1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 47 Bức tới cửa

      Edit:

      Beta: Ishtar
      (1)


      "Mang về đây." mặt Dịch Kính Thương lộ ra tia khó xử, "Nhưng mà . . . . ."


      "Nhưng mà cái gì?" Ngự Phượng Đàn rất thích sau tin tốt còn có tin khác, sắc mặt tương đối lãnh đạm hỏi.


      "Người này cũng phải Thẩm Mậu, mà là thương gia lúc trước cùng rơi xuống." Dịch Kính Thương khi mới biết được chút tin tức, liền nhanh phái người đón, nhưng kết quả truyền đến lại là tin tức người nọ phải Thẩm Mậu.


      "Đây là tin tức ngươi mang về cho ta?"


      Dịch Kính Thương thấy Ngự Phượng Đàn hẹp mâu hơi hơi nheo lại, toàn thân cũng đột nhiên tỏa ra hàn khí, cả người căng thẳng, tiếp: "Bọn họ là cùng thời gian, cùng địa điểm rơi xuống , cho nên thuộc hạ suy đoán Thẩm Mậu tám chín phần mười cũng ở vùng phụ cận." biết tại sao, cảm thấy từ sau khi Cẩn Vương thế tử đánh lui đại quân Tây Nhung, cả người khí thế càng ngày càng mạnh, ngẫu nhiên phát ra loại uy nghiêm vô hình, thể kém hơn so với các hoàng tử trong cung.


      Nghe tin tức này, sắc mặt Ngự Phượng Đàn mới từ từ hài hòa lại, thanh hơi lạnh chậm rì rì : "Tin tức của những người khác ta cần."


      "Vâng” theo sau đó là trận gió , thân ảnh của Dịch Kính Thương biến mất ở trong phòng.


      lát sau, bên ngoài lại thổi vào trận gió, bóng người màu đen xuất trong phòng, "Chủ tử."


      Ngự Phượng Đàn lãnh mâu đảo qua, chu môi gợi lên nụ cười, "Tra được sao?"


      "Tra được, Minh Đế trừ việc cho thế tử ngài về phía nam, mặt khác còn phái người, cũng trước bước." Thân hình bóng người màu đen quỳ xuống thẳng tắp, mặc dù là quỳ, cũng nhìn ra từng được huấn luyện tốt.


      "Ai?"


      "Tứ hoàng tử."


      " quả nhiên cũng tới rồi." Ngự Phượng Đàn từ giường đứng lên, tới trước cửa sổ, nhìn cảnh hoàng hôn đỏ như máu, đem nửa bầu trời nhuộm thành dải lụa hồng dài miên man, khóe miệng tươi cười cũng nhiễm lên vài phần thị huyết.


      Minh Đế tuy rằng bên ngoài phong làm "Trấn Tây Đại Tướng Quân", thoạt nhìn được thịnh sủng hết, lại biết, kỳ chiến tranh với Tây Nhung vừa chấm dứt, còn chưa ổn định, Minh Đế hạ chiếu chỉ muốn quay về kinh, bí mật phái biên cảnh Chỉ Huy Sứ đưa tiễn, kì thực sợ ở trong quân thành lập uy tín, sau khi trở thành Cẩn Vương, lại là Đại Tướng đương thời.


      Việc đến Dương Châu này cũng thế, ở mặt ngoài là muốn đến phụ trách việc an toàn trước khi ngự giá đến phía Nam, kì thực ngầm đem Tứ hoàng tử phái tới giám thị, sợ có hành động kì lạ gì.


      Nên làm đều làm, nên làm, nhìn tâm tình , mới quyết định nên làm hay làm.


      Ngự Phượng Đàn nghĩ như thế, mà ở góc của Dương Châu, cũng có đám người có tâm tư mưu tính khác.


      "Ngươi xem, nay chuyện buôn bán của Thẩm gia có chút dấu hiệu sụp đổ, ngược lại để nha đầu kia tận dụng được nhiều thời gian hơn, nay khoản nợ của Tiết Hữu Tài bọn họ cũng thanh toán xong, những thương gia muốn náo loạn cũng dần dần có, chúng ta chẳng lẽ liền như vậy mà nhìn gia sản Thẩm gia bị nha đầu kia đoạt hết hay sao, ngươi cam tâm sao?" Mạc thị vẻ mặt chán nản, trong mắt vừa đau lòng, vừa rối rắm.


      Từ lần trước bị Vân Khanh rút kiếm đuổi bọn họ, bọn họ vẫn luôn chờ cơ hội Vân Khanh gặp trở ngại trong việc buôn bán, lại nhân cơ hội tới cửa cầu hỗ trợ, nhưng Vân Khanh chẳng những có luống cuống tay chân, mà chuyện làm ăn ở Dương Châu lại dần dần vào quỹ đạo, dựa theo tình hình này, chừng nửa năm, Vân Khanh có thể đem Thẩm phủ quay trở lại hình dáng lúc Thẩm Mậu còn, đến lúc đó, bọn họ liền hoàn toàn có cơ hội rồi.


      Thẩm Bình ngồi ở bên, đáy mắt bắn ra tia sáng lãnh, từ lúc còn , liền đối Thẩm Mậu luôn phục, Thẩm Mậu tuy rằng vai vế hơn so với , nhưng tuổi tác của hai người cách nhau nhiều lắm, thuở thường xuyên bị lấy ra so sánh.


      tự hỏi mình thông minh thua Thẩm Mậu, chỉ là gia cảnh giàu có như Thẩm gia, cho nên những người khác đối với Thẩm Mậu đều là nịnh bợ đón chào, nếu có thể có được của cái tốt như Thẩm Mậu, trở thành thủ phủ của Dương Châu nhất định cũng có thể như .


      Qua thời gian, liền nổi lên tâm địa độc, tuy rằng vừa thi đỗ cử nhân, nhưng cách nào mua quan chức, đắm chìm ở thanh lâu liền quen biết Đường Sinh, hai người giống nhau căm giận bất bình của cuộc đời, thường xuyên qua lại liền thành bạn tốt, vô tình biết được Bạch di nương bên người Thẩm Mậu là thanh mai trúc mã của Đường Sinh, liền đề ra ý kiến, làm cho Thẩm Mậu từ nay về sau có con, cứ như vậy, chỉ cần Thẩm Mậu xảy ra chuyện, như vậy tất cả sản nghiệp của Thẩm gia đều do người trong tộc tiếp nhận rồi.


      đáp ứng đem phần tài sản của Thẩm gia chia cho Đường Sinh, phần tài sản Thẩm gia đủ cho Đường Sinh dùng tiền đả thông các mấu chốt, lên con đường làm quan, cho dù là làm quan, cũng có thể sống mấy đời thoải mái, cho nên khi ra cầu này, Đường Sinh lập tức đáp ứng, hơn nữa tìm cơ hội ‘xảo ngộ’ Bạch di nương.


      Làm di nương cũng dễ, mặc dù là dưới trướng Tạ thị, nhưng khi Bạch di nương gặp vị thanh mai trúc mã trước kia, biết được nay là cử nhân gia, mà bắt đầu hối hận, hối hận lúc trước nên bị tiền tài mê hoặc, gả cho thương hộ làm thiếp, nếu nàng kiên trì đợi thêm hai năm, nay nàng chính là cử nhân phu nhân rồi.


      Hối hận khi bắt đầu, tham dục liền theo nhau mà đến, dưới khuyến khích ngừng của Đường Sinh, Bạch di nương cho rằng mỏi chuyện đều là lỗi của Tạ thị, là do Tạ thị cản trở tiền đồ của nàng, buộc nàng phải làm thiếp cho người ta, mang theo lòng muốn trả thù, Bạch di nương liền thầm hạ độc Thẩm gia.


      Chuyện sau đó phát triển cực kỳ thuận lợi, Thẩm Mậu vẫn có con nối dòng, đợi thời cơ, khiến Thẩm Mậu ‘ngoài ý muốn mà chết’ liền có thể đoạt tài sản của Thẩm gia, đáng tiếc việc này vào năm trước lại có thay đổi. . . . . .


      Cho tới bây giờ, cuối cùng lại như mong muốn, Thẩm Mậu xảy ra chuyện, mà hai tiểu tử kia lo được gì, chỉ là ngờ, Thẩm Vân Khanh thậm chí lại có thủ đoạn như thế, việc này vượt ngoài kế hoạch của .


      "Hừ, chỉ bằng nha đầu kia, nàng có thể nuốt cả gia sản Thẩm gia sao!" Tộc trưởng hừ lạnh tiếng, rất khinh thường, nhớ tới ngày ấy Thẩm Vân Khanh cầm kiếm chỉ vào lão, lão nay còn có chút chột dạ, xú nha đầu, làm sao có lá gan như thế!


      "Lão đại, ngươi có cái biện pháp gì?" Tộc trưởng quay đầu hỏi Thẩm Bình.


      "Các ngươi xem, nay Thẩm gia, cũng chỉ có mình Thẩm Vân khanh chống đỡ, nếu như nàng xảy ra chuyện, thể tiếp tục chống đỡ, như vậy Thẩm gia như thế nào?" Thẩm Bình sắc mặt bình thản, chỉ là trong ánh mắt lóe lên vài tia ác độc.


      Mạc thị cười khinh thường, " có cái nha đầu kia, bà lão Dư thị nay nằm liệt giường dậy nổi, Tạ thị tuy rằng suy sụp, nhưng quản lý vụ trong phủ tồi, còn sản nghiệp bên ngoài chưa chắc, về phần hai tiểu tử kia cũng cần đề cập tới!" Bà ta xong, tộc trưởng bỗng nhiên linh quang vừa , quay đầu : "Lão đại, ý của ngươi là. . . . . . ?"


      Thẩm Bình gật đầu mạnh : "Đúng như cha nghĩ, nếu có Thẩm Vân Khanh, ta xem Thẩm gia còn làm thế nào để duy trì được!"


      "Ngươi có biện pháp gì tốt?" Trong mắt vị tộc trưởng già toát ra vẻ tham lam, vội hỏi .


      Thẩm Bình hiểm cười, "Nhi tử sớm có chuẩn bị, ngày mai cha hãy chờ xem!" nhìn xem, Thẩm Vân khanh có thể qua được cửa này của , nếu là qua được, vậy thể trách rồi.


      Vân Khanh xử lý chuyện trước mắt xong, định ra cửa hàng coi vòng, vừa thay xong quần áo, chuẩn bị ra cửa, chợt nghe Vấn Nhi báo lại: "Tiểu thư, tộc trưởng lại mang người tới nữa."


      Vân Khanh hơi hơi nhíu mi, những người này tại sao lại đến đây, cách việc rút kiếm lần trước mới hơn nửa tháng, bọn họ lại ngứa ngáy chịu nổi mà chạy tới, xem ra miếng thịt béo Thẩm gia này quả nhiên là rất mê người, khiến người ta mà lại, lại mà tam nổi giận.


      Nàng kéo vạt áo, vừa vặn nàng vừa thay xong quần áo, phải gặp bọn họ, xem hôm nay bọn họ còn có chuyện gì muốn ồn ào.

      Ish: post sớm cho mấy nàng đỡ mong nữa :p
      AELITA, Huỳnh Thượng Hỷ, Henlun13 others thích bài này.

    2. quynhanh

      quynhanh New Member

      Bài viết:
      21
      Được thích:
      3
      lại gì nữa đây,mấy kẻ này ăn cao da chó hay sao mà bám dai thế chứ,hừ,cho 1 đao nữa bây giờ.

    3. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      (2)

      sảnh trước, Vân Khanh phát , hôm nay người đến rất nhiều, chỉ có tộc trưởng, trưởng lão đến đây, còn có Thẩm Bình, Mạc thị, nhi tử của bọn họ, cùng với rất nhiều thanh niên trong tộc.


      Nàng đến, đầu tiên hướng tới mọi người quét mắt vòng, mới khẽ cười, " biết hôm nay ngọn gió nào thổi mà khiến cho tộc trưởng cùng trưởng lão lại đến Thẩm gia rồi."


      Tộc trưởng cùng trưởng lão nhìn đến nàng, vẫn là có chút yên, dù sao ngày ấy tay nàng cầm kiếm sắc bén, toàn thân tràn đầy sát khí làm cho người ta khó có thể quên, khỏi cười có chút được tự nhiên, lại nhìn nàng hôm nay lơ đãng trêu cợt, tộc trưởng liền ổn định tâm thần, khẩu khí hòa hoãn mở miệng : "Chúng ta hôm nay đến, tự nhiên là có chuyện quan trọng muốn thương lượng, cha ngươi đến nay có tin tức chưa?"


      "Tạm thời có, như thế nào, tộc trưởng có tin tức của cha ta sao?" Vân Khanh sắc mặt thản nhiên, nhìn ra cảm xúc, bi thương cùng vui sướng đều lên nét mặt nàng, khiến người ta đoán ra nàng nghĩ gì trong lòng.


      "Chúng ta nếu có, sớm cho ngươi biết, cần phải hỏi ngươi sao!?!" Tộc trưởng hài lòng thái độ của nàng, hừ tiếng, sau khi biết Vân Khanh từ việc lần trước, hơn phân nửa là muốn theo bọn họ, liền thẳng: "Ngươi lần trước phải nếu phụ thân ngươi còn, ngươi liền muốn chiêu tế ở rể, nay cha ngươi tháng vẫn chưa có tin tức, ngươi cũng nên chuẩn bị rồi!"


      "Chuẩn bị cái gì?" Vân Khanh ngước mắt nhìn thoáng qua tộc trưởng, coi như cái gì cũng biết hỏi ra tiếng.


      "Ngươi nữ tử chưa lấy chồng, mỗi ngày ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, ở phường nhuộm, vườn dâu này đó toàn là những chỗ nam nhân tới lui, còn ra thể thống gì chứ!" Tộc trưởng khiển trách .


      "Lời này của Tộc trưởng ta lại hiểu, mấy ngày này ta ở bên ngoài, mỗi ngày đều mang theo khăn che mặt, cũng có xuất đầu lộ diện, hơn nữa nay chuyện buôn bán của Thẩm gia ai quản lý, ta làm gia chủ, chẳng lẽ liền cả ngày chỉ khoanh tay đứng nhìn, cái gì cũng quản, cái gì cũng để ý chỉ ngồi ở hậu trạch! Nếu đây là cách của các người, ta đây cũng có biện pháp, nhưng là ta, tuyệt đối làm như vậy!" Vân Khanh cho là đúng phản bác , nàng cũng muốn cố sức tranh cãi, những người này nếu là ôm tham vọng mà đến, như vậy nàng có nhiều hơn nữa, bọn họ cũng bỏ được tham vọng này.


      Tộc trưởng liền như Vân Khanh nghĩ, căn bản là có kiên nhẫn nghe Vân Khanh chuyện, đợi nàng vừa dứt lời, cánh tay liền ở giữa trung vung lên, phi thường quyết đoán : "Ngươi nếu muốn chiêu tế ở rể, liền sớm tìm người tới ở rể Thẩm gia, cho ở bên ngoài thay ngươi chuẩn bị mọi thứ, như vậy có thể lưỡng toàn rồi!"


      "Đúng vậy a, nữ tử ở bên ngoài bôn ba lâu tốt lắm, lại an toàn, chừng tạo ra chuyện nữa đấy!" Mạc thị cười thêm vào câu, trong lời ra vẻ tràn đầy quan tâm.


      "Nha, phải ? Vậy các người nhớ lúc trước ta như thế nào à? Nếu là phụ thân xảy ra chuyện, ta mới chiêu tế ở rể, nhưng phụ thân đến nay vẫn tung tích, ta sao có thể tự chủ trương được!" Vân Khanh bị những lời giả dối này lừa gạt, nhợt nhạt cười , nụ cười kia lại nhìn ra đến rốt cuộc là châm chọc, hay chỉ là hành động vô ý thức.


      Thẩm Bình nhìn nàng, ngón tay ở ghế ngồi vuốt ve, Thẩm Vân Khanh này dễ dàng tức giận, phải là người dễ đối phó, khó trách có thể trong vòng tháng khiến chuyện buôn bán ở Dương Châu có thể ổn định lại.


      đứng lên, đến trong sảnh, "Thẩm Vân Khanh, phụ thân ngươi gặp chuyện may hơn tháng, ngươi tổ chứ tang lễ cho cũng thôi, nay ngươi cái nữ tử, chiếm lấy tài sản Thẩm gia chịu buông tay, lại chịu chiêu tế ở rể, điều này làm cho ta thực hoài nghi ý định của ngươi, ngươi phải muốn mình đem toàn bộ gia sản Thẩm gia nuốt trọn, đem Thẩm gia biến thành tài sản của chính ngươi chứ!"


      điệu của càng ngày càng cao, đến cuối cùng mang theo điệu đắc ý chỉ trích, đem những mũi nhọn đều hướng về phía Vân Khanh.


      Vân Khanh từ chỗ ngồi cũng đứng lên, mỉm cười đối với mọi người, đột nhiên cười vài tiếng, mở miệng : "Cái gì gọi là đem Thẩm gia biến thành tài sản của chính ta! Xin hỏi các vị ngồi ở đây, các ngươi cũng biết cha ta là ai, lại biết mẫu thân ta là ai, cũng biết ta là ai! Cha ta kêu Thẩm Mậu, là con trai độc nhất của Thẩm gia, mẹ ta là Tạ Văn Uyên, là chính thê được Thẩm Mậu cưới hỏi đàng hoàng, mà ta, Thẩm Vân khanh, là Thẩm gia con vợ cả, là trưởng nữ! gia phả ta là người của Thẩm gia, trong máu chảy là huyết mạch Thẩm gia, ngươi dựa vào cái gì ta muốn đem Thẩm gia biến thành tài sản của chính ta! Ta cần đem tất cả biến thành tài sản của ta! Bởi vì Thẩm gia chính là nhà ta! Nơi này mỗi người đều tôn xưng ta tiếng ‘đại tiểu thư’!" (Ish: chị hay)


      "Vô liêm sỉ! Ngươi chỉ là cái nữ tử, dù gì cũng phải gả ra ngoài phải sao!" Tộc trưởng tức giận đến nhảy cẫng lên!


      "Ta rồi, chiêu tế ở rể! Chẳng lẽ tộc trưởng là lớn tuổi, nghe hiểu tiếng người sao?!" Vân Khanh lạnh lùng hướng tộc trưởng cười, mặt đều là ý khinh miệt.


      Thẩm Bình lập tức tiếp: "Ngươi như thế, như vậy liền chiêu tế ở rể! Nếu , chúng ta thực hoài nghi ý định của ngươi! Đến lúc đó sau khi ngươi nắm được toàn bộ Thẩm gia, lại mang theo sản nghiệp của Thẩm gia lập gia đình, ai còn quản được ngươi!"


      Tốt!


      Vân Khanh rốt cục biết mục đích bọn họ hôm nay đến là gì, bọn họ là muốn buộc nàng nhanh chiêu tế ở rể, mà tế, cần phải ! Những đám người đứng bên cạnh, là đối tượng mà bọn họ dự định chọn cho nàng rồi!


      "Vậy các ngươi muốn như thế nào!"


      Đề tài rốt cục chuyển đến việc này, tộc trưởng trong mắt vui vẻ, ánh mắt dừng ở người thanh niên đứng sau ghế, cười : "Hôm nay đến, đều là những thanh niên có phẩm hạnh cao cấp trong tộc, chưa có hôn phối, bọn họ vốn là tộc nhân Thẩm thị, cho dù ở rể, ngươi cũng cần lo lắng bọn họ có ý đồ xấu, nhất định có thể giúp ngươi rất nhiều việc!"

    5. devilhamvui

      devilhamvui Active Member

      Bài viết:
      133
      Được thích:
      65
      Cái bọm mày đúng là từ thủ đoạn mà, hưm nhưng mà Vân khạh giải quyết vấn đề này ntn đây?
      Thanks nàng!
      dungcubi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :