1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hangbaobinh

      Hangbaobinh New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      9
      Truyện rất hay. Bạn cố gắng lên!!!!!
      Huyềnpluss thích bài này.

    2. truth205

      truth205 New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      17
      Tiếp bạn.....:yoyo69:
      Huyềnpluss thích bài này.

    3. Huyềnpluss

      Huyềnpluss Well-Known Member

      Bài viết:
      129
      Được thích:
      308
      @Ishtar Bạn chỉnh cỡ chữ lớn hơn chút, khoảng cách giữa các dòng ngắn lại là ok :yoyo52:

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

      Chương 114. Uổng mạng dưới đao


      Hai mẹ con thêm mấy câu, sau đó Vân Khanh trởvề viện của mình, lúc ngang qua tòa núi giả bỗng nhiên thân ảnh ra, di chuyển nhanh như gió, im hơi lặng tiếng theo chân nàng vào sân.


      Vân Khanh vào sân, trực tiếp vào trong phòng, lúc này đúng là thời gian nhàn nhã nhất trong ngày, bọn nha hoàn tụm năm tụm ba ngồi trong viện, trong tay đánh thắt dây đeo, ăn hạt dưa, thấp giọng cười đùa.


      "Tiểu thư, muốn ngủ trưa lát hay ?" Lưu Thúy thấy Vân Khanh buổi sáng đứng hồi lâu, giữa trưa dùng bữa lại nhiều hơn so với ngày thường, liền đề nghị.


      "Vừa ăn nhiều như vậy, làm sao ngủ được chứ." Vân Khanh cười , tuy rằng khẩu vị tốt, ăn vào ít, nhưng hệ tiêu hóa dù sao cũng thể to thêm, tại nàng có cảm giác bụng no căng.


      "Cũng đúng, ăn rồi ngủ, càng dễ tích thực (khó tiêu)." Lưu Thúy đứng ở bên, gật đầu .


      "Em lấy khuôn và châm tuyến đến đây, ta thêu thêm mấy món đồ, đợi lát nữa lại nghỉ ngơi, em cần ở trong này coi chừng đâu." Vân Khanh phân phó, tại ánh sáng vừa vặn, nắng thu chênh chếch, bên trong phòng ngập ánh nắng, người ăn no, tâm tình cũng tốt, cả người lười biếng tựa vào bên hiên cửa sổ, từng mũi từng mũi bắt tay vào thêu đồ.


      "Khanh khanh." Thanh bất thình lình xuất cũng làm Vân Khanh giật mình, thấy người nọ sương y như tuyết, hoa quang vô song, con rồng màu tím nơi vạt áo tôn lên dáng người và dung mạo vô cùng tuyệt lệ, đôi mắt hẹp dài long lanh như nước, làm cho người ta vừa thấy liền khó mà rời mắt.


      "Tại sao ngài lại ở chỗ này? quay về vương phủ sao?" Vân Khanh nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, thấp giọng hỏi.


      Lưu Thúy quen với xuất của Ngự Phượng Đàn, cho nên sắc mặt chút kinh ngạc, chỉ lặng lẽ lui ra phía sau vài bước, sau đó xoay người ra nội thất, đem gian lưu lại cho hai người, canh giữ ở cửa cho người khác xông vào.


      Nàng vẫn cảm thấy Cẩn Vương thế tử là người rất tốt, đối với tiểu thư cũng tốt vô cùng, nay xem tiểu thư quá bài xích ngài ấy, nội tâm cũng có chút vui mừng.


      "Nàng ở trong này, ta đương nhiên phải ở đây rồi." Thanh hơi khàn của Ngự Phượng Đàn vào buổi trưa ngày thu lại đặc biệt mang theo loại trầm thấp từ tính, đến bên cạnh Vân Khanh, thực tự nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng, tuy rằng kề sát mà ngồi, nhưng khoảng cách cũng khác gì có, Vân Khanh đột nhiên cảm thấy bên cạnh có thêm độ ấm khác xa với mình, mùi đàn hương thanh nhạt thản nhiên vờn trong khí, bầu khí yên tĩnh vừa rồi, nay đột nhiên lại có thêm nhân tố xen vào, nhưng nàng lại cảm thấy rất tốt.


      "Lại thêu cái gì?" Ngự Phượng Đàn nhìn nàng ở bên cạnh, ánh mắt sáng rực như ánh mặt trời, nhưng lại nhu hòa hơn rất nhiều so với ánh nắng kia.


      đến món đồ thêu trong tay, khóe môi Vân Khanh cong, đáy mắt mang theo nồng đậm hạnh phúc, "Mặc ca nhi, Hiên ca nhi đều học tự cầm thìa, mỗi bữa ăn cả người đều vấy bẩn, ta làm cho bọn vài miếng vây cổ xinh đẹp, ngài xem cái của Mặc ca nhi phía ta thêu cho con thỏ trắng , Hiên ca nhi là đóa hoa Ngọc Lan. . . . . ."


      Ngự Phượng Đàn nhìn dáng vẻ nàng chuyện, ánh mắt sáng rỡ thuần khiết, long lanh như nước, trong suốt như hắc thạch vừa bị nước sông cọ rửa qua, khóe miệng cười tự nhiên, độ cong tuy lớn, nhưng vừa nhìn liền biết là nụ cười tâm, lúc nàng cầm hai cái vây cổ dáng vẻ nhu hòa như ngọc, phảng phất như có dòng nước chảy qua trong lòng , cảm thấy thực mềm mại.


      Nhưng khi nghe Vân Khanh đến họa tiết khăn khỏi ngạc nhiên : "Như thế nào người thêu động vật, người thêu đóa hoa, cặp sinh đôi nên mặc giống nhau à?"


      Vân Khanh vươn ngón tay thon dài vuốt ve hình con thỏ trắng chút, "Mặc ca nhi nghịch ngợm, lại thích náo loạn, cho nên ta thêu cho con thỏ, sôi nổi hoạt bát."



      "Hiên nhi ca ngoan ngoãn nghe lời, cho nên nàng liền thêu đóa hoa Ngọc Lan." Ngự Phượng Đàn dùng ngón tay thon dài như ngọc vuốt ve hoa văn vừa phác họa tấm khăn khác, thân mình hướng lên trước hơi tựa vào đầu vai Vân Khanh, giọng : "Lần trước tới gặp, nàng làm đai buộc đầu cho tổ mẫu, ngày hôm nay đến lại thấy nàng vì cặp song sinh làm khăn vây cổ, khi nào Khanh Khanh cũng làm kiện xiêm y cho ta?"


      Mới vừa rồi còn về chuyện của Mặc ca nhi cùng Hiên ca nhi, Ngự Phượng Đàn đột nhiên lại dựa sát vào, Vân Khanh theo bản năng hướng về phía trước tránh , rồi lại theo bản năng cảm thấy như thế quá tốt, cẩn thận bị cây kim còn ghim khăn đâm vào ngón tay, khỏi nhăn mày, rụt tay lại.


      "Đau ?" Ngự Phượng Đàn vốn là muốn nhân cơ hội đòi vật đính ước, ai ngờ lại làm hại Vân Khanh bị kim đâm, nhất thời đau lòng mà cầm tay nàng, nhìn đầu ngón tay chảy ra giọt máu đỏ thẫm, đưa ngón tay mảnh khảnh lên môi, nhàng mút.


      Vân Khanh bị hành động này của khiến nàng nhất thời xấu hổ đến mặt đỏ bừng, thầm mắng Ngự Phượng Đàn tên đáng ghét này.


      Chỉ chảy chút máu mà thôi, cầm khăn lau thìđược rồi, cần phải làm vậy. . . . . . , đúng là người theo quy củ, nhưng mà việc ban ngày ban mặt lại vào trong phòng nàng, cũng phải là hành động quy củ gì, chỉ là tay bị cầm như vậy, lại cảm thấy có chút vô lực, độ ấm nóng bỏng kia từ đầu ngón tay truyền tới, như là bị lửa mạnh cực hạn thiêu đốt.


      Thế nhưng cặp mắt kia lại cứ mang theo nhu tình như muốn dìm chết người, đeo lên vẻ đau lòng ở bên ngoài, làm cho người ta cảm thấy cố ý chiếm tiện nghi mình.


      "Được rồi." Vân Khanh rút tay về, thanh vừa thẹn thùng vừa giận, "Chỉ bị kim đâm mà thôi, cũng quá đau, hồi tốt rồi." Nàng giấu ngón tay dưới tay áo, làm bộ như dọn dẹp khăn vây cổ, tận lực che giấu bối rối của mình.


      Ngự Phượng Đàn làm sao biết nàng đây là thẹn thùng, nhìn nàng ngay cả lỗ tai đều xấu hổ đến đỏ hồng, những sợi tóc gáy tinh tế dưới ánh mặt trời lại đáng như lông tơ của hồ ly, nhất thời nhu tình chịu khống chế cứ muốn tràn ra ngoài, ôn nhu từ phía sau đem Vân Khanh ôm vào trong ngực, "Khanh khanh, nàng giận ta có phải hay ?"


      dừng chút, thấy động tác tay Vân Khanh chậm lại, nhưng vẫn chưa quay đầu, liền tiếp: "Ta biết, chuyện hôm nay của An Ngọc Oánh, đều là bởi vì ta, nếu vì ta, có những nguy hiểm này, hôm nay làm cho Khanh Khanh khó chịu, khó trách nàng thèm để ý tới ta rồi. . . . . ."


      "Việc đó làm sao có thể là lỗi của ngài." Vân Khanh rốt cục quay đầu, hướng Ngự Phượng Đàn liếc mắt cái, trông thấy đuôi mắt xinh đẹp của hơi ý cười, bên trong mâu quang lưu chuyển, mang theo vài phần cười khẽ, liền biết vừa rồi là cố ý lời kia, cố ý chọc nàng phải chuyện với .


      Kỳ nàng làm sao mà giận , Ngự Phượng Đàn mới vừa rồi chuyện lại dán vào cổ của nàng, hơi thở từ mũi phả vào cổ nàng, cỗ hơi nóng khiến cả người nàng cảm thấy như bị thiêu đốt, nên nàng mới quay đầu lại.


      Bất quá lúc này nhìn đến bộ dáng của , trong mắt Vân Khanh xẹt qua tia sáng, nghiêng người đẩy , "Ai ăn dấm chua của ngài chứ, ngài da mặt cũng đủ dày, tự kỷ quá mức rồi."


      Ngự Phượng Đàn nhấc tay, kéo mặt nàng về hướng mình, trong con ngươi khép hờ lộ ra ý cười, trong giọng có chút đứng đắn, "Cái này làm sao có thể là tự kỷ, ràng là có lòng tin, chẳng lẽ Khanh Khanh nàng thích ta?"


      Giọng của nghe thực vui vẻ, nhưng ánh mắt cũng rất nghiêm túc nhìn Vân Khanh, nhìn đến trong lòng nàng bối rối, làm sao dám trực tiếp ra mình thích Ngự Phượng Đàn chứ, lần trước trong đêm Thất Tịch, lại là dưới ánh trăng, đó là nơi lý tưởng để tỏ tình, thế nhưng tại lại là ban ngày mặt trời tỏa sáng, bên ngoài còn nhiều nha hoàn như vậy, Vân Khanh nên lời, chỉ giận liếc mắt cái, liền hạ mí mắt xuống.


      Nàng như vậy, cũng làm cho Ngự Phượng Đàn bắt đầu có chút an lòng, ngày thường ở bên ngoài, Vân Khanh đối xử với và những người khác cơ bản là có gì khác nhau, chỉ có khi ở riêng, còn có chút an lòng, nhưng nàng cũng chưa từng thừa nhận thích qua , nhất thời tiếng trầm ấm thanh cao kia mang theo chút uể oải ủy khuất, ánh sáng trong đôi mắt phai nhạt ít, ngập ngừng : "Ta biết ngay là tối hôm đó nàng là bị ta bức, kỳ nàng cũng tình nguyện....."


      Giọng đáng thương hề hề của làm cho Vân Khanh cảm động, ngược lại khiến Vân Khanh trừng mắt nhìn , "Ngự Phượng Đàn, ngài nghĩ rằng ta là người có thể bị ép hôn môi, bị buộc dắt tay à?!"


      Đôi phượng mâu của nàng mở to, bị lửa giận đốt cháy sáng ngời nhìn Ngự Phượng Đàn, nỗi bất mãn, vô cùng tức giận phản đối lời vừa rồi của Ngự Phượng Đàn, lập tức khiến cảm thấy tim mình như bị chìm trong hũ mật, ôm nàng càng chặt hơn, "Vân Khanh, ta chỉ là cảm thấy quá tốt đẹp, nàng thích ta, ta biết nên như thế nào, đại khái là hôm nay nhìn thấy nàng nở nụ cười với An khối băng kia, lại chuyện với ta, trong lòng ta có chút ê ẩm."


      đem cằm tựa vào đầu vai nàng, thanh thấp, tựa như đứa ôm lấy thứ mình thích nhất, kể lể tiếc thương của mình.



      "Khi đó, ta nắm chắc, tuy rằng ta tự nhủ với bản thân, mặc kệ nàng thích ai, ta đều đoạt nàng về bên mình, nhưng ta vẫn luôn có lòng tin, nay nàng tức giận với ta như vậy, ta liền biết, nàng là chân chính thích ta rồi."


      Vân Khanh vào đêm Thất Tịch cũng nghe như vậy, chẳng qua lại nghĩ tới thế nhưng lại có lòng tin như vậy, đại khái là vì mình biểu quá mức lạnh lùng , nàng trọng sinh kiếp này, mục đích chủ yếu là vì cứu lại người nhà, cho nên những việc nàng làm, cũng đều hướng tới mục đích này, Ngự Phượng Đàn là người đầu tiên tiến vào cuộc sống của nàng, nàng tiếp nhận tâm ý của , cũng có nghĩa nàng đem tập trung chuyển đến người Ngự Phượng Đàn.


      Trong kinh thành lại dễ dàng, mỗi bước , mỗi hướng, đều như lưỡi đao, nên thể xảy ra chút sơ sót nào.


      Nhưng tâm ý của Ngự Phượng Đàn, nàng cũng có thể cảm nhận được, phần nhiệt tình và chân thành này, thể là giả được, chỉ là ngẫu nhiên nàng cảm thấy có chút chân thực, thiếu niên nổi tiếng trong truyền thuyết này vì sao lại muốn dây dưa với nàng, nàng nhàng cười, trở tay ôm eo của , ánh mắt dừng lại cái lư hương rỗng hình tam giác chạm khắc hoa hải đường, "Tinh lực của ta phần lớn đều đặt chuyện khác, có lẽ thoạt nhìn ta đối với ngài cùng người khác khác nhau lắm, nhưng chính là giống nhau."


      Nàng xong, hơi đẩy ra, mặt đối mặt : "Ví dụ như nếu có nam tử khác dám tùy tiện vào phòng ta như vậy, ta cho biết cái gì gọi là giáo huấn!"


      Ngự Phượng Đàn biết Vân Khanh những lời này là muốn dỗ vui vẻ, bất quá cũng có phần chân ở bên trong, ít nhất lúc ban đầu khi vào, Vân Khanh phản cảm, che giấu được ý cười trong mắt, bộc lộ ra tâm tình đặc biệt vui vẻ lúc này, "Nay chuyện của nàng, chính là chuyện của ta, hôm nay Tiết quốc công cùng đám người Tiết thị làm ra chuyện như vậy, nhất định ta khiến cho bọn họ biết, có số người phải dễ dàng chọc vào."



      Ngữ khí của thực bá đạo, thần sắc thực chuyên chú, tuy rằng giọng cực kỳ thoải mái, nhưng ánh sáng lưu chuyển nơi đáy mắt cùng với hàn ý giữa lông mày tỏ cũng phải giỡn, hơn nữa hành vi của cũng thuyết minh tuyệt đối phải suông để lấy lòng nàng mà thôi.


      Nhớ tới hành vi Ngự Phượng Đàn lấy cung bắn ưng hôm nay, đó là phi thường kiên quyết hoàn toàn khiến đứng về phía đối địch với Tứ hoàng tử cùng Tiết quốc công. là Cẩn Vương thế tử, kì thực là con tin của Cẩn Vương ở kinh thành, nhất cử nhất động đều dưới giám thị của Minh Đế, nay ba vị hoàng tử vì đoạt ngôi vị nên ngươi tranh ta đoạt, như cơn lốc ngừng hút nhân tính.


      Với vị trí của Ngự Phượng Đàn nay, hoàn toàn có thể bảo trì trung lập, cho dù là hoàng tử nào kế vị, đều ảnh hưởng đến địa vị của , nhưng bởi vì nàng, cả đời này Ngự Phượng Đàn lại đứng ở đầu trận tuyến đối địch với Tứ hoàng tử.


      Nàng ngước mắt nhìn , trong mắt vẫn là cảm xúc phức tạp, long lanh như nước hồ thu lại mang chút run rẩy, như có viên đá ném vào giữa hồ, khiến mặt nước nổi lên vô vàng gợn sóng.


      Dáng vẻ nâng cằm, môi mọng vươn cao, làm cho Ngự Phượng Đàn kìm lòng đậu liền nâng đầu nàng khẽ hôn cái, hai người gắn bó triền miên, lưỡi ngừng truy đuổi, chỉ cảm thấy so với nụ hôn đêm Thất Tịch còn muốn quấn quýt si mê hơn.


      Vân Khanh cảm thấy khí cũng trở nên cực nóng, từ mặt tới chân cơ hồ đều bị thiêu đốt, cả người mềm nhũn như muốn bốc hơi, trọng tâm cơ thể toàn bộ đều dựa vào vai Ngự Phượng Đàn, trong yết hầu phát ra tiếng ngâm khẽ biết vì cự tuyệt hay là thích thú.


      "Vân Khanh, nàng như có ma lực mà hấp dẫn ta." Ngự Phượng Đàn trong lúc triền miên trong nụ hôn ra lời trong đáy lòng, thanh mềm , ôn nhu, khiến giọng trầm ấm trở nên vô cùng mị hoặc, nhàng di chuyển hai cánh môi mềm mại muốn buông ra.


      Vân Khanh nghe thấy lời của , trong lòng tê dại lại ngọt ngào, chỉ có thể giọng "Ưm", lọt vào tai nam tử lại như lời nguyền. Ngự Phượng Đàn hơi thở dần gấp gáp, mùi đàn hương trong khí càng trở nên đậm đà, bàn tay liền hướng vòng eo tinh tế của Vân Khanh mà tiến quân, ngón tay linh hoạt ở bên hông vuốt ve, động tác kích động mà lại có chút khắc chế, cứ ở chỗ di động.


      Vân Khanh bị cọ ngứa, nhất thời liền nở nụ cười, hô : "Chớ có sờ chỗ kia."


      Ngự Phượng Đàn dùng ngón tay nâng cằm nàng, chỉ cảm thấy cả người nóng rực, toàn thân huyết khí đều hướng xuống phía dưới, lại cảm thấy loại cảm xúc như muốn khiến người phát điên khiến gần như hoàn toàn thể khống chế, bị Vân Khanh cười mắng như vậy, nhất thời ngẩn ngơ chút, mặt lộ ra biểu tình còn chưa được tận hứng, chỉ cảm thấy mình là nam nhân quân tử nhất triều đại này, nhìn nữ tử mình thương nhớ ở trước mặt, lại còn phải liều mạng khắc chế.


      Nhưng hôm nay danh chính ngôn thuận, cũng thể cưỡng cầu. Bất quá, nơi kia bị dồn nén khiến thấy thoải mái, lại luyến tiếc phá vỡ bầu khí tốt đẹp khi ở cùng Vân Khanh, nên chỉ đành phải tìm đề tài để dời lực chú ý, ở trong đầu tìm kiếm đề tài, thở ra hơi hỏi: "Hôm nay thọ yến, tên Tuệ đại sư kia, làm sao nàng biết có vấn đề?"


      Tay buông ra, bên hông Vân Khanh tự nhiên ngứa nữa, nàng hơi chút chỉnh chỉnh thân mình, nghĩ đến cảnh mới vừa rồi của hai ngươi, khẽ ho tiếng, biết tại sao lại đột nhiên chuyển đề tài đến thọ yến, nghe nhắc đến tên Tuệ đại sư kia, trong lòng nàng liền cười thầm, cảm thấy may mắn khi được trọng sinh.


      Tuệ vốn là hòa thượng trong tòa miếu , khi đó có pháp danh gì, bởi vì tiểu miếu kia có danh tiếng, cũng phải ở nơi Linh Sơn Tú Thủy ( phải là nơi danh cảnh đặc biệt) gì, hòa thượng trong miếu cũng được nuôi trắng trẻo mập mạp giống Hộ Quốc Tự trong kinh thành, ngày ăn bữa cũng là chuyện thường xuyên xảy ra, Tuệ kia chính do đói bụng quá mức, vì thế liền trộm xuống núi, khi đó còn là tiểu hòa thượng, trong miếu cũng nghiêm chỉnh, sau khi rời khỏi liền chờ tóc dài, ở nơi thế tục ngây người mấy năm, phát đời này người người đối với Phật phi thường thành kính, hơn nữa cũng hơi tin vào phong thủy vận hành... Lúc này, trong đầu óc linh hoạt của nghĩ, cảm thấy đây là thời cơ, liền trở về trong miếu tiến hành quy y, lần này mới được coi là hòa thượng.


      Tuệ làm chiếc áo cà sa cực kỳ ngăn nắp, lấy pháp danh‘Tuệ ’ ngụ ý sâu xa, khai gian tuổi thêm mười tuổi, tiếp theo liền bắt đầu vân du thiên hạ.



      Mỗi nơi đến, trước tiên thân trước mặt người, mà là đội tóc giả và râu, giả dạng làm dân chúng bình thường, xen lẫn trong tửu quán trà lâu hỏi thăm đại trong thành rành mạch kỹ càng, sau đó lại cố định tìm ra mấy nhà đặc biệt tin tưởng Phật giáo, thăm dò nắm chắc chuyện trong nhà của bọn họ trong lòng bàn tay, sau khi hết thảy chuẩn bị tốt, lại biến thành hòa thượng, tìm tới cửa mấy nhà kia, là muốn hoá duyên, sau đó vào lúc thích hợp, cố ý làm như mới đến, biết người ta cưới tân nương tử mà "Thí chủ trước gia môn Hồng Vân tập kết, ngày gần đây tất có hỷ phát sinh", biết hai nhà đánh nhau, liền "Sát Tinh tới cửa", dựa vào cách này, ở trong nhân gian dần dần có danh tiếng, cho dù ngẫu nhiên có sai, người ta cũng chỉ cho rằng thiên cơ thể lộ, truyền mười, mười truyền trăm, từ trấn đến thành, càng ngày càng nhiều người biết đến vị Tuệ đại sư này.


      Nhà cao cửa rộng thường có nhiều chuyện ác diễn ra, thiếu tranh đấu gay gắt, nhờ danh tiếng ‘Tuệ đại sư’, bọn họ bí mật mời làm ít chuyện tiên đoán, những người này vì che dấu , làm cho lời phán của ‘Tuệ đại sư ’ trở nên chính xác, do đó chỉ làm cho danh tiếng của ở trong dân gian lan truyền, ngay trong danh môn thế gia cũng dần được tôn trọng, liền trở thành đại sư có danh tiếng nhất cả nước, có hai.


      Đương nhiên, khi như vậy, những người khác cũng biết những loại chuyện này, nhưng vào kiếp trước khi Vân Khanh mười chín tuổi, bởi vì xe của nhà từng thỉnh qua ‘Tuệ đại sư’ xảy ra va chạm với xe của nhà khác cũng mời qua , nên khi nhìn thấy vị đại sư này hai bên cũng ngầm hiểu xảy ra chuyện gì, vì muốn vạch trần bộ mặt giả dối của đối phương, mới vạch trần bộ mặt lừa đảo của tên đại sư này.


      Kỳ cũng do vận khí của Tuệ đại sư tận, mỗi lần đều điều tra trước mới ra tay, ai ngờ nhà kia lại có thân thích tới thăm, người thân thích này đến từ địa phương khác, là người từng thỉnh qua ‘Tuệ đại sư’, náo loạn đến cuối cùng bị hai nhà biến thành nơi trút giận, vào đêm nọ được phát bị đánh chết trong ngõ hẻm.



      Kỳ những thứ khác , vị Tuệ này ra là người rất thông minh, đời này hòa thượng nhiều như vậy, hòa thượng có thể đem mánh khoé lừa bịp người khiến ngay cả Đế Vương cũng tin tưởng chỉ có thể đếm được đầu ngón tay.


      Vân Khanh đương nhiên kể hết đầu đuôi cho Ngự Phượng Đàn, nàng muốn bị xem như ma quỷ mà hỏa thiêu, chỉ với Ngự Phượng Đàn rằng ở Dương Châu từng nghe có người nhắc qua, có hòa thượng dùng loại biện pháp này gạt người, "Hơn nữa, Tuệ đại sư kia đến cũng khéo, cho nên ta mới sinh nghi, kết quả, ngài nhìn xem, quả nhiên như ta đoán."


      Vân Khanh mỉm cười, trong mắt như mang theo cười nhạo, lại như là cái gì cũng có.


      Ngự Phượng Đàn nhớ tới tình huống lúc đó, khóe môi nhếch : "Tuệ đại sư dùng Chướng Nhãn pháp điều khiển bút ở sa bàn viết xuống lời quẻ, lại khiến cho Hoàng bá bá tôn kính như thần, nàng nếu để Hoàng thượng biết chân tướng, người đối phó vị đại sư này như thế nào nhỉ!" Lời này mang theo chút ý vị trêu chọc, trong đó còn trộn chút bất kính đối với Minh Đế, nhưng nghe vào tai Vân Khanh, lại có bất cứ hàm xúc gì, trong lòng nàng đối với Minh Đế cũng có bao nhiêu tôn kính.


      "Bệ hạ muốn biết chân tướng, do có người ra chân tướng, mà người biết chân tướng, cũng đều làm chuyện mờ ám, nếu ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân, ai cũng ngu ngốc làm ra loại chuyện này, hơn nữa Tuệ này cũng phải là người chút năng lực, biết tính thiên mệnh là , nhưng khẳng định biết nắm bắt nhân tâm, xuyên qua diện mạo người, ngữ khí, khí chất người mà suy đoán thân phận của họ, tuổi tác cùng với sở thích, nếu cũng thể leo đến địa vị nay."



      Ngự Phượng Đàn đồng ý gật đầu, "Phản ứng hôm nay của chính là minh chứng, biết ở trong tình huống gì cái gì mới tốt, rất thức thời, nếu phải vì ưu điểm thức thời này, cũng thể nhảy đến kinh thành, thậm chí ngay cả Tiết quốc công cũng phải tìm tới ."


      "Danh tiếng lớn, Minh Đế tin tưởng, cả nước cao thấp chỉ có vị cao tăng này danh tiếng thịnh nhất, tinh thông vận mạng, am hiểu giải quẻ, mấy năm nay dưới hun đúc của danh tiếng cũng xác thực có phong phạm đại sư, Phật ngữ cũng có thể được vài câu cao thâm, cho nên mới có thể lừa được nhiều người như vậy." Vân Khanh cũng cười, trong đôi mắt thâm thúy ánh sáng hơi xao động, "Thức thời là ưu điểm rất lớn, đó cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay ta kéo xuống nước."


      "Nàng nha, ta đoán được nàng có chủ ý khác."


      "Đương nhiên, trước mắt còn có người tốt như vậy có thể sử dụng, sao phải lãng phí nhân tài, tài nguyên của ta có hạn, có thể sử dụng phải tận dụng, dù sao đám người Tiết quốc công ở trong triều vài thập niên, chỉ bằng mấy câu , thể lập tức lay ngã được, chỉ có liên tiếp lay động, mới có thể khiến cho đại thụ trăm năm này sụp đổ trong cái chớp mắt." Vân Khanh nhếch miệng cười, biểu tình thực nhu hòa, đáy mắt lòe lòe tỏa sáng.


      "Vậy nàng tính làm như thế nào đây?" Ngự Phượng Đàn sờ soạng ngón cái cảm thấy đủ, hai tay nắm cả bàn tay Vân Khanh đem từng ngón tay trắng noãn chơi đến quên cả trời đất, chỉ cảm thấy cảm xúc mềm mại núc ních khó mà khiến buông tay.



      Vân Khanh cũng mặc nắm, "Tuệ nay vốn bị Tiết quốc công mua chuộc để đối phó ta, kết quả cuối cùng thất bại trong gang tấc, ngược lại làm cho Tiết quốc công chịu thiệt mất nữ nhi, dựa theo tính cách ỷ thế hiếp người của Tiết quốc công, lại thể lập tức ra tay với ta, Tuệ tất nhiên trở thành đối tượng đầu tiên để cho trút giận, nếu sau đó, ngài cứu , khẳng định thực cảm kích ngài."


      Ngự Phượng Đàn nhíu đôi lông mày, cảm thấy thú vị mà đôi mắt vòng vo chút, " đơn giản chỉ là muốn cảm kích ta đâu, nàng đây còn muốn để ta cho biết, hôm nay ta có thể cứu , nhưng ngày mai, ngày sau sao? Tiết quốc công giết , chỉ sợ cũng yên lòng, cho nên ta muốn chỉ điểm cho con đường sáng hơn, cách có thể vĩnh viễn bảo vệ tính mạng của ."


      "Đúng vậy" Vân Khanh cười cười, cao hứng khi ý tưởng của Ngự Phượng Đàn lại giống mình, hoặc là , kỳ sớm nghĩ tới, chẳng qua là muốn nghe nàng ra mà thôi, " bị Tiết quốc công đuổi giết, tự nhiên là hận chết Tiết quốc công, chỉ cần có thể có con đường bảo trụ tính mạng của , về sau nhất định trả thù, vị đại sư này, tấm lòng cũng phải là cao tăng khoáng đạt như biển a."


      Ánh mắt hai người trung giao nhau, cùng nhìn thấy trong mắt đối phương tản ra loại tâm ý tương thông, hẹn mà cùng nở nụ cười, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu nghiêng vào bàn gỗ lim trong phòng, làm bức họa hoa cỏ tường trông sống động, trong lư hương khói bốc lên, phảng phất hương khí từ bức tranh tỏa ra, mang theo vài phần mông lung mộng ảo, trong phòng, tháp mỹ nhân, nam tử và nữ tử nắm chặt tay nhìn nhau, như bức họa xinh đẹp nhất, yên bình nhất dưới ánh nắng chiều tà của mùa thu.


      Ngự Phượng Đàn sủng nịch thở dài, nhìn đôi mắt long lanh như nước của Vân Khanh và ý cười giảo hoạt bên môi nàng, "Ta thường hay nghĩ, cái đầu của nàng cả ngày luôn tính toán việc này việc kia, rốt cuộc đến khi nào có thể nghĩ tới ta a."


      xong câu cuối cùng, môi hơi hơi nhếch lên, thế nhưng lại tản ra nét kiều mị, làm Vân Khanh buồn cười trợn trắng mắt, "Ngài ở trước mặt của ta, còn muốn ta nghĩ về ngài làm cái gì!"



      hai mắt Ngự Phượng Đàn sáng lên, cầm lấy bàn tay bé của Vân Khanh, cảm giác nhu nhuận tinh tế, ngón cái mu bàn tay nhàng vuốt ve, lại : "Vậy nàng vào lúc nào nghĩ tới ta?"


      "Ừm, việc này a, phải đợi khi nàgi còn ở trước mặt, ta mới biết được nga. . . . . ." Vân Khanh hí mắt, như con mèo con vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười, trong giọng lại là vui thích vô cùng.


      tay ôm mèo con vào trong ngực, đôi môi đỏ mọng của Ngự Phượng Đàn hơi cong lên, cười xấu xa : "Khanh Khanh giảo hoạt, nàng muốn dỗ ta , ta trúng kế của nàng . . . . . ."


      Lưu Thúy đứng ở trước cửa, nghe bên trong loáng thoáng truyền tới tiếng cười, khóe miệng cũng khỏi cong lên, nghe tiếng cười của tiểu thư, là cực kỳ vui vẻ, Cẩn Vương thế tử quả nhiên thực thích hợp với tiểu thư nha.



      Trời sáng trăng lặn, vào đêm mùng mười, mặt trăng như chiếc bánh kem bị người cắn mất miếng, dán bầu trời lam tối như mực, thỉnh thoảng có mấy vì sao lấp lánh điểm tô cho cảnh mênh mông bát ngát của bầu trời đêm.


      Bởi vì thời khắc cấm lại ban đêm sắp đến, đường cái người đường ít ỏi, thỉnh thoảng có người qua, cũng là vội vội vàng vàng hướng con đường trở về nhà, trong ngõ thân ảnh thong thả từng bước về phía trước, trong màn đêm tịch mịch, cái bóng kéo cực kỳ dài, từ gót chân kéo dài đến tường, có vẻ cao lớn lại phá lệ yếu ớt.


      từng bước vào bên trong, phát giác phía sau có người theo , đỉnh đầu sáng bóng như gương phản chiếu ra ánh trăng yếu ớt, làm cho người ta tuyệt đối thể nhìn lầm mục tiêu.



      "Là sao?" bóng đen ở chỗ u đè thấp giọng hỏi, đáy mắt lộ ra tia lãnh, trong bóng đêm như đạo ánh sáng lạnh, làm cho người ta nhìn vào rét mà run.



      "Đúng vậy, chính là Tuệ , hôm nay ta nhìn thấy , hơn nữa vào lúc này, trong kinh thành còn có thể có hòa thượng khác sao?" người khác cũng thấp giọng trả lời, ánh mắt ở người hai thị vệ phía sau đảo vòng.


      Tuệ là khách do Ninh Quốc Công mời đến, đương nhiên cũng giống những người khác, sau khi tiệc tàn, An lão thái quân cố ý phái người làm bàn đồ ăn chay cho , lúc chiều, lại cùng luận đàm chút Phật pháp, ăn xong bữa tối, vừa mới từ Ninh Quốc Công phủ trở về, phía sau là thị vệ do Ninh Quốc Công phủ phái đến hộ tống về nhà.


      đường, ở góc người khác nhìn thấy, mặt luôn có vẻ thanh cao ngày thường vẫn còn đọng lại nỗi khiếp sợ, trong đầu lên chuyện xảy ra vào ban ngày.


      Thời gian Tuệ hành tẩu thế gian dài như vậy, từ khi còn là tiểu hòa thượng đến khi trở thành đại sư được người người tôn kính, người mà tiếp xúc cấp bậc cũng càng ngày càng cao, hôm nay là lần đầu tiên nhận mối làm ăn lớn như vậy, giúp Tiết quốc công ở kinh thành, vốn muốn nhận mối làm ăn này, bởi vì Tiết quốc công thế lực quá lớn, nhưng cũng vì thế mà cái giá cũng thập phần mê người, tận năm vạn lượng hoàng kim, nhiều hoàng kim như vậy, cũng đủ nuôi sống đám trấn với tất cả cư dân bên trong cơm no áo ấm cả đời, Tuệ đứng trước cái giá này cũng động tâm, muốn nhận xong mối làm ăn này liền trực tiếp rời khỏi kinh thành, đến nơi có người biết mà qua cả đời cẩm y ngọc thực, ai ngờ, thế nhưng thất bại, lúc ấy vị cửu ngũ chí tôn kia tức giận, quả thực làm cho thiếu chút nữa bị dọa hôn mê, khác với những người khác, Minh Đế là thiên tử chân chính, là chúa tể đích thực của Đại Ung, may mắn, may mắn là Ninh Quốc Công phu nhân kia nhanh chóng tự mình gánh tội, nếu tại đầu của chừng rời khỏi cổ rồi.


      Quả nhiên đồng tiền lớn vẫn là dễ kiếm a, nếu kinh thành phải là nơi tốt để trú lại, nên sớm ngày thu thập đồ đạc, rời khỏi nơi đây thôi. Những việc ban ngày làm, coi như làm công rồi, lại tốt xấu gì cũng gặp qua Hoàng Đế lần, mở rộng kiến thức, ngày sau truyền ra, cũng có thể giúp thanh danh của nâng cao thêm bậc.



      Ngay tại lúc trầm tư, chỉ thấy phía sau là bốn thân ảnh màu đen hai chân vừa nhún, bắt đầu nhanh chóng tới gần ba người, trường kiếm bên hông cũng ‘xoẹt’ tiếng được rút ra.


      Hai gã thị vệ nghe tiếng lấy binh khí, lập tức quay đầu, bội đao bên hông cũng đồng thời được rút ra, cùng ba bóng đen bắt đầu đánh nhau, nhưng thực hiển nhiên, thực lực cách xa, khiến bọn họ căn bản đánh lại, sau vài chục chiêu liền gục ngã.


      Tuệ quay đầu nhìn bọn áo đen này, thần sắc kinh hãi, hô: "Các ngươi là người nào? Muốn làm gì!"


      Áo đen cười lạnh : "Con lừa ngốc đáng chết, trước khi chết còn nhiều lời như vậy, tại ta đưa ngươi Tây Thiên, đến hỏi Phật tổ của ngươi !" Kiếm quang lóa sáng, trong đêm đen đặc biệt sáng rực, lạnh như băng len vào trong con mắt Tuệ , cước bộ gập ghềnh lui ra phía sau, hai mắt trợn to, hô to : "Các ngươi muốn giết ta, vì sao muốn giết ta! Ta chỉ là người xuất gia, cùng các ngươi thù oán!"


      "Ngươi là người xuất gia hay ta mặc kệ, đáng tiếc có người cho rằng ngươi đủ chuyên nghiệp, phá hỏng chuyện tốt của người ta, còn làm cho người ta bị mất nữ nhi, cho nên đành phải bắt ngươi lấy mạng đền mạng!" Bóng đen xong câu này, dĩ nhiên còn kiên nhẫn, buông người nhảy tới, giơ kiếm chém về phía Tuệ .



      Ngay trong nháy mắt này, thân ảnh màu trắng từ bên cạnh nhảy ra, nhanh nhẹn như gió, từ trung hạ xuống, tay vỗ vào sau lưng tên áo đen, trở tay cầm cổ tay , đồng thời dùng tay còn lại đối phó những bóng đen khác.


      Dưới bóng đêm, kiếm phong lạnh thấu xương, chỉ cảm thấy hàn quang lóe ra, lại trong nháy mắt, liền nhìn thấy bốn gã áo đen kia nhất tề ngã xuống, còn vị tuyết y nam tử vỗ tay, chậm rãi xoay người, áo choàng tuyết trắng vì hành động này của mà nhìn như đám mây trong đêm đen, người nọ mỉm cười, nhìn Tuệ kinh hãi, chậm rãi : "Đại sư, để ngươi hoảng sợ rồi."



      Người trước mặt dung sắc tuyệt lệ, hẹp mâu tà mị, người chỉ cần gặp qua tuyệt đối thể quên.



      Hôm nay đến Ninh Quốc Công phủ dự yến tuy rằng khách nhân rất nhiều, Tuệ vẫn nhớ kỹ người này, lúc này mới vội hồi hồn, đem biểu tình khuôn mặt biến trở về dáng vẻ cao siêu thường ngày, che giấu tâm tình bối rối hoảng sợ lúc nãy, tay tạo thành chữ thập, : "Đa tạ Cẩn Vương thế tử ra tay tương trợ, nếu bần tăng tối nay có thể phải uổng mạng dưới đao."


      Ngự Phượng Đàn thấy dùng tốc độ cực nhanh thu liễm thần sắc, tuy rằng sâu trong đáy mắt còn đọng lại chút cảm xúc, nhưng ngoài mặt nhìn ra cái gì, đối với biểu của tên Tuệ đại sư này càng thêm vừa lòng, bước lên trước, cách Tuệ đại ba bước dừng lại, đôi mắt nhìn Tuệ dưới màn đêm lập lóe ánh sáng tựa hồ tản ra khí thế lạnh lùng, sắc bén trong nụ cười làm cho người nhìn thấy khó có thể bỏ qua, : "Đại sư, có phải uổng mạng hay , trong lòng ngươi khẳng định ràng."


      "Cẩn Vương thế tử, ý của ngài là?" Tuệ trong lòng giật thót, nhìn nam tử cười bí hiểm trước mặt, biết đối phương khẳng định biết được mọi chuyện, dồn dập hỏi. Tiếp theo lại có chút hối hận, lời này của mình, chẳng phải là tự làm lộ ra bí mật sao? Liền bổ sung thêm: "Bần tăng cho rằng, Cẩn Vương thế tử cũng vừa vặn qua nơi này ."


      Thần sắc của biến hóa dưới ánh trăng cũng che dấu được hoàn mỹ như trước, Ngự Phượng Đàn giương môi cười, nháy đôi mắt mị hoặc, ngẩng đầu nhìn trời, thở dài: ", ta là vừa vặn qua nơi này, nhưng đại sư có thể lại vừa vặn gặp được người có lòng nghĩa hiệp như ta đây hay , vậy rất khó rồi."


      Khi đến câu sau, Ngự Phượng Đàn còn cố ý thu hồi ánh mắt, thoáng nhìn qua sáu cỗ thi thể mặt đất.



      Trong khí, mùi máu tươi mặc dù nồng đậm, nhưng khó mà tan biến, có lúc nào là nhắc nhở Tuệ , vừa rồi nơi này xảy ra chuyện gì.



      Tuệ sắc mặt đầu tiên là cứng đờ, vị Cẩn Vương thế tử này, cũng nghe qua vô số đồn đãi, xuất thân cao quý, dung mạo khuynh thành, nhưng tính cách rất tà mị, làm việc tùy tâm sở dục, hôm nay ở yến hội nhìn thấy dám ở trước mặt Minh Đế lấy ra binh khí, liền có thể chứng thực tính cách này, lúc này lại nghe vài câu, lại làm cho người ta biết nên trả lời như thế nào, tuy rằng giả giả, thể phân biệt, nhưng câu câu đều đánh trúng trọng điểm.


      Từ lời vừa rồi của thích khách, Tuệ biết những người này là ai phái tới, bởi vì hôm nay hành động thất bại, thù lao có, ngược lại thêm người quyền thế ngập trời trở thành địch nhân, bị đuổi giết đêm nay, như vậy đêm mai, sau này sao, giống như lời của Ngự Phượng Đàn, còn người ‘vừa vặn’ thấy được mà cứu rồi.



      Mà Ngự Phượng Đàn xuất , thực hiển nhiên là ngay từ đầu chuẩn bị tốt, đợi cho đến khi thích khách chân chính muốn giết lại ra tay, hơn nữa bây giờ còn đứng ở trước mặt chỉ ra trọng điểm, cảm thấy, đối phương cũng là có mục đích.



      "Cẩn Vương thế tử nếu có chuyện gì cần bần tăng hỗ trợ, chỉ cần Thế tử có thể để giúp bần tăng tránh khỏi kiếp họa lần này, bần tăng nhất định đem hết toàn lực báo đáp thế tử." Tuệ cúi thấp đầu, tay tạo thành chữ thập, thái độ thập phần kính cẩn và chân thành.


      thức thời.


      Ngự Phượng Đàn cười khẽ, trong cái chớp mắt chất chứa rất nhiều tâm tư, có thể ở trong khoảng thời gian ngắn nghĩ thông suốt việc này, cũng tự cho là thông minh, rất tốt.


      "Đại sư như vậy quá xem trọng ta rồi, Tiết quốc công là phụ thân của Hoàng Hậu, là Quốc cữu gia, là công thần tay cầm hùng binh, quyền thế của ở kinh thành có thể tay che trời, ngươi lần này làm cho nữ nhi thích nhất chịu đinh hình, khẳng định bỏ qua cho ngươi, đại sư có thể còn sống ra khỏi kinh thành hay cũng rất khó , thiên hạ này, có nơi Tiết quốc công thể tìm thấy, chỉ có chỗ có quyền tìm thôi, nếu ở chỗ kia, có người đụng vào đại sư ngươi được rồi."


      "Ngài là . . . . . ." Tuệ cơ hồ có chút xác định, trong lòng yên dám đem câu còn lại ra, Tiết quốc công là phụ thân Hoàng Hậu, tự nhiên có Hoàng Hậu làm chỗ dựa, thiên hạ này người có thể áp chế Hoàng Hậu, cũng chỉ có người, đó chính là Minh Đế!


      Nghĩ đến đây, Tuệ cảm thấy tâm cũng muốn sôi trào, rất thích cảm giác được người kính ngưỡng, nếu cũng hành tẩu nhiều năm như vậy còn chưa về núi, nếu có thể ở bên cạnh Minh Đế, vậy quả thực có thể đạt tới đãi ngộ cao nhất của người xuất gia rồi..


      Người tuổi càng lớn lại càng tin tưởng thuyết quỷ thần, huống chi Đại Ung vẫn luôn thờ phụng Phật giáo, Đế Vương vì giữ gìn thống trị, cũng tuyên truyền Phật giáo. Lúc trước tiên đế rất tin Phật, ở trong cung dựng Hoàng gia tự miếu, lúc ấy cao tăng nổi tiếng nhất - đại sư Trí Minh được tiên đế mời , làm chủ trì của tự miếu đó, làm thế thân của Đế vương trước Phật, tôn quý như Đế vương được vạn dân kính ngưỡng.


      Đương nhiên, nếu phải vì chuyện của Tiết quốc công, Tuệ chắc suy nghĩ tới khía cạnh này, nhưng nay cơ duyên xảo hợp, muốn tránh truy sát của Tiết quốc công, cần cả đời phải trải qua trong lẩn trốn, như vậy Minh Đế chính là đường sống tốt nhất. Hôm nay ở thọ yến, Tuệ có thể nhận thấy được Minh Đế đối với vẫn cực kỳ tôn trọng và tin tưởng, nếu lúc ấy vì Phật ký của mà nổi giận với Ninh Quốc Công phu nhân và An Ngọc Oánh.


      Tuy rằng gần vua như gần cọp, nhưng trong trường hợp nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng cùng cơ hội nhảy ra trước mắt, cảm thấy nếu đều là con đường chết, còn bằng liều mạng lần, có lẽ tương lai càng thêm tốt đẹp, cũng là cơ hội của sao.



      Chỉ là, Tuệ lo lắng xong mọi thứ, hơi nghi hoặc mở miệng : "Bần tăng làm sao có thể tiến cung?"


      "Việc này ngươi yên tâm, ngày mai tự nhiên có cơ hội." Ngự Phượng Đàn biết Tuệ lựa chọn xong, nụ cười càng tỏ ra thân thiết, "Đại sư chỉ cần làm theo lời ta bảo, bảo đảm ngươi có thể vào hoàng cung, chỉ là có thể trở thành ‘Trí Minh đại sư’ giống như Phật tiền thế thân đức cao vọng trọng hay , còn phải xem Phật tính của đại sư rồi."


      đến đây, Tuệ sao có thể , cơ hội ở ngay trước mắt, chỉ cần nắm chặt là tốt rồi, từ nay về sau cần phải lo lắng đề phòng, vì thế đáy mắt mang theo nồng đậm khát vọng cùng chờ mong, "Cẩn Vương thế tử, ân cứu mạng và chỉ điểm tối nay, Tuệ bao giờ quên."



      tệ, biết những lời này, liền chứng tỏ Tuệ là người có thể lợi dụng.



      Nếu Tuệ đêm nay mực cũng đề cập đến ân cứu mạng, Ngự Phượng Đàn do dự mà giết , bởi vì loại người này, là người tiểu nhân tới cực điểm, người như vậy, khi lên địa vị cao, liền vong ân phụ nghĩa, biết trời cao đất rộng, có khi còn cắn ngược lại người khác ngụm.



      Tuệ tuy rằng cũng là tiểu nhân, nhưng cũng coi như người tốt trong đám tiểu nhân, biết Ngự Phượng Đàn ra tay cứu , chỉ điểm cũng phải làm công.



      Muốn lấy được, trước phải cho .


      Người biết những lời này rất nhiều, nhưng người hiểu được đạo lý này lại rất ít.


      "Đại sư là người hiểu đạo lí, ta cũng khách khí, đêm nay ngươi cứ yên tâm mà ngủ, chờ ngày mai được triệu tiến cung ." Ngự Phượng Đàn mỉm cười, ngữ khí phi thường thân thiết, làm cho người ta như đón gió xuân.


      Tuệ hiểu, Ngự Phượng Đàn nếu muốn sai làm việc, tối nay để bị nguy hiểm gì, hai tay tạo thành chữ thập, xoay người hành lễ : "Bần tăng trước ở nơi này cám ơn Thế tử."


      Ngự Phượng Đàn xoay người, thanh phiêu đãng như gió, "Đại sư sớm chút nghỉ ngơi , sáng mai có thể có việc cho ngươi làm đó." ngẩng đầu nhìn con đường cái phía trước, ngọn đèn rơi tảng đá đường lớn, giống như mạ lớp vàng đá, bị cơn gió lay động mà ngừng di động, từng đợt từng đợt lăn về phía hoàng cung.


      Tối nay, nhất định là đêm an bình a.
      Bé Bi, Minhang, Chris_Luu26 others thích bài này.

    5. T.D

      T.D New Member

      Bài viết:
      1
      Được thích:
      1
      Truyện hay quá. Sắp có chương tiếp chưa bạn ơi.:yoyo51:
      trạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :