1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai (Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 105: Cung đình phong vân nguy biến (1)
      Edit: Linh Nhi
      Beta: Hạnh Như

      Trong đại lao hình bộ, Quân Cơ Lạc mệt mỏi xoay người, liền ngửa đầu nhìn về phía bên ngoài song sắt. Có thể dễ dàng nhìn thấy ánh mặt trời xuyên thấu qua song sắt chiếu vào.

      Khóe miệng vừa lòng khẽ cong lên, sau đó lại thản nhiên nhắm mắt giả vờ ngủ.

      Nhưng vừa lúc đó, đám văn võ bá quan đông nghịt trước giường của liền hướng dập đầu, cầm đầu là Thừa tướng đương triều Giản Tư Minh lại càng cung kính, "Cửu thiên tuế, nước thể thể ngày có vua, cũng thể ngày có Cửu thiên tuế ngài. tại ty chức khẩn cầu Cửu thiên tuế ngài trủ trì đại cục trong triều a."

      Mà khi Giản Tư Minh xong lời này, đầu lĩnh cấm vệ quân Phạm Minh cũng vội vàng tiếp lời , "Vi thần khẩn cầu Cửu thiên tuế di giá, cửu thiên tuế là quan đứng đầu, là phúc của lê dân bách tính, là hi vọng của Tiêu quốc chúng ta. Tiêu quốc tuyệt đối thể có Cửu thiên tuế ngài."

      Sau khi đầu lĩnh cấm vệ quân Phạm Minh xong lời này, lại có mấy người khác cũng mở miệng . Bất quá những này đều là những lời dễ nghe, còn kém đem Quân Cơ Lạc lên làm thần mà thờ cúng.

      Tiết thần y ở bên cạnh nghe những thứ vuốt mông ngựa này mà ...,thân thể khỏi run lên, cũng bị những lời ca ngợi khoa trương này làm cho toàn thân nổi da gà rồi. Bất quá, tuy rằng những văn võ quan này nhiều lời ngon ngọt, tựa hồ cũng mảy may dao đông được Quân Cơ Lạc nằm giường.

      Văn võ bá quan quỳ mặt đất nhìn nhau chút, cuối cùng lại đồng loạt hướng Quân Cơ Lạc dập đầu, khẩn cầu ra khỏi đại lao.

      Lần này chờ bọn dập đầu đến thời gian sai biệt lắm, Quân Cơ Lạc mới đột nhiên mở mắt ra. đôi mắt u ám của nhanh chóng quét qua đám người đông nghịt trong nha lao, ha ha cười , "Các ngươi đừng đến đây tâng bốc bổn đốc. Dù sao bổn đốc cũng là đại gian thần, đại nịnh thần trong miệng dân chúng Tiêu quốc. Bổn đốc vẫn là đại ma đầu cần diệt trừ. Nhìn cái lần này, Nhiếp chính vương thậm chí còn bổn đốc mưu sát tân đế. Các ngươi cũng đừng khuyên ta, bổn đốc tự biết nghiệp chướng nặng nề, chuẩn bị ngồi trong đại lao này cả đời đây."

      Lời từ trong miệng Quân Cơ Lạc ra nguyên bản làm cho đại đa số văn võ bá quan trong chiều vui mừng lại trở thành cái bóng đè nặng. Văn võ bá quan lại cuống quít hướng Quân Cơ Lạc dập đầu.

      "Cửu thiên tuế, ngài ở trong suy nghĩ của chúng vi thần có thể so với tồn tại của mặt trời. Nếu như có ngài, toàn bộ nước Tiêu lâm vào trong hỗn loạn. Ngài là người được trời cao phái xuống cứu vớt dân chúng Tiêu quốc chúng ta. Có ngài, Tiêu quốc chúng ta mới ngày càng lớn mạnh. Về phần ngài vì dân chúng Tiêu quốc làm 'công ích vĩ đại', mặc dù dân chúng Tiêu quốc bây giờ vẫn , nhưng ngày bọn họ hiểu được ngài chính là đại hùng vì dân vì nước."

      Lời lần này giả đến làm cho người ta muốn phun chính là của lại bộ thượng thư Sở Minh Hoài. Nếu Sở Minh Hoải đến giữa chợ hoàng thành mà lên tiếng đối dân chúng 'khích lệ' Quân Cơ Lạc như vậy, đảm bảo lấy được từ dân chúng rất nhiều trứng gà thối, cùng rau quả thối. Nhưng tại làm trò trước mặt đám văn võ bá quan, sau khi xong lời đầy hữu lực, lấy được vô hạn ủng hộ của người khác.

      Tiếp thần y cảm giác mình mà còn nghe nữa phải phun ra, như thế nào mấy người này cũng là văn võ bá quan của Tiêu quốc, mỗi tháng Mộ Dung gia đều có bổng lộc cho bọn . Làm sao bọn họ lại có thể biết tốt xấu như vậy tới đây lấy lòng tiểu quỷ thất đức kia a.

      A, thói đời này a!!

      Tiết thần y tới trước giường Quân Cơ Lạc, đưa tay nhéo phen, hạ giọng , "Quỷ thất đức, ngươi cũng đừng làm bộ. Có nhiều người tới mời ngươi ra ngoài như vậy, mặt mũi của ngươi cũng là lớn, thừa cơ hội này mau ra ngoài . Lão tử cũng muốn bồi ngươi ở trong đại lao này nữa."

      Phượng mâu Quân Cơ Lạc nháy vài cái, mâu đầu quang mang lưu chuyển.

      Rốt cuộc hắng giọng cái, , "Các vị, hay là vẫn trở về thôi. Bổn đốc ra. Trừ phi..." cố ý dừng lại chút, cười nhìn về phía đám người chung quanh.

      "Trừ phi như thế nào?" Những văn võ bá quan nghe được câu này cũng đều đem lỗ tai vểnh lên.

      Tiết thần y ở bên cạnh thâm khinh bỉ Quân Cơ Lạc, nhưng vẫn lên tiến hướng mọi người , "Này cũng rất đơn giản, là ai đem Cửu thiên tuế đưa đến đại lao, vậy hãy để cho người đó đến mời ra ngoài chứ sao."

      Quân Cơ Lạc nghiền ngẫm cười , "Lão Tiết sai, Nếu Nhiếp chính vương để cho bổn đốc tiến vào nhà lao này, kia tự nhiên muốn tới mời. Bằng bổn đốc ra ngoài."

      Những đại thần có mặt ở đây trong lòng đều thầm mắng Quân Cơ Lạc gian trá. phải Nhiếp chính vương bị chọc cho tức đến hộc máu, bây giờ còn nằm giường bệnh sao. Lúc này lại muốn đến mời người ra tù, đây phải là muốn mạng của nhiếp chính vương sao?

      Dĩ nhiên, những thứ này chỉ là lời oán trách trong lòng đám quan viên mà thôi. Cũng có người nào dám đối với cầu của Quân Cơ Lạc thể.

      Giản Tư Minh và những người khác đưa mắt nhìn nhau, mọi người lại cùng dập đầu , "Cửu thiên tuế ngài bị oan, đúng là nhiếp chính vương nên đến mời ngài ra ngoài."

      Thời gian nửa chung trà sau, đại lao vốn ầm ầm náo nhiệt thoáng cái liền yên tĩnh trở lại. Đợi cho những đám người ấy đều rồi, Tiết thần y chọc chọc Quân Cơ Lạc, hỏi, "Quỷ thất đức, ngươi là dùng biện pháp gì khiến đám người nghe lời như vậy?"

      Quân Cơ Lạc từ giường nhảy lên nhảy lên mở miệng cười tiếng, lộ ra hàm răng trắng noãn, "Cái này sao... là vô cùng đơn giản nha. Ta chỉ sai thuộc hạ của ta gặp những người này, thuận tiện cho bọn biết, ta đây có giữ trong tay sổ sách trọng yếu. Trong sổ sách này chính là những bản ghi chép có nội dung mà dù có chém đầu cả nhà bọn họ cũng đủ...Nếu đại hoạn quan ta đây mà chết, tìm những người này đến chôn cùng!"

      Tiết thần y yên lặng nhẩm tính số lượng đại thần trong lao, tiện đà khí phách mắng, "Thảo! Thế mà những tên tiểu gia hỏa đó còn làm ra vẻ đạo mạo." Trong những người vừa tới, có rất nhiều người ở trong miệng dân chúng đều mang danh tiếng tốt.

      Ngay cả Giản Tư Minh, vốn là vô cùng sùng kính Giản Tư Minh, cảm thấy luôn vì dân chúng mà làm việc, so sánh với tên quỷ thất đức Quân Cơ Lạc này biết tốt hơn bao nhiêu lần. Nhưng nhớ lại bộ dáng mới vừa rồi nịnh bợ Quân Cơ Lạc... Tiết thần y nhất thời cảm thấy thực vui.

      tàn nhẫn trừng mắt nhìn Quân Cơ Lạc cái, mắng, "Quỷ thất đức, ngươi nối giáo cho giặc. Trong tay có những căn cứ chính xác về tội trạng của những người này mà giao ra. Tiêu quốc chúng ta sớm muộn gì cũng bị hủy trong tay đám tham quan này."

      Quân Cơ Lạc hướng ghế ngồi xuống, trực tiếng ngồi thẳng xuống, lại duỗi tay tự rót cho mình chén trà uống xong.

      "Giao ra? Là giao cho Mộ Dung Long Thịnh hay là giao cho Mộ Dung Quân Thương đây?" Người sau là tên hoàng đế ngu ngốc, người sau chính là kẻ suốt ngày muốn diệt trừ a.

      Quân Cơ Lạc rót chén trà cho Tiết thần y, Tiết thần y mất hứng uống cạn chén trà.

      Quân Cơ Lạc khiêu mi cười , "Ngươi cần gì phải tức giận đâu. Coi như những người này vì triều đình mà kiếm bạc là được. Đợi nơi nào có nạn đói hay hạn hán, liền đẩy cái ra ngoài là được, tịch thu nhà của , ngân sách giúp nạn thiên tai liền được bảo đảm rồi." Bạc muốn lên giá phải ở lưỡi đao, có quân vương như Mộ Dung Long Thịnh, quốc khố trái lại trống rỗng.

      Thay vì đem bạc đặt ở trong quốc khố bị phô trương lãng phí, bằng liền 'tồn tại' ở trong đám quan viên kia. khi có chuyện này, triều đình cũng có thể dọn ra bạc.

      Cái này gọi là làm thịt con dê, tất cả mọi người tất cả mọi người có thể ăn cơm no.

      Trước kia vì Mộ Dung Long Thịnh làm việc, chính là làm việc như vậy.

      Mặc dù Tiết thần y tiền như mạng, nhưng cái này cũng làm trở ngại nước. hiểu quan trường hắc ám. Chẳng qua là tâm tình tốt, muốn Quân Cơ Lạc cùng đám 'tham ô quan lại' ở trong lao thông đồng bậy bạ với nhau.

      Hung hăng liếc cái, Tiết thần y lại , "Lão từ bồi ngươi ở trong này cùng ăn cơm tù nữa, lại bị đám tham quan đó tới chọc tức. Lão tử về nhà!"

      Thu thập xong đồ vật này nọ, Tiết thần y tức giận rời . Quân Cơ Lạc cũng có ngăn cản .

      Đợi sau khi Tiết thần y rời , cái người lại bất ngờ xuất ở trong đại lao của .

      Trì Hằng Liễu mặc thân cẩm bào xuất ở trong tầm mắt của Quân Cơ Lạc, khóe miệng chứa đựng nụ cười thanh mỏng, , "Cửu thiên tuế, Trì mỗ nhận ủy thác của Tứ Tứ tới thảo luận chuyện tình của Thần vương."

      Biểu ca thanh mai trúc mã của Đường Tứ Tứ chết sống lại, ánh mắt Quân Cơ Lạc đột nhiên trở nên sắc bén nhìn về phía Trì Hằng Liễu.

      Hoa nở hai cành, bề ngoài chỉ có cành. Những văn võ bá qua lúc trước quỳ gối trong đại lao cầu xin Quân Cơ Lạc ra ngoài tại lại quỳ gối trước tẩm điện của Mộ Dung Quân Thương.

      Mặt trời giữa trưa treo cao ở giữa trung. Những quan viên ngày thường mắt cao hơn đầu kia, tại mồ hôi ướt đẫm. Nhưng mặc dù như vậy, vẫn chưa có ai đứng dậy rời .

      Bên trong tẩm điện, "Cũng đều là đám vô dụng gió chiều nào theo chiều đó. có bản lãnh giết Quân Cơ Lạc, thế nhưng chạy tới nơi này van cầu Nhiếp chính vương! Phế vật!"

      Yến Mặc ngừng qua lại, mà đứng bên giường Mộ Dung Quân Thương là ít tâm phúc của . Những người này đều cau mày, sắc mặt suy sụp nhìn hướng Mộ Dung Quân Thương vẫn còn hôn mê giường.

      có ai biết được khi nào mới tỉnh lại. Nhưng bọn biết cho dù tỉnh dậy, biết được cầu của đám đại thần quỳ ngoài tẩm điện kia, cũng bị chọc tức đến tiếp tục hôn mê.

      Yến Mặc thể nhịn nổi nữa, kêu quản gia đuổi những người đó. Chính là quản gia lại lắc đầu cái, cũng tán thành cầu của Yến Mặc. Những người này đều đại quan trong triều, đắc tội với bọn họ cũng phải là cách hay a.

      Yến Mặc phát cáu, khiêng lên cây đao liền đằng đằng sát khí lao ra ngoài điện. tay chống nạnh, tay nắm lấy chuôi đao, ánh mắt hung ác đối với những quan viên quỳ mặt đất kia mắng, " tại nhiếp chính vương mang bệnh, mấy người các ngươi còn muốn khinh người quá đáng. Chẳng lẽ các ngươi muốn để Nhiếp chính vương còn mang bệnh lấy lòng cái tên hoạn quan Quân Cơ Lạc kia mới hài lòng??"

      Những quan viên này cũng có bởi vì câu như vậy của Yến Mặc mà rời , vẫn bất động quỳ ở nơi đó.

      Yến Mặc thấy mình mắng mà bọn họ , liền quơ đại đao tay, lớn tiến tuyên thệ , " cho các ngươi biết, nếu Nhiếp chính vương có cái gì bất trắc, ta nhất định giết hết đám cẩu quan các ngươi!"

      "Yến Mặc! Câm miệng!" thanh lạnh như băng truyền đến, cắt đứt lời của Yến Mặc. Mọi người theo tiếng nhìn sang, liền nhìn thấy vẻ mặt bệnh trạng của Mộ Dung Quân Thương ngồi xe lăn được người đẩy ra ngoài.

      "...Khụ khụ..." Sau trận tiếng ho khan dồn dập, Mộ Dung Quân Thương mới ngẩng đầu, suy yếu đối với những quan viên quỳ kia , "Xin lỗi các vị. Bổn vương cho người thu thập, liền tự mình đến đại lao hình bộ chuyến."

      "Chủ tử!" Yến Mặc còn có tâm phúc của đành lòng ngăn lại.

      Sắc mặt Mộ Dung Quân Thương trong trẻo nhưng lạnh lùng, đôi mắt hoa đào bởi vì bị bệnh mà trở nên ảm đạm lại tràn ngập quang mang, "Bổn vương quyết định, các ngươi cần khuyên nữa."

      Thừa tướng Giản Tư Minh ôm quyền nịnh nọt , "Nhiếp chính vương quả nhiên là đạo đức tốt a, là tấm gương của chúng thần a."

      Mượn lời này của Giản Tư Minh, những quan viên khác đều rối rít phụ họa. Chẳng qua trong tiếng phụ họa của bọn họ, sắc mặt Mộ Dung Quân Thương ngày càng tái nhợt, cách môi cũng có huyết sắc.

      Mộ Dung Quân Thương sai người chuẩn bị kiệu, mà ở trước cửa vương phủ khi người vừa mang tới cỗ kiệu, đột nhiên Mộ Dung Quân Thương ở trước mặt mọi người mà ngã mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

      Mộ Dung Quân Thương hôn mê, làm dân chúng ở cửa vương phủ trận náo động. Có người cẩn thận nghe phen, mới biết ra là Cửu thiên tuế Quân Cơ Lạc làm nhiều việc ác, dùng quyền lực bức bách Nhiếp chính vương sinh bệnh phải đến nhà lao mời ra ngoài.

      Thanh danh Quân Cơ Lạc càng thúi hơn!

      Mà thình huống thực tế là đúng, màn Mộ Dung Quân Thương hôn mê kia chẳng qua chỉ làm cho bên ngoài nhìn mà thôi. tại đúng là bệnh vô cùng nghiêm trọng, nhưng cũng qua, việc muốn làm ai có thể ép buộc . Giống như chuyện hướng Quân Cơ Lạc chịu đòn nhận tội này.

      Đợi cho đên khi còn ngoại nhân nào ở trong phòng, Mộ Dung Quân Thương mới đối Yến Mặc mang vẻ mặt suy sụp ra lệnh, "Bắt đầu từ bây giờ, đóng lại đại môn vương phủ, ta tuyệt đối tiếp bất cứ ai. Các ngươi liền hướng bên ngoài bổn vương sinh bệnh vô cùng nghiêm trọng, thể giám thị việc trong triều được nữa. Hết thảy đại trong triều tạm thời đều giao cho Cửu thiên tuế quản lý!"

      So với tự mình đến đại lao hình bộ hướng Quân Cơ Lạc chịu đòn nhận tội, tại đưa cho Quân Cơ Lạc phần 'đại lễ' mê người này. tin tưởng Quân Cơ Lạc phi thường thích.

      Lúc trước Quân Cơ Lạc ngừng dùng lời để chọc giận , phải là muốn làm sinh bệnh, để cho có nửa điểm tinh lực cản trở chuyện tốt của hay sao? tại rốt cuộc cũng đạt được ước muốn rồi!

      Chẳng qua, cho tới bây giờ cũng phải là nhận thua. Chờ xem, tạm thời ngủ đông, đổi lấy là lần sau tuyệt sát!

      Trong lúc đó và Quân Cơ Lạc nhất định chỉ có người sống!

      Trong phủ Nhiếp chính vương rất nhanh liền truyền ra tin tức, bệnh cũ của nhiếp chính vương lại tái phát, bệnh đến hôn mê bất tỉnh, chuyện trong triều đều tùy hoạn quan Quân Cơ Lạc quản lý. Mà tin tức như thế đối với toàn bộ dân chúng hoàng thành mà , quả thực là tin dữ a.

      Bất quá, ở trong đại lao Quân Cơ Lạc mỉm cười ném cây đao trong tay xuống, duỗi lưng cái, vô hạn mệt mỏi , "Rốt cục có thể trở về nhà!"
      Last edited by a moderator: 8/8/14
      Hy Tran, Layla06, thuytlu18 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 106.1: Cung đình phong vân nguy biến (2)
      Edit: Lavender
      Beta: Hạnh Như

      ngày này, đối với dân chúng Tiêu quốc mà , có thể là ngày "hắc ám". Vốn là bọn họ còn vô cùng cao hứng chúc mừng Tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương đem tên đai hoạn quan làm nhiều điều ác, ức hiếp dân chúng Quân Cơ Lạc giam vào đại lao. Thế nhưng, lúc này chưa đến hai ngày, đại hoạn quan Quân Cơ Lạc lại từ trong lao ra. Hơn nữa nghe Quân Cơ Lạc còn làm Tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương giận đến sinh bệnh.

      Rất nhiều người nghe được tin tức như vậy trong lòng đều thoá mạ Quân Cơ Lạc thậm chí ngay cả Đường phủ có con gả cho Quân Cơ Lạc, ngày này cửa chính cũng bị người ta ném rất nhiều trứng thối rau nát.

      Chỉ có điều, mặc kệ dân chúng như thế nào, nghĩ như thế nào. tại bên ngoài đại lao Hình bộ, cờ quạt theo gió bay phất phới, nhóm đông văn võ bá quan mặc quan bào đứng thành hai hàng song song chuẩn bị nghênh đón Quân Cơ Lạc ra tù.

      Giờ Thân, Quân Cơ Lạc thay bộ quan bào màu đỏ sậm, bước thong dong từ đại lao Hình bộ ra. sau là tám thị vệ mặc trang phục phi đao ngư.

      "Cửu Thiên Tuế thiên tuế thiên thiên tuế!" Văn võ bá quan trong sân đồng loạt quỳ xuống trước Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc chắp hai tay sau lưng, làm cho người ta cảm giác giận mà uy.

      "Hãy bình thân!" Quân Cơ Lạc cười tươi sáng, gương mặt tuấn mỹ cười tựa như hoa.

      Bách quan đứng dậy.

      Thừa tướng Giản Tư Minh ôm quyền, cẩn thận, "Cửu Thiên Tuế, mấy ngày nay có ngài chủ trì đại cuộc trong triều, linh cữu tiên đế chưa hạ táng, trong triều cũng tồn đọng rất nhiều công văn khẩn cấp chờ ngài duyệt."

      Trong con ngươi u của  Quân  Cơ Lạc có tia sáng xẹt qua, cười , "Bản đốc chỉ là hoạn quan, việc biết làm chỉ có vì hoàng thương phân ưu. Kế sách nay, là phải chọn tân đế mới có thể làm cho dân chúng Tiêu quốc chúng ta định tâm lại."

      "Cửu Thiên Tuế đúng. Nước thể ngày có vua!" Giản Tư Minh nịnh nọt , những người khác cũng đều tỏ vẻ tán thành. Trong thanh này Quân Cơ Lạc ngồi lên xe kéo, vào hoàng cung.

      Sau khi đến hoàng cung, vài vị quan có chức cao đều bị mời vào triều. Trong những người này có người là lúc trước bị Quân Cơ Lạc uy hiếp sau đó đến đại lao quỳ, còn số còn lại là nòng cốt trong hai phe Mộ Dung Ôn Trạch và Mộ Dung Nhược Hồng.

      Quân Cơ Lạc đến đứng trước long ỷ, hai tay ôm ở trước ngực, với văn võ bá quan bên dưới, "Vốn hoàng đế băng hà, Nhiếp chính vương là người thích hợp nhất để làm tân đế. Nhưng tại Nhiếp chính vương lâm trọng bệnh, hơn nữa bệnh của có vẻ nặng, biết khi nào mới bình phục. Với tình hình tại, Nhiếp chính vương đủ sức kế nhiệm đại vị.

      Vậy bản đốc muốn các vị ra quan điểm, các vị cho rằng tại giữa hai vị vương gia, ai có tư cách kế nhiệm đại vị hơn."

      Quân Cơ Lạc lời mở đầu, liền để cho các vị quan viên bên dưới đề cử.

      Người bên dưới đều đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời người nào dám đứng ra đề nghị. Đôi mắt u của Quân Cơ Lạc hơi nhíu, tầm mắt dừng tại đám người chút. người ra giữa bách quan, người nọ là Công bộ thị lang Dương Khoa. Dương Khoa luôn là người của Quân Cơ Lạc, nhưng là người ngoài biết điểm này.

      Dương Khoa tay cầm ngọc hốt, điềm tĩnh , "Hồi bẩm Cửu Thiên Tuế, vi thần cho rằng Thần Vương điện hạ có thể đảm nhận đại vị."

      Mí mắt Quân Cơ Lạc khiêu , "Thần Vương là chọn lựa tệ."

      Đề nghị của Dương Khoa làm cho người trong phe Mộ Dung Ôn Trạch có chút ngồi yên. Hình bộ thị lang lập tức đứng ra, "Khởi bẩm Cửu Thiên Tuế, vi thần cảm thấy Hiền Vương lại càng phù hợp đảm nhận đại vị hơn."

      Dương Khoa liền phản bác, "Hiền Vương mặc dù nguyên là Thái tử điện hạ, nhưng tiên đế trước khi lâm chung huỷ bỏ chức Thái tử của , điều này phải chưng minh Hiền Vương cũng phải là người được chọn thích hợp trong mắt tiên đế sao? Ngược lại Thần Vương điện hạ, chiêu hiền đãi sĩ, khẳng khái trọng nghĩa, lại trọng tình trọng nghĩa, quả là người thích hợp làm tân đế nhất."

      Lời này của Dương Khoa chiếm được ủng hộ từ phe Mộ Dung Nhược Hồng. Cũng khơi mào bất mãn của phe Môn Dung Ôn Trạch.

      Hình bộ thị lang lập tức bất mãn , "Mọi người đều biết, tiên đế lúc còn sống, thích nhất là Ngũ hoàng tử. Mà mẹ ruột của Ngũ hoàng tử trước kia dùng độc hại Tam hoàng tử. Thứ cho vi thần trí nhớ tồi, nhìn ra Thần Vương điện hạ có đức có năng gì có thể kế nhiệm đại vị."

       "Nếu ngay cả chuyện mẹ ruột Ngũ hoàng tử cũng đem ra đây, vậy trước đây Hiền Vương trước giường bệnh tiên đế làm những chuyện phóng đãng cũng có thể đem ra được." Dương Khoa giận dữ phất tay áo.

      Hình bộ thị lang cứng miệng, trả lời đước, nhưng có Ngự sử Đài Phùng Ngự sử đứng ra , "Dương thị lang, xin hỏi Hiền Vướng trước đây từng làm chuyện gì trước giường bệnh tiên đế? Vi thần tại sao lại biết? Dương thị lang ngươi cũng làm quan lâu năm, nên biết có những lời đồn đãi đều phải là ."

      "Tin đồn chưa hẳn có nguyên nhân." Dương Khoa nhàn nhạt câu, lại kiên trì giữ vững ý kiến của mình với Quân Cơ Lạc, "Cửu Thiên Tuế, vi thần vẫn cho rằng Thần Vương điện hạ thích hợp đảm nhận đại vị hơn."

      Phùng Ngự sử cũng tức khắc hướng về Quân Cơ Lạc, chắp tay bài bác , "Cửu Thiên Tuế, từ xưa đến nay lập chính lấy dài lấy hiền, lập tử lấy quý lấy dài, Hiền Vương là người thích hợp nhất. Hôm nay căn bản cần tiến hành cuộc thảo luận này. Trong các vị hoàng tử, Hiền Vương là người có tư cách kế thừa ngôi vị hoàng đế."

      Người hai phe bắt đầu kịch liệt bênh vực. Quân Cơ Lạc ngại đứng mệt chân, gọi người chuyển ghế bành đến ngồi xuống, vừa đắc ý uống chung trà, đợi đến khi người hai phe tranh luận đến suýt nữa đánh nhau. mới dùng điệu bộ lười biếng buông chung trà trong tay xuống, hắng giọng , "Mọi người cần cãi. Bản đốc ra người trong lòng bản đốc cho là phù hợp ."

      Giữa sân bởi vì Quân Cơ Lạc lên tiếng, những người khác trong lúc nhất thời đều ngừng lại, dồn dập đưa đưa mắt về phía Quân Cơ Lạc ngồi. Ngón tay thon dài của Quân Cơ Lạc khẽ vuốt chung trà trong tay.

      "Bản đốc cảm thấy người thích hợp nhất là ---- Thần Vương điện hạ. Về phần Hiền Vương, có số việc mọi người có thể cho rằng là tin đồn vô căn cứ, nhưng lấy tư cách là nội thị của tiên đế, Bản đốc phi thường hiểu . Phẩm đức của Hiền Vương có vết nhơ, thích hợp kế thừa đại vị."

      Quân Cơ Lạc dến đay, cố tình dừng chút, đảo mắt nhìn chung quanh vòng, cười , "Trái lại Thần Vương trước khi tiên đế lâm chung vẫn canh giữ ở trước giường, chỉ phần hiếu đạo này hết sức cảm động lòng người."

      Lời mạnh mẽ của Quân Cơ Lạc nện giữa sân, trong lúc nhất thời mấy nhà vui mấy nhà sầu. Hơn nữa chuyện trước kia Mộ Dung Ôn Trạch cùng phi tần của Mộ Dung Long Thịnh cấu kết cũng gián tiếp chiếm được chính .

      Người bên phe Mộ Dung Nhược Hồng, hiển nhiên mở cờ trong bụng, cao hứng phấn chấn. Mà người thân cận Mộ Dung Ôn Trạch cao hứng như vậy. khi Mộ Dung Ôn Trạch được kế vị, điều đó chứng minh bọn họ theo sai phe. Chờ sau khi tân đế đăng cơ, rất có thể trở thành đối tượng bị thanh trừ.

      Cho nên, vẫn có người cam lòng đứng ra cố gắng đề cử Mộ Dung Ôn Trạch. Ví dụ như Phùng Ngự sử. Phùng Ngự sử vẻ mặt sợ hãi, , "Cửu Thiên Tuế, Thần Vương đủ tư cách làm vua. Nếu như Cửu Thiên Tuế ngài hôm nay khăng khăng làm theo ý mình, khiến cơ nghiệp trăm năm của Tiêu quốc bị huỷ hoại trong chốc lát, vậy Phùng mỗ tại dùng máu của chính mình huyết gián (dùng máu để can ngăn)."

      Phùng Ngự sử là thanh quan, điểm ấy đúng là thể nghi ngờ. Hơn nữa trước đây cũng ít lần đến quỳ ngoài Ngự thư phòng hi vọng Mộ Dung Long Thinh xử quyết Quân Cơ Lạc. Phùng Ngự sử đối với Quân Cơ Lạc là hận đến nghiến răng nghiến lợi. Ngày thường ở tửu quán, tửu lâu cũng ít khi làm thơ mắng chửi Quân Cơ Lạc,   là thứ độc hại của Tiêu quốc. tại sau khi Phùng Ngự sử biết được Quân Cơ Lạc muốn nâng đỡ Mộ Dung Nhược Hồng đăng cơ, lại lòng muốn đùng khả năng của chính mình thay đổi quyết định của Quân Cơ Lạc.

      Phùng Ngự sử đem lời hết, nhìn Quân Cơ Lạc, nhưng biểu tình của Quân Cơ Lạc mịt mờ , cũng thể nhìn thấu. chờ giây lát, Quân Cơ Lạc vẫn lời nào.

      Ngay sau đó, Phùng Ngự sử cắn răng cái, đột ngột lao về phía cột lớn trong điện.

      Mắt thấy phải xảy ra chuyện thảm thiết, nhưng tại lúc chỉ mành treo chuông này, tên thị vệ phía sau Quân Cơ Lạc liền động. ở trước lúc Phùng Ngự sử đụng vào cột đá, bắn cục đá vào đầu gối ông ta. Cục đá làm cho thân mình Phùng Ngự sử lảo đảo, cả người chật vật ngã mặt đất.

      "Phùng Ngự sử, tại sao lại cẩn thận như vậy." Lúc này Quân Cơ Lạc giọng mở miệng, hơn nữa còn từ ghế đứng lên, khoanh tay đến trước mặt Phùng Ngự sử, tiếp đó vươn tay muốn dìu .

      Phùng Ngự sử sâu kín nhìn Quân Cơ Lạc cái, khoé miệng giơ lên nụ cười có chút thiện ý đó của Quân Cơ Lạc kích động Phùng Ngự sử, Phùng Ngự sử đột nhiên cố sức mắng, "Ngươi là tên đại gian thần nối giáo cho giặc. Người đừng hòng tay che trời. Thiên lý sáng tỏ, ngày nào đó ngươi gặp báo ứng."

      mặt Quân Cơ Lạc giận còn cười, "Nếu mắng chửi bản đốc có thể làm cho Phùng Ngự sử ngươi vui vẻ, vậy cứ việc mắng . Bản đốc ta, có ưu điểm khác, chính là thích bị coi thường...Phùng Ngự sử ngươi càng mắng, trong lòng bản đốc chính là càng vui vẻ."

      Như là để chứng minh cho điều vừa , Quân Cơ Lạc sau khi hết, hướng Phùng Ngự sử cười đến so với hoa hướng dương còn muốn rục rỡ hơn.

      Tươi cười có đôi khi có thể cuốn hút người khác, nhưng có đôi khi cũng có thể làm cho người ta điên cuồng nha. Nhất là loại người giống như Quân Cơ Lạc toàn thân tản ra lệ khí vô hình, xem ra nụ cười rực rỡ dành cho Phùng Ngự sủ, chính là cố tình kích động ông ta.

      Hy Tran, Layla06, thuytlu17 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 106.2: Cung đình phong vân nguy biến (2)
      Edit: Lavender
      Beta: Hạnh Như

      Phùng Ngự sử lại mắng sang sảng, "Tên hoạn quan hại nước hại dân. Ngươi đừng tưởng có thể tiêu dao lâu, ngày nào đó ngươi gặp báo ứng. Tiêu quốc phải loại hoạn quan như ngươi muốn khống chế là khống chế..."

      Quân Cơ Lạc đưa tay ngoáy lỗ tai, mất hứng , "Phùng Ngự sử, mắng gì mới mẻ chút . Những lời cũ rích này của ngươi bản đốc chưa nghe đến ngàn lần cũng có mấy trăm lần rồi. Ngươi đúng là Ngự sử, thời điểm mắng chửi người có thể mắng chửi thô tục đáng tán dương."

      Phùng Ngự sử bị Quân Cơ Lạc kích động như vậy, trong lòng ông ta dâng lên cỗ nhiệt huyết, lập tức lại nên lời mắng, "Loại hoạn quan có con cái như ngươi, xứng cưới vợ. Cho dù cưới vợ, đó cũng là thuỷ tính dương hoa, món hàng thay đổi thất thường."

      Quân Cơ Lạc nghe đến ông ta mắng chửi Đường Tứ Tứ, sắc mặt liền thay đổi. "Chỉ có loại đàn ông hạ lưu nhất mới có thể trong lúc cãi nhau đem phụ nữ ra mắng!" Nếu mắng , coi như nghe chuyện vui. Nhưng ông ta còn cố tình đem Đường Tứ Tứ kéo vào, như vậy phúc hậu.
      Phùng Ngự sử trong lúc tức giận, tâm tình phẫn nộ, thấy mình rốt cục làm cho Quân Cơ Lạc thay đổi sắc mặt, trong lòng ông ta mơ hồ có cảm giác vui sướng sau trò đùa dai, ông ta càng dùng những lời quá quắt mắng chửi Đường Tứ Tứ.

      Hai tay Quân Cơ Lạc khẽ vuốt cằm, nở nụ cười hiểm.

      "Phùng Ngự sử! Vừa rồi ngươi muốn đập đầu vào cột, vậy bản đốc thoả mãn ngươi." Quân Cơ Lạc xong lời này, tự mình nhấn đầu Phùng Ngự sử, dùng sức kéo đầu của ông ta đập vào cột đá.

      cái, hai cái...sáu cái sau.

      Trán Phùng Ngự sử bị đập thương tích, máu chảy đầm đìa, nhưng tính mạng lo. Quân Cơ Lạc ghét bỏ đưa ông ta ra, rút khăn tay trong tay áo ra cẩn thận xoa xoa tay mình, sau đó nhân đạo truyền lệnh, "Đem kéo xuống."

      Lập tức có thị vệ tiến lên kéo Phùng Ngự sử. Khi Phùng Ngự sử bị kéo xuống, rất nhiều người đều thấy được miệng vết thương trán ông ta, máu thịt lẫn lộn mảng lớn, rất kinh khủng.

      Vì vừa mới tận mắt thấy màn tàn bạo của Quân Cơ Lạc mọi người cái gì cũng dám .

      Quân Cơ Lạc trở lại ghế thái sư, lần này cũng tiếp tục trưng cầu ý kiến những người đó. Hai tay đặt tay vịn ghế, nghiêm nghị , "Cứ quyết định như vậy, Thần Vương điện hạ là người thích hợp nhất để chọn làm tân đế. Lễ bộ chuẩn bị, mấy ngày nữa làm lễ đăng cơ cho tân đế."

      Vừa rồi bị Phùng Ngự sử nháo trận như vậy, giữa sân người nào dám phản bác quyết định của Quân Cơ Lạc.

      Nhưng những quan viên này dám, cũng đại biểu mọi người trơ mắt nhìn Mộ Dung Nhược Hồng đạt được thành quả.

      Ngay sau khi Quân Cơ lạc đưa ra quyết định, ngoài điện có thái giám chạy vào, quỳ mặt đất bẩm báo với Quân Cơ Lạc, "Khởi bẩm Cửu Thiên Tuế, Trưởng công chúa còn có Hiền Vương ở ngoài điện cầu kiến!"

      Cuối cùng cũng tới! Quân Cơ Lạc buông mạnh chèn trà cầm trong tay xuống, khoé miệng lên nụ cười quỷ quyệt, lớn tiếng , "Để cho bọn họ vào!"

      bao lâu, Trưởng công chúa và Mộ Dung Ôn Trạch xuất trong điện. Nhưng lúc này sườn vai của Mộ Dung Ôn Trạch quấn băng trắng. Trưởng công chúa càng kỳ quái hơn, nàng ta là bị người dùng cáng mang vào điện.

      Sau khi hai người tới nội điện, Mộ Dung Ôn Trạch ôm quyền , "Cửu Thiên Tuế, bổn vương cùng hoàng tỷ hôm nay đến gặp ngài là muốn cáo trạng người với Cửu Thiên Tuế."

      "A?" Quân Cơ Lạc từ ghế thái sư đứng lên, "Hiền Vương muốn cáo trạng ai? ta nghe chút."

      "Người bổn vương muốn cáo trạng là -- Cửu Thiên Tuế ngài!" Khuôn mặt ôn nhuận của Mộ Dung Ôn Trạch nhanh chóng nghiêm khắc, duỗi tay chỉ miệng vết thương chỗ sườn vai mình.

      "Vết thương này là do em vợ Đường Tử An của Cửu Thiên Tuế đâm!"

      "Còn vết thương người bổn cung là do thê tử Đường Tứ Tứ của Cửu Thiên Tuế đâm!" Trưởng công chúa cáng tiếp lời Mộ Dung Ôn Trạch, suy yếu .

      "Hai người cả gan làm loạn này, đều là người của Cửu Thiên Tuế ngài. Bổn vương và hoàng tỷ muốn tố cáo tỷ đệ bọn họ mạo phạm, nhưng người cuối cùng muốn tố cáo là Cửu Thiên Tuế ngài. Nếu phải Cửu Thiên Tuế ngài dung túng hai người bọn họ, bọn họ có gan làm loạn như vậy."

      Mộ Dung Ôn trạch xong lời này, thập phần chính nghĩa bổ sung, "Đương nhiên, hôm nay nếu Cửu Thiên Tuế ngài muốn bao che hai người bọn họ trước mặt mọi người, vậy bổn vương và hoàng tỷ làm cho dân chúng Tiêu quốc ta đến thay tỷ đệ chúng ta đòi lại công đạo."

      Câu sau cùng ràng là bức bách Quân Cơ Lạc. Nếu hôm nay ngươi dám bao che hai người bọn họ hoặc chính ngươi muốn chạy tội, vậy bọn họ đem chuyện này truyền ra ngoài, dùng chuyện này kích động dân chúng Tiêu quốc, cuối cùng tỷ đệ hi người bọn họ có thể danh chính ngôn thuận dẹp tên đại gian thần tấn công triều đình này.

      Hai tròng mắt u của Quân Cơ Lạc hơi giương, tay khẽ gom tóc trán, khoé miệng lộ ra chút mỉa mai nhợt nhạt, " Nếu Hiền Vương và Trưởng công chúa vợ và em vợ của bản đốc mạo phạm các người. Vậy bọn họ đâu? Lên công đường tra hỏi cũng phải là hai bên cùng đối chất chứ." Trưởng công chúa có vẻ bị thương nở nụ cười, tư thái này cực kỳ vô tội mảnh mai, "Bổn cung hi vọng Cửu Thiên Tuế nên vì tình riêng mà ảnh hưởng việc công."

      Người bên cạnh Trưởng công chúa nhận được ánh mắt ra hiệu của nàng, liền lui xuống. lâu sau, Đường Tứ Tứ và Đường Tử An bị người áp giải vào. Quân Cơ Lạc xem qua, thấy người Đường Tứ Tứ có gì đáng ngại, có chút thở phào nhõm. Nhưng tầm mắt vừa nhìn đến Đường Tử An có vẻ bị thương được Đương Tứ Tứ dìu, bước chân nặng nề vào đại điện, cánh môi khêu gợi của cũng mím thành hai mảnh đao sắc bén.

      "Thần nữ khấu kiến Cửu Thiên Tuế." Đường Tứ Tứ khấu đầu với Quân Cơ Lạc. Lúc này nàng tự xưng là thần nữ chứ phải thần phụ, chính là đề phòng hiềm nghi, muốn để cho văn võ bá quan đâm chọc nàng và Quân Cơ Lạc.

      Đường Tử An thân thể khoẻ, cũng ưa thích Quân Cơ Lạc, nhưng lúc này cũng làm Quân Cơ Lạc khó xử trước mặt văn võ bá quan. vẫn là hết sức khôn khéo hành lễ.

      Hiền Vương Mộ Dung Ôn Trạch đến trước mặt Đường Tử An, đem chuyện ngày đó kể sơ lược lại, "...Bổn vương cũng biết vì sao Đường Tử An vô duyên vô cớ dùng kiếm bổn vương đưa cho đâm bổn vương đao. Càng qua đáng hơn chính là, khi hoàng tỷ của bổn vương chất vấn Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ cũng cưc kì ngạo mạn xuất ra chuỷ thủ đâm hoàng tỷ đao."

      Quân Cơ Lạc nghe đến đó, nở nụ cười. Trong mắt u của lên chút mờ ám, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Đường Tứ Tứ. Tầm mắt Đường Tứ Tứ lúc này cũng nhìn qua.

      Ánh mắt hai người giao triền giữa trung. Quân Cơ Lạc nóng như lửa, dường như muốn đem nàng ăn vào bụng. Đường Tứ Tứ cắn cắn cánh môi, khoé miệng hơi trề ra hiệu nhìn lòng bàn tay Đường Tử An.

      Quân Cơ Lạc đưa tay vuốt cằm, tầm mắt thế nhưng chút cũng dời khỏi người Đường Tứ Tứ. Mộ Dung Ôn Trạch luôn nhìn chăm chú Quân Cơ Lạc, gặp ánh mắt Quân Cơ Lạc luôn rơi người Đường Tứ Tứ, ánh mắt của có chút dò xét, về phía trước từng bước , chắn ngang giữa Quân Cơ Lạc và Đường Tứ Tứ.

      Quân Cơ Lạc vội vàng thu hồi ánh mắt cách vừa ý, câu môi , "Như vậy , Đường Tứ Tứ và Đường Tử An, Hiền Vương và Trưởng công chúa vừa đều là ?"

      Đường Tử An nhu thuận khấu đầu, khuôn mặt tròn trịa cũng bẹp xuống, " phải là . Là Hiền Vương tự đâm mình!"

      Trưởng công chúa lập tức quát lạnh, hướng về phía Đường Tử An chất vấn, "Đường Tử An, ngươi cho là Hiền Vương cũng vụng về như ngươi sao? Tự đâm mình? Ngươi còn có thể bịa đặt lời thái quá tới vậy sao? Còn có, ngươi vì sao vết thương người bổn cung cũng do chính mình đâm?"

      Khi Trưởng công chúa trừng Đường Tử An, nét mặt dữ tợn, làm cho thân mình Đường Tử An run run, sợ hãi dựa sát vào trong ngực Đường Tứ Tứ.

      Sắc mặt Trưởng công chúa hơi hoà hoãn, nhưng ác độc trong con ngươi cũng có mất , nàng ta với Quân Cơ Lạc, " vô cùng xác thực, Cửu Thiên Tuế ngài nếu như muốn tiếp tục bao che cho hai người bọn họ, vậy thực làm cho người ta khinh thường."

      Hai tỷ đệ này người phụ trách chỉ trích thúc ép Quân Cơ Lạc " thiên vị" phán xét Đường Tứ Tứ và Đường Tử An. Người còn lại bắt đầu lấy tình lấy lý với các vị quan viên, "Người nhà trị, làm sao trị quốc, Cửu Thiên Tuế ngay cả người của mình còn trông nom được. làm sao có thể giúp đỡ tân đế."

      Quân Cơ Lạc từ bậc thang thong thả bước xuống, đến trước mặt Đường Tứ Tứ. Mộ Dung Ôn Trạch sợ hai người này bit mật truyền tin gì đó, đề phòng chắn giữa họ.

      Đường Tứ Tứ ra suy nghĩ của mình, thanh vang vang, "Khi Trưởng công chúa và Hiền Vương đến Đường phủ, Trưởng công chúa muốn thần nữ hạ độc Cửu Thiên Tuế. Thần nữ chịu, bọn họ liền hạ độc Tử An. Sau đó Hiền Vương lại dùng kiếm tự đâm mình. Về phần kiếm người Trưởng công chúa, đúng là do thần nữ đâm." Đường Tứ Tứ hề giấu diếm, bởi vì nàng hiểu chỉ có đem tình hinh thực tế ra, Quân Cơ Lạc mới có thể giúp họ, mới bị bọn người Trưởng công chúa tìm ra kẻ hỡ.

      Khi nàng đến đây, nâng mắt lên, lại nắm lấy bàn tay bé của Đường Tử An, lòng bàn tay Đường Tử An hoàn toàn thành màu xanh biếc.

      Ánh mắt Quân Cơ Lạc nghiêm túc.

      Trưởng công chúa cười, mỉa mai , "Đường Tứ Tứ, tỷ đệ các người đúng là trả đũa a. Ai biết lòng bàn tay Đường Tử An có phải vì ngươi muốn vu cáo chúng ta mà cho dùng loại độc gì đó mới biến thành như vậy hay ." Sắc mặt Trưởng công chúa cứng lạnh dữ tợn, vừa lên tiếng mắng Quân Cơ Lạc, "Cửu Thiên Tuế, tình như thế, chẳng lẽ ngài còn muốn bao che cho họ? Nếu là như vậy! Bổn cung khách khí." Bọn họ chuẩn bị người vào bức vua thoái vị.

      Quân Cơ Lạc liếc Trưởng công chúa cái, đến gần Mộ Dung Ôn Trạch, hạ giọng, dùng thanh chỉ có và Mộ Dung Ôn Trạch nghe được cười nhạo , "Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

      "Chuyện chúng ta muốn làm rất đơn giản. Hi vọng Cửu Thiên Tuế có thể nâng bổn vương lên hoàng vị, sau đó từ quan. Nếu Cửu Thiên Tuế có thể làm được như lời ta , bổn vương và hoàng tỷ ta cam đoan tiếp tục truy cứu hai tỷ đệ Đường Tứ Tứ. Như vậy, tất cả mọi người đều có thể vui vẻ."

      "Vu vẻ chính là hai tỷ đệ ngươi . Đối với bản đốc mà , chút vui vẻ cũng có!" Ánh mắt Quân Cơ Lạc tà chí (hung dữ quỷ quái), giọng đột nhiên biến lạnh.

      "Cửu Thiên Tuế cần phải hiểu , cơ hội chỉ có lần, người cũng chỉ có thể sống lần." Mộ Dung Ôn Trạch .
      Last edited by a moderator: 8/8/14
      Hy Tran, Layla06, thuytlu18 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 107.1: Cung đình phong vân nguy biến (3)
      Edit: Lavender
      Beta: Hạnh Như

      Quân Cơ Lạc theo dõi khuôn mặt , đột nhiên cười ha ha, “Những lời này vẫn là bản đốc tặng cho các ngươi có vẻ thích hợp, đồ biết xấu hổ!” Đôi mắt u của Quân Cơ Lạc ra tia tà chí.

      Mộ Dung Ôn Trạch bị răn dạy phen này, ống tay áo vung mạnh, khuôn mặt ôn nhuận cũng còn tươi cười, vô vị , “Cửu Thiên Tuế, ngươi chịu cúi đầu, vậy đừng trách chúng ta khách khí.”

      Quân Cơ Lạc hơi nhấc cằm, mắt lọ ra khinh thường, “Tự nhiên muốn làm gì cũng được!”

      Mộ Dung Ôn Trạch quay đầu nhìn thoáng qua Trưởng công chúa, trong mắt hai người đều có sát ý. Tay Trưởng công chúa vỗ ngực, với đại thần trong sân, “Mọi người đều thấy được, Cửu Thiên Tuế bao che cho người của như thế nào. Bổn cung và Hiền Vương  cáo trạng vô môn, thể trách chúng ta…”

      Giữa sân trong phe của Hiền Vương lập tức có người bước ra ủng hộ Trưởng công chúa, “Cửu Thiên Tuế, vương tử phạm pháp tội như thứ dân. Ngài làm như vậy rất làm lạnh lòng Trưởng công chúa và Hiền Vương.”

      Quân Cơ Lạc có đáp lại, Đường Tứ Tứ biết bước tiếp theo Quân Cơ Lạc bố trì gì, cũng có lên tiếng kêu oan cho mình.

      Chờ phe Hiền Vương xong, Quân Cơ Lạc mới cười lạnh ra tiếng, “Đường Tứ Tứ và Đường Tử An là người bản đốc muốn bảo vệ, hôm nay vô luận như thế nào, bản đốc đều để cho người khác động đến sợi lông của bọn họ.”

      Lời của Quân Cơ Lạc để cho Mộ Dung Ôn Trạch và Trưởng công chúa nắm lấy sơ hở, Trưởng công chúa cười trầm, “Người tới!”

      Ngoài điện nhanh chóng vọt vào đám thị vệ được huấn luyện mặc áo giáp, trong tay thị vệ đều giơ trường đao chói lọi, ngăn chận cửa điện. Thế cuộc thoáng cái liền giương cung bạt kiếm, thể thoả hiệp.

      Quân Cơ Lạc tay ôm ngực, tay kia khẽ vuốt cằm mình. hừ cười nhìn lướt qua những thị vệ tay giơ trường đao này, “Xem ra hôm nay Trưởng công chúa và Hiền Vương là muốn bức vua thoái vị .”

      “Bổn vương và hoàng tỷ chính là muốn vì mình đòi công đạo.” Mộ Dung Ôn Trach vẻ mặt chính khí, hai mắt đẹp tinh xảo híp lại thành đường thẳng, “Những việc chúng ta làm đều là bị Cửu Thiên Tuế bức. Còn có, chúng ta cũng biết Cửu Thiên Tuế quyền khuynh thiên hạ, ít người chúng ta như vậy căn bản đủ để lay động Cửu Thiên Tuế. Nhưng Cửu Thiên Tuế chớ quên. Thiên hạ Tiêu quốc này là của Mộ Dung thị, nếu hôm này bổn vương cùng hoàng tỷ gặp chuyện may trước mặt Cửu Thiên Tuế, toàn bộ Tiêu quốc, toàn bộ người trong thiên hạ đều biết hành vi ti tiện của Cửu Thiên Tuế. Đến lúc đó Cửu Thiên Tuế ngài Đại hoạn quan này có thể là người người muốn giết.”

      Chán ghét nhất loại người này bên dùng vũ lực uy hiếp, bên cho người ta đánh trả. khi người ta đánh trả,  bọn họ liền cắn chặt điểm này tha, người ta làm sao thế nào khi dễ bọn họ. Dường như công đạo cả thiên hạ đều đứng về phía bọn họ.

      Trong lòng Quân Cơ Lạc thoải mái nghĩ.

      Nhưng mặt vẫn cười cực kì khoan khoái. đứng khoanh tay, dùng ánh mắt nhìn con kiến có thể bị bỏ biển bất cứ lúc nào nhìn Mộ Dung Ôn Trạch, “Tốt lắm, Trưởng công chúa cùng Hiền Vương điện hạ rất nhiều. tại nên đến lượt bản đốc chuyện.”

      đem ý đồ hôm nay của Mộ Dung Ôn Trạch và Trưởng công chúa bại lộ ở trước mắt bao người, tại là lúc phản kích.

      Quân Cơ Lạc tay nắm thành quả đấm, ho vài tiếng, sau đó ngồi trở lại ghế bành, hơi vén góc cẩm bào lên, tiện đà cao giọng to, “Theo bản đốc biết, Đường Tử An là người trung hậu thuần lương, nhưng có tấm lòng quý tỷ tỷ. Nếu như lúc đó Hiền Vương có ý đồ làm gì Đường Tứ Tứ, Đường Tử An là sao có thể lấy kiếm đâm Hiền Vương bị thương?”

      Khoé miệng nhàng giương lên, cười , “Mà Trưởng công chúa nhất định là vì muốn che chở Hiền Vương, kết quả trong lúc bốn người bọn họ tranh chấp, Đường Tứ Tứ cẩn thận đâm đến Trưởng công chúa.”

      như vậy, trước mắt Đường Tứ Tứ quỳ mặt đất đột nhiên sáng ngời, nháy mắt liền hiểu được ý đồ của Quân Cơ Lạc.

      Khoé miệng nàng hơi hơi giương lên, lộ ra chút nụ cười có ý phá hư, nắm tay Đường Tử An dập đàu với Quân Cơ Lạc, “Lời của Cửu Thiên Tuế rất đúng… Lúc đó Trưởng công chúa quát mọi người ra ngoài, trong sảnh chỉ còn lại bốn người chúng ta. Đầu tiên Trưởng công chúa muốn thần nữ hạ độc Cửu Thiên Tuế, thần nữ chịu,  bọn họ liền đầu độc Tử An. Sau đó Hiền Vương xác thực…dùng ngôn ngữ khinh bạc thần nữ. Tử An thấy thần nữ bị khi dễ, dĩ nhiên là muốn đẩy Hiền Vương ra. Sau đó bốn người chúng ta tranh cãi, thần nữ lỡ tay đâm Trưởng công chúa kiếm.”

      Đường Tử An tuy rằng biết vì sao tỷ tỷ mình sửa lại ý tứ, nhưng vẫn rất phối hợp mắng Mộ Dung Ôn Trạch câu, “Cầm thú! Về sau người lại khi dễ nhị tỷ, ta trừng trị ngươi như cũ!”

      là phong thuỷ luân chuyển a. Lúc trước Trưởng công chúa và Hiền Vương còn lòng đầy căm phẫn chỉ trích hai tỷ đệ Đường thị, mà tại tình thế lại biến đổi như vậy, trở thành Hiền Vương đùa giỡn Đường Tứ Tứ, Đường Tử An trượng nghĩa ra tay.

      Ngọn gió này chuyển đúng là mau a.

      Giữa sân rất nhiều đại thần chẳng qua chỉ là đem việc này thành hồi náo nhiệt mà xem thôi, dĩ nhiên bọn họ hi vọng trận này diễn càng ngày càng phấn khích. Như vậy bọn họ có thể càng thêm bát quái vây xem trận náo nhiệt này.

      bậy!” Mắt Mộ Dung Ôn Trạch lộ ra màu huyết vụ đỏ tươi, hét to, “Nếu bổn vương muốn nữ nhân, thiên hạ đều biết có vô số nữ nhân dâng lên, cần gì phải khinh bạc nữ nhân biết bị hoạn quan đùa bỡn như thế nào chứ. Bổn vương ngại nàng ta bẩn!” tại bọ họ muốn bức vua thoái vị, nếu bị Quân Cơ Lạc hắt nước bẩn, về sau liền có cớ xuất binh.

      Trưởng công chúa hiển nhiên cũng bị loại ngôn ngữ vô sỉ của Quân Cơ Lạc chọc giận, nhưng so sánh với Mộ Dung Ôn Trạch phẫn nộ, nàng càng có thể khống chế cảm xúc chính mình.

      Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của nàng hơi giương lên, ngữ khí lạnh lẽo mà nhạt nhẽo, “’Thay đen đổi trắng’ tốt lắm. Cửu Thiên Tuế ngài vì có thể rửa sạch tội mạo phạm của Đường Tứ Tứ và Đường Tử An, lại có thẻ đâm thọc xúi giục, vặn vẹo như vậy. Bổn cung hôm nay đúng là mở mang tầm mắt.”

      Đường Tứ Tứ biết ý đồ của Quân Cơ Lạc, cũng biết làm như thế nào để cho tình thế phát triển theo hướng có lợi cho mình nhất.

      Nàng kiêu ngạo, siểm nịnh, ánh mắt kiên nghị, “Trưởng công chúa cảm thấy này vớ vẩn? Vậy sao Trưởng công chúa thần nữ cùng đệ đệ thần nữ bị lừa đá, cho nên mới vụng về chọn đâm bị thương Hiền Vương cùng Trưởng công chúa người tại Đường phủ. việc xảy ra là có nguyên nhân, nếu phải Trưởng công chúa và Hiền Vương khí thế bức người, hai tỷ đệ chúng tôi làm sao dám đâm bị thương hai vị khách quý các người chứ.”
      Layla06, thuytlu, Yoolirm Park16 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 107.2: Cung đình phong vân nguy biến (3)
      Edit: Lavender


      Miệng Trưởng công chúa giật giật, dường như lập tức muốn mở miệng phản bác Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ cười ha hả, “Hiền Vương ghét bỏ thân thể thần nữ dơ bẩn. Nhưng Hiền Vương ngài cũng đừng quên, mấy tháng trước Tứ Tứ chính là dùng thân thể dơ bẩn này cản kiếm thay ngài. Người ta ân cứu mạng, dũng tuyền tương báo*, nhưng Hiền Vương ngài quên là nhanh, giống dân chúng thương là vị Hiền Vương ôn nhuận như ngọc.”

      * Nguyên câu: Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: ân nghĩa như giọt nước cũng phải dùng cả con suối để báo đáp.

      Thanh Đường Tứ Tứ lấn át Trưởng công chúa. trán Mộ Dung Ôn Trạch nổi gân xanh. Từng có đoạn thời gian, phi thường thưởng thức tên Đường Tứ Tứ này. Nhưng tại, lại cảm thấy Đường Tứ Tứ này vô cùng xảo quyệt, đáng ghét.

      Quả nhiên phải người nhà vào cùng cửa.

      tại Đường Tứ Tứ cũng làm cho người ta chán ghét như Quân Cơ Lạc.

      Mộ Dung Ôn Trạch đến trước mặt Đường Tứ Tứ, mặt mày tinh xảo có thân sắc ôn nhuận, ánh mắt ngoan trừng Đường Tứ Tứ, “Đường Tứ Tứ, ngươi tuy rằng cứu bổn vương mạng, nhừng điều này cũng đại biểu cho ngươi có thể tuỳ ý vũ nhục bổn vương. Bổn vương căn bản có ý nghĩ nên có với loại nữ nhân như ngươi.”

      “Có hay chỉ có Hiền Vương tự mình biết !” Đường Tứ Tứ khẽ chép môi câu, sau đó ngẩng đầu nhìn Quân Cơ Lạc. Ngón trỏ Quân Cơ Lạc đặt cánh môi, ý bảo nàng cần nữa.

      Mắt Đường Tứ Tứ loé ánh sáng, ngậm miệng nữa.

      Đương lúc người tức giận muốn phát tiết, thế nhưng lúc này đối tượng muốn phát tiết lại dừng . Tình huống như vậy khác gì đấm tay mạnh đánh vào bông vải.

      Nắm tay Mộ Dung Ôn Trạch ở trước mặt Đường Tứ Tứ quơ quơ, trong đôi mắt ôn nhuận dấy lên hai ngọn lửa giận. Tia ác độc trong mắt Trưởng công chúa cực đậm, nhưng biểu cảm mặt trấn định như trước.

      Nàng mở miệng kích động Đường Tứ Tứ, “Đường Tứ Tứ, đệ đệ bổn cung, bổn cung rất ràng. là người quân tử, có thể có người ngồi trong lòng mà vẫn loạn. Đương nhiên, có đôi khi có số nữ nhân rất tự trọng, gấp gáp dán lên , đối với những nữ nhân như vậy bổn cung chỉ biết bọn họ hạ lưu. Nhưng đối với Đường nhị tiểu thư ngươi, bổn cung tin tưởng cho dù mắt mù tâm manh cũng động thủ đối với nữ nhân nông cạn như ngươi.”

      Đường Tứ Tứ chuyện, khoé miệng gợi lên chút cười như cười dò xét Trưởng công chúa.

      Thần sắc như vậy có thể là khinh miệt, Mộ Dung Ôn Trạch lập tức tức giận tiến lên, thô bạo kéo lấy cổ áo nàng, “Ngươi đừng giả câm giả điếc với bổn vương. Ngươi cùng Quân Cơ Lạc cấu kết với nhau làm chuyện xấu, muốn hắt nước bẩn lên người bổn vương, có cửa đâu!”

      “Hiền Vương, ngài đây là thẹn quá hoá giận, chuẩn bị giết người diệt khẩu sao?” Lúc này Quân Cơ Lạc rốt cuộc mở miệng chuyện. Ngón tay thon dài của khoát lên tay vịn ghế bành, khí thế khiếp người.

      “Hiền Vương, bản đốc sở dĩ cảm thấy ngươi khinh bạc Tứ Tứ, đó là vì ngươi có tiền án.”

      Quân Cơ Lạc nhìn thoáng qua thị vệ bên người, thị vệ kia nhanh chóng biến mất trong điện. lâu sau, ngoài điện thái giám dùng thanh sắc nhọn hô, “Thần Vương điện hạ đến!”

      Mộ Dung Nhươc Hồng đến. Ánh mắt người trong sân ào ào nhìn ra ngoài cửa điện.

      lâu sau, chỗ cửa điện, Thần Vương thân mặc cẩm bào nhanh nhẹn đến. Theo sau còn có ni là Đường Vân Nhiễm. Đường Vân Nhiễm xuất là cho giữa sân biến động. Bởi vì tin tức lúc trước đều Đường Vân Nhiễm chết. ngờ nàng thế nhưng còn sống, thế nhưng còn trở thành ni .

      Nhưng mĩ nhân chính là mĩ nhân, cho dùng mặc loại quần áo trắng này, cũng đẹp đến mức làm người ta dứt mắt ra được.

      Mộ Dung Ôn Trạch cùng Trưởng công chúa nhìn thoáng qua nhau, tiện nhân Đường Vân Nhiễm này làm sao chạy ra khỏi giam giữ của bọn họ. Hai người cảm thấy bất an.

      Mộ Dung Nhược Hồng ôm quyền với người trong sân, lại nhìn Mộ Dung Ôn Trạch cùng Trưởng công chúa hừ , sau mới , “Cửu Thiên Tuế, các vị đại thần. Trước đây Đường đai tiểu thư vào cung, sau đó được phụ hoàng sủng hanh tứ phong thành Đường mỹ nhân. Nhưng lúc trước trong cung có lời đồn đãi tốt về nàng, Đường mỹ nhân bất đắc dĩ, chỉ có thể lựa chọ giả chết. Mấy ngày trước Đường mỹ nhân đột nhiên xuất , nàng hi vọng bổn vương dùng năng lực vì nàng kêu oan.” Mộ Dung Nhược Hồng nhìn về phía Đường Vân Nhiễm quỳ mặt đất, trong mắt tran đầy cổ vũ. “Đường mỹ nhân, ngươi cho mọi người biết, đêm hôm đó ở tẩm điện của tiên đế, lúc đó thân còn là thái tử điện hạ Mộ Dung Ôn Trạch làm gì với ngươi?”

      Đường Vân Nhiễm quỳ gối ở đó, lệ rơi lã chã, nước mắt trong suốt giống như trân châu rơi xuống, “Thần Vương điện hạ nhất định phải làm chủ cho ti thiếp. Đêm hôm đó, Hiền Vương , ,…” Nàng muốn lại thôi, cắn cánh môi, bộ dạng nhu nhược vô tội, “Hiền Vương điện hạ đêm hôm đó có ý đồ…chiếm đoạt ti thiếp…May mắn ti thiếp ra sức phản kháng…Thế nên mới bị Hiền Vương làm bẩn.”

      Đường Vân Nhiễm biết chuyện Quân Cơ Lạc muốn hỗ trợ Mộ Dung Nhược Hồng đăng cơ làm vua. Nếu muốn về sau có thể mê hoặc Mộ Dung Nhược Hồng, giờ phút này nàng tự nhiên dùng sức đem Trưởng công chúa cùng Mộ Dung Ôn Trạch hại nàng lật đổ.

      Khống chế tên hoàng đế phế vật dù sao cũng dễ hơn cùng hoàng đế như Mộ Dung Ôn Trạch đấu trí đấu dũng.

      Oanh ầm ầm!

      Đường Vân Nhiễm xong lời này, người trong sân nhất thời chấn kinh. Trước đay bọn họ luôn nghe được tin Mộ Dung Ôn Trạch cùng Đường Vân Nhiễm cấu kết. Nhưng ngờ, việc này lại là . Mà còn là Hiền Vương chủ động.

      Đường Vân Nhiễm vừa khóc vừa , “Bởi vì chuyện này, khi tiên đế còn sống, phế bỏ ngôi vị thái tử của Hiền Vương. Ngay cả ti thiếp, cũng bị ảnh hưởng. Nhưng ti thiếp ngờ, Trưởng công chúa nàng đêm chuyện này trách tội lên người ti thiếp, còn có ý đồ kết liễu mạng của ti thiếp…ô ô…”

      Đường Vân Nhiễm đến lúc sau, khóc thành tiếng, mà bộ dạng lê hoa đái vũ này của nàng ta làm người trong sân thương hại trận.

      “Ngươi là tiện nhân lẫn lộn phải trái!” Trưởng công chúa vừa rồi còn tâm bình khí hoà, nhưng tại nghe được những lời này của Đường Vân Nhiễm, nàng làm sao còn có thể chịu được. Lửa giận trong lòng ngùn ngụt bốc lên, tán loạn khắp nơi người nàng.

      Nếu tình Mộ Dung Ôn Trạch có ý đồ lăng phục phi tử của Tiên đế được chứng thực, hai tỷ đệ bọn họ cả đời đều trở mình xong.

      Khách quan mà , kỹ thuật diễn của Đường Vân Nhiễm so với Đường Tứ Tứ, cao hơn chỉ bậc. tại mà , Đường Vân Nhiễm nghe được Trưởng công chúa tức giận mắng mình, thân mình nàng run run, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Trưởng công chúa.

      “Trưởng công chúa, tình đêm đó ít người biết. Ngài muốn tiếp tục giấu diếm là có khả năng. Hơn nữa ti thiếp bị ngài hại thành như vậy, người thể giơ cao đánh khẽ tha cho Vân Nhiễm sao?”

      Đường Vân Nhiễm nhu nhược, Trưởng công chúa cường thế.

      Những người trong sân đều là nam nhân, nam nhân luôn thích bảo hộ nữ nhân xinh đẹp mà nhu nhược. Trong lúc nhất thời lời của Đường Vân Nhiễm làm cho rất nhiều trong sân lựa chọn đứng bên nàng ta.

      Trưởng công chúa trong lúc nhất thời vừa tức vừa giận, ngụm tức giận trong ngực, tiến thoái lưỡng nan.

      Hy Tran, Layla06, thuytlu20 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :