1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Sue ú

      Sue ú Member

      Bài viết:
      69
      Được thích:
      78
      Thấy chị còn cứng lòng quá... biết chừng nào chị mơi buông lõng đây... Mấy chap trước nam chính ít xuất quá nên chị vẫn chưa tới đâu hết hjc... Ko biết chừng nào mới ngọt đây ...

    2. devilhamvui

      devilhamvui Active Member

      Bài viết:
      133
      Được thích:
      65
      hiểu sêu Đọc truyện này lại làm ta nhớ đến truyện Thứ nữ hữu độc bên nhà Thanh mai tỷ! , nhưng mà đúng là Nam chính và nữ chính trong truyện này chưa thực nhau, ta thấy đến chương này cũng ms chỉ là có cảm tình thui, nên chưa thấy những hành động "sủng" của nam chính.
      Thanks nàng!

    3. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      là rất rất thích nữ 9 truyện này.còn nam 9 truyện nỳ bị tác giả làm mờ nhạt quá.:pthank nàng=D

    4. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,879
      Được thích:
      67,086
      Bạn @Bùi Thu Hà đax có những ngôn từ quá khích xúc phạm nhân vật, ban nick ba ngày

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,957
      (3)

      Đáy mắt lên thần sắc quỷ dị, khóe miệng cười cũng càng sung sướng, Vi Ngưng Tử lúc này cũng xoay người lên ngựa, nàng ta lên ngựa cũng coi như tốt, nhưng cũng bằng Vân Khanh, trở mình vài cái, mới miễn cưỡng lên được.


      Quay đầu nhìn thần sắc Ngự Phượng Đàn, thấy con mắt của chỉ chú ý về phía trước, mặt mang theo biểu tình sung sướng, đáy lòng nàng ta lại nổi lên ghen tị.


      Vân Khanh làm sao biết được những chuyện phía sau, nàng lên ngựa liền đuổi theo Dương Nhạn Dung phi ở phía trước, gió thổi qua tai, cảnh sắc lướt qua nhanh, loại cảm giác này giống như bay trong trung. Vân Khanh thực thích cảm giác tự nhiên tiêu sái này, mỗi khi ngồi lưng ngựa, nàng cảm thấy cuộc sống còn mấy thứ quy củ gia tộc, ám đấu, mà gần gũi với trời đất, lòng cũng thư thái, tầm mắt cũng mở mang.


      Dương Nhạn Dung bắn mũi tên bay rất xa, quay đầu lại với Vân Khanh: "Bắn tên!"


      "Được!" Vân Khanh kéo dây cương, hướng con ngựa chạy đến chỗ bằng phẳng chút, chuẩn bị nhắm bắn vào bia ngắm.


      Dương Nhạn Dung lại cảm thấy có điểm đúng, con ngựa Vân Khanh cưỡi hơi thở gấp gáp, ánh mắt cũng có chút kỳ quái, nàng vừa muốn nhìn kĩ lại thấy con ngựa của Vân Khanh bỗng nhiên rẽ về phương hướng chạy khác, mình nó vặn vẹo vài cái, Dương Nhạn Dung có thể xác định con ngựa này có vấn đề.


      Đúng lúc này, phía xa xa có con tuấn mã màu trắng phi nhanh về bên này, bờm ngựa màu trắng tung bay, Ngự Phượng Đàn cưỡi ngựa đuổi theo tới đây.


      Ngựa của so với ngựa của Dương Nhạn Dung tốt hơn rất nhiều, chỉ thoáng liền phi tới chỗ Vân Khanh, hai tay buông ra, chân gắt gao giữ chặt mình ngựa, với Vân Khanh: "Mau buông ra, ta đỡ."


      Vân Khanh gắt gao kéo dây cương, biết như thế nào ngày thường con ngựa này đều dịu ngoan, hôm nay tựa hồ mất lý trí, lao thẳng về phía trước, căn bản là nghe theo nàng chỉ huy, mắt thấy con ngựa lao tới rào chắn, nội tâm nàng cả kinh, quay đầu nhìn tuấn mã màu trắng cùng nàng phi song song, vội bỏ dây cương,vươn hai tay về phía Ngự Phượng Đàn.


      Ngựa phi như bay thế nhưng bàn tay to chặt chẽ lại tiếp được nàng cách nhàng, Vân Khanh có cảm giác thân mình rơi ở giữa trung liền rơi vào trong lòng Ngự Phượng Đàn, mà phía trước con ngựa màu rám nắng của nàng sau khi vượt qua rào chắn liền liều mạng lao đầu vào thân cây ma sát.


      "Con ngựa kia làm sao vậy?" Vân Khanh nhíu mi hỏi.


      "Có con gì đốt nó rồi." Ngự Phượng Đàn liếc mắt nhìn con ngựa cái, khóe môi hơi nhếch lên, quay đầu ngựa, hướng về phía bia bắn tên: " cần phải để ý con ngựa kia, nàng thử bắn mũi tên cho ta xem!"


      Mà lúc này Dương Nhạn Dung cũng phi ngựa đến bên cạnh Ngự Phượng Đàn hỏi: "Ngươi sao chứ?"


      " có việc gì."


      Dương Nhạn Dung quan sát thấy nàng cũng có việc gì, ánh mắt liền hồ nghi quét người Ngự Phượng Đàn vài lần, tốc độ của thế tử Cẩn Vương là quá nhanh rồi, coi như biết con ngựa xảy ra chuyện cũng thể xuất thủ cứu Vân Khanh trước nàng ấy.


      Bị nàng đánh giá như vậy,Vân Khanh mới phát , chính mình lúc này ngồi trong lòng Ngự Phượng Đàn, cánh tay vòng qua hông của nàng giữ chặt dây cương, là tốt rồi, giống như đem nàng ôm vào trong ngực, từ phía sau lưng truyền đến độ ấm của khuôn ngực nam nhân, thân mình nàng liền cứng nhắc.


      Ngay tại thời điểm nàng định mở miệng chuyện, Ngự Phượng Đàn lại ghì chặt dây cương, với Dương Nhạn Dung: "Nghe tiểu thư cưỡi ngựa bắn tên thua gì nam tử, bằng chúng ta thi thử chút xem sao."


      Dương Nhạn Dung sớm nghe qua tài cưỡi ngựa bắn tên của Ngự Phượng Đàn rất xuất chúng , nhất thời cũng có lòng háo thắng, gật đầu : "Tốt lắm, bắn ba mũi tên, xem ai bắn nhanh hơn, chuẩn hơn."


      Tiếng vừa dứt, Dương Nhạn Dung liền thúc ngựa chạy, Vân Khanh thở ra hơi, tựa hồ hơi thở mang theo nhiệt độ của nam nhân truyền đến từ sau lưng: "Thế tử, ngài thả ta xuống đây, ta ngồi ở chỗ này làm ảnh hưởng đến ngài."


      Ngự Phượng Đàn cũng để ý, quay đầu ngựa, thúc ngựa đuổi theo phía sau Dương Nhạn Dung: "Lúc này thả nàng xuống, tốc độ của ta chậm hơn so với nàng ấy, nàng cũng thể để cho ta là phu tử lại bằng học trò chứ, đây cũng quá mất mặt rồi."


      Nghe vậy,Vân Khanh trợn trừng mắt, nếu ngươi nếu so tài thả ta xuống rồi lại so cũng có gì khác biệt, biết đây là Ngự Phượng Đàn chơi xấu, nhưng Vân Khanh còn chưa học được kĩ thuật xuống ngựa trong lúc ngựa phi như bay, chỉ có thể ngồi lưng ngựa, thân mình hơi nghiêng tới trước, tránh cho phía sau cùng người nào đó tiếp xúc.


      Ngự Phượng Đàn đuôi lông mày thâm thúy nhếch lên, tươi cười nơi đáy mắt giống như ánh mặt trời, lặng lẽ nghiêng người tận lực tiếp xúc với Vân Khanh.


      đáp ứng tự ý vào phòng nàng, nhưng rất khó có cơ hội để gặp nàng, muốn Vân Khanh có thêm ấn tượng với thể dùng thủ đoạn a, ai kêu Khanh Khanh của khác với nữ tử khác nha, đành cố gắng gia tăng cơ hội để hai người gặp mặt nhau thôi.


      Dương Nhạn Dung rút tên ra muốn bắn, Ngự Phượng Đàn cũng rút ra lưng ngựa mũi tên sắc nhọn màu đen, cũng vội vã bắn bia mà là cười đối với Vân Khanh : "Nàng có thể bắn chuẩn ?"


      đến việc này, Vân Khanh có chút uể oải lắc đầu, nay nàng mới có thể ngồi vững khi phi ngựa băng băng là tốt lắm rồi, muốn bắn trúng bia ngắm, đều là quá sức, chớ chi là bắn chuẩn hồng tâm.


      "Kỳ rất đơn giản." Thanh hữu lực mà ôn nhu của Ngự Phượng Đàn truyền tới, tựa hồ như có ma lực, làm cho Vân Khanh tự chủ được nghe theo mệnh lệnh của .


      "Nàng cầm cung, ta dạy cho nàng."


      Vân Khanh cầm lấy cây trường cung màu đen của , Ngự Phượng Đàn từ phía sau nắm lấy tay trái của nàng cầm tên, tay còn lại nắm tay phải của nàng giương cung: "Khi bắn tên, gió thổi vào mắt, nàng nên nhắm mắt mà nhìn kĩ mục tiêu, hơn nữa bia chết và bia sống khác nhau rất lớn…."


      Theo như lời của Ngự Phượng Đàn, bảo Vân Khanh thả tay giữ tên ra, sưu tiếng, tên đen vững vàng trúng ngay tại hồng tâm.


      "Trúng!" Vân Khanh nhìn chằm chằm mũi tên ở hồng tâm hô tiếng.


      Rốt cuộc vẫn là Trấn Tây đại tướng quân, kỵ xạ có gì để , mũi tên cũng lệch vừa vặn trúng ngay chính giữa.


      Tuy rằng nhìn thấy sắc mặt của nàng, Ngự Phượng Đàn vẫn có thể tưởng tượng được nàng hưng phấn như thế nào, cặp mắt phượng luôn quan sát nàng, vừa rồi nhìn ra Vân Khanh đối với kỵ xạ thích hơn những thứ khác.


      "Lại bắn mũi tên nữa thử xem." Ngự Phượng Đàn khóe miệng khẽ cười, cảm giác nàng bài xích làm vui mừng, đáng tiếc Vân Khanh cũng chỉ hưng phấn chút, lại lắc lắc đầu: "Ngài thả ta xuống , thể chỉ dạy mình ta, còn nhiều đồng học nữa cũng muốn học."


      Tuy rằng nàng thèm để ý những người đó thấy thế nào, nhưng thủy chung vẫn có chút kiêng dè, Ngự Phượng Đàn là nam tử thành thục, hai người cùng ngồi lưng ngựa có thể coi là ra tay cứu giúp nhưng nếu lâu quá lại có vấn đề rồi.


      " thể, mới bắn mũi tên thôi còn phải bắn hai mũi tên nữa." Ngự mã của Ngự Phượng Đàn chạy thong thả nhưng hề có ý dừng lại.


      Con ngựa chạy, nàng lại thể nhảy xuống.


      Vân Khanh quay đầu trừng mắt nhìn cái, thấy khóe miệng khẽ nhếch, lại càng thêm ảo não, tức giận trừng mắt với Ngự Phượng Đàn: "Vậy ngài còn mau bắn tên!"


      Ý định được thực Ngự Phượng Đàn lại cười, lôi ra mũi tên đặt trong tay Vân Khanh, Vân Khanh nhìn tên, khó hiểu hỏi: "Ngài đưa cho ta làm gì?"


      "Tên thứ nhất do nàng bắn vậy hai mũi sau cũng do nàng bắn a." Ngự Phượng Đàn cười giảo hoạt, trong đôi mắt phượng có ý cười giống như của hài đồng, vất vả mới tiếp cận được Vân Khanh, khinh địch mà dễ dàng buông tha như vậy nha.


      Thanh của từ tính hàm chứa ý cười, là có mị lực trời sinh, làm cho tâm thần người ta hoảng hốt, trong hơi thở của nàng tràn đầy mùi đàn hương thanh nhã làm cho nàng cảm thấy an tâm, nàng biết tại sao lại có loại cảm giác này nhưng nàng thừa nhận cảm thấy chán ghét tình trạng tại của hai người. Nhưng vẫn là có chút kiêng dè.


      "Ta bắn tên tốt, nếu giúp ngài chẳng phải ngài thua?" Vân Khanh nhíu mi .


      "Nha, nàng ta còn biết." Ngự Phượng Đàn rất biết nghe lời, tiếp tục cầm tay Vân Khanh, ngửi thấy người nàng tỏa ra hương thơm ngát, nín nhịn cảm xúc muốn ôm lấy nàng, cố gắng dời suy nghĩ sang cây cung: "Như vậy, thua!"


      Thân thể dán chặt vào lưng của nàng, nhiệt độ cách lớp vải áo truyền đến làm cho Vân Khanh được tự nhiên, nàng hung hăng muốn rút tay, lại phát bàn tay bé của mình bị bàn tay to lớn của nắm chặt kéo thế nào cũng được.


      "Ngự Phượng Đàn! Ngài nhanh chút để cho ta xuống!" Vân Khanh cơ hồ là cắn răng .


      "Ngoan, bắn xong hai mũi tên này ta thả nàng xuống!" Thanh của Ngự Phượng Đàn khi với Vân Khanh quả thực giống như dỗ tiểu hài tử mang theo ôn nhu lại có chút vô sỉ.


      Vân Khanh tức đến nghiến răng, hận thể cắn phát vào bàn tay kia: "Ngài nếu thả ta xuống, ta liền cần khách khí nữa!"


      "Nàng mà dám làm ta liền trước mặt người khác hôn nàng! Dù sao lần trước ta còn chưa hôn đủ!" Ngự Phượng Đàn thèm che giấu đắc ý, bên tai Vân Khanh nhàng cười .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :