi linh hoạt như nhập nơi người, ở trong miệng nàng chơi đùa , đầu lưỡi Đường Tứ Tứ mạnh mẽ phản kháng, nhưng liền mê hoặc cái lưỡi đinh hương của nàng cùng cái lưỡi linh hoạt của quấn quýt vào nhau.

      Đầu lưỡi của Đường Tứ Tứ rất nhanh run lên, toàn thân cũng thiếu chút nữa thở nổi. Quân Cơ Lạc rời khỏi môi của nàng, nhưng cũng có cho nàng bao nhiêu thời gian thở. như là người thành kính triều bái, hai tay đường hướng xuống, nhàng vuốt ve hai khối tròn mềm mại của nàng.

      Thân thể non nớt của Đường Tứ Tứ căn bản chống cự được dụ hoặc, nàng cắn răng, liều mạng làm cho mình kêu ra tiếng. Quân Cơ Lạc khẽ hôn lên mắt của nàng, cười cổ vũ , "Tứ Tứ, nàng muốn động cũng sao, để vi phu tới làm nàng vui sướng ."

      Khi Đường Tứ Tứ còn kịp phản ứng lại, nàng liền phát , chân của nàng biết khi nào bị nâng lên, mà thế nhưng lại cúi đầu xuống ở nơi đó kích thích, kích thích mãnh liệt làm cho toàn thân Đường Tứ Tứ co giật ngừng, gương mặt lên hai vệt đỏ ửng.

      Quân Cơ Lạc ngẩng đầu, trong đôi mắt u ám lóe ra ánh sáng chói mắt.

      "Nàng ướt rồi..." cười giảo hoạt, sau đó hai cánh tay lại vươn tới, làm cho hai chân nàng tách ra ở trong lòng . Mà lúc này thân mình dùng sức tiến lên trước chút, cảm nhận được khít khao của nàng.

      lại ôm nàng tiến lên, nhưng bộ dáng Đường Tứ Tứ thủy chung vẫn là thể phóng túng, điều này làm cho Quân Cơ Lạc có chút buồn rầu. có ý xấu dùng răng nanh kéo kéo hai điểm hồng mai khối tròn của nàng, cho đến khi nàng đau cau chặt mày.

      cúi đầu , "Tứ Tứ, phải nàng vẫn cảm thấy ta khi dễ nàng sao? Vậy tại nàng hãy dùng báu vật của nàng đến khi dễ ta ."

      Đường Tứ Tứ hừ hừ, há hàm răng bén nhọn ở người dùng sức cắn, vốn là nghĩ Quân Cơ Lạc kêu đau, nhưng lại thấp giọng cười khanh khách , cười khẩy , "Tứ Tứ à, bộ dáng nàng hầu hạ phu quân như vậy, ta nghĩ là nam nhân nào cũng phải cưới tiểu thiếp."

      Đường Tứ Tứ bị lời này của kích động, nhìn nụ cười đáng đánh mặt , trong lòng nàng đau xót, nghĩ tới chuyện đời trước Đường Vân Nhiễm ở giường câu dẫn Mộ Dung Nhược Hồng như thế nào.

      Đường Vân Nhiễm rất phóng khoáng nhiều trò, trái lại nàng... nhăn nhó khó chịu, phóng khoáng. phải nàng sớm bị Quân Cơ Lạc chiếm thân mình sao, cùng với cảm thấy mình bị ủy khuất, mỗi ngày đem chuyện giường chiếu trở thành chuyện thống khổ, còn bằng đổi tâm tính.

      Tuy rằng Quân Cơ Lạc thực đáng ghét, nhưng mặt tuấn tú, dáng người tốt, vẫn là nam nhân hơn kém. Nàng ràng đem như nam nhân trong thanh lâu là được.

      Đường Tứ Tứ trong lòng nghĩ như vậy, tay nàng lần đầu tiên cẩn thận ôm lấy thân thể Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc sửng sốt, tiện đà vui vẻ, vui mừng như tiểu hài tử hôn môi của nàng, , "Tứ Tứ, trẻ dễ dạy nha! Trẻ dễ dạy!"

      ôm thân thể nàng, bắt đầu chỉ nàng từng chút là làm như thế nào lấy lòng thân thể ...

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 90: Lão trâu già dạy dỗ tiểu thê (2)
      Edit: Tiểu Di


      Trong hoàng cung.

      Đường Vân Nhiễm mặc áo đơn màu hồng phấn ngồi ngay ngắn ở cạnh long tháp, trong tay cầm chén màu vàng, trong chén chứa nước thuốc màu đen, ngồi ở cạnh giường Mộ Dung Long Thịnh, nàng múc từng muỗng thuốc, đặt ở khóe miệng thổi thổi, đợi cho độ ấm nước thuốc sai biệt lắm, nàng mới nhàng đưa đến bên miệng .

      Mộ Dung Long Thịnh suy yếu nhìn Mộ Dung Ôn Trạch đứng ở cạnh giường liếc mắt cái, , "Ôn Trạch, trong khoảng thời gian trẫm tĩnh dưỡng này chuyện triều đình tạm thời giao cho Cơ Lạc cùng ngươi cùng nhau giải quyết."

      mặt Mộ Dung Ôn Trạch có biểu tình vui, lúc này Mộ Dung Long Thịnh mới há mồm uống nước thuốc Đường Vân Nhiễm đưa tới.

      Đường Vân Nhiễm lại múc muỗng nước thuốc, thổi thổi, lại đưa đến bên miệng Mộ Dung Long Thịnh. Mộ Dung Long Thịnh thu hồi ánh mắt ở người Mộ Dung Ôn Trạch, lắc đầu, ý bảo uống thuốc đắng này.

      Đường Vân Nhiễm lại bưng lên chén sứ men xanh khác đặt ở bàn, ả ở trước mặt Mộ Dung Long Thịnh múc muỗng canh uống hết, sau đó mới nhàng đưa đến miệng Mộ Dung Long Thịnh. Mộ Dung Long Thịnh uống ngụm, cảm thấy canh này vừa vào miệng liền có mùi hương thoang thoảng thấm người, mà vị ngọt ngon miệng đến cực điểm.

      "Trong thuốc này nàng bỏ cái gì?"

      "Hồi bệ hạ, thần thiếp dùng hoa sơn chi. Hoa sơn chi có tác dụng thanh nhiệt lương huyết, ti thiếp bỏ thêm chút hỗn hợp cam thảo cùng nhau nấu. Nếu Hoàng Thượng ngài thích uống, về sau thần thiếp thường xuyên nấu cho Hoàng Thượng." Cơ hội có thể cùng ở chung với Mộ Dung Long Thịnh giống như đêm nay cũng nhiều lắm, nếu nàng nắm chắc, làm sao có thể xoay người?

      Mộ Dung Long Thịnh lắc đầu, " cần, đêm nay trẫm cũng là thừa dịp Cơ Lạc ở uống chút, khi có , tuyệt đối cho phép trẫm uống thứ lạ."

      Nước canh này lần đầu tiên có hạ độc, vậy lần thứ hai, lần thứ ba sao?

      gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Đường Vân Nhiễm rất nhanh lên chút khó chịu.

      Quân Cơ Lạc, Đường Tứ Tứ... Hai bọn họ kết hợp thành núi cao khó có thể vượt qua che ở trước mặt ả, vẫn đều ngăn cản đường của ả.

      Mộ Dung Ôn Trạch mở miệng , "Phụ hoàng, uống thuốc xong, người trước nằm giường nghỉ tạm ."

      Mộ Dung Long Thịnh gật đầu, ánh mắt cũng nhìn Đường Vân Nhiễm thêm cái. Tuy rằng háo sắc, nhưng mới qua quỷ môn quan vòng, đối với Đường Vân Nhiễm cũng nhiều hứng trí.

      Đường Vân Nhiễm cũng dính vào Mộ Dung Long Thịnh, ả từ cạnh giường đứng dậy, im lặng lui ở bên. Mộ Dung Ôn Trạch lại ít với Mộ Dung Long Thịnh, Mộ Dung Long Thịnh buồn ngủ ập đến, rất nhanh liền mê man.

      Tay Đường Vân Nhiễm nhàng thu dọn hai chén canh bàn, Mộ Dung Ôn Trạch cũng lên hỗ trợ. Đôi lông mi cong vút của Đường Vân Nhiễm khẽ nháy, chén bưng tay run lẩy bẩy, nước bên trong hắt ra, biết như thế nào liền bắn tung tóe ngực ả.

      ngực ả ướt tảng lớn, hai ngực trong áo đơn hồng nhạt liền ra, thậm chí ngay cả hai đỉnh nhọn khối tròn đều như như .

      Đôi mắt Mộ Dung Ôn Trạch nóng lên, chóp mũi lúc này lại nhạy cảm ngửi được chút mùi mà trước đây có. Trong lòng đột nhiên thấy may mắn trong tẩm điện này có người thứ tư. Tạm thời ngoài tẩm điện cũng là người của mình.

      Ánh mắt Đường Vân Nhiễm ngập nước bối rối liếc mắt nhìn Mộ Dung Ôn Trạch, hoảng hốt nhanh chóng đem cái chén thu hồi. Mà Mộ Dung Ôn Trạch vì che dấu cảm xúc của , tay cũng nhanh lấy cái chén kia.

      Tay hai người lập tức liền khoát lên nhau.

      Thân mình Đường Vân Nhiễm run lên, vội vàng thu hồi, Mộ Dung Ôn Trạch nhìn chằm chằm bàn tay nhu mềm của ả, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác buồn bã mất mát.

      "Thái tử điện hạ, thần thiếp lui xuống trước." Ánh mắt Đường Vân Nhiễm ngập nước nóng bỏng nhìn cái, bị ả nhìn như vậy, Mộ Dung Ôn Trạch lại nhìn qua, cảm thấy khuôn mặt ngọc yên tĩnh, thân áo đơn màu hồng phấn đứng đó, giống như tiên nga từ trời hạ phàm, làm cho Mộ Dung Ôn Trạch quen nhìn mỹ nhân cũng hơi thất thần.

      "Đợi chút, ngực của nàng..." Lời thốt ra.

      Đường Vân Nhiễm quay đầu lại nhìn thoáng qua Mộ Dung Long Thịnh giường ngủ say, mặt phấn nhàng lên tầng đào, xấu hổ đến cúi đầu xuống, mặt ả nhìn chằm chằm chiếc hài dưới chân.

      Mộ Dung Ôn Trạch về phía ả vài bước, làn hương thấm người người ả tản mát ra càng nồng đậm, thấy trong lòng nóng lên, trong thân thể hình như có nhiệt huyết ngừng dâng trào.

      Đường Vân Nhiễm lúc này mới ý thức được " ổn", lấy tay ngăn trở trước ngực mình. Nhưng biểu tình mặt ả lại biểu ra bộ dạng hoa lê yếu ớt trong mưa. Răng ả khẽ cắn cánh môi, mặt nửa xấu hổ nửa thống khổ.

      Mà biểu tình như vậy, làm cho thân thể Mộ Dung Ôn Trạch lại nóng lên. Đầu óc hầu như thể khống chế tiến lên, giữ cổ tay ả, đem ả kéo tới sau màn che ngoài điện, mà thân mình liền tiến lên, đem ả đẩy đến vách tường.

      Lúc này gác đêm phía ngoài đều là người của , cũng sợ có người dám vào điện lúc này.

      Đường Vân Nhiễm vừa chống đỡ vừa nghênh tiếp từ chối vài lần, sau đó sâu sắc cảm giác được thứ giữa đùi của Mộ Dung Ôn Trạch cách quần áo để ở chỗ hoa tâm của ả.

      Ả càng ngượng ngùng, đỏ ửng phủ đầy khuôn mặt.

      Mộ Dung Ôn Trạch cảm giác nhiệt huyết toàn thân mình đều sôi trào, thái độ khác thường, có bảo trì thần thái ôn nhuận như ngọc giống ngày thường, mà là trình diễn màn sói đói chụp mồi, bàn tay dùng sức che miệng Đường Vân Nhiễm, tay kia bắt đầu cởi bỏ y phục người Đường Vân Nhiễm.

      Giọng của Đường Vân Nhiễm áp lực phát ra "ô ô", rên rỉ, Mộ Dung Ôn Trạch rất nhanh cởi bỏ y phục của ả, đưa phần thân của chôn vùi trong mảnh đất u tối của ả.

      Dần dần, Đường Vân Nhiễm cũng từ chối. Ả trở tay ôm lấy thân thể tinh tráng của , giống như con mèo dán người , phối hợp động tác của .

      Trong nội điện, Mộ Dung Long Thịnh còn nhắm mắt ngủ, hoàn toàn hề bị hành động của đôi nam nữ ngoài điện kia đánh thức.

      Đợi cho Mộ Dung Ôn Trạch khi sắp đến đỉnh, đỡ chiếc eo nhắn của ả, hai người cùng nhau lên đỉnh tình dục.

      Đối với Mộ Dung Ôn Trạch mà , đêm này, trộm chiếm đoạt thứ thích, loại đương vụng trộm kích thích này làm cho mấy tháng về sau quyến luyến quên.

      Mà đối với Đường Vân Nhiễm mà , hết thảy đêm nay chẳng qua chỉ là kế hoạch của ả. Chén canh hoa sơn chi nấu trước đó vốn là có độc, bất quá áo đơn màu hồng phấn người ả mặc là do Tả Thương Minh đặc biệt ngâm qua loại cây tên là thiên tinh thảo. Đem thiên tinh thảo cùng hoa sơn chi trộn lẫn, sinh ra loại thúc tình dược hiệu quả.

      Mộ Dung Ôn Trạch cũng là bị ả tính kế mới có phản ứng.

      từng qua, ả phải làm nữ hoàng giống như Võ Tắc Thiên. Võ Tắc Thiên năm đó phải câu dẫn Lý Trị là lúc Lý Thế Dân ở giường bệnh sao? tại cuối cùng ả tiến dần từng bước, cách mục tiêu của ả càng gần.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :