1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 33. Tâm Ngoan Thủ Lạt

      Edit:

      Beta: Ishtar
      An Sơ Dương đứng bên ngoài, hai lời, đem Vân Khanh bế dậy, Lưu Thúy vừa muốn mở miệng chuyện, nhân tiện : "Nơi này có người, đến đằng trước, các ngươi đỡ nàng lên xe ngựa, nàng choáng váng đầu là được."



      Mắt thấy nơi này cách ngõ cũng còn khoảng cách khá xa, Lưu Thúy cũng nhiều lời, trời sắp tối rồi, các nàng có thời gian để kéo dài thêm nữa.



      Đợi lúc vừa đến ngõ , An Sơ Dương liền đem Vân Khanh giao cho Lưu Thúy và Thải Thanh, còn mình gọi đội tuần bổ bên đường cùng về phía ngõ hồi nãy.

      Bộ khoái thấy công tử Tri Phủ kêu, nào dám cùng , cùng bước vào trong phòng, xem xét lượt, bộ đầu tiến lên phía trước : "Công tử, người ở bên trong có tên chết!"



      "Bọn họ nội đấu, tự giết lẫn nhau." câu, An Sơ Dương liền đem lão Nhị cùng gã mỏ nhọn chết phán định, bộ đầu sửng sốt, lập tức kịp phản ứng, người bên trong này hẳn là đắc tội với công tử Tri Phủ, "Cần tra khảo cho ra, còn có đồng mưu khác hay !"



      Những chuyện như thẩm vẫn, đều có người làm, bộ đầu đem người bắt trở về, quăng vào trong lao, để cho người ta thẩm vấn gãlão Nhị kia, còn có đồng mưu khác ?



      Mà Vân Khanh từ sau khi té xỉu, được dìu trở về Nhạn Các vẫn chưa tỉnh lại, Lưu Thúy và Thải Thanh lấy cớ tiểu thư bị cảm nắng, ngược lại cũng có người hoài nghi, chỉ có Tạ thị sau khi nghe được, hấp tấp chạy tới đây.



      Vừa vào cửa liền trách mắng: "Thời tiết như thế này mà còn làm cho tiểu thư bị cảm nắng, cả đám người các ngươi chăm sóc ra sao mà để thành ra như vậy hả?"



      Phỉ Thúy dìu Tạ thị, cũng nhíu mày, tiểu thư ra ngoài mua đồ, mua thế nào lại thành ra cảm nắng thế này chứ, những người khác có thể biết, nhưng đại nha hoàn bên người như nàng hiểu được, đại tiểu thư giống như Vân Khanh, món ăn phủ mỗi ở Thẩm ngày đều là căn cứ theo thời tiết mà điều phối, bình thường bị cảm nắng, trừ phi bên ngoài xảy ra chuyện gì.



      Tạ thị vén màn vào, liền nhìn thấy Vân Khanh nằm ở giường, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tuyết trắng, nhìn có chút tiều tụy, đau lòng ngồi ở đầu giường, sờ sờ trán nữ nhi, có phát sốt mới nhàng thở ra.



      Vân Khanh lúc này cũng từ trong mơ màng mà tỉnh lại, lọt vào trong tầm mắt là mạn giường hoa văn màu xanh, chóp mũi thản nhiên ngửi được mùi hương hoa, đầu giường có đặt lọ huân hương tỏa mùi thơm ngát, liền biết tại về đến phòng mình rồi.



      Nàng chỉ cảm thấy huyệt thái dương vẫn còn đau dữ dội, giơ tay muốn xoa vài cái, lại tê tiếng kêu lên đau đớn.



      Thanh này đem Tạ thị chất vấn Lưu Thúy ở bên liền quay lại nhìn nàng hỏi: "Vân Khanh, con ra ngoài chuyến sao bị cảm nắng. . . . . ."



      Tầm mắt lại rơi vào bàn tay được băng bó của Vân Khanh, ánh mắt lóe lên, nắm lấy tay nàng, đem bàn tay bị quấn băng hai ba vòng mở ra.



      Chỉ thấy trong lòng bàn tay bé của nàng có hai vết cắt sâu, mặt còn vươn chút thuốc bột, nhưng vẫn có thể nhìn thấy màu đỏ nhạt của da thịt, tâm bà đều đau  nhói lên, hỏi: "Đây là có chuyện gì!"



      Vân Khanh vừa thấy chỉ biết ổn rồi, đây nhất định là sau khi trở về do Lưu Thúy các nàng xử lý, nhưng nàng nhất thời vừa tỉnh chú ý tới, giơ tay lên ngay trước mắt Tạ thị.



      Nàng nhanh chóng nghĩ lí do thoái thác, nhưng Vân Khanh là nữ nhi của Tạ thị, Tạ thị tuy rằng thể hiểu hết về nàng, nhưng lúc này hỏi nàng chắc nàng cũng , quay đầu đối với Lưu Thúy, nghiêm trang cao giọng hỏi: "Vết thương trong lòng bàn tay tiểu thư là chuyện gì xảy ra?"



      Lưu Thúy khó xử liếc mắt nhìn Vân Khanh cái, Vân Khanh nghĩ chuyện hôm nay, nếu Tạ thị có lòng nghi ngờ, dù sao cũng lừa được, bằng ra, để nương nhìn xem người Liễu gia tốt cỡ nào, liền gật đầu.



      Phỉ Thúy biết việc này khẳng định phải chuyện tốt, nếu tay của tiểu thư cũng bị thương nặng như vậy, kêu Thải Thanh đuổi hết mọi người ra ngoài, đem cửa phòng đóng kỹ, cho người tiến vào.



      Lưu Thúy thế này mới đem việc hôm ra, đề cập đến chuyện của Lệ bà đỡ, chỉ Vân Khanh đến đầu ngõ bị người xấu bắt , sau lại được Tri Phủ An công tử cứu được.



      Tạ thị nghe xong liền cả kinh, sắc mặt tái nhợt, Phỉ Thúy lại kinh ngạc : "Này, đây cũng quá mất nhân tính rồi! Tuy rằng nàng ta đoạt vị hôn phu của tiểu thư nhà ta, tiểu thư cũng trách nàng ta cái gì, nay chính nàng ta cuộc sống thoải mái, ngược lại đổ trách nhiệm lên người tiểu thư, loại người như thế, quả thực là vong ân phụ nghĩa!"



      Lưu Thúy kỳ trong lòng càng tức giận hơn, lúc nãy đường về nàng cùng Thải Thanh tự trách ít, nhưng tại trong lòng vẫn còn sợ hãi, "Cũng may An công tử xuất kịp thời, nếu tiểu thư bị thương tổn gì, nô tỳ muôn lần chết cũng hết tội!"



      Tạ thị tức giận môi đều run run, sau lúc lâu ra lời, bà đối với người của Liễu gia bắt đầu thất vọng, nhưng việc hôm nay, khiến bà thất vọng tới cực điểm, lúc trước liễu Dịch Thanh ở trong vườn có thể đối với Vân Khanh ăn lớn tiếng ngỗ nghịch như vậy, kỳ bà chỉ biết Liễu gia căn bản đem Thẩm gia đặt ở đáy mắt, thực chất là xem thường !



      Lần này, Liễu Dịch Thanh mặt dày mày dạn đoạt vị hôn phu của biểu muội, bị người ghét bỏ, lại kêu bọn côn đồ ngoài phố đến hãm hãi Vân Khanh của bà! Nếu Vân Khanh mất tích, bị bán vào thanh lâu, bà quả thực là dám tưởng tượng cuộc sống của mình về sau phải qua như thế nào a!



      Nhớ tới nửa tháng trước, phụ thân của Liễu Dịch Thanh là Liểu Khải Đông còn đến Thẩm phủ mượn ít bạc muốn tham gia hoạt động đánh giá cuối năm, Tạ thị nội tâm liền thể bình tĩnh!



      Cũng may trải qua nhiều chuyện như vậy, bà cũng phải người dễ bị hạ gục, vuốt ve khuôn mặt nhắn của nữ nhi, an ủi: "Đừng sợ, bây giờ về đến nhà rồi, có chuyện gì nữa, con nghỉ ngơi , có nương ở bên cạnh, cái gì cũng cần sợ."



      Tạ thị có thai, Vân Khanh cũng muốn để bà phải lo lắng, liền muốn bà về trước, sau khi Tạ thị gật đầu trở về, kêu Hổ Phách mang qua lọ dược, cẩn thận dặn Lưu Thúy dùng như thế nào, trăm ngàn đừng để tay tiểu thư để lại sẹo.



      Bóng đêm dần buông xuống, Vân Khanh nằm nghỉ ở giường, hôm nay những việc nàng làm với gã mỏ nhọn nam kia, nàng cũng hối hận, tình huống lúc đó cho phép nàng có nửa phần do dự cùng mềm lòng, mặc dù nàng mấy thoải máu khi tay dính máu tươi, nhưng có gì so với tánh mạng quan trọng hơn. Nay trong đầu nàng lại luôn vang lên đoạn đối thoại giữa Lão Nhị và gã mỏ nhọn, căn cứ theo lời bọn họ, còn có người gọi là lão Tam cùng đồng lõa với bọn họ.



      Nhưng Lưu Thúy và Thải Thanh , lúc các nàng trở về, cũng nhìn thấy có  ai khác xuất , vậy lão Tam kia là chưa đến? Hay là có trở về rồi lại mất?



      Nàng mơ hồ cảm thấy, người này mầm mống nguy hiểm.
      AELITA, Minhang, Bé Bi9 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 34. Bức Hôn

      Edit:

      Beta: Ishtar


      Đúng như Vân Khanh đoán, gã lão Tam kia quả giữa chừng có trở về, nhưng khi nhìn thấy Lão Nhị bị người trong phòng đá văng ra ngoài, mà thân thủ Lão Nhị là tốt nhất trong bọn họ, nghĩ nghĩ, vẫn là nên chui đầu vô lưới, xoay người chạy thoát.

      Bởi vì sợ rước họa vào thân, phải tìm người đưa tiền cho - Thược Dược, kể lại tình huống xảy ra, Thược Dược cảm thấy chuyện này rất quan trọng, cũng bẩm lại cho Liễu Dịch Thanh.

      Liễu Dịch Thanh biết được tin tức này, đầu tiên là thất vọng và tức giận thôi, ả lên kế hoạch như thế, muốn trả thù Vân Khanh, nào ngờ lại thành ra như vậy.

      Nhưng sau đó, ả nhìn Thược Dược hỏi: "Gã lão Tam kia tại ở đâu?"

      Thược Dược : " đợi ở bên ngoài, di nương, chúng ta bảo trốn nhanh lên, để tránh bị quan phủ bắt được, rước họa vào thân." Lúc ấy cùng ba người kia liên lạc lại là nàng ta, sau khi bị bắt được, bọn họ tra khảo hỏi cung, đây chẳng phải ngay cả nàng ta cũng còn biện pháp đào thoát!

      "!" Liễu Dịch Thanh đáy mắt lên tia độc ác, ở Tề gia ả được thương sủng ái, nỗi buồn khổ lâu ngày làm cho ả tâm tư càng độc ác hơn, "Đây là cơ hội! Nhanh lấy giấy mực đến, ta muốn khiến cho Thẩm Vân Khanh cả đời này phải sống so với ta càng thống khổ hơn!"

      Thược Dược biết ả suy nghĩ muốn làm gì, chạy nhanh cầm giấy và bút mực cho ả, lát sau, Liễu Dịch Thanh thổi khô mực giấy sau đó bỏ vào phong thư, phân phó Thược Dược cho người đưa đến Liễu phủ.

      Phải càng nhanh càng tốt!

      Liễu phủ.

      Bách Hợp từ bên ngoài vội vàng tiến vào, cầm phong thư đưa cho Liễu Đại phu nhân, : "Đây là đại tiểu thư ở bên kia sai người đưa tới."

      Liễu Đại phu nhân thời gian gần đây tiều tụy ít, đầu tiên là chuyện đại nữ nhi gả cho con trai tri huyện làm thiếp thất, con trai bị bệnh “bất lực” (hàm ý sâu xa ^^), con dâu qua đời, toàn là những chuyện vui xảy ra, chỉ có may mắn là con dâu sinh cho đứa cháu, nay nhận được thư của đại nữ nhi, vừa kỳ vọng lại càng thêm phiền lòng, cảm giác, tất cả những chuyện tốt, đều xuất phát từ người con lớn này, cau mày tiếp nhận thư, : "Chẳng lẽ lại có tiền may y phục, tháng trước mới cho nó 50 lượng bạc, ai đời lại có nữ nhi xuất giá lúc nào cũng hướng trong nhà đòi tiền chứ?!"

      Bách Hợp đứng ở bên, mắt xem mũi, mũi xem tâm, làm như cái gì cũng chưa nghe thấy, đến cùng đại tiểu thư gả ra ngoài còn dám mở miệng đòi tiền, còn phải ỷ vào việc có đại phu nhân sủng ái sao.

      Xé mở thư đầu tiên là tùy tiện nhìn lướt qua, bỗng Liễu Đại phu nhân con ngươi phóng đại, vội vàng cầm cẩn thận nhìn lại lần, mới vừa rồi khuôn mặt còn đen sì, lúc này lại như có gió xuân thổi vào mặt, hai mắt nở rộ sáng rọi, liên tục hô ‘tốt, tốt’.

      Liễu Đại phu nhân gấp thư lại, gọi Bách Hợp cùng bà ta đến chỗ Liễu lão phu nhân.

      Trong phòng lư đồng họa tiết bách hoa đua nở màu sắc được cắm vào 3 cây hương tỏa khói thơm dịu dễ chịu, Liễu lão phu nhân nằm nghiêng giường La Hán, nghe Liễu Đại phu nhân xong, mở mắt ra, miễn cưỡng hỏi: "Ngươi ?"

      ", việc này là , loại tình này nếu phải biểu đệ muội (ý chỉ mẹ Vân Khanh) nhờ người cho con dâu biết, con dâu như thế nào biết được?" Liễu Đại phu nhân như mở cờ trong bụng : "Hôm qua lúc Vân Khanh ra ngoài, gặp cướp phỉ, bị cướp phỉ xé rách xiêm y, cũng may cuối cùng được cứu trở về, nhưng rốt cuộc lại bị tổn hại trinh tiết, biểu đệ muội cảm thấy việc này nên làm lớn, vì thế thầm với con dâu, nếu điều kiện của Dương nhi như vậy, Vân Khanh cũng là như thế, vậy cho hai người cùng nhau làm bạn, ít nhất hai nhà cũng là thân thích, con dâu đối với Vân Khanh cũng so với những người khác tốt hơn."



      Liễu lão phu nhân mắt già chợt lóe, khóe miệng khẽ mỉm cười, nhìn Liễu Đại phu nhân thầm cười lạnh, con dâu lớn này nghĩ bà già liền bị hồ đồ hay sao? Văn Nương và Thẩm Mậu chỉ có nữ nhi này, cho dù là bị cướp phỉ bắt, xé quần áo, dựa vào gia thế tài phú của bọn họ, tìm nhà thấp hèn mà gả vào là việc rất dễ dàng, nay lại tìm đến kẻ phế vật như Dương nhi này, còn phải là đến để làm mẹ kế sao?

      Bất quá bà ta cũng biết, người con dâu lớn này cũng phải là người có thể bịa ra chuyện lớn như vậy, có thể là ra tay trước nắm được tin tức này, che giấu chuyện này với bên ngoài, bà ta biết trước liền lấy ra văn vẻ.

      Nhớ tới tướng mạo của Vân Khanh, Liễu lão phu nhân thầm đáng tiếc, đứa trẻ như vậy, về sau gả cho quan gia cũng phải có khả năng, nhưng xảy ra loại chuyện này, nếu để truyền ra ngoài đúng là khó mà .

      Bất quá đáng tiếc đáng tiếc, Liễu lão phu nhân vẫn che chở đứa cháu trai của mình, người tuấn tú lịch như vậy, bị con tiện nhân Đinh Tư kia hạ dược, nay thành người yếu ớt, nào có khuê nữ nhà ai còn muốn gả cho , lại , Viễn ca nhi còn như vậy, tìm kế nương cho nó mới là đại , Vân Khanh ra là người được chọn phù hợp nhất.

      Nghĩ đến đây, Liễu lão phu nhân cũng muốn nghĩ kĩ ý trong lời của Liễu Đại phu nhân, thản nhiên hỏi câu, "Vậy ngươi chuẩn bị làm như thế nào?"

      "Dù sao hai bên đều thương lượng xong, con dâu lát nữa đem lễ hỏi đưa qua, lại cho bà mối qua đó đem ngày giờ thương lượng xong là được." Liễu Đại phu nhân cười .

      " khi như vậy, ngươi cứ làm , rốt cuộc tướng công của ngươi cũng là Ngũ Phẩm Đồng Tri, Vân Khanh gả đến nhà chúng ta, cũng tính là chịu thiệt." Liễu lão phu nhân xong, liền nhắm mắt muốn ngủ, Liễu Đại phu nhân được cho phép, trong lòng vui rạo rực lui ra ngoài.

      Biết Vân Khanh sinh bệnh, An Tuyết Oánh Thẩm phủ làm khách.

      Lưu Thúy các nàng biết nàng là tiểu thư của Tri Phủ gia, lại là tỷ muội tốt của Vân Khanh, chiêu đãi nàng rất tốt.

      An Tuyết Oánh vào phòng, cởi bỏ áo choàng cho Tiểu Hàn cầm, ngồi xuống liền quan tâm hỏi thăm Vân Khanh: "Ngươi cũng thiệt là, loại thời tiết này còn để mình bị cảm nắng phải nằm ở nhà, nếu phải vừa mới nghe được tin tức này của ngươi, ta cũng tin tưởng đâu."

      " có việc gì, đâu cần khẩn trương tới vậy chứ." Lời dối nếu ra, phía sau phải phối hợp cho tốt, nên Vân Khanh lấy cớ ‘bị cảm nắng’ ở trong nhà nghỉ ngơi hai ngày.

      "Ngươi có việc gì, có việc gì còn ở trong nhà nghỉ ngơi." An Tuyết Oánh quay đầu , "Đúng rồi, huynh trưởng hôm qua vừa vặn tặng cho ta con vẹt phỉ thúy (vẹt lông xanh), ta liền đem tới cho ngươi xem."

      Nghe được nàng ấy nhắc đến huynh trưởng, Vân Khanh biết là chỉ An Sơ Dương, hai huynh muội này tuy cùng cha khác mẹ, nhưng giao tình lại rất tốt, có bởi vì khác mẫu thân sinh ra mà xa cách.
      AELITA, Minhang, Bé Bi7 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 34. Bức Hôn

      Edit:

      Beta: Ishtar
      Đại Hàn trong tay mang theo cái lồng chim hình tròn màu trắng, An Tuyết Oánh liền chuyện với nó, "Đến, Đậu Đậu, chuyện!"

      Con vẹt Đậu Đậu ở bên trong vỗ vỗ hai cánh, đôi mắt vòng vo chuyển động, cũng nhại theo An Tuyết Oánh : "Đến, Đậu Đậu, chuyện!"

      An Tuyết Oánh ở nhà dạy nó lâu, muốn xách tới cho Vân Khanh xem, nào ngờ con vẹt này lại bắt đầu học vẹt (chơi chữ quá @~@), liền gõ lồng sắt, " mau, ta dạy cho ngươi cái gì."

      Ngân Nhĩ (pé mèo chị Khanh nuôi đó) luôn ở ngoài viện lại nghe thấy tiếng chim, liền từ bên ngoài đến, nhìn thấy con chim Đậu Đậu màu xanh biếc, liền hiếu kì đứng xem.

      Đậu Đậu sợ tới mức lập tức ở trong lồng phịch cánh hô to: "Vân Khanh mau khỏe lại, Vân Khanh mau khỏe lại. . . . . ." Cái bộ dáng bối rối kia, chọc cho mọi người trong phòng đều nở nụ cười.

      Bỗng nhiên Thải Thanh từ bên ngoài chạy vào, hô lớn: "Tiểu thư, tiểu thư, tốt, Liễu gia tặng lễ hỏi. . . . . ." Nàng ta vào phòng mới nhìn thấy trừ Vân Khanh còn có An Tuyết Oánh ở trong phòng, nhất thời thu thanh , cúi đầu đứng ở bên: "Thỉnh an An tiểu thư."

      Vân Khanh biết Thải Thanh kích động như vậy, khẳng định phải việc , An Tuyết Oánh nghe được hai chữ ‘lễ hỏi’, sắc mặt cũng hơi đổi, nhưng rốt cuộc cũng là chuyện nhà của người ta, nàng cũng ngại chen miệng vào, hai câu làm dịu khí, rồi tìm lý do ra ngoài.

      Lúc ra cửa, lại nhìn thấy trước cửa có người mang tới hòm xiểng đỏ thẫm, phía còn cột hai đóa hoa đỏ bằng lụa, nàng loáng thoáng biết là cái gì, lại càng thêm lo lắng.

      Lại phía Vân Khanh lúc này, sau khi đưa An Tuyết Oánh rời khỏi, liền lập tức trở về sân, hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

      "Nô tỳ cũng nghe được ràng lắm, đúng hơn là các bà bên ngoại viện , vừa rồi Liễu gia phái xe ngựa, đưa tới lễ hỏi cầu thân, là để tiểu thư cùng Liễu gia đính hôn!"

      Vân Khanh vừa nghe, đầu cũng có chút choáng váng, đương thời thành thân đều có "Lục lễ", tức: Nạp Thải, Vấn Danh, Nạp Kiết, Nạp Chinh, Thỉnh Kỳ, Thân Nghênh. Lễ hỏi đó là "Dâng chinh", nay Liễu gia trực tiếp đem lễ hỏi đưa tới, chắc chắn rằng Thẩm gia cùng bên đó định xong hôn ?

      Nay nam tử Liễu gia thích hợp thành thân nhiều lắm, chỉ có người mới mất thê, lại thêm vô năng là Liễu Dịch Dương, chẳng lẽ cha mẹ muốn mình gả cho ta?

      Vân Khanh thể tin được, vội vàng hướng sân Tạ thị mà chạy qua, mới vừa vào sân chợt nghe tiếng rống giận dữ của Thẩm Mậu: "Cái lễ hỏi bên ngoài là có ý gì! Chẳng lẽ còn muốn Vân Khanh gả cho cái tên Liễu Dịch Dương bất lực kia!"

      Trong lòng nàng liền bình tĩnh lại, xem ra hôn này tám chín phần mười là Liễu Dịch Thanh cùng Liễu gia liên lạc trước, mượn cớ đến đây bức hôn.

      Nàng về phía trước đến bên ngoài phòng chính, nghe được Tạ thị giọng : "Ta cũng biết là có ý gì, vừa rồi lúc quản với ta, ta nhất thời cũng chưa kịp phản ứng, chàng cũng biết tên Liễu Dịch Dương kia là cái dạng gì, ta làm sao có thể đem Vân Khanh gả cho ta chứ!"

      Thẩm Mậu làm sao biết, Tạ thị sao có thể đem Vân Khanh gả cho người như vậy, nhưng nếu Tạ thị cùng Liễu gia bàn qua cái gì, Liễu gia sao dám ngang nhiên lớn mật như vậy đem sính lễ đưa qua Thẩm phủ chứ?

      Tạ thị nghĩ lại, ngày ấy lúc Vân Khanh trở về, kể cho bà nghe chuyện gặp cướp phỉ là do Liễu Dịch Thanh sai khiến, Liễu gia khẳng định cũng biết việc này, mới dám lấy nó ra uy hiếp, lau nước mắt, nhìn sắc mặt xanh mét, cuồng nộ của Thẩm Mậu, thanh run run : "Lão gia, có việc hai ngày nay ta chưa dám với người, phỏng chừng Liễu phủ dám đưa lễ hỏi như vậy, chính là bởi vì chuyện này."

      "Chuyện gì! Nàng còn ! Có phải đợi người ta đem nữ nhi lấy rồi nàng mới sao?!" Thẩm Mậu ở thương trường rèn luyện nhiều năm, tính cách tu dưỡng rất tốt, ít khi nổi nóng, hôm nay lại có biện pháp nhẫn nại nữa rồi.

      Tạ thị ngồi ở giường La Hán, biết việc này là mấu chốt quan trọng nhất, cũng bất chấp nhiều kiêng kị, "Hai ngày trước lúc Vân Khanh đường mua thuốc, bị cướp phỉ bắt cóc, sau lại được An công tử của Tri phủ gia cứu trở về, thẩm tra ra người liên lạc chính là Thược Dược bênh cạnh Liễu Dịch Thanh. Ta phỏng chừng là liễu Dịch Thanh cho người Liễu gia. . . . . ."

      Lời này rơi xuống, Vân Khanh chợt nghe đến phòng trong phát ra tiếng vang lớn, Thẩm Mậu cước đá lăn cái ghế tròn, đứng bật dậy, nổi giận : "Người Liễu gia quá đáng lắm rồi! Quả thực đem Thẩm Mậu coi ra gì!"

      đúng hơn, chính là xem thường Thẩm phủ, Vân Khanh nội tâm vừa may mắn lại phiền muộn, may mắn là, trải qua chuyện này, quan hệ của Liễu gia cùng Thẩm gia dù nàng lấy hay lấy chồng, chỉ có con đường, chính là tan vỡ, nàng vẫn muốn dùng phương pháp làm cho Thẩm Mậu và Tạ thị nhìn thấu bộ mặt của đám người Liễu gia, nay căn bản cần nàng nhúng tay, Liễu gia sau này nếu muốn ở Thẩm gia lấy phân tiền, đều có khả năng. Mà phiền muộn chính là, Liễu Đại phu nhân muốn nhận định, chỉ cần đem chuyện này truyền ra ngoài, Vân Khanh bị cướp phỉ làm bẩn thân mình, thành ai muốn cưới nàng, sớm hay muộn cũng phải gả đến Liễu gia hầu hạ tên phế nhân Liễu Dịch Dương, bọn họ muốn nàng gả vào, là coi trọng nàng lắm rồi!

      Vân Khanh gả, cũng chưa bao giờ có ý định muốn gả cho hạng người như vậy! Nàng nội tâm rất bình tĩnh, phân tích còn có cách nào hóa giải chuyện này hay .



      Thẩm Mậu ở bên trong phòng thở hổn hển, nhìn Tạ thị mang bụng to chảy nước mắt, nên lời, lần trước ông nghe chuyện của Liễu Dịch Thanh cùng Tề Thủ Tín, gả cho ta cũng tốt, để tránh sau khi kết hôn còn chịu khổ. Ai ngờ nay còn nghe được chuyện như vậy, Liễu Dịch Thanh lại dám lòng mang oán giận, muốn trả thù Vân Khanh, Liễu gia biết, còn biến thành uy hiếp muốn bức hôn! Xem ra, Liễu gia căn bản là coiThẩm gia là thân thích, mà là cái kho bạc bao giờ cạn!

      Nay Liễu gia uy hiếp ràng trước mặt như vậy, nếu Vân Khanh qua đó lấy chồng, bọn họ đem tình náo lớn lên, cho mọi người đều biết, cho dù Vân Khanh cùng Thẩm gia có thể chịu được áp lực, tương lai cũng gả được cho người trong sạch gì, hoặc chính là thành thành gả cho Liễu gia, bên ngoài thoạt nhìn là thân càng thêm thân, Vân Khanh gả cũng là gia thế tốt, tuy là kế thất, cũng là danh môn vọng tộc ở Dương Châu, Liễu Dịch Dương bất lực mọi người đều biết, ai biết tốt xấu trong đó!

      Tạ thị cúi thấp đầu lau nước mắt, bà nghĩ tới gia đình bên bác của mình, lại có đám thân thích như vậy, càng khiến người ta lạnh lòng là, chuyện sính lễ, động tĩnh lớn như vậy, bác có khả năng biết. Đây đều là kẻ mà bà cho là người nhà đến sỉ nhục con của mình a.

      Vân Khanh ở bên ngoài đứng hồi, trong lòng nàng ra quyết định, vô luận như thế nào, cũng gả cho Liễu gia, nàng đối với tiểu nha hoàn mỉm cười, tiểu nha hoàn liền vén bên rèm thêu hoa văn màu tím lên : "Lão gia, phu nhân, đại tiểu thư đến."
      AELITA, Minhang, Bé Bi7 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 34. Bức Hôn

      Edit:

      Beta: Ishtar


      Vân Khanh vào, nhìn sắc mặt ảm đạm của Tạ thị cùng vẻ mặt giận dữ của Thẩm Mậu, cũng làm bộ như biết chút nào, mà là hỏi: "Cha, nương, lễ hỏi bên ngoài là chuyện gì xảy ra?"

      Thẩm gia chỉ có nữ nhi, nếu là làm như cái gì cũng biết, ngược lại có vẻ rất giả tạo, có nữ tử nào lại quan tâm hôn của mình, bất quá là ngoài mặt dám biểu lộ ra thôi.

      Tạ thị thấy bộ dạng của nữ nhi, càng thêm thương tâm, ôm nàng : "Vân Khanh a, nương với con, con chớ thương tâm a. . . . . ." nghĩ tới vừa tiễn Tề Thủ Tín lòng lang dạ sói, lại tới Liễu Dịch Dương phế khuyển ( con chó bị tật .... Mình để vậy luôn =D ), hôn của nữ nhi sao lại lận đận như thế....

      Vân Khanh ôm bà, trấn an : "Nương, người đừng khóc a, cẩn thận đệ đệ trong bụng."

      Thẩm Mậu thấy nàng lúc này còn an ủi Tạ thị, đứa con này của ông từ trầm ổn, trong lòng nhất định biết tất cả, khiến ông càng thêm phẫn nộ, đứa con tốt như vậy, vì sao phải gả cho Liễu Dịch Dương!

      Nhưng trước mắt ông cũng biết nên mở miệng gì với nữ nhi, việc này ông làm sao được?

      Nhưng ra Vân Khanh lại mở miệng : "Cha, nương, nữ nhi gả cho ta." Nữ nhi chưa lấy chồng lại ra lời như vậy, kì thực rất kinh người, nhưng lúc này Thẩm Mậu cũng mở miệng hỏi: "Con có biết hậu quả nếu lấy chồng ?"

      "Đương nhiên biết, Liễu gia đơn giản là khắp nơi việc nữ nhi thất trinh làm cho toàn bộ mọi người trong Dương Châu đều biết con là nữ tử trong sạch, so với Liễu Dịch Thanh chỉ có hơn chứ kém, bất quá cho dù như vậy sao! Cùng lắm chính là mất thanh danh, người nào dám tới cửa cầu hôn thôi! Nhưng nếu là gả cho Liễu Dịch Dương, nữ nhi cả đời chẳng khác nào bị hủy!"

      Tổn hại thanh danh cùng tổn hại cả đời so sánh, căn bản là đáng nhắc tới!

      Nghe vậy, Thẩm Mậu đáy mắt có chút tán thưởng gật đầu, "Con suy nghĩ đúng, nhưng là thanh danh với cả đời quan trọng như nhau, người sống đời, rất nhiều người cả đời đều là vì thanh danh mà sống!" Thẩm gia, cũng bởi vì danh vọng tốt, mới có thể đem việc buôn bán làm tốt đến như vậy. Ông tán đồng với lời của nữ nhi, nhưng là lời này, nếu nam nhân ra, đó là phong lưu kềm chế được, nếu là nữ nhân ra, là vô lễ có gia giáo.

      "Lời này về sau cần lại, có số việc đặt ở trong lòng là được rồi!" Thẩm Mậu chỉ hận Vân Khanh vì sao phải nam nhi, chính khí độ cùng suy nghĩ này, làm nhi tử nhất định so với làm nữ nhi càng xuất sắc, cũng cần lo lắng nhiều việc.



      Vân Khanh trầm mặc, gật đầu cũng lên tiếng, nàng biết Thẩm Mậu đáp ứng, ở trong mắt bọn họ, thanh danh nữ tử rất trọng yếu, cha mẹ tuyệt đối cho phép sau này mình thể gả ra được. Thân ở thời đại này, tầm quan trọng thanh danh nữ nhân cùng tánh mạng của họ kém bao nhiêu.

      "Con đừng suy nghĩ nhiều, về trước nghỉ ngơi , vết thương tay nhớ nên đụng nước." Tạ thị đuổi Vân Khanh rời khỏi, rồi mới hướng Thẩm Mậu : "Lão gia có phải hay nghĩ ra được biện pháp giải quyết rồi?"

      "Nào có cái biện pháp gì chứ!" Thẩm Mậu thở dài, hàng mày gắt gao nhíu chặt, việc này thể so với việc buôn bán, cùng lắm cho số bạc, lần sau còn có thể kiếm trở về, chuyện lần này lại liên quan đến nữ nhi mình, ông thể lựa chọn bên này mà tổn hại bên kia, nữ nhi tuổi , biết tầm quan trọng của thứ gọi là thanh danh, nhưng ông biết rất , có thanh danh, về sau cả đời đều khó có thể ngẩng đầu làm người.

      Phu thê hai người ngồi ở trong phòng, suy nghĩ biện pháp giải quyết, cuối cùng Thẩm Mậu ngẩng đầu lên : "Kế sách hay nhất, chỉ có thể định hôn cho Vân Khanh trước khi Liễu gia hành động thôi."

      Tạ thị càng nghĩ, cũng chỉ có biện pháp như vậy, bèn : "Nhưng, nếu cùng những nhà khác đính hôn, Liễu gia lại nháo lên, khó đảm bảo rằng nhà trai ghi hận chúng ta trước đó lừa gạt họ."



      "Chuyện này ta sớm nghĩ kỹ, tìm nhà danh vọng thấp chút, cũng là thương hộ như chúng ta, người thành đáng tin, đem việc hôm nay ngăn lại, Thẩm gia chúng ta lại ‘trèo cao’, nữ nhi Thẩm gia tất có nhiều người đến cầu!" Thẩm Mậu vỗ đùi, lúc này liền định rồi, dù sao thuộc hạ dưới trướng ông có thể tìm vài thương hộ lớn , để Vân Khanh gả qua đó, như thế nào cũng thể để nữ nhi gả cho cái tên phế vật Liễu Dịch Thanh kia! Làm vậy chắc khác nào muốn Vân Khanh cả đời thủ tiết mà sống, làm sao có thể!

      Tạ thị cũng còn cách nào khác, nghĩ đến việc đem nữ nhi bảo bối mình nuôi dưỡng sủng ái trong lòng lại phải tùy tiện tìm nhà mà gả , nước mắt lại nhịn được rớt xuống, Thẩm Mậu đồng dạng phiền lòng vô cùng, vỗ vỗ đùi, đứng lên, : "Nàng nhanh cho bà mối lấy bách gia sách (danh sách nhà có người tới tuổi thành thân) đến, xem nhà ai thích hợp, ta cũng ra ngoài tìm xem!"

      An Tuyết Oánh ra Thẩm phủ, dọc theo đường lo lắng trùng trùng, nhớ tới lúc ra cửa nhìn thấy đống lễ hỏi kia, lại liên hệ với người của Liễu gia, mãi đến lúc xuống xe ngựa vẫn mất hồn mất vía, bất thình lình liền đụng trungd liền đụng trúng cây cột.

      "Như thế nào lại cẩn thận như vậy?"

      Ngẩng đầu, An Tuyết Oánh nhìn An Sơ Dương đứng ở phía trước, xoa xoa cái trán : " suy nghĩ, nghĩ quá chú tâm mà thôi.”

      " nghĩ cái gì?" An Sơ Dương tựa vào cột hành lang, hai tròng mắt sâu hun hút nhìn An Tuyết Oánh, da thịt màu đồng cổ dưới ánh mặt trời trầm tĩnh như tơ lụa.

      An Tuyết Oánh cúi đầu nghĩ nghĩ, nàng từ cùng An Sơ Dương quan hệ rất tốt, cùng An Lan An Phương hai vị tỷ muội ruột thịt quan hệ ngược lại bình thường, việc xảy ra hôm nay cũng kỳ quái, nàng lại ngại cùng mẫu thân, liền mở miệng : "Vừa rồi Thẩm phủ, nhìn thấy Liễu gia mang lễ hỏi qua, biết bọn họ muốn cầu hôn ai, chẳng lẽ là coi trọng nha hoàn nào trong Thẩm phủ ư?"

      Những người ở Dương Châu, người duy nhất trong Thẩm gia thích hợp kết hôn nàng biết chỉ có mình Vân Khanh, nhưng rốt cuộc thể tin được, Liễu gia muốn cầu hôn Vân Khanh làm kế thất, Thẩm phủ thế nhưng còn đồng ý, dựa theo thương của bá phụ bá mẫu Thẩm gia đối Vân Khanh mà thể có chuyện này được.

      Nàng biết mấy ngày trước xảy ra chuyện gì, nhưng An Sơ Dương biết, thanh bình tĩnh : "Liễu gia là muốn cưới Thẩm Vân Khanh."

      "Làm sao có thể?!" An Tuyết Oánh mở to hai mắt, dám tin phản bác , Vân Khanh mới tròn 14, cập kê vẫn chưa tới.
      AELITA, Minhang, Bé Bi7 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 34. Bức Hôn

      Edit:

      Beta: Ishtar


      An Sơ Dương nhìn dáng vẻ kinh ngạc của nàng, nhớ tới dáng vẻ của Vân Khanh ở nhà ngói lúc đó, mặc dù cùng tuổi với Tuyết Oánh, nhưng tính cách và cách làm người xử của cả hai hoàn toàn bất đồng, Tuyết Oánh được kế mẫu mực nuông chiều, lại bởi vì thân thể yếu ớt, trong nhà ai cũng nhường nhịn nàng, mặc dù có dưỡng ra tính cách kiêu căng, cũng là rành thế , làm sao hiểu được lòng người thâm sâu khó lường.



      vẫn luôn nhớ ngày ấy ở trong hoa viên gặp Vân Khanh cùng đứa bé chơi đùa, đứa bé kia chính là vong thê của Liễu Dịch Dương lưu lại, muốn cho nàng làm kế thất, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ngàn lần nỡ, nếu như Liễu gia lấy chuyện bị cướp phỉ uy hiếp, vậy cứu nàng ra, còn nhìn thấy da thịt của nàng, so với Liễu Dịch Dương kia càng thích hợp hơn, liền : "Muội giúp huynh trưởng chuyến, ta nguyện ý phụ trách."



      An Tuyết Oánh còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần khi bị chuyện kia đả kích, giờ lại nghe An Sơ Dương thốt lên câu như vậy, cũng biết phải như thế nào biểu đạt cảm giác kinh ngạc lúc này, vừa định mở miệng hỏi, An Sơ Dương xa rồi.



      Nguyện ý phụ trách?



      Vân Khanh vừa nghe lời này, trong lòng liền hiểu ý tứ của An Sơ Dương, chỉ sợ thấy việc nghĩa hăng hái mà làm, càng làm càng nghiện, giờ lại hăng hái vươn tay giúp đỡ muốn đem nàng cưới về, tuy rằng tại nàng tạm thời nghĩ ra biện pháp tốt, nhưng cũng muốn bởi vì việc này lại tùy tiện tìm người gả cho xong việc, cho nên nàng trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng : "Thay ta cám ơn huynh trưởng của ngươi."



      An Tuyết Oánh bị hai người ra vẻ bí hiểm làm cho đầu óc đầy dấu chấm hỏi, nhưng hỏi hai người cũng mở miệng , chỉ có thể trở về đem lời này chuyển lại cho An Sơ Dương.



      An Sơ Dương sau khi nghe xong, lúc lâu gì, cái gì cũng , tự mình đến gặp Vân Khanh, hỏi thẳng: "Ngươi muốn gả cho Liễu Dịch Dương?"



      Chịu ân cứu mạng của , Vân Khanh muốn báo đáp, nhưng ít nhất thái độ đối với có tốt hơn chút, nàng lắc lắc đầu : "Ta chưa bao giờ nghĩ tới."



      "Vậy ngươi tùy ý gả vào thương hộ?"



      "Chưa từng." Vân Khanh sửng sốt, liền đoán được đây là biện pháp mà Thẩm Mậu cùng Tạ thị nghĩ ra, trước tìm nhà khác định ra hôn , rồi cự tuyệt Liễu gia.



      "Vậy ngươi vì sao muốn gả cho ta?"



      Bị người ta trực tiếp hỏi như vậy, mặc dù sống qua hai kiếp, nhưng hai kiếp cũng chưa từng trải qua chuyện này, Vân Khanh hơi có chút ngượng ngùng, bất quá vẫn rất bình tĩnh mở miệng : "Việc hôm ấy, An công tử có thể cứu giúp ta vô cùng cảm kích, Vân Khanh mượn hai chữ ‘phụ trách’ để nghị thân, mặc dù Thẩm gia nghèo, nhưng vẫn cùng quan nghiệp có khác nhau."



      Đương nhiên, ở trong lòng Vân Khanh, nàng cũng cho rằng Tri Phủ gia là rất cao rồi, Thẩm gia các nàng xứng hợp vân vân, Thẩm gia trăm năm ở Dương Châu là căn cơ thâm hậu, Tề gia từ hôn kì thực là ánh mắt thiển cận, ngược lại lâm vào cảnh làm trò cười cho người thành Dương Châu, chỉ bằng tài phú của Thẩm gia, quan gia nguyện ý kết thân cũng thiếu.



      Nay Liễu gia chính là nắm chắc Vân Khanh là khuê nữ chưa gả, Liễu gia lại có chứng cứ cướp phỉ bắt cóc Vân Khanh, chỉ cần có chứng cứ trong tay, bọn họ có thể ở Dương Châu hô mưa gọi gió, cho cả thành đều biết.



      Hậu quả mà Vân Khanh nàng phải đối mặt cũng chỉ có 2 lựa chọn, chính là gả , chính là gả , loại kết cục nào cũng đều tốt .



      Vân Khanh ở trong nhà suy nghĩ, nếu như cần thanh danh, chỉ cần lấy chồng Liễu gia, nàng có rất nhiều biện pháp, nhưng ý cha mẹ lại ràng, bọn họ muốn mất thanh danh, bởi vì thanh danh của Vân Khanh cũng bao gồm cả Thẩm gia ở bên trong, nay nàng là con nối dòng duy nhất của Thẩm gia, nếu là nữ nhi duy nhất cũng như vậy, Thẩm Mậu ở bên ngoài cũng bị người khinh thị.



      Vì thế nàng luôn luôn nghĩ, có biện pháp nào, có thể mất thanh danh, lại cần gả cho Liễu gia, đồng thời còn có thể mượn cơ hội lần này, làm cho đám người ở Liễu gia bị đánh bại.



      Như vậy khó khăn lớn hơn rất nhiều rồi!



      Gả cho An Sơ Dương ra là biện pháp nhanh gọn nhất nay, nhưng nàng cùng An Sơ Dương bất quá chỉ mới gặp mặt vài lần, nếu là vì phụ trách mà gả qua đó, tuy dựa vào quyền thế của Tri Phủ cùng Ninh Quốc Công phủ, Liễu gia dám đụng vào, nhưng nếu gả cũng là ngươi xem ta, ta xem ngươi, nếu chuyện cướp phỉ bị lộ ra ngoài, chừng Tri Phủ phu nhân cùng Tri Phủ gia còn có thể bởi vậy mà xem nàng, ngày sau càng thêm chật vật.



      Nàng còn có rất nhiều chuyện chưa làm, người chủ mưu phía sau màn vẫn chưa tìm ra, thánh giá Nam tuần còn chưa tới, những việc đó bọn nàng cần phải dốc hết sức của mình đến làm, nàng thể cứ như vậy đính hôn gả ra ngoài!



      An Sơ Dương nhìn thấy trong hai mắt nàng lắp đầy ánh nắng mặt trời, bình tĩnh hỏi: "Ngươi có biện pháp nào, có thể cùng lúc giải quyết hai vấn đề này sao?"
      AELITA, Minhang, Bé Bi10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :