1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Phương Lăng

      Phương Lăng Well-Known Member

      Bài viết:
      339
      Được thích:
      458
      Hun rồi hun rồi! Chúc mừng bạn Đàn bước đầu chinh phục đc giai nhân :ex10::ex10::ex10:

    2. Mshalloween90

      Mshalloween90 Member

      Bài viết:
      43
      Được thích:
      38
      Cuối cùng .... cuối cùng cũng có nụ hôn định tình rồi, hix hix ... :yoyo44:

    3. Mèo uro

      Mèo uro New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      0
      :) hóng chap ms. Hay quá

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      Chương 104.2

      Vân Khanh ý thức được lúc này bản thân nàng đẹp, chỉ có Ngự Phượng Đàn nhìn thấy, tia kiều mị từ đôi mắt diễm lệ thoát ra, nơi khóe mắt vô vàn phong tình khó lên lời, có thể khiến cho tất cả nam nhân đều lâm vào điên cuồng.




      Trong đôi mắt Ngự Phượng Đàn chứa điên cuồng cùng bá đạo của nam nhân, nữ tử trước mắt này là của , Vân Khanh là của .




      Vì thế động tác của Ngự Phượng Đàn càng ngày càng dồn dập, loại dục vọng muốn thiên hạ bé và yếu ớt yểu điệu trong lòng này, cẩn thận từng chút , từng ngụm từng ngụm nuốt vào bụng, thưởng thức mùi vị chỉ thuộc về nàng, mỗi chỗ, mỗi tấc cũng muốn buông tha, cứ như vậy mà nghiền nát, biến thành món ăn xinh đẹp nhất, ngọt ngào nhất và cũng là duy nhất của .




      Bàn tay bắt lấy hai tay nàng sớm buông ra, đôi bàn tay mang theo hơi nóng của nam tính trượt khỏi bờ vai nàng, từ đầu vai mảnh khảnh mượt mà hướng xuống bao phủ bờ eo mảnh khảnh kia. . . . . .




      Ánh trăng mông lung, đất trời rộng lớn tiếng động.




      Toàn bộ trời đất dường như chăm chút duy trì cho thân mật của cặp tình nhân này, cho đến khi có vài giọng bất ngờ xuất giữa khung trời đêm yên tĩnh.




      "Nhị công chúa, chúng ta vào trong thôi."




      Thanh quen thuộc truyền đến, Vân Khanh từ trong mộng cảnh lập tức bừng tỉnh, sau đó tay đẩy nam tử ra, phượng mâu mở lớn thăm dò xung quanh.




      Ngự Phượng Đàn đắm chìm trong ngọt ngào đột nhiên bị đẩy ra, biểu tình mặt lập tức cứng ngắc, nhưng tiếp theo đó liền vội vàng xoay người, trong lòng tràn đầy buồn bực cùng ảo não.




      Vân Khanh nhìn cái, nhìn thân hình hơi cong cong của cùng với nét xấu hổ mới vừa rồi xuất khuôn mặt kia, nàng phi thường ràng lúc này vì sao lại xoay người sang chỗ khác, tuy rằng kiếp này nàng chưa đến mười lăm tuổi, nhưng mà kiếp trước từng là phụ nhân, làm sao có thể biến hóa của nam tử kia chứ.




      "Ngươi dẫn ta tới nơi này làm cái gì?"




      Trong lúc hai người tạm thời im lặng vì xấu hổ, lại có giọng nữ truyền ra, Ngự Phượng Đàn nghiến răng nghiến lợi kiềm nén biến hóa của thân thể, đoán rằng Vân Khanh nhất định biết vì sao làm vậy, muốn để cho nàng hiểu lầm, cho là mình hôn nàng xong muốn phụ trách, vừa quay đầu liền trông thấy Vân Khanh khôi phục đôi mắt bình tĩnh nhìn , ngón tay như búp hành dựng thẳng đặt trước đôi môi đỏ mọng vì bị hôn, làm tư thế im lặng.




      —— Nhị công chúa cùng Cảnh Hựu Thần ở trong này.




      Ánh mắt Ngự Phượng Đàn dừng lại môi nàng, nghĩ đến hai giọng vừa vang lên, sắc mặt trở nên nghiêm trang lại, vểnh tai nghe tiếng bước chân phía dưới vào phòng trong, ngoắc ngoắc tay với Vân Khanh, sau đó hai người rón ra rón rén dựa sát vào nóc nhà, Ngự Phượng Đàn cẩn thận gỡ ra mảnh ngói, đầu kéo sát lại nhìn tình huống bên dưới.




      Trong phòng, Nhị công chúa thân váy dài màu bạc lấp lánh phát sáng vừa bước vào trong phòng, mà Cảnh Hựu Thần cũng là thân trường bào lam sắc tươi mới, ra dáng người cao lớn, cả người có vẻ rất là tuấn lãng.




      Lúc này, trong đôi mắt Cảnh Hựu Thần tràn ngập ôn nhu, như cành liễu đắm chìm trong hơi thở đầy sức sống của gió xuân, triền miên đa tình vô cùng, nhìn Nhị công chúa, : "Hôm nay là ngày hội Thất Tịch, ta muốn cùng công chúa cùng nhau trải qua đêm đặc biệt này."




      Nhị công chúa vốn rất vui khi vào gian phòng đủ cao quý, đủ xa hoa như vậy, nhưng khi nàng ta nhìn thấy đôi mắt kia của Cảnh Hựu Thần bao nhiêu khó chịu cũng bị thu về, đáy mắt mang theo lưu luyến si mê, trái tim trong lồng nhảy bùm bùm ngừng, lại mang theo chút rụt rè : "Ngươi cần trở về bồi Vi Ngưng Tử, còn có cái ả Thu Thủy kia sao?"




      Lời này tràn ngập đố kị rành rành, sau khi Cảnh Hựu Thần nghe được, đáy mắt đều là ý cười, mấy ngày nay, ngừng tạo cơ hội vô tình gặp được Nhị công chúa, mỗi lần ở trước mặt Nhị công chúa đều biểu ra ôn nhu còn có khí phách của nam tử hán, đem Nhị công chúa vốn mang tâm tình ái mộ nay biến thành hoàn toàn vì mà rơi vào tay giặc.




      khẽ thở dài cái, trong giọng hàm chứa phiền muộn và buồn bã nên lời, ngẩng đầu lên nhìn phương xa, ưu thương : "Công chúa đừng nữa, hai người trong viện ta người cũng biết là như thế nào cưới hỏi, như thế nào nâng về, chỉ trách do vận khí ta tốt, bị người cài bẫy, lại rơi vào đường cùng phải cưới người mà mình thích, nay có thể gặp được nữ tử trong lòng, mỗi lần gặp nàng, trong lòng ta vừa vui vẻ, lại khổ sở, nàng cao quý, xinh đẹp, đặc biệt như vậy hoàn toàn đánh cắp trái tim của ta, thế nhưng ta câu cũng thể bày tỏ cùng nàng, bởi vì ta có cách nào tặng cho nàng những thứ tốt nhất."




      Nhị công chúa nhìn vẻ mặt của , tuấn nhan tràn ngập rối rắm cùng giọng vô tận ưu thương kia khiến cho trái tim nàng ta cũng nhuốm chút ưu sầu, nếu lúc này nàng ta còn nghe ra ý tứ trong lời của Cảnh Hựu Thần mới là lạ đấy.




      Nữ tử cao quý, xinh đẹp, đặc biệt lại luôn cùng Cảnh Hựu Thần tiếp xúc phải nàng ta là ai đây.




      Khó trách, khó trách mỗi lần Cảnh Hựu Thần nhìn mình nàng ta cảm giác, cảm thấy trong đôi mắt kia tràn đầy tâm nhưng muốn lại thôi, nàng ta bị những lời của làm cảm động, yết hầu hơi di chuyển, tiếng sắc nhọn hơi trầm xuống, nhìn Cảnh Hựu Thần, cổ vũ : "Ngươi nếu thích nàng, vậy hãy cho nàng biết, ngươi nếu , làm sao biết được mình còn có cơ hội hay chứ?"




      Cảnh Hựu Thần nhìn đôi mắt hơi ngấn lệ của Nhị công chúa, đáy mắt thoáng chốc xẹt qua tia đắc ý, là quá dễ lừa, môi mở rồi lại khép, tựa hồ sắp ra, lại xoay người mạnh thở dài, "Ta được, thân phận nàng cao quý như vậy làm sao có thể gả cho ta được chứ."




      Nhị công chúa luôn chờ đợi thổ lộ, lúc này lại thấy xoay người, vừa tức lại đau lòng, đung đưa chân : "Chàng thích ta, tại sao trực tiếp với ta, có vấn đề gì chứ, chẳng lẽ lấy thân phận của ta còn giải quyết được sao?"




      Vân Khanh và Ngự Phượng Đàn nhìn nhau cái, Nhị công chúa này cũng nóng nảy mà.




      "Công chúa, ra công chúa sớm biết." Cảnh Hựu Thần nghe được lời của Nhị công chúa liền xoay đầu lại, trong mắt là kinh hỉ cùng kích động, ngay cả tay cũng biết nên đặt nơi nào, "Nhưng mà nàng là công chúa, ta như thế nào. . . .."




      "Chàng mỗi lần nhìn thấy ta đều có biểu tình như vậy, ta làm sao có thể biết, nhưng lại nghĩ tới tình cảm của chàng đối với ta sâu đậm đến như thế." Nhị công chúa thực cảm động gật đầu, ra Cảnh Hựu Thần cũng sớm mình, chính là ngại vì thân phận mà thể thổ lộ với mình.




      "Công chúa, nàng. . . . . . Ta vốn nghĩ che giấu bí mật này cả đời, cứ thầm như vậy ái mộ nàng là được rồi, dưới đáy lòng ta lúc nào cũng chúc phúc cho nàng, nghĩ tới sớm bị nàng phát , như thế cũng tốt, nàng biết tất cả, ta đây cũng thể tiếp tục cùng nàng gặp mặt như vậy, tối nay, là đêmThất Tịch, coi như là dấu chấm hết cho mối tương tư thầm kính sâu đậm này của ta ." Cảnh Hựu Thần lắc đầu, hai tay nắm chặt thành quyền quay đầu ra ngoài.




      Nhị công chúa lập tức xông lên ôm thắt lưng của , ngăn cản thân hình cùng cước bộ muốn ra ngoài của , khuôn mặt dán lưng , hô: "Chàng đừng ."




      " được, nàng là Công chúa cao cao tại thượng, ta chỉ giữa chức quan , trong nhà cũng có thê tử, cho dù ta và nàng ái mộ nhau, Hoàng Hậu và Tứ hoàng tử cũng cho phép nàng cùng ta ở chung chỗ, chúng ta là có tương lai." Khóe miệng Cảnh Hựu Thần mang theo nụ cười nhợt nhạt, ngón tay muốn kéo cánh tay của Nhị công chúa ra khỏi người .




      Nhị công chúa làm sao chịu, kêu lên: " , , ta có biện pháp, chúng ta có thể ở cùng nhau, nhất định có thể. . . . . ."




      Cảnh Hựu Thần khóe miệng xẹt qua chút ý cười khi thực được tâm kế, xoay người lại, mặt đều là kinh ngạc, thấp giọng hỏi: "Công chúa cần an ủi ta, đây là có khả năng!"




      "Ta có thể!" Nhị công chúa phi thường tin tưởng gật đầu, "Ta có biện pháp làm cho mẫu hậu và Tứ đệ thể nào cự tuyệt chúng ta."




      Nàng xong, vung tay, bảo cung nữ tùy thân ra ngoài mua rượu vào đây, sau đó với cung nữ: "Các ngươi ra bên ngoài, cho phép của ta được vào đây."




      "Công chúa, Hoàng Hậu nương nương lệnh cho chúng nô tỳ theo ngài, tấc cũng rời." Cung nữ có chút do dự.




      " mau! Nếu Bổn cung sai người lôi các ngươi ra ngoài đánh chết!" Nhị công chúa trừng mắt, vẻ mặt mất hứng mà giáo huấn.




      Tính cách của Nhị công chúa, cung nữ đương nhiên ràng, lúc này liền hoảng sợ, cho dù trở về bị Hoàng Hậu đánh chết cũng tốt hơn tại trực tiếp bị đánh chết, chết sớm bằng chết trễ chút, hiểu được đạo lý này, các nàng vội vàng lui xuống canh giữ bên ngoài phòng.




      Phòng trong chỉ còn lại hai người bọn họ, Cảnh Hựu Thần nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt kia, đáy lòng vui sướng nở rộ như pháo hoa, nhưng mặt lại mang theo chút hiểu, hỏi: "Công chúa, nàng có biện pháp nào, Hoàng Hậu và Tứ hoàng tử phải là người dễ mềm lòng!"




      " có việc gì, chàng chỉ cần cho ta biết, chàng thích Vi Ngưng Tử và Thu Thủy sao?" Xem ra Nhị công chúa nghe qua chuyện của Vi Ngưng Tử và Thu Thủy rồi, Vi Ngưng Tử còn đỡ, ả ta là do ở trong hoàng cung xảy ra chuyện gièm pha như vậy mới thể che giấu mà cưới về, nhưng Thu Thủy, nàng ta lại nghe là bởi vì Cảnh Hựu Thần thực thích ả kia, mới khẩn cấp cưới vào cửa, khi đó vẫn còn trong kì tân hôn nữa chứ.




      Nhìn ánh mắt hồ nghi của Nhị công chúa, Cảnh Hựu Thần bước lên trước từng bước, nắm lấy tay của Nhị công chúa, đưa tình, "Nhị công chúa, nếu ta tâm thích nàng ta, ta làm sao có thể cưới nàng ta làm thiếp, chân chính thích nữ tử, chỉ có thể thú nàng làm thê tử của ta, chính vì như thế, ta mới dám thổ lộ tâm ý của mình với nàng."




      Tay nóng bỏng cầm tay Nhị công chúa, Nhị công chúa nhìn đôi mắt si tình của , sớm tin lời của , khóe mắt luôn dõi theo , gật đầu : "Chàng sao ta cũng tin, nhưng mà từ nay về sau chàng chỉ có thể đối tốt với mình ta."




      "Nếu nàng là thê tử của ta, ta đây cái gì cũng sao, các nàng ở trong mắt ta làm sao có thể tốt bằng phần mười của nàng chứ." Lời này của Cảnh Hựu Thần xác thực phải là giả, thân phận của Vi Ngưng Tử và Thu Thủy làm sao có thể cao quý như Nhị công chúa chứ, nàng ta vậy mà là con ruột của Hoàng Hậu nha.




      Giọng mềm ngọt ngay tại bên tai, Nhị công chúa làm sao còn chưa yên tâm được, nội tâm vui vẻ , trong thời gian này, những cố gắng của Cảnh Hựu Thần khiến nàng ta sớm khẳng định rằng thích mình, bằng làm sao có thể lần nào cũng xảo ngộ gặp được mình, nàng ta kéo tay Cảnh Hựu Thần đến trước bàn, bưng lên ly rượu, "Nào, chúng ta uống rượu ."




      Cảnh Hựu Thần liếc mắt nhìn ly rượu kia cái, trong lòng sớm biết, nghĩ tới vị Nhị công chúa này lại to gan như thế, vì muốn gả cho , lại thầm chủ động nguyện ý cùng phát sinh quan hệ, cũng tốt, như thế, đến lúc đó Hoàng Hậu cùng Tứ hoàng tử cũng có lý do gì có thể cự tuyệt rồi.




      Vì thế ra vẻ như biết, bưng chén rượu lên cùng Nhị công chúa bắt đầu cạn ly.




      Mùi rượu thuần liệt, hoa thơm vì người.




      Sau vài ly rượu, Nhị công chúa liền có chút choáng váng đầu, thân mình nàng ta mềm nhũng, nâng ly với Cảnh Hựu Thần, "Ta nhất định cùng chàng ở cùng chỗ." xong, cả người mềm nhũng ngã xuống, Cảnh Hựu Thần lập tức bước lên trước từng bước rồi ngả xuống bên cạnh nàng ta, ở bên tai nàng ta giọng : "Nhị công chúa. . . . . . Nhị công chúa. . . . . ."




      Hơi thở của xẹt qua lỗ tai Nhị công chúa, cái loại cảm giác tê dại này, làm cho Nhị công chúa cả người run rẩy, nàng ta quay đầu qua, vừa khóe chạm phải môi của Cảnh Hựu Thần.




      Đáy mắt chỉ có khuôn mặt tuấn lãng của , đôi mắt thâm tình, cơ thể sau động tác này liền mềm hóa thành bãi xuân thủy, cánh tay nắm chặt Cảnh Hựu Thần, đẩy ngã ra đất.




      "Chàng có được ta, Mẫu hậu có cách nào cự tuyệt rồi. . . . . ." Nhị công chúa sau khi đẩy ngã Cảnh Hựu Thần, liền ngồi ở người , hai tay có mục đích sờ lung tung người , dùng sức xé rách quần áo của , động tác vừa vội lại mãnh liệt, khiến Cảnh Hựu Thần đều ngẩn ngơ, nếu phải biết trước, còn tưởng rằng Nhị công chúa là cao thủ tình trường, làm sao có thể vội vã như vậy mà cởi quần áo của chứ.




      Bất quá rất thích động tác này, buông thả như vậy cũng lại cũng là loại lạc thú, cho đến khi Nhị công chúa cắn vào lồng ngực của phát, hô to tiếng, thế này mới phen trở mình đem Nhị công chúa đặt ở dưới thân. . . . . .




      Ngay tại lúc này, trong đáy lòng Cảnh Hựu Thần vô cùng vui sướng, Nhị công chúa cùng phát sinh quan hệ, cho dù Hoàng Hậu thích cũng được nữa.




      Đến lúc đó cho dù là Cảnh Trầm Uyên hay là Lê Phò mã, cũng như những người muốn tranh đấu với , những người luôn giễu cợt , khiến cho toàn bộ phải đẹp mặt.




      Cuộc đời của Cảnh Hựu Thần tuyệt đối thể suy tàn xuống dốc như thế.




      Ngự Phượng Đàn từ khi nhìn thấy Nhị công chúa đẩy ngã Cảnh Hựu Thần, trong lòng thầm nghĩ, rất chủ động nha, còn biết ra Nhị đường tỷ lại là người có tình cảm mãnh liệt như vậy, mặt cảm thán, mặt nhanh tay che mắt của Vân Khanh, sau khi đậy mái ngói lại xong, ôm nàng từ nóc nhà nhảy đến ngõ yên tĩnh.




      "Cảnh Hựu Thần như nàng , câu dẫn Nhị công chúa rồi." Ngự Phượng Đàn cười yếu ớt, nghiêng đầu nhìn Vân Khanh, ánh mắt như có như dừng lại môi đỏ mọng của nàng, mâu quang hơi hơi trầm xuống.




      "Loại người như ta, vì thăng quan, vì quyền thế, cái gì đều nguyện ý làm, lúc này bị buộc vào đường cùng, đương nhiên bỏ qua Nhị công chúa, cơ hội như vậy." Vân Khanh mỉm cười, trong lời cũng có chút cảm xúc, khóe mắt ngẫu nhiên tản ra tia mỉa mai.




      Mới vừa rồi Cảnh Hựu Thần thể trong những kĩ năng độc đáo của , giống như đoạn phim chiếu lại, Cảnh Hựu Thần lúc trước cũng dựa vào công phu mồm mép này mà lừa nàng, tuy rằng nàng cảm thấy Nhị công chúa là người đáng để người khác đồng cảm, nếu chính nàng ta làm ra loại tình này, Vân Khanh chẳng qua chỉ khiến Cảnh Hựu Thần cứu Nhị công chúa, cũng có dụng ý gì khác. Lúc trước Vân Khanh bị Cảnh Hựu Thần lừa, dù như thế nào, cũng có to gan như vậy chủ động cùng nam tử phát sinh quan hệ.




      Mà đối với Cảnh Hựu Thần, Vân Khanh càng thấy khinh bỉ, người nam nhân này, đê tiện đến nỗi khiến người khác khinh thường nhìn .




      Nhưng mà lời này lọt vào trong tai Ngự Phượng Đàn, khiến cho khóe miệng hơi trầm xuống, hẹp mâu kéo lên, tay kéo Vân Khanh vào trong lòng, vào lúc nàng kịp phản ứng liền khóa chặt cánh tay lại.




      Ngõ rất dài, ánh trăng chiếu nghiêng xuống bị hai bên mái hiên che mất ít, bởi vậy gian rất tĩnh lặng, cảnh vật nhìn được ràng lắm, nhưng khi Vân Khanh bị ôm như vậy vẫn thực khẩn trương, biết tại sao lại bất ngờ hành động như vậy.




      Ngự Phượng Đàn ôm sát Vân Khanh, hai tròng mắt nhìn mặt nàng, tựa hồ như thế nào cũng xem đủ, trong tiếng trầm ấm mang theo thấp thỏm, đôi mắt hẹp dài phản chiếu lại ánh trăng, "Nàng hình như rất hiểu Cảnh Hựu Thần?"




      Vân Khanh bắt đầu cả kinh, vốn tưởng rằng là vì chuyện gì, lúc này nghe được câu hỏi của , phượng mâu khẽ động, ngẩng đầu nhìn , " biết đối thủ của mình, làm sao đánh bại chứ?!"




      Câu trả lời như vậy ràng muốn lấy lòng Ngự Phượng Đàn, khóe miệng của cong lên vao, ôm Vân Khanh ở trán nàng hôn cái, trong thanh lại mang theo tia yên tâm, "Vân Khanh, ta vừa rồi rất sợ."




      Lồng ngực của thực rộng lớn, Vân Khanh như bị nhốt trong vách tường có thể co dãn, tuy rằng đôi tay siết hơi chặt, nhưng mà thực an toàn, nàng chăm chăm nhìn bức tường đỏ phía trước, hỏi: "Sợ cái gì?"




      "Rất sợ nàng , những chuyện vừa rồi xảy ra nóc nhà là tính, rất sợ nàng , đây chẳng qua là nàng nhất thời ý loạn tình mê, rất sợ nàng, để cho ta lại tiếp cận nàng." Giọng của Ngự Phượng Đàn vang lên ở bên tai, có chút lười biếng, lại giống như khúc nhạc động lòng người, hơi thở ấm áp phất qua lỗ tai tinh xảo, Vân Khanh tựa đầu ở người cọ cọ, đưa tay ôm thắt lưng gầy gò của , cách lớp hoa bào tuyết sắc, cảm thụ nhiệt độ từ thân thể truyền đến, như có thể thấm vào trong lòng nàng.




      ra cũng yên tâm, ra nam tử cũng sợ nữ tử để chính mình ở trong lòng.




      Vân Khanh thản nhiên cười, trong đôi mắt đều là ngọt ngào và ấm áp, giọng tràn ngập tiếng cười, "Đứa ngốc."




      Nàng cũng từng sợ hãi, sợ rằng sau khi bước ra bước này, lại bước vào con đường cũ, nhưng đó là khi chưa bước ra, khi nàng bước ra bước này nàng lại hối hận.




      Tiền đồ cẩm tú cũng thể tự động xuất trước mặt mình, cuộc đời của nàng, nếu mỗi thứ đều phải tự mình tranh thủ, như vậy cũng thêm vào trong đó .




      "Ừ, ta là đứa ngốc, là đứa ngốc của mình nàng." Ngự Phượng Đàn lấy tay kéo những lọn tóc phân tán của nàng nhàng ra sau đầu, giọng : "Nếu đêm nay là giấc mộng đẹp, vậy cứ để cho giấc mộng này tồn tại vĩnh viễn cần tỉnh."




      Vân Khanh cong môi cười, ngón tay lại ở bên hông nhéo cái, "Có phải là nằm mơ hay ?"




      Ngự Phượng Đàn mím môi hút khí, cau mày mếu máo, thấp giọng lên án : "Nha nha, Khanh Khanh, nàng đây là mưu sát chồng a!"




      Vân Khanh làm sao có thể biết lực tay của mình, người trước mặt này chính là giả bộ, nàng xem thường liếc Ngự Phượng Đàn, khẽ cười : "Nhiều nhất cũng chỉ là mưu sát thế tử thôi, nào có thể là chồng ta a!"




      Phượng mâu thâm thúy nhếch lên nhìn , đôi mắt long lanh quyến rũ như mang theo vô hạn phong tình, khiến Ngự Phượng Đàn tâm loạn, như trừng phạt mà càng siết chặt cánh tay, cảnh cáo : "Ta, Ngự Phượng Đàn là phu quân của Thẩm Vân Khanh, phu quân đời này của nàng chỉ có thể là ta, hiểu chưa?"




      Vân Khanh buồn cười nhìn , tuyên ngôn vừa trẻ con lại tràn ngập bá đạo này, hiểu tại sao lại khiến cho trái tim nàng như được ngâm trong mật đường, tùy thời cũng có thể chìm vào trong biển tình ngọt ngào này.




      Sợ nàng tin lời của mình, Ngự Phượng Đàn liền theo sát : "Chờ nàng cập kê, ta lập tức hướng bệ hạ thỉnh chỉ, cưới nàng làm vợ." Ngự Phượng Đàn là Cẩn Vương thế tử, hôn của , những người khác thể làm chủ được, chỉ có vài nhân vật lớn trong cung mới có thể mở miệng.




      Khuôn mặt tuyệt lệ của Ngự Phượng Đàn mang theo ý cười kinh diễm, chăm chú nhìn Vân Khanh, kiên định như vậy mà chờ câu trả lời của nàng, dưới ánh nhìn của khuôn mặt tuyệt sắc thiên hạ này, mặt Vân Khanh lại được tô thêm tầng phấn hồng, ôn nhu gật đầu.




      Ngự Phượng Đàn nhìn hai má đỏ ửng do xấu hổ của nàng, trong ngõ ánh sáng heo hắt này, nàng liền giống như ngọn đèn chiếu sáng rỡ phương trong lòng của . Trong hẹp mâu tà mị như tiêm nhiễm khí trời, khuôn mặt như ngọc cũng nổi lên ý cười ngọt ngào, bàn tay to nắm chặt bàn tay bé của nàng sóng vai trong ngõ , xúc cảm mềm mại trong lòng bàn tay cho biết, hôm nay hết thảy đều là .




      nhìn ánh sáng ở đầu ngõ, giống như là ánh sáng khi cùng bước với Vân Khanh trong tương lai, mỗi bước đều làm hưng phấn thôi, chờ mong ngừng.




      Vân Khanh cúi đầu, nhìn đôi giày thêu nơi chân của mình cùng đôi chân mang giày thêu Vân long của nam tử bên cạnh cùng nhau từng bước tiến về phía trước, phượng mâu như muốn đem hình ảnh này khắc sâu trong lòng.




      Nàng quay đầu nhìn thoáng qua căn nhà có Cảnh Hựu Thần cùng Nhị công chúa ở phía sau, thanh nhàng, phượng mâu lạnh lùng như nước: "Chàng , ngày mai Cảnh Hựu Thần khi nhìn thấy bản tấu chương kia, có thể hối hận về hành động hôm nay hay ?"




      "Nếu hôm nay làm ra chuyện như vậy, cũng có hối hận ngày mai, chỉ mong có thể thừa nhận được điều này." Ngự Phượng Đàn môi đỏ như son gợi lên độ cong châm chọc, trong mắt hẹp chứa tia thâm trầm, Cảnh Hựu Thần còn bận rộn hoàn thành kế hoạch "quan đồ" của ta, ha ha, biết ngày mai ta có thể chịu được kích trí mạng kia . . . . . .


    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      Chương 105. Thế Tử thượng tấu
      Edit: anhsaobang

      Beta: Ishtar




      Mùng tám tháng bảy, ngày hôm nay, Cảnh Hựu Thần rời giường sớm, mặc triều phục, chải tóc cao, cả người tràn ngập tinh thần phấn chấn lâu xuất , ngay cả hạ nhân trong Vĩnh Nghị Hầu phủ cũng cảm thấy có chút kỳ quái, trời rốt cuộc rớt xuống cái bánh thịt gì mà có thể khiến Bát thiếu gia vui thành như vậy, so với lúc làm tân lang còn muốn đắc ý hơn.




      Cảnh Hựu Thần khóe miệng cong lên rất cao, cố gắng khắc chế đắc ý của mình, tránh cho những người khác cảm thấy quá mức, dưới sắc trời còn xám xịt, những bức tường trong cung đỏ son kia tựa hồ reo hò chúc mừng .




      Đêm qua sau khi cùng Nhị công chúa phen vân vũ, Nhị công chúa ghé vào lồng ngực của , nhu tình mật ngữ , ngày hôm nay vừa hồi cung xin Hoàng Hậu tứ hôn, tuy rằng Hoàng Hậu sau khi nghe chuyện này có chút tức giận, nhưng thế nào cũng tha thứ cho nữ nhi thân sinh của mình, đến lúc đó có thể cưới được công chúa, làm Phò mã gia, lòng nghi ngờ củaTứ hoàng tử đối với cũng theo đó mà biến mất, lại giống như trước đây lần nữa tin dùng , như vậy tiền đồ của chẳng phải là tuyệt thể tả sao.




      "Cảnh Lang Trung, hình như tinh thần của ngươi hôm nay tệ a!"




      Cảnh Hựu Thần ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt tuyệt tú như vẽ kia, Ngự Phượng Đàn chào hỏi , Cẩn Vương thế tử này ngày thường rất ít giao tiếp với , nay lại chủ động bắt chuyện với mình, quay đầu nhìn sắc trời dần sáng, chỉ cảm thấy cuộc đời của quả nhiên sắp sửa trở mình, cũng rụt rè mà chắp tay đáp lại Ngự Phượng Đàn: "Thế tử tinh thần thoạt nhìn cũng tệ."




      Ngự Phượng Đàn nhìn Cảnh Hựu Thần, ý cười nơi khóe miệng càng sâu xa, đương nhiên rất tệ a, đêm qua cùng Khanh Khanh đính ước rồi nha.




      đến giờ lâm triều, văn võ bá quan dựa theo quan phẩm, phân biệt đứng vào hai hàng, đứng ở phía trước là siêu phẩm Công Tước quý tộc, người cầm đầu là phụ thân của Hoàng Hậu đương thời, Tiết quốc công.




      Minh Đế sau khi ngồi xuống, tuyên bố kết quả những công vụ xử lý xong hôm qua, đồng thời nghe chúng thần bẩm báo việc sát thủ tập kích tại đêm Thất Tịch hôm qua.




      Kinh Triệu Duẫn vừa thăng chức bước ra khỏi hàng : "Bẩm Bệ hạ, bọn thích khách đêm qua, theo điều tra tổng cộng có 42 người, đương trường tử vong 20 người, chạy trốn 11 người, bắt được 11 người."




      Minh Đế trong tay cầm tấu chương được niêm phong bằng lụa vàng, đôi mắt thâm thúy đảo qua nội dung bên , nâng lên mí mắt hỏi: "Vậy kết quả thẩm vấn sao?"




      Kinh Triệu Duẫn vừa thăng chức hướng về phía Hình Bộ Thượng Thư Lã Song Mộc liếc mắt cái, Lã Song Mộc cúi đầu nghĩ nghĩ, cũng đứng ra gập người bẩm báo với Minh Đế: "Khởi bẩm bệ hạ, lần này trong đêm Thất Tịch xuất đám Hắc y nhân võ công cao cường, sớm có chuẩn bị mà đến, sau khi bị binh sĩ bắt được, đường áp giải vào đại lao Hình bộ chúng cắn vỡ túi độc giấu trong răng tự sát."




      "Đây là đáp án của các ngươi dành cho Trẫm?" Minh Đế hai tròng mắt đảo qua lại giữa mặt Hình Bộ Thượng Thư và Kinh Triệu Phủ, ngữ khí thoáng lãnh đạm hỏi.




      Chuyện đêm qua, trong triều người biết, hôm nay trước khi lâm triều sớm chuẩn bị để thảo luận về vấn đề này, lúc này lại nghe được Hình Bộ Thượng Thư toàn bộ Hắc y nhân bị bắt được đều uống thuốc độc tự sát, biểu tình mặt so với vừa rồi đặc sắc hơn nhiều.




      Sau khi Hắc y nhân xuất tại đường Đông, ám vệ xuất rất nhanh, mà Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử bọn họ đều hết sức ra tay tương viện, cho nên người tử vong nhưng người bị thương tuyệt đối ít.




      Nhưng những điều này lại phải là quan trọng nhất, quan trọng là kinh thành là nơi dưới chân Thiên Tử, những hắc y nhân này thế nhưng dám quang minh chính đại như vậy mà xuất , đại khai sát giới náo loạn hồi sau đó liền biến mất.




      Hành động này chả khác nào khiêu khích uy quyền của đế vương, cho nên Minh Đế mới hỏi như thế.




      Hình Bộ Thượng Thư cùng Kinh Triệu Phủ hai người trong lòng sớm chuẩn bị kỹ càng, lúc này bị Minh Đế ép hỏi, liền nhìn nhau liếc mắt cái, Hình Bộ Thượng Thư cúi đầu trả lời: "Bệ hạ, tuy rằng Hắc y nhân sớm có chuẩn bị, uống thuốc độc tự sát, nhưng vi thần vẫn có thể phát , đêm qua những hắc y nhân này đến thập phần kỳ quái."




      "Kỳ quái? Lữ đại nhân, Hắc y nhân như thế nào kỳ quái?" Cấm quân thống lĩnh thượng triều, vừa nghe Hình Bộ Thượng Thư , liền mở miệng hỏi, tuy rằng Hình bộ chưa từng thẩm vấn ra nguồn gốc của Hắc y nhân, nhưng thân là Ngự Lâm quân của Kinh thành, chuyện ngày hôm qua xác thực bọn họ cũng có trách nhiệm, trị an của kinh thành toàn bộ đều do bọn họ quản lý, nhiều Hắc y nhân như vậy đột nhiên xuất , điều này có phần lỗi do việc tuần tra của họ có sơ hở, cho nên mở miệng hỏi trước để tỏ vẻ mình cũng quan tâm vụ án này.




      Hình Bộ Thượng Thư Lã Song Mộc sau khi nghe hỏi, tiếp: "Căn cứ vào tình huống hôm qua Kinh vệ quân cùng Hắc y nhân giao thủ mà , những hắc y nhân này thân thủ đều thuộc hàng thượng đẳng, đường Đông hôm qua do là đêm Thất tịch nên khắp nơi đều đông nghịt người, Hắc y nhân thế nhưng lại tập trung tấn công vào người cụ thể nào mà hợp lại đánh chém, đả thương nhiều người, mà giết chết ai, loại hành vi này nếu bọn họ là cố ý đến ám sát cũng có chút đúng."




      "Theo ý của Lữ đại nhân, những Hắc y nhân nhân kia khuấy đảo tạo ra vở kịch này đến tột cùng là vì cái gì, nhiều người bị thương như vậy, cơ hồ mạng táng dưới đao, chẳng lẽ chỉ là màn náo loạn ?" Tiết quốc công đứng tại vị trí hàng đầu cười lạnh vài tiếng, đôi mắt nhìn Hình Bộ Thượng Thư đều là hàn ý, An Ngọc Oánh đêm qua bị thương, thân chật vật ông nghe thấy, ngoại tôn nữ mình thích nhất bị thương đến như vậy, ông làm sao có thể dễ dàng bỏ qua.




      Hình Bộ Thượng Thư cũng bị khí thế của Tiết quốc công dọa sợ, nhìn Tiết quốc công : "Tiết quốc công có thể để cho hạ quan bẩm báo xong hết được ."




      Sau đó vẫn như cũ nhanh chậm báo cáo Minh Đế những chuyện tra được, "Còn nữa, vi thần lại cho người ta cẩn thận tra xét thi thể của Hắc y nhân, xiêm y người bọn họ là vải dệt bình thường lưu thông cả nước, mà binh khí trong tay cũng xuất phát từ những tiệm rèn bình thường, cũng có chỗ đặc thù, cho nên, thần cảm thấy, lần ám sát này, mục đích chỉ là muốn đem chú ý của chúng ta dời chỗ khác."




      Minh Đế sau khi nghe Hình Bộ Thượng Thư xong, ngón tay gõ gõ tấu chương, trong đôi mắt bình tĩnh có chút cảm xúc, làm người ta biết giờ phút này đến tột cùng ông nghĩ cái gì, hơi trầm ngâmmột hồi, Minh Đế cầm tấu chương trong tay để lại ngự án trước mặt, ánh mắt đảo qua các thần tử đứng ở đại điện, "Các khanh đối với kiện này có ý kiến như thế nào?"




      Thấy tình hình như vậy, những thần tử dưới điện đem tầm mắt hướng về những người khác đảo vòng, tất cả đều trầm mặc, mà đôi mắt Ngự Phượng Đàn hàm chứa ý cười nhìn lướt qua những người ở chỗ này, lại nhìn Tam hoàng tử đứng đối diện mình, Tứ hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử, ý cười trong đáy mắt càng tỏ ra nồng đậm.




      Tam hoàng tử vẫn cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng ngẩng đầu lên, ngược lại nhìn Hình Bộ Thượng Thư hỏi: "Nếu bọn Hắc y nhân này là vì muốn đánh lạc hướng của chúng ta, vậy mục đích của bọn chúng rốt cuộc là cái gì?" Chuyện mà có mục đích ai làm, nhưng lại để cho nhiều Hắc y nhân như vậy xuất , mà tạo ra uy hiếp thực tế nào.




      "Tam hoàng tử, việc này Hình bộ còn điều tra, cụ thể . . . . . ."




      "Điều tra, điều tra cái gì, Hình bộ các ngươi như thế nào, ngay cả tuần tra kinh thành cũng làm người ta cảm thấy bất an, may mắn Bản hoàng tử là người có thê thất, nếu hôm qua đến đường Đông chẳng phải cũng bị những Hắc y nhân kia tập kích." Tam hoàng tử mang mặt thái độ cao cao tại thượng, ngắt lời Hình Bộ Thượng Thư, trong lời toàn là những chỉ trích vô cùng sắc bén.




      , tuy rằng hôm qua ai bị thương, nhưng những khuê trung thiên kim, công tử được nuông chiều đều bị dọa chân nhuyễn đến ngất xỉu, bị chém trúng mấy đao cũng phải có, sau khi trở về khóc đến mệt, phát sốt cũng có ít, các đại thần trong lòng cũng sợ hãi, dù Hắc y nhân đến tột cùng có giết người hay , nhưng trong lòng bọn họ cũng cảm thấy thập phần nguy hiểm, liền giống như Tam hoàng tử , trị an như vậy, ai có thể yên tâm chứ, lo sợ đường phố bất cứ lúc nào cũng có người cầm đao xông ra.




      Nhưng mà lời này cũng có người thích nghe, thống lĩnh Cấm Vệ quân là người đầu tiên đứng ra, đôi mắt to như chuông đồng gắt gao nhìn thẳng Tam hoàng tử, hô: "Điện hạ lời này là hoài nghi năng lực của kinh vệ binh chăng?"




      Tam hoàng tử hừ tiếng, "Thống Lĩnh Đại Nhân, phải Bản hoàng tử đối với trị an kinh thành tín nhiệm, mà ngươi phải biết rằng, dưới chân Thiên Tử tụ hội đều là hậu duệ của thế gia quý tộc, vạn nhất có ngày phụ hoàng lên phố du tuần, nếu lại phát sinh chuyện như vậy, an nguy của phụ hoàng do ai phụ trách?"




      Đây chính là đem an nguy của Minh Đế ra làm cái cớ, thống lĩnh Cấm Vệ quân cao giọng : "Vi thần đảm nhiệm chức thống lĩnh Cấm Vệ quân này cũng năm năm, trong thời gian đó cũng xảy ra chuyện gì lớn, kiện Hắc y nhân đêm qua, vi thần xác thực có điểm thất trách, nhưng tuyệt như lời điện hạ, kinh vệ binh vẫn đều cần cù siêng năng."




      "Trong ngày thường vô tự nhiên có việc gì, nhưng vừa xảy ra chuyện các ngươi liền khống chế xong đấy thôi!" Tam hoàng tử lạnh giọng trách mắng, "Đến lúc đó nếu xảy ra chuyện gì, các ngươi dù có chết cũng thể tạ tội được!"




      Thống lĩnh Cấm vệ quân là võ quan, mồm miệng vốn lanh lợi, bình thường là người câu cũng , từ lúc nãy năng có chút lộn xộn, lúc này lại bị Tam hoàng tử chỉ trích như thế, chỉ có thể hừ hừ để trả lời.




      Tam hoàng tử đem biểu tình của bỏ vào trong mắt, quay đầu đối với Minh Đế : "Phụ hoàng, chưa đến việc Hình bộ còn chưa tra ra lai lịch của Hắc y nhân, nay còn có bộ phận Hắc y nhân đào thoát, nếu bọn chúng lại ngóc đầu trở lại, vậy chuyện tương tự phát sinh hay cũng khó có thể đoán trước, nhi thần khẩn cầu Phụ Hoàng thay Thống lĩnh Cấm Vệ, để bảo vệ kinh thành bình an."




      Tam hoàng tử sau khi xong, An Thuận Hầu cũng tán thành, "Việc đêm qua xác thực đối với trị an của dân chúng Thiên Việt phát sinh hiềm nghi, xin hãy bệ hạ hãy suy nghĩ kĩ."




      Lần lượt lại có quan viên đứng ra tán thành, ủng hộ ý kiến của Tam hoàng tử.




      Ngự Phượng Đàn nhìn màn triều, chu môi cười yếu ớt, trong mắt thầm lóe ra hào quang.




      Thống lĩnh Cấm Vệ quân là chức võ quan có hậu thuẫn, dầu muối vào, ở kinh thành có danh là Thiết Diện Diêm Vương, từ trước vốn cấm lại vào ban đêm, nhưng cao phủ kinh thành đều biết lệnh cấm lại chẳng qua là nhằm vào dân chúng bình thường, chân chính thế gia hậu duệ làm sao để việc này vào mắt, chỉ cần náo loạn quá đáng, ngay cả Minh Đế cũng là mở con mắt nhắm con mắt.




      Nhưng khác, có khi tự mình còn mang binh tuần, nếu tra được quan gia hậu duệ cũng dễ dàng bỏ qua, nhất quyết muốn dựa theo luật pháp mà xử trí, cho nên làm cho rất nhiều người cảm thấy đau đầu. Cho nên tại chức vài năm, dù là quan viên phe nào cũng đều đắc tội, hơn nữa bởi vì tính tình quá cứng rắn, làm cho Cấm Vệ quân mấy năm này, trong trong ngoài ngoài đều có chút lợi lộc, tấu chương các phía đệ lên cũng ít nhưng Minh Đế vẫn áp chế giải quyết.




      Mà tối hôm qua vừa xảy ra chuyện, bây giờ trải qua phen nghị luận nảy lửa này, ngược lại dần lộ ra chân tướng, có người trình diễn vở Hắc y nhân ám kích, ở ngoài mặt nhìn như là bị tập kích, kỳ mục đích thực là muốn lấy cớ để thay chức thống lĩnh Cấm Vệ quân này.




      Làm quan kỳ kỹ thuật sống, làm cho Hoàng đế thích là điều bắt buộc, nhưng mà quan hệ cùng thần tử đôi khi cũng rất trọng yếu, Minh Đế mặc dù cảm thấy cũng tệ lắm, nhưng lúc này cũng thể lo lắng mà suy xét chút.




      Mà nguyên nhân quan viên các phe cố chấp ủng hộ ý kiến này bởi vì thống lĩnh Cấm Vệ quân nắm giữ an nguy của Thiên Việt thành, nếu có thể đem đương nhiệm thống lĩnh Cấm Vệ quân kéo xuống và thêm vào người của chính mình, tuyệt đối là chuyện thể tốt hơn.




      Minh Đế đương nhiên cũng nghĩ đến chuyện này, chẳng qua mặt ông hề tỏ vẻ gì, mà lại cực kỳ bình tĩnh xem xét từng biểu tình mặt các đại thần trong điện, trong mắt mang theo ý vị sâu xa, đáy mắt nhưng lại có nhiều điểm trầm, "Trong chuyện này, thống lĩnh cấm vệ quân xác thực có chỗ thất trách, giáng xuống làm Vệ trưởng Đông môn vệ." Ông xong, quay đầu nhìn Lại Bộ Thượng Thư, "Lại Bộ đem danh sách quan viên thích hợp cho chức vụ này trình cho Trẫm bản."




      Vốn nghe được Minh Đế câu phía trước, ít người đều rục rịch, tính trực tiếp tiến lên đề cử ứng viên, mà sau khi Minh Đế hết câu, đáy lòng có ý nghĩ khác, xem ra hôm nay Minh Đế muốn nghe ai thích hợp chức vị này rồi.




      Tiếp theo các quan viên khác tiến lên trình tấu những đại khác, Minh Đế sau khi thương nghị xong, Ngụy Ninh liền hỏi có còn việc muốn bẩm báo hay .




      Ngự Phượng Đàn mặc thế tử phục màu tím, bước ra khỏi đội ngũ, hướng về phía Minh Đế cất cao giọng: "Thần có việc muốn tấu."




      vừa mở miệng chuyện, liền nghênh đón tầm mắt của mọi người, Ngự Phượng Đàn tuy rằng thân mang quan vị mỗi ngày vào triều, nhưng rất hiếm khi mở miệng, trừ phi Minh Đế ngẫu nhiên hỏi ý kiến của , hoặc là có chuyện khiến đặc biệt hứng thú mới có thể được vài câu, hiếm khi được nhìn thấy còn chủ động có việc muốn thượng tấu, cho nên chúng thần trong đại điện đều yên tĩnh nghe đến tột cùng muốn gì.




      Mà Minh Đế cũng bắt đầu thấy tò mò như quần thần, đứa cháu này của , cơ bản là tham dự vào những việc này, lần này thượng tấu biết là tình gì đây?




      "Có ghi tấu chương ?" Thấy vốn chưa từng phát biểu ngôn luận, Minh Đế còn cố ý hỏi Ngự Phượng Đàn có tấu chương trình lên hay .




      "Có." Ngự Phượng Đàn từ trong cổ tay áo rút ra bản tấu chương, đưa cho nội thị, nộp cho Minh Đế.




      Minh Đế tiếp nhận tấu chương, mở ra, tầm mắt ở nội dung bên xem lần, thời gian tầm mắt dừng lại bản tấu càng khá dài, sắc mặt của ông cũng càng ngày càng kém, mà Ngụy Ninh đứng ở phía sau Minh Đế, tầm mắt vài lần bay đến nội dung bên tấu chương, sắc mặt cũng thoáng biến đổi, rất nhanh vội vàng thu hồi tầm mắt của mình.




      "Phượng Đàn, ngươi đem những gì ngươi ghi trong bản tấu khẩu thuật lần cho Trẫm." Minh Đế quăng tấu chương "bốp" tiếng lên ngự án, thanh nhưng ở trong đại điện lại phá lệ ràng.




      Các đại thần hai mặt nhìn nhau, biết bên trong bản tấu chương này rốt cuộc đề cập chuyện gì, mà khiến Minh Đế sau khi xem xong cũng cho nội thị đọc, lại muốn Ngự Phượng Đàn tự thuật lần, bản tấu chương này bên trong rốt cuộc viết là cái gì?


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :