1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 70. Từng bước chiến thắng
      Edit: Ishtar


      Khi trời trở tối, Vấn nhi căn cứ theo lời dặn của Vân Khanh, nửa đêm canh chừng, kết quả bắt được ma ma trực đêm lén lút ở trong sân di chuyển cái gì đó cùng Tuyết Lan.

      Vân Khanh nhìn Tuyết Lan quỳ gối trước mặt, tay chân bị trói chung chỗ, cười lạnh tiếng, sửa sang lại khoác áo và tay áo, lời uống trà.

      Lúc đầu Tuyết Lan bị bịt miệng, cái gì cũng được, tại nhìn thấy Vân Khanh tiếng nào, giống như chỉ định thưởng thức bộ dạng ả ta bị trói, cũng tính chất vấn ả ta, nhưng Thẩm mặc cũng là loại áp lực vô hình, ả ta nhịn được mở miệng : "Tiểu thư, nửa đêm ngài sai người bắt trói nô tỳ, là vì chuyện gì?"

      Vân Khanh thấy ả ta rốt cục mở miệng chuyện, nhưng lại bị cắn ngược lại cái, lên án mình bắt ả ta tới đây, tay cầm tách trà nhàng đặt xuống, Lưu Thúy xưa nay rất chán ghét ả, nhìu mày : "Ngươi nửa đêm lén lút ở chỗ đó làm gì?"

      Tuyết Lan nhìn thấy là Lưu Thúy hỏi ả, vốn thời gian qua tích lũy chồng chất oán giận đối với Lưu Thúy nay lập tức bạo phát, trừng mắt : "Cái gì lén lút, cần khó nghe như vậy chứ, ta chỉ là nửa đêm ngủ được, ra ngoài dạo trong viện chút mà thôi."

      "Nửa đêm ngủ được? Nên ngươi lén lút ở trong viện ‘đào hố sao?" Lưu Thúy thấy ả ngoan cố khai, nhất thời phản bác .

      Tuyết Lan nghe vậy, cũng nhìn Lưu Thúy, chỉ quay đầu nhìn Vân Khanh, thấy nàng sắc mặt thản nhiên, đôi phượng mâu sâu thẳm tản ra những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh nến, trong lòng cảm thấy bộ dáng của tiểu thư giận tự uy, thoáng có chút sợ hãi, cãi chày cãi cối : "Ta đào hố kia làm gì ..."

      Thanh Liên từ bên ngoài tiến vào, tay cầm thứ gì đó, đưa tới trước mặt Vân Khanh, chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt Vân Khanh liền hàm chứa phẫn nộ.

      'Ba' tiếng, con hình nhân bằng vải được quăng tới trước mặt Tuyết Lan, con hình nhân ghi hai chữ 'Ngự Tịch Minh’, người cắm chi chít những cây châm dài.

      Lưu Thúy đứng bên cạnh trông thấy, hít sâu hơi, cơ hồ là quá mức kinh ngạc che miệng, "Đây là tên của bệ hạ!" Nàng theo bên người Vân Khanh, cũng học được vài mặt chữ, mà Vấn Nhi và Thanh Liên, khi hai người nghe được lời Lưu Thúy thốt lên, hoảng sợ mở to hai mắt, nhìn con hình nhân kia mặt tràn đầy kinh hãi.

      Loại hình nhân này, khi người oán hận kẻ nào đó, viết tên và ngày sinh tháng đẻ của kẻ đó lên hình nhân, cắm đầy ngân châm, rồi chôn dưới đất, dùng để nguyền rủa, mà hình nhân Tuyết Lan chôn dưới đất, phía viết hai chữ Minh Đế, tuy rằng có ngày sinh tháng đẻ, nhưng cũng giống nhau, đều là tội chết a.

      Minh Đế nhất chán ghét nhất chính là yểm thuật (bùa chú, hình nhân, lời nguyền…), trong cung từng có phi tử lợi dụng chán ghét yểm thuật của Minh Đế để tranh thủ tình cảm, về sau bị phát , lập tức bị biếm vào lãnh cung, mà toàn bộ người nhà cũng bị bắt nhốt suốt đời trong đại lao.

      Hình nhân này chôn trong viện của Vân Khanh, nếu sơ sẩy để người khác phát , bị gán cho tội danh dám nguyền rủa thánh thượng, tuy rằng người khác cảm thấy có chỗ thích hợp, nhưng ghét yểm thuật chính là ghét yểm thuật, mặc kệ như thế nào, nhất định đem toàn bộ Thẩm gia nhốt vào vực sâu vạn trượng, tất cả cố gắng và phong thưởng trước đó như nước đổ ra biển, thậm chí còn rước lấy họa diệt môn, phải biết rằng, vị phi tử lợi dụng yểm thuật kia, cũng phải nhằm vào Minh Đế nhưng cả nhà vẫn bị bỏ tù. Mà Thẩm gia, phải là toàn gia bị trảm sao?

      "Thứ này, là từ cái hố vừa rồi người chôn đào ra được, ngươi phải muốn phủ nhận chứ." Vân Khanh chịu đựng phẫn nộ mãnh liệt trong lòng, hai mắt nhìn Tuyết Lan như muốn thiêu sống cả người ả.

      Tuyết Lan nhìn Vân Khanh, lại nhìn hình nhân kia, sắc mặt tràn ngập khiếp sợ, ", nô tỳ chôn phải cái này, phải cái này..." Hiển nhiên, ả ta cũng phải hạn nông cạn, cũng biết thứ hình nhân này là cái gì, giữ nó rước lấy tội gì!

      "Ngươi chôn chính là cái này, bất quá biểu tiểu thư với ngươi, chữ phía cùng lắm chỉ khiến ta khó chịu, ngươi căn bản biết đó viết là tên của bệ hạ." Giọng của Vân Khanh càng phát ra ôn nhu, nhưng nghe vào trong tai Tuyết Lan, giống như tiếng của ma quỷ, đối diện với đôi mắt sắc bén thông tuệ kia, sắc mặt ả trắng bệch, lúc này mới hiểu được, bản thân mấy ngày qua, vẫn nghĩ hành động lén lút của mình rất cẩn thận, khiến ai chú ý, nào biết bị tiểu thư nhìn thấu tất cả.

      Nhìn thần sắc Tuyết Lan biến hóa, Vân Khanh khẳng định Tuyết Lan cũng biết phía viết chữ gì, Tuyết Lan đúng là có lòng tham, nhưng chỉ có tham vọng đổi đời, Vân Khanh nhớ ở đời trước, lá gan Tuyết Lan cũng lớn, ả giống như Vi Ngưng Tử vì lợi ích, mà hy sinh hết thảy tâm độc địa như rắn rết.

      việc yểm thuật năm đó huyên náo rất lớn, ngay cả trong dân gian cũng bàn tán xôn xao thời gian dài, cho nên mỗi người đều biết thứ này vô cùng đáng sợ, khi bị quan phủ biết có nhà sử dụng thứ này, lập tức có thể định tội danh giết người bắt hết toàn gia.

      Tuyết Lan đương nhiên cũng biết điểm này, nếu như ả chôn hình nhân nguyền rủa Minh Đế, như vậy toàn bộ Thẩm phủ cũng bị liên lụy, làm nô tỳ trong Thẩm phủ như ả ta, tự nhiên cũng có được kết cục tốt.

      Lúc này ả ta hiểu hết thảy, mồ hôi lạnh chảy ra ướt đẫm phía sau lưng, ả chôn thứ này, là muốn hủy diệt toàn bộ Thẩm phủ, tiểu thư tuy rằng tính tình ôn hòa, nhưng đối với những hạ nhân bất trung, nhất định nghiêm trị.

      "Tiểu thư, tha cho nô tỳ , biểu tiểu thư với nô tỳ, thứ này chỉ làm cho ngài đau đầu phát sốt, thể tham gia yến tiệc chúc mừng, nô tỳ biết thứ này dĩ nhiên lại là yểm thuật! Nô tỳ biết a..."

      Từng cái từng cái dập đầu vào nền đất cứng rắn lạnh lẽo, phát ra tiếng động ‘đùng đùng’, Tuyết Lan dùng hết sức lực để dập đầu, chỉ trong chốc lát đầu đầy máu tươi và vết bầm tím tái, ả vẫn như biết đau đớn là gì, mãnh liệt đập...

      Nhìn bộ dáng của ả, trong mắt Vân Khanh chút đồng tình thương hại nào, đời trước bị Tuyết Lan phản bội, sau khi được sống lại, nàng cũng đem tất cả oán hận trước kia tính người Tuyết Lan, lúc nàng phát muốn tránh cũng thể tránh được, mọi thứ thể như nàng mong muốn, có lẽ ở đời này, mọi thứ thay đổi, chỉ cần Tuyết Lan nảy sinh ý xấu, nàng cũng ngại giữ lại ả ở bên người, ở trong viện của mình.

      Nhưng mà lòng người phức tạp, quá khó để nắm chắc.

      Nàng cũng tin tưởng, Tuyết Lan là bị Vi Ngưng Tử lợi dụng, nhưng nếu Tuyết Lan ngay từ đầu có dị tâm, làm sao bị lợi dụng, cho dù là chôn hình nhân khiến cho nàng sinh bệnh đau đầu, nhưng cũng đồng dạng là hãm hại sau lưng chủ, Tuyết Lan có từng nghĩ tới, hình nhân này lỡ như chính là nguyền rủa nàng chết sao?!

      Máu tươi từ trán túa ra, chảy qua khuôn mặt được Tuyết Lan bảo dưỡng khá tốt khi ở Thẩm gia.

      Ở đây có Lưu Thúy, Vấn Nhi, Thanh Liên, nhưng ai cảm thấy ả đáng thương, các nàng đều suy nghĩ giống nhau, nha hoàn có thể giúp đỡ người ngoài chôn hình nhân yểm bùa ở trong viện của tiểu thư nhà mình, đáng để bất luận kẻ nào đồng tình.

      Nàng vừa xong, Thanh Liên lập tức mang theo Vấn nhi, mang theo hình nhân ra ngoài giải quyết, mà Vân Khanh sau khi nhìn chằm chằm Tuyết Lan lâu, mới mở miệng : "Được rồi, ngươi đừng đập đầu nữa."

      Tuyết Lan nâng lên khuôn mặt đầm đìa máu tươi, trong đôi mắt lộ ra thần sắc kinh hỉ, "Tiểu thư, ngài tha thứ cho nô tỳ sao?"

      Vân Khanh thản nhiên cười, "Ngươi phạm phải lỗi lớn như vậy, ta nếu cứ như vậy tha thứ cho ngươi, ngươi cũng có khả năng tin tưởng, nay ta muốn cho ngươi cơ hội lập công chuộc tội."

      Tuyết Lan vốn tưởng rằng nhất định bị trừng phạt, phải đánh chết, bị phát mại, ngờ nghe thấy có con đường sống, lập tức gật đầu như gà mổ thóc, : "Tiểu thư, ngài cứ việc phân phó, nô tỳ nhất định lập công chuộc tội!"

      "Ân, vết thương trán ngươi sao, nếu để cho người khác nhìn thấy liền biết ngay là do đập đầu, như vậy tốt cho lắm." Vân Khanh nhìn vết thương do va đập mạnh trán ả, giọng .

      Tuyết Lan biết ý Vân Khanh là muốn chuyện đêm nay bị người ta biết được, tuy rằng nỡ phá hư khuôn mặt này, nhưng so với cái chết, hủy dung thể tính là cái gì, ả cúi đầu : "Xin tiểu thư yên tâm, tuyệt đối ai biết được."

      "Vậy là tốt rồi." Vân Khanh biết từ trong xương tủy của Tuyết Lan có nô tính, ả nếu phụ thuộc vào ai, dùng hết thảy biện pháp nịnh bợ người đó, lúc này Vi Ngưng Tử hãm hại ả, trong lòng ả, còn tin Vi Ngưng Tử nữa, mà người ả có thể đầu quân, chỉ có Vân Khanh, cho nên nàng lo lắng Tuyết Lan ngu ngốc tự đào phần mộ chôn mình, "Ngươi cứ vờ như cái gì cũng biết, với biểu tiểu thư, hình nhân được chôn thỏa đáng."

      "Vâng." Tuyết Lan vội vàng đáp.

      ...

      Đợi sau khi Tuyết Lan rời , Lưu Thúy mới thấp giọng : "Tiểu thư, sao người lại thả mầm tai họa kia , người như ả nếu giữ lại bên cạnh, cũng thể bớt lo." Nàng nhớ tiểu thư phải là người nhân từ khoan hồng độ lượng, ở trong đầu nàng, luôn ghi nhớ hình ảnh tiểu thư mạnh mẽ hung tàn rút kiếm đối mặt với tộc trưởng Thẩm thị, làm sao có thể đối với ả nha hoàn phản chủ mà nương tay khoan hồng.

      Vân Khanh đứng lên vào phòng trong, giọng vọng ra ngoài, truyền đến tai Lưu Thúy, có loại cảm giác mơ hồ như có như , dường như sâu trong lớp sương khói dày đặc kia, mang theo ý lạnh thấu xương từ từ tản ra, "Ta nếu tại xử trí ả, chẳng phải khiến Vi Ngưng Tử sinh lòng nghi ngờ hay sao?"

      Lưu Thúy thế này mới nhớ tới, đúng vậy, chuyện hình nhân và Tuyết Lan, khẳng định liên quan tới biểu tiểu thư, nếu Tuyết Lan bỗng dưng thấy, mặc kệ lấy lý do gì, biểu tiểu thư là người cẩn thận nhất định cảm thấy có điểm thích hợp, đến lúc đó chuyện tiểu thư an bài thành công được.

      "Nhưng nghĩ lại cam lòng, chịu thiệt lớn như vậy, cũng thể bắt biểu tiểu thư tới quan phủ." Lưu Thúy lẩm bẩm .

      Vân Khanh ngồi bên mép giường, mỉm cười : "Lần này nếu trừng trị ả ta, chẳng phải lớn chuyện, Tuyết Lan tuy rằng giúp người khác chôn hình nhân, nhưng suy cho cùng Tuyết Lan vẫn là nha hoàn của ta, đến lúc đó mọi chuyện ầm ĩ lên, để cho người ngoài biết trong Thẩm phủ có người sử dụng yểm thuật, em xem người khác cảm thấy như thế nào?"

      "Biểu tiểu thư khẳng định thừa nhận, tiểu thư muốn vu oan nàng ta, sau đó nàng ta liền giả bộ đáng thương khóc lóc, kêu ca Thẩm phủ muốn giữ nàng ta, đến lúc đó chuyện hình nhân bị người khác biết được, chân chính chịu tội chính là Thẩm phủ." Lưu Thúy cam lòng ra câu này, khuôn mặt tròn tròn lộ vẻ cam lòng.

      Vân Khanh nghe vậy cười yếu ớt, nàng còn cảm thấy cơ hội hung hăng nhổ khối u ác tính sống nhờ ở Thẩm phủ này, nay nàng ta tự tạo ra cơ hội, nàng đương nhiên lãng phí.

      Ngày kế tiếp, khi Vân Khanh nhìn thấy Tuyết Lan, quả nhiên thấy mặt ả từ trán đến hai má, đều có vết sẹo dài, nghe Lưu Thúy , Tuyết Lan với mọi người, là ả lúc vệ sinh cẩn thận, nên té bị thương.

      Yến hội ba ngày sau, Thẩm phủ đông như trẩy hội, từng đoàn xe ngựa ngừng nối dài tới cuối phố, tân khách tiến đến chúc mừng ít, trừ bỏ bạn bè cùng hợp tác làm ăn, còn có ít quan lại địa phương.

      Tuy rằng An Bá chỉ là tước vị, có thực quyền, nhưng rốt cuộc vẫn là do bệ hạ ban thưởng, hơn nữa Vân Khanh được phong làm Vận Trữ quận Quân là căn cứ chính xác lên bệ hạ rất coi trọng Thẩm gia, mặc kệ trong lòng có nguyện ý hay , nhưng ngoài mặt vẫn phải vui vẻ đến chúc mừng.

      Thẩm Mậu và Tạ thị tiếp đón khách khứa khắp nơi, nghe các lời chúc mừng, lão phu nhân sau thời gian dài điều dưỡng, cũng được Bích Bình và Bích Lăng đỡ ra, ngồi ở ghế chủ vị, nhìn toàn bộ quang cảnh Thẩm phủ, bên cạnh có phụ nhân tiến lại chuyện với bà, bà cười tủm tỉm gật đầu, rất là vui vẻ.

      Vân Khanh hôm nay cũng mặc thân vô cùng trang trọng, nàng mặc chiếc áo mỹ nhân cổ chéo đỏ tươi với làn váy xèo bằng gấm sa tanh mềm mại như nước, viền áo thêu hoa ngọc lan màu tím nhạt, mái tóc búi kiểu lưu vân kế1 kết hợp với cây trâm kim hồ điệp2, điểm xuyến thêm những dây bằng ngọc quý buông xuống vừa vặn ngang hai má, càng tôn lên làn da oánh nhuận trong suốt, đôi phượng mâu long lanh như mặt nước hồ thu, trông trang trọng nhưng lại mất vẻ thanh xuân của thiếu nữ.

      Vân Khanh mặt cùng người chung quanh chuyện, nay những phu nhân tiểu thư có phẩm cấp (cấp bậc phong hào) thấy nàng đều phải thi lễ, nàng mang theo nụ cười dịu dàng, đáp lễ lại từng người , dáng vẻ hào phóng, lễ nghi tiêu chuẩn, thậm chí căn bản là nhìn ra, vị quận quân trước mặt này là vừa mới tấn phong, dường như sinh ra có, cao nhã đoan trang, khiến cho rất nhiều phu nhân thi thoảng nhìn về phía nàng, miệng đầy khen ngợi, ngừng tán thưởng, vị nữ nhi Thẩm gia này là tuyệt sắc.

      Khóe mắt Vân Khanh quan sát thấy Vi Ngưng Tử vẫn chưa xuất , ánh sáng nơi đáy mắt càng thêm chói lọi sáng ngời, mãi đến khi yến hội sắp bắt đầu, nàng ta mới ung dung khoan thai tiến vào cửa.

      Váy dài màu xanh nhạt, làn váy thêu chỉ bạc phối với hoa bách hợp nối dài tới dưới chân, tựa hoa bách hợp thanh tú thuần khiết nghiêng mình soi bóng dưới mặt nước hồ xanh êm ả, nàng ta búi tóc kiểu đan loa kế3 đơn giản, phía cắm cây trâm hoa màu lam nhạt, tôn lên gương mặt xinh đẹp nhu nhược, cũng mang loại phong phạm điềm đạm đáng .

      Vừa tiến vào, các phu nhân liền đánh giá nàng ta từ đầu tới đuôi, hiển nhiên bọn họ còn nhớ lần trước hoàng hậu mẫu thân nàng ta bệnh nặng, nàng ta còn trang điểm xinh đẹp tới tham dự yến tiệc, lần này thấy nàng ta ăn mặc mộc mạc, mặc dù mở miệng gì, nhưng khuôn mặt đều cho thấy bọn họ mấy nhiệt tình với nàng ta.

      Vi Ngưng Tử từ khi xuất , liền nhìn thấy ánh mắt mọi người khi nhìn Vân Khanh, là tràn ngập kinh ngạc cùng tán thưởng, còn có cực kỳ hâm mộ, văng vẳng bên tai đều là tiếng ca ngợi Vân Khanh dứt, mà sau khi nàng ta tiến vào, tuy rằng ánh mắt cũng tập trung vào nàng ta, nhưng nội dung bên trong lại biến hóa nghiêng trời lệch đất.

      Thương hại, chán ghét, khinh bỉ, đủ loại tầm mắt giao nhau chiếu vào nàng ta, làm cho nàng ta có loại cảm giác khuất nhục sâu sắc. Nàng ta đem loại cảm giác khuất nhục này hóa thành lời nguyền rủa ác độc, Thẩm Vân Khanh, hôm nay, là ngày bắt đầu vinh quang của ngươi và Thẩm gia, cũng là khởi đầu cho tan biến của các ngươi!

      Tuy rằng trong lòng thèm để ý tới Vi Ngưng Tử, nhưng nay nàng ta sống nhờ ở Thẩm gia, nể mặt mũi Thẩm gia, những người khác vẫn tiến lên chào hỏi Vi Ngưng Tử.

      vị phu nhân hỏi: "Mẫu thân tiểu thư tại thế nào rồi?"

      Vi Ngưng Tử nét mặt cất chứa ưu sầu : "Xem như vẫn tốt, nhưng bệnh tình của bà vẫn mấy chuyển biến, ta thực lo lắng."

      Vị phu nhân đó cảm thán : " là đáng thương, yên lành lại nằm kiệt giường, để tiểu thư phải vất vả hầu hạ bà ấy."

      Vi Ngưng Tử nắm khăn tay, khóe mắt ngấn lệ, "Nếu như nương có thể tốt lên, muốn ta làm cái gì cũng được."

      "Ngươi đứa hiếu thuận..."

      Vi Ngưng Tử sau khi lau nước mắt vài lần, cùng mọi người đáp lại mấy câu, liền nhìn thấy nha hoàn vội vàng hấp tấp chạy vào, lớn tiếng : "Chết người, chết người..."

      Thanh nàng ta bất thình lình vang lên, khiến tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn về phía nàng ta, Tạ thị vội vàng : "Ngươi năng xằng bậy cái gì! Người tới, còn mau mang nàng ta xuống!"

      Nha hoàn kia lại to miệng hô lên, " ... có người chết..."

      Tạ thị vô cùng tức giận con nha hoàn biết chừng mực đột nhiên xuất trong buổi tiệc, lập tức sai người bịt miệng nàng ta lại, Vi Ngưng Tử nhanh chân lên tiếng ngăn cản phía trước, vẻ mặt thân thiết dịu dàng : "Thưa dì, dường như nha hoàn này có chuyện muốn , dì để nàng ta xong được !"
      Last edited: 2/12/14

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      70.2

      "Hàm hồ! Hôm nay là yến hội sao có thể phát sinh chuyện như vậy! Mang người xuống cho ta!" Tạ thị nhìn Vi Ngưng Tử, trong lời mang theo sắc bén, bà đối với đứa cháu này vốn còn có chút cảm tình, nhưng sau chuyện Tạ di gây ra vừa rồi, chậm rãi tiêu hao, nay nha hoàn trong phủ la to thất lễ, cháu hỗ trợ che dấu, còn ở đây hồ ngôn loạn ngữ ( xằng bậy), trong lòng bà nên lời thất vọng cùng tức giận!

      "Dì, người nên tức giận, cháu chỉ là lo lắng mà thôi, dù sao hôm nay đến khách khứa đến nhiều, lỡ như người nha hoàn này nhìn thấy là vị khách nào đó sao?" Vi Ngưng Tử vẻ mặt lo lắng, nhất thời làm cho sắc mặt mọi người đều thay đổi, lập tức xem xét người nhà bên cạnh còn hay .

      Có vài vị phu nhân nhớ tới nữ nhi nhà mình vừa rồi muốn ra ngoài thưởng mai, khỏi lo lắng, nhìn Tạ thị : "Thẩm phu nhân, nếu để cho nha hoàn này xong ."

      Đối mặt với áp lực từ phía mọi người, Tạ thị chỉ đành gật đầu, "Các vị cần lo lắng, có việc gì."

      "Vẫn nên nghe xem nha hoàn này gì, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra." Vi Ngưng Tử lại xen miệng vào.

      Hiển nhiên trong lời của Tạ thị có vài phần lo lắng quan tâm đến an nguy của người nhà các khách nhân, vài vị phu nhân vội vàng nhìn Tạ thị, Tạ thị còn cách nào, bất đắc dĩ quay đầu, phân phó bà tử thả nha hoàn kia ra.

      ", ngươi rốt cuộc nhìn thấy gì?"

      "Người chết a, trong hồ sen có xác người chết!" Cả người ả nha hoàn phát run, hiển nhiên bị cảnh tưởng nhìn thấy dọa sợ hoảng hồn, Tạ thị thấy bộ dáng này của nàng ta, cũng giống như dối, trong lòng bắt đầu lo lắng.

      "Mau, mang bọn ta qua đó xem sao!" Vài vị phu nhân nghe được trong hồ sen có thi thể, lại lo lắng cho nữ nhi nhà mình, hôm nay thời tiết rét lạnh, ngờ tới lại có người bị rớt xuống ao, nữ nhi nhà bọn họ lại biết bơi a!

      đám người cứ như vậy kéo nhau về phía hồ sen, có phu nhân vì lo lắng, có người chỉ muốn xem náo nhiệt, tóm lại người người đều vô cùng sốt ruột nhanh về phía trước.

      Vi Ngưng Tử là người tích cực nhất ở phía trước dẫn đường, sợ mọi người nhầm chỗ.

      Mà Vân Khanh ở phía sau nhìn bóng dáng vội vàng của nàng ta, thầm cười lạnh, An Tuyết Oánh và Vân Khanh song song tới, nghi hoặc hỏi: "Vân Khanh, vị biểu tỷ kia của người giống như sợ tại Thẩm phủ đủ náo nhiệt hay sao ấy."

      "Cũng hẳn, xem bộ dạng nàng ta như vậy, chắc là đức hạnh giống y như Chương Lạc, chỉ e thiên hạ loạn." Lâu ngày chưa lộ diện Chương Huỳnh hôm nay cũng theo Toánh Xuyên hầu đến Thẩm gia chúc mừng, nàng ở phía sau Vân Khanh, nghĩ hành động vừa rồi của Vi Ngưng Tử, lạnh lùng khinh thường.

      Vân Khanh mỉm cười, "Trước xem sao rồi lại ."

      Ao hồ trong Thẩm gia ít, nhưng hồ sen chỉ có , đó là hồ nước được thiết kế dựa theo hình dáng của lá sen, bên trong hồ trồng đủ loại sen, rất nhiều phu nhân khi vừa nghe biết đó là hồ sen này.

      Lúc này trời vào đông, những hoa sen úa tàn cho được nhổ , trong hồ nước chỉ còn nước hồ lạnh như băng, mà hồ nổi lên thi thể nữ nhân, mặt úp sấp xuống dưới hồ sâu lạnh lẽo, tản ra cơn ớn lạnh rùng người.

      phu nhân nhìn thấy nữ thi (thi thể nữ) kia mặt váy áo màu xanh nhạt, nhịn được kêu lên, " Lộc Nhi nhà ta hôm nay cũng mặc xiêm y xanh nhạt..."

      Tạ thị vừa nghe, cả người rét run, nếu như trong yến hội có vị tiểu thư nhà nào chết, Thẩm gia thể tránh khỏi có liên quan, bên cạnh có ba bà tử biết bơi lập tức nhảy xuống, hợp lực vớt thi thể lên.

      Đợi sau khi thi thể được thả xuống, lúc khuôn mặt được lật lên, khuôn mặt trắng bệch có vết thương dài, Vân Khanh nhíu mày mặt trầm, Vi Ngưng Tử đủ ác độc.

      Chỉ nghe thấy nha hoàn nào đó thất kinh hô to: "Này... Này phải là Tuyết Lan sao?"

      Vi Ngưng Tử đứng ở trước mặt thi thể, hai mắt ngấn lệ, sau đó che miệng kinh hãi lui lại từng bước, "Tuyết Lan, nàng, nàng phải là nha hoàn của biểu muội hay sao? Làm sao có thể chết đuối dưới hồ chứ?"

      Chỉ câu, đem lực chú ý của mọi người dẫn về người Vân Khanh, đầu tiên Vân Khanh liếc nhìn khuôn mặt còn sức sống của Tuyết Lan, ánh mắt chút gợn sóng cũng có ngẩng đầu nhìn Vi Ngưng Tử, nàng ta tỏ ra vừa lo lắng, sợ hãi, ánh mắt thất vọng, làm cho Vân Khanh cảm thán khả năng diễn trò của nàng ta khá, cũng phụ họa gật đầu : "Đúng vậy, Tuyết Lan đúng là nha hoàn của ta."

      "Vậy tại sao nàng ta lại chết ở trong hồ?" Vi Ngưng Tử vì Tuyết Lan cảm thấy thực bi thương, nhìn Vân Khanh rưng rưng hỏi.

      "Ta cũng biết, tối hôm qua nàng ta vẫn còn tốt, sao hôm nay lại chết ở trong hồ, biết biểu tỷ có biết hay ?" Vân Khanh nhìn Vi Ngưng Tử, đáy mắt giống như mặt hồ phẳng lặng và lạnh lẽo, từng cơn gió mát thổi tung cuốn theo cánh hoa rơi lả ta mặt hồ.

      "Ta làm sao biết được kia chứ." Vi Ngưng Tử vội vàng phủ nhận , "Ta chỉ là lo lắng sao trong phủ tổ chức yến hội mà lại có nha hoàn chết đuối mà thôi."

      Tạ thị sau khi nhìn thấy là Tuyết Lan, mày liền nhíu lại, yến hội tốt đẹp, thế mà xuất ả nha hoàn chết đuối, nó lại là nha hoàn trong viện của nữ nhi, nếu để cho người ta biết, biết bị đồn đãi như thế nào nữa!

      bà tử bỗng nhiên chú ý tới bàn tay của Tuyết Lan, hô lên: "Mọi người nhìn xem, trong tay nàng ta nắm cái gì đó!"

      Lập tức có người tiến lên vặn bung bàn tay siết chặt lạnh như băng của Tuyết Lan ra, chỉ thấy trong tay nàng ta nắm là chiếc khăn lụa màu trắng, được dệt thành từ loại tơ tằm tốt nhất.

      Vi Ngưng Tử nhìn thấy chiếc khăn lụa màu trắng kia, chân mày thoáng nhíu lại, sắc mặt hơi có chút mất tự nhiên, khăn tay này bị Tuyết Lan lấy được khi nào, nàng ta nhớ khi đó tay Tuyết Lan có bất cứ cái gì mà.

      Lại cẩn thận quan sát, chỉ là chiếc khăn lụa bình thường, phía thêu hoa văn hay ký hiệu đặc biệt nào, khỏi yên lòng.

      "Chiếc khăn lụa này chất liệu rất tốt, phải là khăn mà nha hoàn có thể sử dụng." An phu nhân đứng bên, nhìn chiếc khăn lụa kia, nhíu mi câu, làm tri phủ phu nhân lâu, bà cũng có chút năng lực phân tích vụ án, lúc này vừa nghe bà như vậy, những phu nhân khác cũng phụ họa loại khăn lụa mềm mại như vậy, các bà cũng mấy ai có.

      Vi Ngưng Tử ra vẻ kinh nghi (kinh ngạc và nghi ngờ) nhìn thoáng qua, sau đó : "Biểu muội, ta nhớ chiếc khăn lụa này, hình như muội có hai cái giống nhau như đúc."

      Vân Khanh gật gật đầu, rất thoải mái thừa nhận : "Đúng vậy, khăn này ta xác thực là có hai cái."

      Vi Ngưng Tử tựa hồ vô cùng kinh ngạc, sau đó lại lộ ra bộ dáng đành lòng, "Tuyết Lan sao có thể cầm khăn tay của biểu muội a, nàng là nha hoàn của muội, lại cầm khăn tay của muội, đây phải là quá trùng hợp rồi ư?"

      Nàng ta chỉ mới tới đó, liền có người thích xem náo nhiệt chen miệng vào, "Chẳng lẽ nha hoàn này là có người cố ý đẩy xuống?"

      "Nhưng vì sao lại đẩy nàng xuống hồ, chẳng lẽ là bởi vì nàng phát ra bí mật gì rồi?" Vi Ngưng Tử liếc mắt nhìn Vân Khanh cái, ra vẻ nghi ngờ : "Biểu muội, nha hoàn này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, có phải muội cẩn thận đẩy nàng ta xuống hay ?"

      Tốt lắm, rốt cục mắc câu của nàng rồi.

      Vân Khanh mỉm cười, " phải, biểu tỷ sao chỉ dựa vào chiếc khăn đơn giản mà suy bụng ta ra bụng người."

      Trong lời của nàng mang theo mỉa mai và châm chọc, nhưng Vi Ngưng Tử cũng tức giận, nàng chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng sắp phát sinh, căn bản là cần để ý chút châm chọc như vậy, mặt lộ ra chút tức giận, "Ta cũng tin là biểu muội hạ thủ, nhưng hôm nay nhiều người ở đây chứng kiến như vậy, trong tay nha hoàn này còn cầm kkhanw tay của biểu muội, tuy rằng nha hoàn bán mình làm nô tỳ, sinh tử mặc chủ nhân quyết định, nhưng nếu truyền ra ngoài, đối với thanh danh của biểu muội tốt, nay muội được hoàng thượng ban cho phong hào quận quân, càng thể để cho những lời đồn đãi như vậy làm tổn hại thanh danh của muội được."

      "Nha, biểu tỷ lo nghĩ cho ta như thế, ta biết nên làm như thế nào, mới có thể bị những thứ đồn đãi kia gây ảnh hưởng xấu tới thanh danh đây?" Khuôn mặt Vân Khanh vô cùng bình tĩnh, bên trong ánh mắt thoáng lên chút lo lắng cách nào che dấu.

      Vi Ngưng Tử thấy nàng mắc câu, lập tức hiên ngang lẫm liệt suy nghĩ hồi, "Nay phần đông phu nhân đều có mặt, nếu như nha hoàn này là do biểu muội hãm hại, khẳng định trong viện còn lưu lại dấu vết, chúng ta sai người lục soát chút, nếu phát cái gì liền có thể giải được hiềm nghi của biểu muội, chừng chính là nha hoàn này nhìn thấy khăn tay của muội đẹp, sau đó nảy sinh lòng tham lén trộm cũng chừng."

      Tạ thị vừa nghe muốn lục soát viện của Vân Khanh, lúc này mở miệng : "Sao có thể tùy tiện vào lục soát được chứ?"

      Vi Ngưng Tử sớm có chuẩn bị, quay đầu thản nhiên : "Dì sao lại phản ứng như vậy, bất quá chỉ là lục soát chút để chứng minh trong sạch của biểu muội, sao dì lại dám?"

      Lời này kỳ còn mang theo thái độ cung kính nữa, Tạ thị nhìn ánh mắt Vi Ngưng Tử ngày càng càn rỡ, cả người tức giận phát run, bà nếu như cho phép, chẳng khác nào thừa nhận là Vân Khanh xuống tay đẩy nha hoàn xuống hồ, nhưng để người ta tùy tiện lục soát viện của nữ nhi, đây chính là loại vũ nhục.

      "Muốn soát soát, bất quá, ta cho rằng, nếu lục soát, vậy phải kiểm tra tất cả, loại khăn tay này, chỉ cần có loại tơ tằm màu trắng này, trong phủ chúng ta nha hoàn trong viện nào mà có được chứ, vả lại Tuyết Lan rơi vào trong nước, cũng nhất định là bởi vì ta, phải biết rằng, có lẽ nàng là vì biết được bí mật của người nào đó, nên bị người này đẩy vào trong nước, cũng chừng." mặt Vân Khanh mang theo ý cười nhợt nhạt, nhìn Vi Ngưng Tử, "Viện của biểu tỷ cũng phải lục soát."

      Nhìn đôi mắt thâm trầm thể nhìn thấu kia, Vi Ngưng Tử bỗng nhiên cảm thấy cả người lạnh lẽo, nàng ta dường như cảm nhận được, cái bẫy hôm nay nàng ta đặt ra, tất cả mọi việc, đều được tính toán tỉ mỉ, đầu tiên là dụ Tuyết Lan ra, đẩy xuống hồ khiến ả ta chết đuối, sau đó đem cái chết của Tuyết Lan hướng sang người Vân Khanh, từ đó ở trước mặt mọi người tìm được lý do lục soát viện của Vân Khanh... An bài như vậy, thiết kế cẩn thận, Thẩm Vân Khanh sao có thể biết được.

      Nàng ta nhịn xuống cơn ớn lạnh chạy khắp toàn thân, thầm nghĩ nhất định là bản thân từng bị đánh bại nhiều lần trong tay nàng, để lại bóng ma, nàng khẳng định biết, chờ đợi Thẩm phủ là đại họa ngập trời!

      Vì thế mặt Vi Ngưng Tử càng biểu ra hòa khí cười : "Nếu biểu muội như vậy, cho người cùng nhau lục soát ." Lúc này nếu như nàng ta cự tuyệt, như vậy rơi vào chính câu của bản thân vừa nãy ‘Có tật giật mình’.

      "Vậy biểu tỷ phái ra hai nha hoàn, ta cũng phái ra hai nha hoàn, cùng nhau lục soát trong viện!" Vân Khanh đề nghị , Vi Ngưng Tử cũng hiểu được đây là để cho công bằng, hơn nữa Tạ thị phái Lý mẹ và Hổ Phách cùng theo các nàng để làm chứng.

      Mắt thấy yến hội thành, nhưng thời tiết rét lạnh, cũng thể để khách khứa đứng vây xung quang hồ sen ngoài này được, Tạ thị nhịn xuống bất an cùng phẫn nộ trong lòng, tiếp đón các phu nhân tiểu thư vào đại sảnh yến hội ngồi nghỉ.

      Mà mới vừa rồi ba vị tiểu thư thấy đâu, nguyên lai là đến bên kia hồ hẻo lánh ngắm hoa mai, vừa trở lại đại sảnh yến hội, còn cảm thấy kỳ quái sao lại thấy mọi người đâu cả.

      Lúc này cũng còn ai có tâm tình trò chuyện nữa, yên hội chúc mừng yên lành tốt đẹp, lại biến thành như vậy, mỗi người đều ngồi yên vị trí, chỉ thỉnh thoảng thấp giọng với nhau mấy câu.

      Vi Ngưng Tử dường như dự đoán trước, ngồi ngay ngắn ở vị trí đối diện Vân Khanh, đợi lát nữa thưởng thức biểu tình của Vân Khanh, mà Vân Khanh căn bản là thèm nhìn nàng ta.

      Ngồi bên trái và bên phải nàng là An Tuyết Oánh và Chương Huỳnh, ba người trò chuyện với nhau, An Tuyết Oánh bất an : "Vân Khanh, các nàng lục soát ra được cái gì chứ?"

      An Tuyết Oánh vẫn luôn được che chở bảo vệ rất tốt, so sánh với người khác, lúc trước được che chở bảo vệ tốt, mà năm nay bị rất nhiều chuyện đả kích tôi luyện ra Chương Huỳnh nhạy bén biết quan sát sắc mặt mọi người, nàng nhìn Vân Khanh ngồi ở chỗ kia, khí định thần nhàn, trong đôi mắt phẳng lặng chút gợn sóng cũng có, cười : "An Tuyết Oánh, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, chắc chắn lục soát được cái gì."

      Người khác lời nào, ba người các nàng cũng tiện thêm nữa, đành phải cùng nhau chờ đợi, nhưng rất kỳ quái, thế nhưng ai nghĩ muốn rời , biết trong lòng các nàng suy nghĩ gì, tóm lại ai đứng lên cáo từ, ngồi với chủ nhân cùng nhau chờ đợi kết quả.

      Đại khái qua nửa canh giờ, nha hoàn bên cạnh Vi Ngưng Tử là Tử Hà, Tử Vi, nha hoàn của Vân Khanh là Thanh Liên, Vấn nhi, người của Tạ thị là Hổ Phách và Lý ma ma cầm theo cái gì đó tiến vào đại sảnh.

      Tất cả mọi người phát , tay Lý ma ma cầm gói to, gói to hơi hé ra, bên trong là thứ gì đó.

      Đáy mắt Vi Ngưng Tử mang theo ý cười, thân thiết nhìn Lý ma ma đứng lên, "Lý ma ma, các ngươi lục soát ra cái gì sao?"

      Lý ma ma nhìn chằm chằm Vi Ngưng Tử, ánh mắt phóng qua, hận thể hóa thành thiên lôi, tươi sống đánh chết nàng ta ngay tại chỗ, "Có, đương nhiên là lục soát ra được ít thứ."

      Vi Ngưng Tử nhìn Lý ma ma, ánh mắt vẫn đặt cái gói to trong tay bà, lúc nãy ánh mắt Lý ma ma nhìn nàng ta, đó là ánh mắt phẫn nộ khi phát ra thứ gì đó được sạch .

      Tạ thị nhìn cái gói to kia, sắc mặt lạnh lùng, hỏi: "Lục soát được ở đâu, bên trong là cái gì?"

      Lý ma ma thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm Vi Ngưng Tử, cung kính trả lời: "Bẩm phu nhân, lục soát trong viện của đại tiểu thư, có cái gì bất thường, nhưng ra lúc kiểm tra Cúc khách viện, phát được từ cây rớt xuống số thứ."


      [1] Lưu Vân kế (búi tóc của nỹ nữ như mây như sương)

      [​IMG]



      [2] Trâm kim hồ điệp

      Ta ko kiếm được cây trâm đúng miêu tả, nhưng đại khái hình dáng nó giống như vậy, chỉ khác là toàn bộ được làm bằng vàng lấp lánh

      [​IMG]

      [3] Đan loa kế

      [​IMG]
      Last edited: 2/12/14

    3. Fuu

      Fuu Well-Known Member

      Bài viết:
      330
      Được thích:
      347
      nàng ah... chắc ta phải mua thuốc trợ tim quá... sao nàng nhẫn tâm cắt ngay khúc quang trọng nhất này... huhuhu... làm sao đây... tối nay ta mất ngủ rồi...:yoyo49::yoyo49::yoyo49:
      lottie, xuxubungbu, Betty2 others thích bài này.

    4. honglak

      honglak Well-Known Member

      Bài viết:
      656
      Được thích:
      1,174
      dừng đúng lúc
      Fuu thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      @Fuu tg nhẫn tâm mờ, ko phải ta đâu :yoyo44::yoyo44::yoyo44:

      ờ......là ...mà... có 5cmt t post ngay chương tiếp:tam::tam:
      quỳnhpinky, linhdiep17, pink_lee2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :