1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tôm Thỏ

      Tôm Thỏ Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      543
      Đừng là dỡ từ đường nha

    2. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      khổ đấu vs những kẻ xung quanh chưa xong h còn phải đấu vs hoàng gia k biết Tứ hoàng tử kiếp này có lên ngôi vua k nữa tò mò quá............giàu quá cũng khổ
      thank nàng

    3. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Hay quá

    4. Hanako

      Hanako Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      120
      chung càng giàu càng khổ, chả sung sướng được bao lâu vì luôn có những sói ở bên cạnh rình mò.:yoyo65:

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 62.1 Liền công kích ngươi

      Beta : Ishtar


      "Ngàn lần thể!" Vân Khanh nghe được lời của phụ thân lập tức hô tiếng, khiến Thẩm Mậu đem tầm mắt chuyển đến mặt mang theo vẻ đồng ý của Vân Khanh, hỏi: "Sao thể?"


      "Cha, hôm nay bệ hạ gọi người tham dự yến hội cũng phải là do trùng hợp, mà là bởi vì hôm qua Tứ hoàng tử cùng Cẩn Vương thế tử du ngoạn Thẩm phủ, phát trong từ đường của Thẩm gia là từ ngân gạch mà xây thành, chính là bởi vì chuyện này, bệ hạ mới có thể cảm thấy, Thẩm phủ có tài phú nhất nhì Giang Nam, vào lúc quốc khố trống mà phương Bắc lại bị thiên tai, mới nghĩ tới muốn điều dùng ngân lượng của phú thương." Vân Khanh chậm rãi đem tình phân tích


      "Nhưng cha nguyện ý góp bạc a, cho dù việc này khiến gia nghiệp Thẩm phủ dốc hết nửa, nay bệ hạ nếu nổi lên ý nghĩ này, cha nhất định phải làm đến cùng, thời gian nhiều lắm, tại sao cha thể điều bạctừ các châu thị chứ?" Thẩm Mậu nhăn mi .


      Vân Khanh nhìn vẻ mặt của Thẩm Mậu, phụ thân kỳ biết nàng muốn cái gì, chẳng qua là về mặt tình cảm, khó có thể nhận, bất quá mặc kệ phụ thân có thể nhận hay , nàng cần phải đem lời này ra, mặc dù làm cho phụ thân vui, "Cha, nếu như theo lời cha, đem gia nghiệp Thẩm gia ta dốc hết nửa giúp nạn thiên tai lần này, nghĩ như vậy, kỳ có sai, chỉ cần có thể hoàn thànhnhiệm vụ bệ hạ giao phó là được, nhưng cha chẳng lẽ nghĩ qua sao? Thẩm phủ ta cũng phải giàu có đến mức nổi danh cả thiên hạ, chỉ là bởi vì làm việc thích khoe khoang, vẫn luôn ở tại Dương Châu lập nghiệp, thích phú đấu phú, nhưng nếu sau khi bị bệ hạ phát từ đường Thẩm phủ làm bằng ngân gạch khối đều có đụng đến, Thẩm phủ ta vẫn có thể lấy ra khoản tiền cứu trợ thiên tai này, ngài ấy nghĩ sao, cảm thấy thế nào?"


      Thấy Thẩm Mậu lắng nghe, Vân Khanh dừng chút, để cho tỉnh táo lại tự hỏi trong chốc lát, rồi tiếp tục : "Ngài ấy cảm thấy, Thẩm gia chúng ta ra là giàu có như vậy, bởi vì từ đường của ta vẫn còn đó, khối ngân gạch cũng chưa đụng đến lại có thể lấy ra lượng lớn ngân lượng cứu trợ thiên tai, thứ cho nữ nhi câu đại nghịch bất đạo, có quân vương nào có thể chịu được việc thương nhân nho lại có thể giàu có hơn , luôn nhớ từ đường bằng ngân gạch của Thẩm gia, lúc này đây thể dùng, sau này còn có thể giúp ích cho việc khác, việc này trở thành cái cớ có thể khiến Thẩm gia tùy thời rước vào tai họa, chỉ đến khi nhìn thấy sản nghiệp Thẩm gia còn!"


      Câu sau cùng, Vân Khanh ngữ khí đột nhiên tăng thêm, trong giọng bắt đầu có run rẩy, ngữ khí cũng nhất thời gia tăng mấy lần.


      Thẩm Mậu ngồi ở sau bàn đọc sách, trả lời, mí mắt nửa cúi xuống, như chăm chú xem sách ở bàn, lại như xuất thần.


      Nữ nhi những việc này, kỳ phải nghĩ tới, nếu ngay cả điểm này đều nhìn thấu, cũng uổng phí sống nhiều năm như vậy, ở thương trường liều mạng nhiều năm như vậy rồi.


      Nhưng biết là việc, phương diện cảm tình lại là chuyện khác.


      Ngân gạch trong từ đường của Thẩm gia, là do từ thời Tổ phụ xây thành, khi đó, là bước khởi nghiệp của Thẩm gia, cũng là thời điểm huy hoàng nhất của Thẩm phủ, hào phú bậc nhất có thể dùng để hình dung phong thái của Thẩm gia ngày nay, mà tổ phụ trời sanh tính tùy ý, nghĩ tới chủ ý gì liền làm ngay, dùng bạc dựng nhà may mắn, liền cho người ta đúc ngân gạch, lót thềm gian phòng ở, lúc trước phòng ở phải từ đường, là sau này lại đem bài vị tổ tông chuyển qua, căn ngân ốc (căn phòng làm bằng bạc)kia thích hợp để ở, lại thích hợp bày biện bài vị, vì thế đem ngân ốc sửa chữa xong liền dùng làm từ đường. Coi như là đem phòng ở quý giá nhất dùng để cung phụng tổ tiên, xem như hiếu thuận rồi.


      Trải qua sửa chữa cùng nhiều thế hệ tiếp nối, căn phòng kia dần dần cũng bị thảm thực vật cùng cây cối um tùm che lấp, hơn nữa từ đường cực ít có người tiếp cận, trừ người của Thẩm gia, người biết chuyện này nhiều lắm, cũng dần dần bị lãng quên .


      Chỉ là lần này Tứ hoàng tử phát ta từ đường bị cây cối bao phủ kia, sinh lòng hiếu kì bèn vào, vừa thấymột khối gạch lóe ra ánh bạc, sau đó liền biết chân tướng của từ đường.


      "Đây là do tổ tông truyền chúng ta truyền lại, như thế nào đến đời của ta, liền giữ được, phải hủy chứ!" Thẩm Mậu khi những lời này, trong tiếng cam lòng, muốn.


      Vân Khanh bởi vì trải qua kiếp, rất nhiều thứ hiểu , nhưng mà, phụ thân khác, ngân ốc kia trong lòng ông như là bảo bối do tổ tông bao đời truyền lại, có ai có thể đem gia truyền chi bảo tùy ý đưa tặng chứ.


      Nhưng mà, rối rắm rối rắm, vật vô tri vô luận như thế nào cũng có quan trọng bằng sinh mạng của người nhà, huống chi trong phủ còn hơn trăm mạng người.


      Nàng ý niệm trong đầu vừa chuyển, lại : "Phụ thân, tổ tông cũng chưa từng để lại di ngôn rằng căn ngân ốc kia thể dỡ xuống, lúc trước tổ tiên chẳng phải xây lên để chơi, nay vì đời sau, vậy tổ tiên cũng thể trách tội!"


      Thấy phụ thân vẫn lời nào, Vân Khanh cũng biết trong lòng của ông rối rắm, nhưng việc này có gì để rối rắm, Vân Khanh cần phải khuyên giải an ủi phụ thân, nàng đột nhiên gia tăng lượng : "Cha, có lẽ cha biết, nhưng nữ nhi thêm câu, cha ắt hẳn cảm thấy khó nghe, có lẽ cảm thấy nữ nhi đại nghịch bất đạo, nhưng là lời này, lại nhất định phải , Thẩm phủ lúc này đây nếu dốc ra đủ ngân lượng, mất hết nửa gia tài, nếu lần sau bệ hạ lại muốn, lại nhiều lần sau nữa, Thẩm phủ lấy ra bạc làm sao bây giờ, cha chết cũng muốn giữ từ đường kia, cứ như vậy nhìn Thẩm phủ chịutội khi quân, cứ như vậy cửa nát nhà tan, thụ đổ nhánh suy sao!"


      Thẩm Mậu nghe vậy, đôi mắt trợn trừng, chống tay vịn liền đứng lên, hướng bàn hung hăng vỗ xuống, "Con bậy bạ gì đó!" Ngực phập phồng ngừng, sắc mặt cực kì khó coi, hiển nhiên là cố gắng khống chế tâm tình của mình.


      biết, đều biết, nhưng là người có đôi khi lý trí cùng cảm tình mâu thuẫn với nhau, làm cho người ta khó có thể lựa chọn.


      Mà Vân Khanh ra như vậy, trực tiếp lưu tình chút nào chỉ ra kết quả xấu nhất, làm cho Thẩm Mậu nội tâm phức tạp rối rắm, loạn làm đoàn.


      Mắt thấy Thẩm Mậu sắc mặt tuy rằng khó coi, nhưng cảm xúc trong mắt cũng dao động, Vân Khanh cắn chặt răng, đứng dậy, đến bên cạnh bàn đọc sách, quỳ xuống trước Thẩm Mậu, "Cha, mặc kệ cha cảm thấy nữ nhi to gan lớn mật, hiểu quy củ, đại nghịch bất đạo hoặc là như thế nào cũng được, nữ nhi hôm nay cũng muốn đem những lời này ra, đương kim bệ hạ cũng phải người khoan dung độ lượng, sau khi biết bí mật của từ đường ta ngày thứ hai liền tuyên cha tham dự yến hội, ý đồ của người, cách làm của người, tin tưởng cha nhất định cũng có thể hiểu được, Thẩm phủ ta mặc dù ở Dương Châu cũng có danh vọng bậc nhất, nhưng ở trong mắt bệ hạ, bất quá chỉ là con kiến trong ngàn vạn con, người câu đều có thể để cho ta cúi đầu, chỉ có thể nghe người, nếu như người muốn, mà chúng ta muốn nghịch người mà , kết quả chỉ là lấy sức mảnh lá cây, đấu với ngọn núi cao, đến lúc đó Thẩm phủ là phồn hoa đượcgiữ, hay là xương khô còn, những kết quả này cũng đều khiến ta khỏi hối hận. Cha kỳ đáy lòng đều hiểu được, đều biết được, lời của nữ nhi, trong đáy lòng người cũng sớm nghĩ đến. Tổ tông lưu lại mặc dù quan trọng, nhưng nếu như người còn, mạng khó bảo toàn, cuối cùng những thứ đó, còn phải là về công dã tràng, rơi vào tay người mong muốn nó hay sao?"


      Nhìn khuôn mặt giống mình đến ba phần kia, cặp mắt ngân ngấn lệ nóng như hàng vạn tinh quang sáng rực kìm nén rơi ra kia, Thẩm Mậu ngừng lại trong chốc lát, cúi người đem Vân Khanh nâng dậy, thở dài: "Vân Khanh, con muốn cha như thế nào mới tốt, con là. . . . . . làm cho cha quan tâm được!"


      Làm cho cha quan tâm được?


      Đây là câu cảm thán gì a?


      Vân Khanh bỗng nhiên liền nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn Thẩm Mậu, thấy ông thần sắc ảm đạm tản ít, biết rằng ông tiếp theo khẳng định còn có lời muốn , quả nhiên Thẩm Mậu kéo tay Vân Khanh, lại tiếp: "Cha có nghĩ tới, cũng như lời con , cảm giác, cảm thấythực có lỗi với tổ tông, nghĩ có tình huống may mắn phát sinh, nhưng là ngày ấy ở yến hội, bệ hạ cơ hồ là lời khách sáo đều có cùng cha qua, hiển nhiên ở đáy lòng của người, cùng loại thương nhân như chúng ta, cũng cần phải có nhiều lời xuông, người là quân, ta là dân, chỉ cần người muốn, ta liền phải làm. Nếu phải con như vậy, cha nhìn thấu hành động của bệ hạ ngày ấy. khi như vậy, liền đem từ đường hủy , đem ngân gạch dỡ xuống, cũng cần triệu tập ngân lượng từ các châu thị, từ cửa tiệm ở Dương Châu lại lấy ra ít, cũng có thể gom đủ con số."


      Nghe như thế, Vân Khanh nụ cười càng thêm sáng rỡ, thêm câu: "Cha, thể."


      Thẩm Mậu lần nữa lại cau mày, bóp gương mặt nàng, "Con lại phủ nhận lời của cha, kêu ‘ thể’ kêu đến nghiện rồi, lần này lại là như thế nào?"


      Thuận theo lời ông , Vân Khanh bắt lấy tay Thẩm Mậu, dùng hai tay nàng phủ lên, lư đồng nạm vàng chạm khắc tỳ hưu tỏa ra mùi thơm thanh thuần, tràn ngập khắp căn phòng, nàng nhìn vào mắt Thẩm Mậu, từng chữ : "Cha, chúng ta đem toàn bộ Dương Châu phú thương, toàn bộ triệu tập kêu gọi, phát động cùng giúp nạn thiên tai."


      Thẩm Mậu bị lời nàng làm cho ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đặ thù của Thẩm gia kia, trong ánh mắt mang theo hơi hơi khó hiểu, "Vì sao?"


      "Vẫn là đạo lý cũ, cha, cha xem chuyện từ đường nhà chúng ta là bằng ngân gạch này, Minh Đế ở yến hộicũng ra, cái này đại biểu ngài ấy cũng muốn người khác biết, khoản tiền Thẩm gia quyên góp cứu trợ thiên tai, là hủy từ đường mà có, cho dù ngài ấy là Đế Vương, lời và hành động cũng phải cố kỵ dân chúng, cho nên ngài ấy chỉ là hi vọng thương nhân tài cán vì quốc quá quyên tiền. Như vậy chúng ta Thẩm phủ thể tuyên bố khắp nơi mình hủy từ đường để đem ngân gạch quyên góp, những thứ này cần phải có lý do thích hợp, mới có thể đem từ đường hủy ."


      Vân Khanh lắc lắc Thẩm Mậu đích tay, Thẩm Mậu nhéo nhéo lòng bàn tay non mềm của nữ nhi, : "Ý của con là, thể để cho người ta biết bạc nay của ta là do hủy từ đường mà có, nếu Thẩm phủ đột ngột có nhiều bạc như vậy, khẳng định điều động nguồn tiền trong các cửa hàng, đến lúc đó số tiền khớp, có người hoài nghi, nếu khi biết bệ hạ là do dỡ từ đường mà có được, như vậy bệ hạ có thể chịu lời đồn đãi hay, cho nên từ đường nhà chúng ta phải thầm dỡ xuống, ở phương diện khác, dùng danh nghĩa giúp bệ hạ gom góp khoản tiền giúp nạn thiên tai, liên hợp với các phú thương khác của Dương Châu, như vậy chúng ta cho dù động đến ngân lượng của cửa hàng, cũng khiến cho người khác hoài nghi."


      Nhìn thấy phụ thân có thể phân tích ra nhanh như vậy, Vân Khanh cười : "Đúng vậy, nữ nhi chính là có ý này."


      "Nếu chúng ta dùng danh nghĩa gom góp giúp nạn thiên, bệ hạ có thể nổi giận hay ?" Thẩm Mậu chính là đối với điểm này có chút lo lắng.


      Vân Khanh giảo hoạt cười, dựng thẳng lên ngón trỏ trắng nộn lắc lắc, cười khẽnói: "Cha, nếu là phú thương Dương Châu liên hợp lại, khoản ngân lượng này, cho dù nhiều hơn so với khoản chi cứu trợ thiên tai trước đó, cũng có thể thông qua a."


      "Con cái quỷ nha đầu!" Thẩm Mậu lại nắm mũi nàng, sủng nịch , ý nghĩ cũng ngừng chuyển động. Vân Khanh rất đúng, xem ý tứ của Minh Đế, quốc khố thiếu thốn, nếu mình ra mặt, dùng hết toàn lực cũng dám vượt quá số lượng trước kia trong quốc khố, nhưng nếu phần đông phú thương cùng nhau góp vào, mỗi người ra số lượng lớn, nhưng hợp lại với nhau, số lượng ắt hẳn vượt qua, khoản chênh lệch này chỉ có ít, cũng khiến bệ hạnảy sinh lòng ham muốn tới tài sản Thẩm gia, dù sao cũng là lực lượngsố đông.


      Người, là càng nhiều càng tốt, mặc kệ ra bao nhiêu, coi như là phần lực lượng, nhưng mỗi người đóng góp nên ở dưới nửa khả năng của mình, cứ như vậy là vì phòng ngừa lần sau Minh Đế còn dùng loại danh nghĩa này tiếp tục đến đòi tiền, như vậy cũng quá mức khó khăn, thứ hai, còn phòng ngừa Minh Đế cho rằng phú thương rất giàu có, mà lòng cảm thấy vui.


      Thẩm Mậu cảm thấy ý kiến của Vân Khanh rất tốt, nghĩ nghĩ, "Cứ như vậy, nơi đặt tông miếu mà trước đó chúng ta bàn bạc chọn xong, lần này liền với mọi người là chúng ta xây dựng tông miếu, đồng thời cũng tu sửa lại từ đường phen, kể từ đó, vin vào lý đó ấy, chúng ta có thể nhờ xe chuyển gạch, đem số ngân gạch chuyển ra ngoài, cũng khiến cho người khác hoài nghi."


      vừa vừa gật đầu, cảm thấy trong lòng đột nhiên ít, "Nếu con phải là nữ nhi của cha, cha cũng thể tin được, con là nương mới chỉ mười bốn tuổi a!"


      Vân Khanh hì hì cười, "Chính là bởi vì con là nữ nhi của cha, mới thông minh hơn người nha!"


      Thẩm Mậu nhìn dáng vẻ nàng đắc ý, sủng nịch vừa buồn cười lắc đầu, lại cùng Vân Khanh thương lượng chút vềvấn đề gom góp ngân lượng cứu trợ thiên tai cách chi tiết, muốn bàn kĩ chút ngày mai gặp Minh Đế lần nữa, đem ý nghĩ này chính thức trình bày trước mặt quân vương.


      Vân Khanh cũng quấy rầy nữa, trong lòng mang theo cảm giác vô cùng may mắn, may mắn chính mình có phụ thân hiểu lí lẽ, có người cha thương mình, nếu thay bằng người khư khư cố chấp, ý tưởng của nàng rất khó để cho người ta tiếp nhận được.


      Ngày kế, Thẩm Mậu thỉnh cầu gặp Minh Đế, sau khi vào canh giờ, vẻ mặt xiết vui mừng ra, Vân Khanh biết được, kế hoạch Thẩm Mậu đưa ra muốn phú thương ở Giang Nam cùng nhau vì giúp nạn thiên tai mà quyên tiền được Minh Đế đồng ý. Tiếp theo, Thẩm Mậu liền ra cửa, cho người phát thiếp, mời toàn bộ phú thương nổi danh Giang Nam đến Túy Tiên lâu tốt nhất ở Dương Châu, đem việc này cùng ý nghĩ của Minh Đế thông báo ra.


      Mặc kệ bọn họ là lo ngại trước ý chỉ của Minh Đế, hay là muốn chân chính quyên tiền, tóm lại mọi người đều cảm thấy việc này có thể làm, cũng tìm thêm những phú thương có danh vọng và tiền tài khác tuyên truyền đề nghị đóng góp.


      Minh Đế ở Dương Châu ngày thứ năm, được an bài cùng vạn dân ởDương Châu cùng nhau lên thuyền ngắm đèn.


      Đại khái làđề nghị Thẩm Mậu đưa ra giúp nạn thiên tai làm cho thánh nhan vui mừng, ngày ấy Minh Đế mở miệng, cho nữ quyến Thẩm phủ cùng lên lầu ngắm đèn.


      Vân Khanh sau khi nghe được tin tức, mỉm cười, ngẩng đầu hỏi: "Em thông tri biểu tiểu thư, đêm nay bệ hạ cùng hoàng hậu mời nữ quyến Thẩm phủ lên lầu ngắm đèn."


      Lưu Thúy đầu tiên là sửng sốt, vị biểu tiểu thư này từ sau lần trước tham gia yến tiệc của hoàng hậu, vẫn luôn ở tại Cúc Khách viện, nghe là vô cùng dụng tâm hầu hạ Tạ di, nếu Vân Khanh , Lưu Thúy cũng chẳng nhớ tới Vi Ngưng Tử.


      Tuy rằng Vân Khanh chưa từng ra là thích Vi Ngưng Tử, nhưng Lưu Thúy là nha hoàn hầu hạ bên người, chút tinh ý vẫn phải có, hơn nữa trước đó Vân Khanh vài lần ba bận bảo nàng lén chuẩn bị vài chuyện, đều là để đối phó với vị biểu tiểu thư này, cũng hiểu được Vi Ngưng Tử khẳng định phải người tốt.
      AELITA, Minhang, Bé Bi24 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :