1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 99.1 Khúc dạo đầu xui xẻo
      Edit: anhsaobang
      Beta: Ishtar

      Ngay tại lúc Vân Khanh xuống tửu lâu, ra đến đường lớn, tiếng người từ phía sau truyền đến: "Những việc này là tiểu thư sắp xếp?"


      Vân Khanh khẽ nhíu mày, nhưng dừng bước, vẫn cứ về phía trước, Lưu Thúy vốn định xoay người, nhưng thấy dáng vẻ của Vân Khanh tựa hồ như nghe thấy, tuy vậy nàng biết, Vân Khanh nhất định nghe được, chẳng qua là thanh này xa lạ, vừa rồi có chỉ tên họ, nếu mạo muội gật đầu, giống như ngầm thừa nhận lời , nên Lưu Thúy liền như Vân Khanh, khắc chế xúc động muốn quay đầu lại.


      Thanh Liên đưa mắt nhìn sắc mặt Vân Khanh, cúi mắt ngẫm nghĩ chút, cũng giống Lưu Thúy, làm bộ nghe thấy.


      "Tiểu thư, tại hạ ở phía sau gọi nàng, tại sao nàng lại để ý đến ta chứ?" nam tử phong độ từ phía sau bước nhanh tiêu sái đến phía trước, sau đó xoay người, đứng ở trước mặt Vân Khanh, chậm rãi nở nụ cười với nàng.


      Người ở phía trước, đường bị ngăn trở, Vân Khanh ngẩng đầu lên nhìn vị khách mời đột nhiên xuất này, thân trường bào màu xanh biển, bên ngoài là áo khoác bằng lụa mỏng màu xanh, đầu tóc đen dùng cây trâm bạch ngọc trâm cố định, bên hông là đai lưng màu trắng, phối với miếng ngọc bội hình quả trứng, tà áo bay, thần thái là tiêu sái, khuôn mặt tuấn nhã, lại hàm chứa khí (khí khái hùng), phục sức người cho thấy, người này cũng là con cháu nhà quyền quý.


      Từ khi đến kinh thành, Vân Khanh cảm thán khắp nơi đều có thể gặp tuấn nam, các thế gia trải qua mấy chục đến hơn trăm năm kết thân, sinh ra đời sau, người người nổi tiếng, nhưng họ ai cũng đều tuấn tú lịch .


      Chỉ là biết vị công tử trước mặt này là con cháu quý phủ nào đây?


      Nàng nhìn nam tử xa lạ, mặt cũng có biểu tình gì khác, đôi mắt phượng cực kỳ xinh đẹp mang theo nét bình thản, đôi môi khẽ mở, "Công tử mới vừa gọi ta phải ?"


      Vẻ mặt của nàng thực vô tội, nhưng nam tử lại có thể từ trong đôi mang mang chút hoang mang, sợ hãi bấn loạn kia nhìn ra, nàng khẳng định nghe được tiếng của , chính là muốn để ý, lập tức khóe môi cong lên, khuôn mặt tuấn nhã có ý cười đầy hứng thú, "Vừa rồi, đúng là ta mạo phạm tiểu thư, tại hạ họ Tiết, tên Nhất Nam, chỉ là bởi vì vừa rồi khéo thấy được việc, cảm thấy quá mức trùng hợp, muốn đến hỏi tiểu thư chút."


      Họ Tiết? Vân Khanh nhíu mày liếc mắt nhìn qua nam tử tự xưng Tiết Nhất Nam này, họ Tiết tính là thế gia vọng tộc, trong kinh thành người họ Tiết cũng nhiều, cũng là dòng tộc tiếng tăm tầm cỡ, bởi vì nhà mẹ đẻ của đương kim Hoàng Hậu chính là họ Tiết, nàng nhớ , Tiết quốc công cũng có đứa con nào tên là Tiết Nhất Nam, nhưng nam tử trước mắt này, dù là phong độ hay ngoại hình cũng , phải xuất thân từ gia đình bình dân.


      "Nếu thế gian này khi gặp những chuyện trùng hợp, công tử đều muốn hỏi cho chẳng phải công tử có quá nhiều chuyện để làm rồi sao?" Nàng cũng muốn cùng người khác nhiều, chỉ là nam tử trước mắt này, khi cười trong mắt tỏa ra hào quang, thoạt nhìn bình thường, nếu để ý kỹ cảm thấy đây là người thâm tàng bất lộ.


      Bị nàng phủ nhận như thế, Tiết Nhất Nam cũng tức giận, ngược lại vô cùng vui vẻ nâng cằm lên vô thanh vô tức mà cười vài tiếng, khi nhìn lại Vân Khanh, trong mắt mang theo tia sắc bén, ý cười cũng có thêm áp lực, "Chuyện trùng hợp đúng phải mỗi chuyện đều bị ta nhìn thấy, chỉ là vừa rồi ở khách điếm, khi Cảnh lang trung bị người bắt gian ở trong phòng, Tứ hoàng tử lại trùng hợp như vậy mà ngang qua, cố tình tiểu thư lại vào tòa tửu lâu ở đối diện này, cho tới bây giờ mới ra, cùng với thời gian chuyện ở tửu lâu đối diện xảy ra quá trùng hợp, Vận Ninh quận quân cũng cảm thấy việc này trùng hợp sao?"


      Khi Tiết Nhất Nam ra bốn chữ Vận Ninh quận quân, đôi mắt của Vân Khanh hơi ngưng trọng, người này ngay từ đầu biết thân phận của nàng, cũng nhìn thấy mọi chuyện trong khách điếm, hơn nữa vừa rồi cũng từ tửu lâu này ra, căn cứ vào vị trí phòng bao, có thể nhìn thấy mọi chuyện xảy ra trong khách điếm đối diện chỉ có phòng của nàng cùng căn phòng bên cạnh thôi.


      là trùng hợp, hay là trước đó biết?


      Vân Khanh ngoài mặt rất bình tĩnh, trong đầu lại phân tích khả năng phát sinh của việc, kế hoạch của nàng vì tránh bị tiết lộ, đều vào thời khắc cuối cùng mới sắp xếp bố cục hoàn chỉnh, có khả năng biết trước, như vậy chỉ có thể là trùng hợp.


      Ánh mắt Vân Khanh rơi xuống túi vải bên hông nam tử, dựa theo hình dạng có thế thấy bên trong cũng là vật thể tròn dài, trong lòng có định luận, xem ra vị này cũng có ‘Thiên lý nhãn’.


      hẳn là vào lúc mình vào tửu lâu liền vào theo, cho nên biết thời gian nàng vào, mới có thể cẩn thận chứng kiến toàn bộ màn kịch đó, lại gặp mình ra, hơn nữa còn biết nàng là ai, như vậy thành ra nghĩ nàng là người đứng sau chuyện của Thu di nương cùng Thu Thủy vừa rồi.


      Người này, tâm tư thực cẩn mật.


      Tất nhiên, dù là tâm tư cẩn mật cũng thể chứng minh được cái gì, tình đến bước này, dựa theo tính tình cương trực của Tứ hoàng tử mà , cho dù vạch trần mọi chuyện, Cảnh Hựu Thần cũng thể lại được trọng dụng nữa.


      Nàng muốn chính là hiệu quả này, đạt được hiệu quả là được rồi.


      Vì thế, Vân Khanh khẽ cười, cánh môi phấn nộn đột nhiên nở ra nụ hoa mê người, nhìn Tiết Nhất Nam, "Dựa theo lời của Tiết công tử, ngài nắm được thời gian ta vào tửu lâu, nay lại cố ý theo ta ra khỏi tửu lâu, xin hỏi công tử có phải luôn theo dõi ta, nam tử lại vụng trộm theo dõi nữ tử, đến tột cùng là có ý đồ gì?!"


      Thanh của nàng hàm chứa truy vấn sắc bén, đôi mắt sắc như kiếm, trong mi mắt tựa hồ mang theo vẻ ghét bỏ, gắt gao nhìn chằm chằm Tiết Nhất Nam.


      Tiết Nhất Nam bị những câu hỏi liên tiếp của nàng bức bách, nhíu mày phủ nhận : "Ta làm sao có thể theo dõi quận quân chứ, chẳng qua là trùng hợp. . . . . ." tới đây, lông mi hơi hơi động, giọng ngưng bặt, nụ cười lập tức mở rộng, trong mắt từng đạo ánh sáng lưu động, cả người lại có loại thần thái của công tử danh môn, tay vuốt vuốt mũi, sau đó chỉ vào Vân Khanh : "Quận quân quả nhiên rất có tài ăn , tại hạ lời nào để rồi."


      Vừa rồi vì giải thích mình phải theo dõi Vân Khanh, mà là trùng hợp gặp gỡ, mà khi phản bác như vậy, Vân Khanh cũng tự nhiên có thể , ngươi có thể trùng hợp, ta tự nhiên cũng là trùng hợp.


      Hơn nữa từ đầu tới cuối, Vân Khanh câu đều nhắc đến chuyện xảy ra ở khách điếm đối diện, coi như hoàn toàn biết đến chuyện gì, chỉ cãi lại mà thôi.


      Tài ăn sắc bén cùng phản ứng nhanh nhạy bậc này lại cùng xuất người nữ tử, là hiếm thấy.


      "Tiểu nữ dám nhận tài ăn giỏi, chỉ là Tiết công tử nên biết, đời này, có rất nhiều chuyện phải chỉ dựa vào phán đoán của công tử mà đưa ra kết luận." Vân Khanh chút khách khí bác bỏ ý tưởng ban đầu của , cũng vì được Tiết Nhất Nam tán thưởng mà mất vẻ trầm tĩnh, nam tử trước mặt này cũng phải là người dễ đối phó như vậy.


      Đôi mắt Tiết Nhất Nam khóa chặt người Vân Khanh, chút cũng để ý tới hàn ý trong lời của nàng, "Là ta sai rồi, nhưng mà quận quân cũng nên biết, chuyện đời này phải chỉ cần dựa vào tài ăn giỏi là đủ, làm ra chuyện thể chắc rằng ai biết."


      Đối với người vừa mới gặp mặt lại buông lời sắc bén cũng phải là phong cách của Vân Khanh, đến đây, nhiều lời cũng vô ích, là địch là bạn, cứ đến nàng tiếp chiêu, vì thế thản nhiên cười, "Tiết công tử, tiếp theo đây công tử còn muốn trùng hợp đứng ở trước mặt ta sao?"


      "Xem ra quận quân là trách ta ngăn trở đường của nàng rồi." Tiết Nhất Nam nhíu mày cười, khuôn mặt tuấn mỹ mang theo áy náy, dưới chân lại nhúc nhích đứng ở phía trước, cũng như ý tứ trong lời mà cố ý ngăn cản đường của nàng.


      "A a, Tiết huynh, ta chỉ mới sai ông chủ đóng gói món điểm tâm, ngươi cùng mỹ nhân xinh đẹp như vậy làm quen rồi a!" nam tử bộ dạng đoan chính, hai mắt lại mang theo tà khí, cước bộ nhàng, mặc hoa phục sặc sỡ từ trong khách điếm ra, lời ngã ngớn, ánh mắt cũng rất đoan chính, khi nhìn người khác, lại cứ như lột trần họ.


      Lưu Thúy phản ứng mau lẹ, lập tức bước lên phía trước đem Vân Khanh che ở phía sau, cho ánh mắt kiêng dè của nam tử kia đánh giá Vân Khanh.


      Nam tử bị Lưu Thúy che mất tầm nhìn, nhìn thấy Vân Khanh, nhưng cũng đến đủ gần để biết nàng là ai, lần trước Trạng Nguyên yến, ấn tượng của đối với Vân Khanh rất sâu sắc, liền ngẩng mặt nghiêng người dựa lại gần, xuyên qua bả vai của Lưu Thúy mà nhìn Vân Khanh, " ra là Vận Ninh quận quân, ta mà, mỹ nhân xinh đẹp tuyệt diễm này, kinh thành cũng nhiều, ta đối với nữ nhân xinh đẹp rất có ấn tượng, thủ đoạn của Tiết huynh cũng tệ a."


      Tiết Nhất Nam nhìn phản ứng của Lưu Thúy, ánh mắt lướt qua khuôn mặt chút gợn sóng của Vân Khanh, tựa hồ muốn xem phản ứng của nàng.

      @all: t vừa nhận dc chương tiếp theo, nên đăng trễ, sr các nàng
      Bé Bi, Huỳnh Thượng Hỷ, Henlun31 others thích bài này.

    2. lovenovel

      lovenovel Well-Known Member

      Bài viết:
      343
      Được thích:
      309
      Cuối cùng cũng co truyện rùi :yoyo55::yoyo55::yoyo55:
      Liệu a họ tiết đó có gây bất lợi cho c khanh ko???

    3. caoduong

      caoduong Well-Known Member

      Bài viết:
      847
      Được thích:
      758
      Tiet nhat nam?? Lạ hoă´c....ko bik ai lun?? Tên của Ngu˜ hoaˋng tử hả ta??:yoyo68:

    4. thienbinh2388

      thienbinh2388 Active Member

      Bài viết:
      277
      Được thích:
      182
      Co chuong moi la duoc roi ban oi.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      99.2

      Vân Khanh nhìn nam tử vừa đến kia, đáy mắt có chút sắc lạnh, người này là phò mã của Thất công chúa, là trưởng tử gia tộc lâu đời, Lê gia, cũng là lãng tử phong lưu nổi danh kinh thành, lúc trước khi mới gặp Thất công chúa cũng mặt dày mày dạn, liều mạng theo đuổi, náo đến kinh thành người người đều biết, còn thề thốt sửa đổi phong cách lãng tử dạo thanh lâu của mình, ở trước mặt Lê Lão gia khóc muốn ăn năn hối cải, nếu cưới được Thất công chúa, cả đời suy sút dậy nổi, còn tâm tình làm bất cứ chuyện gì, làm cho Lê Lão gia xúc động sâu sắc, tự mình hướng Bệ hạ cầu hôn.


      Mà hành động này của , cũng khiến Thất công chúa cảm động, khả năng Hoàng gia nữ tử có thể lựa chọn hôn cho chính mình rất , Lê gia gia thế coi như tệ, Minh Đế thấy vậy, cũng đáp ứng mối hôn này.


      Ai ngờ, năm đầu tiên gả , Lê Phò mã quả là đối với Thất công chúa sủng ái có thừa, nhưng sau năm, liền ngựa quen đường cũ, nay cưới Thất công chúa được chừng hai năm rưỡi, trong nhà nạp thêm ba tiểu thiếp, mỗi ngày lưu luyến thanh lâu trắng đêm về.


      Thất công chúa lúc đầu còn tức giận rơi lệ, đến trước Minh Đế cáo trạng, Minh Đế còn có thể kêu Lê Lão gia đến răn dạy chút, Lê Lão gia bị Hoàng đế nhắc nhở, tự nhiên trở về mắng Lê Phò mã, nhưng Lê Phò mã bị mắng yên ổn được ba ngày, sau lại thói quen tái phát, dù giáo huấn như thế nào, ép buộc ra sao, lúc ấy thái độ rất tốt, chỉ cần vừa hết hạn, lập tức liền trở lại như cũ, Lê Lão gia vì thế còn bị Minh Đế ném cho ít chiếc giày để mang, chức quan cũng dừng lại ở chức Thị Lang bộ Hình, thể tiến thêm, tức giận đến hai năm già mười tuổi, đối với trưởng tử duy nhất này lại thể nặng tay, vừa lại có biện pháp.


      Mà Lê Phò mã tuy rằng chơi bời lêu lổng, học thức nông cạn, nhưng vì là con rể của Thiên Tử, ở trong triều cũng chiếm được chức vị an nhàn béo bở, thế nhưng ta vì vậy mà giác ngộ, còn liên tiếp phạm sai lầm.


      Loại nam tử nhờ vào quyền thế của thê tử, còn làm ra vẻ đương nhiên, biết báo ơn này, Vân Khanh nhìn cảm thấy buồn nôn, cùng thêm câu đều cảm thấy lãng phí tinh lực, vũ nhục chính mình, nheo mắt liếc cái, trong mắt là khinh miệt chút che dấu.


      Cái nhìn này vì vấn đề góc độ nên Lê Phò mã nhìn thấy , nhưng Tiết Nhất Nam lại thấy rất , mặt liền mang theo nghiền ngẫm, nương này trái lại thú vị, lá gan cũng đủ lớn, sợ ánh mắt này bị Lê Phò mã nhìn thấy phải chịu tai họa gì sao?


      "Lê Phò mã, phải huynh muốn mua điểm tâm cho Thất công chúa sao? Còn ở nơi này làm cái gì, điểm tâm nguội ăn được đâu." Tiết Nhất Nam thu hồi tầm mắt dừng người Vân Khanh, quay sang nhìn Lê Phò mã, đem đề tài chuyển , cũng thích Lê Phò mã Vân Khanh như vậy, nữ tử như nàng, Lê Phò mã có tư cách bình luận.


      Lê Phò mã nghe được lời của Tiết Nhất Nam, nâng tay nhìn hộp điểm tâm mình cầm vài lần, từ trong lỗ mũi hừ tiếng, "Ai thèm mua về cho ả phụ nhân luống tuổi kia chứ, nếu phải hôm qua phụ thân lại gọi ta đến giáo huấn mấy canh giờ, ta mới lười mua!"


      Đáy mắt mang vẻ lạnh nhạt cùng bạc tình, ai có thể ngờ vị nam tử miệng lưỡi thô tục này từng cuồng nhiệt mà theo đuổi Thất công chúa, loại tình cảm này, đối với nam tử mà , chỉ là nhất thời, trong nháy mắt liền có thể tan biến.


      Vân Khanh hơi nâng tầm mắt, ánh mắt nhìn Lê Phò mã tràn ngập u ám, bên trong lại chứa thêm lệ khí, ở người , nàng cơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của Cảnh Hựu Thần, lúc trước Cảnh Hựu Thần cũng theo đuổi nàng như vậy, cuối cùng lại vứt bỏ nàng như cỏ rác, tình cảm ngày xưa lại đột nhiên biến thành tờ giấy phai màu, chạm liền tan nát.


      Vị Thất công chúa này, kiếp trước nàng cũng nghe nữ tử cực kỳ tú lệ dịu dàng, nhưng sau khi thành hôn năm năm liền buồn bực mà chết, mà Lê Phò mã sau khi Thất công chúa qua đời được nửa năm, lại đón thêm người mới vào cửa, lại trôi qua ngày tháng tốt đẹp có thê thiếp thành đàn.


      Nhất thời, trong đầu nàng xuất ý tưởng, ý tưởng kia vừa lớn mật lại mới mẻ, có lẽ khả năng của nàng có hạn, nhưng nếu có thể làm được, nàng cũng vì Thất công chúa mà tận lực.


      Con ngươi của nàng ở người Lê Phò mã dạo vòng, sau đó thu hồi, kêu: "Lưu Thúy, Thanh Liên, chúng ta ."


      Tiết Nhất Nam cùng Lê Phò mã hai người này, nàng cũng quen thuộc, nàng cần vì hai người họ mà tiếp tục ở đây hao phí thời gian, con đường này bị Tiết Nhất Nam ngăn trở, chẳng lẽ nàng thể con đường khác sao?


      Lưu Thúy gật gật đầu, đôi mắt to nhìn Lê Phò mã liếc mắt cái, lạnh lùng thu hồi, theo phía sau Vân Khanh.


      Lê Phò mã thấy Vân Khanh câu cũng chưa với , ngay cả lúc cũng coi như tồn tại, cả kinh thành có ai là Phò mã mà cho ba phần sắc mặt chứ, nhất thời có chút tức giận muốn xông lên chất vấn. Tiết Nhất Nam kịp thời vươn tay ngăn cản động tác của Lê Phò mã, trong mắt là ý cười nghiền ngẫm, lắc đầu : "Quận quân là nữ tử, đứng cùng ta và huynh quá lâu cũng tốt, , huynh đem phần điểm tâm về phủ trước, lát nữa ta ở ‘Túy Hương Uyển’ mời huynh uống rượu."


      Lê phò mã trong lòng vốn tràn đầy tức giận nghe được ba chữ ‘Túy Hương Uyển’ biểu tình mặt trở nên bỉ ổi, trong mắt lộ ra thần sắc cực kỳ vừa lòng, tay vỗ vỗ vai Tiết Nhất Nam, cười to : "Tốt, hảo huynh đệ, đây là ngươi a, đợi lát nữa ở ‘Túy Hương Uyển’ gặp về, hôm nay ta cho ngươi lén trốn đâu!"


      "Được rồi, huynh nhanh thôi, đến muộn thứ huynh thích cũng còn đâu!" Tiết Nhất Nam mặt nở nụ cười, đáy mắt lại lên tia chán ghét, ánh mắt xẹt qua bàn tay của Lê Phò mã để vai đột nhiên nổi lên sát ý, khi Lê Phò mã mang theo gã sai vặt xa, giơ tay lên, ở vai dùng sức phủi, "A Kim, bộ quần áo này, cho người dựa theo số đo của ta làm lại bộ khác."


      Gã sai vặt ban đầu ở phía sau Lê Phò mã chạy tới phía sau Tiết Nhất Nam, gật đầu đáp: "Vâng, công tử." Công tử có bệnh thích sạch , ràng nhất, vừa rồi Lê Phò mã kia còn chạm vào vai của công tử, bộ quần áo này bị vứt là bình thường.


      xong câu này, ngẩng đầu nhìn bóng lưng Vân Khanh xa, mày có chút nhăn lại.


      Tiết Nhất Nam bắt gặp được bộ dáng này của , nhíu mày : "Như thế nào, ngươi cũng cảm thấy nàng rất đẹp?"


      " phải, tiểu nhân chỉ cảm thấy vị tiểu thư kia thực quen mắt, tựa hồ gặp qua." A Kim nghĩ nghĩ, lúc ngẩng đầu mặt là vẻ bừng tỉnh như sực nhớ ra, "Công tử, người có nhớ tiểu nhân ở bến tàu từng với người, vị tiểu thư kia bị tiểu nhân làm rơi rương đồ vào chân, kết quả chút cũng tức giận, cũng mắng tiểu nhân hay ? Chính là nàng."


      Khó trách vừa nhìn thấy cảm thấy quen thuộc, ra là gặp qua ở bến tàu.


      A Kim vừa như vậy, Tiết Nhất Nam tựa hồ cũng có chút ấn tượng, lúc trước khi vừa cập bến kinh thành, A Kim quả từng đề cập qua vị tiểu thư thiện lương rộng lượng này, nghĩ tới nàng lại là Thẩm Vân Khanh, trong khoảng thời gian này, những chuyện về nàng, cũng nghe ít.


      Tiết Nhất Nam nhìn bóng lưng Vân Khanh ở phía xa, nụ cười nơi khóe miệng mang theo cỗ đắc ý, chuyến kinh thành lần này, thế nhưng lại có thu hoạch ngoài ý muốn.


      Nụ cười này của , trong ý cười lộ ra cỗ quyến rũ khác hẳn với các công tử khác, tự nhiên xoay người, trường bào theo gió vung động như gợn sóng, "A Kim, , tới ‘Túy Hương Uyển’ chờ Lê Phò mã thôi."


      **


      Thời điểm Vi Ngưng Tử bước xuống xe ngựa, bước chân có chút vững, thiếu chút nữa té ngã đất, Phấn Lam nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy nàng ta, quan tâm : "Phu nhân, cẩn thận chút, đợi lát nữa vào trong viện, nô tỳ bôi thuốc cho người trước, trong tủ có tốt nhất . . . . . ."


      Vi Ngưng Tử hung hăng liếc nàng ta cái, lòng tràn đầy lửa giận, : " tại biết kêu cẩn thận, vừa rồi ngươi vì sao qua giúp ta?"


      Nếu phải hai người Phấn Lam Phấn Ngọc bị Thu di nương kéo, nàng ta cũng đến mức thảm như vậy, hai người làm sao có thể đánh thắng người, ràng chính là cố ý muốn chỉnh nàng ta, làm cho nàng ta bị ả tiểu tiện nhân Thu Thủy kia đánh.


      Phấn Lam lòng tràn đầy oan khuất, các nàng làm sao có thể cố ý giúp đỡ Thu di nương, chính là Thu di nương quá mức lợi hại, sớm có chuẩn bị, trong tay giấu châm, ai đụng vào nàng, nàng liền chích người đó, nếu phải là hai người bọn họ, làm sao có thể ngăn cản Thu di nương lên giúp Thu Thủy, Phấn Lam mở miệng cãi lại : "Phu nhân, nô tỳ có. . . . . ."


      Vi Ngưng Tử làm sao có ý muốn nghe nàng ta nữa, trở tay liền tát cái lên mặt Phấn Lam, "Ngươi còn xạo, ngươi nếu lo lắng cho ta, nên đỡ ta đến chỗ Lão thái quân kia để bà ấy thấy bộ dáng ta bị tiểu tiện nhân khi dễ, bôi thuốc mỡ làm gì, ta còn có thể để cho Lão thái quân thấy sao, ngươi đây là muốn giúp tiểu tiện nhân kia che đậy hành vi phạm tội sao?"


      Phấn Lam vốn muốn nhắc nhở nàng ta câu, nay đến chỗ Lý lão thái quân cũng phải là ý kiến hay, nhưng mặt truyền đến đau nhức, khiến nàng ngậm miệng lại, rũ mắt chuyện, đỡ Vi Ngưng Từ khập khiễng đến viện của Lý lão thái quân ‘Hoa Diên Đường’.

      Hết chương 99.
      Bé Bi, Huỳnh Thượng Hỷ, A fang27 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :