1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      a nam chinh nay qua

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 52 Ngươi giết người
      Beta: Ishtar
      (1)


      Hôm nay, Thẩm Mậu vui sướng tới, cầm trong tay bộ quyển trục, : "Vân Khanh, nơi dừng chân trong chuyến Nam tuần của bệ hạ chọn xong, là trong hoa viên của phủ ta."


      biết sao, khi nghe kết quả này, Vân Khanh có chút bất ngờ, có số việc đại khái là tránh được, nàng thản nhiên cười cười: "Vậy phụ thân cần phải nhanh chuẩn bị rồi, thời gian cũng còn cỡ tháng mà thôi."


      Thẩm Mậu khi cầm quyển trục này tâm tình thực phức tạp, vừa cảm thấy vinh hạnh, vừa nghĩ tới lời của Vân Khanh, lúc này thấy Vân Khanh mặt biểu tình cũng mấy khó chịu, tự nhiên liền có vẻ tinh thần hơn rất nhiều, "Đúng vậy, Tri Phủ bên kia phái các ma ma trong cung lại đây trước, đem bố trí trong Lệ Viên (tên hoa viên trong Thẩm phủ) tất cả an bài như trong cung, tất phải cải tạo lại lần, thời gian cấp bách, trong phủ cũng có rất nhiều chuyện phải làm."


      Vân Khanh tất nhiên là biết tiếp giá phải chuyện dễ dàng, muốn trong thời gian ngắn tu sửa lại toàn bộ Lệ Viên, tất nhiên là phải tăng ca làm thêm giờ.


      Thẩm Mậu hưng phấn tiêu sái hai vòng, sau đó lại ngẩng đầu lên : "Tri Phủ còn , lần tuần tra này, là Cẩn Vương thế tử cùng Tứ hoàng tử hai người nhất trí chọn Thẩm phủ chúng ta, chúng ta cần phải chiêu đãi bệ hạ tốt."


      Nhất trí chọn Thẩm phủ?


      Vân Khanh nghe vậy trong lòng khẽ động, Ngự Phượng Đàn chọn Thẩm phủ, nàng còn có thể lý giải thành là vô lại cộng vô sỉ, dù có việc gì cũng cho nàng thêm chút phiền phức. Nhưng Tứ hoàng tử, vì sao cũng chọn Thẩm phủ, có chuẩn bị trước, những quan viên này chắc là thể ở trước mặt tốt cho Thẩm phủ, chẳng lẽ chuyến Nam tuần đến Thẩm phủ ở kiếp trước, cũng là do Tứ hoàng tử đích thân lựa chọn sao?


      Mặc kệ Vân Khanh nghĩ như thế nào, cả đời này rốt cuộc cũng tránh khỏi việc tiếp giá, mà chuyện Thẩm phủ được chọn làm nơi dừng chân của thánh giá liền truyền khắp Dương Châu, mỗi người đều biết đến Thẩm phủ trở thành nơi dừng chân của Thiên Tử, đối với Thẩm phủ lại xem trọng hơn bậc.


      "Con bọn họ làm sao có được vận khí kia, ở Dương Châu nhiều trang viện của thương gia giàu có như vậy, lại cố tình chọn trúng Thẩm phủ?" Nghe được tin tức, Tạ di tức giận cầm lấy cái chén đập mạnh xuống bàn.


      Vi Ngưng Tử nhìn bà ta cái, đôi môi bị cắn đến đỏ bừng, : "Nghe lần này trừ bệ hạ ra, còn có Hoàng hậu, Tứ hoàng tử, Thất hoàng tử cũng đến, Thẩm phủ lần này thế nhưng lại có thể rạng rỡ mặt mày rồi."


      Tạ di quay đầu nhìn nàng ta, "Đây chẳng phải là cho Thẩm Vân Khanh cơ hội để lộ diện?" Hoàng tử trẻ tuổi ở trong hoa viên nhà mình, mặc dù có tường cách vách ngăn, nhưng nếu Tạ thị muốn Thẩm Vân Khanh ban đêm cùng vị hoàng tử thông đồng, vậy còn phải liền thông đồng thành công sao, đến lúc đó làm thiếp thất của hoàng tử, phải lại so với thân phận của nàng cao hơn bậc.


      "Vậy chúng ta cũng đến ở nhờ Thẩm phủ , tin cơ hội tiếp cận hoàng tử." Tạ di lạnh lùng .


      Vi Ngưng Tử thở dài, : "Nương, nay người ngay cả cửa Thẩm phủ còn thể nào vào được, như thế nào lại muốn ở nhờ, hơn nữa, chúng ta có viện ở đây, làm sao tìm được lý do ở nhờ?"


      Tạ di ngẩng đầu nhìn căn phòng trang trí tinh mỹ này, cắn răng nhẫn tâm : "Con đợi đó, nương tự có biện pháp, Thẩm phủ nghĩ muốn mình bám quyền phụ quý, dễ dàng như vậy!"


      Chạng vạng, chiếc xe ngựa từ Vi phủ chạy ra, đến chỗ hẻo lánh trong tửu lâu, ngừng lại, mỹ phụ mặc váy bằng gấm in hoa hải đường từ xe bước xuống, nhìn trái nhìn phải xong, rảo bước tiến vào trong tửu lâu.


      Ánh nến lập lòe, cái bàn xưa cũ, tửu lâu buôn bán tiêu điều, chưởng quầy chẳng biết đâu, chỉ có hai gã hán tử mặc bố y ngồi ở trước ghế dựa uống ‘liệt tửu’ (tên loại rượu này chắc các bạn quen thuộc rồi ha), bộ dạng bình thường lại đan vào mâu quang của dân bất lương, nhìn thấy mỹ phụ nhân liền cả cười đứng lên, "Vi phu nhân, chúng ta đúng là có duyên phận a."


      Mỹ phụ kia, đúng là Tạ di, bà ta nhìn gã hán tử có hai cái râu vểnh ra, vẻ mặt hung ác, ngược lại lộ ra chút sợ hãi, lấy loại ngữ khí dường như quen biết : "Các ngươi như thế nào lại đến Dương Châu rồi hả?"


      Trong đó gã hán tử uống xong chén rượu, cười nhạo : " đến Dương Châu, làm sao gặp được ngươi a, chỉ là nghĩ tới, ngươi còn muốn tới chiếu cố việc buôn bán của chúng ta a!"


      Mùi rượu nồng đậm lan tỏa trong gian hẹp, hơn nữa chung quanh bài trí lại mang mùi mốc meo, trộn lại thành mùi rất khó ngửi, Tạ di cau mày che lỗ mũi, "Nếu trước kia đều nhất trí tiền công, lần này các ngươi cũng giúp ta làm việc ."


      "Chuyện gì? phải là ngươi lại muốn liều mạng cứu ai nữa chứ?" Hán tử kia cười ha ha lên.


      Đêm kế tiếp, trong thành Dương Châu đột nhiên xảy ra vụ trộm vào nhà cướp, cướp phỉ vọt vào Vi phủ muốn đánh cướp, may có gia đinh liều chết đánh trả, thể tiến vào, cướp phỉ trong cơn tức giận, liền bắn hỏa tiễn đem Vi phủ đốt cháy, rồi nghênh ngang rời . Tiết trời cuối thu, Vi phủ dấy lên hừng hực đại hỏa: hỏa hoạn cháy suốt đêm, đợi khi lửa được dập tắt, Vi phủ cháy đen mảnh, mái hiên điêu tàn, cỏ cây bị thiêu rụi, mảnh hỗn độn, thể chứa người.


      Việc này vừa xảy ra, lão phu nhân liền cho người rước Tạ di cùng Vi Ngưng Tử về phủ, đến cùng lúc trước cũng nhờ có hai người bọn họ ở kinh thành cứu bà, nay xuất việc này Thẩm phủ về tình về lý đều hẳn là nên đưa tay ra giúp.


      "Ai, Dương Châu mười năm nay cũng chưa từng xảy ra loại tai họa này, nhất định là thấy các ngươi nhi quả phụ, nên muốn xuống tay." Lão phu nhân từ sau khi Thẩm Mậu gặp chuyện may, trong tay liền có thêm chuỗi Phật châu, thở dài khuyên nhủ.


      Tạ di cầm khăn lau nước mắt, nhưng đáy mắt có...chút ý đau xót nào, chỉ nức nở : "Trong phủ muốn sửa chữa lần này ít nhất cũng phải ba bốn tháng, nay mẹ con chúng ta lại có chỗ có thể rồi."


      Lão phu nhân ngẩng đầu nhìn Tạ thị ngồi ở bên liếc mắt cái, thấy nàng mở miệng, liền nâng lên mí mắt, : "Vừa gặp tặc nhân, mẹ con các ngươi ra ở riêng cũng an toàn, nếu là ngụ ở khách sạn, chừng bọn họ còn có thể cam lòng quay lại trả thù. Mấy tháng này các ngươi liền ở tạm trong Thẩm phủ , chờ Vi phủ sửa xong rồi hẵng quay về."


      Tạ di như là thụ sủng nhược kinh ngẩng đầu, "Đa tạ lão phu nhân, có thể ở lại chỗ của ngài so với bên ngoài tốt hơn nhiều."


      Tạ thị mặc dù vui khi thấy Tạ di, nhưng thấy nàng cùng Vi Ngưng Tử gặp tai họa này, cũng làm quá mức, "Các ngươi ngụ ở Cúc Khách viện nơi mà các ngươi ở lúc trước, ta cho người ta dọn dẹp chút."


      Vi Ngưng Tử ngẩng đầu, cảm động : "Đa tạ dì, nếu phải nhờ có các ngài, nay con cùng nương còn biết như thế nào cho phải."


      Vân Khanh ngồi ở bên, nhìn hai mẹ con màn làm vẻ ta đây này, đáy lòng có chút vui, trong lòng nàng cười lạnh tiếng, trận hoả hoạn này đến cũng là trùng hợp, Thẩm gia vừa trở thành nơi thánh giá dừng chân, Vi phủ bị đạo tặc đánh cướp còn đốt trụi, các nàng liền đến ở nhờ Thẩm phủ, thời gian này cũng quá khớp rồi.


      Vân Khanh ngẩng đầu lên, nhìn Tạ di, cười yếu ớt : " là rất đáng tiếc, cái sân kia dì mới vào ở lâu mà."


      Tạ di nghĩ đến giá trị của ngôi viện cũng đau lòng, bèn thở dài : "Tỷ tỷ tặng cho ta cái sân, lại bị đám tặc nhân kia cứ như vậy thiêu hủy, đúng là lãng phí mảnh tâm ý của tỷ tỷ rồi."


      Bà ta xong tràng, tuy cảm giác hơi quá tình thâm ý trọng, nội tâm mặc dù có chút đau lòng, rốt cuộc lại cảm thấy là bạc của Thẩm phủ ra, chính mình bỏ ra trang hoàng cũng ít, so sánh với tiền mua sân lại chẳng là bao nhiêu, Thẩm gia là gia phủ lớn, của bà ta chỉ là 1 viện (ý là chi Thẩm gia chi tiêu lớn, số tiền chi cho nàng chỉ là phần ), dù sao đến lúc đó sân vẫn là của bà ta thôi. Kể từ đó liền thấy thoải mái hơn.


      Vân Khanh tựa hồ bị hoảng sợ, có chút hiểu : "Dì lời này khách khí rồi, chuyện tìm sân đúng là phụ thân giao phó, bất quá chỉ là tổn thất phen tâm huyết, nhưng dì lại tốt, ngọn lửa này nếu muốn tu sửa, lại tiêu hao ít công phu và tiền bạc, nay cửa hàng của dì lại có tiền lời, số tiền đó có thể rất lớn."


      Tạ di giật mình trố mắt, : "Cái sân kia phải là trong phủ mua cho ta sao? Sao lại cùng cửa hàng của ta có quan hệ?"


      Vân Khanh cười tủm tỉm lắc đầu : "Dì nghĩ lầm rồi, ngày đó dì ủy thác Lý quản giúp tìm sân, bởi vì dì chưa từng đưa tiền bạc, lại đem cửa hàng giao cho Lý quản quản lý, ta lường trước là ngài ngay lúc đó có lẽ đủ bạc, đoán ý của dì là dùng cửa hàng cho thuê lấy lãi tới mua, đem tất cả cửa hàng cùng thôn trang làm giấy nợ năm năm bán ra ngoài rồi."
      AELITA, Huỳnh Thượng Hỷ, Henlun21 others thích bài này.

    3. thùy dương

      thùy dương New Member

      Bài viết:
      1
      Được thích:
      1
      He he Vân Khanh câu này làm mẹ con Tạ di đau bằng chết rồi, mỡ nó rán nó rồi
      dungcubi thích bài này.

    4. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      Ta ngửi thấy mùi mưu nha, Đàn chọn Thẩm phủ hiểu, còn tên tứ hoàng tử này đâu ra đây, có lẽ lại là 1 kiếp nạn nữa của Thẩm gia rồi, giàu quá lại bị dòm ngó ah :-( bà Tạ di này lập mưu đốt nhà kím chỗ mà ko biết đó là tiền của mình há há giờ hộc máu nhá, tiền mất tật mang =D Thanks

    5. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng:-Oops::-Oops::-Oops:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :