1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. tutu

      tutu Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,133
      Xin thông báo: đây là hố trong hố. :yoyo38:
      honglak thích bài này.

    2. Tôm Thỏ

      Tôm Thỏ Well-Known Member

      Bài viết:
      597
      Được thích:
      547
      Hnay giời mát, các bạn vui ghê
      honglak thích bài này.

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 71.1. Trở mặt quyết liệt


      Cúc khách viện, chính là nơi Vi Ngưng Tử ở, vừa nghe thấy cây trong sân của mình có vật rớt xuống, nàng ta lập tức đứng lên, cau mày : " cây rớt xuống cái gì?"


      Lý ma ma nhìn thoáng qua nàng ta, lại khó xử nhìn Tạ thị, trình gói to cầm trong tay lên, đổ những thứ bên trong ra mặt đất, đống sợi vải đủ mọi màu sắc rớt ra ngoài, thoạt nhìn giống như là đống vải vụn.


      Vi Ngưng Tử nhìn đống vải dệt kia, tâm trạng căng thẳng được thả lỏng ít, tuy rằng biết đống vải này tại sao lại có thể xuất cây, nhưng phải là đồ vật khác lạ gì là tốt rồi, thở dài nhõm hơi, : "Chỉ là ít vải vụn mà thôi, cũng đều dùng qua rồi, phỏng chừng là do làm xiêm y còn thừa, chừng có nha hoàn nào đó nhìn thấy thích, vụng trộm giấu sao." Nàng ta lướt mắt qua Lý ma ma, nhìn Tử Vi và Tử Hà đứng ở phía sau Lý ma ma hỏi: "Cũng chỉ tìm được những thứ này thôi sao? còn thứ khác sao?"


      Vị trí những hình nhân bằng vải mà nàng ta kêu Tuyết Lan chôn ở trong kế hoạch của nàng ta, Tử Hà và Tử Vi đều được nàng ta dặn dò, chỉ cần vào viện của Vân Khanh, liền thẳng đến nơi đó mà đào, nhưng tại sao trong tay hai người họ lại trống trơn?


      " có, tìm khắp hai viện, cũng có vật gì khác." Tử Hà cũng ngầm thấy kỳ quái, thứ tiểu thư chỉ ở đâu, nàng tìm, nhưng lại tìm thấy.


      Khuôn mặt tươi cười của Vi Ngưng Tử lập tức bị lo lắng che lấp, gắt gao nhìn chằm chằm Tử Hà, khiến Tử Hà sợ tới mức cúi đầu, dám nhìn vào mắt nàng ta.


      "Nếu lục soát ra cái gì, vậy chuyện coi như kết thúc ở đây." Mắt thấy tìm ra vật gì có thể gây hứng thú, quần chúng cũng còn tâm trạng, đề nghị .


      Lý ma ma lúc này lại mở miệng: "Đống vải dệt này có vấn đề."


      Lão phu nhân ngồi ghế chủ vị, Lý ma ma đứng cạnh bà, bởi vì bà liên tục hai lần bị đả kích khiến sức khỏe suy nhược trầm trọng nên nay phải dùng tới gậy để chống, nhìn thấy đống vải dệt kia, liền dùng gậy khều chút.


      Đống vải dệt bị lật lên, lộ ra vài chữ và ký hiệu như như , mọi người đáy mắt lập tức bắn ra vẻ tò mò.


      "Đây là cái gì?" Lão phu nhân dùng gậy kéo ra mảnh vải, mặt dùng chỉ đỏ thẫm thêu ra phù chú có hình thù kỳ quái.


      Lý ma ma cũng lấy tay kéo ra những mảnh khác, lật ngược lại có thể nhìn, có nhiều mảnh vải màu trắng, màu lam, màu vàng, màu đỏ phía cũng đều có những ký tự kì lạ thêu bằng chỉ đỏ, ít nhất cũng có nửa.


      Tất cả mọi người từ chỗ ngồi đứng lên, muốn nhìn mảnh vài kia rốt cuộc là viết cái gì, có phu nhân đáy mắt lộ ra thần sắc làm cho người ta sợ hãi.


      Tạ thị nhíu mày: "Thứ này đến tột cùng là cái gì vậy?"


      "Đây là phù văn (bùa chú) viết bằng chữ Phạn." Trong đó vị lão thái thái lòng hướng Phật mở miệng , trong thanh tràn ngập sợ hãi.


      "Là loại bùa gì?" Lão phu nhân cùng vị lão thái thái kia cũng có quen biết, nhìn thần sắc của bà ấy, bà lập tức truy vấn.


      "Này. . . . . ." Lão thái thái kia do dự ngập ngừng biết có nên ra ý nghĩa của chữ phạn những mảnh vải này hay , mà sắc mặt của Vi Ngưng Tử trở nên kỳ quái, trong viện của nàng từ khi nào lại xuất thứ này?


      "Lão thái thái, bà có chuyện cứ việc thẳng!" Vân Khanh khuyên nhủ.


      Lão thái thái kia đầu tiên là A di đà Phật tiếng, sau đó : "Đây là loại bùa chú được ghi kinh văn, dùng sợi tơ thêu lên vải dệt, treo cây, có thể giúp người bệnh trong nhà kéo dài tuổi thọ, có thể làm cho bệnh nhân dần bình phục."


      Lão phu nhân nhìn vào mảnh kinh văn, kinh ngạc : "Vậy đây là loại bùa dùng để cầu phúc à?" như vậy, nhưng nhìn thần sắc của lão thái thái kia, nếu là bùa cầu phúc, vậy nên có thần sắc như thế.


      Vân Khanh bỗng nhiên đến phía trước, nhặt mảnh vải lên, sau đó nhìn lượt rồi , "Lão thái thái, sợi tơ vải hình như phải màu đỏ thẫm, mà là dùng máu nhuộm đỏ?"


      Nàng vừa xong, sắc mặt của mọi người lập tức liền thay đổi, khó trách vừa rồi hình như ngửi phải mùi gì đó khó chịu, nhìn sợi tơ đỏ kia cũng mấy tự nhiên, nghĩ rằng là do đặt cây bị phơi nắng phơi gió mà có, ai ngờ ra là dùng máu nhuộm.


      "Ta nếu như nhớ lầm, trước kia từng xem qua quyển kinh văn, ma quỷ tà ác vào lúc bạn thân bị tổn thương, dùng máu viết thành kinh văn, đem tai nạn của mình chuyển đến người người khác, hoặc là đem tuổi thọ của người khác chuyển đến người của mình, chẳng lẽ chính là vật này?"


      Lão thái thái gật đầu : "Đúng vậy, loại đó là kinh văn tà ác, cũng tên là ‘Tá thọ kinh’ (chuyển dời tuổi thọ), dùng máu viết xong, treo ở cây, liền có thể đem vận rủi cùng tuổi thọ của người bên cạnh chuyển qua cho mình, cũng để tránh tai nạn và xui xẻo."


      Vân Khanh bị dọa sợ thả vật cầm trong tay xuống, nhìn kinh văn phía vải dệt : “Vậy, vậy tên ở phía . . . . ."


      Lão thái thái cũng mang vẻ mặt sợ hãi, hai tay tạo thành chữ thập : " vải dùng Phạn văn thêu tên của quận quân, tước gia, lão phu nhân, cách khác, người thêu kinh văn hi vọng đem vận rủi chuyển tới người những người này, cũng cướp tuổi thọ của họ!"


      Vi Ngưng Tử nghe lâu như vậy, rốt cục phát chuyện tình đúng, nàng ta lập tức đứng lên, với Lý ma ma: "Ngươi từ đâu mà lấy ra mấy thứ vớ vẩn này!"


      "Ngươi câm mồm cho ta!" Tạ thị trừng mắt quát, "Vi Ngưng Tử, thứ này là từ trong viện của ngươi tìm được, ngươi thêu thứ này đến tột cùng là có ý gì!"


      "Ta có thêu mấy thứ này, ta vì sao phải thêu mấy thứ này chứ?!" Vi Ngưng Tử nhìn Tạ thị, thề thốt phủ nhận .


      "Thứ này nếu phải ngươi thêu, vậy sao có thể xuất trong viện của ngươi chứ?" Tạ thị cả giận .


      "Biết đâu là có người muốn hãm hại ta sao?" Vi Ngưng Tử quay đầu nhìn Vân Khanh, nhưng thấy khóe miệng nàng lộ ra nụ cười ý, hàm chứa mười phần lãnh ý cùng cười nhạo.


      "Hãm hại ngươi? Cúc Khách viện bình thường trừ ngươi và nha hoàn của ngươi ra, cũng có người qua, hơn nữa, ai lại dùng thứ này để hãm hại ngươi, lại còn vô cùng trùng hợp thêu lên hầu hết tên của người trong Thẩm gia, chỉ có tên của Tạ di và ngươi." Lý ma ma ở bên trả lời.


      Vi Ngưng Tử nhớ tới, từ sau khi Tạ di biến thành hoạt tử nhân (người thực vật), nàng ta vì tránh cho những người khác phát ra manh mối, cơ hồ là ra khỏi viện, Tạ thị các nàng cũng bởi vì đối với Tạ di quá thất vọng, cũng tới thăm, ngày thường trong viện chỉ có nàng ta và nha hoàn của mình, nếu có người có thể tự do ra vào sân của nàng ta, phải là Tuyết Lan rồi.


      "Ở sân của ta cũng nhất định là đồ của ta, có lẽ là nha hoàn nào đó treo bừa sao!" Vi Ngưng Tử đem tội đổ lên người nha hoàn, nàng ta chưa từng thấy qua mấy thứ này, cũng biết tại sao nó lại có thể xuất ở trong viện của mình.


      "Nha hoàn nào đó?" Lý ma ma cười lạnh tiếng, nhặt miếng vải dệt ở dưới đất lên, "Loại lụa tơ tằm này vốn sản xuất với số lượng có hạn, lần trước phu nhân tặng cho đại tiểu thư năm cuộn, cũng tặng cho biểu tiểu thư năm cuộn, loại lụa tơ tằm này, vô cùng hiếm có, dù có tiền cũng nhất định có thể mua được, bởi vì đây là do Thẩm gia tự sản xuất, chuyên xuất khẩu ra nước ngoài. Ngươi là , ngươi đem năm cuộn lụa tơ tằm toàn bộ cho nha hoàn? Sau đó nha hoàn lại đem loại lụa tơ tằm này toàn bộ cắt vụn, dùng để thêu kinh văn, như thế nào cũng hợp lý?"


      Những phu nhân có mặt người người ánh mắt cay độc, vừa nhìn là biết lụa tơ tằm này là thứ tốt, dù là các bà cũng đành lòng mà thưởng cho nha hoàn, huống chi Vi Ngưng Tử tại là mồ côi, làm vậy cũng quá xa hoa, rất hợp tình hợp lí.


      "Lý ma ma, vậy ngươi là ít thấy chuyện lạ rồi, vải này tuy rằng trân quý, nhưng nha hoàn là trợ thủ đắc lực của ta, mấy cuộn vải dệt đáng là gì, cho dù đưa cho các nàng có gì đâu chứ. Ai biết các nàng đem làm cái gì?" Vi Ngưng Tử cười, miệng đầy châm chọc.


      Lý ma ma đột nhiên tà ác cười, tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía, "Nhưng mà lão nô cảm thấy rất kỳ quái, vừa rồi biểu tiểu thư ngài còn những cuộn vải hảo hạng đó thưởng cho nha hoàn, nhưng lão nô lại phát năm cuộn vải kia vẫn còn ở nơi này a!"


      xong, Hổ Phách lập tức từ phía sau đưa đến năm cuộn lụa tơ tằm, đặt ở trước mặt mọi người.


      Vừa thấy năm cuộn vải kia, Vi Ngưng Tử liền thầm nghĩ tốt, nàng ta vừa rồi nhất thời hoảng loạn, chỉ nghĩ đến việc bào chữa cho mình, lại bị lọt vào cạm bẫy rồi. Loại lụa tơ tằm để thêu bùa chú này, chỉ sợ phải là loại lụa cực phẩm thông thường.


      "Xin biểu tiểu thư giải thích chút, ngài loại lụa tơ tằm này thưởng cho nha hoàn, vậy tại sao vẫn còn nằm trong ngăn tủ của ngài chứ!" Lý ma ma khách khí hỏi.


      "Ta nhất thời nhớ ra." Vi Ngưng Tử cắn răng, tiếp tục kiên trì .


      "Nếu nhớ ra, vậy biểu tiểu thư có thể nhớ là được, vì sao nhất định phải là nha hoàn dùng năm cuộn tơ lụa này thêu phù văn, như vậy câu trước câu sau phải là quá mâu thuẫn sao? Hay là biểu tiểu thư chính mình thêu, nhưng muốn thừa nhận, nghĩ muốn đổ tội cho nha hoàn!" Lý ma ma giọng đột nhiên cất cao, dọa mọi người nhảy dựng.


      "Ta nhìn cũng hiểu loại Phạn văn này, làm sao có thể thêu nó chứ, thứ này thêu là có mục đích gì ta cũng !" Vi Ngưng Tử lâm vào ngõ cụt, nàng ta tuy rằng thông minh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến hôm nay lại thua cuộc, nhất thời thể nghĩ ra được biện pháp tốt giúp mình giải vây.


      Hơn nữa nàng ta chỉ có mình, những người bên cạnh, đều là người của Thẩm gia, hoặc là khách của Thẩm gia, nàng ta lần đầu tiên cảm giác được, trước kia nàng ta cảm thấy có Tạ di, chính mình người vẫn có thể sống rất tốt, nay nhận ra, có người giúp mình chuyện, cũng có cảm giác tứ cố vô thân như lúc này.


      Vân Khanh ánh mắt rơi những mảnh vải ghi bùa chú, thản nhiên : "Thứ này vốn cũng còn nhiều người biết đến, viện của biểu tỷ lại ai đến, dù có thêu cũng ai biết, nếu phải hôm nay ngươi đề nghị lục soát sân viện, giúp Tuyết Lan tìm ra hung thủ, Lý ma ma các nàng cũng tìm ra loại đồ vật như vậy. Lúc trước khi tra xét, cũng có nha hoàn trong viện của ngươi, nếu là có người vu khống, các nàng khẳng định ra, nay ngay cả các nàng cũng đều gật đầu, liền chứng minh đây là tìm được từ cây trong sân của ngươi, tin rằng ai có đủ bản lĩnh có thể giở trò lừa gạt trước mắt bao người, ngươi nếu như cảm thấy mình bị oan uổng, vậy nên lấy ra chứng cớ để chứng minh rằng ngươi trong sạch."


      Vi Ngưng Tử nghe Vân Khanh xong hồi, ở ngoài mặt như là vì nàng ta mà chuyện, kì thực phá hỏng toàn bộ những sơ hở có thể dùng làm cái cớ cho nàng ta.


      Xét sân phải ai khác , mà là chính nàng ta .


      Chọn người tra xét cũng là người của nàng ta.


      Trừ phi nàng ta có thể lấy ra chứng cớ, bằng chuyện này còn cách để chối bỏ.


      "Loại bùa chú ác độc như thế, ta làm sao có thể dùng, sau khi ta và nương đến Dương Châu, đều dựa vào Thẩm phủ mà sống, làm sao có thể là loại người vong ân phụ nghĩa." Trong mắt của Vi Ngưng Tử rưng rưng, vẻ mặt đáng thương nhìn mọi người, trong khoảng thời gian ngắn, khiến cho người xung quang cảm thấy nàng ta điềm đạm đáng .


      Nếu Thẩm gia bị sụp đổ, vậy nàng ta phải ngay cả người thân đều có sao, làm như vậy, cũng là quá sáng suốt rồi.


      "Ủa, ta nhớ lúc đầu, Vi tiểu thư còn qua, vì có thể để mẹ nàng khỏe mạnh trở lại, nàng cái gì cũng đều có thể làm mà." Chương Huỳnh ở bên nhìn Vi Ngưng Tử, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ nhắc lại.


      "Đúng vậy, lúc mới đầu, nàng ta đúng là có như vậy."


      "Đúng vậy, ta cũng nhớ , khi đó còn cảm thấy nàng ta hiếu thuận, ra là việc này, sống nhờ trong nhà người ta, thế nhưng lại có thể dùng loại bùa này, đây phải là đem tất cả vận xấu đều chuyển cho người khác sao?"


      "Đúng vậy, khó trách Thẩm lão gia trước đó gặp nạn đá lở, lão phu nhân trước giờ sức khỏe vẫn khỏe mạnh, kết quả lại bị trúng gió. . . . . ."


      Ngươi lời ta câu, những vị phu nhân kia thay nhau đem hậu quả ra, Vi Ngưng Tử vì mẹ nàng ta, dù phải lấy mạng của Thẩm gia thay thế nàng ta cũng dám làm.


      Vi Ngưng Tử ngờ câu muốn tỏ hiếu thuận của mình, bị Chương Huỳnh lấy ra làm bè, lắc đầu : " có, ta thể nào lại làm loại tình này, thứ này ràng phải của ta!"


      Vân Khanh cười đến vô cùng ôn hòa nhìn nàng ta, bỗng nhiên cầm lấy lụa tơ tằm giơ cao chút, Lưu Thúy bỗng nhiên lớn tiếng hô: "Miếng lụa tơ tằm này, thoạt nhìn giống như cùng với loại Tuyết Lan cầm tay vậy, tính chất giống nhau như đúc, chẳng lẽ Tuyết Lan phút cuối cùng nắm chặt chiếc khăn lụa, là muốn nhắc nhở chúng ta. . . . . ."


      Lực chú ý của mọi người lại tập trung lên miếng lụa kia lần nữa, xác thực, chất liệu của loại lụa này cùng miếng trong tay Tuyết Lan là giống nhau, khi người sắp chết, vào giây phút cuối cùng, bắt lấy thứ có thể thay mình lên điều muốn .


      Miếng lụa giống nhau đó biểu Tuyết Lan nhìn thấy bí mật gì đó! Nàng ta nhìn thấy Vi Ngưng Tử vụng trộm thêu kinh văn, cho nên bị Vi Ngưng Tử đẩy xuống hồ.


      "Lòng dạ là ác độc a, giết nha hoàn, thế nhưng còn muốn vu oan giá họa cho Vận Ninh quận quân. . . . . ."


      "Đúng vậy a, lúc đầu ta còn thực nghĩ rằng là do Vận Ninh quận quân hạ thủ chứ. . . . . . ra miếng khăn lụa trong tay nha hoàn kia là có ý này. . . . . ."


      "Ngươi hươu vượn cái gì đó!" Nghe những tiếng nghị luận bên cạnh, Vi Ngưng Tử giận dữ trừng mắt nhìn Lưu Thúy, quát lớn.


      Vân Khanh nhìn Vi Ngưng Tử, trong tươi cười mang theo cảm giác mát, "Lưu Thúy chỉ là ý nghĩ của nàng, biểu tỷ sao có thể nàng hươu vượn chứ, còn nữa, Lưu Thúy là nha hoàn của ta, tuy rằng ta chỉ được bệ hạ phong chức quận quân, nhưng rốt cuộc đánh chó cũng phải xem mặt chủ chứ!"


      Ý của lời này chính là, nha hoàn của ta, tới lượt ngươi tới giáo huấn!


      Vi Ngưng Tử ngẩn ra, lập tức kịp phản ứng, kế hoạch được nàng ta tự nhận là hoàn mỹ này, sớm bị Vân Khanh nhìn thấu, miếng vải vô duyên vô cớ ở trong tay Tuyết Lan là do Vân Khanh nhét vào, là chờ nàng ta khi đề nghị xét viện, đem nàng ta từng bước mà đẩy vào tình cảnh tại.


      Lão phu nhân nghe lão thái thái những lá bùa kia, viết chỉ có tên của Thẩm Mậu, mà còn có tên của hai đứa cháu trai song sinh của bà, khiến bà quả thực nổi trận lôi đình, liền từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn thiếu nữ thân như cành liễu kia, đáy mắt đều là tức giận, "Vi Ngưng Tử, Thẩm gia ta đối với ngươi tệ, ngươi vì sao phải làm như vậy!"


      Vi Ngưng Tử miệng lưỡi ngọt, có thể chuyện khiến lão phu nhân cười đến thông suốt phóng khoáng, lão phu nhân đối với nàng ta cũng tệ, nghĩ đến, nàng ta thế nhưng có thể làm ra loại chuyện như vậy!


      Tạ thị cũng vô cùng tức giận, Vi Ngưng Tử dùng loại bùa chú ác độc này nguyền rủa người nhà của mình, bà quát lớn: "Ngươi sao có thể làm vậy, cho dù phụ thân ngươi mất sớm, mẫu thân bệnh nằm liệt giường, ngươi cũng thể làm ra loại chuyện này, ở Thẩm gia, ai từng bạc đãi ngươi, cái gì tốt cũng có thiếu phần ngươi, ngươi làm sao có thể oán hận nguyền rủa Thẩm gia ta đến mức này! Vân Khanh có, ta cũng chuẩn bị cho ngươi phần, mặc dù mẫu thân ngươi nhiều lần hãm hại ta, ta vẫn có giận chó đánh mèo với ngươi, ngươi làm sao có thể làm ra chuyện ác độc, táng tận thiên lương như vậy!"


      "Đúng vậy, lúc trước mẹ con các nàng đến Dương Châu, đều là nhờ Thẩm gia tiếp đón."


      "Ân, quả phụ ở nhờ nhà người ta, biết cảm ơn, còn nguyền rủa người khác. . . . . ."


      "Đúng vậy, cha chết, nương bệnh, người như vậy, còn biết cảm ơn, khó trách hoàng hậu nàng ta bất hiếu. . . . . ."


      "Ngươi biết có số người chính là như vậy, ăn của người khác, ở nhờ nhà người khác, còn ước gì cả nhà người ta chết đó sao!"


      "Người với người chính là có khác biệt, ngươi xem Vận Ninh quận quân, khí chất, tài mạo, cùng nàng ta hoàn toàn khác biệt!"


      . . . . . .


      Vi Ngưng Tử nhìn ra mi mắt mềm mại của Tạ thị giấu thất vọng, nghe bà thứ Vân Khanh có, bà cũng chuẩn bị cho nàng ta phần, chỉ cảm thấy vẻ mặt Tạ thị thanh cao đoan trang, vẫn luôn đồng tình với nàng.


      Những giọng bên cạnh như giai điệu ma quái truyền vào trong đầu nàng ta, mấy ngày nay, bị người xem thường, bị người đối xử lạnh nhạt, bị người khinh bỉ hết thảy đều lên trước mắt nàng ta.


      Luận bộ dạng, Thẩm Vân Khanh xinh đẹp như Mẫu Đan, xinh đẹp nhất Dương Châu, nàng ta cũng xinh đẹp kiều mị, nhu uyển động lòng người.


      Luận tài đức, Thẩm Vân Khanh cầm kỳ thư họa, mọi thứ tinh thông, nàng ta cũng là ca múa cầm họa, xuất sắc hơn người.


      Nàng ta rốt cuộc có mặt nào sánh bằng nàng, nàng ta mỗi thứ cũng kém hơn so với nàng!


      Thứ duy nhất nàng ta kém hơn chính là thân phận! Bởi vì nàng ta là mồ côi, cho nên những người này mới mắt chó xem thường người!


      Vẻ mặt nàng ta liền trở nên ác độc, lớn tiếng hướng tới Tạ thị quát: "Bà dựa vào cái gì mà ta, bà cho rằng bà là người tốt sao? Bà còn phải là tiện nhân chỉ biết giành nam nhân với tỷ muội của mình!"


      "Ngươi cái gì!" Vân Khanh nghe được Vi Ngưng Tử mắng Tạ thị, bước liền xông lên, quắc mắt trừng mi, "Ngươi dám mắng lại lần thử xem!"


      Tạ thị bị Vân Khanh ngăn ở phía sau, nghe được lời của Vi Ngưng Tử, vẻ mặt khó hiểu : "Cái gì mà giành nam nhân của tỷ muội? Ngươi ràng cho ta!"


      Vốn hôm nay khách nhân nhiều như vậy, bà muốn náo loạn lớn, nhưng việc này bà là bị người ta gán lên tội danh giành nam nhân với tỷ muội của mình, nếu như ràng, từ ngày mai trở , chỉ mình Tạ thị bà bị người ta là dâm đãng chịu nổi, ngay cả Thẩm Mậu cũng thể nào ngẩng đầu lên, càng khỏi nhắc đến Vân Khanh vẫn chưa xuất giá, bị ảnh hưởng gì nếu có người mẫu thân có thanh danh như vậy!


      Cho nên Tạ thị chút do dự ở trước mặt mọi người tại đây chất vấn!


      "Tạ Văn Uyên, bà đừng hòng giả bộ dáng vẻ đoan trang hiền lành, bà nữ nhân hiền lương thục đức sao! Nhiều năm như vậy, những chuyện bà làm bà nghĩ có ai biết sao?" Vi Ngưng Tử biết sau chuyện bùa chú hôm nay, nàng ta nhất định phải cùng Thẩm gia hoàn toàn trở mặt, như vậy nếu trở mặt, nàng ta cũng khiến cho Thẩm gia cũng đừng mong được tiếng tốt, nàng ta muốn vạch trần bộ mặt của người nhà giả nhân giả nghĩa này, xem bọn về sau còn có thể giả bộ nữa !


      "Ngươi ! Ta Tạ Văn Uyên ta tự nhận làm việc chính trực, đứng ngay thẳng, ngươi ta từng làm chuyện gì, ngươi hãy ra, để cho mọi người nghe chút!" Tạ thị ra từ phía sau Vân Khanh, bà cần tránh ở phía sau nữ nhi, bà tự nhận chính mình cũng có năng lực có thể đối phó với chuyện nay.


      Vi Ngưng Tử nhìn bộ dáng của bà, cười lạnh tiếng, "Tạ Văn Uyên, bà nếu sợ mất mặt, ta đây đành ra vậy! Mười bốn năm trước, khi Thẩm gia Lão Thái Gia đến nhà ông ngoại cầu hôn, có phải là nhắc đến mẹ ta trước hay ?"


      "Đúng vậy."


      "Vậy tại sao cuối cùng người gả đến đây lại là bà mà phải là mẹ ta?!" Vi Ngưng Tử xong câu này, xoay người với đám đông phu nhân: "Các vị phu nhân, tiểu thư, các người có thể biết, lúc trước khi Thẩm lão thái gia đến nhà của ta cầu hôn, đề cập vốn là mẹ ta, nhưng Tạ Văn Uyên, bà ta ỷ vào thân phận là đích tỷ, sau khi nhìn trúng Thẩm lão gia, ương ngạnh mà tự đem mình gả !"


      Lập tức, đại sảnh ở hậu viện như bị bùng nổ, những vị phu nhân có mặt người người biểu tình đều trở nên thập phần khó hiểu lại kỳ quái, thế nhưng phải là biểu thị hèn mọn với Tạ thị, mà lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn Vi Ngưng Tử, giống như nhìn con kiến bi ai đáng thương nhất đời.


      Vừa lúc đó, thân ảnh từ ngoài cửa tới, hướng tới Vi Ngưng Tử giáng xuống cái bạt tay mạnh, cú tát rất nặng khiến Vi Ngưng Tử té mặt đất, khóe miệng đổ máu.

      p/s: đây nhé các nàng. chương này chia làm 2 thôi, tới tận 20tr, mà chi chít là chữ :'(
      AELITA, Huỳnh Thượng Hỷ, A fang27 others thích bài này.

    4. pink_lee

      pink_lee Well-Known Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      2,405
      :yoyo26::yoyo26:
      honglakIshtar thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      @pink_lee hẹn mai nhé. ta còn tung hàng mấy hố khác nữa :yoyo3::yoyo3::yoyo3:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :