1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngọc Tuyết

      Ngọc Tuyết Well-Known Member

      Bài viết:
      245
      Được thích:
      237
      :tt2:NPD chắc thấy người trong lòng bị giây khốn nên ra tay cứu mỹ nhân:037:

    2. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      tên tứ hoàng tử này có điên ko ah, tự dưng thấy hứng thú vs người ta, tự bắt chuyện, thấy VK ghét thế là nổi xung, bị bệnh rồi :yoyo67: may có Đàn ca hùng cứu mỹ nhân ah :yoyo26: Thanks

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      60.2

      Phu tử?


      Vân Khanh đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền xoay người lại với Lưu Thúy: "Còn mau hành lễ với Cẩn Vương thế tử?"


      Nếu có gặp gỡ như người qua đường lễ tiết là thể thiếu, ngày sau có chuyện gì cũng ai có thể chê trách dù là việc này, vì Vân Khanh luôn suy nghĩ và làm như thế, nên những người bên cạnh nàng tự nhiên cũng thất lễ.


      Sau cái chớp mắt ngẩn ngơ, Lưu Thúy bỗng nhiên hiểu thân phận nam tử cùng các nàng chơi đùa ở bờ sông kia. Lúc trước nàng luôn nghi hoặc y phục của vị phu tử lại có thể tốt như vậy, lại có được dung nhan tuyệt sắc, khí chất bất phàm, quả thực đến hôm nay có thể chứng minh hoài nghi của nàng là chính xác.


      Nàng lập tức chỉnh đốn vạt áo hành lễ : "Nô tỳ thỉnh an Cẩn Vương thế tử."


      Có Lưu Thúy ở đây, khí mờ ám vừa rồi trong nháy mắt hoàn toàn bị đánh vỡ, phảng phất lại thoải mái hơn, Ngự Phượng Đàn cười nhạt: "Đứng lên , yến hội sắp bắt đầu, các ngươi cũng nên chuẩn bị thôi."


      Vân Khanh liếc mắt nhìn cái, đáy mắt tìm tòi, thấy có hành động gì khác mới thi lễ rồi được Lưu Thúy giúp đỡ lập tức xoay người theo phương hướng khác rời .


      Mà Ngự Phượng Đàn nhìn cho đến khi thân ảnh của nàng biến mất, tươi cười bên môi càng lúc càng lớn,Tứ hoàng tử coi như đối Vân Khanh đặc biệt cảm thấy hứng thú, đây là vì sao?


      Vân Khanh trời sinh xinh đẹp, hấp dẫn ánh mắt Tứ hoàng tử cũng là bình thường, nhưng đây tuyệt đối phải là nguyên nhân Tứ hoàng tử cùng Vân Khanh chuyện.


      Trong kinh mỹ nhân vô số, nếu Tứ hoàng tử, người từng nhìn qua vô số mỹ nhân bởi vì bị dung mạo của Vân Khanh mà đối với nàng khác thường, chỉ người khác cảm thấy buồn cười mà - Ngự Phượng Đàn cũng thể nở nụ cười.


      Ánh mắt Tứ hoàng tử nhìn Vân Khanh có chút đặc biệt, dường như nó có hàm ý gì đó sâu xa, cảm giác này làm cho cảm thấy thực phiền chán.


      xoay người, trong nháy mắt hàn ý vừa xuất hóa thành vẻ mặt tươi cười tùy ý, bước chân hướng chỗ nghỉ chân của Minh Đế mà đến.


      Vân Khanh cùng Lưu Thúy đến chỗ yên lặng, Lưu Thúy đem chuỗi ngọc hoa thắt vào bên hông của Vân Khanh, muốn mở miệng chuyện hỏi chút về Ngự Phượng Đàn, lại thấy phía xa thân ảnh An Tuyết Oánh về phía bên này, thức thời khép miệng lại hề nhiều.


      Thời gian nàng khá lâu, Tuyết Oánh quả nhiên bắt đầu lo lắng tới, Vân Khanh hướng Lưu Thúy cười, thần sắc trong đáy mắt ràng cho Lưu Thúy cần đem chuyện vừa rồi gặp Ngự Phượng Đàn ra.


      Lưu Thúy hiểu gật đầu, đứng ở bên cạnh Vân Khanh.


      "Sao ngươi lại qua đây?" Vân Khanh nghênh đón, kéo lại áo choàng cho An Tuyết Oánh, trong giọng mang theo chút ý tứ trách cứ.


      An Tuyết Oánh mặt hơi chút lo lắng, nhìn thấy bên hông nàng đeo ngọc bội hoa mới thôi nhíu mày : "Ta ở đằng kia đợi ngươi lâu mà thấy ngươi qua, nghĩ đến ngươi tìm được ngọc bội muốn tới tìm giúp."


      "Tiểu thư của nhà nô tỳ ở đó đứng ngồi yên, nghĩ muốn qua xem." Đại Hàn cười cùng Vân Khanh.


      Vân Khanh mỉm cười gật đầu khẽ : " phải là tìm được rồi sao? Ngươi cần lo lắng, cẩn thận gió lớn."


      "Có thể nào lo lắng, vừa rồi ta lại gần đây, nghe có người rằng Chương Lạc bị rắn chui vào trong quần áo liền ở trong vườn cởi quần áo, ta nhớ ngươi cũng hướng này, sợ tới mức ta phải chạy nhanh tới." An Tuyết Oánh sờ sờ ngực, hít vào hơi sâu, mới chậm rãi : "Cũng may ngươi có việc gì."


      "Ừ, yến hội sắp bắt đầu, ngươi tới đây vậy chúng ta liền cùng ." Vân Khanh nghĩ nhiều làm cho nàng ấy lo lắng, nếu để cho An Tuyết Oánh biết là nàng đem rắn bỏ vào, chỉ sợ nhịn được mà sợ hãi.


      "Tốt, cũng nên qua thôi sắp muộn rồi." An Tuyết Oánh gật đầu, cùng Vân Khanh sóng vai tới đại sảnh tổ chức yến hội: "Vốn hôm nay là ngày tốt, Chương Lạc may, thế mà cũng có thể gặp rắn, nàng ta gặp rắc rối lớn rồi."


      Nàng ấy khẽ thở dài, Vân Khanh quay đầu liếc mắt nhìn nàng ấy cái: "Ngươi cần lo cho nàng ta, hoa viên làm sao có thể có rắn, chừng là nàng ta mang đến để chơi, chẳng qua giữ cẩn thận, ngược lại làm hại bản thân thôi."


      An Tuyết Oánh nghe như thế, cảm thấy có chút kỳ quái, ràng là thiên kim tiểu thư, có ai có việc gì mà lại thích rắn, mà hoa viên là nơi thánh giá dừng chân, khẳng định sớm chuẩn bị tốt nên thể có rắn xuất , chớ gì đến rắn đột nhiên chui vào trong quần áo, xem ra vẫn là vận khí Chương Lạc rất tốt rồi.


      Buổi tiệc này vẫn giống như ở hoa viên phía đông trước đây, mọi người được chỉ dẫn chỗ ngồi theo thứ tự, ai châu đầu ghé tai, có lẽ là sau khi Vi Ngưng Tử bị răn dạy, mỗi người đều có vẻ cẩn thận hơn, lẳng lặng uống trà cùng đợi hoàng hậu - người đứng đầu hậu cung đến.


      Vân Khanh quét mắt vòng, phát Chương Lạc cùng sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu có ở yến hội. lát sau, nghe cung nhân báo lại với hoàng hậu sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu cùng Chương tiểu thư thân thể đột nhiên bị bệnh, xin cáo lỗi.


      Hoàng hậu nghe vậy, cũng có ngạc nhiên gì mấy, bất quá vẫn chậm rãi cười, gật đầu đáp ứng cho phép. Vừa rồi chuyện xảy ra ở hoa viên, các vị tiểu thư phu nhân ngồi đây đều biết, ngay cả thị vệ đều biết như vậy hoàng hậu khẳng định cũng biết, cho nên chuyện phát sinh bị gièm pha, nếu đầu óc nàng ta có vấn đề gì mà vẫn còn có mặt ở buổi tiệc, đó mới là chuyện kỳ quái.


      Mà lúc này, sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu ngồi ở xe ngựa, chăm chú nhìn Chương Lạc, sắc mặt vội vàng, lo lắng hỏi: "Lạc nhi, cho nương, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? người con làm sao có thể có rắn?"


      Rắn người Chương Lạc bị bắt , cũng bị cắn hai cái, may mắn con rắn kia có độc nên nguy hiểm tính mạng, chỉ là tại Chương Lạc bị dọa, thần sắc có chút ngơ ngác, cái cảm giác thân hình dài , lạnh như băng trườn da thịt nàng ta vẫn lưu lại ràng.


      Nàng ta nhìn chằm chằm lên nóc xe ngây ngốc, trong miệng lẩm bẩm:"Nương, người con có rắn, có rắn!"


      Trong mắt sườn phu nhân của Toánh Xuyên hầu chỉ có biểu tình hoảng sợ của Chương Lạc, làm cho bà ta lòng như dao cắt, ôm chặt Chương Lạc trấn an : "Lạc nhi, còn, còn, con rắn kia bị bắt chém chết rồi! tại người con có rắn rồi!"


      Thanh quen thuộc của mẫu thân lặp lặp lại bên tai làm cho Chương Lạc dần an tâm, ngẩng đầu lên nhìn sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu, nước mắt lại chảy ra: "Nương, con rất sợ, con rắn kia đáng sợ. . . . . ."


      Thân thể của nàng ta run , trong lòng vẫn kinh hoàng sâu, sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu mặt vỗ lưng của nàng ta, mặt hỏi: "Lạc nhi, con cho nương,hoa viên êm đẹp làm sao có thể có rắn?"


      Nghe được bà ta hỏi như vậy, Chương Lạc suýt thốt ra là do Vân Khanh thả vào người nàng ta, nhưng sau khi nàng ta ra, khẳng định nương hỏi vì sao Vân Khanh lại muốn thả rắn vào người nàng, con rắn kia lại là…, nàng ta có thể dối làm cho nương hận Thẩm Vân Khanh, nhưng Thẩm Vân Khanh có thể hay đem tình hôm nay kể ra cho tất cả mọi người biết, đến lúc đó nàng ta chỉ là mất mặt ở trước mọi người, hơn nữa đó là tội danh mưu hại bệ hạ, nếu để cho phụ thân biết chẳng phải là đánh chết nàng ta sao. Phụ thân tuy rằng sủng ái nàng ta, đó cũng là từ nàng ta so với Chương Huỳnh nhu thuận hơn, nếu điểm ưu thế này còn, nàng ta cũng còn ưu điểm gì rồi.


      Hơn nữa Toánh Xuyên Hầu phủ trải qua ba đời, thời điểm lúc trước người có công được phong tước, sau đó là ba đời thừa kế cấp bậc giảm dần. Đến thế hệ này, liền giảm xuống thành Toánh Xuyên bá rồi. Nếu là lại xuất loại chuyện này, về sau còn biết biến thành gì nữa, Hầu phủ nếu suy bại, vậy sau khi mẹ Chương Huỳnh chết, đến lúc đó nương được thăng làm chính thất phu nhân có gì hữu dụng nữa.


      Nghĩ đến đây, Chương Lạc thầm cắn răng, chuyện Thẩm Vân khanh có thể lần sau lại trả thù, nhưng lần này nàng ta tuyệt đối thể ra, nghĩ kĩ, Chương Lạc : "Là tiểu Lam, nó bắt hai con rắn mang theo bên người chơi, thời điểm ở hoa viên, hai con rắn kia trốn thoát, liền chui vào được người của con. . . . . . Làm con sợ muốn chết. . . . . ."


      Hôm nay theo bên người Chương Lạc là nha hoàn Tiểu Lam, bởi vì có lần bắt được con rắn trong viện của Chương Lạc, lập công lớn mà lại hay làm cho Chương Lạc vui vẻ, nên thường ngày rất được cưng chìu, bất quá sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu vẫn thích nha hoàn này, cảm thấy nha hoàn bên người có thể tay bắt rắn quá mức tà đạo, nhưng chịu nổi Chương Lạc năn nỉ nên cho giữ ở bên người.


      Lần này phạm sai lầm như vậy, sườn phu nhân Toánh Xuyên Hầu bắt được cơ hội, hồi phủ cho người đập chết Tiểu Lam kia.


      Mọi chuyện giống như Vân Khanh đoán, cuối cùng Toánh Xuyên Hầu phủ đem nha hoàn bắt rắn kia dùng thuốc mà chết, Chương Lạc cũng ra Vân Khanh, nhưng trong lòng Chương Lạc khẳng định càng thêm oán hận Vân Khanh, Chương Lạc sớm xem nàng vừa mắt, thêm chút cũng sao. Bất quá trong khoảng thời gian này, Vân Khanh cần lo lắng, chuyện thoát y ồn ào huyên náo, Toánh Xuyên hầu chắc chắn cho phép Chương Lạc ra ngoài mà tự tìm xấu hổ mất mặt.


      Ngồi ở Qui Nhạn các, Vân Khanh tay cầm sách thuốc, tựa vào chăn đệm màu tím bằng gấm ghế mĩ nhân, tâm tư vẫn suy nghĩ việc khác.


      Minh Đế lần này dừng chân ở Giang Nam kế hoạch là sáu ngày, nay qua ba ngày, ngày đầu tiên là ở hoa viên tổ chức tiệc, Minh Đế và hoàng hậu tách ra tiếp đãi quan viên các cấp cùng người nhà bọn họ, ngày hôm sau, Minh Đế cùng các quan viên bàn chính , như vậy hôm nay, Minh Đế muốn xem xét xung quanh, nhìn xem cuộc sống của dân chúng Giang Nam, đặc biệt là Dương Châu phồn hoa.


      Vì đây là vấn đề mặt mũi, An Tri phủ sớm biết được Minh Đế muốn đến Dương Châu liền tu chỉnh đường xá, quầy hàng tiểu thương sắp xếp chỉnh tề, mỗi ngày đều có người đặc biệt vệ sinh đường phố, gắng đạt tới diện mạo Dương Châu sạch mà có trật tự, dân chúng văn minh mà hữu lễ cách hiệu quả.


      ngày này cùng Thẩm phủ có vấn đề gì, cùng Vân Khanh cũng có quan hệ, qua hôm nay, ngày mai chính là ngày thứ tư, tiếp theo ngày thứ năm, ngày thứ sáu là thu dọn đồ đạc, rời khỏi Thẩm phủ rồi.


      Nghĩ đến đời này có thể an ổn vượt qua chuyện bệ hạ Nam tuần, biểu tình mặt Vân Khanh liền nhu hòa rất nhiều, ngước mắt nhìn ngoài cửa sổ bầu trời mùa thu khô mát, cùng vài đám mây trắng trôi lơ lửng, đáy mắt nàng mang đầy chờ đợi đối với cuộc sống về sau.


      Nàng nhớ tới đời trước có xuất song bào thai đệ đệ, liền khẩn cấp muốn xem bọn họ, ngoài quan hệ huyết thống thân cận, đáy lòng Vân Khanh còn có vui sướng, đời trước có xuất sinh mệnh này, đời này lại xuất , đối với nàng mà , so với việc làm di nương rồi chết có ý nghĩa rất nhiều.


      Đến viện của Tạ thị, sau khi cho người vào thông báo,Vân Khanh lập tức vào, tiểu nha hoàn xốc lên rèm cửa, Vân Khanh liền nhìn thấy Tạ thị ngồi giường la hán trải lớp đệm dày chuyên chú thêu đôi hài hình đầu hổ.


      Tạ thị cúi đầu, búi tóc đơn giản, cắm hai trâm ngọc, khuôn mặt nhu hòa như tỏa sáng, hai tròng mắt toát ra hào quang tình thương của người mẹ làm cho người ta cảm thấy vô cùng thần thánh.


      Vân Khanh cười qua, ngồi bên cạnh Tạ thị hỏi: "Nương, người thêu cái gì?"


      Tạ thị ngẩng đầu nhìn Vân Khanh, tay vẫn ngừng, : "Làm cho đệ đệ của con giày đầu hổ a."


      Giày đầu hổ là giày của trẻ con, nhưng có hình đầu hổ ở . Giày đầu hổ của trẻ con có ngụ ý có thể lớn lên được khoẻ mạnh kháu khỉnh, hơn nữa đầu hổ còn có thể xua đuổi tà ma, nhưng là hài đầu hổ phức tạp, đầu hổ đều phải thêu và dùng nhiều loại châm pháp.


      Thời điểm Tạ thị mới mang thai thân mình tốt, Vân Khanh cho bà làm nên nay mới làm.


      Vân Khanh hai tay cầm lấy cánh tay Tạ thị làm nũng : "Nương, người trước đây cũng thêu cho con hài đầu hổ đâu!"


      Tạ thị bị nàng cầm lấy tay, có chút bất đắc dĩ bỏ kim xuống, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hờn trách của Vân Khanh, buồn cười : " là đại nương còn ăn dấm chua của đệ đệ, nhưng là nương thêu cho con hài đầu hổ."


      Vân Khanh nghe xong, làm bộ mất hứng cong khóe miệng: "Nương chỉ biết đệ đệ thương con nữa rồi."


      Lý ma ma đứng bên nghe,cười : "Tiểu thư, người là nữ nhi, trước đây đều là dùng hài đầu mèo, thời điểm người ở trong bụng, phu nhân cũng bắt đầu làm y phục cho người, khi đó lão gia phu nhân đừng làm, cẩn thận làm hỏng mắt, phu nhân lại chịu, đến khi sinh người, đồ lót đều là do phu nhân làm."


      Vân Khanh vốn là làm bộ, vừa nghe lời của Lý ma ma liền dựa vào Tạ thị cọ : "Con biết nương đối với con là tốt nhất."


      "Con bé này, càng lớn càng nghịch, đến đây chắc là vì muốn nhìn đệ đệ , nương cho người gọi vú nuôi ôm đến." Tạ thị cười đem vật cầm trong tay để sang bên, Hổ Phách mang kim chỉ cùng chiếc giày thêu dở cẩn thận cất .


      lát sau, nhóm vú nuôi bế Mặc ca nhi và Hiên ca nhi tiến vào, hai đứa đều lớn hơn lại trắng trẻo mập mạp, vừa nhìn thấy Vân Khanh liền ngây ngô cười, tròng mắt đen lúng liếng sáng ngời, mặc xiêm y đỏ thẫm giống phúc oa nhi béo tròn.


      Vân Khanh vừa nhìn cảm thấy đáng , tay sờ khắp mặt bánh bao của Mặc ca nhi, tay lại nhéo nhéo mũi của Hiên ca nhi, trong lòng mềm nhũn. "Nương, đệ đệ như thế nào còn chưa biết ?" Nàng mong nghe bọn chúng kêu tỷ tỷ.


      Nhóm vú nuôi nghe lời này liền nở nụ cười: "Đại tiểu thư, tiểu hài tử ít nhất cũng phải tuổi mới có thể , tại mới có mấy tháng, người cũng quá sốt ruột rồi."


      Vân Khanh nhàng cười, nàng đây phải là rất sốt ruột sao? Xem hai tiểu tử kia miệng chỉ có thể a a, cảm giác đáng bằng có thể a.


      Nhìn nữ nhi sờ sờ chỗ này lại sờ sờ chỗ kia, đáy mắt Tạ thị là mảnh từ ái, nữ nhân chỉ cần như vậy là hạnh phúc nhất.


      khí trong phòng trong vô cùng tốt, Lý ma ma cùng Phỉ Thúy, còn có vú nuôi cũng thường thường chuyện thú vị, có thể nghe được tiếng cười truyền đến, Vân Khanh ngồi hồi lâu, thấy Mặc ca nhi và Hiên ca nhi buồn ngủ, mới xoay người chuẩn bị trở về Qui Nhạn các.


      Trước khi xoay người liền nhìn thấy nha hoàn trong viện của Tạ thị tên Chu Sa từ bên ngoài tiến vào, hành lễ rồi : "Phu nhân, Mộc tổng quản cầu kiến."


      Mộc tổng quản chính là Mộc Sâm, là đại quản gia Thẩm phủ, cùng khu vực quản lý với Lý Tư, là người trông nom bên ngoài cũng là trợ thủ đắc lực của Thẩm Mậu.


      Lúc này cầu kiến, hiển nhiên là có chuyện quan trọng hoặc là Thẩm mậu có chuyện trọng yếu muốn nhắn, Tạ thị tất nhiên là cho người cho vào, Lý ma ma cho nha hoàn ma ma khác ra ngoài, cho vú nuôi mang hai vị thiếu gia xuống.


      Mộc tổng quản tiến vào, đầu tiên là hành lễ với Tạ thị cùng Vân Khanh, Tạ thị cười : "Mộc tổng quản đứng lên ."


      Mộc tổng quản lúc này mới đứng thẳng người, thần sắc có chút trang trọng, : "Vừa rồi Tứ hoàng tử muốn thăm Thẩm phủ, lão gia dẫn theo ngài ấy dạo qua vòng bên trong phủ."


      Tạ thị vừa nghe, cũng cảm thấy kỳ quái, nếu ở trong hoa viên, tứ hoàng tử muốn tới Thẩm phủ nhìn xem coi như là bình thường, bà nghĩ có phải muốn chuẩn bị cái gì , liền hỏi: "Lão gia là có chuyện gì muốn chuẩn bị sao?"


      Mộc tổng quản lắc đầu, ánh mắt lóe ra tinh quang, trầm trọng đáp: " phải, là lão gia muốn bảo với ngài, Tứ hoàng tử vừa rồi phát Từ đường Thẩm phủ là do ngân gạch xây thành rồi." Lão chuyện mà ánh mắt cũng là dừng ở người Vân Khanh.


      Thực hiển nhiên, những lời này là Thẩm Mậu muốn lão đến báo cho Vân Khanh, nhưng là bởi vì Vân Khanh ở trong viện của Tạ thị, lão liền cùng báo tin.


      Nghe tin này, khuôn mặt Tạ thị hơi biến hóa, mà trong lòng Vân Khanh như có tảng đá đè nặng, màn này trong kiếp này vẫn diễn ra.

    4. huongtron092

      huongtron092 Active Member

      Bài viết:
      94
      Được thích:
      42
      Chắc từ đường này là cái cớ mà kiếp trước cả nhà Vân Khanh bị chém đây,tiền tài giàu hơn cả quốc khố:th_65:

    5. tuyết thiên băng

      tuyết thiên băng Well-Known Member

      Bài viết:
      272
      Được thích:
      300
      biết chuyện gì xảy ra nữa đây...tứ hoàng tử đó biết lại tìm cớ gì để làm khó thẩm phủ nhỉ?tò mò quá , kiếp trước bởi gì chuyện này mà một nhà vân khanh bị xử trảm, kiếp này có vân khanh phòng bị ngăn chặn tai họa biết có thàng công cứu một nhà thẩm phủ nữa...haiiizzz:yoyo68::yoyo68::yoyo68:tks nàg

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :