1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lovenovel

      lovenovel Well-Known Member

      Bài viết:
      343
      Được thích:
      309
      Vi ngưng tử vãn đáng ghét như thg

    2. noair

      noair New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      7
      Ủa hình như thiếu phải, mình nhớ chap này qua lâu rồi mà ta

    3. Winter

      Winter Well-Known Member

      Bài viết:
      378
      Được thích:
      534
      @noair vì dữ liệu bị mất nên phải reup lại bạn ơi
      noair thích bài này.

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      100.2

      Ngày thứ hai, sắc trời còn chưa tỏ, ánh mặt trời nhợt nhạt phản chiếu.




      Lý lão thái quân đêm qua ngủ được, sáng sớm thức dậy, nghe ma ma trong viện tối hôm qua sau khi Bát thiếu gia trở về, trong viện náo loạn lúc, là Bát thiếu gia động thủ đánh phu nhân.




      Tuy rằng trong lòng Lý lão thái quân thiên vị con vợ kế, nhưng Cảnh Hựu Thần động thủ đánh người vẫn có chút quá đáng, nghĩ đến tối hôm qua nhìn thấy khuôn mặt Vi Ngưng Tử xanh xanh tím tím, Lý lão thái quân hơi trầm ngâm, liền cho nha hoàn cầm hai hộp thuốc mỡ, lại bưng cháo tổ yến của mình, sai quản bên người cùng đem qua, cho phép nàng trước khi thương thế hồi phục được miễn thỉnh an.




      Kết quả quản ma ma chuyến, khi về lại mang theo những thứ ban đầu, bẩm lại với Lý lão thái quân: "Người gác cổng ngày hôm nay khi trời còn chưa sáng, Bát thiếu phu nhân mang theo hai nha hoàn bên người, đóng gói trở về phủ Uy Vũ Tướng Quân rồi."




      Lý lão thái quân vừa nghe, thuận tay đập mạnh tách trà cầm trong tay xuống bàn, cười lạnh : "Tốt, nàng ta rất có cốt khí a, tối hôm qua ta dạy dỗ nàng ta vài câu, khiến nàng ta lập tức thu dọn hành trang về nhà mẹ đẻ, chút cũng để mẹ chồng là ta đây vào mắt, vẫn nghĩ mình rất có trọng lượng sao? khi như vậy, vậy để cho nàng ta thoải mái mà ở Uy Vũ Tướng Quân phủ ."




      Quản ma ma cúi đầu, hành động lần này của Bát thiếu phu nhân là xúc động lỗ mãng, nhưng bà chẳng qua cũng chỉ là hạ nhân, đương nhiên bình luận chuyện của chủ tử, mà đề cập đến chuyện khác: "Bát thiếu phu nhân nay ở trong phủ, vậy việc hôm nay An Bá phủ hạ lễ nên làm như thế nào?"




      Lý lão thái quân tức giận đến thở hổn hển, nha hoàn ở phía sau nhàng vuốt lưng cho bà mới đỡ chút, ánh mắt bình tĩnh : "Ta ."




      Quản ma ma hơi kinh hãi, trong phủ nay còn có những thiếu phu nhân khác, tùy tiện lấy ra người cũng có thể chủ trì hạ lễ, Lão thái quân lại muốn tự mình , ràng là muốn cất nhắc vị thiếp xuất thân từ An Bá phủ kia, xem ra Bát thiếu phu nhân xác thực chọc giận Lão thái quân, quý thiếp vào cửa, đối với chủ mẫu, đúng là thể coi là chuyện tốt.




      Lý lão thái quân đích thân đến An Bá phủ, lấy lễ quý thiếp mà rước Thu Thủy vào cửa, vì lúc việc phát sinh, người xung quanh rất nhiều, để tránh lại thêm phiền phức, chuẩn bị được ba ngày, liền dùng kiệu từ cửa hông nâng vào, kính trà cho mẹ chồng là bà, xem như chính thức làm thiếp.




      Thu Thủy đương nhiên là mừng đến cười thể khép miệng, bên Uy Vũ Tướng Quân phủ lại là mảnh u ám.




      Vi phu nhân ngồi ghế chủ vị, nhìn Vi Ngưng Tử vẻ mặt xanh tím còn chưa tan, thở dài : "Con tự ý trở về phủ, Lý lão thái quân liền tự mình làm chủ rước ả Thu Thủy kia vào cửa, nàng ta nay trừ bỏ sau lưng có tỷ tỷ là di nương của An Bà phủ làm núi dựa ra, lại có thêm Lý lão thái quân."




      Vi Ngưng Tử tựa vào đầu giường, từ khi trở lại Uy Vũ Tướng Quân phủ, sắc mặt ai oán của nàng ta chưa từng tốt lên chút nào, nghĩ tới Lý lão thái quân thế nhưng chút mặt mũi cũng cho chừa cho nàng ta, trực tiếp rước Thu Thủy vào cửa, mà ba ngày nay, Cảnh Hựu Thần cũng phái người lại đây xem mình, ngay cả Lý lão thái quân cũng chưa từng sai người tới khuyên nàng ta trở về, đây là tính để cho nàng ta trở về nhà mẹ đẻ ở cả đời sao?




      Nàng ta nâng lên khuôn mặt còn hơi sưng, vừa vặn đem thương thế nặng nhất của mình ở trước mặt Vi phu nhân, "Nghĩa mẫu, người xem khuôn mặt của nữ nhi, lại nhìn cả người đầy vết thương này, lúc ấy ở khách điếm, Cảnh Hựu Thần ra tay giúp nữ nhi thôi, lại còn giúp nữ nhân kia chuyện, sau khi trở về, còn đối với con bạo lực như thế, mẹ chồng chút cũng quan tâm, cơn giận này, cho dù Ngưng Tử có thể nuốt xuống, nhưng con là từ Uy Vũ Tướng Quân phủ xuất giá, người ta nhìn vào con, chỉ đơn giản là vì con là nữ tử, còn có thể diện của Uy Vũ Tướng Quân phủ, nữ nhi muốn cứ như vậy vô duyên vô cớ bị người đánh, mới thu thập trở về."




      Kỳ những việc này Vi phu nhân đều biết, trong lòng của bà cũng biết là Cảnh Hựu Thần đúng, nhưng Cảnh Hựu Thần dù có đúng, cộng thêm hành động của Lý lão thái quân xuất phát từ thân phận của bà mà , đích cũng có lý do của nó, "Con lần này hồi phủ, trong lòng Lý lão thái quân nhất định vui, nếu cũng làm chủ rước ả thiếp thất kia, nữ tử xuất giá muốn về nhà mẹ đẻ, phải được phu gia cho phép, tối hôm trước con vừa bị bà răn dạy vài câu, sáng sớm hôm sau liền rời , là ai cũng cảm thấy đây là xem thường chủ mẫu gia tộc, vốn Cảnh Hựu Thần động thủ đánh con là sai, nay lại cưới vợ bé, thêm lỗi sai, nhưng con bỏ như vậy, những sai lầm này dù có nhắc tới cũng vô dụng, người khác chỉ biết, con là kẻ bất hiếu, toàn bộ lỗi sai đều đổ lên người con."




      Tân nương tử vào cửa, làm sao có thể được mẹ chồng thích, bản thân Vi phu nhân cũng có nhi tử, đặc biệt có thể hiểu được loại tâm tình này, làm mẫu thân đương nhiên là thiên vị nhi tử nhà mình, hơn nữa hành vi của Vi Ngưng Tử ở khách điếm, vốn chuyện cũng có nguyên do của nó, nhưng quả nàng ta quá xúc động rồi.




      Sau khi tổng hợp lại những nguyên nhân diễn biến của câu chuyện, giải thích vì sao khi Vi phu nhân thấy Vi Ngưng Tử trở về mà vẫn chưa Vĩnh Nghị Hầu phủ chất vấn, mà trước hết để cho Vi Ngưng Tử điều tiết lại tâm tình và thương thế, chờ Vĩnh Nghị Hầu phủ phái người tới đón lại để cho nàng ta trở về.




      "Thái độ của con đối với mẹ chồng quả là có chút quá xúc động, nhưng Cảnh Hựu Thần sao, có để nữ nhi ở trong lòng sao?" Vi Ngưng Từ từ trong lời của Vi phu nhân hiểu ý của bà, liền hề nhắc đến Lý lão thái quân nữa, mà sửa thành chỉ trích Cảnh Hựu Thần, vào lúc này, nàng ta xác thực là chiếm thế thượng phong.




      "Những chuyện này còn cách truy cứu nữa rồi, trước mắt là ả thiếp thất kia vào cửa, con cùng Cảnh Hựu Thần vừa tân hôn lâu, nếu trong khoảng thời gian này con về phủ, chờ ả thiếp thất kia nắm được tâm của Cảnh Hựu Thần, lại lấy lòng Lý lão thái quân, về sau con ở Vĩnh Nghị Hầu phủ tất nhiên là nửa bước cũng khó ." Rốt cuộc cũng làm phu nhân chủ mẫu lâu, nên Vi phu nhân cũng có kinh nghiệm hơn, nghĩa nữ gả ra ngoài chính là người của phu gia, cũng thể để cho người làm nghĩa mẫu như bà có thể quan tâm cả đời.




      Hơn nữa, bà còn trong lúc vô tình từ chỗ người khác nghe được, lúc trước danh sách tú nữ có tên Vận Ninh quận quân, là do chính nghĩa nữ của mình phái người xúi giục, mấy ngày nay, bà cố ý gọi Phấn Ngọc Phấn Lam đến dò hỏi, Vi Ngưng Tử quả có phái người truyền tin, cho nên bà cảm thấy, vị nghĩa nữ này, cũng nghe lọt tai lời bà trước đó, hơn nữa nàng ta vừa qua tân hôn, tuy đúng là có ngọt ngào, nhưng cũng chưa từng hỏi qua thân sinh mẫu thân Tạ Thuần Linh ra sao, Vi phu nhân cảm thấy, nghĩa nữ này, có lẽ giống như ngoài mặt là tình thâm ý trọng, ngược lại là lấy lợi làm đầu.




      Những lời này của Vi phu nhân, Vi Ngưng Tử cũng để ý, nàng ta đến Uy Vũ Tướng Quân phủ đợi ba ngày, đợi được người của Vĩnh Nghị Hầu phủ phái tới đón, nên cũng có chút sốt ruột, lại nghe tin Thu Thủy được đưa vào phủ, đáy lòng có chút hối hận, lúc này liền dựa theo lời của Vi phu nhân, mang mặt thần sắc ảo nảo khẩn trương, cầu xin : "Nghĩa mẫu, nhưng nay lại có người tới đón nữ nhi, con cứ như vậy mà trở về, chẳng phải là làm cho người ta giễu cợt sao, về sau chỉ càng khiến người ta khinh thường mà thôi."




      Đạo lý này, Vi phu nhân tự nhiên biết, trong lòng bà sớm có dự tính, mỉm cười, "Việc này con cứ yên tâm, nghĩa mẫu đương nhiên giúp con xử lý tốt."




      Nghe được lời này của Vi Ngưng Tử, ngày hôm sau Vi phu nhân liền tới cửa cầu kiến Lý lão thái quân, Lý lão thái quân cho người ra mời bà tiến vào, dâng trà đãi khách.




      " biết Vi phu nhân tới cửa là có chuyện gì?" Lý lão thái quân bưng tách trà lên, gạt nước, thổi trà vụn phía , nhấp ngụm xong liền mở miệng hỏi.




      Tư thái này của bà, liền có vẻ ta đây mười phần, Vi phu nhân tuy rằng là hậu bối của bà, nhưng nay hai nhà kết thân, cũng coi như là cùng cấp bậc, nhưng mà lần này tới cửa là vì cầu hòa, phải cãi nhau, cho nên Vi phu nhân chỉ mỉm cười, ngay cả ánh mắt cũng mang theo ý cười, "Lý lão thái quân, nghe phu quân của nghĩa nữ hôm qua vừa nạp thiếp thất, việc này khi ta nghe người khác cũng mấy tin tưởng, Ngưng Tử gả đến Vĩnh Nghị Hầu phủ chưa đầy ba tháng, gia liền nạp thiếp, cho nên nay đặc biệt đến để chứng thực chút."




      rất khách khí, kỳ đánh đòn phủ đầu, trước vạch ra sai lầm của ngươi, đến lúc đến Vi Ngưng Tử, khí thế của Lý lão thái quân cũng có vẻ yếu , nhưng mà, Lý lão thái quân nghe vậy cũng rất trực tiếp mà gật đầu, "Bát phu nhân phải chạy về quý phủ sao, chẳng lẽ ngay cả việc này cũng qua với Vi phu nhân sao? Nàng ở khách điếm đem việc này náo đến mọi người đều biết, mà đối phương lại là người của An Bá phủ, ta cũng vì tránh để cho tương lai của Hựu Thần bị ảnh hưởng xấu hơn, nên mới làm chủ rước người vào. Vốn tưởng rằng nàng ta cùng ngươi, nghĩ tới lại chữ cũng đề cập tới, điều này cũng khó trách, dù sao nếu phải nàng ta náo loạn đến long trời lỡ đất, cũng xuất tình huống như thế này."




      Lý lão thái quân phản kích vừa nhanh chóng lại trực tiếp, đem trách nhiệm chính trong chuyện cưới vợ bé toàn bộ đổ lên người Vi Ngưng Tử, còn chỉ ra nàng ta để ý lễ nghi, tự tiện chạy về nhà mẹ đẻ, ở trước mặt nghĩa mẫu đảo lộn thị phi, giấu giếm chân tướng, đùa bỡn Vi phu nhân.




      Vi phu nhân mấy ngày nay ở nhà cùng Vi Ngưng Tử, ngược lại có lưu ý tin tức bên ngoài, biết ra vị thiếp thất kia là do Vi Ngưng Tử náo loạn lớn mới phải rước về, khí thế ban đầu tính lớn tiếng dọa người liền yếu chút, "Dù vậy, gia nếu làm ra loại việc này, Ngưng Tử cũng náo loạn, hơn nữa sau đó gia lại động thủ đánh người, Ngưng Tử nàng vừa trở thành tân nương tử lâu, ở nhà cũng được nuông chiều, nhất thời giận quá, liền để ý quy củ, trở về quý phủ tìm ta khóc lóc kể lể, nếu phải giọng còn giữ được nguyên dạng, chỉ nhìn khuôn mặt mà xem, căn bản là nhận thức ra đó là Ngưng Tử."




      Vi phu nhân lời này là nửa cứng nửa mềm, bên trong Cảnh Hựu Thần đúng, cũng Vi Ngưng Tử cũng có sai, còn hàm chức tầng ý tứ khác, đó là Vi phu nhân hôm nay tới cửa, là muốn bọn họ đón Vi Ngưng Tử trở về.




      Lý lão thái Quân cụp đuôi mắt xuống, khóe miệng thản nhiên cười, trong giọng ngược lại có vài phần sắc nhọn, "Việc này ta cũng với Hựu Thần, phu nhân có biết, vừa mới bị giáng chức, nay lại bị chuyện thiếp thất này mà náo đến cả kinh thành người người đều biết, từ xuống dưới bình luận về đều cực kỳ bất lợi, quả nhất thời xúc động mà ra tay đánh nàng ta chút, nhưng đa phần, vẫn là vào lúc nàng ta động thủ cùng vị thiếp thất kia mà gây nên thương tích."




      Lý lão thái quân , nhưng thương thế Thu Thủy tạo ra, thoạt nhìn nghiêm trọng, lại thể nặng bằng do Cảnh Hựu Thần đánh, bất quá Vi phu nhân cũng nghe ra ý của Lý lão thái quân, cũng phải làm khó mình.




      Giữa các phu nhân với nhau, khi đối thoại ý tứ trong lời cũng có những lĩnh hội khác nhau, biết Lý lão thái quân đón Vi Ngưng Tử trở về, bà bèn đáp "Thương thế kia nay cũng hồi phục rất tốt, nghĩa nữ cũng thường muốn trở về thăm Lý lão thái quân nữa."




      Thăm bà? Nếu kính trọng bà như vậy, còn có thể chạy về nhà mẹ đẻ sao? Lý lão thái quân ngầm cười, đối với lời này lên tiếng đáp lại.




      Vi phu nhân biết mục đích hôm nay đến đây đạt được, cũng lưu lại lâu, trở lại quý phủ, bà cũng lập tức tìm Vi Ngưng Tử, mà là tìm người hỏi ràng, chi tiết việc phát sinh ngày đó, mới biết được, ra Vi Ngưng Tử vốn quan tâm đại cục, ở trước mặt mọi người ra tay đánh ả thiếp thất kia, làm mất mặt mũi Cảnh Hựu Thần, mới dẫn đến những chuyện phát sinh sau đó.




      Vi phu nhân gắt gao nắm chặt các ngón tay, trái tim hoàn toàn lạnh ngắt, lúc này đây Vi Ngưng Tử lại còn nửa chừa lại nửa, cũng may Lý lão thái quân phải loại người quá mức cay nghiệt, nếu lần này bà đến, đúng là thể chiếm được lợi thế.




      Tình cảm con người giống như quả khí cầu, ngươi thổi khí vào càng nhiều nó càng to tròn, nhưng nếu ở bên đâm lỗ, nó bắt đầu xẹp xuống, mỗi lần đâm vào khí tản ra càng nhanh, càng về sau, cho dù ngươi ngừng thổi vào nó, nó cũng cách nào to tròn trở lại như lúc trước nữa.




      Cảm tình của Vi phu nhân đối với Vi Ngưng Tử giống như quả bóng hơi bị đâm nhiều lỗ này, bà rất thích nghĩa nữ này, là vì phu quân thích, nên tình cảm của bà với nàng ta cũng phải rất sâu đậm, cảm tình như vậy thể là bền chắc, khi bị hủy, rất khó mà tạo dựng lại.




      Vi Ngưng Tử quá mức ích kỷ, nên ngờ đến điểm này, nàng ta chỉ biết lợi dụng những thứ bên cạnh để đạt tới mục đích của chính mình.




      Khi Vi phu nhân tự mình qua, chỉ phái nha hoàn bên người đến cho nàng ta, Vĩnh Nghị Hầu phủ quá ba ngày tới đón nàng ta hồi phủ Vi Ngưng Tử còn suy nghĩ: quả nhiên vẫn là nghĩa mẫu ra mặt là đáng tin nhất, như vậy Vĩnh Nghị Hầu phủ về sau lại càng dám xem nàng ta rồi.




      Như Vi phu nhân dự đoán, ngày kế Lý lão thái quân liền phái quản ma ma bên cạnh bà đến Uy Vũ Tướng Quân phủ đón Vi Ngưng Tử trở về.




      Tuy rằng Vi Ngưng Tử có sai, nhưng Cảnh Hựu Thần cứ như vậy cưới vợ bé, đánh vợ cũng là có sai, Lý lão thái quân thể nể mặt mũi của Uy Vũ Tướng Quân, nếu Vi phu nhân đến cửa hòa giải, bà cũng theo bậc thang này mà bước xuống.




      Khi Vi Ngưng Tử hồi phủ, nhìn thấy bóng dáng của Cảnh Hựu Thần, trong lòng liền tức nghẹn, liền sai Phấn Lam hỏi nha hoàn tùy tùng, "Bát thiếu gia tại sao hôm nay lại tới?"




      Nha hoàn kia lườm Vi Ngưng Tử cái, cúi đầu dám chuyện, bộ dạng này làm cho đôi mắt Vi Ngưng Tử híp lại, tầm mắt lạnh như băng bắn đến người nha hoàn, ", Bát thiếu gia tại sao có tới?"




      Hàn ý trong giọng làm cho đầu của nha hoàn càng cúi càng thấp, thanh như muỗi kêu, nhưng cũng đủ để Vi Ngưng Tử nghe .




      "Bát thiếu gia cùng Thu di nương lên núi chơi rồi." Thu di nương ở đây là chỉ Thu Thủy.




      Vi Ngưng Tử nhất thời tức giận đến ruột gan đều đảo lộn, ta chưa từng mang nàng chơi bao giờ, vì tiện nhân vừa mới vào cửa mà cưng chìu đến tận trời, nếu phải là ngồi xe ngựa, thể lại xoay người nhảy xuống xe, chỉ có thể chịu đựng cơn giận này, dưới đáy lòng thầm mắng Thu Thủy, tiện nhân, ngươi có bản lĩnh liền cùng Cảnh Hựu Thần cứ du sơn ngoạn thủy đừng có trở về, nếu xem ta như thế nào thu thập ngươi!




      Mà Cảnh Hựu Thần bị Vi Ngưng Từ nguyền rủa trong lòng lúc này cũng vui vẻ như nàng ta tưởng tượng, mang theo Thu Thủy Quang Minh Đỉnh phụ cận thành Thiên Việt, phải bởi vì đặc biệt sủng ái Thu Thủy, mà vì ba ngày nay ở Hộ Bộ, cái loại cảm giác bị mọi người coi như khí này, làm cho người trước kia luôn được người người kính trọng như Cảnh Hựu Thần cảm thấy quá mức hụt hẫng.




      tuổi còn trẻ được ngồi lên ghế Hộ Bộ Thị Lang, bởi vì là tâm phúc của Tứ hoàng tử, cho nên đại thần trong triều đều cho vài phần mặt mũi, mà nay khi vào lỡ bước sa chân, liền thể nghiệm được cái loại hụt hẫng lâu thấy này, điều này làm cho rất khó chấp nhận, nên hôm nay xin phép, ra ngoài giải sầu.




      "Bát thiếu gia, chàng xem, bên kia cũng có người ngắm cảnh kìa!" Thu Thủy như chim nép vào trong lòng Cảnh Hựu Thần, chỉ vào chỗ dịu dàng .




      Trong mắt Cảnh Hựu Thần làm sao còn tồn tại phong cảnh gì, chỉ cảm thấy mảnh tiêu điều, những mảnh cỏ vào đầu hạ này cũng thể lọt vào mắt , nhưng cũng cho vị tân di nương này chút mặt mũi, quay đầu nhìn về phía Thu Thủy chỉ.




      Lại thấy trong ngôi đình phía bên trái, có năm sáu người ngồi cùng nhau, nâng cốc chuyện, chỉ liếc mắt cái, trong mắt Cảnh Hựu Thần liền bắn ra tia sáng, nhất thời cảm thấy vòng hào quang chói lọi ở ngay trước mặt mình.

      Bé Bi, Minhang, Huỳnh Thượng Hỷ7 others thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      Chương 101.1 Oan gia ngõ hẹp
      Edit: anhsaobang
      Beta: Ishtar




      Khi Cảnh Hựu Thần nhìn sang bên kia, người trong đình cũng nhìn thấy , cầm đầu là nam tử mặt vàng mắt lồi nở nụ cười, sau đó cao giọng tiếp đón: "A, đây phải là Cảnh đại nhân sao? Như thế nào lúc này còn rảnh rỗi lên núi chơi, ở Hộ Bộ xử lý công vụ à?"




      Lời của ta nghe qua nhiệt tình, kì thực hàm chứa nồng đậm ý tứ châm chọc, đuôi lông mày cao gầy, bên trong đều là trêu ghẹo ác ý.




      Cảnh Hựu Thần trong mắt xẹt qua chút chán ghét, Thu Thủy cảm giác được tay ôm mình hơi dùng sức, mang theo cỗ tức giận mãnh liệt, thế nhưng mặt lại thể mang theo tươi cười, thân thiết : "Đúng vậy, ra là Lê Phò mã, Phương Tiểu Hầu gia, Cẩn Vương thế tử cũng ở đây, là khéo a."




      Nam tử vừa chuyện chính là Lê Phò mã, mà hai nam tử ngồi đối diện là Ngự Phượng Đàn cùng Phương Tiểu Hầu gia, từ xa nhìn về phía Cảnh Hựu Thần mỉm cười, xem như chào hỏi.




      Lê Phò mã uống ngụm rượu, lại ngẩng đầu nhìn Cảnh Hựu Thần, tiếp tục khinh thường : "Cảnh đại nhân a, rảnh rỗi đến đây, vậy lại đây ngồi chút, vừa vặn ta cũng dẫn theo nữ nhân, nào nào, lại đây cùng nhau!"




      Bên cạnh Lê Phò mã là nữ tử xinh đẹp ăn mặc lõa lồ, xem cử chỉ và vẻ mặt cũng biết là nữ tử thanh lâu, trong mắt Cảnh Hựu Thần mang theo oán hận và chán ghét, tuy rằng dẫn theo Thu Thủy, nhưng cũng lấy lễ cưới vào làm quý thiếp, so sánh thiếp của với nữ tử thanh lâu, đây phải là trắng trợn đánh vào mặt sao!




      Vị Lê Phò mã này, nếu phải nể mặt ta là Phò mã, mình lên đá hai cái, nhất thành, thế vô tấc dùng, nhìn thấy ai thất thế liền cho người đó thêm cước!




      "Ta còn có việc, quấy rầy nhã hứng của ba vị!" Tâm tình tốt, Cảnh Hựu Thần tận lực giữ khẩu khí ôn hòa, nhưng cũng che dấu được buồn bã, sau khi xong, liền dẫn theo Thu Thủy xoay người chọn con đường khác rời .




      Loại người như Lê Phò mã biết cái gì gọi là chừng mực, nhìn thấy dáng vẻ Cảnh Hựu Thần tức giận xoay người bỏ lại xua tay hô to, "Cảnh đại nhân, chớ vội, đến đây uống chén rượu a. . . . . ."




      Ngự Phượng Đàn híp con ngươi hẹp dài nhìn Thu Thủy bên cạnh Cảnh Hựu Thần, nghĩ đến đôi phượng mâu giảo hoạt của người nào đó, chu môi nhấp nhấp, đột nhiên nổi lên cỗ ý cười, dung nhan như ngọc phơi phới như gió xuân, nhất thời nở rộ ra ánh sáng chói mắt, ngón tay thon dài xinh đẹp bao bọc lấy chiếc ly bằng ngọc, dịch rượu cam thuần bị động tác nhàng khuấy đảo tạo nên những gợn sóng li ti, trong mảnh gương bằng rượu kia, đôi mắt sặc sỡ như cầu vồng.




      Phương Tiểu Hầu gia tà mị liếc Ngự Phượng Đàn, lấy khủy tay huých chút, ánh mắt rơi xuống bóng lưng của Thu Thủy, trêu ghẹo : "Đàn Đàn, chẳng lẽ ngươi thích loại này, chậc chậc, khẩu vị của ngươi nặng nha, thế nhưng lại coi trọng tiểu thiếp của người khác. . . . . ."




      Ngự Phượng Đàn nheo mắt nhìn Phương Tiểu Hầu gia kia cười hề hề cách đê tiện, thèm để ý đến xưng hô làm người khác rợn tóc gáy kia, hất khủy tay của ra, cánh tay áo rộng thùng thình trong cảnh sắc núi rừng tươi mát giống như áng mây tùy gió phiêu dật, đứng lên, "Gió này thổi đến nhức đầu, ta xuống núi trước đây."




      "Ôi chao, ôi chao, như thế nào muốn xuống núi a, phải ngươi muốn tới đây uống rượu à?" Lê Phò mã vẫn còn chưa tận hứng, thấy Ngự Phượng Đàn muốn , liền nhanh chóng níu kéo.




      "Ban đầu muốn, nhưng tại muốn." Ngự Phượng Đàn híp lại hẹp mâu, hơi hơi nghiêng đầu, dáng người rất tuấn tú, biểu tình mặt lại vô lại mang theo loại ý tứ như ‘ta chính là muốn uống, làm sao bây giờ’, làm cho người ta thể níu kéo.




      muốn , Phương Tiểu Hầu gia tự nhiên cũng đứng lên, đuổi kịp tốc độ của Ngự Phượng Đàn, vừa vừa xoay người vẫy tay với Lê Phò mã, "Lần sau, lần sau lại uống a!"




      Về phần Cảnh Hựu Thần, trước khi lên núi tâm tình ủ rủ lúc này càng trở nên tồi tệ, trong đầu đều là giọng đầy châm biếm và cười nhạo của Lê Phò mãi, mặt tràn đầy phẫn ý.




      Thu Thủy bị ôm trong ngực, nhưng lại thể phối hợp với bước chân vừa nhanh vừa dài của , nhất thời chân mỏi vô cùng, thầm quan sát sắc mặt Cảnh Hựu Thần, e dè hỏi: "Bát thiếu gia, chàng làm sao vậy?"




      Bị Thu Thủy hỏi, phẫn ý trong lòng Cảnh Hựu Thần đối với Lê Phò mã có cớ xuất khẩu, nhìn đường xuống núi phía trước, hừ : "Cái tên Lê Chí kia dựa vào cái gì mà giễu cợt ta, tài hoa tầm thường, trí tuệ cũng tầm thường, căn bản chính là gã tài trí bình thường, ỷ vào thế lực của Thất công chúa, mới có cuộc sống như hôm nay, có tư cách gì mà châm chọc ta chứ!"




      Thu Thủy đương nhiên có thể nghe ra cam lòng trong lời của , có ý lấy lòng : "Cái đó là đương nhiên, tuy rằng tì thiếp cũng là lần đầu tiên nhìn thấy tên Lê Phò mã kia, nhưng dựa vào bề ngoài và ngôn từ của , liền biết ngay bằng nửa của Bát thiếu gia, nếu phải ỷ vào mối hôn với Thất công chúa, chỉ sợ bây giờ chính là công tử kinh thành quần áo lụa là vô tích , sao có thể giống Bát thiếu gia chàng, hết thảy đều là dựa vào bản lãnh của mình mà tranh đến."




      phen kiều thanh nhuyễn ngữ làm cho tâm tình Cảnh Hựu Thần tốt hơn chút, nhưng đôi mày lại nhíu chặt hơn nữa.




      Lê Phò mã bản thân tài hoa ít ỏi, đức hạnh thiếu thốn, lại có thể ngồi lên chức quan béo bở, mỗi ngày ăn chơi đàng điếm, ở thanh lâu luôn có thân ảnh của , lại càng chưa đến mỹ thiếp trong nhà nhiều vô số kể, tất cả những thứ này đều dựa vào mối hôn với Thất công chúa.




      Cảnh Hựu Thần khỏi nghĩ đến Nhị công chúa, trong khoảng thời gian này, cũng cẩn thận ‘xảo ngộ’ Nhị công chúa vài lần, cảm giác của Nhị công chúa đối với có thể là si mê, bị công chúa cao cao tại thượng ái mộ, theo đuổi, việc này cực kỳ có thể thỏa mãn tâm lý tự đại của nam nhân.




      Nếu có thể cưới Nhị công chúa, như vậy cuộc sống của cũng giống như Lê Phò mã, , nhất định so với Lê Phò mã còn xuất sắc hơn, bởi vì năng lực của so với Lê Phò mã cũng được coi là tệ, mà mẫu thân của Nhị công chúa còn là Hoàng hậu, so với mẫu phi sớm qua đời của Thất công chúa kia, tuyệt đối nhiều lợi thế hơn nhiều.




      Cảnh Hựu Thần mừng như điên, chỉ cảm thấy cái tên Quang Minh Đỉnh này đúng là danh phù kỳ thực (rất hiệu nghiệm), vào lúc cuộc đời u ám thắp ngọn đuốc soi đường cho , để có thể hướng tới tương lai huy hoàng hơn.




      "Thu thủy, nàng chính là phúc tinh của gia a!" Cảnh Hựu Thần đột nhiên quay đầu, sắc mặt vui mừng với Thu Thủy, ôm Thu Thủy còn ngơ ngác biết sao lại thế này vào trong ngực, , ", chúng ta xuống núi."




      Thu Thủy tuy rằng biết Cảnh Hựu Thần vui mừng vì cái gì, nhưng nghe được Cảnh Hựu Thần khen nàng ta là phúc tinh, cũng vui đến lông mi bay thẳng, càng thêm thẹn thùng rúc vào trong lòng Cảnh Hựu Thần, "Gia, chàng lại trêu ghẹo Thu Thủy."




      " có, đây cũng phải là trêu ghẹo." Cảnh Hựu Thần cười ha ha, về phía chân núi, lúc lên núi là vẻ mặt buồn bực cùng tích tụ, nay đều theo gió vô ảnh vô tung mà biến mất, thay vào đó là vẻ mặt phong quang cùng đắc ý.




      chỉ biết, cuộc đời của Cảnh Hựu Thần thể chỉ dừng ở đây.




      Sau khi Vi Ngưng Tử về đến Vĩnh nghị Hầu phủ, trước hết đến chỗ Lý lão thái quân thỉnh an, sau đó trở về trong viện, nàng ta vẫn chờ tin tức của Cảnh Hựu Thần và Thu Thủy, mãi cho đến khi bầu trời xanh nhiễm màu quất, sắc trời hơi tối mới nghe được tiểu nha hoàn bên ngoài báo lại.




      "Bát thiếu phu nhân, Thu di nương trở lại."




      Vi Ngưng Tử nghe vậy, chân mày hơi nhíu lại, "Bát thiếu gia đâu?"




      "Nghe gã sai vặt ở tiền viện , Bát thiếu gia sau khi trở về, liền thư phòng, hình như có chuyện quan trọng." Tiểu nha hoàn cúi đầu trả lời.




      Vi Ngưng Tử gật gật đầu, "Vậy ngươi mời Thu di nương qua đây."




      Tiểu nha hoàn nhận lệnh, lui ra ngoài, đến tiểu viện Thu Thủy ở, nơi này là nơi Lý lão thái quân sắp xếp cho Thu Thủy, tuy rằng lớn, nhưng bởi vì Cảnh Hựu Thần nay chỉ có mình nàng ta là thiếp thất, hơn nữa trong vườn cảnh sắc thanh lịch tao nhã, Thu Thủy phi thường vừa lòng.




      "Thu di nương, Bát thiếu phu nhân mời người qua chuyến."




      Thu Thủy vừa thay quần áo, trở về phòng biết được Vi Ngưng Tử được đón về, nàng ta còn tưởng rằng Vi Ngưng Tử có thể nán lại ở Uy Vũ Tướng Quân phủ thời gian nữa, nghĩ tới nhanh như thế trở lại.




      Mình chân trước vừa vào nhà, nàng ta chân sau cho người đến mời, chỉ sợ là đợi ngày, trong lòng vừa đố kỵ vừa hận rồi, Thu Thủy mặt lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, nhớ tới Cảnh Hựu Thần xế chiều hôm nay đối với mình đủ loại ôn nhu triền miên, nếu như Vi Ngưng Tử muốn mắng mình, mình cũng ngại đả kích nàng ta chút.




      Đến viện của Vi Ngưng Tử, Thu Thủy lại có như ý muốn mà trông thấy dáng vẻ tức giận, đôi mắt như phun lửa của Vi Ngưng Tử, ngược lại chỉ thấy nàng ta mặc cả bộ đồ màu đỏ, đế giày vải bồi, chiếc váy mặt ngựa màu đỏ tươi thêu lá sen và bích liên, mặt tươi cười đoan chính lại ônhòa.




      Này cùng với người động tay động chân đánh mình ở khách sạn như hai người khác nhau, trở nên trầm ổn như thế, Thu Thủy thầm đắc ý, xem ra Vi Ngưng Tử cũng biết nàng ta ở trước mặt Cảnh Hựu Thần được sủng ái, nên dám kiêu ngạo rồi.




      Thu Thủy liền lên phía trước, hành lễ với Vi Ngưng Tử, "Tì thiếp gặp qua phu nhân."




      Vi Ngưng Tử thấy hai bên má nàng ta hồng nhuận, hai mắt long lanh, thoạt nhìn hôm nay chơi có vẻ vô cùng vui vẻ, cái cằm vươn cao kia hiển nhiên là có đem chính thất là mình đặt vào mắt, răng ngứa đến muốn cắn người, nghĩ tới mình lại thất thế đến nỗi bị ả thiếp thất khi dễ, bất quá tuy trong lòng khó thở, Vi Ngưng Tử cũng có biểu ra ngoài, nàng vừa trở về, thể lại làm ra chuyện để cho Lý lão thái quân bắt lỗi, bàn tay bên trong tay áo siết chặt, ở mặt ngoài vẫn tươi cười thân thiện, "Đứng lên ."




      "Tạ phu nhân." Thu thủy có thành ý mà đứng lên, rất lớn mật mà nhìn thẳng Vi Ngưng Tử, thấy mặt nàng ta còn có màu xanh tím, khóe miệng lộ ra vài phần tươi cười đắc ý.




      Vi Ngưng Tử làm như nhìn thấy khiêu khích kia, chỉ trưng ra vẻ mặt đại nghĩa : "Ngươi sau khi vào cửa, ta có việc phải trở về nhà mẹ đẻ, chưa kịp uống trà ngươi kính, điều này cũng coi như cho qua, nghe nhà ngươi trước kia là ở trấn của Dương Châu, ít quy củ ngươi có thể hiểu, nhưng nay ngươi vào Vĩnh nghị Hầu phủ, đại biểu chính là thể diện của Hầu phủ, có chút quy củ vẫn là phải lập. Thiếp thất mỗi ngày phải tới trước mặt chủ mẫu hầu hạ, chủ mẫu ăn cơm ngươi đứng bên cạnh phục vụ, chủ mẫu uống trà ngươi bưng trà rót nước, chủ mẫu chuyện ngươi nghe, những điều này, chắc là tỷ tỷ ngươi cũng biết, mấy ngày hôm trước trì hoãn thôi, từ giờ trở , ngươi liền ngay bây giờ ở đây bắt đầu hầu hạ ."




      Nghe xong lời nàng ta vừa , Thu Thủy ảo não cực kỳ, chính thất và thiếp thất của nhà giàu khác biệt rất lớn, Vi Ngưng Tử vừa rồi biểu như vậy, cũng phải là tâm rộng lượng, mà là thay đổi biện pháp chèn ép nàng ta.




      Nhưng tỷ tỷ có qua, trước khi nàng ta đứng vững ở đây nên để người khác bắt được lỗi lầm.




      Vì thế, Thu Thủy nhịn xuống bụng oán hận, đối với Vi Ngưng Tử đáp: "Vâng, phu nhân."




      Câu trả lời này cũng làm cho Vi Ngưng Tử có chút bất ngờ, nàng ta còn tưởng rằng Thu Thủy vừa nghe những lời này, nhất định phản biện lại, thiếp thất đến trước mặt chính thất thực quy củ, đây là điều hiển nhiên, bắt buộc phải làm, dù náo loạn đến thế nào, Vi Ngưng Tử cũng chiếm lợi thế, nghĩ tới Thu Thủy thế nhưng đáp ứng, bất quá Vi Ngưng Tử nào có phải là người đơn giản, nếu Thu Thủy đáp ứng rồi, nàng ta vừa vặn có thể danh chính ngôn thuận mà chỉnh ả.




      "Tốt, quả nhiên là người hiểu chuyện." Vi Ngưng Tử cười, quay đầu phân phó Phấn Lam: "Bưng bữa tối lên."

      Bé Bi, Minhang, Huỳnh Thượng Hỷ6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :