1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mèo uro

      Mèo uro New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      0
      Lâu quá editor ơiiii

    2. Diệp Linh

      Diệp Linh New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      2
      Editor ơi đừng drop cuốn này đc k :< Cuốn này hay như vậy mà :-((((
      pixuri2009Phương Lăng thích bài này.

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      Chương 103. Nửa đêm kinh hồn
      Edit: anhsaobang
      Beta: Ishtar



      "Ừ, mấy vấn đề này đối với Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử cũng khó, thứ duy nhất bọn họ muốn, chính là làm thế nào để mua được thứ có thể chiếm diện tích nhiều nhất." Ngự Phượng Đàn lấy xuống vấn đề.


      mặt viết —— hỏi hiểu bỏ qua. Chỉ loại sâu.


      Ngự Phượng Đàn thản nhiên cười, "Ve sầu.*"


      *Nguyên văn:


      不问明白不罢休. ‘Bất vấn minh bạch bất bãi hưu - Tri liễu’ (đây là câu hỏi chơi chữ)



      Nhân viên thống kê bên cạnh gật đầu, "Công tử trả lời đúng rồi."



      Hai người lại tiếp tục hướng về phía trước, mà tổ của Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử, cũng với tốc độ khác nhau lắm vượt qua các vòng, Vân Khanh biết Ngự Phượng Đàn đoán mấy vấn đề này mấy khó khăn, vì thế đặt tâm tư vào vấn đề chính.


      Hạng nhất lấy được 100 lượng bạc, hạng Nhì là 100 đồng tiền, Hạng ba được 50 đồng tiền.


      Tuy rằng là căn cứ vào xếp hạng mà phát tiền thưởng, kỳ khác biệt căn bản là lớn, hơn nữa số tiền quá ít, đối với các công tử tiểu thư luôn đầy đủ cẩm y ngọc thực mà , ngay cả uống chén trà cũng đủ.


      Cho nên, đây hẳn là có huyền cơ ở bên trong, thứ có thể chiếm diện tích nhiều nhất, có thể chỉ cần hao phí chút bạc là lấy được, đài chủ còn ra khác nhau giữ ba thứ hạng, ắt hẳn là dùng để che mắt bọn họ.


      Vân Khanh theo bước chân của Ngự Phượng Đàn về phía trước, khóe mắt quan sát hai tổ đối diện, mắt thấy bọn họ bắt đầu tiến tới với tốc độ nhanh hơn, hẳn là đều nghĩ kỹ đáp án rồi.


      Bầu trời đêm xanh thẳm, những ngôi sao lấp lánh toả sáng, chung quanh đoàn người tấp nập, truyền đến đủ loại tiếng cười, cuộc thi diễn ra đài, trong khí vui sướng xung quanh có vẻ phá lệ im lặng.


      Rất nhanh, Ngũ hoàng tử và An Tuyết Oánh đáp xong câu hỏi cuối cùng, cùng lúc đó, Tứ hoàng tử cũng trả lời chính xác đáp án của câu hỏi cuối cùng, còn lại hai người Vân Khanh và Ngự Phượng Đàn, bọn họ là đội cuối cùng về đích, đến chỗ đài chủ lĩnh 50 tiền đồng.


      "Được rồi, tại các vị có thể tới đường cái phía Đông bên này mua đồ, nhớ kỹ, nhất định phải là thương phẩm đường Đông, trong thời gian hai nén hương phải trở về đài, nếu vượt qua thời gian vậy coi như đội đó thua."


      Trong tay An Ngọc Oánh cầm trăm đồng tiền, nàng ta chỉ cảm thấy cực kỳ vô vị, trăm đồng tiền có thể mua được cái gì chứ, cho dù là nha hoàn bên người của nàng ta khi nghe đến số tiền này, chỉ sợ cũng thèm ngó, lại nhìn về phía Vân Khanh cầm 50 đồng tiền cùng Ngự Phượng Đàn thấp giọng chuyện với nhau, trong bụng sớm giận dữ, lập tức nhìn Vân Khanh, khóe miệng lãnh đạm cười khinh thường, "50 đồng tiền, cũng biết có thể mua được cái gì nữa, Thẩm tiểu thư cần phải tính toán tốt nha, miễn cho thua đến mất mặt."


      Tứ hoàng tử nghe An Ngọc Oánh , khẽ cau mày, nhưng mở miệng ngăn trở, muốn nhìn xem Vân Khanh khi nghe An Ngọc Oánh khiêu khích, có thể tiết lộ chút kế hoạch mua đồ của nàng hay .


      Vân Khanh lại hoàn toàn có phản ứng, nàng ngẩng đầu nhìn An Tuyết Oánh với đôi mắt ghen tỵ trắng trợn, phủi phủi đám bụi vô hình ống tay áo, cười nhạt : "An tiểu thư chẳng qua cũng chỉ cầm trăm đồng tiền, cớ gì lại cười ta chứ, nếu có bãn lãnh, bằng nghĩ xem ngươi nên làm thế nào để giúp Tứ hoàng tử mua được món đồ thích hợp, thắng được trận đấu này ."


      Vừa nghe nhắc tới Tứ hoàng tử, thân mình An Ngọc Oánh thoáng cứng đờ, cùng hợp tác với mình thế nhưng lại là vị đường huynh băng sơn khiến người người khiếp sợ, ở trước mặt , nàng ta luôn vô thức cảm thấy sợ hãi, cam lòng tức giận trừng mắt nhìn Vân Khanh, ngậm miệng thèm tiếp.



      "Tứ hoàng tử, thời gian hai nén hương, dài cũng dài, nếu bạn đồng hành của ngài còn muốn tiếp tục ôn chuyện, bằng hẹn dịp khác được , Ngũ hoàng tử chọn lựa đồ trước rồi kìa, ta đây muốn bại bởi đâu." Ngự Phượng Đàn cười nhạt, mắt phượng sáng rỡ như ánh sao, khiến các vị tiểu thư chung quanh vây xem trong lòng rung động mãnh liệt, chỉ có thể cảm thán nhân gian vì sao lại có nam nhân tuấn mỹ như thế.


      Tứ hoàng tử nhìn sang Ngự Phượng Đàn, liền nghĩ đến những họat động gần đây của tựa hồ luôn hữu ý vô tình ngáng đường mình, cho nên Ngự Phượng Đàn vừa mở miệng chuyện, vốn chuẩn bị kỹ càng, lúc này nghe có ý định bại bởi Ngũ hoàng tử, ám chỉ là do An Ngọc Oánh khiêu khích, khiến thắng được Ngũ hoàng tử, cố ý để cho đồng đội kéo dài thời gian. Câu từ trào phúng như thế làm cho Tứ hoàng tử sắc mặt vốn lạnh lùng nhất thời càng thêm trầm, đôi mắt lợi hại mang theo nguy hiểm, khó chịu mở miệng : "Cho dù tại bắt đầu, đối với Bản hoàng tử mà , thời gian như vậy cũng đủ rồi."


      "Tứ hoàng tử là tự tin, vậy ngài cứ từ từ bắt đầu, ta cùng Thẩm tiểu thư phải mua đồ rồi." Đôi mắt hẹp dài của Ngự Phượng Đàn hơi hơi nheo lại, lộ ra chút bất đắc dĩ, tựa hồ cảm thấy cùng Tứ hoàng tử chuyện quá lãng phí thời gian.


      Vân Khanh nghe Ngự Phượng Đàn chuyện, có loại cảm giác thực bất đắc dĩ, lần nào cũng đều chọc cho người ta tức giận, còn bản thân lại giả vờ vô tội mà thối lui, coi như cái gì cũng liên quan đến .


      Tứ hoàng tử sắc mặt khẽ biến, ánh mắt cũng dừng lại người Vân Khanh, đôi môi thâm hơi mấp máy, lời lạnh lùng nhưng cũng thực ràng từ yết hầu truyền ra, "Ngọn đèn kia, ta tặng cho ngươi."


      Đôi mắt của cực đen, như là tinh hoa của bóng đêm sâu thẳm, mơ hồ truyền ra loại bá đạo cùng quyết đoán, tựa hồ chấp nhận được người khác cự tuyệt lời của .


      Loại tính cách vô cùng tự tin này, chỉ có dòng dõi hoàng gia hậu duệ quý tộc mới có thể bồi dưỡng ra.


      Ngự Phượng Đàn khi nghe thấy Tứ hoàng tử thế, nét cười trong mắt nhiễm tia hàn băng, nụ cười môi càng thêm sắc bén, cả người tản mát ra loại khí tức cực kỳ tà ám, so với khí chất bá đạo của long tử trời sinh của Tứ hoàng tử cũng thua kém.


      vừa muốn mở miệng thay Vân Khanh cự tuyệt, lại nghe Vân Khanh cất lời, "Ý tốt của Tứ hoàng tử Vân Khanh xin nhận, chỉ là ngọn đèn này, Vân Khanh nhất định tự mình đoạt được."


      Thanh mềm mại bình thản như nước, trừ bỏ cự tuyệt, còn có loại khiêu chiến, nàng cần Tứ hoàng tử đưa cho nàng, bởi vì chính nàng có thể đoạt đến.


      Cặp mắt phượng như kết tinh của nhật nguyệt tỏa ra ánh sáng rực rỡ như lưu ly, đẹp đến rung động lòng người, giọng trầm lãnh của Tứ hoàng tử cũng lạnh lẽo như đôi mắt của , mang theo cỗ rét lạnh, lọt vào trong tai Vân Khanh, "Hãy chờ xem đây là đưa, hay là đoạt."


      Từ người tỏa ra khí tức băng hàn mãnh liệt, có thể cảm giác ra trong lòng Tứ hoàng tử tức giận, trong lòng càng tức giận, chứng tỏ đối với thái độ của nữ tử này cực kỳ để ý.


      "Vậy nên kéo dài thời gian nữa rồi." Bên môi Vân Khanh nở nụ cười như hoa nở rộ, môi hồng như phấn, khuôn mặt như ngọc, thuần khiết vô cùng, nàng lập tức xoay người, xuống đài.


      Ngự Phượng Đàn thản nhiên cười, nhìn vẻ mặt băng hàn của Tứ hoàng tử, cất bước theo bóng hình như ánh trăng bồng bềnh phía trước.


      Ba người chuyện với nhau, ai để ý sắc mặt của An Ngọc Oánh khó coi đến cỡ nào, nàng ta và Tứ hoàng tử cùng tổ, là vì muốn đánh bại Vân Khanh, ai ngờ Tứ hoàng tử lại , ngọn đèn kia dù đoạt được cũng đưa cho Thẩm Vân Khanh, vậy nàng ta sao? Đôi mắt của nàng ta sắc bén như thanh kiếm tẩm độc, hận thể hóa thành vạn tiễn bắn thẳng đến Vân Khanh.


      Ngự Phượng Đàn ở phía sau Vân Khanh, nhắm mắt theo đuôi theo nàng, thấy nàng như nhắm sẵn mục tiêu cứ về hướng, mỉm cười hỏi: "Nàng nghĩ ra muốn mua cái gì rồi sao?"


      "Ừm." Dòng người rất nhiều, Vân Khanh ở trong đám người, cũng có dấu hiệu bị người khác xô đẩy đến hướng khác, nàng biết thân hình mang theo mùi đàn hường nhàn nhạt sau lưng kia luôn ngăn cản dòng người va chạm với nàng, để nàng có thể thoải mái tới.


      Nàng mỉm cười, biết như thế nào, trong lòng lại có cảm giác yên bình, trở nên thực mềm mại, ngay tại ngã tư đường náo nhiệt, giờ phút này thoạt nhìn cũng có chút bất đồng so với vừa rồi.


      "Nàng nghĩ tới cái này?" Ngự Phượng Đàn ngẩng đầu nhìn Vân Khanh dừng lại trước cửa tiệm, trong đôi mắt có chút ngạc nhiên, cái đó và thứ nghĩ tuy có khác nhau như tác dụng lại giống nhau đến kì diệu, nhưng mà thứ Vân Khanh chọn hiển nhiên càng hoàn mỹ, thong dong mở miệng: "Bất kể bọn họ mua cái gì, khẳng định cũng chiếm được nhiều diện tích như chúng ta."


      "Ngài cứ tự tin như vậy?" Vân Khanh đưa tiền cho chủ quán, tiếp nhận món đồ, nhoẻn miệng cười, lập tức quay đầu nhìn Ngự Phượng Đàn hỏi.


      "Bởi vì ta có lòng tin với nàng." Đôi mắt vô cùng ôn nhu, trong ánh sáng ngọc cứ như là cành liễu lướt qua mặt hồ. Vân Khanh chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên, thoáng kích động thu hồi tầm mắt, giọng : "Đợi lát nữa trở về đài rồi sau, thứ mà Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử nghĩ đến tất nhiên cũng bình thường."


      Ngữ điệu của nàng so với bình thường và nhanh hơn chút, nếu vào tai người khác rất nhanh bị bỏ qua, nhưng mà Ngự Phượng Đàn đứng cách nàng rất gần, ngay cả cái chớp mắt vừa rồi, luồng sáng rung động chợt lóe lên trong đôi mắt phượng xinh đẹp kia cũng thoát khỏi tầm mắt của , khóe môi hơi cong lên, đuôi mắt khóe mắt đều là ý cười, xem ra, cố gắng của cũng phải có thành quả.


      Hai người trước sau về phía trước, Ngự Phượng Đàn nhìn cây trâm cài mái tóc đen như mây của nàng, hạt châu hình giọt nước phía theo cước bộ của Vân Khanh mà nhàng lắc lư, từng đợt lại từng đợt, cứ như trái tim của theo chuyển động của nàng mà nảy lên.


      Ánh mắt của dừng chiếc cổ cúi xuống của nàng, ngoại sam mỏng ngày hè làm lộ ra cái cổ mảnh khảnh, trắng trắng, mềm mềm, còn mang theo chút hồng nhạt, ràng và tinh tế, lại có loại kiên định chịu khuất phục.


      Ánh mắt của Ngự Phượng Đàn cứ nhìn như vậy, lời theo ở phía sau, bên cạnh hai người bỗng có đôi tình nhân che miệng vui cười lướt qua, hai tay cùng đan chặt vào nhau, mặt nam tử là vui vẻ khó tả.


      nhéo nhéo ngón tay, nhìn bàn tay buông thỏng của Vân Khanh, hơi hơi cuộn lại, giống như muốn nắm tay, nhưng chính giữa lại lộ lỗ hổng, như chờ người nắm vào dắt .



      mỉm cười, ngón tay thon dài vươn lên phía trước, muốn nắm bàn tay bé kia.


      Lúc này ánh sáng hơi tối, nơi này rất ít người, Vân Khanh nhớ lại giây phút khi khuôn mặt vừa rồi chợt đỏ như bị phỏng kia của mình, nàng mím môi, cúi đầu trầm tư, đây là lần thứ mấy khi nhìn đến Ngự Phượng Đàn nàng lại có phản ứng như vậy rồi chứ?


      Ánh đèn lồng từ sau lưng chiếu tới, khiến chiếc bóng của nam tử chiếu nghiêng lại đây, cùng cái bóng của nàng như được đặt song song cùng chỗ, vô thức cảm thấy có chút ngọt ngào.


      Bỗng nhiên thấy bộ phận của cái bóng kia giật giật, sau đó duỗi về phía trước, Vân Khanh đầu tiên là sửng sốt, khi tiếp tục nhìn thấy bóng dáng kia là hướng về bóng bàn tay của mình, nàng lập tức hiểu được ý tứ của .



      Trong lòng nàng cũng có chút khẩn trương, có chút kích động, còn có chút chờ mong, nhưng có chán ghét, cánh tay nàng cứng ngắc cố tình muốn đung đưa nữa, nhìn bóng dáng càng ngày càng gần, tim đập cũng càng lúc càng nhanh. . . . . .


      "Vân Khanh." An Tuyết Oánh và Ngũ hoàng tử sóng vai tới, bắt gặp sắc mặt của nàng và Ngự Phượng Đàn, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao Cẩn Vương thế tử thoạt nhìn có chút tức giận vậy.


      Còn Vân Khanh mặt như bị phỏng, hai gò má bao phủ bởi rặng mây đỏ, An Tuyết Oánh vươn bàn tay bé, sờ lên trán Vân Khanh, lại dùng tay kia thử độ ấm trán mình, nhíu mi : "Ngươi có phải bị nhiễm lạnh ? Nhiệt độ có chút cao a."


      Hai má Vân Khanh vốn hồng hồng, nay còn đỏ hơn, ho chút, mới ổn định được tâm tình, nghiêm mặt : "Nào có, đại khái là vừa rồi quá nhiều người, chen lấn có chút nóng, đúng rồi, thời gian cũng còn sớm, hai người chọn xong đồ chưa?"

      Bé Bi, Minhang, tieudao14724 others thích bài này.

    4. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      :yoyo55::yoyo55::yoyo55::ex10::ex10:
      Ishtar thích bài này.

    5. lovenovel

      lovenovel Well-Known Member

      Bài viết:
      343
      Được thích:
      309
      sau thời gian nàng trở lại :yoyo55::yoyo55::yoyo55:
      khổ a đàn quá lâu lâu ms đk nắm tay người đẹp bị phá
      IshtarChris_Luu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :