1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 11. Tạ thị phát uy ác chỉnh Thủy di nương

      Edit:

      Beta: Ishtar

      Chờ lúc Thủy di nương tỉnh lại, là giờ hợi canh ba (ban đêm chín giờ đến mười giờ), bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vàng, Phàm Nhi vội vàng chạy tiến vào : "Di nương, lão gia tới."

      Vừa nghe lời này, Thủy di nương nhất thời mở to hai mắt, nhanh chóng lấy ra quần áo đẹp nhất, từ ghế đứng lên, gót sen xinh đẹp nhàng tiêu sái đến trước cửa đối với Thẩm Mậu hành lễ : "Thiếp thân tham kiến lão gia."

      Thẩm Mậu ban sáng nhìn thấy nàng ta thân y phục nhìn như đóa hồng điểm sương sớm, lúc này lại thấy nàng ta thay thân quần áo đơn giản, liền có vài phần thanh nhã của hoa lan, trong lòng căng thẳng, liền vội vàng qua đỡ nàng ta : "Ngươi thân thể phải vừa khỏe lại sao, cần đa lễ." Lúc đỡ Thủy di nương đứng dậy, cái mũi cũng hơi hơi cau lại, mặt lên tia kỳ quái.

      Thủy di nương thẹn thùng ngẩng đầu, trong đôi mắt đẹp hàm chứa tầng nước nhu thuận mềm mại, mang theo ánh mắt quyến rũ nhìn Thẩm Mậu, trong tay khuấy đảo khăn gấm trắng tinh thêu hình hoa lan, ôn nhu : "Tì thiếp sức khỏe tốt hơn nhiều rồi, lão gia cần lo lắng." Đây là cho Thẩm Mậu, nàng ta khỏe lên nhiều, để cho Thẩm Mậu ân sủng nàng ta mãnh liệt một tí cũng sao.

      Nàng ta vốn dung nhan xinh đẹp, dưới ánh đèn như được tô thêm tầng mị hoặc, Thẩm Mậu nhìn tâm liền mềm nhũn, liền nhanh qua, đem nàng ta ôm vào trong ngực, lại cảm giác được lỗ mũi ngửi thấy cỗ mùi vị “ngọt ngào” kia càng đậm, khịt khịt mũi, cho là mũi mình ngửi lầm rồi, liền ôm Thủy di nương ngồi xuống trước giường, cười : "Ngươi thân mình nếu tốt, làm sao hầu hạ lão gia ta đây? !"

      Lời này liền thập phần vô cùng thân thiết, cũng mang ý ám chỉ, Thủy di nương thẹn thùng hướng trong lòng Thẩm Mậu ép sát, cả người đều rúc vào trong lòng , thanh uyển chuyển : "Lão gia lâu như vậy có tới, khiến Thủy nhi buồn muốn chết, mấy ngày nay người biết Thủy nhi trôi qua khó khăn đến cỡ nào, mỗi ngày đều đứng ở trước cửa ngóng trông lão gia tới, cho dù lưu lại chỗ Thủy nhi, người đến liếc mắt nhìn Thủy nhi cái cũng đủ. . . . . ."

      Thiên hạ trong lòng với tiếng kiều mị làm cho Thẩm Mậu rất là thoải mái, nhưng cái mũi lại cảm giác cỗ mùi vị “ngọt ngào” kia càng ngày càng đậm, có chút chịu nổi đem Thủy di nương đẩy ra, làm bộ như châm trà, quả nhiên, vừa rời Thủy di nương, cổ “món ngon tuyệt vời”  kia liền phai nhạt, vậy cổ hương vị này là từ người nàng phát ra?

      Thủy di nương thấy Thẩm Mậu nhìn mình, cái mị nhãn lại ném qua, nũng nịu : "Lão gia, cũng rót ly đến cho Thủy nhi a, Thủy nhi khát . . . . ."

      Lời này ám chỉ mười phần, đáng tiếc, Thẩm Mậu cũng có hứng lên ôm nàng ta mà làm việc, hơi có chút quái dị vòng qua nàng ta, ngồi xuống bên mép bàn tròn bằng gỗ lê lót vải màu vàng, dừng chút mới : "Ngươi hôm nay mùi hương người thực đặc biệt, có phải hay qua nhà kính trồng hoa?"

      Thủy di nương tròng mắt hưng phấn sáng rọi, xem ra lão gia đã ngửi được mùi hoa lan người nàng ta, hai tháng này vì muốn hấp dẫn Thẩm Mậu đến phòng của nàng ta, nàng ta chi tiền cho người mua loại sáp thơm thượng hạng về, hơn nữa hôm nay ở trong nhà kín trồng hoa lan ngây người lâu như vậy, lão gia khẳng định biết rồi, hiện tại khẳng ̣nh là đau lòng nàng ta, nghĩ như vậy, nỗi xúc động về chuyến khổ cực ban sáng khi nàng ta bị ma ma quản cưỡng bức lao động dâng lên tới cổ, cố nén xúc động muốn cáo trạng, mỉm cười : "Đúng vậy a, Thủy nhi hôm nay hoa lan phòng, chăm sóc hoa lan mà lão gia thích."

      Thẩm Mậu rốt cục biết mùi kia là do đâu mà ra, nhấc tay để ngón tay ở dưới mũi hít hít, mới mở miệng : "Ngươi hôm nay vất vả rồi, chỉ là chuyện chăm sóc hoa lan này ngươi hiểu, sau này đừng nên can thiệp, sớm chút nghỉ ngơi ."

      xong, cũng chờ Thủy di nương có cơ hội chuyện, vội vàng ra phía ngoài, lưu lại Thủy di nương bộ mặt kinh ngạc ngơ ngác ngồi ở đầu giường, bày ra tư thế rắn nước mê người, lâu cũng chưa hồi hồn.

      Bên ngoài Phàm Nhi đứng hầu hạ thấy Thẩm Mậu ra, liền kỳ quái đẩy cửa vào, hỏi: "Thủy di nương, tại sao lão gia vừa vào rồi lại rời rồi ?" Nàng còn chuẩn bị phòng bếp lấy nước, bây giờ lại nhìn bọn nha hoàn trước mặt mà thấy đầu run lên, xem tốc độ này cùng thái độ của di nương bây giờ, chỉ sợ lão gia lần cũng chưa từng cùng di nương chung chăn a.

      Thủy di nương cũng biết vì sao, lão gia lúc tiến vào biểu tình ràng là thực vui mừng, như thế nào tiến vào sau liền thay đổi rồi, chẳng lẽ là nàng ta sai, nàng ta ngày thường đều là cùng lão gia chuyện như vậy, lão gia rất thích giọng điệu này của nàng ta, đây rốt cuộc là làm sao vậy?

      Bình Nhi bưng nước vào nhìn thấy trong phòng trống , liền biết sao lại thế này, than thở giọng : "Di nương, người ngửi thử mùi hương người mình ."

      Mùi? Có mùi quái gì? Thủy di nương lôi kéo tay áo của mình ngửi ngửi, cũng có cái gì dị thường a, ngược lại là Phàm Nhi phản ứng mau, nàng ta tuy rằng ở trong hoa phòng ngây người cả buổi chiều, nhưng sau đó nàng ta luôn ở bên ngoài, cái mũi bị mùi thuốc diệt côn trùng làm cho nghẽn đặc dần dần khôi phục, lúc này lại kéo cánh tay của mình ngửi ngửi, mặt đại biến : "Di nương, người nô tỳ toàn là mùi thuốc diệt con trùng nồng!"

      Thủy di nương sắc mặt trắng bệch, vội vàng từ giường xuống dưới, đưa cánh tay đặt ở trước mặt Phàm Nhi, "Ngươi ngửi, ta có phải cũng có?"

      Thủy di nương vừa đến gần, Bình Nhi Phàm Nhi hai người ngửi thấy mùi vị son phấn dày đậm khó ngửi lẫn với mùi thuốc diệt côn trùng, hơn nữa thuốc diệt côn trùng kia đủ khó ngửi, lại trộn lẫn với vị son phấn kia, thực là đặc biệt khó ngửi như đứng gần hố phân.

      Thủy di nương nhìn sắc mặt của các nàng cũng có thể tưởng tượng mùi hương người mình kinh dị cỡ nào, ngẫm lại bộ dạng vừa rồi của lão gia, ràng là muốn thương nàng ta, nhưng lại chịu nổi cái mùi này, cuối cùng thế nhưng chạy biến mất dạng!

      Sắc mặt nàng ta liền trắng bệch, nên lời, tát Bình Nhi cái, trừng mắt nổi giận : "Ngươi này ăn cây táo, rào cây sung, vì sao sớm cho ta biết!"

      Bình Nhi bụm mặt, ủy khuất : "Xế chiều hôm nay nô tỳ muốn cùng người , nhưng là người buồn ngủ, muốn nô tỳ câm miệng." Nàng ta sớm ngửi được mùi thuốc diệt côn trùng này, loại thuốc này ít nhất cũng cần hai ngày để phai nhạt .

      Thủy di nương làm sao còn nghĩ đến chuyện nàng ta có qua hay , nàng ta hôm nay là bị Tạ thị chơi xỏ a, ràng ánh mắt lão gia lúc sáng sớm buổi tối tới nơi này của nàng ta nghỉ ngơi, kết quả nàng lại nổi lòng tham muốn làm cái gì Lan Hoa tiên tử, dẫn đến thân thối hoắc, ghê tởm dọa lão gia mất, nàng ta càng nghĩ càng giận, nghe thấy Bình Nhi lại còn ngụy biện, liền tát nàng ta thêm cái, "Đừng cho là ta biết, ngươi muốn nhìn ta bị chê cười, cút, trước đình quỳ cho ta, có lệnh của ta, cho phép đứng lên."

      Nàng xong, Phàm Nhi ý bảo Bình Nhi nhanh ra, nếu để nàng ta tiếp tục đứng trước mặt Thủy di nương, phải là tìm họa sao? Chờ Bình Nhi rồi, Phàm Nhi mới kéo Thủy di nương hướng phòng trong vào, "Di nương, tối hôm qua chúng ta phải bàn kế hoạch rất tốt sao? Người như thế nào. . . . . ."

      Thủy di nương vừa nghe, lúc này mím mím môi, vẻ mặt ủy khuất thêm phẫn nộ, quay đầu nhìn Phàm Nhi : "Ta nhất thời nóng ruột, liền muốn thừa dịp ‘xảo ngộ’ lão gia. . . . . ." Nàng ta nửa cũng hiểu được hôm nay mình quả là trúng kế của Tạ thị, Tạ thị cho nàng ta chăm sóc hoa lan, nàng ta tưởng tốt, ai ngờ lại mang về người đầy mùi thối, chỉ sợ mấy ngày này lão gia cũng đến đây. . . . . .

      Hôm sau, trong viện Tạ thị.

      "Ôi, được được, ta cười đến đau cả bụng đau rồi." Vân Khanh nghe tiểu nha hoàn ở trước mặt miêu tả sinh động như , là nhịn được, trực tiếp ngã vào trong lòng Tạ thị, cười đến chảy cả nước mắt.

      Tạ thị cũng là mím môi cười, kết quả này bà đương nhiên biết, nếu cũng cho Thủy di nương nhà kính trồng hoa rồi.

      "Nương, người là quá lợi hại, làm cho Thủy di nương phun cái thuốc diệt sâu gì đó, cái thuốc đó là hỗn hợp của tỏi a, gừng a, vị thuốc a, rất ư là khó ngửi." Vân Khanh nhìn Tạ thị, sau khi trọng sinh nàng vẫn cảm thấy Tạ thị quá mức hiền lành, cho rằng nương đôi khi quá mềm lòng, kỳ nương vẫn là thực thông minh, chỉ là tâm địa có chút tốt quá mức mà thôi, giờ thì, vừa ra chiêu này có thể khiến cha khi nhớ tới Thủy di nương, đều quên được “mùi hương” ấn tượng này a.

      Tạ thị mặt thay Vân Khanh vuốt bụng, mặt : "Là phúc hay họa còn nói trước được đâu." Tuy rằng lần này chỉnh Thủy di nương, nhưng bà cũng thể cả đời cho lão gia chỗ các di nương ấy, chiêu này là giết gà dọa khỉ mà thôi, miễn cho sau này bọn thiếp thất biết nặng .

      Vân Khanh chậm rãi dừng lại ý cười, cũng đúng, Thủy di nương chịu thiệt thòi lớn như vậy, sao có thể nhịn xuống mà làm hòa, nàng loáng thoáng có dự cảm bất an, nhưng mà, Thủy di nương giở thủ đoạn gì, nàng cũng có thể đoán được, mà nàng vừa vặn có việc cần Thủy di nương mở miệng, nếu chỉ dựa vào sức của nàng cũng có chút khó khăn.

      "Tốt lắm, ngày hôm nay cũng phải thỉnh an lão phu nhân, chúng ta thôi." Tạ thị sửa lại quần áo, mang theo Vân Khanh cùng nhau hướng Vinh Tùng Đường mà .

      Vào Vinh Tùng Đường, Vân Khanh liền nhìn những người ngồi bên trong phòng.

      Vi Ngưng Tử hiển nhiên ngồi ở bên trong, đối với nàng ta mà , cần phải dựa vào Thẩm gia che chở, Vi Ngưng Tử suy nghĩ cao thâm hơn Tạ di nương nhiều, nàng ta cố ý đắc tội người nào, bình thường đều là thầm ngáng chân, cho dù cùng Vân Khanh giao tình tốt lắm, nàng ta cũng có ở trước mặt cùng Vân Khanh có biểu chống đối.

      Trừ nàng ta ra, còn có Thủy di nương, Thu di nương, Bạch di nương cũng đứng ở bên trong, Thủy di nương vừa nhìn thấy Tạ thị hai con mắt liền hận thể hóa thành chủy thủ, đem Tạ thị đâm thủng.

      Đáng tiếc Tạ thị ánh mắt cũng lướt qua nàng ta, trực tiếp nhìn thẳng chớp mắt, hào phóng cùng Vân Khanh qua, đối với lão phu nhân chỉnh đốn vạt áo hành lễ : "Cháu (Con dâu) tham kiến tổ mẫu (mẫu thân), tổ mẫu (mẫu thân) an." (ở đây là Tạ Thị cùng Vân Khanh cùng nhau nên mình để lồng vào)

      "Ân. Đứng lên ." Lão phu nhân sắc mặt lúc này có gì biến hóa, nhưng câu kế tiếp của Thủy di nương khiến lão phu nhân sắc mặt đại biến.

      p/s: bạn nào ed c11 cmt ở dưới cho mình nhé!
      AELITA, Nhistone, Bé Bi13 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chúc các nàng một năm mới NHƯ Ý - CÁT TƯỜNG

      (sr* vì sự chậm trễ 'du xuân' của ta).



      Chương 12. Vân Khanh ra tay, di nương tập thể rong huyết

      Edit:

      Beta: Ishtar

      Lão phu nhân bảo Tạ thị cùng Vân Khanh đứng lên, Thủy di nương liền nhịn được mở miệng : "Phu nhân ngày hôm nay đến cũng sớm a, nhất định là tối hôm qua lại rất mệt rồi."



      Tạ thị nhìn nàng ta cái, sớm biết nàng ta lớn tiếng châm chọc, e là nàng ta chịu giáo huấn chưa đủ, liền mở miệng : "Đúng vậy a, sáng nay lúc thức dậy cảm thấy kỳ quái, chờ ba người các ngươi cùng nhau đến chỗ ta thỉnh an, đợi hồi lâu cũng thấy ai, ta nghĩ lại thể chậm trễ việc thỉnh an lão phu nhân, đến đây mới biết được, các ngươi ra sớm tới chỗ lão phu nhân rồi."



      Thủy di nương nghe vậy nghẹn lời, theo quy củ các nàng phải thỉnh an Tạ thị trước, nhưng các nàng cùng nhau đến chỗ lão phu nhân trước, vẫn cho là Tạ thị rộng rãi mặc kệ những việc này, nhưng hôm nay bà ta như vậy, cũng là để ý, bất quá nàng ta sao chịu nhún nhường, lập tức cười : "Vốn là nên , nhưng ngày hôm qua phu nhân an bài tì thiếp nhà kính trồng hoa chăm sóc hoa lan, khiến cả thân toàn mùi lạ, sáng nay liền dám đến thỉnh an phu nhân sợ ảnh hưởng đến người."



      Thu di nương vừa nghe những lời này liền nhịn được muốn cười, Thủy di nương nói vậy mặc dù là đối với lão phu nhân cáo trạng, Tạ thị ngày hôm qua chỉnh nàng ta, nhưng nàng ta cũng ngẫm lại, lời này nghe qua giống như sợ ảnh hưởng tới Tạ thị, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến lão phu nhân, như là châm dầu vào lửa, nàng nắm khăn lau khóe miệng, che dấu ý cười bên miệng.



      Lão phu nhân vốn trầm tư lại nghe hai người bọn họ đối thoại, cũng còn để ở trong lòng, chuyện tối ngày hôm qua bà cũng có nghe , nhi tử vào phòng Thủy di nương, bị nàng ta cả người mùi hôi thối dọa chạy ra, lại đến chỗ Tạ thị nghỉ ngơi, bà ở trong lòng mắng Thủy di nương là cái ngu xuẩn, vào phủ vài năm cũng thấy trong bụng mang thai đứa cháu chắt nào cả, nhưng lại ỷ vào là cháu họ hàng xa của bà mà làm việc có chút kiêu ngạo, bà phải biết, chẳng qua vẫn là thân thích, mở con mắt nhắm con mắt mà thôi, nếu Tạ thị cho phép Thẩm Mậu đến phòng các di nương khác thôi, nhưng đến rồi giữ được, bà cũng thể lần nào cũng nhúng tay vào chuyện phòng the của nhi tử, buộc phải ngủ chung với di nương nào.



      Lại nghe Thủy di nương như thế, sắc mặt liền tối sầm, liếc mắt đối với Thủy di nương : "Ngươi câm miệng cho ta!"



      Thủy di nương bị lão phu nhân sửng sốt, hồi trước mỗi lần cáo trạng, Thủy di nương đều có thể nhìn đến Tạ thị bị lão phu nhân chỉnh cho hả hê, hôm nay thế nhưng nàng ta có làm gì lão phu nhân cũng mở miệng chỉnh người, ngược lại chính mình bị lão phu nhân , nhất thời có chút căm giận, cảm thấy ở trước mặt Tạ thị, lão phu nhân cũng giúp đỡ mình, ủy khuất : "Vốn là mà, nàng mỗi ngày chiếm lấy lão gia, cũng nhìn thấy trong bụng có cái động tĩnh gì a, cũng thể cả đời để cho lão gia cùng nàng, di nương chúng ta phải làm sao bây giờ nha?"



      nghĩ tới nàng ta trực tiếp đem chuyện như vậy ra, Thu di nương nhìn thoáng qua lão phu nhân sắc mặt xanh mét, tay gắt gao nắm chặt góc bàn, mà Tạ thị sắc mặt cũng trở nên khó coi, ngón tay nắm thành quyền, Thủy di nương là, hễ mở miệng lại lôi vấn đề con nối dòng vào, cái ‘đại bác’, nơi nào có nguy hiểm liền hướng nơi đó chỉ, nàng thầm nghĩ, nhưng cũng vui sướng, lão gia hai tháng này cũng đến phòng nàng, vấn đề con nối dòng này nàng bận tâm, nhưng lão gia đến, địa vị của nàng ở trong phủ cũng tốt, cái di nương thất sủng bị thiệt thòi thế nào, nàng còn nhìn trúng vài món trang sức, muốn lão gia mua cho nàng nữa, nếu như Thủy di nương tiếp tục náo loạn như vậy, làm cho lão gia chịu đến phòng các di nương nhiều hơn mới tốt.



      Thu di nương bên suy nghĩ, met bên lướt nhìn mặt của Bạch di nương phía bên tay trái của mình, lại thấy nàng ta khuôn mặt trầm tĩnh, đôi mắt khép hờ đứng ở bên, chút tâm tình khác lạ cũng nhìn ra, liền thu hồi ánh mắt, nàng ta là một người trung thành ngu ngốc, chỉ biết dựa vào phu nhân, phu nhân cái gì chính là cái đó, thật có ý nghĩa.



      "Được rồi!" Lão phu nhân quát lớn tiếng, khiến Thủy di nương tim cũng nhảy dựng, ngẩng đầu lên thể tin được nhìn lão phu nhân, ngập ngừng : "Tì thiếp sai cái gì rồi. . . . . ."



      "Ngươi nhao nhao nhắc đến chuyện gì hả, hai tháng này lão gia đến chỗ phu nhân nghỉ ngơi thì thế nào, chẳng qua chỉ có hai tháng mà thôi, trước kia sao, ngươi được gả vào cũng phài ngày ngày hai, lúc lão gia cưng chìu ngươi cũng phải có, ngươi lấy việc này làm cái cớ cũng được thôi, nhưng bụng ngươi còn phải cũng có động tĩnh gì sao, tốt xấu gì hôm qua lão gia cũng đến phòng ngươi, ngươi giữ được sao? Giữ được là do chính mình có tài cán, còn ở trước mặt ta thao thao bất tuyệt, ngươi còn biết ngươi làm xấu mặt ai sao? Ngươi làm xấu mặt chính ngươi!" Lão phu nhân tính tình vốn tốt đẹp gì, khi tức giận lên thì nói chuyện càng thêm khắt khe, lúc này liền đem Thủy di nương quở trách một trận, khiến khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta nhất thời đen lại, vừa ủy khuất cắn môi đến sưng đỏ, vừa hung hăng nhìn chằm chằm Tạ thị.



      Lão phu nhân chưa từng quở trách nàng ta lần nào, sau khi nàng ta vào phủ vẫn đều giúp đỡ nàng ta đối phó Tạ thị, chèn ép Tạ thị. Thủy di nương chỉ cảm thấy thể diện đột nhiên bị mất, chỉ có ở trước mặt Tạ thị, mà còn ở trước mặt hai di nương khác, sau này khi gặp mặt nhất định bị các nàng giễu cợt, nước mắt liền kìm được rơi xuống, thất thanh : "Lão phu nhân, người hai tháng trở về, trong phủ xảy ra rất nhiều chuyện người cũng biết, nếu chỉ chúng ta đều mang thai được thì thôi, nhưng lão gia cùng người khác lại có rồi. . . . . ."



      Nghe vậy, lão phu nhân cũng ngẩn ra, bà về phủ lâu như vậy, nhưng chưa từng nghe ai qua chuyện này, trong phủ từng có người mang thai sao? Vừa nghe tới chuyện có liên quan đến tôn tử, bà liền coi trọng, nhìn Thủy di nương khóc đến nước mắt đầy mặt : "Đem lời cho ràng, lão gia cùng ai có?"



      Thủy di nương thấy lão phu nhân quan tâm, lập tức liền xông đến, đối với lão phu nhân khóc kể : "Lão phu nhân người là biết a, lúc lão gia trở về có dẫn theo ả thông phòng, khi đó có thai hai tháng, lão gia lòng tràn đầy vui mừng đem nàng ta sắp xếp vào viện Lan Tâm ở, nhưng biết vì sao, nửa tháng sau phu nhân liền cho người đem ả thông phòng kia đưa đến thôn trang ở ngoại thành, là để nàng ta an tâm dưỡng thai, còn cho phép người nào trong phủ nhắc đến chuyện ả thông phòng này, làm như chuyện này chưa từng xảy ra....”



      "Cái gì! Đưa đến thôn trang ngoại thành rồi?" Lão phu nhân vừa nghe, liền kích động đứng lên, lớn tiếng hỏi lại.



      Thủy di nương càng thêm ra sức khóc lên, "Đúng vậy a, nếu phải thấy lão phu nhân người mỗi ngày muốn bồng tôn tử, chuyện phu nhân phân phó tì thiếp cũng dám làm trái a. . . . . ."



      Nàng biết lão phu nhân để ý nhất đúng là vấn đề tôn tử, cho dù vừa rồi nàng thể khiến Tạ thị bị mắng, nhưng lúc này nàng tin Tạ thị còn có cơ hội xoay người giành phần thắng a, lập tức khóc rối tinh rối mù, trong miệng nhắc nhắc lại câu tôn tử a tôn tử a....



      Vân Khanh mặt chút thay đổi nhìn Thủy di nương, nàng sớm biết hôm nay Thủy di nương đem chuyện này ra, dù sao muốn đối phó với Tạ thị thủ đoạn cũng chỉ có mấy chiêu này, trước mắt chuyện có hiệu quả tốt nhất mà nhanh nhất chính là đem chuyện của Tô Mi cho lão phu nhân.



      Lão phu nhân sắc mặt trở nên xanh mét, xoay đầu lại hướng Tạ thị : "Thủy di nương ?!"



      Tạ thị lông mi run lên, thầm nghĩ tốt, Thủy di nương thế nhưng lại đem chuyện của Tô Mi ra, chuyện này lúc trước lão gia cùng bọn họ ở trong phủ qua, bất luận kẻ nào cũng được nhắc tới, ai ngờ Thủy di nương vì muốn tranh thủ tình cảm, thế nhưng đem Tô Mi cũng lấy ra, nội tâm chỉ hận hôm qua thủ đoạn chỉnh Thủy di nương vẫn còn rất .



      Nhưng cũng may đường đến đây Vân Khanh với bà, có lẽ Thủy di nương lấy chuyện này ra , khiến cho lão phu nhân bực tức, nếu là xảy ra chuyện như vậy, bà chỉ cần thừa nhận là được, Vân Khanh có biện pháp đối phó. Về phần Thẩm Mậu uống thuốc cũng được hai tháng, bà lại thể nhắc đến chuyện thuốc thang đó, dù sao ai cũng biết lão gia bị trúng dược lúc nào, nếu ra về đứa bé trong bụng Tô Mi, càng khiến Vân Khanh thêm phiền phức, làm lớn chuyện cũng có kết quả tốt, hơn nữa lão gia cũng cùng bà qua, trăm ngàn cần nói với lão phu nhân chuyện này.



      Nghĩ đến đây, bà mặc dù biết Vân Khanh đến tột cùng có biện pháp nào, vẫn là gật đầu : "Dạ đúng, lúc lão gia trở về có dẫn theo thông phòng, trong bụng mang thai hai tháng, con dâu dựa theo quy củ của di nương sắp xếp sân viện cùng nha hoàn cho nàng ta, biết tại sao, có ngày lão gia nổi giận đùng đùng, đuổi nàng ta thôn trang tu dưỡng, con dâu chỉ là nghe theo mà thôi." Nên bà đây là muốn , Tô Mi phải bị bà đuổi thôn trang, nếu để lão phu nhân bắt được sơ hở lại làm khổ bà.



      Lão phu nhân tuy tính tình có chút vội vàng xúc động, nhưng hai ngày trước mới được Vân Khanh ám chỉ rằng Thủy di nương thường xuyên lấy lão phu nhân đến làm cái cớ gây khó dễ cho Tạ thị, hôm nay tuy rằng tức giận, rốt cuộc cũng có trực tiếp đối với Tạ thị làm khó dễ, nhưng sắc mặt vẫn đen sì như trước, bà mong mỏi có tôn tử nhiều năm, các di nương cẩm y ngọc thực cũng tệ, nhưng lại sinh ra được tôn tử đáng động lòng người nào, nay nghe xong lời của Thủy di nương, lại nghe Tạ thị, biết có thể là chủ ý của nhi tử, liền thu lại lửa giận, mở miệng hỏi: "Ngươi biết là vì nguyên nhân gì sao?" Thẩm Mậu cũng là nhiều năm muốn có con, thể vô duyên vô cớ đem thông phòng mang thai đuổi đến thôn trang ngoại thành, trong đó nhất định có tình.



      Tạ thị giật giật khóe môi, bà đương nhiên biết, là vì lão gia hoài nghi đứa bé trong bụng Tô Mi phải là của , lại ngại khiến Bố Chính Ti vị đại nhân kia mất mặt, nên chỉ đem Tô Mi quăng đến thôn trang, nhưng  bà thể chỉ có thể lắc lắc đầu.

      p/s: bạn nào edit chương này cmt ở dưới cho mình nhé!!!
      AELITA, Minhang, Bé Bi9 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 12. Vân Khanh ra tay, di nương tập thể rong huyết

      Edit:

      Beta: Ishtar

      Ngược lại Thu di nương mắt thấy lão phu nhân hỏi chuyện, tròng mắt chuyển động qua lại đảo vòng, mở miệng : "Lão phu nhân, việc này tì thiếp hình như biết chút."



      Lão phu nhân hắng giọng : "."



      Thu di nương liền nhìn thoáng qua Tạ thị, lại chuyển tầm mắt đến người Vân Khanh, mở miệng : "Nghe là ả thông phòng kia cùng đại tiểu thư có tranh cãi, sau đó lão gia tức giận, đem ả thông phòng đuổi tới thôn trang."



      Câu chuyện liền chuyển, lại đẩy tới người Vân Khanh rồi, lão phu nhân cũng đem ánh mắt dời , Vân Khanh cùng thông phòng cãi nhau? Nàng vị đại tiểu thư cùng thông phòng có cái gì đáng để ầm ĩ, là vì thay mẫu thân tranh thủ tình cảm muốn đem thông phòng đuổi chăng? Nghĩ đến đây, lão phu nhân trong đôi mắt có nghi ngờ "Vân Khanh, ngươi biết thông phòng có đệ đệ đáng lẽ ngươi nên che chở nàng ta, sao có thể cùng nàng ta khắc khẩu còn xúi giục phụ thân ngươi đem nàng ta đuổi ra ngoài!"



      Vi Ngưng Tử thấy cuối cùng cũng kéo đến người Vân Khanh, nàng ta vui sướng khi người gặp họa nên cười mỉa mai, nàng ta đến trong phủ ở nửa tháng, cũng chưa từng nghe qua chuyện thông phòng bị đuổi ra này, nếu biết được sớm chút, nàng ta cũng có thể lợi dụng việc đó lấy ra để có thể lập công mà được ở lại Thẩm phủ, nay chỉ có thể xem các di nương này có bản lĩnh gì đem Tạ thị cùng Vân Khanh đánh rớt hay , nàng ta ngồi ở bên, im lặng hạ thấp ánh mắt xem Vân Khanh như thế nào ứng phó mọi chuyện.



      Đệ đệ? Có thai liền nhất định là đệ đệ sao? Tổ mẫu là rất mong chờ có tôn tử rồi. Tất cả mọi người chờ màn tiếp theo, thấy Vân Khanh mỉm cười, ánh mắt trong trẻo hào phóng đối với Thu di nương : "Thu di nương đúng vậy, ngày đó Tô Mi chính là cùng ta ở trong phòng có tranh chấp."



      nghĩ tới Vân Khanh lại cùng lão phu nhân giải thích, mà cùng nàng chuyện, Thu di nương trong lòng ngượng ngùng, bất quá mặt vẫn mang theo vẻ lấy lòng tươi cười, : "Tì thiếp cũng là nghe người ta , cụ thể như thế nào kỳ cũng ràng."



      Đúng là quen thấy gió căng buồm, trong lời ngoài lời đều là chỉa vào nàng, Vân Khanh cười lạnh, đối với các di nương trong lòng nàng sớm có hảo cảm, khóe miệng gợi lên chút độ cong nhìn Thu di nương liếc mắt cái, quay lại đối với lão phu nhân : "Tổ mẫu, ngày đó tình hình xin cho Vân Khanh thuật lại cho người nghe."



      Lão phu nhân liếc liếc mắt cái, ngồi trở lại giường La Hán, nâng mí mắt, ý bảo nàng tiếp.



      "Hôm đó thông phòng Tô Mi vào phủ được mấy ngày, liền ôm bụng kêu đau, phụ thân sau khi nghe thấy liền vội vàng đến xem, ta vừa nghe đệ đệ có việc, cũng chạy qua, ai ngờ tới nơi thì nhìn thấy vị giang hồ đạo sĩ, là trong phủ có người xung khắc với thai nhi trong bụng, phụ thân nôn nóng bảo đạo sĩ kia mau nói ra, thế nhưng lại tính ra được cầm tinh của ta, cùng phương hướng Nhạn Các lại có tới hai người xung khắc với thai nhi, vì bảo trụ thai nhi, phụ thân mới để cho nàng ta thôn trang dưỡng thân." Vân Khanh chậm rãi thuật lại, theo như nàng , lão phu nhân sắc mặt dần dần bình tĩnh xuống, ba vị di nương khác cũng nghe hiểu.



      ra trong kết quả của Tô Mi còn bao gồm cả lão phu nhân, lão phu nhân so với Vân Khanh còn lớn hơn ba cung bậc (3 vòng con giáp tương đương 36 năm), cầm tinh cùng Vân Khanh giống nhau, mà Minh Tùng Đường cùng Nhạn Các phương hướng cũng giống nhau, kể từ đó, giang hồ đạo sĩ kia chẳng phải là lão phu nhân cũng khắc thai nhi, nhưng lão phu nhân cũng chưa ở trong phủ, như thế nào cùng thai nhi xung khắc được chứ, hơn nữa chỉ có kẻ ngốc mới có thể lão phu nhân khắc tôn tử, thực ràng là dùng để đối phó riêng với Vân Khanh.



      Người sống lâu trong phủ, chút thủ đoạn ấy cũng có thể nhìn ra, lão phu nhân sao lại hiểu, sắc mặt bà trầm, từ từ nhắm hai mắt lại nhúc nhích, lỗ mũi hấp khí phập phồng rung động, nguyên nhân mà thông phòng này bị đuổi đến thôn trang bà cũng hiểu được, nhi tử xưa nay thích Vân Khanh đứa nữ nhi này, dám đến đối phó Vân Khanh, nhi tử có lẽ là tức giận đem nàng ta đuổi ra ngoài, đây cũng quá lớn mật, cái thông phòng mà thôi, mới vào cửa vài ngày liền dám đối với đại tiểu thư dụng độc kế, xem ra cũng phải thứ tốt lành gì.



      Bất quá, lão phu nhân vẫn lên tiếng, bà mở mắt ra nhìn Tạ thị : “Lời của đạo sĩ thể toàn bộ đều tin, ở trong thôn trang cuộc sống khổ cực, vẫn nên phái người đem nàng ta đón trở về, vì nàng ta, cũng phải vì đứa trong bụng."



      Thủy di nương nghe vậy khóe miệng nâng lên ý cười, tuy rằng mới vừa rồi bị lão phu nhân mắng, nhưng mục đích của nàng vẫn đạt thành, chỉ là có chút xíu sai lệch, vội vàng dùng khăn xoa xoa nước mắt, cười đề nghị : "Lão phu nhân, đứa cháu này rất quý giá, nếu phái những người khác , đường xóc nảy nếu chiếu cố tốt, chẳng phải khiến tôn tử của người chịu khổ, tì thiếp rất là lo lắng."



      Lão phu nhân nhìn nàng ta cái, tuy rằng vui với hành vi vừa rồi của nàng ta, nhưng lời này cũng rất đúng, bà hỏi ngược lại: "Vậy ngươi xem ai thích hợp?"



      Đây chính là điểm mấu chốt Thủy di nương tính toán, nàng ta làm bộ như tự hỏi mình, nghiêm túc phân tích : "Tì thiếp ra muốn vì lão phu nhân cống hiến sức lực, nhưng tì thiếp người bởi vì hôm qua nhiễm hương vị khó ngửi, ra ngoài để người ta ngửi được tổn hại danh dự của Thẩm phủ, mà Thu di nương cùng Bạch di nương cũng đều là di nương, đến thôn trang, nếu bọn hạ nhân ở đó điêu ngoa, biết đâu chừng chịu nghe theo dặn dò của các nàng. . . . . ."



      Lão phu nhân nghe nàng ta vừa như vậy, cuối cùng ngẩng đầu đối với Tạ thị : "Ngày thường nhìn ngươi cũng đoan trang ôn hòa, lại là đương gia chủ mẫu, đón thông phòng mang thai có vẻ ngươi là người thích hợp nhất, vậy ngươi ."



      Tạ thị tuy rằng đã chuẩn bị từ trước, ở trong mắt lão phu nhân, có gì so với tôn tử quan trọng hơn, nhưng ngờ đến lão phu nhân thế nhưng lại phái bà đón Tô Mi, đây cũng là quá nể mặt Tô Mi rồi, mở miệng ý muốn phản bác.



      Vân Khanh thờ ơ lạnh nhạt, thấy các nàng muốn xong, đạt tới mục đích của mình, liền mở miệng trước Tạ thị giọng : "Tổ mẫu, cháu cũng muốn theo mẫu thân đến thôn trang."



      Lão phu nhân nghe vậy, : "Ngươi cái tiểu thư cũng chạy làm gì?"



      Vân Khanh mặt mang ý cười, : "Tổ mẫu, tại sắp cuối tháng tư, thôn trang kia là lúc vải đông khôi chín, tổ mẫu phải mỗi lần đau đầu, ăn vải ngâm cảm thấy tốt hơn nhiều sao? Cháu muốn tự mình chọn chút vải vừa to vừa ngọt về làm cho tổ mẫu ăn, còn nữa mẫu thân thân mình , nếu cần người hỗ trợ, cháu cũng có thể giúp tay, thuận tiện nhìn xem tình trạng của thôn trang nhà mình, hiểu biết chút về thôn trang vụ, để tránh về sau người ta cháu đối với việc nhà hỏi ba biết."



      "Ân, sai, ngươi ra lo lắng rất chu toàn, cứ như vậy , ngươi liền cùng mẫu thân ngươi cùng ." Lão phu nhân nhớ tới lập tức có thể có tôn nhi, tâm tình liền rất tốt, "Nhớ phải chú ý ngôn hành cử chỉ của mình, chớ để cho người ta khinh thường."



      "Vâng, cháu ghi nhớ lời tổ mẫu dạy bảo." Vân Khanh cúi đầu hành lễ cáo lui, lại thấy Vi Ngưng Tử đầu tiên tiến lên đón, cười khanh khách hỏi: "Biểu muội muốn cùng dì thôn trang, nhưng từ nay trở sắp khai giảng, ngươi học có được ?"



      Đây là tới thử thăm dò cái gì sao? Vân Khanh lơ đễnh cười : "Biểu tỷ là quan tâm ta, trong nhà có việc cũng có cách nào, việc học trong thư viện trước trì hoãn hai ngày, đến lúc đó lại dành chút thời gian bổ xung lại là được, dù sao hiếu thuận tổ mẫu vẫn là quan trọng nhất. Bất quá, nếu biểu tỷ đã hỏi đến, vậy làm phiền ngươi cùng phu tử tình huống, thay ta xin phép."



      Vi Ngưng Tử trong mắt lên chút lợi quang, xin phép? Nàng ta tốt” giúp Thẩm Vân khanh xin phép với phu tử, ngoài mặt ra làm vẻ tỉ muội tốt, gật đầu : "Nếu biểu muội như thế, ta đương nhiên phải giúp rồi."



      Hai người còn vài câu, Vi Ngưng Tử thế này mới mang theo tươi cười ra, theo sát phía sau là Thủy di nương, Thu di nương cùng Bạch di nương theo đến trong viện Tạ thị, đối với Tạ thị hành lễ : "Thôn trang xa xôi, phu nhân đường cũng phải cẩn thận, trong phủ nếu có việc gì có thể phân phó bọn tì thiếp, tuy rằng được khéo léo như phu nhân, nhưng vẫn nhận biết vài thứ, cũng có thể vì phu nhân hao phí chút công sức."



      Đây là đến khiêu khích sao? Quyền quản gia các nàng dù muốn cũng đừng hòng, Tạ thị khẳng định tuyệt đối cho các nàng, vậy là nhắc đến chuyện hầu hạ Thẩm Mậu, Vân Khanh cười lạnh, Thủy di nương các nàng ba người muốn tính kế, đem nương đuổi , các nàng liền có thể mỗi ngày quấn quít lấy Thẩm Mậu rồi.



      Tạ thị sắc mặt bình thản nhìn ba người các nàng, "Ừ, ngày mai ta rồi, liền làm phiền các ngươi hầu hạ lão gia cho tốt."



      Thủy di nương nhướng mi vẻ mặt cuồng vọng, ngạo nghễ : "Đó là đương nhiên, phu nhân cứ yên tâm đến thôn trang đón Tô thông phòng trở về."



      Thu di nương mặc dù nội tâm vui mừng, sắc mặt lại hơi hơi có chút xấu hổ, "Đây là bổn phận của tì thiếp, tì thiếp nhất định hầu hạ lão phu nhân, lão gia tốt."



      Tạ thị nên đều , liền cho các nàng đều xuống, Thủy di nương cùng Thu di nương hành lễ sau liền ra ngoài, chỉ có Bạch di nương hề động thân, lúc này ngước mắt nhìn Tạ thị liếc mắt cái, mặt mang theo khiêm tốn hành lễ : "Phu nhân, phụ thân tì thiếp sinh bệnh, tì thiếp muốn về nhà chăm sóc phụ thân, xin phu nhân cho phép."



      Muốn về nhà?

      AELITA, Bé Bi, Lăng Vũ9 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 12. Vân Khanh ra tay, di nương tập thể rong huyết

      Edit:

      Beta: Ishtar
      Vân Khanh lúc này mới lưu ý tới Bạch di nương vô thanh vô tức này, nhưng thấy nàng ta như trước là thân đơn giản, áo màu xanh nhạt in ám văn bằng vải, phối với cái váy dài hơi đỏ thẫm, cả người thoạt nhìn nhàng khoan khoái lại thô lỗ, vẻ mặt thành , nàng hơi hơi cau lại mi, nếu Thủy di nương quá mức kiêu ngạo, Bạch di nương nhưng cũng quá mức giản dị, toàn thân cao thấp thoạt nhìn còn tốt như Phỉ Thúy bên người Tạ thị. biết có phải do nàng đa nghi hay , tóm lại bao gồm cả Bạch di nương, nàng cảm giác, ba vị di nương ai cũng có lòng tốt, ai cũng phải là kẻ dễ bắt nạt, bất quá Bạch di nương vào lúc này xin về nhà, nàng có chút nghi ngờ nàng ta lảng tránh chuyện tranh thủ tình cảm.



      Tạ thị vốn nghĩ mấy ngày này Thẩm Mậu đều phải ở phòng các nàng qua đêm, tâm tình liền ảo não dứt, lúc này nghe lời của Bạch di nương, ánh mắt cũng nhu hòa hơn, vẫn là nàng chưa bao giờ muốn tranh giành tình nhân để cho mình ngột ngạt, nàng cũng biết Bạch di nương tuy rằng bán mình đến Thẩm gia, bên ngoài còn có phụ thân, nhưng mảnh hiếu tâm này bà đương nhiên là đồng ý, liền gật đầu : "Ngươi , nếu cần tiền, cứ mở miệng với ta."



      Bạch di nương trong mắt mang theo cảm kích : "Đa tạ phu nhân ưu ái, ngày thường phu nhân đối với tì thiếp có nhiều chiếu cố, tì thiếp cũng có chút tích góp từng tí , tạm thời còn đủ dùng."



      "Ân, vậy ngươi liền ." Tạ thị xong, Bạch di nương cũng chỉnh đốn vạt áo hành lễ lui ra.



      Đợi người hầu đều rồi, Tạ thị quay đầu nhìn Vân Khanh : "Con chút, vì sao phải muốn nương đón cái Tô Mi kia, đây cũng quá nể mặt nàng ta rồi."



      Tạ thị trong lòng vẫn tức giận, nữ nhi vì sao lúc trước lại giành lấy lời bà, Vân Khanh trấn an cười : "Nương, người thấy hôm nay Thủy di nương kia dù thế nào cũng muốn nương thôn trang đón Tô Mi sao?"



      "Ân, việc này bản thân ta nhìn ra, nhưng đón Tô Mi trở về đối với các nàng có chỗ tốt gì, tuy rằng Tô Mi là cái thông phòng, nhưng khi sinh hạ đứa , các di nương đó phải càng có địa vị sao?" Theo lý mà , Tạ thị cần lo lắng như vậy, bà thế nào cũng là chính thất, vị trí thể dễ dàng dao động .



      "Phu nhân, thứ lỗi nô tỳ lời xuôi tai, Thủy di nương toan tính chỉ sợ đơn giản như vậy." Lý ma ma nhíu chặt mày : "Nô tỳ cảm thấy Thủy di nương cố ý ở trước mặt lão phu nhân nhắc tới chuyện đón Tô Mi trở về, có thể có vài nguyên nhân, thứ nhất muốn mượn đứa bé trong bụng Tô Mi, để nàng ta trở về cùng phu nhân ngài đối ̣ch, dù sao nàng ta cũng biết việc kia của lão gia, nếu chỉ như vậy phu nhân cần quan tâm, nhưng nếu nàng ta muốn ở bụng Tô Mi giở thủ đoạn, sau đó là phu nhân xuống tay, vậy phiền toái rồi."



      Rốt cuộc vẫn là lão ma ma, nhìn sự việc cũng thấu đáo hơn, Tạ thị gật đầu, "Nếu là như thế, vậy đường chúng ta phải đề phòng tốt." Đón Tô Mi trở về bà sợ, Thẩm Mậu thích đứa này.



      "Nương, có chuyện con vẫn cũng chưa nói cho người, lúc trước con có hỏi qua Vấn Lão Thái Gia, ở bên ngoài hơn nửa năm nếu bị trúng tyệt tử dược, cũng có khả năng đứa trong bụng Tô Mi chính là của cha." Vân Khanh suy nghĩ hồi, có lẽ vẫn nên đem lời này ra, bất quá nàng ra mục đích, cũng phải là muốn Tạ thị đồng tình với Tô Mi ....



      " vậy chăng?" Tạ thị ngẩn người, hoàn toàn nghĩ tới còn có chuyện như vậy, nếu là như thế, như vậy trong bụng Tô Mi là cốt nhục của lão gia. . . . .", được, nhất định thể để cho nàng ta hồi phủ."



      Lý ma ma nghe Vân Khanh xong, liền lên tiếng phản đối, trong đôi mắt xẹt qua tia tàn nhẫn, hạ giọng : "Phu nhân, vẫn nên để cho Tô Mi trở về . . . . . ."



      Tạ thị ngẩng đầu nhìn bà, hai mắt tràn ngập nghi hoặc, "Nếu lão gia biết trong bụng của nàng ta là đứa của . . . . . ." Bà lại nghĩ tới trước đây Tô Mi ỷ vào cái bụng của mình mà kiêu ngạo ương ngạnh, ngực liền phát đau.



      "Phu nhân, tiểu thư cũng cho lão gia, chỉ cho người, lão gia làm sao có thể biết đứa trong bụng Tô Mi có phải của hay ?" Lý ma ma dừng chút, lại tiếp tục : "Tuy phu nhân nay còn có thể sinh, nhưng người đã lớn tuổi, mang thai có chút khó khăn, hơn nữa cũng chắc mang thai là con trai, nếu Tô Mi trở về, lão gia thích nàng ta, khẳng định đối tốt với nàng ta nữa, ngày hôm nay thái độ của lão phu nhân cũng thực ràng, bà chủ yếu là lo lắng cho tôn tử, về phần Tô Mi là ai bà căn bản để trong lòng, lần này sau khi phu nhân đón Tô Mi trở về, trước hãy chăm sóc cẩn thận, nàng ta nếu sinh nữ nhi, đừng lão gia cho rằng phải thân sinh, cho dù phải, làm sao cũng thể được thương hơn đại tiểu thư, nếu là nhi tử. . . . . ."



      "Vậy thí mẫu lưu con! Lại cho lão gia lấy máu nghiệm thân, đến lúc đó nhi tử này phải là do phu nhân nuôi rồi sao!"



      câu như sấm nổ bên tai, khiến cho Tạ thị cả kinh, "Thí mẫu lưu con" cách này bà có nghe qua, nhưng lại nghĩ đến ngày bà phải làm loại chuyện tương tự, như vậy tương đương giết chết Tô Mi.



      Vân Khanh biết Tạ thị trong khoảng thời gian này thể chấp nhận được, đổi lại là nàng kiếp trước, nàng cũng hiểu được là khó có thể chấp nhận, nhưng sống thêm đời, nàng cảm thấy lời của Lý ma ma là có đạo lý, nàng mặc dù cảm thấy đành lòng, nhưng nếu cần thiết, cũng sẽ để ý tay dính máu, mục đích sống lại chính là để người nhà sống tốt, những người làm mưa làm gió, nàng khoan nhượng với bọn họ, nàng vẫn thiện lương như trước, chỉ là tiếp tục đơn thuần.



      Người có thể ngu ngốc, thể quá đơn thuần, cho rằng thế giới mọi thứ đều tốt đẹp, việc gì cũng đều hướng đến khía cạnh tốt mà suy nghĩ, dựa vào hành động của Tô Mi lúc mới vào cửa biết nàng ta là người có dã tâm, nếu cũng liên tiếp muốn đối phó với mẹ con nàng, nàng ta nếu sinh hạ nhi tử, sớm thì muộn, người đầu tiên muốn đối phó chính là mẫu thân, chỉ cần mẫu thân còn, nàng ta mới có thể ngồi lên chính vị. khi như vậy, bằng ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, về phần ‘thí mẫu lưu con’, đến tột cùng có ‘thí mẫu’ hay , hãy cứ để đến lúc đó xem xét tình huống, nếu như mẫu thân trong bụng có thai, đứa trong bụng Tô Mi chẳng đáng e ngại.



      Thấy Tạ thị còn trầm tư, Vân Khanh cùng Lý ma ma liếc nhau, đứng dậy cáo từ ra ngoài, quay về Nhạn Các, Vân Khanh cố ý vào thư phòng, cho Thanh Liên nghiền mực, cầm bút viết phong thơ, đợi mực giấy khô, lấy ra phong thư hình Phong Lan màu xanh nhạt đem thư gấp lại bỏ vào, đưa cho Lưu Thúy : "Ngươi cho người thay ta đem phong thư này đưa cho An nương, cần phải đưa cho nàng ấy trước ngày mai." Vi Ngưng Tử muốn ở sau lưng nàng giở trò, nàng cần phải phòng bị, thành tích ở thư viện đối với nàng mà vẫn là rất quan trọng.



      Lưu Thúy nhận lệnh, sau đó hỏi: "Tiểu thư lần này thôn trang, chuẩn bị mang ai ?"



      Vân Khanh cười : "Ngươi nhất định là thể , ta có ở nhà, nương cũng , trong viện phải có người tin cậy coi chừng, còn có Phi Đan, thương tích cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn, các ngươi liền ở lại, ta mang theo Nã Thanh cùng Thanh Liên là đủ."



      Lưu Thúy vâng mệnh, liền xoay người thu thập vật dụng, lúc này mà , khoảng chừng hai ngày mới về, nếu tiểu thư muốn hái vải, vậy khẳng định còn muốn ở thôn trang lưu lại hơn hai ngày, có thể hơn bốn ngày, nàng đem xiêm y và vật phẩm tùy thân chuẩn bị thật tốt.



      Có Lưu Thúy làm việc này, Vân Khanh yên tâm, quay đầu liền gọi Vấn Nhi tiến vào, "Vấn Nhi, hai ngày này Thủy di nương có gì bất thường ?"



      Vấn Nhi sớm đối với tiểu thư trước mặt hoàn toàn khâm phục, nàng nhìn bề ngoài cao quý hào phóng, ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, nhưng trong đầu nghĩ gì đều hơn người bình thường có thể so sánh, ví dụ như đại tiểu thư rất ít phân phó nàng làm việc, cho nàng ngày thường có việc gì liền ra ngoài dạo, chuyện phiếm, cho nàng ở trong túi tiền lúc nào cũng chứa ít đồ ăn vặt, lạc, ô mai, kẹo ..., ở trong phủ cùng các tiểu nha hoàn, ma ma quản trong lúc đó tạo quan hệ tốt, để thăm dò tình hình trong phủ ràng.



      Mà Thủy di nương nàng tối hôm qua mới nghe được chút dị tượng, tiểu thư hôm nay liền mở miệng hỏi, "Hai ngày này Thủy di nương phái Mã bà trong hoa viên ra ngoài mua son phấn, có tiểu nha hoàn lúc ra ngoài dạo, lại nhìn thấy Mã bà leo lên chiếc xe ngựa, lén lút nửa canh giờ, mới vụng trộm xuống xe ngựa, tiểu nha hoàn hồi phủ sau có nhìn thấy Mã bà tay căn bản có son phấn gì cả."



      Cho ma ma quản mua son phấn, việc này thực ngạc nhiên, Vân Khanh khẽ nhíu mày: "Mã bà ở trong phủ còn có người nhà ?"



      Đợi Vấn Nhi sau khi xong, Vân Khanh nhếch môi cười, "Tốt lắm, ta biết." Xem ra Thủy di nương đúng là có phòng bị mà đến a, nàng liền cùng nàng ta chơi đùa , nàng ta vừa đánh ra ba chủ ý, trước mắt nàng làm ý định thứ nhất bị phá sản.



      Vân Khanh xoay người vào phòng, xuất ra dược đơn đưa Vấn nhi, bảo nàng nhanh cầm ra hiệu thuốc bên ngoài hốt ba thang thuốc, sau đó nửa ngày, nàng luôn ở trong thư phòng ngừng mân mê chậu nghiền thuốc, cho đến lúc chạng vạng (chiều tối), mới cả người đầy mùi thuốc từ trong phòng ra, cầm trong tay bao thuốc bột, trong đôi mắt lóe lên tầng tầng ám muội.
      AELITA, Minhang, Bé Bi7 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 12. Vân Khanh ra tay, di nương tập thể rong huyết

      Edit:

      Beta: Ishtar
      Nã Thanh nghe Lưu Thúy dặn dò khi theo đến thôn trang phải chú ý những gì, nhìn thấy đồ vật trong tay Vân Khanh, hiếu kỳ hỏi: "Tiểu thư, người lại làm ra cái gì a?"



      Bên ngoài lại truyền đến tiếng meo meo, cái bóng đen chạy vào sân, hướng trong lòng Vân Khanh nhào tới, Vấn Nhi vội vàng chạy vào, nhìn thấy bóng đen ấy dán cánh tay của Vân Khanh, khuôn mặt nhắn liền nhăn nhó : "Tiểu thư, nô tỳ xin lỗi, Ngân Nhĩ rất nghe lời , hôm nay vừa gỡ ra cửa chuồng bằng ván gỗ liền chạy loạn. . . . . ."



      Vân Khanh nhìn con vật bấu lấy tay áo mình buông, là con mèo con lớn chừng hai tháng, toàn thân là màu đen, chút lông khác màu, trong con ngươi kia lại mang theo một mảng màu lam, đôi mắt trong màu đen có màu ngọc bích, long lanh nhìn Vân Khanh.



      "Ngươi Ngân Nhĩ chính là nó?" Vân Khanh nhớ con mèo con này, lúc trước bị Vi Ngưng Tử hung hăng đánh bay, nghĩ tới nó khỏe nhanh như vậy, còn hoạt bát như vậy. Xem màu mắt, hình như là mèo lai tạp a.



      "Đúng vậy, sau khi tiểu thư cho nô tỳ mang nó xem dược phu, liền luôn để ở trong viện nuôi, hôm nay vừa phá chuồng chạy ra, dọa đến tiểu thư, xin tiểu thư thứ tội." Vấn Nhi cúi đầu .



      "Đừng hở chút là xin thứ tội, ta cũng có sở thích có việc gì liền trách phạt hạ nhân, nó rất đáng ." Vân Khanh đem Ngân Nhĩ bế dậy, sờ sờ đầu của nó, nó tựa hồ thực thích Vân Khanh, đôi lỗ tai đầy lông dựng thẳng lên, hai mắt to híp lại, đầu cọ cọ tay Vân Khanh, “meo meo meo meo meo meo” tiếng kêu liên hồi như làm nũng, Vân Khanh nhìn đến mềm lòng, nó tựa hồ rất hiếu kì với gói thuốc trong tay Vân Khanh, vươn cái móng vuốt muốn móc đồ vật kia .



      Đây cũng phải là vật ngươi có thể chạm vào. Vân Khanh tránh móng vuốt của nó, đem gói thuốc đưa cho Lưu Thúy : "Đây là ta kê  thuốc bổ, ngày mai cho phòng bếp bỏ vào cùng canh bổ mà hầm bưng cho ba vị di nương uống." Những người đó phải muốn thừa dịp nương ở nhà muốn cùng cha thân thiết sao? Các nàng nằm mơ , năng lực sinh dục của cha khôi phục, nếu để cho các nàng có thai trước, đối với nương liền thập phần bất lợi. cái Tô Mi liền đủ rồi, cần cái thứ hai, cái thứ ba nhảy ra khiến nương khó chịu.



      Nàng chuyện vẫn cố ý e dè với Nã Thanh cùng Vấn Nhi, cũng là muốn xem các nàng có đáng tin hay , ngày hôm nay trong phòng liền chỉ có các nàng, nếu truyền ra ngoài, thực ràng để biết là ai tiết lộ ra, về phần thuốc bổ này, nàng chút cũng sợ bị bắt được, chỉ cần có người muốn tiết lộ ra ngoài, nàng tự nhiên có cách để đối phó, đơn giản tay có thể thử ra người, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện sao.



      Những chuyện cần dặn dò Vân Khanh cũng làm xong, Vân Khanh lại cùng Ngân Nhĩ chơi hồi, bóng đêm dần buông, nàng muốn nghỉ ngơi liền cho Vấn Nhi ôm nó xuống, ở trong sân cho nó ở bậc thềm dựng ngôi nhà , coi như sủng vật mà nuôi.



      đêm đảo mắt qua.



      Xe ngựa của phủ ở trước cửa Thuỳ Hoa, Vân Khanh cùng Tạ thị mang theo những thứ cần thiết cùng nha hoàn, an bày xong việc trong phủ, liền ngồi lên xe ngựa hướng thôn trang ngoại thành mà .



      Trong xe ngựa gian rộng lớn, ước chừng rộng đến hai thước, bên trong trải nệm phù dung rất mềm mại, chính giữa là bàn trà bằng cây tử đàn, dưới đáy bàn có ngăng tủ chứa bộ trà cụ làm bằng tử sa (một loại đất sét, có nhiều ở Nghi Hưng, tỉnh Giang Tô), lúc xe ngựa di chuyển cũng khiến vật dụng bên trong bị lệch hướng hay rơi vỡ.



      Bởi vì từ Thẩm phủ đến chỗ thôn trang mà Tô di nương ở lộ trình tương đối xa, chừng ba canh giờ mới có thể đến nơi, lúc trước Thẩm Mậu đưa Tô Mi đến đó là nghĩ muốn nhìn thấy nàng ta nữa, nhưng do lão phu nhân mở miệng, Thẩm Mậu cũng có biện pháp ngăn cản, hơn nữa Tạ thị tối hôm qua nghe xong lời của Lý ma ma, trong lòng cũng thầm hạ quyết định.



      Tuy rằng xe ngựa ngồi rất thoải mái, nhưng là đường xá xa xôi, sau khi hàn huyên vài câu, Tạ thị bởi vì sáng sớm an bài vụ, lúc này mệt mỏi, sớm ngủ rồi, Vân Khanh lại có tâm tư nghỉ ngơi, đem rèm cửa sổ vén lên hơn nửa, nhìn phong cảnh bên ngoài lẳng lặng thưởng thức.



      Lúc này xe ngựa con đường mòn, hai bên đường mòn đều là ruộng nước, màu mạ xanh biếc nối thành mảnh, nhìn thấy giới hạn, ánh mặt trời chiếu vào mặt , xa xa có thể nhìn thấy những giọt sương chiếu ra ánh sáng lóa mắt.



      Nã Thanh thấy nàng nhìn bên ngoài, liền hé miệng cười, Vân Khanh quay đầu hỏi: "Ngươi cười cái gì?"



      "Nô tỳ thấy tiểu thư nhìn ruộng nước bên ngoài rất chuyên chú, như là lần đầu tiên nhìn thấy." Nã Thanh tính cách hướng ngoại, chuyện câu nệ, đây là điểm mà lúc trước Vân Khanh rất thích ở nàng.



      "Ân, ngươi đúng, ta là lần đầu tiên nhìn thấy." Đời trước nàng cũng có cái hứng thú thưởng thức phong cảnh này, rất nhiều thứ nàng kỳ đều là lần đầu tiên nhìn thấy, giống như ruộng lúa mênh mông này chẳng hạn.



      "Ruộng lúa phương nam xác thực rất đẹp, thoạt nhìn có cảm giác giống như thảo nguyên." Nã Tthanh qua cửa sổ nhìn thoáng qua bên ngoài, đáy mắt mang theo chút tưởng nhớ.



      "Nghe lời này, ngươi phải là người phương Nam?" Vân Khanh mỉm cười hỏi.



      "Nô tỳ nhà ở Tây Bắc, bên kia giống phương nam có phù sa màu mỡ, hình ảnh mà nô tỳ thấy trước đây, đều là mảng trắng xóa, giống tuyết vậy . . . . ."



      Vân Khanh nghe vậy mở to hai mắt, "Ruộng lúa như tuyết?" Nàng vẫn là lần đầu tiên nghe được.



      “Vâng, đó cũng gọi là ruộng lúa, kỳ chính là đất bị nhiễm phèn, trong đất đều là muối, loại cây cỏ gì đều mọc được, đều bị muối ngâm chết." Nã Thanh xong, mặt dần dần có chút khổ sở.



      Nghe nàng như vậy, Vân Khanh có thể đoán được, nhà nàng đại khái chính là ở nơi như vậy, loại đất ra hoa mầu có tiền, cho nên phải bán mình làm nha hoàn, nàng vốn muốn hỏi chút vè đề tài này, lúc này cũng im lặng, hỏi lại chẳng khác nào cố ý khiến Nã Thanh khổ sở, liền dời ánh mắt thèm nhắc lại, quay đầu nhìn mảng màu lục ngoài cửa sổ.



      Đột nhiên, trong đầu nàng lên tin tức, kiếp trước có số việc phát sinh mà nàng còn nhớ, nàng nhớ tới Dương Châu có phú ông dùng lá trà lập nghiệp, đường buôn trà, thuận tay mua hai trăm mẫu đất bị nhiễm phèn, kết quả qua nửa năm sau, quan phủ lại dùng phương pháp gì, khiến mảnh đất bị nhiễm phèn kia giá trị tăng gấp mấy lần, vị phú ông kia buôn bán lời ít.



      Nàng liền kích động lên, quay đầu kéo tay Nã Thanh hỏi: "Có phải hay loại biện pháp có thể khiến cho đất bị nhiễm phèn biến thành ruộng tốt?"



      Nã Thanh biết nàng tại sao lại hưng phấn như thế, nhưng cũng vừa hay làm tan nỗi phiền muộn về cố hương của mình, gật đầu : "Đúng vậy, cái này kêu là làm ứ điền, dẫn nước từ một con sông đục màu tưới lên đất bị nhiễm phèn này, lợi dụng nước sông thấm vào trong đất, dùng đất bùn có lẫn trong nước song đến cải tạo địa hình và tính chất cằn ̃i của đất đai, gia tăng độ phì nhiêu của đất."



      "Nếu có thể như thế, như vậy vì sao các ngươi chọn dùng cách ứ điền mà làm? Nhất định phải đơn giản như vậy." Vân Khanh thực chăm chú hỏi.



      Nã Thanh ngờ một thiên kim tiểu thư lại đối với loại tri thức này cảm thấy hứng thú, nàng cũng đem những gì mình biết nói ra hết "Đúng vậy. Ứ điền phải dễ dàng như vậy, nước sông cần phải thích hợp, như vậy mới có thể khiến thổ nhưỡng phì nhiêu, nhưng phải có con đường thông nhau, bằng nước dẫn vào tích trong ruộng cũng được, công trình này rất to lớn, phải có khảo sát và giúp đỡ của quan phủ mới có thể thực thi." Nếu , nàng cũng làm nha hoàn rồi.



      Vân Khanh gật gật đầu, đáy lòng nhịn được vui vẻ, nàng lần trước sau khi tính toán ngân lượng, luôn muốn trừ việc mở tiệm, còn nghĩ xem có cách nào kiếm tiền nữa, dù sao Thẩm gia nếu sụp đổ, như vậy Lý ma ma, Lưu Thúy các nàng cũng được sắp xếp ổn thỏa, còn có cuộc sống của các ma ma quản trong Thẩm gia, tuy thể chiếu cố hết bọn họ, nhưng cũng muốn cho chút bạc để bọn họ phòng thân, những điều này đều cần có tiền, nàng cần phải kiếm nhiều tiền, để phòng ngừa vạn nhất mới được.



      Bất quá nàng là thiên kim khuê phòng muốn làm ăn mua bán có chút khó khăn, nàng phải nghĩ biện pháp tìm người thích hợp đến quản lý chuyện này.



      Lúc xe ngựa tới thôn trang, hậu viện của Thẩm phủ lại có tiếng hét kinh hồn chói tai, tiếp theo nha hoàn trong viện của Thủy di nương ôm đống quần áo ra, tiếng thét chói tai trong viện tiếng tiếp tiếng, cơ hồ như muốn đâm thủng màn nhĩ người khác.



      "Vì sao, vì sao, ông trời, ngươi đây là đùa giỡn ta phải , vì sao Tạ thị rồi, người ta mùi hôi cũng có, hết thảy điều kiện đều có đủ, thế nhưng nay lại khiến ta tới tháng!" Thủy di nương đôi mắt đẹp cơ hồ muốn nhảy ra, nhìn tay cái quần nhiễm bẩn tức giận cơ hồ muốn điên mất rồi.



      Mà trong viện của Thu di nương lúc này cũng vậy, nàng nhìn dấu hiệu tới tháng đến hỏi thăm này, nửa ngày thể nên lời, này. . . . . . Đây còn năm sáu ngày nữa mới đến a, bây giờ lại đến sớm như vậy. . . . . . Vậy nàng làm sao mà hầu hạ lão gia chứ!
      AELITA, Minhang, Bé Bi10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :