1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      ASD tỏ ý vs VK rồi, đáng tiếc ah, VK rất lý trí, ko vì thế mà đâm đầu vào :061: còn nữa, nam 9 là Đàn ca ah, Đàn ca rất nhiều fans nên đành làm nam phụ vậy :nosepick: ko biết Đàn ca làm gì mà bị thương rồi, may mà có VK :012: Thanks
      Ishtar thích bài này.

    2. caoduong

      caoduong Well-Known Member

      Bài viết:
      847
      Được thích:
      758
      a Đàn đeo mặt nạ lúc nào nhỉ?? sao mình chả có chút ấn tượng nào hếtt,aizz, chắc trí nhớ kém goy, ;''> mà ko bik sau này An Sơ Dương cực khổ lấy công danh vì Vân Khanh rồi ra sao nữa? hy vọng a ko wá đau khổ >"<
      FuuIshtar thích bài này.

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      67.2

      "Ân, vết thương ." Giọng của nam nhân mặt nạ bạc như thực nhàng, Vân Khanh thậm chí có thể nghĩ lúc chuyện, môi hẳn là hơi hơi nhếch lên, sắc mặt hẳn là tốt lắm.


      "Ta có học qua y thuật, có thể giúp ngươi xem chút." Nếu là vết thương , thể ngừng đổ máu, thương thế kia tuyệt đối , Vân Khanh đưa mắt nhìn vào hông trái của .


      "Thẩm tiểu thư đối với ta tốt, thế nhưng lại muốn giúp ta xem thương thế." Nam nhân mặt nạ bạc cười, sâu trong đôi mắt hơi lộ ra tí lãnh ý, xong liền lui về phía trong xe ngựa nằm xuống.


      Xe ngựa Thẩm gia đều rộng lớn, thoải mái, hoa lệ là chính, mặc dù là nam nhân mặt nạ bạc là người nam nhân, hơn nữa bên cạnh còn có Lưu Thúy bị hôn mê, Vân Khanh ngồi ở bên vẫn có vẻ bị bức ách.


      "Vậy ngươi liền nhìn xem ." Nam nhân mặt nạ bạc nằm xuống, thực tự nhiên với Vân Khanh, trong giọng pha chút lạnh nhạt cùng cao hứng, làm cho người ta cảm thấy và Vân Khanh phải là người xa lạ mới gặp qua hai ba lần, mà là bằng hữu tốt tương giao nhiều năm.


      Vân Khanh ngẩng đầu nhìn , nhìn đến phần da thịt trắng nõn bị che lấp kia, tuy chỉ là lướt qua, nhưng có thể cảm thấy tinh tế non mềm, người này, tuyệt đối phải là đạo tặc giang hồ, nàng khép hờ đôi mắt, nhấc lên cái nắp phía dưới sàn xe ngựa, từ trong đó lấy ra cái hòm thuốc, sau khi học y, nàng liền để hòm thuốc ở bên trong xe ngựa để phòng bị, bên trong đựng ít thuốc thông thường cùng ngân châm.


      Nàng lấy tay nắm mảng quần áo thấm máu, sau đó rút vạt áo của ra, trong đôi mắt nàng là mảng máu khô cứng, ngoài ra cái gì cũng có.


      Nam nhân mặt nạ bạc đôi mắt nhìn phía trước, nửa cúi nhìn động tác của Vân Khanh, thần sắc nơi đáy mắt cũng rất mập mờ, ý cười trong mắt dần dần biến mất, để nàng đem y phục của mình kéo lên đem tay cũng bao lại ở trong.


      Xốc lên áo khoác, áo lót liền có mảnh huyết sắc, Vân Khanh lấy kéo, cắt phần áo trong dính vào miệng vết thương ra, lộ ra vết thương dài như bàn tay, miệng vết thương nửa khép, còn nửa vẫn chảy máu, từ da xuống rơi lên ngoài áo lót thành mảnh đỏ tươi.


      Đôi phượng mâu sâu thẳm híp lại, thương thế kia, thực thể coi là , xem tình trạng đóng vảy của miệng vết thương, máu chảy được lúc, nhưng từ khi tiến vào đến bây giờ, nàng cũng chưa thấy phản ứng nhịn đau của tên nam nhân trước mắt này.


      Ánh mắt của nàng có chút thương hại, ngẩng đầu nhìn nam tử vẫn còn rất trấn định kia, đau tiếc hỏi: "Ngươi chẳng lẽ cảm thấy đau sao?"


      Khuôn mặt của nàng cực đẹp, khi khuôn mặt hình trứng ngỗng của nàng hơi nghiên, đường cong mượt mà, như khối mỹ ngọc có độ cong hoàn mỹ, sau đó lại ở gương mặt tinh xảo mài dũa, từ lông mày cho đến chóp mũi, như lấp lánh ánh sáng, khiến người ta say đắm, sau đó đến đôi môi đầy đặn, như đóa hoa đào rơi đó, cuối cùng ở lại dung nhan mỹ ngọc hợp thành bộ phận, hai tròng mắt ngập nước long lanh, lộ ra thương tiếc vô cùng, cùng ánh mắt như xuyên thấu, khiến khuôn mặt dung thuần đến kinh tâm động phách.


      Nam nhân mặt nạ bạc trong đáy mắt phản xạ ngân quang lộ ra tia kinh diễm, trong lòng lại nhảy dựng, vì cái loại xinh đẹp trong phút chốc này mà tâm trí có chút lâng lâng, chăm chú đến nỡ rời mắt, khẽ cười : "Vòng tay của Thẩm tiểu thư đẹp, là ai tặng vậy?"


      khắc kia, ánh mắt Vân Khanh liền từ mê ly mê hoặc biến thành trong trẻo nhưng lạnh lùng vô ý, bờ môi khẽ nhúc nhích, lấy vòng tay ở tay trái ra.


      sớm nhìn thấu nàng rồi.


      Mới vừa rồi nàng để lộ ra tia thương hại kia, đó là lợi dụng lúc người bị thương, khi tâm hồn khát vọng có người che chở, mới cố ý ra lời thương tiếc cùng đau lòng, chỉ chờ nam nhân mặt nạ bạc có chút lơ là, nàng liền ấn xuống ngân châm trong vòng tay mà Ngự Phượng Đàn đưa, sau khi khiến thể cử động, nàng tìm chỗ đưa ra bên ngoài.


      Ai ngờ, nàng còn chưa động thủ, liền bị người xem thấu.


      Người này, đơn giản rồi.


      Nếu lúc này chưa động thủ bị phát , sau này lại muốn động thủ càng khó, nghĩ tới cảnh giác cao độ như vậy.


      Vân Khanh cúi đầu, lấy ngân châm trong hòm thuốc ra, ở số đại huyệt thi châm cầm máu, cũng may vết thương này thoạt nhìn rất tệ, như lại động đến lục phủ ngũ tạng, nếu cũng khó cứu.


      Nam nhân mặt nạ bạc thưởng thức thay đổi thái độ của Vân Khanh, hàng lông mi dày rậm như núi dưới lớp mặt nạ hơi nhíu lại, ngầm bật cười, Tiểu Hồ Ly khẳng định đặc biệt có cảm giác thất bại, ngay cả mỹ nhân kế cũng dùng đến, thế nhưng lại thể mê hoặc .


      Nhưng mà, Tiểu Hồ Ly rất lợi hại, hôm nay nếu là nam nhân khác xâm nhập vào xe ngựa, hơn phân nửa là đầu hàng dưới khuôn mặt kiều diễm và cây ngân châm tay trái của Tiểu Hồ Ly.


      sở dĩ có thể sớm phát , cũng là có chút lợi thế, phải biết rằng, vòng tay là đưa cho Tiểu Hồ Ly, khi gặp nguy hiểm, Tiểu Hồ Ly đương nhiên nghĩ tới vòng tay này, cho nên khi tay Vân Khanh vừa động, liền chú ý tới rồi.


      nguyên nhân khác nữa, tuy rằng rất muốn thừa nhận, nhưng cũng thể , thân phận khác của , mê người và tuấn mỹ như vậy, lại đối tốt với Tiểu Hồ Ly như vậy, Tiểu Hồ Ly chưa từng lộ ra ôn nhu hay thương tiếc nào với , làm sao có thể khi mang vào chiếc mặt nạ này liền có biểu như thế, lại vì kẻ nhiều lần quấy rối nàng mà có cảm tình chứ, cái này thực ràng là quỷ kế của tiểu hồ ly nha. Cho nên cùng lúc thưởng thức phong cảnh, cũng có thả lỏng, thế này mới miễn cho mình bị gây tê a!


      Bất quá, nam nhân mặt nạ bạc quay đầu tiếp tục hỏi: "Như thế nào, ngươi chưa cho ta biết vòng tay này là ai đưa, nếu vậy ta chỉ có thể đoán thôi?"


      Vân Khanh lòng thi châm cầm máu, muốn để ý đến tên nam nhân ràng bị thương, ràng bị người dùng châm đâm, lại nhìn tí đau đớn, nàng thầm nghĩ nên nhanh chóng băng bó vêt thương cho , sau đó để vị đại gia nhanh nhanh rời khỏi, cần ở lại trong xe ngựa của nàng mà gây phiền toái.


      Nghĩ đến đây, Vân Khanh vén mành lên nhìn ra bên ngoài, xe ngựa được thời gian ngắn, chắc chưa làm xong tới Thẩm phủ, lại vừa thấy qua tiếp ba con phố là đến Thẩm phủ, chút thời gian ít ỏi ấy nhất định thể chữa xong, cũng may nàng nghĩ nhanh, lập tức hướng ra bên ngoài phân phó: "Lão Hải, ghé tiệm Mỹ nhân trang chút, ta muốn mua ít đồ."


      Xa phu Lão Hải nghe xong, có chút nghi hoặc, tại sao tiểu thư sớm chút, nay được hơn nửa đường, nhưng chỉ nghĩ như vậy, dù sao các tiểu thư phu nhân đôi khi đột nhiên nhớ tới thứ gì, rồi đột ngột phân phó nơi khác có rất nhiều.


      Bánh xe mặt đất ma sát vòng, xa phu quay đầu xe ngựa về hướng khác.


      Vân Khanh mắt thấy cảnh sắc chung quanh thay đổi, mới buông màn xe, nhìn Lưu Thúy bất tỉnh ở bên, thuận tay cầm cái gối đầu cho nàng đệm ở dưới, cũng muốn để nam nhân mặt nạ bạc giải huyệt cho nàng quá sớm. Lưu Thúy vẫn khoan hãy tỉnh lại tốt hơn, biết càng nhiều, liền càng nguy hiểm, nàng từng qua đời này muốn cho Lưu Thúy qua cuộc sống như ý.


      Làm xong mọi thứ, Vân Khanh lại tiếp tục từ trong rương lấy ít thuốc bột ra, tiếp theo bận rộn, mặc kệ đôi mắt liễm diễm chằm chặp nhìn nàng, nàng chỉ đem thuốc bột tinh tế rải đều vào miệng vết thương.


      Người bị bỏ lơ kia có chút cam lòng, "Ta đoán, vòng tay của ngươi là tình nhân tặng cho ngươi đúng !"


      vừa dứt, người nào đó ngay sau đó lại thấp giọng "Ngô" tiếng, "Uy, ngươi tại sao lại ấn vết thương của ta, chẳng lẽ ngươi học y vì muốn khi dễ bệnh nhân à?"


      Vân Khanh tà liếc cái, mặt chút thay đổi tiếp tục ở miệng vết thương của ấn xuống cái nữa, vừa lòng nhìn nam nhân mặt nạ bạc lại kêu rên tiếng, mới : "Ngươi lại lung tung, ta liền trực tiếp đem ngân châm xuyên tới nội tạng của ngươi!"


      Cái gì tình nhân với chả tình nhân, người này là, tuy rằng vòng tay này là người khác đưa, nhưng Ngự Phượng Đàn bắt nàng đeo, nay muốn lấy ra cũng được, trong lòng nàng đủ tức giận, nam nhân mặt nạ bạc này còn là tình nhân, bảo sao nàng nhấn vào miệng vết thương của chứ, đánh lại cũng có thể trút giận, gặp mặt ba lượt, ít nhất nàng biết, tình huống tại, nam nhân mặt nạ bạc chắc là thể động thủ với nàng!


      "Cái gì mà lung tung chứ, hỏi ngươi, ngươi lại , ta cảm thấy vòng tay này thực tinh xảo, nghĩ rằng người đưa cho ngươi nhất định là rất tận tâm a, người bình thường ai lại làm loại vòng tay để nữ tử phòng thân, nhìn dáng vẻ vừa rồi của ngươi, thứ bên trong nhất định dùng rất tốt, lại nhìn cái vòng tay có thể tạo được tác dụng lớn như vậy, nhất định là phí rất nhiều tâm tư, kiểu dáng lại cao quý, đúng là nam nhân cẩn thận a!"


      (mèo tự khen mèo dài đuôi là đây, pó tay rồi, xem như ấm ức lắm ấy)


      Nam nhân mặt nạ bạc nhìn chằm chằm phản ứng của Vân Khanh, mặt đỏ tim đập mạnh rất hưng phấn mà tự khen mình, hết cách rồi, nếu phải ở trước mặt Vân Khanh, dùng thân phận khác biểu đạt đầy đủ ái mộ cùng tâm ý của mình, ít nhiều cũng có chút ngượng ngập, đeo mặt nạ như vậy, muốn khen mình cỡ nào cứ tận lực khen! Chỉ cần có thể làm cho Vân Khanh hiểu được tâm ý của .


      Vân Khanh cúi đầu, tầm mắt dừng ở vòng tay cổ tay trái, nhớ tới vẻ mặt ngày ấy của Ngự Phượng Đàn, khuôn mặt kiên định của , cùng với đôi mắt liễm diễm, nội tâm phảng phất như gió thu thổi qua, cảm xúc xa lạ khác thường từ nội tâm vọt lên.


      Người bình thường đưa loại vòng tay này cho nữ tử, đối với nàng dụng tâm, nhưng, bọn họ thích hợp, tựa như mặt trời và mặt trăng, thuộc về cùng thế giới, ngay cả có thể gặp nhau trong giây phút ngắn ngủi của hoàng hôn, nhưng rồi cuối cùng cũng quỹ đạo khác nhau.


      Cẩn Vương thế tử khiến nàng cảm thấy có lẽ nên lấy là tốt nhất, cảm thấy mới mẻ, cho nên nguyện ý tốn tâm tư dỗ nàng, nàng tái thế làm người, nên vì những thứ bề ngoài tốt đẹp mà đánh mất cảnh giác, nàng cần phải bảo vệ tốt lòng của mình, thể rơi vào vết xe đổ.


      Suy nghĩ của Vân Khanh được nam tử thu hết vào tầm mắt, nhìn nàng đáy mắt chậm rãi mang theo tầng kiều diễm, sau đó biến thành lốc xoáy ngừng xoay tròn, tiếp theo sắc thái từng tầng được lột tả, chỉ còn lại bề mặt thâm trầm như mặt nước Kính Hồ.


      "Loại vòng tay này, giữa bằng hữu cũng đưa." Vân Khanh đem vải xoa vùng xung quanh miệng vết thương, giọng , biết những lời này là cho mình nghe, hay là giải thích cho nam nhân mặt nạ bạc nghe.


      Nam tử nằm mày hơi nhếch lên, bên trong xẹt qua tia sáng mang theo lãnh ý, tiếng lại vẫn trêu chọc như cũ, "Ai đưa? Là vị An công tử gì đó vừa rồi sao?"


      Vân Khanh ngẩng đầu, thấy ánh mắt người nọ thanh thấu, tựa hồ chờ đáp án của nàng, ánh mắt rất nghiêm túc, đồng thời che dấu loại ham muốn chiếm hữu.


      " liên quan đến ngươi." Nàng cúi đầu, tay đặt bên sườn từ trong hòm thuốc lấy ra cuộn vải băng vết thương, dùng tay phải vòng quanh ở dưới thân , nam nhân mặt nạ bạc phối hợp nâng eo lên, sau khi lau khô vết bẩn, vòng eo đặc biệt trắng trẻo lại săn chắc mạnh mẽ đập vào mắt, Vân Khanh bởi vì tay trái thể dùng lực, thể cúi người dùng tay phải đón băng vải từ phía dưới vòng lại, khoảng cách của hai người đột nhiên bị thu ngắn.


      Nam tử nâng thắt lưng gầy gò lên, bởi vì dùng sức, cơ bụng từng khối ra, ở trước mặt nàng cách chừng nửa gang tay.


      Nàng vốn biết gì, thấy nam nhân mặt nạ bạc bị hơi thở của mình phả qua bên hông, liền cười khẽ , "Rất ngứa, ngươi đừng có hít thở gần thắt lưng của ta."


      Nhất thời, mặt Vân Khanh liền ửng hồng, giống như những chùm hồng mai đột ngột nở rộ trong nền tuyết trắng xoá, nhiều đếm xuể, mây hồng che đầy trời, phủ kín gương mặt tuyết sắc.


      Nam nhân nằm trước mặt còn là bệnh nhân cần xử lý vết thương, mà là thân thể của nam nhân trưởng thành, Vân Khanh khỏi giật mình, ngón tay có chút cứng ngắc tiếp tục vòng quanh.


      Ánh mắt cũng như lúc đầu có cố kỵ, khối thân thể này thực hoàn mỹ, vân da ràng, mặc dù hơi gầy, da thịt tinh tế sờ vào như tơ, tản ra cỗ ấm áp. . . . . .


      Tốc độ của nàng càng lúc càng nhanh, mà bên kia có người lại hô câu, cầu xin tha thứ : "Ngươi đừng dùng sức, đau chết ta rồi."


      Vân Khanh lại cúi đầu nhìn, biết lúc nào nàng sử dụng quá sức, miệng vết thương lại muốn rách ra, vội vàng thả lỏng chút, mà nam nhân mặt nạ bạc cũng hơi hơi nhàng thở ra, mới vừa rồi hô hấp ấm nóng kia phả vào eo , sức lực của nhắm thẳng bụng dưới mà chạy trốn, mắt thấy loại bộ phận chịu khống chế mà ngẩng đầu, cũng may Vân Khanh dùng sức siết lại, miệng vết thương truyền đến đau đớn sâu sắc làm cho cái ý tưởng kiều diễm kia của đều bay mất.


      may a, có ở trước mặt Vân Khanh mất mặt. Nhưng mà, cũng là đau a!


      Miệng vết thương được băng xong, Vân Khanh đem thuốc bột, ngân châm và những thứ khác thu lại xếp vào trong hòm thuốc, nam nhân mặt nạ bạc tự mình ngồi dậy, kéo lại quần áo, lấy tư thế cực kỳ thoải mái dựa vào cái đệm lớn trong xe, nhìn thiếu nữ nghiêng người, những lọn tóc bị rớt ra, từ sau lưng lướt qua bờ vai, từng sợi từng sợi rơi xuống, nhớ tới cái ôm nàng trước đó và cảm giác thoải mái khi đùa nghịch mái tóc mềm mại của nàng, khóe miệng tự giác mà nhếch lên.


      "Đúng rồi, có phải vị An công tử kia cũng từng đưa vòng tay cho ngươi ?"


      Vân Khanh nhíu mi, để hòm thuốc vào sau xe, ngồi vào bên khác, lãnh đạm : " rồi, chuyện liên quan đến ngươi."


      "Ngươi là tiểu nương, biết vị An công tử này a, lấy cớ cho mượn sách, kỳ tâm hoài bất quỹ (bụng dạ đen tối)." Nam nhân mặt nạ bạc khẩu khí sang sảng tang thương giống như người từng trải .


      "Làm sao ngươi biết ta ở thư cục gặp chứ?" Vân Khanh cảnh giác nhìn , người này phải là cố ý theo dõi nàng chứ.


      "Ta từ nóc nhà thư cục bay qua, vừa vặn thấy được." Nam nhân mặt nạ bạc ngữ khí thoáng có chút hờn giận, "Cái tênAn Sơ Dương kia, ràng vốn tính đem sách đưa cho ngươi, ai biết khi nghe được ngươi muốn mượn của , liền thay đổi mà sửa miệng! Hừ!"


      Nghe tiếng hừ này, Vân Khanh nhớ tới tiếng động mình nghe được lúc ấy, thực ràng chủ nhân của thanh trầm thấp ám ách kia chính là do nam nhân mặt nạ bạc trước mắt này đội nhiên khó chịu.


      "Mượn sách cũng là tâm hoài bất quỹ?" Vân Khanh hơi hơi nhăn mày, phượng mâu nhìn phía .


      "Ngươi mượn sách, lần mượn lần trả, liền có thể mượn cơ hội gặp ngươi hai lần, còn vô tình để ngươi cho rằng người học thức uyên thâm, người hào phóng, người săn sóc chu đáo. . . . . ." Nam nhân mặt nạ bạc dạy dỗ Tiểu Hồ Ly mà mình nhìn trúng, để tránh bị người bắt cóc cũng biết, tuy rằng, cảm thấy khả năng lớn, nhưng cũng muốn để ngừa vạn nhất thôi.


      Vừa lúc đó, xe ngựa lăn vài vòng liền ngừng lại, bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo, Vân Khanh hỏi: "LãoHải, chuyện gì vậy?"


      Lão Hải lập tức ở bên ngoài tiếp lời : "Tiểu thư, nơi này có người của quan phủ, xây nên rào cản, điều tra từng chiếc xe ngựa đường!"

    4. Mizuki

      Mizuki Well-Known Member

      Bài viết:
      349
      Được thích:
      519
      Hé hé, điều tra đây mà, biết chị có "nỡ" đưa ra :yoyo60:
      Ishtar thích bài này.

    5. Bé Bi

      Bé Bi Well-Known Member

      Bài viết:
      393
      Được thích:
      334
      a lại làm chuyện gì để bị thương, lại còn bị người ta điều tra
      Ishtar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :