1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 40: Khắc tinh trời sinh

      Edit: anhsaobang 

      Beta: Ishtar
      Tập thị xong, nhìn thoáng qua phần lớn các vị phu nhân tản , thêm mấy câu, hỏi thăm tình hình mọi người, bà ta bỏ qua cơ hội ở trước mặt người khác thể , trải qua chuyện vừa rồi, bà ta càng phải cố gắng lấy lại hình tượng.

      Vi Ngưng Tử vừa muốn xoay người bỏ , lại bị Chương Lạc kéo sang đình nghỉ chân bên, Chương Lạc tuy tuổi lớn, nhưng lực tay yếu chút nào, liền cầm tay Vi Ngưng Tử lôi vào bên trong.

      “Ngươi làm gì, thả ta ra!” Cổ tay Vi Ngưng Tử bị đau, chỉ sợ vừa đỏ lại còn sưng lên, nàng ta quát lên như vậy, rốt cuộc Chương Lạc cũng buông tay ra, tiếp theo mặt Vi Ngưng Tử nhận lấy cái tát vang dội, “Ngươi là đồ gian tế! Liên hợp với Chương Huỳnh ức hiếp ta! Làm ta mất hết thể diện trước mặt mọi người.”

      Vi Ngưng Tử hoàn toàn dự tính được Chương Lạc đột nhiên ra tay, ôm lấy má trái bị đánh, vẻ mặt kinh ngạc, “Sao ngươi đánh ta? Cái gì là gian tế?”

      Chương Lạc trở tay lại tát thêm cái, khiến Vi Ngưng Tử lại kịp trở tay: “Ngươi xúi giục ta đối phó với Chương Huỳnh, kết quả lúc ngươi làm chứng, ngươi lại cái gì cũng nhìn thấy, ngươi nhất định cùng nàng ta thông đồng với nhau, đến làm cho ta mất mặt phải sao?!”

      Vi Ngưng Tử bị ăn hai cái tát, trong đầu có chút ong ong, tức giận muốn cắn vỡ răng, thế nhưng nàng ta lại thể bỏ chạy, ban đầu vốn chính là do nàng ta xúi bẩy Chương Lạc, kế hoạch vốn rất tốt, nhưng về sau lại hỏng bét.

      “Làm sao ta biết được, lúc trước phải người rơi xuống nước là ngươi sao, sao lại biến thành nàng ta?” Vi Ngưng Tử ngờ Chương Lạc này, bên ngoài thoạt nhìn biết lễ nghĩa, kết quả lại giống như Chương Huỳnh, cũng có thể muốn ra tay liền ra tay, lẽ nào Toánh Xuyên Hầu phủ di truyền đều hai lời ra tay đánh người sao?

      Trong lòng Vi Ngưng Tử tức giận muốn chết, hết lần này đến lần khác lại thể đánh trả, lúc này thể dùng thái độ cứng rắn với Chương Lạc, còn cách nào phải sang chuyện khác.

      Nào ngờ, nàng ta còn chưa dứt lời, Chương Lạc lại nổi giận lần nữa, chỉ vào Vi Ngưng Tử : “Với đầu óc đơn giản của Chương Huỳnh, nàng ta làm sao có thể ngã xuống nước, chắc chắn là ngươi, ngươi cố ý cho ta nghe, sau đó lại lộ cho nàng ta biết, để nàng ta ngã vào trong hồ, lại để cho cha thấy, như vậy liền trách mắng ta.”

      ra tính tình Chương Lạc so với Chương Huỳnh còn bằng, ít ra Chương Huỳnh còn tùy người mà cư xử, nhưng Chương Lạc kia giấu dưới lớp da của mình là thô bạo, nếu có Tập thị cẩn thận che dấu, cũng luôn trước mặt Toánh Xuyên Hầu giả vờ tội nghiệp, còn biết thành bộ dáng gì, lúc này bên cạnh nàng ta trừ vài nha hoàn bà tử tâm phúc, cũng có những người khác, trong lòng nỗi bực tức vì vừa rồi mất mặt trước đông người cũng lộ ra ngoài.

      Nếu bình thường chỉ cần nàng vừa khóc, cha giúp nàng trách mắng Chương Huỳnh, hôm nay lại để ý gì đến nàng, xoay người bỏ , nương rất đúng, hôm nay nàng bị Vi Ngưng Tử hãm hại!

      Ngay lập tức lại quay sang đánh lên mặt Vi Ngưng Tử: “Ngươi ở trước mặt ta giả vờ cái gì, nếu hôm nay ngươi giật dây cho ta, sao ta lại làm những chuyện như vậy! Ngươi ở chỗ của ta giả vờ vô tội cái gì!”

      Vi Ngưng Tử lại dám ra tay đánh nàng ta, suy cho cùng việc này cùng Vi Ngưng Tử thoát được liên quan, nếu làm loạn trước mặt mọi người, hình tượng thục nữ mà mình cố công tạo dựng toàn bộ đều mất hết, chỉ còn cách cố gắng né sang hai bên tránh cho bị đánh, “Chương Lạc, sao ngươi có thể trách ta việc này, lúc ấy ta luôn ở cạnh ngươi, sao có thể truyền tin tức cho Chương Huỳnh, hơn nữa nếu ta làm thế, đối với ta có gì tốt?”

      Chương Lạc ra tay cũng thấy mệt, thở phì phò nghỉ tạm, hỏi: “Vậy việc hôm nay cũng có lợi với ta?”

      “Nhưng lại có lợi cho người khác.” Vi Ngưng Tử im lặng dời trọng tâm của câu chuyện mà hài lòng, cuối cùng cũng đem Chương Lạc khống chế được, mặt của nàng ta đau rát, cần nhìn cũng biết sưng đỏ lên, lúc chuyện khóe miệng cũng có chút đau đớn.

      Chương Lạc ngu xuẩn, việc mình làm xong còn trút giận lên người khác.

      “Đối với người nào mới có lợi?” Chương Lạc nghi ngờ hỏi, nàng ta nhìn ra việc ngày hôm nay ngoại trừ tốt với Chương Huỳnh còn có lợi với những người khác.

      “Là Thẩm Vân Khanh, ngươi thấy hôm nay ta vừa xuất , các vị phu nhân đối với ta tán thưởng liên tục sao? Ngay cả Dương phu nhân kia mở miệng quản những chuyện này, hôm nay cũng lên tiếng! Chẳng lẽ phải là do có ấn tượng tốt với Thẩm Vân Khanh mới lên tiếng sao? Ngày thường ngươi có thấy bà ta qua câu ?”

      Vi Ngưng Tử đem vấn đề đẩy sang người Vân Khanh, Chương Lạc cũng khỏi suy nghĩ, đúng thế, Dương phu nhân rất ít khi quản những chuyện này, hôm nay lên tiếng cũng là vì Thẩm Vân Khanh?

      Thế nhưng Dương phu nhân hôm nay mới nhìn thấy Thẩm Vân Khanh, liền đối tốt với nàng ta như thế? Dương phu nhân thích mình và nương ư?

      điểm này, Chương Lạc ra cũng đủ hiểu biết, vì thế, nàng ta lại nghĩ đến lời Tập thị , đây là Vi Ngưng Tử chia rẽ khiêu khích, ai biết miệng lưỡi của Thẩm Vân Khanh ai có thể qua mặt được, Vi Ngưng Tử này muốn mình tìm Vân Khanh tính sổ sau đó chịu nhục sao?

      Nghĩ đến đây, Chương Lạc lại vung tay tát Vi Ngưng Tử cái, lồng ngực Vi Ngưng Tử như có bụm máu nóng muốn phun ra, bình thường Chương Lạc có thể trao đổi được, sao hôm nay dáng vẻ lại giống Chương Huỳnh, nàng ta nhanh chóng tránh né, tìm khe hở, vội vàng chạy ra ngoài.

      Cho dù nàng thông minh linh hoạt, lúc này đây hai bên má đều có dấu vết sưng tấy, cúi đầu sai tiểu nha hoàn dẫn đường, bất chấp mất hết lễ nghi, trước tiên leo lên xe ngựa.

      Lên xe ngựa, cầm lấy gương nhìn vào, trâm cài đầu bị lệch xuống, khuôn mặt nhắn ước chừng lớn bằng bàn tay bị đánh cho sưng tấy lên, đôi mắt dịu dàng ướt át cũng bị bên mặt sưng vù làm biến thành đường chỉ , hơn mười ngày nửa tháng cũng hết sưng.

      Thẩm Vân Khanh chết tiệt này, chỉ cần nơi nào có nó, Vi Ngưng Tử nàng gặp chuyện may.

      Đối với những lời nguyền rủa này, Vân Khanh nghe được, cho dù nghe được cũng để ở trong lòng, nàng là Thẩm Vân Khanh đáng chết, vốn dĩ nàng chết qua lần, hơn nữa, có người nào mà phải chết, là ai đến cuối cũng rồi cũng chết cả.

      Chương Huỳnh ngồi trong phòng, sau khi thay xong xiêm y, cho nha hoàn lui xuống hết, nhìn Vân Khanh.

      “Vừa rồi ở cạnh hồ là ngươi ngáng chân ta sao.”

      Những người khác nhìn thấy động tác ngáng chân, nhưng Chương Huỳnh có thể cảm giác được dưới chân là cái gì, đứng ở vị trí đấy, cũng chỉ có thể có Vân Khanh mới có khả năng làm nàng sẩy chân.

      Đôi mắt phượng của Vân Khanh hơi ngưng lại, nàng sớm biết được Chương Huỳnh đoán ra, nếu đoán được, người này ngu xuẩn đến mức còn cách nào cứu chữa, dù nàng giúp đỡ như thế nào cũng hữu dụng.

      Còn nữa, hành động sau này của Chương Huỳnh cũng chứng minh nàng ta phải là người ngu dốt.

      “Tuy ngươi làm ta ngã xuống hồ, nhưng ta còn phải cảm ơn ngươi, nếu phải là ngươi, người phụ thân hôm nay trách phạt là ta.” Chương Huỳnh cầm chén trà nóng trong tay, đáy mắt dường như có giọt nước hình thành, nhưng rất nhanh tan biến trong làn hơi nước.

      “Ngươi cần phải cảm ơn ta, cho ngươi cước để ngươi ngã vào trong hồ, ra ta rất vui vẻ.” Vân Khảnh thổi làn hơi nóng chén trà, nhấp ngụm, mùi trà lài thơm ngát còn giữ lại hương thơm trong miệng, giống như vị của mùa xuân, ngược lại cũng tệ.

      Chương Huỳnh dường như ngờ Vân Khanh trả lời như vậy, liền phản ứng lại, hỏi: “Ngươi có ý gì?”

      Đem chén trà nhàng thả xuống, Vân Khanh nhìn dáng vẻ của nàng, cuời yếu ớt: “Là ý này, chỉ cho phép ngươi mắng chửi ta, lại cho ta đá ngươi, đời có đạo lý này hay sao?”

      Chương Huỳnh ngẩn ra, giống như bị nước trà làm bỏng tay, vội đặt chén trà lên bàn, tự cầm lấy lòng bàn tay nóng bừng của mình, nhớ lại thời gian mẫu thân còn khỏe mạnh, mình ở trong nhà làm trời làm đất, tính cách quá tồi tệ, cho nên bây giờ hạ nhân vừa nhìn thấy quay , đối với mình cũng thèm để ý.

      Thời gian ở thư viện, nàng ỷ vào thân phận đích nữ hầu gia, chèn ép người khác, hôm nay đổi lại là nàng bị người khác chèn ép.
      AELITA, Minhang, Henlun9 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 40: Khắc tinh trời sinh

      Edit: anhsaobang 

      Beta: Ishtar


      Cho dù nàng bị ức hiếp cũng sao, nhưng vì sao nương lại bị bệnh, hơn nữa còn chữa được. Vừa nghĩ đến hình dáng Mạnh thị bây giờ, nước mắt Chương Huỳnh liền rơi xuống, nức nở : “Mẫu thân ta ở trong phủ rất uy nghiêm, trước khi tổ phụ tổ mẫu qua đời, cũng khen mẫu thân đoan chính lễ độ, tuyệt đối có phong phạm chủ mẫu, nhưng hết lần này đến lần khác phụ thân lại thích tính cách này, ông ấy chỉ thích loại nữ nhân mỗi ngày ăn mặc xinh đẹp diêm dúa, lời ngọt ngào dỗ dành ông, từ mấy năm nay, ông ấy để cho mẫu thân xử lý mọi việc dưới của Hầu phủ, hao tốn tâm lực và thời gian, ông ấy mới có thể ngừng cưới tiểu thiếp…”

      Vân Khanh trầm mặc, cúi đầu nhìn hoa văn thêu tay áo, mỗi nhà đều có những khó khăn riêng, xã hội bây giờ là như vậy, nam nhân cưới tiểu thiếp là chuyện đương nhiên, chính thất làm bồ tát để cung phụng là tốt rồi, nếu gặp phải người ngoan độc, trực tiếp đem chính thất đuổi , để tiểu thiếp làm chủ mẫu cũng phải là có, cho nên nàng vẫn cảm thấy Thẩm Mậu vẫn rất tốt.

      Nhưng lúc này mới nghĩ đến, Tạ thị và Mạnh thị khác nhau rất lớn, tuy rằng Tạ thị thoạt nhìn nhu nhược mềm lòng, thế nhưng trong phủ có uy nghiêm của chủ mẫu, tổ mẫu gây khó dễ còn có thể hiếu thuận, được phụ thân duy trì, nên ở kiếp trước cho dù có nhi tử, Tạ thị vẫn vững vàng ngồi ở ghế chủ mẫu. Nàng trước đây suy nghĩ, bây giờ nghĩ lại, Tạ thị phải là lấy nhu khắc cương, để vị trí thứ nhất mấy chục năm trong lòng Thẩm Mậu đều dành cho bà.

      Nếu so sánh Mạnh thị quá cứng rắn, giữ được lòng của công công, bà bà, lại làm cho tiểu thiếp thồi gió bên gối trượng phu quá lợi hại, liên lụy đến nữ nhi cũng được cưng chiều.

      Nàng ở bên này nghĩ ngợi, Chương Huỳnh ở bên kia tựa như tìm được nơi để trút giận, vẫn : “Từ sau khi có Chương Lạc, ta dù bất cứ thứ gì cũng phải tranh giành, học hành cũng nhất định phải là người giỏi nhất, nhất định phải đoạt được thành tích tốt, như vậy cha mới có thể thỉnh thoảng khen ngợi ta với nương, khi đó nương mới có thể lòng mà cười cái…”

      Thành tích của Chương Huỳnh trong thư viện vẫn rất cao, cầm kỳ thi họa dều có tài, Vân Khanh nghĩ đến hóa ra nguyên nhân lại là như vậy, bất quá những điều này cũng thể lấy cớ để che dấu hành vi kiêu ngạo lúc trước.

      Nàng từng làm những việc như vậy, sai chính là sai.

      Vân Khanh cũng vì những điều này mà cảm thấy Chương Huỳnh đúng, nàng phải là thánh mẫu, có tấm lòng thương người như vậy.

      Ước chừng hơn nửa canh giờ, Chương Huỳnh cũng trút hết phiền muộn trong lòng, cầm khăn lau nước mắt, mặt ửng hồng : “Coi như là ngươi trả thù ta cũng được, hôm nay là ngươi giúp ta, cảm ơn ngươi.”

      Lúc bĩnh tình lại, cũng là người thông minh.

      Vân Khanh muốn đứng lên, chuẩn bị cáo từ, nhiệm vụ đến đây hôm nay cũng hoàn thành, nhân tình cũng trả xong, và cũng dính dáng gì đến Chương Huỳnh, có thể trở về nhà được rồi.

      Chương Huỳnh cũng vội vàng đứng dậy, “Ngươi, ngươi có thể dạy ta làm thế nào để đối phó với Chương Lạc được ?”

      Vân Khanh cười lạnh tiếng, liếc mắt nhìn Chương Huỳnh, là dáng vẻ của nàng trông thiện lương lắm sao? Nếu sao Chương Huỳnh có thể đưa ra cầu như vậy.

      “Ta biết ngươi là người lợi hại, lần trước bị bắt, ngươi cũng có thể làm cho Liễu gia khốn đốn, bây giờ ta đối với ngươi cũng có ý kiến gì, ngươi rất lợi hại.” Chương Huỳnh để ý đến nụ cười nhạt môi Vân Khanh, đây cũng là điểm đặc biệt của nàng, chú ý đến ánh mắt bên ngoài.

      Lợi hại? Nàng rất lợi hại sao có thể bị người ta hại chết lần, Vân Khanh tránh được mà oán thầm, chuyện nhà Chương Huỳnh bây giờ, tuyệt đối đơn giản hơn so với nhà nàng.

      “Nhẫn nhịn!” Vân Khanh thốt ra từ.

      Chương Huỳnh gật đầu, “Còn gì nữa ?”

      “Tiếp tục nhẫn nhịn.”

      “… còn gì nữa ?” Trán Chương Huỳnh như có sợi gân xanh muốn bật ra, Thẩm Vân Khanh đùa giỡn nàng sao?

      “Nhìn dáng vẻ của ngươi bây giờ, ngươi cần nhất chính là chịu đựng!” Vân Khanh cười , nhìn vẻ mặt tức giận của Chương Huỳnh biến thành ngạc nhiên, xoay người bước ra khỏi phòng.

      Điều duy nhất nàng có thể cho Chương Huỳnh chính là điều này, cuộc sống của Hầu phủ đại tiểu thư làm cho nàng ta nhiều năm nay ở Dương Châu quá mức tùy ý, dường như bị cản trở bởi điều gì, cho nên tính tình biến đổi, hơn nữa dễ nổi giận, nếu Chương Huỳnh thể khắc chế được điều này, dù nàng có hóa thân làm bồ tát muốn giúp đỡ Chương Huỳnh, sớm muộn cũng có ngày Chương Huỳnh cũng bị chính tính cách này của mình làm liên lụy.

      đời này, người có thể giúp được Chương Huỳnh phải là ai khác, mà chính là bản thân nàng ta.

      Tự mình Vân Khanh có thể làm được việc này, có thể trả lại phần ân tình kia, nhiều hơn nữa nàng cũng làm được, nàng phải là thần tiên, chuyện gì cũng có thể nhúng tay vào.

      Lúc yến hội kết thúc, Vân Khanh ngồi xe ngựa về phủ, đem chuyện Chương Huỳnh Chương Lạc kể qua cho Tạ thị nghe.

      Tạ thị nghe xong cũng khỏi cảm thán, “Chương phu nhân là người thẳng thắn, tuy có điểm ngang ngược, nhưng danh tiếng tệ. Nhưng nếu nàng mất , Chương đại tiểu thư đáng thương, lại có người cha như vậy, sau này biết phải làm thế nào.”

      Có mẹ kế, có cha dượng, mặc dù chung sống có thể đày đọa được Chương Huỳnh, nhưng có nhiều điểm vặt vãnh có thể làm cho Chương Huỳnh cảm thấy thoải mái.

      Vân Khanh nhìn Tạ thị, đột nhiên xúc động muốn hỏi bà câu, Tạ thị tỏ ra yếu kém có phải là thủ đoạn tranh đấu trong nhà , bất quá nàng nghĩ cần phải hỏi, ra nương vẫn luôn dạy nàng, chỉ có điều ràng lấy bản thân bà làm ví dụ mà thôi.

      Hôm sau, lúc đến thư viện, Vi Ngưng Tử xin nghỉ dài ngày, ở nhà nghỉ ngơi, cẩn thận chăm sóc vết thương mặt.

      Tạ di thấy mặt nàng ta sưng vù như đầu heo, cũng chỉ liếc mắt, cay nghiệt : “Con quả ngu xuẩn như heo, ở yến hội, ta vờ như biết Thẩm Vân Khanh, con lại tiếp cận nó làm gì, làm hại ta bị coi thường bậc, lại còn cận kề Chương lạc ngu dốt kia hợp mưu, kết quả hợp mưu cũng xong, làm cho mặt mũi thành như vậy. Cũng may nó để lại sẹo mặt con, nếu có sẹo, để xem sau này còn làm thế nào gả được vào danh gia vọng tộc.”

      “Nhiều người nhìn như vậy, nếu chúng ta giả vờ biết nó, ngày trước chúng ta phải nương tựa Thẩm gia, đây chẳng phải làm cho người ta nhà chúng ta vô tình vô nghĩa sao?” Vi Ngưng Tử giải thích.

      “Chúng ta vô tình vô nghĩa ở chỗ nào, nếu để mắt đến Thẩm gia bọn họ, ta lại nương nhờ họ sao? Con xem kết quả như thế nào, còn đuổi chúng ta ra ngoài, sợ chúng ta chiếm được chút lợi lộc!” Cản bản Tạ di nghĩ Thẩm gia có nửa điểm tốt, cũng chút tự giác căn nhà bây giờ bà ta ở là “Thẩm gia mua cho”.

      Vi Ngưng Tử ra cũng đồng ý với những điều này, mặc dù mua nhà tệ, nhưng rốt cuộc cũng tốt bằng Thẩm phủ, vật dụng trong nhà, đồ trang trí đều chênh lệch rất nhiều, nàng ta rất nhớ những ngày phú quý như vậy.

      “Con à, gương mặt như hoa của con bây giờ trở thành như vậy, Chương Lạc kia ra tay cũng ác độc, thiên kim Hầu phủ giỏi, đúng là tức chết ta! Mẹ của nó, chẳng qua cũng chỉ là tiểu thiếp mà thôi, còn làm ra vẻ chính thất phu nhân tiếp đãi khách khứa, bà ta cũng biết xấu hổ.”

      Tạ di vừa mắng, vừa thận trọng bôi thuốc cho Vi Ngưng Tử, đời này của bà ta còn phải dựa vào đứa con này, bây giờ ở Dương Châu, bà ta cẩn thận chọn vị hôn phu lý tưởng, đợi chọn được người thích hợp, lại để cho Vi Ngưng Tử thầm câu dẫn người ta, làm thế nào cũng phải đưa con ném vào danh gia vọng tộc, bà ta mới có thể được hưởng phúc khí, làm cho mắt chó của Tạ thị sau này thấy bà thể cúi đầu.

      Vi Ngưng Tử nằm tháp mỹ nhân, mặc kệ bà ta mắng mỏ, nàng ta với Tạ di thực có nhiều tình cảm, trước kia lúc nàng còn , Tạ di suốt ngày tức giận đánh mắng, mắng nàng là đồ tốn tiền, bây giờ thấy nàng lớn lên có chút nhan sắc, liền muốn dùng nàng đổi lấy vinh hoa phú quý.

      Nàng nhìn ra Tạ di có chỗ nào giống người làm mẹ, chỉ cần chờ nàng gả , có tiền bạc trong tay, cũng cần lại nhận loại tức giận, oan uổng nguyên nhân này nữa! bao giờ muốn nhìn đến những người có lòng dạ như thế này nữa, tuyệt đối quan tâm đến mẫu thân của mình.

      Còn có Thẩm Vân Khanh, nàng nhất định phải gả cho người tốt hơn so với Thẩm Vân Khanh, nó vốn đoạt lấy vinh hoa phú quý của mình, lại còn ở khắp nơi đối đầu với nàng, nó căn bản là khắc tinh trời sinh của nàng!

      Hai mẹ con ở nơi này bằng mặt mà bằng lòng, lời, điểm chung duy nhất chính là ích kỷ, cũng như nghĩ người khác đối xử với bọ họ có tốt , hay là đối với bọ họ tốt!

      Vân Khanh từ thư viện về nhà, nghỉ ngơi lúc rồi thay đồ đến thư phòng ở tiền viện tìm Lý Tư, bây giờ nàng mỗi ngày theo Lý Tư học tập chuyện làm ăn buôn bán, dù thế nào Thẩm gia cũng là thương nhân, thể hiểu những chuyện này là điều chấp nhận được. Bây giờ hai đệ đệ còn , trước tiên nàng phải học tốt, đến lúc đó cũng có thể giúp phụ thân chút công việc.

      Lúc này trong suy nghĩ của Vân Khanh đem chuyện xuất giá là trong những chuyện quan trọng, nàng chỉ muốn dưới Thẩm phủ đều bình an, đừng lặp lại chuyện kiếp trước.

      Lý Tư cũng rất tán thưởng vị đại tiểu thư này, tuy nữ tử xuất đầu lộ diện bàn chuyện làm ăn buôn bán, nhưng dù sao học so với học cũng tốt hơn, hơn nữa Vân Khanh học những thứ này rất nhanh, tiếng bàn tính vang lên ồn ào, chắc chắn vừa chính xác lại vừa nhanh, kém hơn so với lão chưởng quầy.

      Hôm nay để cho Vân Khanh kiểm tra hóa đơn nhập hàng ở cửa hàng phía Đông Nam, trong đó có hai chỗ khác biệt, bỗng nhiên bên ngoài có gã sai vặt dẫn theo người vội vàng vào tìm Lý Tư.

      Có nam nhân xa lạ từ bên ngoài vào, Vân Khanh ngồi sau tấm bình phong, đợi sau khi cửa phòng mở ra, thấy người kia mặc thân đồ ngắn gọn gàng, giống như những người của đội thuyền mặc, thấy Lý Tư lập tức mở miệng: “Lý đại quản , hôm trước biển có thuyền buôn trở về gặp phải hải tặc.”

      Nghe vậy, Vân Khanh ngồi sau tấm bình phong vội vàng đứng dậy, ngón tay nắm chặt thành quyền, trái tim đập thình thịch, chỉ hận thể lao ra hỏi rốt cuộc chuyện gì xảy ra.

      Nghe thấy tiếng vang sau tấm bình phong, sắc mặt Lý Tư hơi thay đổi, biết Vân Khanh cũng vội vàng đứng dậy, mặc dù cũng nôn nóng, nhưng quen với sóng gió, ổn định tinh thần hỏi: “Thuyền buôn gặp chuyện may kia có phải là thuyền buôn vừa mới xuất bến của Thẩm gia ?”



       
      AELITA, Minhang, Huỳnh Thượng Hỷ7 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 41. Thống khoái hết giận

      Edit: anhsaobang 

      Beta: Ishtar


      Nghe được tiếng động rất sau bình phong, Lý Tư sắc mặt khẽ biến, thấy thế Vân Khanh cũng sốt ruột đứng lên, mặc dù cũng sốt ruột, nhưng từng trải qua sóng gió, ổn định tinh thần hỏi: "Gặp chuyện may chỉ có thương thuyền vừa rời bến của Thẩm gia?"



      Người nọ lắc đầu, chỉ là sắc mặt vẫn là có chút tốt, : " phải gặp chuyện may, chỉ là bởi vì xuất hải tặc, thuỷ quân đem toàn bộ mặt biển đều phong tỏa, thuyền của lão gia tại bị vây ở cảng Thần Châu."



      "Sao có thể bị vây ở cảng Thần Châu?" Lý Tư hiểu hỏi, "Thương thuyền cùng hải tặc có quan hệ gì?" Theo lý mà , thuỷ quân phong tỏa mặt biển, thương thuyền vẫn có thể an toàn ra khơi.



      " may là thương thuyền kia và thuyền hải tặc xuất cảng cùng lúc, bên cạnh cũng có nhiều thương thuyền xuất bến, chiến thuyền hải tặc kia bị vây bắt, hải tặc thuyền trốn vào trong nước, quan phủ sợ có hải tặc đục nước béo cò mà trà trộn vào trong thương thuyền, vì thế lệnh cho thương thuyền ở xung quanh toàn bộ cập bờ, tiến hành kiểm tra thuyền viên và hàng hóa." Người nọ là được phái trở về trước báo tin, để tránh người trong Thẩm phủ lo lắng.



      Lý Tư lúc này mới yên tâm, quan phủ điều tra, làm theo phép công đồng thời lại đút chút bạc, cơ bản có vấn đề gì, sợ là sợ ở thuyền tra ra hải tặc, đến lúc đó liên lụy ít, bất quá, vẫn là câu kia, có bạc hành luôn dễ dàng.



      Vân Khanh ở phía sau bình phong nghe xong, cuối cùng cũng yên lòng, may là gặp chuyện chỉ có thuyền của phụ thân. trách nàng lại có loại cảm giác may mắn trong lòng, mỗi người khi biết được người thân gặp chuyện may mà vẫn bình an, đều có loại cảm thụ như vậy.



      Mấy ngày nay nàng cảm thấy tâm thần yên, sợ phụ thân ở biển xảy ra chuyện gì, nay tới cảng Thần Châu, vậy là tốt rồi, Thần Châu cách cảng Dương Châu  cũng nửa tháng lộ trình, mặt biển có thủy quân trấn thủ, hải tặc cũng dám lộng hành.



      Nàng nhớ được kiếp trước phụ thân có trải qua việc này hay , lúc đó nàng luôn ngây ngốc ở trong nhà, đối với tin tức bên ngoài biết được rất ít, chỉ có chờ người mang tin của cha trở về mà thôi.



      Vân Khanh cố gắng nhớ lại, nàng luôn nhớ kĩ từng kiện, nhưng theo thời gian càng ngày càng dài, nàng phát trí nhớ của kiếp trước ngày càng mơ hồ, trừ việc luôn khiến nàng đau lòng, những mảng kí ức khác đều dần mờ nhạt.



      Đợi phu tử vừa tuyên bố tan học, Vân Khanh định bụng khi trở về nhà lấy giấy bút ghi lại, ai ngờ mới ra đến cổng thư viện, lại thấy trong khoảng tường phía đối diện, thân ảnh đen tuyền thẳng tắp đứng ở trước cửa, tuy rằng khuôn mặt lạnh lùng thản nhiên, nhưng ánh mắt lại dừng người nàng.



      Vân Khanh kinh ngạc, nhưng vẫn thoải mái mở miệng : "Huynh có chuyện gì sao?"



      An Sơ Dương dáng người cao lớn, tay dài chân dài đứng đó như cây thương thẳng tắp, sắc nhọn lại vững chắc, cúi đầu nhìn nàng, " nghĩ cái gì mà nhập thần như vậy?"



      Lúc này có ít đệ tử tan học, mặc dù hai người bọn họ trong lúc đó có gì, nhưng giữa ban ngày ban mặt đứng chuyện với nhau, trở thành đề tài cho những kẻ thích buôn chuyện bàn tán, huống chi An Sơ Dương được cả thành Dương Châu biết đến, là ân nhân cứu mạng của Thẩm Vân Khanh nàng.



      Thấy nàng mở miệng, An Sơ Dương ánh mắt ảm đạm, Thẩm Vân Khanh tính cách rất kỳ quái, kỳ quái đến mức cảm thấy có chút phức tạp, nhịn được muốn chú ý nàng, rồi lại phát nàng cùng nữ tử bình thường có gì khác biệt.



      "Đây là ta cho người làm cho ngươi, về sau có thể dùng để phòng thân." An Sơ Dương lấy ra cái vòng tay màu xanh, đưa tới trước mặt nàng.



      Chiếc vòng có màu vàng ngà, kiểu dáng được thiết kế theo phong cách cổ xưa, xung quanh chạm khắc số hình vẽ thoạt nhìn có vẻ cổ điển, lại lộ ra tính cách khiêm cung nội liễm (khiêm tốn) của nữ tử thế gia, đầu khảm hai hạt châu, kiểu dáng cũng tệ.



      An Sơ Dương ấn xuống viên ngọc châu, bên trong lộ ra vài cây ngân châm có ngân quang lóng lánh, "Nếu gặp loại người như lão Nhị lão Tam, ngươi có thể nhân lúc tiếp cận phóng ra ngân châm, cần lại dùng mảnh sứ vỡ."



      xong, cúi đầu nhìn nhìn lòng bàn tay được của Vân Khanh nắm lại từ từ hồi phục, bàn tay trơn bóng như ngọc có vẻ như thường được chăm sóc, ánh sáng mặt trời chiếu ở tay nàng, phản chiếu lại màu sắc bắt mắt móng tay, ánh vào trong mắt giống như kiệt tác nghệ thuật.



      Đây là đôi tay được chăm sóc cực kì tốt, chỉ vừa thấy thế, liền sinh ra loại khát vọng, muốn kiểm tra, cảm thụ cái loại xúc cảm này, thân thể liền nhớ lại cảm giác được ôm nàng lúc đó, ôn hương nhuyễn ngọc, mềm mại tinh tế.



      Khi đó nàng té xỉu, xem qua lòng bàn tay nàng có hai vết cắt sâu, vết thương như sâu đến xương, cùng tay nàng chút cũng xứng.



      Vân Khanh bị ánh mắt của có chút khác thường nhìn, nàng có thể đoán được đến đây với nguyên nhân vừa , vết thương nặng lòng bàn tay cũng dần liền da, chỉ có hai cái sẹo nhợt nhạt, nay mỗi ngày được thoa thuốc, lâu sau biến mất.



      Nhưng trong ánh mắt của An Sơ Dương lại bao hàm gì đó, nàng cảm thấy có điểm lạ, ngón tay hơi hơi hướng trong người thu lại, che ở dưới ống tay áo, Vân Khanh khách khí : "Cám ơn hảo ý của huynh, vật của huynh ta thể nhận."



      Cảm giác có càng nhiều ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn hai người bọn họ, Vân Khanh muốn cùng có thêm đề tài để bàn tán, số lần nàng nổi danh ở Dương Châu cũng đủ nhiều rồi, nếu nhiều hơn mấy chuyện nữa, cho dù phải chuyện xấu, nhưng nữ tử lại liên tiếp có những lời đồn đãi, cũng phải chuyện tốt. Vì thế cười yếu ớt hành lễ xong liền xoay người rời .



      An Sơ Dương có mở miệng chuyện khác, nhìn Vân Khanh lên xe ngựa rời , ánh mắt cuối xuống chiếc vòng tay trong tay mình, bỗng nhiên phát lực, đem vòng tay dùng sức bóp nát.



      Về đến nhà, Vân Khanh trước thay bộ quần áo, kêu Lưu Thúy mài mực, chuẩn bị cố nhớ đem chuyện tình kiếp trước ghi lại, lại nghe thấy tiếng nhộn nhạo bên ngoài.



      lát sau, Tuyết Lan liền tiến vào đưa tin: "Tiểu thư, lão gia trở lại, ở trong viện của phu nhân, cũng cho mời người qua." Trải qua đoạn thời gian bị chỉnh, Tuyết Lan nay thành hơn, trừ việc thích biểu mình, những hành động khác lại rất thành . Vân Khanh vì những chuyện xảy ra liền vô duyên vô cớ đem Tuyết Lan phán định tội danh, nhưng nếu Tuyết Lan vẫn an phận như trước, nàng ngại hảo hảo thu thập nàng ta.



      Nghe được Thẩm Mậu trở lại, Vân Khanh buông bút lông cừu, cho Nã Thanh thay giúp bộ xiêm y, rồi mới về phía sân của Tạ thị.



      Vừa vào nhà, chợt nghe có tiếng cười khắp phòng, Tạ thị cùng Thẩm Mậu tay ôm đứa trẻ, Thẩm Mậu ra biển ba tháng, làn da trắng lúc đầu có chút đen lại, nhưng vẫn là dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, mất phong thái của thương nhân thành công tuổi trung niên.



      Thấy cảnh này Vân Khanh yên tâm, hiển nhiên Thẩm Mậu lúc này đây chắc hẳn trở lại với ‘Vương Mi’ hay ‘cái gì Mi’  nữa.



      "Vân Khanh, con xem, cha mang về cho con cái gì nè." Thẩm Mậu mở ra cái hộp dài hai thước (1 thước = 1/3 mét) khắc hoa sơn thiếp màu đen bằng gỗ bàn, lại lấy ra cái hộp vuông màu trắng có khắc hoa bách hợp đặt ở trong lòng bàn tay, "Đây là đồ chơi lưu hành của các ở nước ngoài, con xem thích ?"



      đem đứa đưa cho bà vú ôm, liền vươn tay đem hộp mở ra, bên trong lộ ra gian như căn phòng có vũ đài màu xanh lá cây, bên trong còn có mảnh gương , gương có hai cái hình tròn, hai tiểu nương mặc cái váy siêu ngắn, hai cánh tay duỗi thẳng hướng lên , đứng thàng tư thế thẳng tắp, dáng người tinh tế, tư thái như khiêu vũ.



      Đem hai cái đặt ở hai chỗ khác nhau vòng tròn, sau đó Thẩm Mậu ở phía sau hộp dùng sức xoay vài vòng, tràn thanh dễ nghe liền theo đó mà phát ra, hai theo tiếng nhạc bắt đầu xoay quanh, khiêu vũ, thoạt nhìn giống như người tí hon sống.



      Trong phòng mọi người đều chăm chú nhìn món đồ chơi mới lạ này, Thu di nương lại gần cúi đầu nhìn, giọng hỏi: "Người đánh đàn ở đâu?"



      "Đây phải là có người đánh đàn, là bên trong có cơ quan, sắp xếp hợp lý, lợi dụng mảnh đạn dài ngắn chuyển động mà phát ra thanh." Thẩm Mậu vui tươi hớn hở giới thiệu .



      Thu di nương tay nắm lại khen: " thần kỳ!"



      phòng mọi người đều gật đầu đồng ý, Mặc ca nhi, Hiên ca nhi còn cùng  tiếng nhạc, hai tay bé bổ nhào a bổ nhào, trong miệng y y nha nha, như ca hát.



      Vân Khanh cũng cười cực kỳ vui vẻ, những việc này kiếp trước nàng từng thấy qua, cha mỗi lần thấy có đồ chơi mới xuất , đều mua cho nàng, lúc này đây cũng ngoại lệ.



      Nàng vui vẻ nhất là khí trong phủ hôm nay, làm cho nàng cảm giác ấm áp, tuy rằng phải trăm phần trăm hoàn mỹ, đôi lúc cũng có chút chuyện phát sinh, nhưng là so với lúc trước, tốt hơn nhiều lắm, nàng hy vọng có thể càng ngày càng tốt lên.



      Sau khi trò chuyện lúc, vì Thẩm Mậu vừa trở về, tuy tinh thần tệ, nhưng cuộc sống biển vẫn tương đối mệt mỏi, Tạ thị liền đuổi tất cả mọi người xuống, Vân Khanh cũng quay trở về Nhạn các.



      Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, mấy đám mây trắng phiêu bạc, ánh chiều tà chiếu vào thân người, ấm áp sinh ra vài phần lười biếng, nếu có thể mãi như vậy, tốt.



      Thẩm Mậu trở về nghỉ ngơi được vài ngày, liền muốn quản lý chuyện buôn bán ở khắp nơi, gia đại nghiệp đại, tia lơi lỏng cũng thể, thương trường bằng hữu cũng phải siêng năng kết giao, mới có thể nảy sinh tình hữu hảo.

      p/s: sắp có sóng gió mới rồi đây, cám ơn các nàng ủng hộ nhiệt tình nhé.
      AELITA, Minhang, Huỳnh Thượng Hỷ6 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 41. Thống khoái hết giận

      Edit: anhsaobang 

      Beta: Ishtar
      Sau vài ngày đổ mưa to, thời tiết lại tốt lên, Thẩm Mậu được mời, hôm nay cùng vài thương nhân tơ lụa khác cùng lên núi ở ngoại ô thưởng trà, sáng sớm thu thập xong mọi thứ cùng mấy người ra ngoại ô.



      Đến khoảng giữa trưa, bầu trời đột nhiên bay tới đám mây đen, bầu trời đầy nắng ban sáng, liền chuyển thành u ám, qua được lúc liền rầm rầm đổ mưa to như trút nước, mưa dày đặc như màn che, đem mọi thứ che phủ đến mờ mờ ảo ảo, nhìn mông lung.



      Cơn mưa này đến nhanh nhưng thong thả, từng trận mưa rơi được chút chỉ có tăng, có giảm.



      Tạ thị nghe tiếng mưa lớn, hơi hơi nhíu mi : "Cha con ngày hôm nay ra ngoài lên núi thưởng trà, tại trời mưa, cũng biết có tìm được chỗ trú mưa hay , mưa lớn như vậy nếu bị ướt dễ nhiễm phong hàn." Thời tiết tháng sáu luôn biến ảo thất thường, lúc nắng lúc mưa, Tạ thị chỉ lo lắng Thẩm Mậu có thể gặp mưa hay thôi.



      "Nương, hay mẹ trước sai người nấu canh gừng, chờ cha vừa trở về, cho cha uống chén lớn, cho dù có hàn khí, cũng có thể bức ra hơn phân nửa, cha thân mình vẫn luôn khỏe mạnh, chỉ cần có ngâm lâu trong nước, sao có thể bị cảm lạnh được nha." Vân Khanh ngồi ở bên, thêu túi lưới, cười đề nghị .



      "Cũng phải, từ khi gả cho cha con, ta còn chưa thấy qua ông ấy đổ bệnh, nhiều nhất cũng chỉ là dạ dày có chút tốt mà thôi." Tạ thị phân phó Hổ Phách cho phòng bếp chuẩn bị canh gừng.



      "Bao tử tốt, cũng do cha thường xuyên ở bên ngoài ăn cơm xã giao, bụng uống rượu, có thể khiến dạ dày bị thương sao?" Vân Khanh dùng thìa bạc xiên miếng lê cho Tạ thị ăn, chính mình cũng ăn khối.



      Tạ thị ăn quả lê, mang trà lên chuẩn bị uống ngụm, biết như thế nào, tay cầm vững, oành tiếng chén trà bị đánh rơi, vỡ vụn ra.



      Vân Khanh cúi đầu vừa thấy mảnh sứ vỡ vụn màu trắng dưới nền xanh, chói mắt cực kỳ. biết tại sao, tiếng vỡ này giống như nện vào lòng của Vân Khanh, khiến cho nàng hoảng sợ bất an, rốt cục đến buổi chiều, trong tiếng mưa to ngớt, loại bất an này được chứng .



      Gã sai vặt chạy tới , Thẩm Mậu cùng ba người thương nhân tơ lụa khác đường lên núi, vừa vặn mấy ngày liền mưa to đem đất đá ở triền núi bóc ra, hôm nay lại có thêm trận mưa to, trong núi đột nhiên xuất đá lở, đem Thẩm Mâu cùng ba vị thương nhân kia đẩy xuống sống lớn phía chân núi, tung tích.



      Vân Khanh vừa nghe, chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, sau lúc lâu mới hoàn hồn lại, lại nhìn Tạ thị, cũng là hai mắt dại ra, đứng mềm nhũn, ngồi sụp ở giường La Hán.



      Vân Khanh chạy nhanh giúp đỡ Tạ thị đứng lên, bảo Phỉ Thúy xuống nấu phần canh an thần. Lại nghĩ tới tin tức này vừa truyền đến, khiến nàng cùng mẫu thân nghe xong đều cơ hồ muốn té xỉu, chỉ sợ tổ mẫu khi biết tin biết như thế nào, vừa muốn phân phó, lại nghe bên ngoài có tiểu nha hoàn vội vàng chạy tới, vạt áo người còn tung tóe vết bùn, "Tiểu thư, lão phu nhân nghe được tin tức lão gia gặp chuyện may ngất xỉu rồi."



      Vân Khanh vừa nghe đến tin này, lập tức lạnh chân mày, cả giận : "Là ai chạy tới cho lão phu nhân tin tức này!"



      bầy nha hoàn hai mặt nhìn nhau, đều nhìn nha hoàn mặc áo màu xanh biếc, Vân Khanh chỉ vào kia nha hoàn : "Là ngươi sao?"



      Phỉ Thúy ra vừa thấy nha hoàn kia, biết tám chín phần mười câu chuyện, kia phải là Trân Châu sao? Vừa rồi gã sai vặt mới báo lại đây, nàng liền đem tin tức hấp tấp cho lão phu nhân, lúc này còn muốn  biểu mình, chẳng lẽ biết lão phu nhân thân mình tốt, tin tức lão gia gặp nạn có thể đem lão phu nhân còn sống bị dọa chết !



      "Kéo xuống cho ta, đánh bốn mươi đại bản rồi đuổi ra ngoài!" Vân Khanh căn bản muốn cho Trân Châu nhiều lời, lập tức cho người kéo xuống, sau khi phụ thân xảy ra chuyện, trong phủ đúng là lúc lòng người thay đổi nhanh nhất, Trân Châu này thừa dịp báo tin, cho rằng mình là người có công đầu tiên, kỳ là có lòng gây rối, muốn làm loạn lòng người.



      Lưu Thúy đây là lần đầu tiên thấy Vân Khanh sắc bén sai bảo hạ nhân như thế, biết nàng là thực nổi giận, vội vàng hướng đám nha hoàn phía dưới  nháy mắt, người người đều ngậm miệng lại.



      Liếc mắt nhìn quét qua mọi người chung quanh có biểu tình giống nhau nhưng tâm tư khác nhau, Vân Khanh nghiêm mặt : "Chủ tử cái gì, các ngươi làm cái đó, đừng tưởng rằng tự mình quyết định có thể mang lại lợi ích gì! Nếu về sau còn có người muốn bắt chước Trân Châu như vậy, nàng ta chính là bài học cho các ngươi!"



      Vân Khanh vào lúc Tạ thị mang thai, trông nom quản gia gần năm, có uy nghiêm của mình, hơn nữa nàng xưa nay biết thu mua lòng người, lúc này ai dám phản bác nàng.



      Nhưng chỉ có nàng biết, trong lòng nàng được bình tĩnh như ngoài mặt. Nay quan trọng nhất là phải biết tin tức của cha, kiếp trước ràng có xảy ra việc này, hôm này như thế nào liền phát sinh việc đá lở này chứ!



      Nàng xoay người vào phòng, Tạ thị sau khi được Lý ma ma thoa tí dầu, tình trạng tốt hơn rất nhiều, nhưng vẫn như trước dựa vào gối đầu, thoạt nhìn bị đả kích rất lớn.



      "Nương, người đừng vội, chờ quan phủ báo tin, bọn họ phái người xuống chân núi tìm, cũng có người lặn sông tìm, người trước đừng gấp." Vân Khanh mở miệng khuyên nhủ.



      Tạ thị gật gật đầu, yên lặng ở trong lòng thầm khẩn cầu Bồ Tát phù hộ, hi vọng Thẩm Mậu có chuyện gì.



      Đợi đến ngày thứ tư, quan phủ truyền đến tin tức, ở bờ sông phát hai cỗ thi thể, bởi vì bị cá sông cắn nát bươm, lại bị ngâm nước hai ngày, nhận ra bộ dáng, quan phủ thông tri người của bốn gia đình đến nha môn nhận xác.



      Tạ thị chợt nghe đến tin tức này, sắc mặt trở nên trắng bệch, nhưng có té xỉu, mà là nhíu mi với Vân Khanh: "Nương nhận là được rồi, con đừng ."



      Thi thể bị ngâm trong nước ba ngày, cái loại hình ảnh đáng sợ này, Tạ thị muốn nữ nhi đối mặt, nhưng Vân Khanh chút do dự lắc đầu : "Nương, con muốn ."



      Nhìn ánh mắt nữ nhi kiên định cùng chấp nhất, Tạ thị chần chờ chút, gật gật đầu, kêu lên xe ngựa, hai mẹ con tới nha môn.



      Trong hậu viện nha môn còn có người khác, trừ Thẩm gia, người nhà của ba thương nhân gặp nạn kia cũng đến, gặp mặt nhau, ai cũng có thể từ mặt nhìn ra cái loại cảm giác yên cùng lo lắng của người kia, lúc này cũng có hàn huyên, chỉ gật gật đầu xem như chào hỏi.



      Nha dịch mang tới hai cỗ thi thể lại đây đặt ở trong viện, dưới tấm vài trắng, là hai thi thể được thay áo liệm, đây là do quan phủ cung cấp, sau khi kéo tấm vải trắng, mùi thi thể thối rữa liền xộc ra.



      Nha dịch hỏi người của bốn nhà, có nhớ dấu hiệu hay ấn kí gì hay , sau đó căn cứ vào nội dung vừa ghi, lại kiểm tra thi thể.



      Tạ thị hàm chứa nước mắt : "Thẩm Mậu cánh tay phải có ba nốt ruồi , phía sau tai trái có vết sẹo . . . . . ." Trong ngày thường nếu để cho bà những việc ày, bà chắc chắn nên lời, nhưng là lúc này, bà chỉ hy vọng hai cỗ thi thể kia có những đặc thù mà bà .



      Vân Khanh đỡ Tạ thị, trong lòng cũng yên, sợ hãi.



      Loại tâm tình này thực phức tạp, cũng rất khó hình dung, cho đến khi nghe thấy nha dịch tuyên bố hai cỗ thi thể là của hai nhà khác, nàng mới thả lỏng xuống, lại cảm thấy toàn thân giống như vừa ngâm ở trong nước, cơ hồ ướt đẫm. Tạ thị cũng như vậy, đường nhờ Lý ma ma giúp đỡ về tới trong phủ.



      Cứ như vậy, lại đợi bảy ngày, bảy ngày này Vân Khanh đến trường, mỗi ngày đều ở nhà coi chừng Tạ thị, còn phải thăm tổ mẫu ngã bệnh, ngoài mặt thoạt nhìn nàng vẫn bình tĩnh, kỳ trong nội tâm vẫn luôn bất an.



      Mà lúc này quan phủ lại truyền đến tin tức, mùa hạ là mùa mưa nhiều, là lúc mực nước lên cao, nếu sau nửa tháng còn tìm thấy thi thể, tình huống tốt, hơn nữa những thương nhân này đều là bị đất đá trôi đẩy xuống, có khả năng đường hô hấp đều bị tắc, cơ hội còn sống càng , thi thể rất có khả năng bị trôi tới vùng hạ lưu, hoặc là bị cá ăn mất.



      nhà khác sau nửa tháng chờ đợi, treo lên đèn lồng màu trắng, bắt đầu làm tang .



      Vân Khanh vốn tưởng rằng Tạ thị lúc này ngã gục, nhưng ngược lại Tạ thị lại càng sống càng có tinh thần, mỗi bữa cơm ăn chừng hai chén, mỗi ngày ở trong phủ quản lý mọi việc từ xuống, còn lo lắng chăm sóc lão phu nhân.



      Vân Khanh muốn chia sẻ gia , Tạ thị còn khuyên Vân Khanh đến trường, chuyện trong nhà có bà trông nom đủ rồi.

      AELITA, Minhang, milktruyenky10 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 41. Thống khoái hết giận

      Edit: anhsaobang 

      Beta: Ishtar
      Kỳ Lý ma ma, Phỉ Thúy và bọn người bên cạnh, đều nhìn ra được Tạ thị đây là cố gắng chống đỡ, nhưng nay như vậy, mạnh mẽ chống đỡ cũng còn cách nào khác, Lý Tư tiêu tiền mướn rất nhiều người dọc theo sông tìm kiếm, thậm chí treo giải thưởng tìm kiếm, chỉ cần Thẩm Mậu còn sống, tất nhiên có hi vọng tìm trở về.



      việc, Tạ thị cùng Vân Khanh ý kiến giống nhau, các nàng muốn nếu còn sống gặp người, chết phải thấy thi thể, tuyệt muốn giống nhà kia, nửa tháng thấy người làm tang .



      Vân Khanh luôn tự với mình, phụ thân ở kiếp trước chưa từng gặp nạn, vẫn yên ổn sống đến vài năm sau, cả đời này cũng thể gặp chuyện may sớm như thế được.



      Toàn bộ Thẩm phủ mặc dù ai ai, nhưng cũng là mây đen bao phủ, nhưng tin tức như thế rơi vào trong tai Tạ di nương, quả thực giống như tiếng chuông reo vui hò hét trong lòng.



      Từ sau khi bà ta chuyển ra Thẩm gia, cùng Tạ thị ít có qua lại, nhưng trong thâm tâm bà ta vẫn cho là Tạ thị luôn tự cao tự đại, cố ý ở trước mặt bà ta lên mặt, trong lòng bà ta rất thoải mái, luôn muốn tìm cơ hội công kích Tạ thị.



      Hôm nay, ông trời cho bà ta cơ hội.



      Vì thế bà ta mang theo Vi Ngưng Tử, đến cửa cầu kiến.



      Tiến vào trong phủ, bà ta liền nhìn nhìn trái ngó phải ngừng nhíu mày, đợi vào trong phòng Tạ thị, liền lớn tiếng : "Tỷ tỷ a, hạ nhân trong phủ các người là làm sao vậy, tại sao trong sân còn treo đầy lồng đèn đỏ, đây phải là có ý định bất kính với tỷ sao! là rất có giáo dưỡng rồi!"



      "Ta biết là có chỗ nào đúng." Tạ thị thần sắc thản nhiên ngẩng đầu lên nhìn Tạ di liếc mắt cái, đáy mắt có chút sắc bén.



      Tạ di nhìn Tạ thị, chỉ cảm thấy bà gắng gượng chống đỡ, ra vẻ như  ngươi ta cũng biết’, ngồi xuống ghế bành bằng cây tử đằng khảm hoa hồng bên cạnh, cầm khăn điểm điểm dưới mũi : "Tỷ tỷ cũng đừng thương tâm, nay toàn thành người nào biết tỷ phu xảy ra chuyện, hơn nữa ba nhà khác cũng sớm làm tang , cũng chỉ còn tỷ tỷ, chống đỡ làm tang cho tỷ phu, cũng biết tỷ tỷ an cái gì tâm a."



      Tạ thị nghe xong những lời này, hết sức thoải mái, cái gì gọi là làm tang cho Thẩm Mậu, trước kia đối với muội muội này bà cảm thấy chán ghét đến như vậy, như thế nào hôm nay lại hận thể lấy châm đâm nát miệng của nàng! Tạ thị nhất thời tức giận : "Ngươi chuyện vẫn nên chú ý chút, tỷ phu ngươi quan phủ còn chưa cái gì, nay còn nghĩ cách cứu viện!"



      Tạ di biến sắc, nghĩ tới Tạ thị phản bác lại bà ta mạnh mẽ như vậy, bà ta biết mấy ngày này tính cách ngoài mềm trong cứng của Tạ Thị phát huy bao nhiêu phần, lại đến gây chuyện với Tạ thị, tuyệt đối có kết quả tốt.



      "Tỷ tỷ người lời này đúng, đá lở lớn như vậy, lại bị trôi xuống sông, nếu tỷ phu bị cuốn trôi, cũng quá kỳ quái, tỷ cứ như vậy chịu làm tang , có phải hay sợ bị ta cười tỷ a, , ta cười nhạo tỷ, dù sao ta cũng là quả phụ, tỷ cũng là quả phụ, tất cả đều giống nhau thôi!" Tạ di càng càng quá đáng, Lý ma ma nghe mà liên tục nhíu mày, nhị tiểu thư này là đầu óc bị choáng váng rồi sao? Nay Thẩm phủ xảy ra chuyện, bà ta đến an ủi Tạ thị thôi, lại mở miệng câu câu đều nguyền rủa Thẩm Mậu.



      Vân Khanh vốn ở chính sảnh với Tạ thị, lúc này cũng ngồi trong phòng, vừa nhìn thấy Tạ di cùng Vi Ngưng Tử tới, hai mắt liền giống như chứa băng hàn, hai mẹ con này vào cửa liền có chuyện tốt.



      Quả nhiên, Tạ di câu câu phun ra đều ác độc vô cùng, cũng chứ tốt



      "Dì là làm quả phụ làm đến nghiện sao, như thế nào lại muốn người khác cùng làm với dì chứ?" Vân Khanh lạnh lùng cười .



      "Biểu muội, ngươi cái gì, mẹ ta là trưởng bối của ngươi, ngươi lời này chút lễ tiết đều có, tôn già kính trẻ ngươi chẳng lẽ quên sao?!" Vi Ngưng Tử vốn là tới xem kịch vui, nàng ta vốn có ý định mở miệng, đến xem thảm trạng của Thẩm phủ cũng là việc tốt, nay Vi phủ từ từ xâm nhập vào được xã hội thượng lưu ở Dương Châu, mà Thẩm gia, nếu Thẩm Mậu thực chết, gia nghiệp lớn như vậy lại ai quản lý, rất nhanh suy tàn, đến lúc đó Thẩm Vân Khanh - thương nữ mất cha, sao có thể so sánh với nàng ta! Chỉ có thể so với nàng ta còn thảm hại hơn thôi!



      "Biểu tỷ rất đúng, tôn già kính trẻ này nọ của ta ở người dì là có lấy chút, dì vừa vào cửa liền đối với tỷ tỷ miệng đầy ác ngữ, nguyền rủa tỷ phu. Muốn ta tôn già kính trẻ, có thể, nhưng cũng phải xem người kia có đáng để tôn kính hay !" Vân Khanh cũng cùng Vi Ngưng Tử khách khí, người như vậy phải da mặt dày, là căn bản có da mặt!



      "Tạ Văn Uyên, đây là cách ngươi dạy dỗ nữ nhi ngươi sao, ta miệng đầy ác ngữ, nàng vậy có hơn gì ta!" Tạ di nghe Vân Khanh mắng bà ta, rốt cục nhịn được bốc hỏa.



      "Nàng là nữ nhi của ta!" Tạ thị biến sắc, Tạ di thế nhưng trực tiếp gọi tên của bà, ngày thường bà tính tình quá tốt rồi, mới để cho thứ muội này quá đáng như thế.



      "A phi! Nữ nhi của ngươi sao, vừa rồi ta câu cũng sai, Thẩm Mậu chết, nay thành Dương Châu người nào mà biết, ba nhà khác sớm làm tang lễ, chỉ có ngươi, mỗi ngày còn mặc đồ đỏ bận rộn ở trong này làm ngơ lời rêu rao, như thế nào Thẩm Mậu trước kia đối với ngươi cũng tệ lắm, nay ngươi thế nhưng lại đối xử với như vậy! Nếu sau khi chết biết ngươi có bậc này đức hạnh, chừng hối hận kịp!" Tạ di sảng khoái đem những lời trong lòng mắng ra.



      Tạ thị nhìn chằm chằm bà ta, ngón tay cầm lấy đệm lót dưới thân, tức giận đến mũi thở phì phò.



      Tạ di mắng đúng là sảng khoái, thấy Tạ thị được lời nào, cho là mình đều trúng, tiếp: "Ta cho ngươi biết, ngươi cho dù làm tang lễ sao, người nào cũng biết ngươi là quả phụ, ngươi cho là chính ngươi so với ta cao thượng hơn sao, là cái đích nữ, đích nữ làm sao chứ, tại ngươi còn phải là quả phụ, còn là thương gia quả phụ! Tạ Văn Uyên, ta cho ngươi biết, ngươi làm quả phụ là chắc rồi!"



      Tạ thị ánh mắt biến đổi, đột nhiên đứng lên, cầm lấy bàn tính bên cạnh, hướng đầu của Tạ di mà đánh, tay hung hăng kéo tóc của bà ta, tay khác hướng miệng bà ta mà tát, vừa tát vừa mắng, "Ngươi là ả quả phụ chết tiệt, thối tha, tiện nhân, ngươi mất phu quân, đến nương tựa vào ta, ta chiêu đãi ngươi có đồ ngon mà ăn có đồ tốt mà mặc, tìm phòng ở giúp ngươi, mua gia cụ cho ngươi, ngươi thế nhưng ở trong này nguyền rủa phu quân ta, Tạ Tố Linh, ta cho ngươi biết, ngươi đừng cho là ta sợ ngươi, ta là khinh thường cho cùng loại thứ nữ như ngươi tranh đấu, hôm nay ngươi nếu đến đây, ta cho ngươi biết, cái gì gọi là trưởng tỷ như mẹ, cái gì gọi là con vợ cả vi tôn, cái gì gọi là Tạ gia phong phạm. . . . . ."



      Tạ di biết Tạ thị đột nhiên bạo phát như vậy, bị bà kéo da đầu dùng sức đè xuống, thể nâng lên, phía còn có bàn tính gỗ rắn chắc kia từng phát từng phát nện lên lưng bà ta, đầu bị đánh, mỗi cái đều khiến bà ta toàn thân đau đớn muốn chết.



      Bà ta biết, nguyên nhân Tạ thị vẫn gắng gượng chống đỡ, chính là bởi vì bà cùng Thẩm Mậu là có tình cảm vợ chồng chân chính, hơn nữa trong phủ còn có nữ nhi chưa xuất giá, cùng hai đứa con luôn đòi quà, nếu bà ngã xuống, trong nhà trụ cột đều có, mấy ngày nay bà vẫn dựa vào niềm tin Thẩm Mậu còn sống mà chống đỡ, hôm nay Tạ di đến đây, mỗi câu đều Thẩm Mậu chết, Tạ thị làm sao có thể nhẫn, mấy ngày nay oán khí, tức giận, đau thương, sợ hãi đều dồn vào bàn tính trong tay, liều mạng mà hướng người Tạ di mà đánh!



      Vi Ngưng Tử nhìn thấy Tạ di bị đánh, muốn động thủ, Vân Khanh ánh mắt vừa động, Lý ma ma cùng Phỉ Thúy, Hổ Phách lập tức lên đem Vi Ngưng Tử chắn bên ngoài, các nàng cố ý làm bộ như can ngăn, cho Vi Ngưng Tử giúp Tạ di.



      Vừa rồi lúc Tạ di những lời này, Lý ma ma muốn động thủ, lúc này cũng muốn dùng sức mà dạy dỗ người kia, nhị tiểu thư chết tiệt này, lần nào thấy mặt cũng đều làm cho người ta cảm thấy chán ghét như vậy!



      Cho đến khi thấy Tạ thị đánh đến sắp hết sức, Lý ma ma mới nửa khuyên nửa đỡ dìu Tạ thị ngồi sang bên.



      Vi Ngưng Tử chạy nhanh qua dìu Tạ di, Tạ di toàn thân từ đầu đến lưng, có chỗ nào là đau, ngay cả đứng cũng thể thẳng được, Vi Ngưng Tử cả giận : "Các ngươi đây là ý gì, ta cùng mẫu thân cố ý tới thăm các ngươi, các ngươi cảm tạ thôi, thế nhưng còn động thủ đánh người! Thẩm phủ rốt cuộc có còn quy củ hay !"



      Vân Khanh khinh thường nhìn hai người bọn họ, "Các ngươi vấn an kiểu này, nếu làm thế, chỉ sợ các ngươi là muốn đem chúng ta còn sống mà cho tức chết! Nay mẫu thân ta đánh dì, đó cũng là trưởng tỷ như mẹ, giáo huấn ấu muội, dạy cho nàng cái gì là quy củ!"



      "Ngươi. . . . . ." Vi Ngưng Tử bị lời của Vân Khanh làm cho nghẹn lại cơ hồ ra lời, "Dượng xảy ra chuyện, các ngươi làm tang , vốn là đúng, làm sao còn có thể treo đèn lồng màu đỏ chứ, việc này hợp lí!"

      AELITA, Minhang, Huỳnh Thượng Hỷ8 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :