1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Truyen hay qua cang doc cang nghien

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      59.2
      Nàng ta vừa , vừa muốn mở cái túi ra, đặt ở trước mặt Chương Lạc cho nàng ta xem, Chương Lạc có chút lo lắng, lại hơi chút yên tùy tiện nhìn thoáng qua bên trong cái, quả nhiên nhìn thấy bên trong có hai con rắn màu đỏ và đen cuộn tròn quấn lấy nhau, liền gật đầu : "Được rồi, ngươi nhanh cất hai con rắn này , chúng ta lúc này nên qua đó thả rắn trước. . . . . ."

      Chương Lạc còn chưa hết câu, chỉ thấy bóng dáng màu yên liễu từ bên kia hành lang tiến lại gần, cho nàng ta cái bạt tay.

      Trong hoa viên yên tĩnh, mặc dù là đến ít người, nhưng diện tích Lệ viên quá lớn, mọi người phân tán, vẫn nghe được chút tạp nào, cái tát tay này liền vang lên thanh thúy ràng, ở hành lang cây xanh dài vang vọng mãi.

      Chương Lạc kinh ngạc mở to hai mắt, trừng lớn mắt nhìn thiếu nữ đột nhiên xuất trước mặt mình.

      Vừa rồi bóng dáng màu yên liễu bất thình lình xuất kia chính là Vân Khanh, nàng ở hành lang cây xanh dài sau khi nghe được đoạn đối thoại của Chương Lạc, liền từ bên đó tiến lại đây, bởi vì bước chân nàng nhàng, cộng thêm Chương Lạc và nha hoàn kia chú ý động tĩnh xung quanh, cho nên hai nghười bọn họ phát được Vân Khanh tới, thẳng đến sau khi bị đánh, mới phát trước mặt có nhiều thêm hơn hai người.

      Chương Lạc mặc dù là thứ nữ, nhưng mẫu thân là sườn phu nhân, ở Toánh Xuyên Hầu phủ lại luôn được nuông chiều, trừ bỏ trước kia Chương Huỳnh nổi giận từng tát nàng ta bạt tay, Vân Khanh vẫn là người đầu tiên đánh nàng ta, nàng làm sao có thể chịu đựng được, la lớn: "Thẩm Vân khanh, ngươi dựa vào cái gì đánh ta?!"

      Lời của nàng ta còn chưa dứt, Vân Khanh lại là giơ tay tát Chương Lạc cái nữa, lúc này đây hai bên gò má của nàng ta ửng đỏ hay dấu tay rệt, khiến Chương Lạc hai mắt đỏ lên, hai gò má ỉ đau rát, sau lúc lâu ra lời, mà nha hoàn đứng bên cạnh nhìn thấy tiểu thư nhà mình bị đánh, vội vàng vọt tới, che chắn ở phía trước, căm tức : "Các ngươi khinh người quá đáng, sao có thể vô duyên vô cớ động thủ, cho dù hôm nay là ở hoa viên Thẩm gia tổ chức yến hội, nhưng cũng thể cho phép nữ nhi của thương nhân đánh tiểu thư Hầu gia được!"

      Vân Khanh nhìn nàng ta lạnh lùng cười, ánh mắt dừng chiếc túi của nàng ta, cánh tay đột nhiên nâng lên, nha hoàn kia nghĩ Vân Khanh chuẩn bị đánh mình, vừa định ngăn cản, lại cảm thấy bên hông thoáng , Vân Khanh giơ tay thế nhưng phải đánh nàng ta, mà là lấy chiếc túi của nàng ta.

      "Mau đem cái túi trả lại cho ta!" Ả nha hoàn hô to bổ nhào về phía trước, Lưu Thúy hai tay dùng sức đẩy nàng ta ra, đứng ở trước mặt Vân Khanh, hung hăng trừng mắt nhìn nha hoàn kia, "Ngươi dám ra tay với tiểu thư nhà ta sao?"

      "Nàng lấy đồ của ta, ta đương nhiên phải lấy trở về!" Ả nha hoàn la lớn, lại muốn lao về phía trước, Lưu Thúy trực tiếp ngăn nàng ta lại, hai người người muốn lao tới trước, người cho phép người kia tới, quấn lấy nhau buông.

      Mà Chương Lạc lúc này cũng định thần lại, hai tay bưng lấy hai gò má phiếm hồng của nàng ta, trong đôi mắt đều là hàn ý, quát: "Thẩm Vân khanh, ngươi cũng dám đánh ta!"

      "Đánh ngươi làm sao? Đánh ngươi là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi kẻ ngu xuẩn biết trời cao đất rộng!" Vân Khanh khóe miệng khẽ nhếch nở nụ cười, thoạt nhìn mềm dịu dàng vô cùng, nhưng ý tứ trong lời lại lộ ra cỗ uy nghi, làm cho Chương Lạc khỏi hỏi ngược lại: "Thẩm Vân khanh, ngươi đừng vội hồ ngôn loạn ngữ, cái gì đánh ta là muốn tốt cho ta, ngươi dựa vào cái gì mấy lời này!"

      Vân Khanh tay cầm chiếc túi kia, trung lắc lư hai cái, mới thực quỷ dị nở nụ cười : "Con rắn này là ngươi phân phó nha hoàn bắt tới, chuẩn bị giấu ở sau ghế của ta, đúng hay ?"

      Chương Lạc vốn tưởng rằng Vân Khanh ra cái gì, ai biết chỉ là hỏi nàng ta vấn đề này, khinh thường : "Đúng sao, chẳng lẽ ngươi còn chuẩn bị cầm hai con rắn này cáo trạng, ai có thể chứng minh ta chuẩn bị làm như vậy, ngươi cáo trạng cũng chỉ có thể chứng minh rắn này là do nha hoàn ta bắt, đâu có liên quan gì tới ta, lại , ta cái gì cũng chưa làm!"

      Thấy bộ dáng nàng ta sợ trời sợ đất, ra vẻ vô cùng nắm chắc, Vân Khanh cười cười, bất đắc dĩ : "Ngu xuẩn chính là ngu xuẩn!"

      "Ngươi còn mắng!" Chương Lạc bị Vân Khanh lần nữa châm chọc, cao giọng hét lên câu, lại bởi vì quá lớn tiếng, ảnh hưởng tới các cơ mặt, làm cho hai má mới vừa bị Vân Khanh đánh đau nhức, cơ bắp mặt đều có điểm biến hình.

      "Ta đương nhiên phải mắng, ngươi cho là lấy hai con rắn này giấu sau ghế ngồi của ta, là có thể làm cho ta chấn kinh, thất lễ trước mặt hoàng hậu đúng , ngươi nghĩ như vậy sai, đáng tiếc nếu làm vậy, cũng chỉ có thể chứng minh ngươi càng ngu ngốc hơn! Hôm nay tới dùng cơm là ai, là bệ hạ cùng hoàng hậu, hôm nay dùng cơm là địa phương thế nào? Là Lệ viên xinh đẹp nhất, nơi đó lấy cẩm thạch lót sàn, sàn nhà lạnh lẽo, soi bóng người, nơi như vậy, làm sao có thể có rắn xuất !? Đến lúc đó ta thất lễ trong buổi tiệc là chuyện , nhưng nếu truy cứu mọi việc, rắn này là ai thả, tin tưởng lấy năng lực thị vệ bên cạnh bệ hạ, rất nhanh có thể tra ra là ngươi. . . . . ."

      Chương Lạc nghe Vân Khanh chuyện, thần sắc mặt dần dần từ phẫn hận trở nên ngu ngơ, lại cam lòng cắt ngang lời của Vân Khanh, "Cho dù tra được là ta sao, cùng lắm đánh ta mấy chục gậy, ngươi cũng được tốt lành gì!"

      Vân Khanh trào phúng nhìn nàng ta, phảng phất nhìn đầu heo ngu ngốc, nàng mềm giơ cánh tay lên, vươn ngón trỏ ở trước mặt Chương Lạc lắc lắc, "Ngươi lại sai lầm rồi! Nơi mà bệ hạ cùng hoàng hậu dùng cơm, ngươi cũng dám thả rắn vào, ai biết ngươi là phải có ý định muốn mưu sát bệ hạ cùng hoàng hậu nương nương, đến lúc đó mặt rồng giận dữ, ngươi cùng Toánh Xuyên Hầu phủ vậy phải đánh mấy chục đại bản nhàng như ngươi nghĩ, ngươi dù có ngu ngốc, cũng biết mưu sát Đế Hoàng tội danh này, chịu hình phạt như thế nào chứ?"

      Chương Lạc sắc mặt rốt cục trở nên trắng bệch, ánh mắt biến thành kinh hách nhìn Vân Khanh, giống như hiểu được Vân Khanh, mưu sát Đế Hoàng chịu hình phạt thế nào, cả nhà tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, lưu đày, bán làm nô tỳ, quan kỹ, mỗi loại đều là khổ thể tả, thân thể của nàng ta bắt đầu hơi hơi run rẩy, cố gắng chống đỡ : "Ngươi nên làm ta sợ, có khả năng khoa trương như vậy . . . . . ."

      "Ngươi tin, vậy đem rắn thả thử !" Vân Khanh mỉm cười giơ cái túi đến trước mặt Chương Lạc, bộ dáng hào phóng tự nhiên cực kỳ.

      Nhưng Chương Lạc nào dám nhận, trong lòng nàng ta cảm thấy lời Vân Khanh vô cùng có lý, con rắn này nếu thả xuống chỗ ngồi của Vân Khanh, vạn nhất xảy ra chuyện gì, cắn phải những người khác, còn nếu cắn trúng những người khác, vậy như lời Vân khanh , chọc giận bệ hạ và hoàng hậu, đến lúc đó nàng ta khẳng định chỉ có con đường chết .

      Trước đó hoàng hậu giận dữ mắng mỏ Vi Ngưng Tử, cảnh tượng vẫn còn quang quẩn trong đầu Chương Lạc, lúc này chỉ cần vừa nghĩ tới, vẫn còn cảm giác được uy nghi đáng sợ kia, Chương Lạc cả người liền sợ run hô: "Ngươi lấy con rắn kia, ta hại ngươi! hại ngươi!"

      "Ngươi hại ta ư?" Vân Khanh tựa hồ muốn xác nhận tính chuẩn xác của đáp án này, lại hỏi câu.

      Chương Lạc lúc này làm sao còn lá gan đó, vội vàng lắc đầu : "Ta hại, hại."

      Nàng ta vừa hoàn, liền phát khóe môi Vân Khanh nhếch lên, dung nhan tinh xảo, nụ cười kia có vẻ có chút cổ quái, lại có điểm tà ác lơ đãng, "Ngươi hại ta, ta biết ngươi có ý định muốn hại ta, trong lòng thoải mái làm sao bây giờ?"

      "Ngươi còn muốn làm cái gì!" Chương Lạc nào biết Vân Khanh lời này, lập tức cắn răng hỏi.

      " làm cái gì, chính là đem hai con rắn này trả lại cho ngươi thôi, dù sao cũng là nha hoàn ngươi bắt được, ta cũng thể cầm nha!" Vân Khanh nhợt nhạt cười, biểu tình cổ quái vừa rồi đột nhiên biến mắt, dịu dàng đến thể lại dịu dàng.

      Chương Lạc tuy bị biểu tình này của nàng làm cho sợ tới mức trong lòng chột dạ, vẫn vươn tay ra, "Ngươi đưa cho ta, ta sai người thả chúng!"

      "Được!" Vân Khanh đáp ứng tiếng xong, về phía trước vài bước, động tác nhanh vô cùng mở chiếc túi ra, ngay lúc Chương Lạc còn kịp phản ứng, bắt lấy hai con rắn , trực tiếp quăng vào khoảng trống giữa hai vạt áo của Chương Lạc.

      Cảm giác lạnh lẽo trơn trượt từ cổ áo rơi xuống, Chương Lạc trong nháy mắt ngu ngơ, sau đó ý thức được tiến vào cổ áo mình là cái gì, phát ra chuỗi tiếng thét chói tai kinh thiên động địa , "A a a a a a a a. . . . . ."

      Nhất thời vang vô hạn, làm kinh động tới những con chim bói cá dừng chân mấy căn chòi nghỉ tạm ở xung quanh, vỗ cánh bay lên trung, phối hợp với nàng ta phát ra tiếng kêu ‘chiêm chiếp chiêm chiếp thu’.

      Lệ viên tuy lớn, nhưng thanh núi lỡ đất rung này sau khi phát ra, lập tức hấp dẫn các phu nhân tiểu thư ngắm hoa chung quanh, các nàng nhanh chóng về phía bên này, dù sao hoa đẹp lúc nào chẳng có, náo nhiệt cũng phải mỗi ngày đều có phát sinh .

      Mà Vân Khanh sau khi thả rắn xong, liền qua khuyên can, hai tay lôi kéo nha hoàn kia, thuận tay đem cái túi nhét trở lại bên hông nàng ta, sau đó hô: "Đừng đánh, mau xem chút tiểu thư nhà ngươi, con rắn kia giống như chui vào trong y phục của nàng rồi."

      Sau khi bị Vân Khanh bắt được tay mình, có chỗ để thi triển, nha hoàn kia bị Lưu Thúy đánh vài cái ở phía sau, vốn lòng tràn đầy cam lòng, vừa lúc nghe được lời Vân Khanh , làm sao còn lo lắng chuyện bên này, lập tức nhảy dựng, giãy dụa chạy về phía Chương Lạc, trong miệng hô lớn: "Tiểu thư, rắn ở đâu ở đâu?"

      Hai con rắn kia vừa vừa ngắn, đại khái chỉ dài bằng nắm tay của nam tử trưởng thành, lại như ngón trỏ thon của nữ nhân, vừa tiến vào trong y phục, lát chui vào nơi này, lát lại chui vào nơi đó, Chương Lạc vốn sợ rắn, lúc hai con rắn ở trong chiếc túi của nha hoàn, nàng ta chỉ dám vụng trộm liếc mắt cái, lúc này biết hai con rắn ở trong y phục của mình, ba hồn đều bay mất hai hồn, toàn bộ gương mặt xanh lè, nhảy lại chỗ ngừng, hô to: "Mau lên. . . . . . Mau lên, mau bắt chúng nó ra cho ta!"

      Trước mắt vừa đúng là cuối mùa thu, các tiểu thư mặc y phục cũng ít, Chương Lạc lại chịu đứng yên mà nhảy tưng tưng ngừng, nha hoàn kia làm sao bắt được rắn chứ, trán túa ra mồ hôi lạnh, "Tiểu thư, người đừng động, đừng nhúc nhích, con rắn kia rốt cuộc ở đâu a. . . . . ."

      "Ngươi mau bắt nó ra a, a. . . . . . Nó cắn ta rồi. . . . . ." Chương Lạc lại rống cổ họng kêu lên, rốt cuộc chịu đựng nổi bắt đầu mở tung vạt áo ra, chỉ nghĩ có thể nhanh chóng bắt được hai con rắn kia, cái gì mà lễ nghĩa liêm sỉ, nam nữ cách biệt tại giờ phút này bị nàng ta ném qua sau đầu, hoàn toàn quan trọng bằng tính mạng của nàng ta.

      Vân Khanh nhìn màn gà bay chó sủa trước mắt, khẽ mỉm cười, phân phó Lưu Thúy : "Nhanh sửa sang lại tóc và xiêm y, lập tức có người tới."

      Lưu Thúy liền gật đầu, vội vàng sửa sang lại mọi thứ lần nữa, đem góc áo bị uốn cong cố gắng vuốt thẳng lại.

      Thời điểm các phu nhân tiểu thư nghe được tiếng hét chói tai mà tìm đến nơi, phát đó là Toánh Xuyên Hầu phủ tiểu thư - Chương Lạc, giữa ban ngày ban mặt, ngừng cởi y phục người, da thịt tuyết trắng và cái yếm màu xanh nhạt toàn bộ đều ra ở trước mặt mọi người.

      Cùng xuất với các phu nhân tiểu thư còn có hàng thị vệ trong hoa viên, nhìn thấy trước mặt như vậy hỗn độn người can đảm giơ chân nữ tử sau, sau khi bọn họ hơi hơi sửng sốt, sắc mặt mấy biến hóa vọt tới, hỏi: "Sao lại thế này?"

      Ở trong mắt những thị vệ trải qua huấn luyện nghiêm mật, bọn họ phụ trách là an toàn của bệ hạ, hoàng hậu cùng các hoàng tử, tại trông thấy nữ tử có bộ dáng điên cuồng, bọn họ tất nhiên phải đề cao cảnh giác, trước hết phải chắc chắn rằng nữ tử này có gây uy hiếp tới bệ hạ, hoàng hậu cùng các hoàng tử của bọn họ hay .

      Chương Lạc cùng ả nha hoàn kia bận túi bụi, ngay cả cơ hội biện giải đều có, Vân Khanh liền tốt bụng giải thích: "Mới vừa rồi ta đứng ở bên này, nhìn thấy nha hoàn kia cầm chiếc túi chơi, bên trong hình như có cái gì đó, kết quả vật chiếc túi kia biết như thế nào liền rớt xuống, cuối cùng rơi trúng người Chương tiểu thư thấy tăm hơi đâu nữa, kế tiếp, các nàng liền biến thành như vậy."

      Vân Khanh thực vô tội giải thích, mà trong đám thị vệ có người có chút hiểu biết về rắn, vừa ngửi thấy trong khí mùi giống như hùng hoàng, lập tức hiểu tình huống, chuẩn bị lôi kéo Chương Lạc xuống, Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân lúc này chạy đến, bà ta vừa thấy nữ nhi mình ở trước mặt mọi người ngừng lôi kéo y phục, chỉ cảm thấy cỗ máu tươi xông thẳng lên trong đầu, làm cho bà ta khỏi lui về phía sau từng bước, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, được nha hoàn ở phía sau nâng dậy, lại vội vàng chạy vào, hô: "Lạc nhi, Lạc nhi, con làm sao vậy?"

      Bà ta vừa , vừa cởi áo choàng của mình xuống, che chắn cho Chương Lạc lúc này y phục chỉnh tề, ai ngờ Chương Lạc bị hai con rắn kia dọa sợ tới mức thần kinh đều điên cuồng, làm sao chịu khoác chiếc áo kia, chỉ la lớn: "Nương, nương, người con có rắn. . . . . ."

      Thị vệ ở bên nhíu nhíu mày, chuẩn bị tiến lên, Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân lập tức nhăn mặt, ngăn ở phía trước : "Các ngươi muốn làm cái gì?"

      Trải qua chuyện này, Lạc nhi ở trước mặt mọi người lộ ra da thịt, trong sạch bị hủy, nếu như lại để cho thị vệ kia chạm vào, chuyện tình càng còn đường cứu chữa, cho nên bà ta mới cản ở phía trước.

      Ai biết vị thị vệ kia chau mày, vẻ mặt chút thay đổi nhìn Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân ngăn ở phía trước : "Xin mời phu nhân tránh ra, tiểu thư ở trong Lệ viên kêu lớn kia như thế, vạn nhất kinh động tới bệ hạ cùng hoàng hậu, hoàng tử lớn chuyện, tại hạ chỉ làm cho tiểu thư an tĩnh lại. người tiểu thư quý phủ có rắn, cho nên nàng mới kinh hoảng điên cuồng tới nông nổi này, tại chắc chắn nàng nghe thấy lời phu nhân ."

      Nghe được thị vệ như vậy, Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân quay đầu nhìn thoáng qua Chương Lạc, thấy trong đôi mắt nàng đều là hoảng loạn thất kinh quá độ, căn bản là nghe thấy người bên cạnh gì, nếu như cứ tiếp tục để như vậy, chỉ hấp dẫn càng ngày càng nhiều người đến vây xem, đến lúc đó việc này càng lan truyền rông rãi, bất đắc dĩ gật đầu, tránh ra, để cho thị vệ kia qua.

      Thị vệ kia coi như là người hiểu lễ nghĩa, cũng có lấy tay trực tiếp tiếp xúc với da thịt của Chương Lạc, mà là dùng chuôi đao của bội đao người đánh xuống cổ Chương Lạc, Chương Lạc động tác ngừng lại, liền ngất , sườn phu nhân lập tức tiến lên tiếp được nữ nhi, dùng áo choàng đem da thịt của Chương Lạc lộ ra ngoài che khuất, sai người đến nâng nàng xuống.

      Vân Khanh nhìn các phu nhân và tiểu thư chung quanh đáy mắt lộ ra tia hưng phấn, cười càng thêm hiền lành.

      Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân càng muốn áp chế chuyện này, chuyện này càng lan truyền nhanh hơn, huống chi hôm nay đến đều là người có uy tín danh dự tại Dương Châu, Toánh Xuyên hầu sườn phu nhân, cũng có năng lực này, có thể khống chế miệng của tất cả mọi người.

      Thời điểm trước khi buổi tiệc tối bắt đầu, chuyện Chương Lạc ở trước mặt mọi người thoát y, la to, dáng vẻ thất lễ được tất cả mọi người truyền tai nhau, ai để ý Chương Lạc vì sao lại biến thành như vậy, các nàng càng ưa thích là có người để các nàng gièm pha.

      Điểm này, Vân Khanh từ kiếp trước được hưởng qua tư vị của nó, khi đó nàng bị người Tề gia thiết kế thất trinh, chưa từng có người nguyện ý nghe lời giải thích của nàng, lòng người đời này, phần lớn đều lạnh bạc.

      Đợi đám người chung quanh tản , Vân Khanh bảo Lưu Thúy ra xe ngựa lấy chuỗi ngọc đến, miễn cho lát nữa An Tuyết Oánh thấy được lại thắc mắc, nếu như nhìn thấy nàng tìm được chuỗi ngọc trở về, Tuyết Oánh khẳng định lại lo lắng bị người ngoài nhặt được hay.

      Lưu Thúy sau khi nghe được, nhưng có lập tức rời , mà : "Tiểu thư, nô tỳ có ở bên người, người đừng loạn, cẩn thận chút." Ở trong vườn nhà mình còn có người có ý định làm chuyện xấu, Lưu Thúy thể lo lắng nhắc nhở, sợ Vân Khanh lại xảy ra chuyện hay.

      Nhìn đáy mắt nàng lo lắng, Vân Khanh cười gật gật đầu, "Ta , em mau nhanh thôi."

      Nghe nàng như thế, Lưu Thúy mới chạy nhanh rời khỏi, ra phía ngoài, mà Vân Khanh vẫn đứng ở tại chỗ, ngây ngốc hồi lâu, liền xoay người về phía con đường , ở đó có ghế dựa cho cung nhân nghỉ tạm, nàng muốn qua đó ngồi chờ Lưu Thúy quay lại.

      Ngay lúc nàng vừa mới bước về phía trước, đột nhiên từ phía sau đám cây cối rậm rạp, bất thình lình xuất bàn tay. . . . . .
      Last edited: 20/9/14

    3. thucquy

      thucquy New Member

      Bài viết:
      15
      Được thích:
      15
      Chương Lạc này là tự mình hại mình thôi, chẳng trách ai, cũng may là chưa xuất trước Hoàng Hậu, ko thôi gây họa cho cả nhà.

    4. Bé Bi

      Bé Bi Well-Known Member

      Bài viết:
      393
      Được thích:
      334
      ai bắt VK, tứ hoàng tử hay Đàn?

    5. Cheri T

      Cheri T Member

      Bài viết:
      35
      Được thích:
      42
      tay ải tay ai :))

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :