1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. pegau0205

      pegau0205 Member

      Bài viết:
      74
      Được thích:
      49
      hay we nhưng thý tội đàn chị sao cứ thý sợ miết đây là nam chính muh lo j hjhj,,,tks @Ishtar

    2. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng:p:p:p

    3. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      chương mấy mới tới màn đặc sắc đãi tiệc tiếp đón hoàng thượng nhỉ? xem cv lâu quá quên rồi
      cố lên @Ishtar :):) bản edit của nàng luôn hay ;)
      Tiểu yêu tinh thích bài này.

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      (2)

      Cũng là bởi vì như thế, ông cũng biết theo lời Vân Khanh chuyện này dù có lợi nhưng cũng bao hàm rất nhiều nguy hiểm.


      "Vân Khanh." Thẩm Mậu nhàng gọi câu, trong thanh đều là thương.


      "Vâng" Vân Khanh đáp, ngẩng đầu nhìn ông, có thể nhìn thấy khóe mắt Thẩm Mậu có vFI nếp nhăn hàm chứa ý cười.


      "Cha trở lại, con cần lại lo lắng nữa, đến trường tốt, mỗi ngày mặc quần áo đẹp, đọc sách hay thêu thùa là tốt rồi."


      Vân Khanh gật đầu, nàng hi vọng có ngày, cũng có thể bình yên như thế.


      Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Vân Khanh lại đến Bạch Lộc Thư Viện, nghỉ hai tháng, tại lại xuất trong học đường, khiến mọi người có cảm giác hoảng hốt, từ lúc sống lại nàng mới quay lại đây học lần nữa.


      Hôm nay Đỗ phu tử dạy viết tranh chữ, nhìn thấy Vân Khanh đến, cố ý để lớp học vẽ tranh ngẫu hứng.


      canh giờ trôi qua, mọi người nộp lại tác phẩm, Đỗ phu tử cố ý chọn ra bài của Vân Khanh, đó là bức tranh sơn thủy, tranh thuỷ mặc kết hợp với sơn thủy đúng là đề tài thường hay dùng, nhưng bức tranh sơn thủy mà Vân Khanh vẽ, cũng phải là bức tranh mà bất cứ nữ tử bình thường nào cũng có thể vẽ ra, đó là bức tranh trùng trùng điệp điệp những dãy núi nối dài vô tận, sương khói lượn lờ che phủ, chỉ độc nhất chòi nghỉ chân hình bát giác nằm độc giữa núi.


      Bà nhíu mày nhìn thoáng qua Vân Khanh, bức tranh rất động lòng người, đặc biệt là bức tranh ngẫu hứng, cho thấy được suy nghĩ trong lòng người vẽ, thêm vào đó bức họa này của Vân Khanh tựa hồ đối với tương lai thực mê mang, lại giống như thực ràng, đứng ở góc độ nào đó nhìn về phía trước mênh mông vô cùng tận.


      Bà lại tùy tay rút bức tranh khác ra, kí tên là Vi Ngưng Tử, bức tranh của nàng ta là vườn chuối trong đêm mưa, hình ảnh thanh lệ, vẽ tệ, người học trò này bà nhớ , là biểu tỷ của Vân Khanh, ngày đầu tiên học liền cố ý làm xấu hình tượng Vân Khanh trong mắt bà, ngoài chuyện này ra bức tranh của nàng nhìn kỹ cũng tệ lắm.


      "Đỗ phu tử, năm nay chúng ta khi nào thi?" đệ tử đột nhiên hỏi.


      "Tạm thời chưa biết, còn chờ viện trưởng thông báo, bất quá, có lẽ phải chờ sang năm rồi." Sau khi Đỗ phu tử thu lại những bức tranh, thấy cũng vừa đến giờ liền tuyên bố tan học.


      Khi vừa ra đến cửa, An Tuyết Oánh lập tức kéo tay Vân Khanh, nhìn nàng từ xuống dưới, trái phải hồi lâu, mới cười : "Vân Khanh, may mắn là ngươi có việc gì."


      Khi biết được Vân Khanh bị bệnh đậu mùa, nàng ở trong nhà lo lắng thôi, lại bị mẫu thân bắt ở trong nhà được ra ngoài cửa, vất vả mới nghe được tin tức Vân Khanh sao, vội chạy nhanh thắp hương cám tạ Bồ Tát.


      "Biểu muội phúc lớn mệnh lớn, đương nhiên có chuyện gì." Vi Ngưng Tử nhàng cười yếu ớt nhìn Vân Khanh, đáy mắt là sâu ghen tị, nàng ta vốn tưởng lần này Vân Khanh bị bệnh đậu mùa, khẳng định xảy ra chuyện, ai biết nàng vẫn bình yên vô trở lại, thầm hận Vân Khanh mạng lớn, mấy ngày liền nàng ta vẫn thu thập được Hoa Đô, ông trời cũng quá bất công rồi.


      Vân Khanh thoáng cười, giương mắt liếc nhìn Vi Ngưng Tử cái, cũng có mở miệng chuyện.


      Từ sau lần trước Tạ di bị Tạ thị đánh trận, Tạ thị liền phân phó nếu Tạ di đến cửa trực tiếp cho người gác cổng đóng cửa lại gặp, có thể thấy lần đó làm tiêu tan chút tình cảm cuối cùng của Tạ thị đối với Tạ di.


      Chỉ là với Vi Ngưng Tử, Tạ thị vẫn có ghét bỏ, dù sao chuyện xấu cũng đều là do Tạ di làm còn Vi Ngưng Tử liên quan, đó cũng là do Vi Ngưng Tử thông minh, đến lúc cuối cùng nàng ta trở mặt với người, đây cũng là cho mình con đường lui.


      Lúc trước nàng ta có thể nhịn nhiều năm như vậy trước khi Vân Khanh chết mới ra đố kỵ che giấu trong lòng, là tấm gương nhẫn nhịn a.


      Sau buổi sáng thi vẽ, buổi chiều đó là thi kỵ xạ (cưỡi ngựa bắn tên), thời điểm Vân Khanh thay đổi kỵ trang (trang phục cưỡi ngựa), phát có vài người mà Chương Huỳnh có đến, còn nghe là nghỉ bệnh đến tham gia.


      Vân Khanh cùng vài người trò chuyện, sau đó thấy Dương Nhạn Dung phơi nắng ở gần thân cây, nghe thấy tiếng giày bước mặt cỏ tiến lại gần, Dương Nhạn Dung xoay đầu nhìn thoáng qua rồi lại xoay trở về.


      "Xin chào!"


      "Xin chào."


      Vừa tới hai câu, tiếng chuông bắt đầu giờ học vsng lên, Dương Nhạn Dung đứng dậy cùng Vân Khanh, hai người trở lại liền nghe được xung quanh truyền đến thanh hưng phấn.


      Đáy lòng Vân Khanh liền có dự cảm tốt, ngẩng đầu thấy, quả nhiên nghiệt đến đây.


      Ngự Phượng Đàn dắt ngựa đến cửa, thân kỵ trang màu trắng, vai rộng, eo gầy, chân thon dài lại có ngũ quan đẹp đẽ cân xứng là hấp dẫn toàn bộ ánh mắt nữ tử ở đây.


      "Cẩn Vương thế tử, là Cẩn Vương thế tử đến đây. . . . . ."


      "Đúng vậy a, ta nghe hôm nay kỵ xạ do dạy thay quả nhiên là ."


      Tiếng xì xào bàn tán tràn ngập ở bên tai, đều mang theo vui sướng nhảy nhót, may mắn ngày hôm nay các nàng có tìm lý do để đến học.


      Vân Khanh chỉ cảm thấy nam tử này, mặc kệ đến thế nào, đều giống như viên dạ minh châu nhìn sao cũng thấy vô cùng hấp dẫn ánh mắt.


      Nàng nhìn xung quanh mười mấy đồng học chút, ngay cả Vi Ngưng Tử thâm tàng bất lộ đáy mắt đều có kích động, duy nhất trấn định đại khái chỉ có nàng cùng Dương Nhạn Dung rồi.


      Ngự Phượng Đàn mỉm cười: "Hôm nay Chu phu tử bị bệnh, phần kỵ xạ hôm nay do ta dạy."


      Chỉ nghe thấy giọng trầm thấp tràn đầy từ tính mà phóng khoáng của truyền đến, các nữ đồng học liền dũng cảm vô cùng, gã sai vặt dắt ngựa của các nàng vào, đại đa số đều là ngựa con, của Dương Nhạn Dung lại là con tuấn mã cao lớn màu đỏ thẫm, ngựa của nàng cưỡi là con ngựa tốt, phải là ‘ngoài ngựa trong lừa’, đây là chính mồm Dương Nhạn Dung .


      Vân Khanh chọn là con ngựa toàn thân màu rám nắng, phải Liệt Mã, nhưng tứ chi cũng kiên cường rắn chắn.


      Mỗi người dắt ngựa của mình đứng ở nơi đó, ánh mắt chờ mong nhìn Ngự Phượng Đàn: "Hôm nay nội dung học của chúng ta là học làm như thế nào có thể lập tức tiến hành kỵ xạ."


      "A. . . . . ."


      Lời của vừa thốt ra, các đệ tử khác liền hô lên, đừng kỵ xạ đến bắn tên các nàng cũng có mấy người có thể bắn chuẩn.


      "Có thể hay đổi nội dung khác a, kỵ xạ quá khó rồi!" Có tiểu thư nũng nịu , biết là làm nũng hay là chuyện.


      Ngự Phượng Đàn cười như cười liếc mắt nhìn nàng ta cái: "Ta xin tiếp thu chỉ giáo này." Mặc dù là cười nhưng lại có cỗ lãnh ý vô hình từ đáy mắt toát ra làm cho lòng người phát lạnh thể thêm nữa.


      Trong ngày thường được dạy học về ngựa các nàng cũng bây giờ chỉ có thể thầm hối hận.


      Dương Nhạn Dung lại để ở trong lòng, xưa nay lớp kỵ xạ bọn họ là nơi tự do, đầu tiên nhảy lên ngựa mang theo cung tiễn bên hông, bắt đàu chuẩn bị bắn, quay đầu kêu: "Vân Khanh mau đuổi kịp."


      "Được" Vân Khanh tuy rằng tháng học, nhưng những lần kỵ xạ trước đều là Dương Nhạn Dung cẩn thận dạy, lúc này nàng đáp lời, bàn tay cầm lấy dây cương, chân trái hướng bàn đạp lưng ngựa mà đạp lên, vòng eo xoay chuyển cả người tựa như cơn gió, động tác thuần thục xoay người ngồi lên ngựa.


      Ngự Phượng Đàn hiển nhiên bị động tác uyển chuyển kia làm kinh ngạc, từ lần trước đáp ứng thể đột nhiên xông vào phòng của nàng, có mấy ngày chưa nhìn thấy nàng, biết được nàng học lại lập tức làm cho Chu phu tử “bị bệnh”. Ai ngờ lúc này nhìn Vân Khanh cưỡi ngựa rất tốt, động tác lên ngựa uyển chuyển như nước, thân hình xinh đẹp làm cho mắt sáng ngời.
      AELITA, Minhang, Henlun26 others thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      ra mình ko ác cảm với na9 lắm đâu. càng về sau càng thấy có thể hiểu dc tsao t/g lại xd hình tượng na9 như vây.
      na9 ko phải toàn năng, lý tưởng hóa như những na9 trog các truyện khác. cug là ng thường, cug có những bất đắc dĩ, bị người hạn chế, có nhug lúc ko thể dùng 'đặc quyền' na9 vốn có để bảo bọc & che chở nu9.
      lúc đầu mình cũng cảm thấy rất khó chịu như các bạn vậy :mad::mad:
      nhưng khi mà 2 người chưa có j với nhau, tình cảm chỉ mới dừng lại ở chữ 'thích', chưa sâu sắc, chưa hứa hẹn thề thốt, chưa tiếp xúc nhau bao nhiêu dừng lại ở những hành động của lúc này vẫn có thể chấp nhận dc. (làm quá lại thấy nó quá quá :p:p)
      nhưng sau này khi 2ng đến với nhau mới thấy cũng chìu chuộng, thương nu9 ...
      có lẽ đây là na9 'thực' nhất mình từng đọc. Mà cũng là na9 khổ cực nhất ấy, cứ nhìn quá trình đeo đuổi chị biết =D=D
      Henlun, A fang, tiểu Viên Viên10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :