1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      @all xì-poi trá hình :v
      VNT mệnh tiện số tiểu cường. Mà gián thường sống dai, đạp mãi ko chết. Còn thế nào chờ sau này :064::064::064:
      quỳnhpinky, honglaklinhdiep17 thích bài này.

    2. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,542
      Troiiiiiiiiiiiiiiiiii........van con gianh dat dien u.........trau the.......ta phan........nguyen rua thoi biet sao h.......hazz
      honglakIshtar thích bài này.

    3. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      ôi tò mò quá... biết vân khanh bỏ cái gì....nàng cắt ngay khúc hay
      honglakIshtar thích bài này.

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      71.2
      Thẩm Mậu vẻ mặt xanh mét, gắt gao nhìn chằm chằm Vi Ngưng Tử, nhìn khuôn mặt của nàng ta, chỉ cảm thấy ghê tởm, chán ghét, oán hận, cùng Tạ Tố Linh xinh đẹp, nhu nhược như nhau, lúc đầu nhìn vào, luôn khiến cho người ta nhịn được mà tỏ vẻ thương tiếc, nhưng con mắt kia lại như độc xà, vô luận như thế nào, cũng thể biến độc ác kia thành tốt đẹp, thành ấm áp.

      "Ông đánh ta? Vừa rồi ta đều là chân tướng của !"

      "Chân tướng? Cái gọi là chân tướng đích thực có ai so với ta ràng hơn rồi!" Lão phu nhân được Bích Lăng cùng Bích Bình đỡ đến trước mặt mọi người, ngữ khí run run : "Lúc trước Lão thái gia hướng Tạ gia cầu hôn, là đề cập đến nương ngươi, bởi vì Thẩm gia ta chỉ là thương nhân, mà Tạ lão thái gia là thế hệ danh nho, Lão thái gia dám hy vọng xa vời là có thể cưới được đích nữ, thầm nghĩ cưới được thứ nữ cũng tốt lắm rồi."

      "Nhưng sau khi Lão thái gia đến Tạ gia ra ý định muốn cầu hôn, vốn Tạ lão thái gia đáp ứng rồi, chỉ chờ định ngày lành liền chuẩn bị thành thân. Nhưng vừa lúc đó, nương ngươi thế nhưng lại thông đồng với công tử Vi gia, cũng chính là cha ngươi."

      "Công tử Vi gia vốn ước định từ với Tạ gia, lấy Vi gia là dòng dõi thư hương thế gia, cùng Tạ gia xem như môn đăng hộ đối, tất nhiên là định đích nữ, mà nương ngươi, ghét bỏ Thẩm gia ta là thương hộ, suốt đêm liền thông đồng với Vi công tử lúc ấy qua đêm ở Tạ gia, hai người sau khi gây ầm ĩ trận, Tạ lão thái gia có cách nào, vì mặt mũi hai nhà, chỉ có thể đem thứ nữ là nương ngươi gả đến Vi gia, mà Tạ lão thái gia lại từng đồng ý người ta, thể hủy hôn ước với Thẩm gia, liền đem đích nữ của mình gả đến Thẩm gia ta, cũng chính là con dâu hôm nay của ta, Tạ Văn Uyên!"

      Cũng vì nguyên nhân này, mà Tạ Tố Linh gả đến Vi gia bị người xem , hơn nữa làm việc keo kiệt ích kỷ, càng đắc tội với nhiều người, khiến người xung quanh ưa thích, cho nên sau khi Vi công tử qua đời, lúc bị người khác bức bách người nào của Vi gia nguyện ý chìa tay giúp đỡ.

      Vi Ngưng Tử bụm gò má, vẻ mặt kinh hãi, đôi mắt đỏ ngầu, thể tin lắc đầu, " phải, nương phải với ta như vậy, phải với ta như vậy!"

      "Tạ Tố Linh kia vì tư lợi, bà ta như thế chỉ muốn được lợi cho bản thân, ngươi tin lời bà ta mới là sai lầm!" Thẩm Mậu đối với Vi Ngưng Tử có nửa điểm thương hại, lạnh giọng .

      Vi Ngưng Tử ngẩn người, hai năm nay, nàng ta đều bị nương lừa gạt, nàng ta tin, tin, nàng ta ngẩng đầu lên, chỉ vào Tạ thị : "Ông bị nữ nhân này mê hoặc rồi, lúc trước người muốn gả cho ông ràng là mẹ ta! ràng ta mới là nữ nhi của ông!"

      "Ta đánh ngươi là muốn cho ngươi biết, ngươi cùng ngươi nương giống nhau, ác độc ích kỷ, biết tốt xấu! Trừ lòng dạ ghen tị, các ngươi cái gì đều có! Ngươi và Vân Khanh căn bản là thể so sánh, ta cũng có khả năng nữ nhi như ngươi!"

      Thẩm Mậu sớm nhìn thấu bộ mặt của Tạ di và Vi Ngưng Tử, chẳng qua vì nghĩ cho Tạ thị, cũng vì cảm kích ân tình của cha vợ năm xưa, Tạ Tố Linh dầu gì cũng là nữ nhi của ông, mới khách khí chút, chuyện vừa phát sinh khi nãy, đường tới hậu viện nghe hết, trong lòng liền còn tia tình cảm nào nữa.

      "Ta làm sao thể cùng nàng so sánh, ta có điểm nào thua kém nàng!" Vi Ngưng Tử từ mặt đất đứng lên, cắn răng căm tức nhìn Vân Khanh, ngón tay hận thể lập tức lên bóp nát Vân Khanh.

      Vân Khanh mới vừa rồi cũng là lần đầu tiên nghe được chuyện năm xưa của cha mẹ, khó trách lúc ấy khi Tạ di câu dẫn cha, nương lại có dáng vẻ thập phần trầm ổn trấn định, người nam nhân bị nữ nhân ghét bỏ, tự nhiên trong lòng ghi hận, hơn nữa phụ thân đối với Tạ di vốn là có cảm tình, chỉ có thể càng sinh ra chán ghét.

      Chẳng qua, cái kịch bản mà Tạ di tự mình biên soạn kia, ngược lại ra rất đáng thương khiến người người cảm động a.

      Vân Khanh mỉm cười, đáy mắt khó nén trào phúng, "Vi Ngưng Tử, ngươi hôm nay trước mặt mọi người nhục mạ mẹ ta, sau lưng nguyền rủa tổ mẫu ta, cha mẹ, đệ đệ ta, ta mặc kệ ngươi tốt hơn ta, hay là kém hơn ta, ta chỉ muốn , ngươi có biết chuyện ngươi làm là chuyện gì?"

      " phải là cùng Thẩm gia các ngươi hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ sao, có thân thích như các ngươi, cần cũng được!" đem mối liên kết duy nhất này cắt đứt, Vi Ngưng Tử căn bản là cần nữa liền cười lạnh đứng lên, hoàn toàn còn dáng vẻ nhu nhược ngày thường của nàng ta.

      "Ngươi dù còn muốn chơi xấu Thẩm gia, chỉ sợ cũng còn ai dám cho ngươi ở nhờ!" Vân Khanh bên môi tràn ra ý cười lạnh, nhìn Vi Ngưng Tử, đôi phượng mâu như phủ lớp sương lượn lờ, phảng phất từng dãy núi cao kéo dài dứt trong làn mây mù, nhìn ra độ thâm sâu trong đó.

      "Ta cũng ở lại nơi này nữa!" Vi Ngưng Tử xoay người liền muốn ra khỏi nơi này.

      Nghĩ rằng là xong việc? có đơn giản như vậy đâu.

      Vân Khanh nhàng hất cằm, lập tức có người chắn trước cửa.

      "Ngươi phải muốn nhìn thấy ta nữa sao? Còn cản trở ta làm cái gì?" Vi Ngưng Tử cả giận .

      "An phu nhân, ta muốn hỏi chút, có người ở trước mặt mọi người vũ nhục tam phẩm cáo mệnh phu nhân, tam phẩm quận quân, nhị bậc bá tước, hơn nữa còn bí mật dùng phù chú hãm hại, cũng đánh chết nha hoàn trong phủ người khác, những tội này, dựa theo luật lệ Đại Ung, nên xử phạt ra sao?" Vân Khanh cũng thèm nhìn đến nàng ta, quay đầu nhìn An phu nhân, ngữ khí thản nhiên, đôi phượng mâu như hố sâu lạnh lẽo, phảng phất có vô số mảnh băng quay cuồng ở bên trong, lúc nào cũng có thể phun ra khiến người lạnh đến choáng váng.

      An phu nhân nhìn vở kịch khôi hài vừa rồi, từ đầu tới đuôi đều trầm mặc, lúc này bị Vân Khanh điểm danh, mở miệng : "Dựa theo luật lệ Đại Ung, người có tước vị hay được phong danh, có thể đệ trình cho quan phủ xử lý, nếu người này phải thân thích, có thể giao cho quan phủ xử lý, cũng có thể tự mình thi hình, đánh mạnh 80 đại bản."

      Vi Ngưng Tử rốt cục toàn thân phát lạnh, bắt đầu run run, "Thẩm Vân khanh, ngươi muốn làm gì!"

      Vân Khanh thanh leng keng hữu lực, ánh mắt lạnh như băng, trong giọng lại hàm chứa kiên định cùng lãnh khốc vô cùng, "Vi Ngưng Tử, mới vừa rồi ngươi , cùng Thẩm gia ta đoạn tuyệt quan hệ, từ giờ trở , ngươi nhìn thấy ta, nhất định phải hành lễ, còn nữa, ta muốn làm, chính là dựa theo luật lệ mà làm! Người đâu, đem Vi Ngưng Tử bắt lại, kéo đến trong sân trọng đánh 80 đại bản. . . . . ."

      Lập tức có người chạy lên, lôi Vi Ngưng Tử ra phía ngoài, mà Vi Ngưng Tử lớn tiếng thét lên: "Thẩm Vân khanh, ngươi ả tiện nhân này, ngươi cũng dám dụng hình với ta!"

      Vân Khanh thản nhiên : "Trước kia ngươi ở trong phủ làm bao nhêu biệc sai trái, lại ỷ vào việc phải là người Thẩm gia, mọi người ai có thể quản được ngươi, nay chúng ta có quan hệ thân thích, chỉ có tôn ti, ta vì sao thể dụng hình với ngươi chứ!"

      Vi Ngưng Tử há mồm còn muốn kêu lớn hơn, nha hoàn lấy miếng khăn lau từ bên hông, chiếc khăn kia là hỗn hợp mùi dầu, mùi mồ hôi và các loại mùi hôi thối khác nhét vào miệng Vi Ngưng Tử, nàng ta ngửi phải mùi ấy thiếu chút nữa bị ngạt đến ngất xỉu, cho đến khi nằm lên bàn dụng hình, vẫn còn chưa định thần lại.

      Mọi người thấy việc đến nước này, trong lòng cũng biết Vi Ngưng Tử đây là tự làm tự chịu, vốn chỉ việc dùng phù chú nguyền rủa cả nhà Thẩm gia này, liền có thể khiến nàng ta lâm vào khốn cảnh, nàng ta thế nhưng còn muốn nhắc lại chuyện năm đó của Tạ thị, việc này năm đó, kỳ giới thượng lưu ở Dương Châu mọi người đều biết, bằng đích nữ Tạ gia làm sao có thể gả đến Thẩm gia, mà cái thứ nữ lại gả đến Vi gia ở kinh thành, việc này thực ràng là có tình, hơn nữa còn là thứ muội gả trước.

      Trong giới Danh môn vọng tộc, có tình huống đặc thù, tuyệt đối gả muội muội trước khi gả tỷ tỷ, việc này, các nàng cực kỳ thông suốt.

      Chỉ tiếc cho Vi Ngưng Tử, bình thường cũng là người thông minh, lại bị người nương như vậy lừa gạt. Khó trách lại đối với người Thẩm gia hận thù như vậy, ra là ghen ghét người khác, xem ra chuyện phù chú trước đó là .

      Người Thẩm gia đối với nàng ta tốt như vậy, nàng ta còn làm ra loại chuyện này, là nuôi nhầm con sói mắt trắng a, cũng may hôm nay bắt được, nếu để cho nàng ta tiếp tục ở lại, còn biết có thể làm hại Thẩm gia cửa nát nhà tan hay .

      Có người thổn thức, có người cảm thán, cũng có người cảm thấy vở kịch này náo nhiệt, sau khi trở về lại có đề tài để buôn chuyện, tóm lại đến lúc này, mọi người dần dần tản .

      Thẩm Mậu còn phải đến Tiền viện chiêu đãi khách nhân, mà Tạ thị cũng phải đưa tiễn khách nhân ra về, cố gắng giảm bớt ảnh hưởng xấu do chuyện này mang lại, cho nên cũng theo dòng người.

      Lão phu nhân dù sao cũng lớn tuổi, giằng co phen như vậy, nhiều lời như vậy, vừa tức lại mệt, vội để người đỡ quay về Vinh Tùng viện nghỉ ngơi.

      Mà Vân Khanh mang theo Lưu Thúy, hướng tiểu viện dụng hình mà , từ xa liền nghe được tiếng mộc côn đập vào da thịt, tiếp theo đó là từng tiếng hét thảm.

      Vi Ngưng Tử, cảm giác bị đánh như thế nào, có phải cảm giác tốt lắm hay ?

      Vân Khanh đứng ở cửa viện, nhìn nàng ta bị người trói ở ghế, hai khối mộc côn to nặng như mái chéo, vừa mạnh vừa theo tiết tấu mà vỗ vào đùi vào mông nàng ta, tiếng bốp bốp khi đánh vào da thịt, máu tươi bắt đầu từ lớp quần áo dày ngày đông chảy ra.

      bà quản ở bên cạnh giám thị hành hình lập tức lại : "Đại tiểu thư, lúc này thi hình đầy mùi máu tanh, ngài vẫn là đừng nên nhìn, để tránh lưu lại ấn tượng tốt." 80 đại bản đánh xuống, chết cũng mất nửa cái mạng, máu tất nhiên là chảy ra ít.

      Vân Khanh khoát tay, Lưu Thúy : " có việc gì, ngươi qua bên , tiểu thư có yếu ớt như vậy."

      Vân Khanh tới, đứng ở trước mặt Vi Ngưng Tử, nhìn mộc côn dính máu vẫn đập lên mảng quần nhuộm đỏ máu cách nhịp nhàng, thản nhiên nở nụ cười.

      "Thẩm Vân khanh, ngươi là ả độc nữ!" Vi Ngưng Tử tóc tai tán loạn, hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt đau đến trắng bệch, còn đem hết toàn lực mắng Vân Khanh.

      "So với ngươi, kỳ ta còn chưa dám nhận hai chữ ‘độc nữ’ này đâu, biểu tỷ tốt của ta à!" Vân Khanh nửa ngồi xổm xuống, hai tay chống đầu gối, trong mắt mang theo ý vị sâu xa, ở kiếp trước, Vi Ngưng Tử cũng là đứng ở góc độ này, nhìn mặt nàng, khi đó, tâm tình của nàng ta khẳng định cũng rất khoái trá như mình giờ, nhìn nàng bị đánh đến huyết nhục bay tứ tung, máu tươi chảy ròng.

      Nhưng mà, khi đó, chính nàng còn chưa từng làm ra chuyện xấu nào a, mà Vi Ngưng Tử sao. . . . . .

      Vi Ngưng Tử bị tấm ván gỗ đánh đến sắc mặt tái nhợt, cơ hồ ra hơi, nhưng mà nhìn thấy Vân Khanh, nàng ta hiểu đào đâu ra sức lực, mắng to : "Tiện nhân, ngươi cần đắc ý. . . . . ."

      Tiện nhân?

      Khi đó, Vi Ngưng Tử cho người đánh chết nàng, cũng mắng nàng là tiện nhân, nay đổi lại là Vi Ngưng Tử bị đánh, vẫn mắng nàng tiện nhân, có thay đổi gì mới mẻ.

      Vân Khanh đứng lên, cười đoan trang ôn nhã, dặn dò: "Nhục mạ quận quân, dựa theo luật lệ, vả miệng 20 cái, lập tức chấp hành."

      Bà quản lập tức vén lên tay áo, xông lên phía trước, bên bàn tay bắt đầu vả.

      Vân Khanh dáng vẻ tiêu sái ra khỏi viện, phảng phất như có nghe thấy thanh hành hình phía sau, phân phó: "Lưu Thúy, dặn dò bên dưới, lập tức cho người dọn dẹp Cúc Khách viện, trước khi dụng hình xong, toàn bộ đóng gói quăng ra bên ngoài, từ nay về sau, Tạ Tố Linh cùng Vi Ngưng Tử, vĩnh viễn được bước qua cửa lớn Thẩm gia!"

      Nàng tuyệt đối thương hại Vi Ngưng Tử, chỉ vì kiếp trước, chỉ cần vì bốn bù nhìn bằng vải mà nàng ta chôn trong viện của nàng, nếu phải nàng sớm phát , hôm nay nếu ở yến hội bị tìm ra, tại trước mắt bao người, Thẩm gia dùng yểm thuật nguyền rủa Minh Đế, hậu quả, là chém đầu toàn gia.

      Vân Khanh về đến sân, lại nghe nha hoàn , có đại tiểu thư của Toánh Xuyên Hầu phủ chờ nàng.

      Chương Huỳnh còn chưa trở về, biết có chuyện gì?

      Vào phòng, Vân Khanh cởi áo choàng ra đưa cho Thanh Liên, đến giường La Hán, : "Ngươi sao còn chưa trở về?"

      " vội, nhưng ra là ngươi, năm sau phải kinh thành, về sau liền khó được gặp mặt, ta về sau cũng biết còn có thể đến thăm ngươi hay ." Chương Huỳnh cảm thán .

      Vân Khanh biết mẫu thân nàng bệnh tình càng ngày càng nặng, chừng sắp đến ngày đèn cạn dầu, đến lúc đó Chương Huỳnh chỉ có thể ở nhà giữ đạo hiếu, thể xuất môn.

      Chương Huỳnh mới mười lăm tuổi, khuôn mặt càng trổ mã xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, mặc bộ váy dài xanh như nước, tản mát ra loại dư vị chỉ thuộc về nữ tử, hai má cũng gầy hơn rất nhiều so với trước kia, càng lộ khuôn mặt hình hạt dưa, dung nhan tươi đẹp, chỉ là trong mi mắt luôn mang vẻ u sầu.

      Vấn nhi đem lò sưởi thêm than đưa cho Vân Khanh, hai tay nàng ôm lò sưởi sưởi ấm, bên hỏi: "Tại sao yến hội hôm nay ngươi được ra?"

      Chương Huỳnh khóe môi hơi cong, nhìn thoáng qua, biết là cười, hay là châm chọc, "Chương Lạc gây ra chuyện như vậy, trở về bị giam cầm, nữ nhân đó muốn lấy lòng phụ thân để Chương Lạc có thể sớm được thả ra, nhưng lại bị di nương mới tới phá đến tay chân loạn cả lên, ở trước mặt phụ thân phạm phải hai lần sai lầm lớn , nên bà ta dám lộn xộn nữa."

      "Cửu mẫu của ngươi (mợ) vẫn còn rất lợi hại a." Vân Khanh nở nụ cười, nửa năm nay, Chương Huỳnh ngẫu nhiên cũng đưa tiếp mời cho nàng, quan hệ của hai người so với trước kia tốt hơn nhiều, cũng được coi là bằng hữu.

      Các nàng chuyện, là vào lễ cập kê của Chương Huỳnh gần cuối năm, đệ đệ của Mạnh thị, là cậu và mợ của Chương Huỳnh từ kinh thành đến, sau khi biết được chuyện nhị phu nhân của Toánh Xuyên hầu, mợ nổi trận lôi đình, lập tức tặng nỹ nhân dung mạo nhất nhì Dương Châu cho Toánh Xuyên hầu.

      Toánh Xuyên hầu nhị phu nhân Tập thị tuy rằng ôn nhu, nhưng cũng có hai con, thông phòng Dương Châu này, là Mạnh thi căn cứ vào sở thích của Toánh Xuyên hầu mà cố ý tuyển chọn vừa nhu tình như nước, lại kiều mỵ động lòng người, giỏi về tâm kế, hiểu được thơ ca thi họa, ôn nhu săn sóc, dáng người mềm mại, giường lại hiểu được xu nịnh, tuổi mới mười năm, mọi điều kiện đều hơn hẳn so với Tập thị, Toánh Xuyên hầu hưởng thụ đêm, lập tức đem thông phòng này nâng cấp bậc lên làm di nương, lúc trước nghỉ ngơi ở phòng Tập thị cũng được 20 ngày, nay chỉ còn bảy tám ngày.

      Đúng lúc, Tập thị tham gia yến tiệc của hoàng hậu, Chương Lạc lại phát sinh ra chuyện mất mặt như vậy, Tập thị mắt thấy sủng ái của mình bị tân dâng tiểu thiếp giành hơn phân nửa, nữ nhi lại tạo ra gièm pha đến mức này, Toánh Xuyên hầu càng tỏ ra vui, nay Chương lão thái quân của Toánh Xuyên Hầu phủ thu xếp tìm tân nương tử, thường xuyên có phu nhân mang theo nữ nhi ra ra vào vào.

      Mẹ ruột còn chưa chết, mà bắt đầu tìm người thay thế vị trí của bà, dù là ai nhìn đến trong lòng cũng thoải mái .

      "Nước xa cứu được lửa gần, biết về sau thành như thế nào, nhưng mà, sức khỏe của mẫu thân ta nay quá suy sụp, tuy rằng ta muốn thừa nhận, cũng chỉ có thể đối mặt, chỉ hy vọng, đến lúc đó cưới được người lợi hại, hung hăng trừng trị nữ nhân đó!" Chương Huỳnh hung hăng .

      Từ trong lời của nàng, có thể nghe ra oán hận ngập trời đối với Tập thị, Vân Khanh cười : "Kế mẫu quá lợi hại, chỉ sợ cả ngươi cũng chịu nổi."

      Kế mẫu vào cửa, nếu sinh hạ đứa , con trai , mẫu thân của Chương Huỳnh cũng có sinh hạ nhi tử, vị trí con trai trưởng là ai có thể giành, nếu như sinh nữ nhi, đụng phải người lòng dạ hẹp hòi, chịu nổi vị trí đích trưởng nữ bị chiếm, người như thế tuy nhiều lắm, nhưng cũng phải có.

      "Ngươi nghĩ rằng ta thích kế mẫu sao, cho dù là người lợi hại, ta cũng thích, nhưng mẹ ta bây giờ, cũng đối phó được nữ nhân đó, ả thông phòng Dương Châu kia mặc dù tốt, nhưng rốt cuộc vẫn là kỹ nữ, danh phận vẫn thua kém bậc, chờ nữ nhân đó phục hồi tinh thần lại, rồi quay lại đối phó ta mà thôi, ngươi biết, nửa năm trước, ta mỗi ngày ngủ đều ngủ ngon, đồ vật nàng ta đưa tới, ta căn bản là dám ăn, càng miễn bàn vì muốn khiến cho phụ thân chán ghét ta, ta ở trước mặt làm ra dáng vẻ vô cùng nhường nhịn. . . . . ."

      Chương Huỳnh xong, nước mắt lã chã tuôn rơi, nức nở : "Nhưng ta chỉ có thể làm thế, nếu cha thích ta, hạ nhân trong phủ liền càng có người để mắt đến ta, nương vẫn nằm giường càng thương tâm hơn, bà vừa thương tâm, bệnh liền càng khó chuyển biến tốt, cho nên ta trăm phương nghìn kế tạo ra dáng vẻ nhu thuận nhường nhịn, ở ngoài mặt cùng Chương Lạc như cặp tỷ muội tốt. . . . . ."

      Chương Huỳnh cầm khăn lau nước mắt, Vân Khanh yên lặng nghe nàng , dáng vẻ trước kia của Chương Huỳnh với tình trạng của nàng bây giờ, có thể trong những người ngoài cuộc, nàng là người ràng nhất, con người đời, có rất nhiều chuyện phải do mình khống chế .

      được lúc, Chương Huỳnh mới ngừng rơi lệ, có chút ngượng ngùng : "Ta rất ít khóc, biết tại sao, ở trước mặt ngươi luôn nhịn được. . . . . ."

      "Khóc được tốt rồi, nhưng mà ánh mắt của ngươi, nên chú ý chút." Vân Khanh , tùy tay cầm chiếc gương tròn cho nàng xem.

      "Ai nha, nếu trở về để bọn họ thấy được, nhất định xấu sau lưng ta." Chương Huỳnh cầm khăn đè lại mắt, muốn che giấu đôi mắt khóc đến sưng đỏ.

      "Được rồi, để ta dạy cho ngươi, đem lá trà đổ ra, dùng khăn bao lại . . . . . ." Vân Khanh giọng chỉ.

      . . . . . .

      Đến chạng vạng, cửa lớn Thẩm gia mở ra, đầu tiên là vài nha hoàn cúi đầu ra, sau đó mười mấy bao nải liên tiếp từ bên trong bị ném ra đất, sau đó là người toàn thân đầy máu, liền cả cái cáng khiêng nàng ta, cũng bị ném ra từ bên trong, quăng ra khỏi phạm vi của Thẩm phủ. ( cần cũng biết là ai)

      nền tuyết mỏng, đôi giày màu đen đột nhiên đứng ở trước khuôn mặt đen tím của Vi Ngưng Tử.

      Ishtar: xì-poi tên chương sau "Tình địch nơi bến tàu" :064::064:
      AELITA, Bé Bi, Huỳnh Thượng Hỷ29 others thích bài này.

    5. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      tem a~~~~. Dang dinh thuc giuc xin xo nang them chuong moi, dang doan gay can'
      honglakIshtar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :