1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 51:
        Edit: Juel







      Vân Khanh tất nhiên biết được biện pháp này vừa nhanh gọn lại đỡ việc, có thể làm cho tổ mẫu nhìn thấy trò hài của Tạ di, nhưng mà lại sót lại tai hại rất lớn, Lưu Thúy chắc chắn là cân nhắc đến điều này, nàng ngẩng đầu, con ngươi tốt tăm tản ra ánh sáng cơ trí, nhìn thấu nghi ngờ trong mắt Lưu Thúy, chậm rãi mở miệng: “Em thử xem, với tính cách của lão phu nhân, nếu biết chim khách chết là do dì đưa đến xử lý như thế nào?”

      Lưu Thúy cảm thấy ánh sáng trong con ngươi đen như chiếu rọi tâm trí mình, nhớ đến tình tình hàng ngày của lão phu nhân, : “Lão phu nhân nhất định cho rằng đây là vu oán giá họa, người có ý đồ gây rối bị đánh trận rồi đuổi ra khỏi phủ, giữ lại chút thể diện.”

      nghĩ đến Lưu Thúy lại thực chuẩn xác, tính cách tổ mẫu đúng là như vậy, lúc thích thích vô cùng, người thích dù cách nào cũng thấy vừa mắt, giống như mẫu thân vậy, cho dù mẫu thân làm gì tổ mẫu cũng thích. Sau đó, nàng lại hỏi: “Dọc đường em thấy dì là người như thế nào?”

      “Vi phu nhân là người biết tốt xấu, lại còn tư lợi.” Lưu Thúy xong lập tức hiểu được, mặt là mấy phần kinh ngạc: “Tiểu thư, em hiểu ý người rồi.”

      Nếu như tiểu thư ở Vinh Tùng viện trực tiếp vạch trần Vi phu nhân, bà ta và Vi Ngưng Tử tất nhiên bị lão phu nhân sai người đánh trận rồi đuổi ra ngoài, mà theo như tính cách của Tạ di, bà ta nhất định ghi hận việc này trong lòng, lấy lý do tân tang phu quân (chồng mới qua đời), đến chỗ tỷ tỷ tìm nơi nương tựa, đem toàn bộ mọi chuyện trắng đen đảo lộn, đến lúc đó mọi người biết Thẩm phủ vô tình vô nghĩa, ý thế hiếp người, xua đuổi quả phụ muội muội đáng thương, đẩy Thẩm phủ vào bên trong làn sóng bất nhân bất nghĩa, mà Thẩm phủ dù có ra mặt giải thích cũng có ai nguyện ý tin tưởng người vừa mới đến lại cố ý hại tỷ tỷ mà mình muốn nương nhờ, hơn nữa, mọi người đều bênh vực kẻ yếu, Thẩm phủ chắc chắn tự gây họa, chọc cho mình thân dơ bẩn mà có tẩy cũng sạch.

      Lưu Thúy nhìn tiểu thư sắc mặt thản nhiên dựa vào đầu giường, ngờ trong thời gian ngắn như vậy mà tiểu thư có thể đem mọi chuyện phân tích ràng, trong ánh mắt dấu được sùng bái.

      Vân khanh cảm nhận được ánh mắt của nha đầu kia, nhàn nhạt cười, “Ta ngủ trước, có chuyện gì đừng để cho bất kỳ ai vào tìm ta.” xong liền nằm xuống.

      Lưu Thúy lấy chăn mỏng đắp cho nàng, thả cái trướng mềm màu thiên thanh xuống, rồi mới nhàng bước ra ngoài cửa.

      Có lẽ hai mẹ con Tạ di nghĩ gian kế khác hoặc là bình tĩnh lại, liên tục hai ngày đều an phận ở trong Cúc khác viện, cho đến ngày thứ ba.

      Sáng sớm, Vân Khanh tỉnh lại trong ánh sáng, vừa mở mắt thấy ánh nắng ban mai nghiêng nghiêng dọi vào từ cửa sổ, đem khuê phòng yên tĩnh nhuộm thành sắc màu ấm áp.

      Nàng ngồi dậy mặc thêm kiện áo khoác, đứng lên gọi Lưu Thúy tiếng, Lưu Thúy sớm đứng ở bên ngoài nhanh bước vào, tiếp theo là hồi bận rộn, trong ngoài sớm thu dọn sạch , dùng bữa sáng ở đại sảnh rồi đứng dậy hướng đến viện của lão phu nhân thỉnh an.

      Vừa bước vào thấy Vi Ngưng Tử cũng đứng trong phòng, hôm nay nàng ta đôi giầy màu trắng thêu hoa mai, mặc váy xanh thêu lá trúc, đầu cài trâm bạc, đơn giản mà nhạt nhòa, cả người giống như bông cúc dại trong gió, lộ vẻ xinh đẹp nhàng, khó trách mọi người đều : “Nếu muốn xinh đẹp nhàng hãy mặc thân đồ hiếu.”, cho dù thể ăn mặc xinh đẹp tiên diễm, Vi Ngưng Tử cũng biết làm nổi bật ưu thế của mình. (Đồ hiếu: đồ tang)

      Vân Khanh dời ánh mắt , cúi đầu hành lễ với lão phu nhân: “Tổ mẫu vạn phúc.”

      Dường như hôm nay tâm tình lão phu nhân rất tốt, bà gật đầu, nhìn Vân Khanh hỏi: “Hôm nay con đến Bạch Hạc thư viện báo nhập học sao?”

      “Dạ đúng vậy thưa tổ mẫu.” Tổ mẫu rất ít khi quan tâm chuyện đến học đường của Vân Khanh, lúc này lên tiếng hỏi chắc chắn còn có chuyện ở phía sau, Vân Khanh ánh mắt lóe sáng, nhìn Vi Ngưng Tử đứng bên, trong lòng đoán được nguyên nhân.

      Quả nhiên kế tiếp lão phu nhân nhân tiện : “Biểu tỷ của con hôm nay cũng phải đến đấy, nó lần đầu trở về Dương Châu, cuộc sống quen, con là chủ nhà, lại nhập học trước hai năm, nên quan tâm chiếu cố biểu tỷ nhiều hơn.”

      Sở liệu vô thác, nàng sớm biết Tạ di cùng Vi Ngưng Tử mưu tính từ lâu, nhất cử nhất động đều có tính toán, lần này cũng phải là ngoại lệ.

      Từ sau khi Đại Ung thống nhất thiên hạ, Khôn đế ra lệnh thiết lập quan phương học phủ tại các châu huyện, chia thành nam nữ học đường, khai giảng vào tháng tư hàng năm và kết thúc vào tháng mười.

      Lúc ban đầu, nử tử sau khi hoàn thành việc học tập ở học đường có thể tham gia khoa cử, về sau, nữ tử tham gia khoa cử nữa, nhưng quan phương học phủ vẫn được tiếp tục, trở thành biểu tượng đặc trưng cho nữ tử của các gia đình quyền quý.

      Các gia đình quyền quý này cho nữ tử vào học ở quan phương học phủ, thứ nhất là có thể học tập được ít thứ, phu tử của quan phương học phủ cũng là những người có tài năng, trải qua kiểm tra mới được vào đây làm thầy, thú hai là để cho nữ tử ở quan phương học phủ có thể kết bạn, tạo dựng quan hệ, vì con đường tiến thân, thứ ba là quan phương hoc phủ đối với những người có khả năng cùng nhân phẩm rất tán dương, hàng năm ở học phủ tiến hành hai lần kiểm tra, thành tích cao được dán bảng ca ngợi, ở tầng lớp quý tộc, chi sĩ có tài năng được ghi nhận, nữ tử nếu nhận được tán thưởng, tài năng và danh tiếng cũng được đề cao, rất nhiều gia đình quyền quý dựa vào thành tích ở những đợt khảo hạch để lựa chon con dâu thích hợp.

      Dương Châu là trong tam đại phủ trong hai mươi sáu phủ của Đại Ung, gần với Kinh thành Thiên Việt thành và Trung Châu phủ ở phương Bắc, Bạch Hạc thư viện cũng là là nơi tiếng tăm lừng lẫy, hai vị trạng nguyên tiền triều cũng xuất thân từ nơi này.

      Tạ di chỉ có mình nữ nhi này, đương nhiên là có tính toán tốt, Vi Ngưng Tử có thể đến thư viện có khả năng thân cận cùng nàng, có cơ hội làm quen nhiều thượng lưu quý nữ, sớm bước vào giới quyền quý Dương Châu.

      Nếu lúc này nàng mở miệng từ chối, những trái ý tổ mẫu, còn thể nàng là người hẹp hòi, nếu Vi Ngưng Tử muốn thư viện, nàng đưa ta , Bạch Hạc thư viện cũng phải là nơi dễ dàng, bên trong dạng người gì cũng có, đến lúc ấy, Vi Ngưng Tử có thể ứng phó được hay cũng liên quan đến nàng.

      Nghĩ vậy, Vân Khanh vui vẻ gật đầu, “Biểu tỷ cũng phải đến Bạch Hạc thư viện học tập, vậy cùng muội , dọc đường có thể làm bạn.”

      Thấy nàng hiểu chuyện như vậy, lão phu nhân thầm gật đầu, mặt lộ ra nụ cười, “Hai tỷ muội các con đều hiểu chuyện, cũng còn sớm nữa, nhanh .”

      Ra cửa thùy hoa , xe ngựa trong phủ chờ từ sớm, Vân Khanh giẫm lên ghế mà mà xa phu đưa đến bước lên xe, Vi Ngưng Tử cũng theo phía sau.

      Vừa vào xe, Vân Khanh liền mang theo vẻ mặt chưa tỉnh ngủ mở miệng : “Biểu tỷ, muội còn chưa ngủ đủ giấc, trước chợp mặt lúc.” xong cũng để ý đến Vi Ngưng Tử muốn gì, trực tiếp dựa vào gối mêm, hai mắt nhắm lại.

      Vi Ngưng Tử vốn muốn thừa dịp xe ngựa hỏi Vân Khanh ít chuyện của Bạch Hạc thư viện, nhưng biểu muội đúng là đầu heo, vừa lên xe muốn ngủ, làm hại ta chỉ có thể nhàm chán ngồi bên.

      ta biết Vân Khanh căn bản là buồn ngủ, chỉ giả bộ như vậy để tránh cho ta hỏi chuyện, nàng muốn cùng ta trò chuyện, cũng cho ta tin tức hữu ích gì, nếu ta có tâm tư như vậy, tự mình chậm rãi ở thư viện tìm tòi .

      Bạch Hạc thư viện nằm ở phía tây trong thành Dương Châu, cách Thẩm phủ khá xa, cho dù ngồi xe ngựa cũng mất hơn nửa canh giờ mới đến.

      Bởi vì Vân Khanh xuất phát từ sớm, mặc dù đường hơi xa, nhưng lúc này trước cửa thư viện cũng có nhiều xe ngựa, vừa xuống xe, nàng liền quen đường mà thẳng vào trong, Vi Ngưng Tử vội vàng theo sau, vừa vừa xem xét xung quanh.

      Thư viện năm bốn mùa đều có hoa nở, mùa xuân có hoa đào, mùa hè có cây thần ( đào???), cuối thu có hải đường, vào đông có hoa mai, lúc này trước mặt là hoa đào hồng phấn, trời quang mây lặng, thư viện yên ắng tĩnh lặng, toát ra tư thái thanh xuân.

      Vào đến cửa viện bên trong, thấy bày ra cái bàn dài, bên để sổ ghi danh và môn học, hai vị phu tử ngồi trước bàn, đề bút ghi lại tên tuổi nữ đệ tử và môn học chọn.

      Vân Khanh suy nghĩ từ tối qua môn học muốn học, liền đến chỗ phu tử báo danh. Vừa xong các môn học, từ bên kia truyền đến giọng nữ sắc nhọn: “Vừa rồi mọi người có nghe thấy có người báo khoa gì ?”

      Chôm chôm, AELITA, Minhang15 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 52:
         Edit: Juel







      Nghe thấy thanh khoa trương kiêu ngạo, Vân Khanh liền nghiêng đầu nhìn lại.

      Trước cửa học viện nữ tử có bước đến, xem bộ dáng chừng mười bốn tuổi, khuôn mặt tròn, đôi mắt bầu dục, thân mình tương đối đầy đặn, nàng ta mặc kiện áo ngắn tay màu hồng ánh thêu từng nhành hạnh hoa màu vàng, dưới thân là sắc váy đỏ tươi thêu hoa hải đường điểm thêm màu xanh của lá được thêu tinh tế, tóc vấn kiểu sơ viên kế, chính giữa cắm trâm vàng khảm hồng ngọc, xung quanh là trâm hoa cẩn ngọc xanh, lộ ra vầng trán cao, làm cho cả người toát lên vẻ cao quý, lại dị thường kiều diễm.

      Người này chính là người đứng trước cửa Vấn phủ khiêu khích Vân Khanh, đích nữ Toánh Xuyên hầu Chương Huỳnh, thân phận cao quý, lại tài năng, trong các vị tiểu thư ở Dương Châu nổi danh ương ngạnh.

      Bên cạnh nàng ta là , tuổi tác cũng lớn, dung nhan mặc dù ưa nhìnm nhưng trang phục người lại có phần mộc mạc, ta là Chương Lạc, nữ nhi của sườn phu nhân Toánh Xuyên hầu, bình thường đều sau Chương Huỳnh.

      Chương Huỳnh nhìn thấy ánh mắt của Vân Khanh, nhíu mày, hất cằm : “Ngươi nhìn gì, vừa rồi ta là ngươi.”

      Thân hình Chương Huỳnh phát dục sớm, lại hơn Vân Khanh tuổi, lúc này đứng trước mặt nàng như cây đại thụ, đem toàn bộ ánh mắt trời chiếu nghiêng che khuất, Vân Khanh hơi nâng mí mắt, thản nhiên mở miệng, “Ta báo khoa có chuyện gì sao?”

      Thấy nàng vân đạm phong khinh, mặt Chương Huỳnh lên tia tức giận, cười lạnh: “Ngươi xem ngươi báo khoa gì, bắn tên là cưỡi ngựa, đây là thứ mà danh môn thục nữ học sao?”

      Lúc này, từ cửa chính, tuổi tác xấp xỉ với Vân Khanh, khuôn mặt trái xoan có đôi chút tái nhợt, dáng người mảnh mai, thần sắc ôn nhu, vai là áo choàng tơ tằm màu trắng thêu hoa quỳnh, bên trong là áo ngắn màu hồng cánh sen, dưới thân là váy dài màu lá sen, bên hông là chuỗi ngọc, tư thái tự nhiên thướt tha mà cao quý, trong lúc bước nghe thấy tiếng đinh của ngọc bội.

      Nàng vừa bước đến, nâng đôi thủy mâu tìm kiếm trong viện, nhìn thấy Vân Khanh liền mặt mày sáng ngời, bước nhanh đến gọi to: “Vân Khanh.”

      Nghe thấy thanh mềm mại thanh thúy, Vân Khanh chỉ cảm thấy cực kỳ dễ nghe, vội quay đầu nhìn về phía chào đón: “Ngươi về rồi.”

      này chính là con của Tri phủ phu nhân An Tuyết Oánh, cũng là bạn tốt nhất ở kiếp trước của Vân Khanh, kiếp trước nàng chịu cảnh thất trinh bị gièm pha, tất cả những người trước kia giao hảo tốt với nàng đều tránh xa như thuốc độc, sợ ở cạnh nàng xẽ dính phải mùi thất trinh, xa lánh nàng, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng, bịa đặt chuyện của nàng, chỉ có An Tuyết Oánh luôn tin nàng bị oan uổng, đến Thẩm gia tìm nàng, bị người nhà phản đối nhốt lại trong phòng lén lút gửi thư cho nàng, an ủi và giúp đỡ này chính là ánh sáng ít ỏi trong những ngày đơn của Vân Khanh.

      Sống lại gặp gỡ nàng, Vân Khanh thể kích động.

      “Ta hôm trước trở về từ kinh thành, vốn định gặp ngươi, nhưng mẫu thân đường vất vả, thân mình ta lại tốt, bằng nghỉ ngơi ngày, tránh cho đến chỗ ngươi còn chưa chuyện đổ bệnh, làm ngươi thêm phiền toái, hơn nữa, hôm nay ở thư viện cũng có thể gặp được ngươi nên ta mới bỏ qua đấy.” Phụ thân của An Tuyết Oánh, cũng là Dương Châu Tri phủ đại nhân, là đích thứ tử của kinh thành Ninh Quốc công, lần này An Tuyết Oánh đến kinh thành là vì đại hôn tháng trước của đường tỷ, nàng cùng đường tỷ quan hệ rất tốt, liền rời Dương Châu đến tặng đồ cưới.

      Nhìn trước mặt xanh xao, Vân Khanh biết nàng từ bị bệnh tim, cầu y lâu ngày nhưng có kết quả, mỗi ngày đều phải uống thuốc, nắm lấy đôi bàn tay vào mùa xuân mà vẫn lạnh như băng, ánh mắt mang theo đau lòng, “Ngươi phải chú ý chút đến thân thể mình, cũng được gây chuyện đâu.”

      “Ta biết , chính là mẫu thân luôn chuyện bé xé ra to.” An Tuyết Oánh nghiêng thân mình về trước, bám vào bên tai Vân Khanh , tuy là giận dỗi nhưng khó nhận ra tình cảm mẹ con giữa Tri phủ phu nhân và An Tuyết Oánh rất tốt, nàng quay đầu nhìn phu tử ngồi trước bàn dài, rồi lại quay đầu lại hỏi: “Ngươi báo môn học nào? Vẫn giống như năm trước sao?”

      giống nhau…” Vân Khanh vừa mở miệng, Chương Huỳnh liền cao giọng chen vào, “Nàng ta báo chính là thô lỗ cưỡi ngựa bắn cung.”

      Nghe vậy, thủy mâu của An Tuyết Oánh cũng hơi mở to, nàng ngờ Vân Khanh muốn học cưỡi ngựa, đương nhiên nàng cũng thể ngờ tại thân thể Vân Khanh phải là nương mười ba tuổi mà là nữ tử hai mươi tuổi trải qua thế kịch biến, đối với nhiều chuyện, cái nhìn cùng ý tưởng bất đồng so với trước kia.

      Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của An Tuyết Oánh, đôi mặt Vân Khanh xẹt qua tia tăm tối, chẳng lẽ nàng cũng nghĩ cưỡi ngựa bắn cung là thô lỗ sao?

      Chỉ thấy sắc mặt An Tuyết Oánh lộ ra ba phần mất mát, buông tay Vân Khanh ra, kéo kéo vạt áo choàng của mình, gương mặt trái xoan mang theo ảm đạm : “Chỉ tiếc là thân mình của ta yếu ớt, nếu có thể cùng ngươi học cưỡi ngựa bắn cung.”

      Dáng vẻ đơn của Tuyết Oánh đọng lại ở đáy mắt Vân Khanh, làm nàng thấy ngượng ngùng, thân thể An Tuyết Oánh vốn tốt, thể vận động mạnh, nên kể từ lúc hai người nhập học ở Bạch Hạc thư viện đều báo môn học giống nhau, chỉ có lần này lại khác.

      Chương Huỳnh nhìn bộ dáng đơn của An Tuyết Oánh, bĩu môi : “Ngươi tiếc cái gì, chẳng lẽ ngươi cũng muốn học cái thứ thô lỗ đó?”

      Sắc mặt An Tuyết Oánh tia hờn giận, chẳng qua tình tình nàng nhu thuận, rất ít khi đem mọi chuyện biểu lên nét mắt, nâng mắt nhìn Chương Huỳnh phản bác, “Bắn cung cưỡi ngựa cũng là do thư viện mở ra, có gì khác biệt, đều có thể học được.”

      Thanh của nàng tinh tế, nhu thuận, giọng lại ôn hòa, Chương Huỳnh căn bản là thèm để ý, liếc An Tuyết Oánh cái hỏi ngược lại: “Ngươi tất cả đều giống nhau, vậy sao ngươi báo? Trong lòng ngươi dám khẳng định ta cũng nghĩ như ngươi?”

      “Ta phải.” An Tuyết Oánh chính là người tình tình yếu đuối, tức giận giọng cũng có chút lơn hơn bình thường, người chú ý căn bản nhận ra nàng lớn tiếng.

      Chương Huỳnh vốn muốn áp chế nàng chuyện, nhíu mày, “Ngươi còn phải, ngươi là cháu ruột của Ninh Quốc công, là tiểu thư khuê các, ngươi báo danh tất nhiên à có suy nghĩ giống ta.” ta chính là quen nhìn thấy An Tuyết Oánh cùng Vân Khanh thân cận, đáng ra thân phận của hai người gần nhau hơn, thân thiết với ta mới là tốt nhất.

      Mắt thấy nàng ta gây , mắt An Tuyết Oánh nổi lên màn hơi nước, quay đầu với Vân Khanh: “Vân Khanh, ta vô dụng, nếu ta khỏe mạnh có thể cùng ngươi học cưỡi ngựa bắn cung.”

      Biết lời Chương Huỳnh đâm vào nỗi buồn của An Tuyết Oánh, đôi mắt Vân Khanh lên tia sắc bén, ràng biết thân thể An Tuyết Oánh tốt, thể tham gia vận động, nàng ta còn muốn đứng đây đổi trắng thay đen, đúng là quá đáng.

      Vân Khanh cầm tay An Tuyết Oánh an ủi, thấp giọng : “Đừng buồn, nhìn ta này.”



      Chôm chôm, Minhang, Bé Bi17 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 53:
        Edit: Juel






      Nàng ngẩng đầu, nhàng mỉm cười, đôi lông mày nhíu lại như mang theo tia khó hiểu hỏi: “Chương tiểu thư lời này là đáng ngạc nhiên, cưỡi ngựa bắn tên đều là môn học mà thư viện đề ra, có người có thể báo danh tất có người học, vì sao ta báo danh lại là thô lỗ, chẳng lẽ Chương tiểu thư từ trước đến nay đều cho rằng hai môn này thể mở ở nữ tử học đường? trong lòng bất mãn với Khôn đế vì mở ra hai môn này sao?”

      đầu bị quy kết như vậy, Chương Huỳnh tực giận đến nghẹn lời, nàng ta vốn nghĩ đả kích được Thẩm Vân Khanh, ai ngờ người trước mắt vốn thanh cao kiêu ngạo từ lúc nào trở nên mồm miệng sắc bén như thế, vừa mở miệng đem Khôn đế ra, nàng ta làm sao dám khai đế nữ quốc bậy, lại nhìn thấy xung quanh có nhiều nữ đệ tử khác, nàng ta thể xuống nước, nhất thời mày liễu dựng thẳng, quay sang quát mắng Vân Khanh: “Ngươi cũng chỉ là thương nhân chi nữ, nhìn thấy ta còn dập đầu quỳ lạy mà dãm mở miệng phản bác.”

      Nàng ta như thể đấy là điều đương nhiên, khí thế kinh người, đôi mắt như càng mở to, dường như dần thành hình tròn.

      Vi Ngưng Tử thờ ơ lạnh lùng nhìn mọi chuyện dần phức tạp, hình như đôi co với Vân Khanh nhất định có thân phận rất cao, nếu cũng thể đàng hoàng buông lời thóa mạ Thẩm phủ, phải biết rằng, Thẩm gia ở Dương Châu cũng có thể có lực ảnh hưởng phương, tuy phải quan gia nhưng cũng là nhất phương danh phủ.

      Tất nhiên ta thích nhất là nhìn thấy Vân Khanh bị làm nhục, nhưng ta biết ta thể đối phó với Vân Khanh lúc này, có người thay ta ra mặt rất tốt, để tránh cho chiến hỏa rơi trúng người, ta vốn đứng cùng hàng với Vân Khanh, liền lặng lẽ lui về sau bước, đứng ở phía sau làm như quen biết.

      Nhìn thấy hành động của ta, Vân Khanh lơ đãng cong khóe môi, kiếp trước nàng đúng là mắt mù mới cho rằng người như thế này là tỷ muội tốt, bất quá kiếp này nhận ra, nàng cũng cần Vi Ngưng Tử phụ họa.

      “Tại saoo ta phải quỳ với ngươi?” Ngẩng đầu đón nhận khiêu khích của Chương Huỳnh, khuôn mặt Vân Khanh tràn ngập kiên định cũng trấn tĩnh.

      “Bởi vì ngươi thân phận đê tiện, dám gây với ta là đích nữ Hầu phủ, còn dám dùng cái miệng ti tiện của ngươi nhắc đến Khôn đế, người là thần tiên cao quý, sao ngươi dám nhắc đến mà nhìn lại thân phận mình.”

      Chương Huỳnh mở miệng ngậm miệng đều thân phận, lọt vào tai Vân Khanh thế như lại thấy buồn cười, trong ánh mắt mang theo nghi ngờ, “Chương tiểu thư, ngươi thân phạn cao quý là đương nhiên, nhưng nếu muốn ta quỳ xuống với ngươi cũng chỉ sợ ngươi nhận nổi.”

      “Ta sao lại nhận nổi?” Lông mày Chương Huỳnh dựng thẳng, phóng mắt khắp Dương Châu này có mấy người so được với ta thân phận cao quý.

      “Dựa vào luật lệ Đại Ung, trừ diện kiến bệ hạ, ở tình huống đặc biệt, phẩm cấp cao nhất phải giả hành lễ, lưỡng cấp hành tồn lễ, tam cấp trở lên mới nhận lễ quỳ, ngươi mặc dù xuất thân cao quý, nhưng cũng chỉ là bạch thân, người có quan phẩm cáo mệnh, ngươi với ta cùng cấp bậc, sao ta phải hành lễ với ngươi?”

      Lời vang lên mạnh mẽ, câu chữ ràng, ra luật lệ Đại Ung đánh lên đầu Chương Huỳnh, cho dù nàng ta lớn mật, cũng dám khiêu khích luật pháp.

      Huống hò trong viện còn có hai phu tử cùng các đệ tử khác, trong lòng các nàng thầm cứng lưỡi, chưa từng nghĩ đến Vân Khanh có thể lấy lý do thông minh như thế đánh trả về, vừa cảm thán nàng mồm miệng lanh lợi lại còn uyên bác.

      Kiếp trước Vân Khanh nhận lấy cái danh thất trinh liền rất ít khi ra phủ, mỗi ngày rảnh rỗi đều chỉ thêu hoa đọc sách, nàng vốn ham mê đọc sách, thích đọc chuyện xưa phong hoa tuyết nguyệt, cũng thích giang sơn sử sách, các loại hình thư luật lệ của Đại Ung. Trong lòng cũng khỏi cười khổ, nàng vốn cảm thấy nhân sinh kiếp trước quả là sai lầm, lần này xem ra cũng có ích, chẳng qua là vẫn bị phong hoa tuyết nguyệt gì đó mê hoặc, cuối cùng gặp gỡ Cảnh Hữu Thần, tự cho là đoạn tình cảm mơ mộng, kỳ lại là trò đùa tan cửa nát nhà…

      Nghĩ đến người đàn ông này, hàn ý trong mắt nàng càng tăng lên, cả người lộ ra hận ý lạnh lùng, mà sắc mặt Chương Huỳnh đỏ lên như gan lợn, chưa bao giờ thấy qua bộ dáng bức người này của Vân Khanh, lại cảm nhận hơi thở quanh người nàng, lo sợ thiếu chút nưã lui lại từng bước, phẫn nộ cắn răng : “Thương nhân đúng là giỏi tính kế, ta thể so với ngươi nhanh mồm nhanh miệng, cho dù ngươi hiểu được luật pháp sao, cũng che dấu được hơi tiền thô bỉ người ngươi.”

      Nghe vậy, Vân Khanh chậm rãi cười, mắt phượng lên tầng sương mù lạnh băng, mờ ảo dung nhan của nàng, Chương Huỳnh liên tục vũ nhục nàng, chẳng lẽ cho rằng nàng vẫn giống như trước, khinh thường chuyện với người khác, hay là vẫn nghĩ nàng ta xuất thân cao quý, có thể tùy ý giẫm lên nàng.

      Thanh nàng thu lại, ánh mắt tựa như mũi tên nhọn chống lại con ngươi của Chương Huỳnh, gằn từng chữ: “Chương tiểu thư, ngươi liên tiếp nhục mạ thương nhân, thương nhân là hạ tiện, người đầy hơi tiền bạc, vậy mời ngươi xem lại người mình xem, đầu ngươi cài là thương nhân lấy ra từ mỏ vàng, rồi luyện trong lò, làm ra bảo thạch kim trâm, cổ tay ngươi là thương nhân mua từ tay thợ bạc luy ti ngân trâm, người ngươi mặc là thương nhân từ trong vườn dâu lấy ra tơ tằm, nhờ ti chức mới thành cực phẩm la sa, người ngươi từ đầu đến chân, thậm chí là nhuyễn hài thêu hoa đều từ tay thương nhân mua đến, đời này mỗi thứ đều thể tránh  được mà nhiễm hơi tiền của thương nhân, ngươi cao quý thanh hoa như thế, vậy từ nay về sau xin mời ngươi cần chạm đến những gì thương nhân tiếp xúc qua, để tránh làm bẩn thân phận cao quý của ngươi.”

      Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều chấn động, ở đây có quan gia tiểu thư, cũng có thương gia tiểu thư, các nàng tuy bình thường cùng thương gia tiểu thư đối chọi gay gắt nhưng trong lòng khỏi có ý xem thường.

      Nhưng nghe lời của Vân Khanh xong, lại cảm thấy nàng câu chữ có lý, các nàng ăn, uống, ở, mặc, có thứ nào là qua bàn tay thương nhân, nếu muốn tránh , chẳng phải là quang thân lõa thể, trong chốc lát nhìn người đứng trước mặt Chương Huỳnh, vóc dáng bé nhưng khí thế nữ tử thua chút nào với cặp mắt khác xưa ba phần.

      Mà An Tuyết Oánh đứng bên trợn mắt há mồm, nhìn Chương Huỳnh lợi hại nhất thư viện bị Vân Khanh cho mở mồm ra được, trong mắt lên chút vui vẻ, mím môi cười : “Vân Khanh, ngươi lợi hại.” Mới hai tháng gặp Vân Khanh, nàng có cảm giác cả người bạn tốt khí thế đều thay đổi, làm cho nàng thêm thích.

      Chương Lạc thấy đích tỷ nhà mình bị thua, trong lòng cảm thấy mất mặt, đúng là giống nương của ta, đấu đá lung tung mà hiểu gì, tia khinh thường thoáng qua đôi mắt, khẽ với Chương Huỳnh, “Trưởng tỷ, tội gì phải cùng người có thân phận như vậy cãi cọ, chúng ta báo danh thôi, chẳng phải đêm qua tỷ nghĩ kỹ lắm nhưng khoa năm nay muốn báo danh sao?”

      Có bậc thang để xuống, Chương Huỳnh cuối cùng thu hồi cơn tức, ngón tay kéo kéo vạt áo, hừ lạnh với Vân Khanh: “Vẫn là muội đùng, chúng ta tuyệt đối cùng loại người thô bỉ kia báo danh cùng khoa.” Dứt lời liến bước qua đem báo khoa của mình trình cho phu tử.

      “Vậy đa tạ Chương tiểu thư lưu lại nơi thanh tĩnh cho ta.” Vân Khanh trong giọng mang theo vui sướng, tình cảm tạ, nàng tuyệt đối hy vọng cái người lỗ mũi hướng lên trời kia làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.

      “A… hóa ra là môn của ta lại được hoan nghênh như thế.” tràng tiếng cười vang đến, hàm chứa ý thong dong, lại mang theo tà khí kềm chế được cùng với đạm mạc lãnh ý do tọa ở vị trí cao lâu dài, trong thoáng chốc đem toàn bộ ánh mắt của mọi người hấp dẫn .

      Chôm chôm, AELITA, Minhang16 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Trọng Sinh Chi Cẩm Tú Đích Nữ (Q2)
      Chương 1: Vân Khanh cắn thế tử
      Edit: A Chu







      Mọi người bị hấp dẫn, tự chủ được, trước cửa viện, gã nam tử tới, nhìn thấy đầu tiên đó là thân áo dài trắng tinh, áo dài mà phiêu dật khác với người đương thời, cổ tay áo thêu hoa văn rồng cuộn màu tím, lay động theo bước của , tơ lụa thượng hạng giống như nước chảy ngừng, giống như trong tiên cảnh, mang vài phần xa hoa, lại nhìn thấy mày kiếm hơi nghiêng, cho thấy thái độ phong lưu, lông mi đẹp đẽ ngạo nghễ cong lên, đôi mắt hẹp hơi nghiêng lên khiêu khích, con ngươi chuyển động, thủy quang lấp lánh, cặp con ngươi đen tuyền và đôi mắt mị phối hợp rất hài hòa, hình thành loại phong tình vừa quái vừa thần tiên.

      Mái tóc dài đen sẫm chỉ cài cây trâm gỗ màu nâu, đơn giản mộc mạc, nhưng Vân Khanh lại phát , đó là đàn ngàn năm, cây trâm này có giá nghìn vàng, giá trị hàng vạn hàng nghìn châu ngọc mà chút nào phô trương. đàn ngàn năm đó làm nổi bật mái tóc càng thêm đen như mực, giống như ba nghìn nước chảy xuống, có chút tùy ý, có chút phân tán, lại khiến người ta thể coi thường tồn tại của .

      giống như mang theo ánh nắng ban mai đầu tiên, phá vỡ tầng tầng lớp lớp tối tăm, đưa ánh sáng đến mọi người, nhưng lại thể nheo mắt, đề phòng bị phong thái chiếu sáng đến chói mắt.

      Tuyệt sắc như thế, tao nhã như thế, liếc nhìn cái cũng hút mất hồn phách người ta rồi.

      Mặc dù đây là lần thứ hai nhìn thấy khuôn mặt này, Vân Khanh vẫn cảm thấy hô hấp khó khăn như trước, khiến người ta nhất thời thở nổi. Nhớ tới đời trước những gì nàng biết về Ngự Phượng Đàn, trong lòng nàng khỏi thắc mắc: nam nhân trưởng thành họa quốc như vậy, nếu là dòng dõi hoàng tộc, kinh thành y phục lụa là khó tưởng tượng, nhưng ngày sau lại chỉ huy toàn bộ trăm triệu quân mã quét sạch các nước phương Bắc, khiến ai nghe đến trấn tây Đại tướng quân đều sợ mất mật, quân của đến đâu, giống như trận gió xoáy, đem quân địch đánh chạy tan tác. Quả thể trông mặt mà bắt hình dong được.

      Ngự Phượng Đàn thong thả vào thư viện Bạch Hạc, khóe miệng hơi cong lên, giữa mắt hẹp chuyển động, tràn đầy hứng thú.

      ngờ ngang qua thư viện Bạch Hạc cũng có thể nghe thấy giọng quen thuộc đó, khiến cho vừa qua, liền vào luôn, nhìn lướt qua mọi người trong viện, cuối cùng dừng lại người Vân Khanh.

      Nàng đứng lặng im trong viện, tay lôi kéo nữ tử bên cạnh, mặt đều tràn đầy dũng khí, trong ánh mắt lúc nãy còn có khí phách kêu vang phản bác, lúc ánh mắt nhìn thấy , mang chút kinh ngạc, tán tưởng dung mạo của như những người khác, cũng hề si mê.

      Chống lại ánh mắt như vực sâu của nam tử, Vân Khanh nhanh chíu mày, sau đó chậm rãi chuyển tầm mắt, lần trước gặp là hiểu lầm, hai người trong lúc đó vẫn giống như trước kia, đơn thuần là hai người xa lạ trong thế gian mà thôi.

      Nhìn ra xa cách cùng xa lạ vô cùng trong mắt nàng, trong lòng Ngự Phượng Đàn hơi vui, bọn họ ràng từng gặp nhau, nàng lại giả bộ như biết ?

      Chậc chậc (tiếng tậc lưỡi), quả nhiên là giống nữ nhân khác a, đặc biệt như thế, nhớ lại bộ dáng nàng vào ngày mới gặp nàng lần đầu ở trong rừng trúc, khóe miệng giật giật, đúng là.... có chí khí.

      "Ra mắt Cẩn Vương thế tử." Hai vị phu tử ngồi sau bàn, trong đó người từng gặp , vội vàng nâng áo bào, đứng lên hành lễ.

      Cẩn Vương thế tử giống như nữ nhi Hầu phủ, Vương gia vốn cao hơn Hầu gia mấy cấp, dù nữ nhi Hầu phủ thân phận cao tới đâu, vẫn chỉ là hư danh thôi, nếu phong tước, sau khi gả cũng chỉ có thể dựa vào phu quân mà thôi, có cái phong tước linh tinh, mà thế tử là tước phong, khi Cẩn Vương qua đời, thế tử lên kế tục Vương gia, cho nên phu tử đều tiến lên hành lễ.

      Sau khi Ngự Phượng Đàn vừa xuất , các thiên kim tiểu thư trong viện đều chăm chú nhìn, có tri thức hay , lúc này đều hỏi nam tử vô song trước mặt này là ai.

      đám sắc mặt ửng đỏ, tim đập thình thịch ngừng, cho dù nhìn gia thế Cẩn Vương, chỉ cần phong thái thế tử, liền có thể khiến tâm hồn các nàng ấy thầm khen ngợi, huống chi thân phận lại cao quý như vậy, quả hai đời, phu quân trong mộng của mỗi người. Cho nên sau khi biết thế tử tiễn Vấn lão thái gia về Dương Châu, các nàng đều vây quanh cửa Vấn phủ, muốn tìm cơ hội gần gũi .

      Đáng tiếc, cửa Vấn phủ đóng rất chặt, ai có thể bước vào cửa, mà mấy ngày nữa Cẩn Vương thế tử trở lại kinh thành, làm các nàng nghĩ bản thân có cơ hội rồi. ngờ ở thư viện lại có thể gặp được .

      Lúc vừa mới vào, các nàng đều nghe hiểu lời Ngự Phượng Đàn, môn học dạy, chẳng lẽ chính là cưỡi ngựa bắn cung ư?

      Mỗi lần trước khi thư viện Bạch Hạc khai giảng, đều dán thông báo màu đỏ lên cột hai bên cửa viện, thông báo tên cùng lý lịch phu tử dạy mỗi môn học, điều này được thực từ lúc mới lập viện, để học sinh có thể hiểu biết về phu tử, vì thế lựa chọn môn học phù hợp với mình.

      Mà mỗi nữ đệ tử dựa vào sở trường cùng nhu cầu của mình, hàng năm có năm môn học, cuối năm tiến hành khảo sát, đánh giá và tổng hợp thành tích. Chương trình học cho nữ tử học viện mở ra có nhạc cụ, thư họa, kì nghệ (đánh cờ), vũ đạo (múa), lễ nghi, cưỡi ngựa bắn cung, tú công (thêu), thơ ca, trà nghệ (nghệ thuật pha trà), y khoa, tổng cộng có mười môn.
      (Chu thích y khoa với trà nghệ ^^)

      Các nàng ràng nhìn thấy môn cưỡi ngựa bắn cung là tên của Chu phu tử mà, sao đột nhiên biến thành Cẩn Vương thế tử, vả lại Cẩn Vương thế tử phải ở kinh thành sao, vì sao lại đến Dương Châu?

      Trong chốc lát, trong lòng đều có suy đoán, nhưng trong lòng lại đều vui vẻ, như vậy cơ hội các nàng gần gũi Cẩn Vương thế tử càng nhiều. Chật sân đều là các thiếu nữ suy nghĩ màu hồng bay múa đầy trời , Vân Khanh thầm thở dài, nếu dạy cưỡi ngựa bắn cung thay phu tử, còn có mấy người lòng là muốn học đây.

      Nhìn thấy sắc mặt Vân Khanh hơi vui, An Tuyết Oánh cũng có lòng thưởng thức mỹ nam trước mặt nữa, suy nghĩ nàng đơn giản, nhìn thấy nam tử tuấn mỹ cũng chỉ thưởng thức lúc thôi, ở trong lòng An Tuyết Oánh, Vân Khanh quan trọng hơn nam tử, nàng nghiêng đầu, kéo tay Vân Khanh : "Ngươi suy nghĩ cái gì thế?"

      Cảm nhận được tay có sức kéo, Vân Khanh lắc đầu, liếc nhìn Ngự Phượng Đàn cái, mang theo tiếc nuối : "Xem ra học môn cưỡi ngựa bắn cung có cách nào khác rồi."

      Nghe được lo lắng của Vân Khanh, An Tuyết Oánh mặt trái xoan lộ ra, cười : "Ngươi đừng lo lắng, thuật cưỡi ngựa bắn cung của Cẩn Vương thế tử ở kinh thành thuộc hạng nhất hạng nhì đó, dạy nhất định tốt hơn phu tử." Nàng ở kinh thành nghe thấy ít chuyện của Ngự Phượng Đàn, đối với chuyện của Ngự Phượng Đàn vẫn hiểu biết hơn.

      Vân Khanh gật đầu cười nhạt, nàng đâu có lo lắng thuật cưỡi ngựa bắn cung của Ngự Phương Đàn tốt, nàng lo lắng môn cưỡi ngựa bắn cung tâm đào bay lung tung , chứ phải tên (tên bắn). khí chộn rộn chung quanh cho nàng biết, lập tức có người mở màn.

      Quả nhiên, tiếng lòng Vân Khanh còn chưa xong, trong viện liền có người lên tiếng.

      Chương Huỳnh là người đầu tiên đứng lên, nàng thu hồi ánh mắt si mê người Ngự Phượng Đàn, xông lên phía trước, mở miệng : "Thế tử sao lại dạy môn học thô bỉ được, môn đó nhất định là sang trọng nhất."

      Vân Khanh nhìn thấy bộ dáng Chương Huỳnh, mọi người đều thích lấy thân phận nhìn người, cùng là môn học, phu tử dạy môn này đó là thô tục, đổi thành Cẩn Vương thế tử dạy trở nên cao quý hẳn, tiêu chuẩn này nàng dám gật bậy đâu. mặt nàng mang theo khinh bỉ, cười khẽ tiếng, "Chương tiểu thư sao lại muốn cưỡi ngựa bắn cung vậy?"

      Lời này ràng là châm chọc nàng trước sau thống nhất, nhưng Chương Huỳnh hoàn toàn bình thường, nàng trừng mắt, liếc nhìn Vân Khanh cái, "Giờ ta muốn học, chẳng lẽ thế sao?" Dứt lời, cao ngạo với hai vị phu tử: "Xóa kì nghệ ta vừa báo , thay bằng cưỡi ngựa bắn cung."

      Nghe xong lời này, hai vị chu tử cảm thấy thể diện đều mất hết, đại tiểu thư Hầu phủ Chương Huỳnh này vừa rồi ràng Thẩm Vân Khanh báo cưỡi ngựa bắn cung là thô bỉ nhất, còn chưa tới chung trà (cách tính thời gian), nàng lại , cưỡi ngựa bắn cung là môn cao quý, thanh cao, là mất mặt Bạch Hạc thư viện. Nhưng ngại mặt mũi Toánh Xuyên hầu, bọn họ vẫn chỉ lắc đầu thở dài, cầm bút sửa lại môn học cho Chương Huỳnh.

      Nhìn Chương Huỳnh có chút khó xử nào cả, Vân Khanh thầm bái phục, nàng dù trọng sinh cũng làm được như vậy, lại ngẩng đầu, nhìn khí thế Chương Huỳnh vẫn tăng cao như trước, vừa thấy chán ghét vừa thấy buồn cười, nàng là lòng dạ thẳng thắng đến lợi hại, nghĩ gì làm đó, hề kiêng dè, vả lại mặt cũng đỏ chút nào, dân gian gọi đây là da mặt dày phải?

      Ngự Phượng Đàn đứng thẳng trong viện, tư thế lười biếng, lại thể được cao quý, thanh cao của từ xương tủy, ánh mắt nhìn Vân Khanh lưu luyến, cho đến sau khi nghe thấy Chương Huỳnh đòi sửa lại môn học, sắc mặt lại chút thay đổi, trong cặp mắt hẹp kia lên tia châm chọc, mi dài cong lên, kinh ngạc : " ra môn học cao quý hay thô bỉ là do phu tử mà ra, à... lúc Chu phu tử dạy... Chương tiểu thư liền mắng là thô bỉ, đó là Chu phu tử thô bỉ, chờ khi phu tử khỏe lại, ta liền lại cho biết lời của tiểu thư. "

      Trong giọng của ôn hòa, mang theo ý cười , nghe như cây trong gió xuân vậy, nhưng hàm ý trong lời lại khiến Chương Huỳnh biến sắc, cuộc thi hàng năm tuy dựa theo thành tích để đánh giá, nhưng ấn tượng của phu tử với người cũng có thể quyết định thành tích cao thấp của người đó, trước kia có đệ tử tùy tiện làm bậy, chọc giận phu tử, trực tiếp trở thành con số 0, mất mặt, nhất thời có cách nào gặp người khác, nàng cũng muốn bị như vậy đâu.

      Nàng muốn phản bác lại, ngẩng đầu nhìn thấy ý cười khóe môi vị cực mĩ nam tử đó, dường như mở miệng được, chỉ có thể kinh ngạc nhìn , tức giận trong lòng theo sắc đẹp trước mắt bay đâu mất.

      Mà Ngự Phượng Đàn lại cười khanh khách nhìn Vân Khanh, trong ánh mắt có chờ mong, giúp lại Vân Khanh, hai người hòa nhau. Đáng tiếc, Vân Khanh vốn muốn nhìn , chỉ lo chuyện với An Tuyết Oánh thôi. Aiz, biết sao nàng lại cứ cố tình để nhìn thấy như vậy chứ.

      Vi Ngưng Tử vào sau Ngự Phượng Đàn, mắt hạnh nhìn mê mẩn giống những người khác.

      Nàng ở kinh thành từng nghe qua tiếng tăm của Cẩn Vương thế tử Ngự Phượng Đàn, nhưng chưa từng gặp mặt, trong tưởng tượng của nàng, nam tử đẹp trai lại còn biết lễ nghĩa, có cần quá lên như vậy , miêu tả điên đảo chúng sinh như vậy, giờ đây sau khi nhìn thấy Ngự Phượng Đàn, mới biết đó phải quá, nếu dung mạo đẹp, những người khác thành hư vô cả rồi.
      AELITA, Minhang, Bé Bi14 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Trọng Sinh Chi Cẩm Tú Đích Nữ (Q2)
      Chương 1.2: Vân Khanh cắn thế tử
      Edit: A Chu




      Thấy trong mắt các tiểu thư đứng trong viện đều si mê, nàng biết phải chỉ mình mình động tâm thôi, thầm suy nghĩ: trong nhóm thiên kim mang đầy châu ngọc, nàng bất kể dung mạo, gia thế, hay mặt khác, cũng quá xuất sắc, nếu muốn thế tử nhớ mình, liền phải dùng chút thủ đoạn mới được. Mắt hạnh xoay chuyển, cúi đầu suy nghĩ biện pháp.

      Vân Khanh có chung suy nghĩ với những người khác, tuy vừa rồi nàng phản đối lời Chương Huỳnh mạnh mẽ, nhưng vẫn hiểu , mình tuy là thiên kim tiểu thư, cuối cùng chẳng qua chỉ là thân phận thương nhân thôi, với lại nam tử trước mặt này, khoảng cách tới mười vạn cũng tới tám ngàn, hai người vốn là người cùng thế giới.

      Huống chi, người trước mặt dù tốt đó, sau vài năm nữa như sao băng trời, nàng cần cùng có bất cứ liên quan gì, tự gây phiền toái thêm cho mình.

      Nàng suy nghĩ lúc, lúc đầu chọn môn cưỡi ngựa bắn cung, là vì tăng cường sức khỏe, học môn hữu dụng gì đó, bất ngờ thế tử cao quý cũng tới dạy thay phu tử, điều đó khác hoàn toàn với dự định ban đầu của nàng.

      Nàng ngước nhìn, nhìn thấy khóe miệng Ngự Phượng Đàn mang ý cười, bộ dạng họa quốc cũng được , lại còn đôi mắt giống như có thể nhìn tất cả, làm cho nàng có loại cảm giác bị nhìn thấu, nghiệt mà.

      Vân Khanh mấp máy môi phấn hồng, rũ mi mắt xuống, che khuất ánh mắt làm người ta cách nào trốn, im lặng suy nghĩ: thôi, nàng bỏ chọn môn cưỡi ngựa bắn cung, đổi thành môn khác vậy, chờ năm sau lại chọn cưỡi ngựa bắn cung cũng muộn.

      Ngự Phượng Đàn hình như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Vân Khanh, khóe miệng nổi lên ý cười sâu sắc, trong mắt hẹp sóng sánh ánh sáng hàm chứa ý cười , giành : "Phu tử, môn cưỡi ngựa bắn cung cho phép đệ tử tùy ý thay đổi, ngoại trừ mới vừa rồi, về sau chọn thể sửa đúng ? Hử...?"

      Giọng nam tử lười biếng tự nhiên, từ sau cùng "Hử" lại là giọng mũi, từ cuối kéo dài ra cũng khó nghe ra uy hiếp trong đó.

      thể tùy tiện thay đổi môn học vốn là quy định trong viện, nhưng quy định là chết, còn chưa chính thức nhập học, liền nhân tiện vì Chương Huỳnh thay đổi. Lúc này Cẩn Vương thế tử mở miệng, cái loại khí thế áp bức đánh trực diện này, phu tử chỉ cảm thấy lưng đầy mồ hôi, sao báo danh hôm nay lại gặp nhiều lôn xộn đến vậy, vội cúi đầu đáp: "Lời thế tử rất đúng, môn học thể thay đổi." Trong lòng lại thầm khó hiểu, hôm qua bọn họ còn nhìn thấy Chu phu tử, sao nghe Chu phu tử có việc phải mời người dạy thay chứ, chẳng lẽ tái phát bệnh cũ sao? Hơn nữa, bọn họ cũng quen biết Chu phu tử lâu như vậy, chưa bao giờ nghe ông ấy có quan hệ gì với Cẩn Vương thế tử cả, ông ấy rốt cuộc khi nào quen biết Cẩn Vương thế tử, còn cố tình che giấu, rất tốt bụng nha.

      Nghe thấy lời phu tử, Chương Huỳnh cùng các thiên kim tiểu thư mới vừa rồi lựa chọn cưỡi ngựa bắn cung rất vui mừng, là vận may từ trời xuống, chỉ thấy thoải mái, trong lòng như hoa nở.

      Đối với nữ tử, cưỡi ngựa bắn cung vốn thuộc môn ít được quan tâm, rất nhiều người lựa chọn môn học này, mới vừa rồi các nàng còn lo lắng nhiều người chọn môn học này quá, bây giờ những lời của phu tử, cắt đứt ý nghĩ người báo danh quá nhiều, cho dù lát nữa còn có các thiên kim khác bào danh, đối thủ cạnh tranh cũng giảm rất nhiều.

      Trong khoảng thời gian ngắn, khí trong viện đặc biệt kì quái, bên chọn vui vẻ, chọn tâm hồn vỡ vụn, tay nắm chặt khăn tay, ngầm cắn răng, ghét mình quá nhanh mồm nhanh miệng, biết chờ chút nữa hãy báo tên, giờ thay đổi được nữa rồi.

      Mà trong viện chỉ có người, sắc mặt hề giống với những người khác.

      Vân Khanh quay đầu , mặt lạnh lùng băng giá, mắt phượng giống như hai ao nước suối đen vậy, hung hăng trừng mắt nhìn Ngự Phượng Đàn cái, người này cứ xuất chẳng có chuyện gì tốt hết, vừa rồi nhất định nhìn ra suy nghĩ của nàng, mới cố ý với phu tử như vậy, chặt đứt ý muốn hủy bỏ môn học của nàng. Nàng cùng có thù hận gì, vì sao cứ nhắm vào nàng thế này!

      Cảm nhận được ánh mắt mang theo oán khí của thiếu nữ, Ngự Phượng Đàn chậm rãi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt bất mãn của nàng, mắt hẹp dài đột nhiên híp lại thành đường cong, môi đột nhiên khẽ cong lên, đẹp đến đáng sợ, giống như hàng vạn hàng ngàn đóa hoa cùng nở rộ.

      Vân Khanh nhìn ngẩn ra, cũng vì dung nhan đó, mà nụ cười này, khuôn mặt nam nhân vô song trước mặt lại mang tính trẻ con nghịch ngợm như đứa trẻ lớn, thầm thấy chuyện xấu thành công, đắc ý khoe thành quả, vẻ mặt này của , có chút... Tuy nàng muốn thừa nhận đâu, nhưng được, có chút đáng . (~^^~)

      Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, nàng liền hoảng sợ, nhớ tới lần gặp trong Vấn phủ bị vô cớ đùa giỡn, hôm nay gặp lại còn cố ý cho mình đổi môn học, thế mà mình lại cảm thấy đáng , bị quỷ ám rồi, đúng là khuôn mặt mê hoặc người mà.

      Vội vàng thu hồi tâm thần lại, nhìn vẻ mặt si tình của các thiếu nữ xung quanh, nam tử như vậy, trêu hoa đào, hoa đào cũng tự dính lên người. Nàng muốn trở thành trong những đó, mỗi ngày phải đối mặt vô số ám tiễn bắn sau lưng.

      Nghĩ như vậy, nàng càng cảm thấy thể ở lại nơi này được nữa, cúi đầu với An Tuyết Oánh: "Tuyết Oánh, lâu rồi gặp, chúng mình ra ngoài dạo phố , tiện thể trò chuyện luôn."

      biết tại sao Vân Khanh đột nhiên muốn , An Tuyết Oánh cũng có nhiều điều muốn với Vân Khanh, liền gật đầu, đáp: "Được." Hai người cùng nhau xoay người, ra ngoài viện.

      Đúng lúc này, ở phía sau các nàng có bóng người trắng thuần lao tới, lấy tốc độ rất nhanh chạy lại, Vân Khanh thoáng nhìn thấy, khóe miệng cong lên nụ cười châm biếm, Vi Ngưng Tử quả nhiên đợi được nữa rồi, biết thân phận của Ngự Phượng Đàn liền xuống tay ngay, đúng là phong cách của nàng ta, mắt thấy Vi Ngưng Tử cúi đầu chạy nhanh, chú ý tình hình trước mặt, nàng nhanh tay lẹ mắt kéo An Tuyết Oánh lại, để nàng ấy khỏi bị đụng ngã xuống đất, trong lúc đó, bóng dáng người khác liền đúng lúc đụng trúng thân mình nàng che chở cho An Tuyết Oánh.

      Sau lưng bị đụng mạnh, khiến bước chân nàng lảo đảo, bỗng mất thăng bằng, sau đó ngã nhào về phía trước, mắt thấy sắp té xuống đất, phía trước xuất cánh tay mở ra với nàng.

      Trong phút chốc lại trở nên đặc biệt kéo dài, khi ngã xuống, bên tai có gió thổi vù qua, tất cả đều chậm lại, chậm lại.

      Nàng nghe được An Tuyết Oánh được người bên ngoài đỡ lấy, sau đó lớn tiếng gọi nàng, thính giác và xúc giác của nàng hình như đều ngừng lại ngay lúc này, bởi vì, nàng nhìn thấy mặt nam nhân đó.

      Đó là khuôn mặt trắng mướt, ngũ quan tuấn mỹ, trong mắt đen như mực ánh lên nhàng, phối hợp với đôi môi hơi dày, trong người thoạt nhìn ôn nhu lộ ra khí chất trung thực, khiến người ta vừa nhìn liền có loại cảm giác có thể tin cậy.

      Khuôn mặt quen thuộc như vậy, ân cần như vậy, từng khiến nàng gửi gắm tình cảm thiếu nữ lên người này, nhưng sau đó, nàng vì dốc hết tất cả, để hành tẩu bên ngoài luôn đủ tiền tài, để về đến nhà có thể sống thoải mái, lại cho nàng cái gì chứ, là án oan đẫm máu, cùng lòng đầy thương tích. (TT^TT)

      Đời trước, lợi dụng lúc nàng bị mọi người ghét bỏ, cứu giúp nàng, đời này chẳng lẽ nàng vẫn lọt vào tay của , lại trở thành người được giúp đỡ sao?

      Nàng cần, tuyệt đối cần....

      Thắt lưng Vân Khanh biết từ đâu có cỗ sức lực giữ lấy, đem nàng sắp ngã xuống đất xoay vòng, cuối cùng, còn ôm lấy nàng.

      Trước mắt nàng tối sầm, trong lồng ngực máu nóng bốc lên. Chẳng lẽ nàng nhất định phải cùng Cảnh Hữu Thần có liên quan sao? Chẳng lẽ dù có trọng sinh, vẫn muốn dùng loại cứu giúp nàng xuất trước mặt nàng sao?

      Máu toàn thân trong nháy mắt đều xông lên đầu, nàng nhớ lại khuôn mặt tươi cười dịu dàng của lại cách nào nhớ được, trong đầu toàn là hình ảnh khuôn mặt giả hiền lành lúc nàng đem của hồi môn giao cho , là hình ảnh mỗi ngày trở về đều oán giận đủ tiền bạc, giả dối thở dài, nàng nghe thấy tiếng Vi Ngưng Tử thét lớn bên tai, nàng nghe thấy tin cha mẹ đều chết thảm, nàng giống như trở lại ngày đó, đất tuyết lạnh đến xương, tiếng gậy gỗ "bụp bụp" đánh vào lưng nàng, đau đến mức muốn rống to, lại làm thù hận càng thêm sâu sắc.

      Nàng nghe thấy thanh trong đầu, như tất cả mạch máu đều nổ tung, máu như muốn phun ra, toàn bộ tập trung về phía ngực của nàng.

      Nàng nghĩ mình hận, nàng nghĩ mình có thể thản nhiên khi nhìn thấy Vi Ngưng Tử, hề quan tâm đến.

      Hóa ra hận ý này ngấm sâu vào máu rồi, sinh sôi tuần hoàn, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt đó liền bộc phát ra.

      Nàng như bị ma xui quỷ khiến, mở miệng, cắn ngực người trước mặt, dùng sức như vậy, liều lĩnh như vậy, cho dù bị gọi là kẻ điên cũng được, cho dù bị chưởng đánh chết cũng được, nếu có thể cắn chết , đó cũng xứng đáng lắm.

      Trong nháy mắt, cơ thể trong miệng căng cứng, khiến miệng nàng sinh đau, lại biết sao lại thả lỏng, mặc cho nàng cắn.

      Cho đến khi trong miệng ngấm vị tanh của rỉ sắt, hàm răng cắn bất ngờ bị đau, nàng vẫn luyến tiếc buông ra.

      Ngự Phượng Đàn nhìn thiên hạ ở trong ngực , thân thể của run lên ngừng, là loại run rẩy cứng ngắc, cả người căng cứng, bàn tay nắm chặt lại, khi nữ tử lạnh lùng như băng ở trong lòng , chỉ có ngực truyền đến đau đớn kịch liệt cho biết, nàng cắn , lực cắn rất mạnh, khiến nỡ dùng nội lực căng cứng cơ thể, cũng bắt đầu cảm thấy đau.
      (o_O chị cắn nhầm rồi, tội quá)

      Trong mắt hẹp ra tia đen tối, Ngự Phượng Đàn cảm nhận được khác thường của nàng, bàn tay trắng nõn, thon dài nhàng nắm lấy cằm nàng, đột ngột kéo mở hàm răng cứng đờ của nàng.

      Vân Khanh trong lúc nhớ lại, bên tai nghe thấy giọng quen thuộc: "Đừng cắn nữa, Khanh Khanh ngoan, chung quanh còn có người đó."

      Mặc dù hàm chứa dí dỏm, lại mang chọc ghẹo, Vân Khanh vẫn cảm thấy được dịu dàng trong giọng đó, cùng chút cưng chiều sâu trong đó, Khanh Khanh? Ai dám kêu nàng là Khanh Khanh?

      Gọi Khanh Khanh, giống người vậy, ngọt ngào như thế, thân mật như thế. (~^^~)
      Last edited by a moderator: 9/8/14
      Chôm chôm, AELITA, Minhang18 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :