1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 32. Chỉ còn đường chết

      Edit:

      Beta: Ishtar

      Lời này giống như tiểu hài tử cáu kỉnh, Vân Khanh nghe xong liền bật cười, ngược lại là Vi Ngưng Tử, tốn rất nhiều công sức mới khiến cho Chương Huỳnh vốn có ấn tượng tốt với nàng ta ngay lần đầu gặp mặt hơi biến chuyển, nhưng bây giờ nhìn nàng ta lại tới hai câu, trong lòng là ghen tị thôi.

      Thẩm Vân khanh cái gì cũng chưa , liền khiến Chương Huỳnh những nhìn nàng mà còn đối với nàng nhiều thêm hai câu, nàng ta , ở trong thư viện cố ý lời Chương Huỳnh thích nghe, cố ý tình cờ gặp gỡ, giúp Chương Huỳnh chọn lựa này nọ, thế này quan hệ mới hơi tốt chút.

      Ông trời đối với Thẩm Vân khanh cũng quá tốt rồi.

      Cảm giác được ánh mắt ghen tỵ của Vi Ngưng Tử, Vân Khanh quay đầu nhìn nàng ta : "Biểu tỷ hôm nay đến hiệu thuốc, là muốn tìm thuốc gì?"

      "Mấy hôm nay thời tiết thay đổi, khiến mẫu thân bị phong hàn, ta cũng muốn tự tay tới hốt dược cho bà." Lúc Vi Ngưng Tử còn cố ý làm ra vẻ tinh tế ôn nhu, nhưng nghe ra lại có vẻ có vài phần hiếu tâm.

      Bất quá. . . . . . Khi Vân Khanh cùng Chương Huỳnh quét mắt qua vài lần, liền thấy có khác biệt khá lớn, đặc biệt tay móng tay sơn màu đỏ kia của Vi Ngưng Tử, là bắt mắt làm cho người ta khó có thể bỏ qua a.

      Từ lúc chuyển ra khỏi Thẩm phủ, vào Vi phủ đến nay, Tạ di lần cũng chưa tới Thẩm phủ, tư thế kia cơ hồ chính là muốn giống như trước đây, muốn cùng Thẩm phủ có quan hệ gì. Người của Thẩm gia lại khinh thường, chỉ có Tạ thị ngẫu nhiên đến thăm hai lần, vào tiết trung thu còn cho người đem chân giò hun khói cùng bánh trung thu qua, dù vậy, Tạ di cũng có qua phủ, làm cho Tạ thị mấy ngày nay khổ sở hồi.

      Nàng có thể tưởng tượng tâm tình giờ cũa Tạ di, nhất định là bay lên tận trời, trong phủ nha hoàn thành đàn, nhà cửa rộng lớn, sau khi xuất hiếu xong, lại bắt đầu cùng các phu nhân khác của Dương Châu hoạt động, muốn cùng Thẩm phủ thương hộ có quan hệ nào, để tránh hạ thấp thân phận.

      Kiêu ngạo , tiếp tục kiêu ngạo , cũng biết ngày tháng phú quý của loại kiêu ngạo như Tạ di này, lúc phát đầu có bạc dùng, biến thành bộ dáng gì nữa.

      Vân Khanh nghĩ đến màn kia, đem ánh mắt chuyển đến ngoài cửa, nhếch miệng lên mỉm cười, tầm mắt xẹt qua bên ngõ có cây cầu bắc qua ở phía xa bỗng nhiên hơi hơi ngưng trọng, lại quay đầu nhìn lại, nơi đó vừa rồi có nữ nhân mặc váy bào màu trắng nhám vừa xoay người tiến vào trong ngõ , tấm lưng kia, lại rất giống Bạch di nương.

      Nàng nhớ lúc vừa nhìn đến, Bạch di nương hình như là nghiêng đầu cùng người chuyện, hôm nay Bạch di nương cũng ra phủ sao? Nàng ta ra làm cái gì? Vân Khanh nhớ tới chuyện của Lệ bà đỡ, nay trong phủ hai di nương là đối tượng bị tình nghi hàng đầu, hơn nữa vừa rồi thân hình người nọ là nam nhân. . . . . .

      Nghĩ đến đây, Vân Khanh sai người gói thuốc lại để ở đây trước, xoay người vội vàng ra ngoài.

      Lưu Thúy cùng Thải Thanh dám chậm trễ, cũng lập tức theo, Dương Châu phủ tuy lớn, nhưng đường cũng rộng, trong thành kênh nhiều cầu nhiều, trừ tuyến đường chính có thể chứa ba chiếc xe ngựa chạy song song, các ngõ khác liền càng hẹp, lúc này Vân Khanh bởi vì muốn theo sau, cũng thể lại kêu xe ngựa.

      Vi Ngưng Tử thấy Vân Khanh vội vội vàng vàng buông dược muốn , trong lòng sinh nghi ngờ, chẳng lẽ nàng lại nhìn thấy thứ gì tốt hoặc là cơ hội tốt? Trong mắt nàng ta, Vân Khanh chính là sủng nhi của Thượng Đế, dáng người tốt, cuộc sống tốt, vận khí cũng đặc biệt tốt, giáng xuống ở người Vân Khanh cũng chỉ có chuyện tốt.

      Nàng ta đôi mắt vừa chuyển, nghĩ chính mình người lên cũng ăn hết việc tốt đó, liền với Chương Huỳnh: "Ngươi xem, Thẩm Vân Khanh kia lén lút biết muốn làm cái gì? Chúng ta theo sau nhìn xem ?"

      Chương Huỳnh cũng thăm dò nhìn Vân Khanh liếc mắt cái, phát nàng vội vã hướng đối diện kênh đến, xe ngựa cũng ngồi, trong lòng tò mò, chẳng lẽ Thẩm Vân Khanh muốn làm chuyện gì ám muội? Liền gật đầu cùng Vi Ngưng Tử theo.

      lòng lộ vẻ muốn vạch trần đáp án, Vân Khanh đều tập trung chú ý về phía trước, có chú ý tới cách đó xa Vi Ngưng Tử cùng Chương Huỳnh theo phía sau.

      Xuyên qua cầu, theo bóng lưng vừa nhìn thấy, Vân Khanh vào trong cái ngõ , người thưa thớt dần, ngõ còn có vài phần ẩm ướt, so với bên ngoài nơi này có vẻ lãnh hơn nhiều.

      Hướng mặt trong hồi, Vân Khanh phát lại nhìn thấy nữ nhân mặc áo váy màu trắng ngà nữa, cũng tiếp tục sâu thêm nữa, vào lúc muốn chuyển hướng ra cửa ngõ, đột nhiên bên trong cái độc thủ vươn ra, cầm mảnh khăn che miệng Vân Khanh, đem nàng kéo vào. Lưu Thúy cùng Nã Thanh theo ở phía sau, cũng bị hai cánh tay bịt miệng mũi, cỗ hương vị gay gắt xộc vào mũi, làm người hôn mê bất tỉnh.

      Độc thủ tốc độ rất mau, chỉ lung lay chút, thu tay vào, Vi Ngưng Tử nhìn thấy cực kỳ ràng, nhìn thấy bàn tay đem Vân Khanh bị hôn mê kéo , nội tâm đầu tiên là cả kinh, đây là gặp kẻ bắt cóc rồi sao? Như vậy kéo vào, là muốn cướp tiền à? Trong ngõ kia người xác thực nhiều lắm, nếu là cướp tiền cũng dễ dàng.

      Nhưng mọi người đều là tiểu thư xuất môn, người ít khi mang bạc, giống Vân Khanh thân vừa thấy liền biết đáng giá, nhưng cũng tốt để ra tay, đồ vật kia chỉ cần ra tay, thực dễ dàng bị quan phủ để mắt, hơn nữa muốn cướp tiền, cũng chọn giữa ban ngày mà hành động.

      Chẳng lẽ là cướp sắc?

      Vi Ngưng Tử vì ý tưởng này mà cảm thấy sợ hãi, lại có chút hưng phấn, chẳng lẽ là bởi vì Vân Khanh vào ngõ , sau đó bị đám lưu manh ... Nhìn trúng, sau đó kéo vào trong ngõ để. . . . . .

      Nghĩ đến đây, Vi Ngưng Tử đáy mắt toát ra thần sắc vui vẻ, tốt, tốt nhất là lưu manh, đem Thẩm Vân Khanh kéo vào, dựa vào vẻ đẹp của nàng, nam nhân nào mà động tâm, chỉ cần danh dự bị hủy, như vậy Thẩm Vân Khanh cả đời này thể ngẩng đầu làm người rồi.

      Tạ thị kia bởi vì mất ái nữ thực thương tâm, nàng ta lại mượn cơ hội an ủi, hảo hảo chiếu cố phen, chừng Tạ thị đem nàng trở thành nữ nhi của mình, đến lúc đó những gì thuộc về Thẩm Vân Khanh, phải đều là của nàng ta sao?

      Nghĩ đến đây, Vi Ngưng Tử phen giữ chặt Chương Huỳnh còn muốn về phía trước, cau mày : "Aiz, nữa, đến chân đều mỏi nhừ, chúng ta vẫn là trở về ."

      Chương Huỳnh tuy rằng đứng ở hướng khác, nhưng vừa rồi cũng mơ hồ thấy được bóng dáng, nàng muốn lên phía trước xem, lại bị Vi Ngưng Tử giữ chặt, quay đầu thấy bộ dáng này của nàng ta, lại thoải mái , "Lúc đầu muốn theo cũng là ngươi, nay theo cũng là ngươi, ngươi là đùa giỡn ta phải !"

      Vừa thấy tính tình đại tiểu thư của nàng lại tới nữa, Vi Ngưng Tử : "Làm sao rồi, đây phải là đường đau chân, nên muốn theo nữa, nàng ấy vào trong ngõ đó có cái gì đẹp mặt mà xem."

      Chương Huỳnh nhìn nhìn bộ dáng của nàng ta, lại quay đầu nhìn ngõ kia, nghĩ chút, nghi hoặc hỏi : "Ngươi vừa rồi có phải ở đầu ngõ nhìn thấy cái gì rồi hay ?"

      Thấy được, đương nhiên thấy được, nhưng thấy được cũng thấy. Vi Ngưng Tử làm ra vẻ kinh ngạc trợn to mắt, "Ngươi thấy được cái gì sao? Ta chỉ nhìn thấy nàng ấy vào, phía sau cũng còn người theo vào a."

      Quả đúng vậy, phía sau cũng còn người theo, có lẽ cái bóng đen kia là chính mình nhìn lầm rồi, Chương Huỳnh gật gật đầu, lại ghét bỏ nhìn nàng ta liếc mắt cái: "Ngươi là bị chiều tới hư, ra ngoài còn chưa được vài bước, chân đau rồi."

      Vi Ngưng Tử mắt liếc nhìn lướt qua con đường phía sau, gặp những người khác cũng còn phát , đáy mắt lộ ra tia độc, Thẩm Vân Khanh, hi vọng ngươi bị người hưởng thụ khoái trá chút, nhưng ngàn vạn lần khoan hãy chết, nhất định phải thân bại danh liệt mới tốt a.

      Trở lại Hồi Xuân Đường lấy thuốc, Chương Huỳnh cùng Vi Ngưng Tử cáo biệt, lên xe ngựa về phía trước, nàng vẫn nhìn thoáng qua đầu ngõ, nàng vừa rồi cũng có nhìn thấy cái bóng đen, vạn nhất cái bóng đen kia đối với Thẩm Vân Khanh bất lợi sao? Ngừng lại chút, Thẩm Vân Khanh cho dù gặp chuyện may cũng liên quan tới mình, hai người bọn họ thân cũng chẳng quen, xong nàng cũng quay lại nhìn. Như thế, liền nhờ nha hoàn giúp đỡ lên xe ngựa, hướng Hầu phủ mà về.
      AELITA, Minhang, Bé Bi9 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 33. Tâm Ngoan Thủ Lạt

      Edit:

      Beta: Ishtar


      Ánh mặt trời lặn về phía tây tà tà chiếu đầy đất kéo dài thành hình thoi, ánh nắng mùa thu như gay gắt, phải đến lúc mặt trời dần lặn mới tản ra, trải rộng mặt sông tạo nên mảnh kim quang, đem cả dải Trường Giang và Hoàng Hà đều nhuộm thành màu vàng lóng lánh. Nơi này là nhánh của con sông lớn Lạc Hà, nước sâu, sông cũng rộng nên thuyền lớn vào được, ngày thường chỉ có ít thuyền đánh cá tại đây lưu lại lát, dọc theo sông này xuống, có thể đến các châu huyện thành Dương Châu dọc bờ sông.



      bờ sông có ít nhà mái đơn sơ, bên ngoài là tường bằng đất nung màu vàng sậm, nhưng cũng bị gió lùa, nhìn ra bên trong có dạng gì, mái ngói bị rêu phủ thành màu xanh ngọc, có vài lỗ hổng phía , cả căn nhà được che đậy rất kĩ, ngay cả cửa sổ đều đóng kín mít.



      là cuối mùa thu, cũng có người hay qua bên này, có vẻ tĩnh lặng, chỉ có trong phòng ngẫu nhiên truyền ra vài tiếng chuyện.



      Trong đó có gian phòng lá đơn sơ, bởi vì cửa sổ đều đóng chặt, nhìn trong phòng có vẻ đặc biệt u, số gần như tối đen, cho nên bên trong còn đốt thêm ngọn đèn, tản ra những tia ánh sáng yếu ớt.



      Trong phòng có nhiều đồ đạc, trừ cái bàn đầy bụi bẩn, còn có mấy cái ghế dài, hai nam nhân ngồi ở ghế, trong tay nắm đậu phộng (lạc) nấu, tay tách vỏ lạc hướng trong miệng mà bỏ vào, sau đó tay kia bưng lên chén rượu, liền uống ngụm, bộ dạng cao lớn thô kệch, khuôn mặt râu ria, lông mi tán loạn, cả khuôn mặt chỉ thấy toàn lông đen, nhìn lướt qua có nét giống như Đại Tinh Tinh (khỉ đột) chưa trưởng thành.



      cái mặt khác cũng là xấu xí, nhưng da mặt ngược lại còn trắng nõn, đáy mắt cũng lóe sáng mang theo hiểm, xem hán tử lông đen kia trái ly phải ly, liền mở miệng : "Lão Nhị, ngươi uống rượu ít chút, lần trước uống nhiều quá ta mất cả nửa ngày cũng khiêng nổi ngươi!"



      "Muốn ngươi khiêng làm gì! Lão Tam lại đây hỗ trợ!" người kêu lão Nhị  chút cũng lo lắng, lại uống thêm ly, "Hơn nữa, hôm nay có vụ làm ăn lời gấp hai lần, khiêng dậy nổi, ngươi kêu cái con nhóc đó đến, lão tử cam đoan lập tức đứng lên liền!"



      Lời này mang giọng điệu háo sắc, nghe nam tử mỏ nhọn kia hắc hắc cười gian  vài câu, ánh mắt hướng góc sáng sủa phóng người ba cái nữ tử quét tới quét lui, cuối cùng dừng ở mặt nữ tử mặc sợi tơ vàng thêu hoa mẫu đơn tuyết văn áo, ánh mắt tham lam dán chặt vào đó.



      Bỗng nhiên bàn tay ở đâu lao ra vỗ đầu nam nhân mỏ nhọn, lão Nhị nhìn nhìn Vân Khanh, hùng hùng hổ hổ : " cho ngươi biết, đừng động đến cục vàng kia, xem chừng ba người đó là mặt hàng tốt nhất, đến lúc đó bán được cho thanh lâu, nhất định là giá cao! Ngươi nếu dám động vào nàng, phá tài vận của huynh đệ, xem ta có dám đánh chết ngươi !"



      Nam tư mỏ nhọn sờ sờ đầu, cười : "Con mẹ nó, con quỷ này bộ dạng cũng quá đẹp, huynh đệ chúng ta nữ nhân cũng thiếu, nhưng lại chưa từng thấy qua nữ nhân đẹp như vậy?"



      Lão Nhị liếc mắt cái, thu hồi ánh mắt, kiên nhẫn : "Chúng ta muốn cái gì đẹp mặt với chả khó coi, nữ nhân tắt đèn cũng phải đều cùng cái đức hạnh, có thể thích là được! Như vậy vẫn là để dành đem ra ngoài bán, kiếm tiền!" Đem ra kỹ viện còn có thể bán giá trinh nữ, lần này dựa theo giá trị của kĩ nữ mà tính, những xử nữ này ít nhất có thể bán được giá gấp đôi!



      Mỏ nhọn nam nhân lưu luyến nhìn kia chút, tán thành cách của Lão Nhị, nữ nhân đẹp hay xấu sao có thể giống nhau, nếu có khác nhau, vậy bằng với cùng heo mẹ ngủ chung cho rồi, nhưng dám ra lời phản bác này với lão Nhị, bất quá lại hiếu kỳ : "Người ra tiền này thực khiến chúng ta phát tài a, cư nhiên gặp chuyện tốt như vậy, hai đầu đều lấy được tiền, là hiếm có a!"



      "Ngươi tên tiểu tử có kiến thức nên biết, nhà giàu người ta luôn có nhiều việc ác độc thế này, mấy năm nay vài chính thất bán nữ nhi của tiểu thiếp, phải có!" Lão Nhị ra vẻ hiểu chuyện xong, "Nay con quỷ này chỉ sợ đắc tội với người ta, bên kia cho chúng ta tiền, muốn chúng ta hủy thanh danh của nàng, hủy thanh danh việc này còn dễ làm? Trực tiếp đưa vào thanh lâu làm kỹ nữ là được!"



      "Này, xem cách nàng ăn mặc, cũng là thiên kim, nếu như được cứu nhận ra chúng ta, này có phiền toái sao?" Mỏ nhọn nam nhân hỏi.



      "Phiền toái, sợ cái gì phiền toái, càng là thiên kim càng phải sợ phiền toái, ngươi cái thân chó rắm này, cho dù tìm được nữ nhi, phát bị bắt làm kỹ nữ, chắc chắn có ý muốn thừa nhận, còn có thể tìm người giết chết!" Lão Nhị cười nhạo , loại tình này nhìn mãi quen.



      "Giết chết? Vì sao?" Nam nhân mỏ nhọn hỏi.



      " ngươi là người mới, ngươi hiểu, bọn họ a, đều muốn thanh danh, mạng người ở trong mắt bọn họ tính cái rắm, cho dù là nữ nhi của mình, nếu để cho người ta biết làm kỹ nữ, thanh danh có, bọn họ tình nguyện muốn cái thanh danh vô nghĩa kia, cũng muốn nữ nhi của mình! So với chúng ta, có khi còn ác hơn nhiều!" Lão Nhị lại rót vào bát lớn, cảm thấy bụng hơi trướng, liền buông chén, nhìn Vân Khanh cùng Lưu Thúy, liếc mắt cái, kéo dây lưng đối với nam nhân mỏ nhọn nam: "Ngươi ở đây coi chừng, ta ra ngoài xả nước, lại nhìn xem lão Tam như thế nào còn chưa trở lại, tốt nhất đừng để bị người ta theo dõi!"



      Nam nhân mỏ nhọn gật đầu : "Được, hiểu rồi, ba cái nữ nhân ở kia ta còn trị được, còn theo các ngươi làm gì!"



      Lão Nhị nghe xong lời này, gật gật đầu, mới đứng lên đẩy cửa ra ngoài, ở bên ngoài còn có tiếng khóa cửa, hiển nhiên đối nam nhân mỏ nhọn, còn tin tưởng lắm.



      Nam nhân mỏ nhọn đứng ở cửa, nghe hồi tiếng bước chân xa dần, xác định lão Nhị rồi, sau đó trở về trước bàn, cũng lột hạt lạc quăng vào miệng, lại uống chén rượu, nhìn Vân Khanh, lòng tràn đầy dâm dục như thế nào cũng nhịn xuống được, con mẹ nó, nhìn mỹ nhân quốc sắc thiên hương nằm ở trước mắt nằm, lại thể làm gì, khó chịu!



      Nhưng cũng có gan làm tới, nếu để lão Nhị biết, còn mấy quyền đánh chết , cho dù còn chưa từng làm qua chuyện bắt cóc người đem bán, nhưng cũng chơi qua ít nữ tử, cũng biết người như vậy bán vào thanh lâu, giá khẳng định phải ít.



      ta đành phải nuốt xuống, nam nhân mỏ nhọn lại uống thêm chén rượu, bỗng nhiên đứng lên, vỗ mạnh đầu cái , "Ta kháo, lão tử sờ sờ chơi đùa, phá thân nàng là được, lão Nhị cũng thể cái gì !"



      Vân Khanh có mở mắt, cũng có nghĩa là nàng chưa tỉnh, vào lúc cảm thấy có bàn tay bên hông tiến lại, cùng với cỗ mùi hương bất thường, nàng vừa cảm thấy có động liền ngừng lại hô hấp, cho nên nay nàng tỉnh lại tất nhiên là so với Lưu Thúy cùng Thải Thanh sớm hơn chút, nhưng đối với hoàn cảnh chung quanh ràng lắm, cho nên dám mạo hiểm mở to mắt. Nàng có thể nghe được dầu hương hoa quế Lưu Thúy cùng Nã Thanh hai người thường dùng để bôi tóc, biết chắc chắn hai người được nhốt chung với nàng, cũng yên tâm rất nhiều, thừa dịp này, mặt đợi cho dược tính hoàn toàn rút , mặt nghe cái kia tên gọi là lão Nhị cùng gã nam tử khác chuyện.



      Trải qua cuộc chuyện của hai người, nàng vẫn biết kẻ sau lưng chủ mưu là ai, lão Nhị là kẻ cẩn thận, mặc dù trong phòng có những người khác, cũng ra tên cố chủ, nhưng lại có thể biết người kia muốn đem nàng bán vào kỹ viện, nữ tử bị bán kỹ viện, cuộc sống sau này có thể là toàn bộ bị hủy, tuy rằng biết Thẩm Mậu và Tạ thị có thể hay giống lão Nhị , cho dù tìm được nàng cũng muốn giết chết nàng để bảo tồn thanh danh của Thẩm phủ, chính bản thân nàng, ở tại cái địa phương hiểm ác kia, cũng cảm thấy thực có lỗi với Thẩm phủ!
      Henlun, dungcubi, song ngư5 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 33. Tâm Ngoan Thủ Lạt

      Edit:

      Beta: Ishtar
      Người này rất ác độc, đến tột cùng là ai có thâm cừu đại hận với nàng  như vậy, đến nỗi tìm người đến đem nàng bán vào trong thanh lâu!



      Trong đầu nàng nhanh chóng đem tất cả mọi người sàn lọc lần, phát người có thể làm vậy nhiều lắm, nhưng trước mắt quan trọng nhất phải là bắt được người phía sau màn là ai, mà làm như thế nào để mình bị bán vào thanh lâu!



      Nàng vừa rồi vụng trộm hé mắt, lúc lão Nhị mở cửa phòng nhìn thoáng qua, bên ngoài vẫn còn ánh sáng, chứng minh lúc này trời chưa tối, những người này chắc chờ trời tối mới đem nàng khiêng lên thuyền, ban ngày có rất nhiều ánh mắt dòm ngó, bọn họ cũng dám làm bậy, nàng bây giờ vẫn còn thời gian để tranh thủ!



      Lão Nhị ra ngoài, nay trong phòng chỉ còn lại gã nam nhân mỏ nhọn kia, đây là cơ hội của nàng, nàng cần phải thử lần!



      Chợt nghe thấy lời của nâm nhân mỏ nhọn, đáy lòng Vân Khanh thoáng run lên, sờ sờ chơi đùa, nàng nếu quả để cho gã mỏ nhọn này sờ soạng, cho dù bị mất danh tiết cũng tương đương xong đời, nhưng trước mắt, gã mỏ nhọn này bị nhan sắc của nàng mê hoặc, nàng có thể dựa vẻ bề ngoài xinh đẹp này để làm vũ khí rồi.



      Nghĩ đến đây, Vân Khanh lấy lại bình tĩnh, nàng là người sống hai kiếp, trải qua hồi sinh tử còn sợ gì, cũng phải chưa từng gả cho người ta, tâm tình dần dần bình phục lại, trong miệng nàng phát ra tiếng rên , sau đó chậm rãi mở to mắt, ánh mắt mơ hồ lại mang theo sương mù, mơ màng nhìn phía trước, thanh tinh tế giống như vừa tỉnh hỏi: "Đây là đâu?"



      Như lười biếng, giọng thiếu nữ mang theo nét trẻ con cùng với chưa tỉnh hẳn lơ đãng giống như làm nũng, như chuông ngân lọt vào lỗ tai của gã mỏ nhọn kia, cả người giống như bị điện giựt, bước chân lúc này chợt tăng tốc, hận thể lập tức đứng bên cạnh nàng.



      Vân Khanh quay đầu nhìn đến , rồi đột nhiên bị dọa đến khuôn mặt nhắn trắng bệch, lông mi dài run nhè , run giọng : "Ngươi, ngươi là ai?" Nàng dường như sợ hãi đem ánh mắt quét qua chung quanh, kỳ quan sát hoàn cảnh.



      Vừa rồi lúc nhắm hai mắt, chỉ có thể nghe đoạn đối thoại của hai gã này, thể biết được tình huốg tại, lúc này cũng thể quá lộ liễu liếc nhìn xung quanh tìm vật trợ giúp.



      Nam nhân mỏ nhọn trước mặt này tuy thân hình tính là cao lớn, tay chân gầy yếu, nhưng làn da ngăm đen, cước bộ di chuyển lòng bàn chân như có lực đàn hồi, hẳn là thuộc loại từng làm qua hạ nhân, ít nhất so với nàng khí lực lớn hơn rất nhiều.



      nên lấy cứng đối cứng, chỉ có thể dùng trí.



      "Tiểu mỹ nhân, cần sợ hãi, nàng chịu khó ở trong này thời gian, đợi lát nữa ta đưa nàng quay về nhà nàng a." Gã mỏ nhọn này cũng biết Vân Khanh sớm tỉnh lại, nhìn Vân Khanh nằm ở kia hơi hơi di động, lại giãy dụa vài cái cũng được, biết dược tính vẫn còn, nàng chỉ là tỉnh lại trước, tứ chi vẫn thể tùy ý hoạt động .



      " vậy chăng? Ta sao lại ở nơi này?" Vân Khanh cố gắng giả bộ ngây thơ ngu ngốc, bắt chước dáng vẻ muốn khóc mà khóc được vô cùng đáng thương của Vi Ngưng Tử, kích phát loại cảm giác thương hương tiếc ngọc của nam nhân mỏ nhọn.



      Gã mỏ nhọn vốn dụ ngọt nàng, thấy nàng lập tức mắc mưu, trong lòng  cảnh giới mất nửa, đây chẳng qua chỉ là tiểu thư ngu ngốc rành thế mà thôi, bộ dạng đẹp như vậy, lại ngây ngốc, rất thích hợp để nam nhân chơi đùa, lại càng kiên nhẫn, "Ta vừa rồi đem cứu nàng từ trong tay người xấu trở về, tại người xấu còn bên ngoài lục soát, chúng ta tạm trốn ở trong này lát a."



      đúng là thể tả hết ghê tởm của gã, cốt truyện cũ rích thế này cũng ra được, Vân Khanh nội tâm oán thầm, cũng may gã mỏ nhọn này là tay mới, vẻ mặt nôn nóng, bịa câu chuyện cứu mỹ nhân xưa thế này, chẳng lẽ là muốn nàng ái mộ, nàng nâng lên khuôn mặt nhắn, nhìn xem Lưu Thúy cùng Thải Thanh đều ngủ ở phía khác, ánh mắt cũng thả lỏng, mâu trung mang theo chút khát vọng : "Ngươi có nước uống hay , ta có chút khát?"



      "Có, có." Cặp mắt điềm đạm đáng kia, trong suốt dịu dàng, con ngươi cứ như vậy nhìn mình chằm chằm, phảng phất như nhìn chằm chằm vị đại hùng, mỏ nhọn nam nhân nào chịu cho nổi, vội vàng đem ấm trà bằng gốm thô tới đây, đưa cho Vân Khanh.



      Vân Khanh nhìn vòi ấm trà xỉn màu xám dơ bẩn, xem ra trong phòng này có chén trà, nghĩ đến chuyện bọn họ đều là uống trực tiếp, khỏi có chút ghê tởm, nhíu nhíu mày, có vẻ thoải mái hỏi: " có chén sao?"



      là tiểu thư, gã mỏ nhọn dần dần sốt ruột, ngữ khí cũng tốt lắm, " có, cứ như vậy mà uống!" Lúc này còn chú ý cái gì, là, ánh mắt của rơi ở bầu ngực còn phát dục của Vân Khanh, nuốt nước miếng hai cái.



      Vân Khanh cầm ấm trà, cao cao giơ lên, giống như là muốn đem vòi ấm trà nhàng ở miệng rót xuống, ai ngờ tay vừa trợt, ấm trà bằng gốm thô kia liền rơi xuống vỡ nát ở mặt đất.



      Gã mỏ nhọn bị hoảng sợ, nhìn thoáng qua ấm trà bị vỡ, "Ngươi làm gì thế, ngay cả cái ấm đều cầm xong!"



      "Người ta tay còn run. . . . . ." khuôn mặt trắng như ngọc bị nước bắn lên, như đóa hoa dính sương sớm, cánh môi nở nang đỏ tươi như thầm mời gọi, đôi mắt phượng hiếm có hơi hơi tà mị liếc lại đây, giống như tức giận lại giống như ủy khuất, dừng ở trong mắt gã mỏ nhọn, lại giống như câu dẫn, máu nóng toàn thân trong lúc liền tập trung đến nửa người dưới.



      "Nhũn tay, lại đây, nhũn tay ta giúp nàng xoa nhũn nữa!" Gã mỏ nhọn trong mắt chỉ có khuông mặt của Vân Khanh, xoa xoa tay tiếp cận, ai biết vốn mỹ nhân hai tay mềm nhũn chống nổi yếu ớt nằm kia chợt lui về sau vài bước, tránh được cái ôm của .



      "Hảo, hảo, ra tiểu mỹ nhân còn thích chơi kiểu này!" Gã mỏ nhọn rốt cuộc cũng chỉ là nam nhân, mà nam nhân thiên tính đó là chinh phục, nữ nhân chính là thứ mà bọn họ muốn chinh phục nhất.



      Lạt mềm buộc chặt, là trò nam nhân nữ nhân đều thích, lúc này gã mỏ nhọn liền hoàn toàn chìm đắm vào trong trò chơi nàng bày ra.



      Vân Khanh ngồi dưới đất lui vài bước, liền truy vài bước, rốt cục cái cẩn thận, vấp té nhào lên, đụng phải đầu gối. Phòng này vốn ngăn nắp, có rất nhiều viên đá , người nếu là cẩn thận, té.



      Gã mỏ nhọn quỳ rạp mặt đất, ngẩng đầu nhìn Vân Khanh, "Mỹ nhân, còn nhìn cái gì, mau đỡ ta dậy! Ta nếu bị té thương, đợi lát nữa xem ai mang nàng trở về, nếu để cho kẻ xấu tìm ra, đem nàng bán vào thanh lâu a!" có nhiều thời gian để chơi trò cút bắt, nếu lão Nhị trở lại mà nhìn thấy như vậy, còn đánh thôi rồi!



      Vân Khanh lúc này ngồi ở chỗ cách hai bước chân, sợ hãi nhìn , thấy đáy mắt lộ ra hung ác, sợ hãi đứng lên, ngón tay chà xát góc váy, chậm rãi về phía .



      Gã mỏ nhọn chuẩn bị lúc Vân Khanh đến bên người , liền tay ôm lấy nàng đè xuống dưới, đặt ở dưới thân, đến lúc đó muốn làm gì, còn phải tùy ý hay sao.
      AELITA, Henlun, dungcubi4 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 33. Tâm Ngoan Thủ Lạt

      Edit:

      Beta: Ishtar
      Mắt thấy lúc Vân Khanh sắp vươn tay ra kéo , lộ ra ý cười đáng khinh, nhưng nghĩ đến, Vân Khanh lại ngồi xỗm ở phía sau, trong tay nắm mãnh sứ vỡ to, miệng ôn nhu : "Ngươi ngã có đau hay . . . . . ."



      Cánh tay lại dùng sức ấn xuống, vừa vặn cắm vào sau cổ nam nhân mỏ nhọn!



      Cơn đau truyền đến từ sau gáy khiến gã mỏ nhọn tỉnh lại, cánh tay theo bản năng vươn tay nắm, vừa vặn nắm trúng cổ Vân Khanh, tay kia lại xoay ngược ra sau gáy, kéo mãnh vỡ mà Vân Khanh cố dùng sức đâm ra!



      Lúc đầu, cổ bị bóp chặt nhưng Vân Khanh như trước vẫn buông tay, răng nanh cắn chặt môi, hai tay dùng sức đem mảnh sứ vỡ ấn sâu hơn!



      Nàng thể buông tay, Vấn lão thái gia qua, gáy là nơi mạch máu con người hội tụ nhiều nhất, khi động mạch ở gáy bị đứt, người sống được, vị trí nàng xuống tay là phía sau sườn, chỉ cần buông tay, càng ngày càng sâu ấn xuống, người bởi vì nhanh chóng mất máu mà chết!



      Mà người hít thở thông cần có thời gian để bị bóp chết! Nàng cùng gã mỏ nhọn này liều lần, xem đến cuối cùng mạng ai còn ai mất!



      Mảnh sứ vỡ bất tri bất giác càng nhấn càng sâu, vạt áo gã mỏ nhọn toàn bộ đều là máu, tay càng ngày càng buông lỏng, xuống giữ chặt vạt áo của Vân Khanh, dùng sức nắm, hùng hổ xé rách hai lớp áo, khiến da thịt bên trong lộ ra.

      Lúc này ai còn tâm trí lo lắng da thịt trắng noãn bị phơi bày ra nữa, tay Vân Khanh bị mảnh sứ vỡ cắt cũng buông tay, đáy mắt lộ ra tia ác tuyệt (hung ác mà tuyệt tình).



      Cuối cùng mỏ nhọn nam rốt cục chịu được, tay nắm vạt áo chợt buông lỏng, hé miệng, nhìn Vân Khanh, môi mở khép mở khép, chỉ có máu từ bên trong chảy ra, ánh mắt tràn đầy vẻ thể tin!



      tiểu mỹ nhân như vậy, vẫn còn tưởng là nàng ngu ngốc, ai ngờ lại có trái tim ác tuyệt thế này!



      Thấy rốt cục chết, Vân Khanh ngồi sững ở mặt đất chút, nâng tay xoa cổ bị bóp đau, lại phát tay đều dính đầy máu, nàng thở hổn hển mấy hơi, chạy nhanh qua lay Lưu Thúy, "Lưu Thúy, mau tỉnh lại!"



      Nàng có nhiều thời gian, gã lão Nhị kia, còn có kẻ gọi là lão Tam nữa, nếu bọn họ trở lại, căn bản là có biện pháp chạy thoát, Lưu Thúy và Thải Thanh còn tỉnh lại, nàng có khả năng cõng hai người ra ngoài!



      Nàng từ trong hà bao lấy ra lọ thuốc do chính mình điều chế, đặt ở dưới mũi của Lưu Thúy và Thải Thanh, đợi hồi, hai người như trước có phản ứng, liền cắn chặt răng, nâng tay dùng sức tát cái, vẫn thể đem các nàng lay tỉnh, xem ra thuốc này rất mạnh, phỏng chừng muốn cho các nàng ngủ đến tối, rồi lặng lẽ đem các nàng khiêng ra ngoài bán.



      Vân Khanh nhìn chung quanh lượt, lại nhặt mảnh vỡ mặt đất đặt trong lòng bàn tay, phát chỗ này có chỗ để trốn, cũng có gì có thể dùng để làm vũ khí, muốn nghĩ biện pháp khác, lão Nhị trở lại rồi.



      Chi nha tiếng, cửa bị đẩy ra, lão Nhị vừa mở cửa ra, đầu tiên nghe đến mùi máu tươi tanh tưởi, liếc mắt cái liền quét đến thi thể của gã mỏ nhọn, lại nhìn mãnh sứ bị bể đất, lập tức hiểu được là chuyện gì xảy ra!



      Nhìn dáng người vạm vỡ, vẻ mặt dữ tợn của lão Nhị, Vân Khanh lúc đầu theo lời mà phán đoán, chỉ biết người này là kẻ khó đối phó, làm loại chuyện này nhiều lần, cái dạng tình huống gì cũng đều gặp qua rồi!



      "Ả đàn bà thối tha! Thế nhưng còn dám giết người!" Lão Nhị dữ tợn run run, vẻ mặt râu ria làm cho khuôn mặt của càng thêm đáng sợ, Vân Khanh lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ thiệt nhiều biện pháp, lại phát người trước mắt này, vô cùng khó đối phó!



      "Các ngươi lừa bán nhiều nữ nhân như vậy! Cùng với giết người có cái gì khác nhau!" Đối mặt với gã này nhu nhược là được, như vậy cũng chỉ có mở miệng cùng chuyện, tận lực kéo dài chút thời gian.



      "Đàn bà thối, thế nhưng còn dám lắm miệng, lão tử hôm nay trước hết làm thịt ngươi, lại đem ngươi bán vào kỹ viện, báo thù cho huynh đệ của ta!" Lão Nhị hét lớn tiếng, nâng lên bàn tay to lớn như cái quạt hướng Vân Khanh đánh tới.



      hiển nhiên là tập qua võ công, thân thủ mau gọn nhanh nhẹn, thân thể cao lao nhanh về phía Vân Khanh, lực vô cùng mạnh, Vân Khanh giơ tay lên muốn ngăn cản, lại biết muộn rồi, tại chỉ có thể hóa giải chút lực đánh tới, thể hoàn toàn né tránh!



      Lúc này, cửa bị người bên ngoài đẩy ra, thân ảnh màu đen từ bên ngoài vọt vào, tung cước lão Nhị kia sang bên, thân bị đá mạnh đến nỗi văng ra đập vào tường! Vách tường bị đụng mạnh bắn ra gạch vụn, toàn thân đau đớn.



      Lão Nhị chịu đau, ngẩng đầu xem, thấy trước mặt là công tử mặc cẩm bào màu đen cổ tròn, gương mặt tuấn mỹ mang theo thần sắc lạnh như băng, giống như tích tụ hàn khí trong ánh mắt, nhìn xem khiến toàn thân run lên.



      Từ khi nào bị người khác phát ra chỗ này? ngẩng đầu nhìn nam tử xa lạ này, lại phát ánh mắt của dừng lại ở người Vân Khanh, liền muốn qua bắt lấy Vân Khanh làm con tin, cũng ngờ vừa động, kết quả lại bị hắc y công tử kia đá thêm cước cả người nện vào tường, tạo thành mộ lỗ hổng to đó.



      Vân Khanh nhìn thấy An Sơ Dương đột nhiên xuất , mặc dù biết tại sao lại ở đây, nhưng nàng cũng an tâm hơn rất nhiều, nàng vốn tưởng rằng hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này, ai ngờ đột nhiên xuất người cứu nguy!



      An Sơ Dương ra phía sau tường, tay bắt lão Nhị kéo vào, vứt mặt đất, biết tay dùng lực ở chỗ nào, lại khiến lão Nhị bị hôn mê lúc này do đau mà tỉnh lại, nhìn An Sơ Dương, gắt gao cắn chặt răng, đáy mắt toát ra hung quang!



      "Ai sai khiến?" chân đạp cổ tay của lão Nhị, An Sơ Dương hơi hơi dùng sức, lạnh giọng chất vấn.



      Vẻ mặt của vốn là giống như khối băng, lúc này phát ra vô tận lãnh khí, giống như tuyết thần từ băng sơn ra, cất giấu hung ác hiểm sâu, cước xuống, xương cốt cổ tay lão Nhị răng rắc nát vụn.



      ", hay là ?" An Sơ Dương vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, mũi chân tinh tế ở cổ tay chà sát, từng khối xương cổ tay, ở dưới chân , trở thành đống xương vụn, đau đớn dày vò làm cho lão Nhị há to miệng lại kêu được, trán những giọt mồ hôi to đùng từng hột lăn xuống.



      "Ta , ta , là nha hoàn tên Thược Dược cho chúng ta bạc, để bọn ta làm việc này!" Lão Nhị vì chịu được loại đau đớn này, lớn tiếng rống lên!



      Thược Dược? Đây phải là nha hoàn của Liễu Dịch Thanh sao? Như vậy những người này là do Liễu Dịch Thanh đem tiền mua đến?! Vân Khanh nhớ tới nửa tháng trước nghe Liễu Dịch Thanh mang thai sanh ra nữ nhi, Tề Thủ Tín vốn chán ghét việc Tề gia cùng tiền đồ của đều bị hủy trong tay nàng ta, lại làm hại mẫu thân ở trong miếu đóng cửa, tương đương bị hưu, nhìn thấy sinh hạ lại là nữ nhi, càng thêm chán ghét nàng ta, lại nạp thêm hai phòng kiều thiếp! Liễu Dịch Thanh chỉ cần làm ầm ỹ, Tề Thủ Tín liền đánh nàng ta trận, vào lúc trong tháng (sau khi sanh chừng 1 tháng) nàng bị đánh hai trận rồi!



      Liễu gia bởi vì chuyện của Liễu Dịch Thanh mà mất hết mặt mũi, Liễu Đại phu nhân Điền thị tuy rằng đau lòng cho nữ nhi, nhưng ý tứ của Liễu lão phu nhân là xem đứa cháu Liễu Dịch Thanh này như tồn tại, bà ta cũng thể ra mặt giúp đỡ, còn về phần thầm . . . . . . Bà ta cũng giúp được cái gì, có thể , ngày tháng của Liễu Dịch Thanh là khổ sở cỡ nào!
      AELITA, Henlun, trạch nữ6 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 33. Tâm Ngoan Thủ Lạt

      Edit:

      Beta: Ishtar
      nghĩ tới nàng ta đến tình trạng này, chẳng những nghĩ lại sai lầm của mình khi đoạt vị hôn phu của người khác, cùng người ta dây dưa đến có thai trước khi kết hôn, lại còn oán trách Vân Khanh!



      Đúng vậy, loại người vì tư lợi giống Liễu Dịch Thanh, đúng là có thể làm được ra chuyện như vậy! Chính nàng ta bởi vì đương vụng trộm nên thanh danh hoàn toàn mất hết, nay cũng muốn kéo Vân Khanh đánh mất thanh danh, đánh mất trinh tiết!



      An Sơ Dương cước đem lão Nhị đá hôn mê, mới xoay đầu lại nhìn Vân Khanh, nhưng thấy nàng thân quần áo dệt kim đều nhiễm lên màu máu đỏ tươi, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng thần sắc lại vô cùng  kinh, ánh mắt kiên nghị cùng sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn kiên cường lại yếu ớt, như người thủy tinh, lúc nào cũng có thể rơi bể.



      Đôi mày nhíu lại của càng lún sâu, lại nhìn tay nàng, đều là màu đỏ tươi, ánh mắt theo dời đến cái cổ của tên nam nhân mỏ nhọn nằm đất, khỏi càng thêm lạnh lẽo.



      Thẩm Vân Khanh thoạt nhìn nhu nhược yếu ớt thậm chí có được loại quyết đoán này, có thể lấy sức nữ tử giết nam nhân so với nàng cao lớn hơn rất nhiều, đến nàng làm sao làm được, chỉ cần phần dũng khí này, liền thấy khác người rồi.



      Đôi mắt chấn động, ngẩng đầu nhìn Vân Khanh, người thiếu nữ này, cơ hồ mỗi lần nhìn thấy nàng, đều khiến người ta có cảm nhận khác nhau, bình tĩnh, xinh đẹp, dũng cảm, mỗi mặt đều là nàng, lại cũng hoàn toàn là nàng, làm cho cảm thấy thực hứng thú.



      Thấy nàng đứng tại chỗ, sau lúc lâu hề động, An Sơ Sương biết nàng giết người cũng là do bị ép buộc, nếu để những người này đem mình bán, vậy cũng chỉ còn đường chết.



      về phía trước vài bước, vừa định mở miệng, lại khép môi lại, cố làm cho thanh của mình hết sức hòa nhã chút rồi mới : "Ngươi trước đem mảnh sứ vỡ trong tay quăng . Ta mang ngươi rời khỏi đây rồi sau."



      Vân Khanh thần kinh căng thẳng lâu, tới đỉnh điểm của căng thẳng tột độ rồi, mắt thấy An Sơ Dương tiến vào, cùng đánh nhau với lão Nhị kia, tra ra được chân tướng , trong lòng còn suy nghĩ chuyện mới vừa xảy ra, nghe được bên tai là giọng mặc dù vẫn như cũ lạnh như băng, nhưng cũng có chút ôn hòa, ngẩng đầu lên, vừa vặn tiến vào đôi mắt đen sâu thẳm, trong đôi mắt lạnh lẽo ấy chứa tia nhu hòa, ngực khỏi run lên.



      Ánh sáng trong phòng rất mờ ảo, cửa sau khi bị An Sơ Dương mở ra, ngọn đèn kia cũng càng ngày càng mờ, có vẻ toàn bộ ảm đạm trong phòng, cùng ngọn đèn mờ ảo đơn điệu kia, thoáng cái liền bị dập tắt.



      Thần kinh của Vân Khanh lúc này giống như ngọn đèn kia, vào giờ khắc này cũng toàn bộ tan rã, trước mắt đều tối đen.



      An Sơ Dương thấy nàng đột nhiên đổ về phía sau, những việc phát sinh này làm thể lực nàng bị mài mòn, nay được thả lòng người liền ngất , liền chạy nhanh qua đón nàng, để đề phòng nàng ngã mặt đất.



      Đến lúc sau, mới để ý tới, toàn bộ vạt áo của Vân Khanh bị xé mở, lúc này vải rách thòng xuống, lộ ra da thịt bên trong trắng như tuyết, xương quai xanh tinh xảo khéo léo, còn có dây lưng của cái yếm màu đỏ vừa rớt xuống. . . . . .



      cau mày lộ vẻ khó xử, sắc mặt thâm trầm, nếu như đến chậm bước, hậu quả này. . . . . . quả thực dám tưởng tượng. nên lời cảm giác của mình đối với Vân Khanh, chính là cảm thấy nàng thân phận cao, lại có thể cùng Tuyết Oánh giao hảo rất tốt, biết danh tiếng của Vân Khanh đối với phu nhân tri phủ cũng tệ.



      nữ tử hoạt bát như vậy, nhưng cũng có lúc ngây thơ cùng kiên cường, sau khi ở hoa viên Liễu phủ nhìn thấy nàng, khi đó nàng hoàn toàn có che dấu, chân chính thiện tâm cùng hồn nhiên, hình ảnh kia của nàng luôn xuất trong đầu và tồn tại rất lâu, ngay cả chính cũng biết là vì sao.



      Nay trong lòng ôm thân thể mềm mại của nàng, lòng lại cảm thấy vừa phẫn nộ lại đau lòng, đảo qua hai nam nhân nằm mặt đất kia, cùng hai nha hoàn ở bên, việc này nên xử lý tốt mới được.



      Nếu an bài cho tốt, thanh danh của Thẩm Vân Khanh bị đánh mất, đem ngọn đèn thắp sáng, sau đó đem Vân Khanh ôm ở trước ngực, ngồi xổm xuống, ở người lão Nhị tìm kiếm chút, lấy ra cái chai to băng ngón tay cái màu xanh biếc, mở ra cho Lưu Thúy cùng Thải Thanh ngửi chút.



      Qua hồi, hai người bọn họ liền tỉnh lại, vừa thấy quang cảnh trước mắt, hai đại nam nhân nằm đất, lại ở nơi xa lạ, Thải Thanh dụi dụi con mắtt lập tức hét lên đứng bật dậy, Lưu Thúy trong lòng cũng là cả kinh, nhưng có hét rống lên, phen nắm lấy Thải Thanh, "Ngươi hét ầm lên cái gì! Nhìn xem tiểu thư ở đâu!"



      Thải Thanh cánh tay ăn đau, hồn cũng trở về, thế này mới vội hỏi: "Tiểu thư đâu!?"



      Lưu Thúy là người đầu tiên phát người An Sơ Dương ôm trong ngực đúng là Vân Khanh, lập tức qua bên đó xem Vân Khanh, hỏi: "Tiểu thư có việc gì hay ? Nàng như thế nào lại té xỉu? Có bị thương hay ?"



      An Sơ Dương nhìn nàng vài lần, nhận ra là nha hoàn luôn được Vân Khanh dẫn theo mỗi lần đến phủ Tri Phủ, liền gật đầu : "Nàng có việc gì, nhưng do bị dọa nên hôn mê, hai người các ngươi mau lấy quần áo mới đến thay cho nàng."



      Lưu Thúy nhìn Vân Khanh chút, nhìn thấy quần áo đều là vết máu, vạt áo được che lại, ngay cả trung y cũng bị xé mảng lớn, lộ ra mảng da tuyết trắng cùng cái yếm đỏ.



      Nàng đầu tiên ngẩng đầu nhìn liếc mắt nhìn An Sơ Dương cái, biết là nếu muốn xuống tay, cũng cần đem hai người bọn họ lay tỉnh, liền gật đầu : "Được, trong xe ngựa có đem cho tiểu thư bộ quần áo dự phòng, ta lấy."



      Quay đầu đối với Thải Thanh : "Ngươi ở lại chăm sóc tiểu thư."



      Nã Thanh sắc mặt vẫn trắng bệch, nhưng cũng dần trấn định xuống, gật gật đầu, nhìn thoáng qua An Sơ Dương, chỉ cảm thấy lạnh như băng, nàng cũng gặp qua An Sơ Dương hai lần, chỉ cảm thấy công tử Tri Phủ này luôn phát ra hàn khí, tuy rằng bộ dạng tuấn, nhưng rốt cuộc bằng Cẩn Vương thế tử thoạt nhìn ôn hòa, nên dám tới gần, ở bên coi chừng.



      An Sơ Dương cũng cần Thải Thanh giúp đỡ, tại trước tiên phải thay quần áo cho Vân Khanh, trước khi trời tối đưa về Thẩm phủ mới tốt.



      Lại qua chừng canh giờ, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vàng, đứng ở ngoài cửa, giọng hô: "Công tử, là ta."



      Nghe vậy, Thải Thanh liền chạy tới mở cửa ra, Lưu Thúy mang theo gói đồ chạy vào, An Sơ Dương đem cái bàn duy nhất trong phòng quét sơ, đem áo khoác của mình trải xuống làm đệm lót ở bàn, rồi mới đặt Vân Khanh ở phía , : "Ta ra ngoài trông chừng, các ngươi nhanh chóng thay đổi quần áo cho nàng."



      Lưu Thúy gật đầu, thầm nghĩ An công tử này thoạt nhìn lạnh như băng, nhưng ra là người cẩn thận, trong tay hề ngừng lại, cùng Thải Thanh rất nhanh cởi ra cái áo bị xé rách của Vân Khanh, lấy ra quần áo sạch mặc vào lại, Lưu Thúy kêu Thải Thanh đem búi tóc của Vân Khanh  chải lại lần, cả người sửa sang lại sạch , ngay ngắn chỉnh tề, đem quần áo cũ đóng gói lại xong, hai người dìu Vân Khanh ra mở cửa.

      AELITA, Henlun, song ngư4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :