1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 68. Đấu trí trong xe ngựa
      Edit: Ishtar


      Lão Hải lập tức ở bên ngoài tiếp lời : "Tiểu thư, nơi này có người của quan phủ, dựng rào cản, điều tra từng chiếc xe ngựa đường!"

      Vân Khanh xốc màn xe lên đưa mắt ra bên ngoài, nhìn về phía tiệm bán mỹ phẩm nằm đường hướng ra cửa nam thành Dương Châu, lúc này dựng lên chướng ngại vật, đám người mặc trang phục quan binh kiểm tra từng chiếc xe ngựa qua.

      Xem ra quan binh kiểm tra gắt gao từng người , mặc kệ bên trong có phải là nữ quyến hay , đều phải xốc lên xem xét phen, hiển nhiên muốn tìm cho được tên trọng phạm.

      "Ngươi lại đem phiền phức tới cho ta." Vân Khanh buông màn xe, quay đầu nhìn nam nhân mang mặt nạ bạc vẫn như cũ thản nhiên nằm trong xe, trong giọng lãnh ý nhàn nhạt.

      Nam nhân mặt nạ bạc cũng xốc lên màn xe gần phía đưa nhìn ra ngoài, híp mắt trầm ngâm hồi rồi , " đúng là biết xấu hổ, lại dám phong tỏa cổng thành để tìm ta."

      Nam nhân mặt nạ bạc dường như tự mình, Vân Khanh loáng thoáng nghe được chút nội dung trong đó, xem ra đám quan binh kia mà tới, người này rốt cuộc làm ra chuyện gì?

      Trong lúc nàng trầm tư suy nghĩ, nam nhân mặt nạ bạc quay đầu với nàng: " xe ngựa quay đầu lại, chuyển hướng sang con đường khác, chỉ cần về bên kia, có chuyện gì."

      Vân Khanh suy nghĩ, xác thực cũng chỉ có như thế, may mắn là tính tình Lão Hải cẩn thận, cách nơi dựng rào cản trăm thước liền ngừng lại, cũng có đường sống để quay lại, vì thế vội vàng : "Lão Hải, xuyên qua ngõ phía bên trái kia ."

      Lão Hải vẫn chờ Vân Khanh phân phó, cũng muốn chạm mặt đám quan binh này, tiểu thư nhà mình nếu bị đám quan binh thô lỗ này xốc màn xe trước mặt dân chúng, rất khó coi, liền ngồi lên xe ngựa, chuẩn bị giơ roi.

      Đúng lúc này, nam nhân mặt nạ bạc đột nhiên hô: " tốt, có người nhìn thấy xe ngựa của chúng ta, nếu đột nhiên quay đầu ngược lại dễ dàng bại lộ!"

      Vân Khanh tiến lại gần cửa sổ quan sát, xác thực có hai ba quan binh cưỡi ngựa về phía này, xem tư thế kia, tựa hồ là đánh giá xe ngựa của nàng, suy xét có muốn tiến lại kiểm tra hay rồi.

      Nàng lập tức xoay lại đây : "Nếu , bọn họ lại đây kiểm tra."

      "Bọn họ muốn lại đây." Nam nhân mặt nạ bạc thả tay buông màn xe xuống, trong đôi mắt chứa hàn ý dày đặc, Vân Khanh biết cỗ hàn ý này phải đối với nàng, mà là đối với đám người bên ngoài kia.

      "Lão Hải, đừng , đem xe dừng ở ven đường !" Vân Khanh đưa ra phán đoán, theo tình huống tại, nếu rời làm cho những người đó càng thêm nghi ngờ, bằng ngừng ở bên cạnh, hào phóng tự nhiên chút.

      Vân Khanh nhanh chóng đảo mắt nhìn nội thất bài trí bên trong xe ngựa, xe ngựa rộng lớn ở giữa chỉ đặt cái bàn trà, hai bên là nhuyễn tháp, bốn phía đều được gấm vóc vây quanh, trong lò tản ra mùi hương nhàn nhạt, trong góc đặt mấy quyển sách vừa mới mua, căn bản có chỗ để thân.

      "Ngươi nhanh chạy ra ngoài !" Vân Khanh chuyển mắt về phía nam nhân mặt nạ bạc, hai tròng mắt lộ ra sát ý chợt lóe rồi biến mất, nếu như điều tra được trong xe ngựa của mình có thích khách, ngược lại nàng cũng bị liên lụy.

      Nam nhân mặt nạ bạc nhìn đôi mắt của nàng, khóe miệng lên tia cười khổ, trừ bỏ người Thẩm gia, đại khái những người khác trong mắt nàng cũng có gì khác nhau, bất quá tại cũng phải lúc bi xuân thương thu, lắc đầu : " được, người từ bên trong thoát ra, bọn họ sao lại nhìn thấy!"

      Vân Khanh đáy lòng gấp gáp, những trong đầu cũng rối loạn, nàng nhìn thoáng qua Lưu Thúy nằm ở bên tựa như ngủ say, nôn nóng : "Ngươi mau giải huyệt đạo cho nàng."

      Vốn nam nhân mặt nạ bạc cảm thấy nếu giải huyệt đạo cho nha hoàn kia, chừng rước lấy nguy hiểm, nhưng nhìn đôi mắt của Vân Khanh, nét mặt lạnh lùng cùng kiên định, thêm câu nào nữa, thời gian nhiều lắm, thể thong thả như vừa rồi ngươi câu ta câu.

      Ngón tay ở người Lưu Thúy điểm vài chỗ, nàng lập tức mê mang tỉnh lại, đầu tiên mở mắt ra, lập tức ngồi bật dậy, xem xét Vân Khanh còn bên người hay , sau khi nhìn đến Vân Khanh, vừa muốn mở miệng, lại thấy được nam nhân mang mặt nạ bạc làm cho mình hôn mê vẫn còn ở đây, muốn mở miệng hỏi ra nghi vấn, nhưng lại cảm thấy khí trong toa xe có chút đúng, liền nhịn xuống, quay về phía Vân Khanh hỏi: "Tiểu thư, người sao chứ."

      "Ta sao, bên ngoài có quan binh muốn tới điều tra ."

      " tại làm sao bây giờ?" Lưu Thúy sau khi tỉnh lại, vẫn như cũ bình tĩnh, rất nhanh an vị đến bên cạnh Vân Khanh, giọng hỏi. Nhìn thấy Vân Khanh bình yên vô nàng liền hỏi nhiều nữa, trước mắt còn có chuyện cần giải quyết, nếu để quan binh phát tên nam nhân mang mặt nạ bạc kia ở bên trong xe ngựa, vậy khuê danh của tiểu thư xong đời.

      "Ta phải mình trong xe ngựa thôi!" Nam nhân mặt nạ bạc nghe tiếng vó ngựa vang lên càng lúc càng gần, thực hiển nhiên là đám người kia giục ngựa về phía này, chúng muốn kiểm tra xe ngựa.

      " tại cũng có biện pháp khác." Vân Khanh nhìn toa xe có chút đơn sơ của mình, ngón tay gõ bàn trà, chỉ hy vọng rằng xảy ra sơ sót gì.

      Nàng ngửi thấy trong xe có mùi máu tươi nhàn nhạt, tuy rằng đường nhạt ít, nhưng nếu lúc này xốc màn xe lên, vẫn có thể ngửi thấy, lập tức phân phó : "Lưu Thúy, đem mùi hương trong lò, đổi thành bách hoa trầm thủy mộc."

      Nếu để cho người khác nghe được mùi máu tươi, vậy thế nào cũng làm cho người ta sinh lòng nghi ngờ, điểm này thể lơ là.

      "Dạ." Lưu Thúy tuy rằng vừa tỉnh lại, đối với những chuyện vừa mới xảy ra cũng mấy ràng, nhưng nàng theo Vân Khanh mấy năm nay, dưỡng thành thói quen phục tùng, từ trong tâm khảm vẫn tín nhiệm Vân Khanh, lúc này thấy khuôn mặt tiểu thư trấn định, chút hoang mang, còn có thể chỉ huy nàng đổi hương, lại càng tin phục.

      Bên ngoài tiếng vó ngựa dần dần tới gần, lập tức nghe thấy giọng nam truyền đến, "Bên trong xe là người nào của Thẩm phủ?"

      Bốn đỉnh xe ngựa của Thẩm gia trạm khắc hình con cá bọc vải gấm sa tanh, cho nên phàm là người có điểm kiến thức, đều có thể nhận ra, xe ngựa này là của Thẩm phủ.

      Lão Hải có kinh nghiệm giao tiếp với quan phủ, liền phối hợp đáp lời: "Là tiểu thư trong phủ, xin hỏi quan gia có chuyện gì?"

      Giọng nam kia trung khí mười phần : "Tứ hoàng tử gặp chuyện, nay quan phủ phụng mệnh tróc nã thích khách, vì phòng ngừa thích khách trốn xe ngựa chạy ra ngoài thành, làm phiền Thẩm tiểu thư phối hợp với quan phủ điều tra."

      Lão Hải tới gần xe ngựa, truyền đạt lại lời vừa rồi với Vân Khanh, cũng hỏi: "Tiểu thư, có để cho bọn họ kiểm tra hay ?"

      "Nếu quan phủ muốn truy bắt thích khách, Thẩm phủ chúng ta nhất định phối hợp." Tiếng êm tai dễ nghe của thiếu nữ từ trong xe phát ra, Vân Khanh đưa tay, màn xe ngựa được xốc lên, thấp thoáng nhìn thấy được nửa khuôn mặt của nàng.

      Ba con ngựa con lớn đứng chắn trước xe ngựa, toán lính khác vây quanh xe ngựa ở giữa. Trước mặt là nam nhân mặc trang phục hoàng tử màu tím, hàng mày rậm kết hợp với đôi mắt chim ưng, ngũ quan thâm thúy cương ngạnh, chính là tứ hoàng tử Ngự Thần Hiên.

      Mới vừa rồi Ngự Thần Hiên đứng tại rào cản dựng đằng kia kiểm tra chiếc xe ngựa, vừa cho thông qua, thời điểm quay đầu nhìn sang phía bên này, phát chiếc xe ngựa ngừng cách đó xa, kỳ việc này cũng có gì kỳ quái, xe ngựa dừng lại rất đỗi bình thường, nhưng phát xe ngựa này, là của Thẩm phủ.

      Nhớ tới việc sau khi phụ hoàng vào ở trong Thẩm phủ, hai lần liên tiếp nảy sinh bất mãn với , trong lòng càng xem Thẩm phủ vừa mắt, mỗi chiếc xe ngựa cũng buông tha, nên mang theo hai phó binh lại đây, muốn điều tra chiếc xe ngựa này.

      Ai ngờ, ngồi trong đó tọa đúng là tiểu thư Thẩm phủ - Thẩm Vân Khanh, nhất thời chân mày nhíu chặt, biểu tình càng thêm trầm.

      Vân Khanh đưa mắt nhìn sau khi trông thấy nàng, màn nhíu mày khóe miệng có chút trầm xuống nàng đều thấy được, khuôn mặt vẫn như trước mỉm cười ngẩng đầu nhìn nam nhân xuất trước mặt, "Dân nữ gặp qua tứ hoàng tử."

      Ngự Thần Hiên gì, ngược lại vị phó binh bên cạnh lên tiếng: "Sao lại để cho tiểu thư đích thân vén rèm, nha hoàn của ngài đâu?" Tiểu thư khuê các thời điểm xuống xe ngựa hoặc là cùng người ngoài chuyện, đều có nha hoàn truyền lời, hành động này của Vân Khanh xác thực có chút ổn.

      "Quan gia đúng, thế nhưng thực khéo, hôm nay nha hoàn của ta thân thể được tốt, say xe nằm ở bên trong." Vân Khanh trả lời.

      "say xe? Khéo như vậy, đứa nha hoàn vậy mà còn yếu ớt hơn so với vị tiểu thư như ngài, làm phiền Thẩm tiểu thư phối hợp mở toa xe ra, để cho ti chức kiểm tra chút." Phó binh hiển nhiên đối với lời của Vân Khanh nổi lên lòng nghi ngờ, ngữ khí cường ngạnh lên.

      "Điều tra thành vấn đề." Vân Khanh xong, vén rèm lên đứng dậy, Lão Hải chạy nhanh tới lấy ra cái ghế , để nàng đạp lên ghế rồi bước xuống, "Cũng xin làm phiền quan gia quấy rầy tới nha hoàn của ta, nàng thoải mái."

      "Hừ!" Tên phó binh kia lập tức nhảy xuống, giơ tay vén rèm lên, bên trong xe ngựa rộng rãi được phơi bày ra trước mắt mọi người.

      Ngự Thần Hiên hai tròng mắt như chim ưng, đảo qua những vị trí nhất, giá sách, bốn vách tường, cuối cùng ánh mắt dừng lại người ngủ bên trong xe ngựa, cái chăn, được phủ từ đầu đến chân người, trong mắt lên tia sáng lạnh.

      "Tứ hoàng tử, có phát bóng dáng thích khách." Tên phó binh nhìn vòng, bẩm báo.

      "Xốc chăn của người kia lên, để cho nàng lộ mặt ra cho ta xem." Ngự Thần Hiên giơ tay chỉ cái chăn, tên phó binh muốn tiến lên, Vân Khanh bước nhanh về phía trước, đứng bên cạnh xe ngựa : "Việc này e rằng tốt cho lắm, nàng tuy rằng chỉ là nha hoàn, nhưng vẫn là nương chưa xuất giá, nếu mở chăn ra tổn hại danh dự của nàng."

      "Chỉ là mở chăn ra nhìn mà thôi, nàng ta chôn ở trong chăn, ngươi cũng nhìn mặt của nàng, vạn nhất nha hoàn của ngươi kỳ bị thích khách thay đổi, kia chẳng phải là giúp cho ta thoát khỏi mắt của bổn hoàng tử sao?" Ngự Thần Hiên sắc mặt lạnh lùng mở miệng, đôi mắt chim ưng nhìn Vân Khanh, tựa hồ muốn xuyên thấu qua cái nhìn đó mà thấy con người nàng, đồng thời nó cũng chứa lửa giận hừng hực.

      Lão Hải nhìn thấy trong lòng thầm rét run, lén đưa mắt về phía tiểu thư nhà mình, nàng vẫn mang nụ cười ôn nhu như cũ, bộ dáng chút hoảng sợ, nếu là vị tiểu thư khác, có lẽ bị dọa cho khóc nấc từ lâu.

      "Dân nữ vẫn như cũ cảm thấy ổn, nàng tuy rằng chỉ là nha hoàn, nhưng nằm ở bên trong, trang phục chỉnh tề, nếu để cho nam tử khác nhìn thấy làm sao bây giờ?" Vân Khanh ngẩng đầu nhìn nam tử cao ngạo ngồi lưng ngựa, gió mùa đông se lạnh thổi qua hai má nàng, làm cho da mặt nàng càng thêm trắng mịn như ngọc, tùy thời đều có thể chảy ra nước, đôi phượng mâu kia trong khung cảnh ráng chiều mờ tối, càng thêm sáng lấp lánh, dường như thắp sáng tất cả mọi thứ xung quanh nàng.

      Ngự Thần Hiên nhìn người thiếu nữ trước mắt, chỉ là đứa nha hoàn mà thôi, đáng giá để nàng quan tâm đặt hết tình cảm vào sao? Ở trong lòng , vốn hiểu được tình cảm giữa Vân Khanh và Lưu Thúy, dù cho nha hoàn ấy tốt đến mấy, cũng chỉ là đứa nha hoàn, chủ nhân bảo ngươi chết, ngươi phải chết, là hoàng tử, tên thích khách dám ám sát so với đứa nha hoàn tính là cái gì.

      Nhưng cố tình khi nhìn đến nương hai tròng mắt cố chấp cùng kiên cường đứng chắn trước xe ngựa, liền nghĩ đến ngày ấy bộ dáng nàng liều mình chắn tene, nhìn thấu người này, làm sao có thể chút cố kỵ cũng có lao ra chắn tên cho người khác, theo quan sát của , hiểu nàng là người cơ trí, bình tĩnh.

      " ai biết được." Ngự Thần Hiên thu hồi ánh mắt, lạnh lùng mở miệng.

      Vân Khanh cũng là sửng sốt, nghe ý tứ của , là để cho những người khác biết chuyện Lưu Thúy bị xốc chăn lên, xem cách vị tứ hoàng tử này làm việc, thủ đoạn nhiều a, ngay cả khi như vậy đều có thể đáp ứng nàng.

      Có được lời hứa hẹn của tứ hoàng tử, nếu lại ngăn cản liền có vẻ thái quá, Vân Khanh gật gật đầu, "Ta kêu nàng, các ngươi cần lên." xong, liền nắm lấy áo choàng, lên xe ngựa, đến xe, giọng hô: "Lưu Thúy, Lưu Thúy, tỉnh dậy."

      Sau khi gọi vài tiếng, nha hoàn hôn mê rốt cục cũng ngẩng đầu lên, lẩm bẩm tiếng, "Tiểu thư, về đến phủ rồi sao?"

      Khuôn mặt tròn tròn lộ ra rơi vào mắt những người ở đây, tuy rằng tóc tai có chút tán loạn, y phục cũng hơi hỗn độn, nhưng ai cũng đều thấy được, đây là vị tiểu nương, mà phải nam tử.

      "Tứ hoàng tử, là nữ nhân." Phó binh hồi báo .

      Ngự Thần Hiên nhìn chằm chằm khuôn mặt Lưu Thúy hồi lâu, cũng biết nha hoàn này, Thẩm Vân Khanh tham dự yến hội, mỗi lần đều mang theo nha hoàn này, thực hiển nhiên là nha hoàn thân cận bên người nàng, chuyển tầm mắt sang khuôn mặt của Vân Khanh, nàng đỡ nha hoàn nằm xuống lại, sau đó xuống xe ngựa : "Tứ hoàng tử xác định rồi chứ? Thích khách cũng ở trong xe của ta."

      " thôi." Ngự Thần Hiên đôi mắt lạnh như băng đảo qua xe ngựa, ra lệnh tiếng, chuẩn bị mang theo đám quan binh quay lại khu vực kiểm tra đằng kia.

      Vân Khanh đứng yên tại chỗ, đáy lòng thầm thở phào hơi, chuẩn bị xoay người lên xe, vừa mới nhấc chân, phía sau lại truyền đến giọng lạnh như băng, "Đợi chút!"

      Phát ra cái gì sao?

      Vân Khanh trong lòng căng thẳng, sắc mặt tự nhiên xoay người lại, khóe miệng mang theo ý cười, lại thêm vài phần hàn ý thản nhiên, "Tứ hoàng tử còn có chuyện gì?"

      "Bổn hoàng tử vừa sực nhớ ra, vừa rồi chỉ soát toa xe, còn chỗ cất đồ vẫn chưa soát!" Tứ hoàng tử tay lôi kéo dây cương, quay đầu ngựa lại tiếp tục ra lệnh cho hai tên phó binh: ", cẩn thận kiểm tra chỗ để đồ!"

      tuy với phó binh, nhưng đôi mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Vân Khanh, muốn từ mặt nàng nhìn ra chút manh mối.

      Vừa rồi luôn cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao nha hoàn kia lại trùng hợp sinh bệnh như vậy, sinh bệnh làm sao có thể ra cửa với tiểu thư, Thẩm Vân Khanh dường như đánh lạc hướng chú ý của bọn họ tập trung vào toa xe mà bỏ quên mất chỗ chứa đồ.

      người khi qua lần điều tra thất bại, nghĩ rằng thứ mình muốn tìm chắc chắn có trong này, nhưng hôm nay, thiếu chút nữa bị loại tâm lý này che mắt, may mà sớm phát ra!

      Thế nhưng, ở mặt Vân Khanh, thủy chung hề phát ra bất cứ thần sắc khác thường nào, dung nhan kia vẫn xinh đẹp như mẫu đơn, từ đầu đến cuối đều thản nhiên nở nụ cười, cùng với đôi mắt sâu như đáy vực.

      Vân Khanh tay giấu dưới áo choàng, thầm buộc chặt, nhìn vị hoàng tử đăng cơ ở kiếp trước này, trong đôi mắt phát ra lãnh ý, quả nhiên là người từ trong tranh đấu lên đế vị, phải dễ dàng qua mặt được .

      Nàng siết chặt nắm tay, cố gắng bình tĩnh trấn định đối diện , mặc kệ nàng có bao nhiêu kiên cường, cùng vị hoàng tử giằng co như vậy, vẫn cần dũng khí cùng tâm lực rất lớn.

      Phó binh phái người ở sau thùng xe lục soát, sau đó bẩm báo : "Tứ hoàng tử, phía sau toa xe cũng phát ra tung tích thích khách."

      Nghe vậy, Ngự Thần Hiên hơi nhíu mi, quay đầu hỏi: " xem xét kỹ chưa?"

      "Bẩm tứ hoàng tử, vi thần cẩn thận kiểm quá, quả có người." Phó binh tự mình kiểm tra lần, dù sao cũng là ám sát thích khách hoàng tử, nếu dễ dàng buông tha, cũng được yên thân.

      Ngự Thần Hiên nhìn xuống thiếu nữ bình tĩnh trấn định đến lạ thường, loại cảm giác, thích khách trốn trong xe ngựa của nàng, nhưng xe ngựa chỉ có gian như thế, trong xe cũng có, thùng xe bên dưới cũng có, toa xe liếc mắt cái liền có thể nhìn thấy tất cả, lại có gì.

      Chẳng lẽ trực giác của sai?

      Lúc này đây, tứ hoàng tử ngay cả hai chữ ' thôi' đều , lạnh lùng nhìn quét qua Vân Khanh, lôi kéo ngựa, quay đầu rời , vừa rời , hai tên phó binh cũng lập tức lên ngựa, đội binh lính theo phía sau.

      Mà Vân Khanh đợi cho bọn họ cách được khoảng xa, mới lên xe ngựa, tay kéo rèm cửa xuống, trong lòng nàng thở dài nhõm hơi, ngồi xuống đệm, bưng nước trà bàn lên, uống hớp lớn.

      "Tiểu thư, vừa rồi muốn hù chết nô tỳ." Lúc màn xe vừa buông xuống, Lưu Thúy liền chui ra từ trong chăn, lô ra khuôn mặt tròn tròn sợ tới mức tái nhợt, giọng vẫn còn hơi run run, hiển nhiên là bị dọa sợ .

      " có việc gì, lục soát tốt rồi." Vân Khanh đặt chén trà xuống, vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, thấy những người đó xa, có dấu hiệu quay trở lại, mới thở phào tiếng, hai bàn tay nắm chặt mới buông lỏng thả ra, lại cảm giác lòng bàn tay hơi nhói đau, giơ lên xem, nguyên lai lòng bàn tay bị nàng khẩn trương nắm chặt ấn vào vài dấu móng tay, có thể thấy được vừa rồi nàng có bao nhiêu sao khẩn trương.

      Ngự Thần Hiên quả người lợi hại, nàng vừa rồi cố ý bảo Lưu Thúy đóng giả bị bệnh, muốn đem toàn bộ lực chú ý của những người này dẫn vào trong xe, dù sao chỉ là nha hoàn bất ngờ ngã bệnh, giấu ở trong chăn, lại chịu lộ mặt ra, thấy thế nào cũng đều có điểm khả nghi, hơn nữa nàng vừa rồi viện đủ lý do ngăn chặn, mặc cho ai đều cũng cảm thấy giấu đầu hở đuôi.

      Người bình thường có lẽ khi nhìn thấy người dưới chăn là Lưu Thúy, cảm thấy thích khách xư ngựa, nhưng cố tình tứ hoàng tử như vậy, thế mà lại có thể nghĩ đến chỗ cất đồ bên dưới xa ngựa cũng có thể giấu người, việc này lên người tâm kế rất sâu, nếu mọi việc bị phát , chỉ sợ cùng nàng tráng khỏi quan hệ, hết thảy đều diễn ra theo chiều hướn xấu.

      Cũng may nam nhân mặt nạ bạc từng đề nghị, lại cảm thấy xe ngựa là chỗ rất dễ khiến người khác chú ý, thể thân, thay đổi chỗ khác, nếu , hôm nay chắc chắn bị người tóm gọn.

      Chính là nam nhân mặt nạ bạc kia có thể nghĩ đến ra chỗ mình thích hợp tới như vậy, người nhanh trí, bất quá cũng đem lại phiền phức lớn như thế cho nàng, làm nàng sợ tới mức lạnh cả người, sau lưng ướt đẫm mồ hôi, người này thu phục được.

      Nhớ tới vừa rồi ánh mắt Ngự Thần Hiên nhìn nàng, bên trong tựa hồ hàm chứa tức giận, đối mặt với loại này ánh mắt, trong lòng Vân Khanh hơi nghi ngờ, đời này, nàng tựa hồ chưa từng chọc tới tứ hoàng tử, vì sao lại tức giận nàng như vậy, nàng đắc tội khi nào. Đời này nàng hề giẫm lên vết xe đổ, nàng cố gắng tránh xung đột trực diện với .

      Bất quá, e rằng nàng biết vì sao, nam nhân mặt nạ bạc ám sát tứ hoàng tử, còn hiểu biết rất về tứ hoàng tử, chẳng lẽ biết?

      Vì thế Vân Khanh lạnh giọng khinh hô: "Ngươi xuất !"

    2. caoduong

      caoduong Well-Known Member

      Bài viết:
      847
      Được thích:
      758
      ak ak ak,ta lần đầu tiên tem dc truyện của nàng nè,mừng ghê gứm, mà a Đàn trốn ở đâu rứa?? ta hk nghĩ ra,hay là nằm fía sau Lưu Thúy??vì lấy chăn chùm lại.nhìn xa ko thấy rõ??? thật là khó nghĩ a~
      Last edited: 7/11/14
      A fangIshtar thích bài này.

    3. tuyết thiên băng

      tuyết thiên băng Well-Known Member

      Bài viết:
      272
      Được thích:
      300
      tỷ a tàu ngầm một thời gian giờ đã trở lại và lợi hại hơn xưa nha:5::5::5:
      VK đúng là cơ trí nhỉ đối mặt với áp lực của tứ hoàng tử vẫn sợ hãi gì nhưng mà sau vụ này VK với tứ hoàng tử chính thức có xích mích luôn rồi nha....à mà hk biết đàn ca trốn ở chỗ nào nhỉ???
      tks tỷ nhìu><
      tutuIshtar thích bài này.

    4. Phương Lăng

      Phương Lăng Well-Known Member

      Bài viết:
      339
      Được thích:
      458
      Hức, thiệt là đau tim wa xá! Nàng lặn lâu ghê @Ishtar may mà nàng trở lại, ko là cổ ta gãy mất thôi :012::012:

    5. devilhamvui

      devilhamvui Active Member

      Bài viết:
      133
      Được thích:
      65
      Híc bi giờ truyện này vẫn chưa thành hình gì cả, nam chính thì vẫn chưa được chấp nhận mà còn dài dài nữa, ôi chắc siêu hố quá.
      THanks nàng!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :