1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Lộc Hàm

      Tiểu Lộc Hàm Well-Known Member VIP Editor

      Bài viết:
      402
      Được thích:
      4,685
      @lamphuonghoang cuối năm ta mới đóng cửa tu luyện chân kinh, chứ ko seo ra được trường đây :yoyo25:.

    2. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      bà mẹ dã man, cả cực phẩm, VNT cũng tội, gặp trúng mẹ đẻ hơn dì ghẻ như thế aizzz :05(1): Thanks

    3. Billy Nguyễn

      Billy Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      209
      Được thích:
      91
      Chắc Vi Ngưng Tử phải con Tạ Di quá...có 1 bà mẹ cực phẩm như vậy....

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      2 người này mẹ con chắc lun. mẹ nào con nấy mà các nàng :th_120::th_69:
      quỳnhpinky thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 54 Dì trúng độc

      Edit:

      Beta: Ishtar


      Nghe vậy mọi người sắc mặt đại biến, hai mặt nhìn nhau, mặt đều có vẻ kinh ngạc, thậm chí xuất thần sắc khủng hoảng, toàn bộ căn phòng nhất thời yên tĩnh đáng sợ.


      Nghe lời của lão phu nhân trong hôn mê lại, ý là, là Tạ di xuống tay hạ thủ với lão phu nhân?


      Đây là có chuyện gì, ai cũng có thể nhìn ra được, nay trong số chủ tử Thẩm phủ, mặc kệ là Tạ thị hay là Thẩm Mậu, còn có Vân Khanh, đối với Tạ di cũng hoan nghênh, lúc trước cũng là lão phu nhân mở miệng đem mẹ con các nàng đón trở về, cũng chỉ có lão phu nhân còn nhớ kỹ ân cứu mạng của Tạ di, có thể trong phủ người che chở mẹ con Tạ di nhất chính là lão phu nhân, nàng làm sao có thể đối với người là chỗ dựa duy nhất của mình xuống tay, loại hành vi này quả thực là ngu xuẩn tới cực điểm.


      Vân Khanh lúc này cũng cảm thấy hết sức kinh ngạc, nhưng nàng mơ hồ đoán được Tạ di tại sao lại hành động xúc động như vậy, có lẽ có liên quan đến việc buổi sáng nàng lại đây hỏi thăm lão phu nhân về bọn cướp phỉ xuất ở kinh thành ngày đó, lúc ấy đáy mắt lão phu nhân mang theo tức giận, dựa theo tính cách lão phu nhân, chừng sau khi biết được chân tướng cùng Tạ di nổi lên xung đột.


      Mà với tính cách của Tạ di, rất có thể bà ta dám làm ra loại chuyện tày trời này.


      "Vương ma ma, đại phu tới." Bích Lăng vén rèm lên, đến, lại nhìn tình huống trong phòng, coi như so với thời điểm nàng ra ngoài tốt hơn nhiều.


      Nay lão phu nhân sắp tỉnh lại, đại phu đến tác dụng cũng lớn, nhưng rốt cuộc lão phu nhân còn có tỉnh hẳn, vẫn hôn mê, Tạ thị rất là khách khí thỉnh đại phu tiến vào, để cho đại phu bắt mạch cho lão phu nhân.


      Nhưng vào lúc này, đột nhiên bên ngoài chạy tới thân ảnh nghiêng ngả lảo đảo, thanh như khóc như kinh, hô: "Dì, dì, ngài mau xem chút nương ta a. . . . . ."


      Vi Ngưng Tử vẻ mặt khủng hoảng, khi chạy vào còn va vào cửa, sau hồi kéo rèm cửa, thân mình trực tiếp quỳ xuống đất, mãi vẫn chịu đứng lên, lết về phía trước, lôi kéo góc váy của bà, nâng lên gương mặt tràn đầy nước mắt, khóc : "Dì, nương cháu hộc máu, xanh cả mặt, bộ dáng giống như trúng độc, người mau xem bà chút . . . . . ."


      Tạ thị nghe vậy biến sắc, mím chặc môi, tuy rằng thích thứ muội này, nhưng rốt cuộc cũng là người thân có cùng huyết thống, hơn nữa, như thế nào, nàng nay cũng là ở nhờ trong Thẩm phủ, nếu liên quan đến mạng người, đó là chuyện rất trọng yếu a, Thẩm phủ nay nhưng là nơi bệ hạ dừng chân trong chuyến Nam tuần, việc tốt, khả năng xúc phạm Long Uy.


      Còn nữa, vừa rồi bà vốn là chuẩn bị tìm Tạ di tính sổ, việc làm trước kia mặc dù quá mức, nhưng cũng chỉ là hãm hại, việc hôm nay, lại là mưu sát, là mạng người. người có thể tâm ngoan thủ lạc xuống tay với lão phu nhân, bà thể lại nhớ tới tình thân mà lưu nàng ta lại trong nhà nữa, người như vậy là quá kinh khủng, có lẽ có ngày bởi vì bất cẩn, đối với Vân Khanh xuống tay, bà muốn con của mình gặp phải chuyện như hôm nay.


      Cho nên, bà xoay người lại, phân phó: "Vương ma ma ngươi ở trong này coi chừng lão phu nhân, đại phu, làm phiền ông theo ta xem người khác, Vân Khanh, con cũng cùng ta cùng tới Cúc khách viện."


      Vương ma ma nhào tới : "Phu nhân, nô tỳ muốn , nô tỳ nhất định phải theo các người cùng , xem loại người bị chó ăn mất lương tâm đến tột cùng làm cái trò gì!"


      Bà là ma ma đắc lực nhất bên người lão phu nhân, lúc này lão phu nhân gặp chuyện may, trong lòng bà rất tức giận, nghĩ đến ngày xưa lão phu nhân luôn đối đãi tốt với Tạ di kia, Tạ di thế nhưng còn hạ độc thủ với lão phu nhân như vậy, là làm cho lòng người phát lạnh.


      Vi Ngưng Tử đáy mắt lóe ra lệ quang, khó hiểu hỏi: "Như thế nào, lão phu nhân xảy ra chuyện gì sao?"


      Vương ma ma nghe nàng ta còn muốn hỏi chuyện gì xảy ra, lập tức ánh mắt bắn ra hai tia sáng sắc bén, bổ nhào lên rống to, Vân Khanh thấy vậy, nhíu mày, lập tức hô: "Vương ma ma, đại phu còn chờ ở đây, nếu có việc gì, để sau cũng trễ, nay còn có bệnh nhân chờ, chúng ta vẫn nên nhìn kỹ trước rồi hẵn ."


      Nghe như thế, Vương ma ma mới tỉnh táo lại, trông thấy đại phu đứng ở bên, mặt hơi hơi nóng lên, ngày hôm nay, việc này bà sơ sót, đại phu còn ở đây, bà thiếu chút muốn ra chuyện Tạ di xuống tay làm nghẹn chết lão phu nhân, mắt thấy thánh giá Nam tuần sắp vào ở Thẩm phủ, nếu truyền ra chuyện như vậy, chẳng phải là hết thảy đều đổ xuống sông xuống biển sao, trước đó tiêu phí tâm huyết, nhân lực, vật lực cũng muốn toàn bộ uổng phí?


      Bà ngẩng đầu nhìn Vân Khanh, thấy nàng sắc mặt thản nhiên, nhưng trong mắt lại có tia cẩn trọng, may mắn đại tiểu thư phản ứng đúng lúc, bằng biết lại rước lấy cho Thẩm gia tai họa gì nữa, nghĩ như thế, lúc nhìn Vân Khanh cũng mang theo vẻ mặt cảm kích, quay đầu nhìn Vi Ngưng Tử, đáy mắt lại mang theo thần sắc chán ghét, cau mày : "Biểu tiểu thư, vẫn nên nhanh chóng đứng lên ở phía trước dẫn đường, cách khác, nương của nếu xảy ra chuyện gì làm ảnh hưởng đến người khác có thể tốt rồi."


      Vi Ngưng Tử trong mắt rơi lệ, khó chịu nghẹn ngào, tiểu nha hoàn lên nâng nàng ta dậy, nàng ta thế này mới đứng vững, giống như thấy được ánh mắt chán ghét của Vương ma ma cùng mọi người trong phòng, gật gật đầu : "Vậy phiền toái dì cùng đại phu mau xem mẹ cháu chút, cháu lo lắng bà chống đỡ được, lúc rời khỏi chạy đến đây cháu thấy sắc mặt bà xanh xao rồi."


      Tạ thị thấy vậy cũng nhiều, ở phía trước, Vân Khanh liền sát theo bà, đại phu cùng Vương ma ma theo ở phía sau, đoàn người bước chân vội vàng về hướng Cúc khách viện.


      Đến Cúc khách viện, liền nhìn đến đại nha hoàn Hồng Tụ của Tạ thị đứng ở trong viện, cả người phát run, sắc mặt trắng bệch, vừa nhìn thấy Vi Ngưng Tử liền tới, "Tiểu thư, ngài mau xem phu nhân chút, bà vẫn còn hộc máu a."


      Vi Ngưng Tử nghe vậy nhất thời càng thêm nóng vội, xoay người với đại phu: "Đại phu, phiền toái ông nhanh vào xem mẹ ta."


      Đại phu này cũng là người chuyên nghiệp, ngay khi nghe Hồng Tụ liền gật đầu đáp, cõng cái hòm thuốc theo Hồng Tụ bước vào trong nội viện.


      Tạ thị cùng Vân Khanh vẻ mặt lạnh nghiêm, cất bước vào theo, vừa vào trong nhà, ngửi thấy trong khí tràn ngập mùi máu tươi, trộn lẫn loại hương vị quái dị.


      Lúc này Tạ di khóe miệng ói ra rất nhiều máu đen, nha hoàn quỳ gối cạnh bà ta, ngừng chà lau máu loãng theo khóe miệng bà ta chảy ra, gối đầu màu xanh ngọc bà ta nằm đều bị máu loãng thấm biến thành màu đen, cả người sắc mặt tím nhợt, lộ ra cỗ hắc khí.


      Vi Ngưng Tử vào nội thất, nước mắt bắt đầu rơi xuống, đến trước giường, hô to : "Nương, nương, người làm sao vậy?"


      Mà bên kia đại phu mở hòm thuốc, xuất ra gối đệm lót, nha hoàn đem tay Tạ di nâng lên, đặt lên gối đệm lót, đại phu mới bắt đầu bắt mạch, sau khi ông xem, nghe, hỏi, bắt mạch, sắc mặt càng phát ra ngưng trọng, lộ ra ý tứ tốt.


      "Các ngươi lập tức lấy nước lạnh cho nàng uống, sau đó lại thúc giục nàng nhổ ra, nhớ nhất định phải là nước lạnh, nước ấm đều được. Mặt khác, cho người hầm nước đậu xanh mang đến." Đại phu đứng lên, nhanh chóng phân phó.


      Bọn nha hoàn đại phu như thế nào ra dược, mà chính là muốn nước, nhất thời bất động, Vi Ngưng Tử lập tức ngẩng đầu lạnh lùng : "Còn chạy nhanh dựa theo đại phu cầu làm! Chẳng lẽ các ngươi muốn nhìn đến phu nhân chết sao?"


      Sau khi bị khiển trách như thế, nha hoàn mới chạy nhanh dựa theo lời đại phu bưng nước lạnh, nấu nước đậu xanh, trong phòng tiếng bước chân vẫn ngừng qua lại.


      "Thẩm phu nhân, ta có thể chuyện riêng với ngài được ?" Vị đại phu này làm người có vẻ cẩn thận, đứng lên, lễ phép .


      Thấy đại phu như thế, Tạ thị lường trước tình đơn giản, nhưng sau khi nghe xong lời đại phu thuật lại, sắc mặt của bà trong khoảnh khắc liền rất khó coi, bởi vì đại phu : " Thẩm phu nhân, bệnh trạng vị phu nhân này, sắc mặt biến tím, thần chí , tứ chi phát run, miệng phun máu tươi, đúng là biểu uống phải thạch tín!"


      "Cái gì? Thạch tín?" Tạ thị có chút kinh ngạc mở miệng, thời điểm chuyện đem thanh đè thấp xuống, cam đoan ngoại trừ đại phu người bên ngoài thể nghe được, dù sao kết quả này làm cho bà cảm thấy rất ngoài ý muốn rồi.


      "Đúng vậy, vị phu nhân này uống số lượng lớn thạch tín, khiến cho nội tạng suy kiệt hư hao, cho nên tại hạ mới để cho người múc nước cho nàng uống rồi thúc nôn ra." Đại phu cũng nghĩ đến, êm đẹp thế nhưng có người lại uống thạch tín, việc này trước kia rất ít tiếp xúc, nhất thời trong lòng giống như kinh hoảng lan tràn.


      Ngước mắt nhìn trước cửa tẩm thất nha hoàn ngừng ra vào bưng nước lạnh, lại bưng chậu nước bị nôn ra, Tạ thị thấp giọng : "Nàng còn cứu được ?"


      "Này phải xem tình huống sau khi thúc nôn, nếu là sau khi nôn ra tình trạng tốt, vậy còn có hi vọng sống sót." Đại phu cũng dám chắc chắn, chính là làm hết trách nhiệm .


      "Vậy thỉnh cầu đại phu lại vào xem, tận lực đem người ở bên trong cứu sống." Vốn Tạ thị là mang tâm lý đến chất vấn trách tội Tạ di, lúc này chỉ cảm thấy tâm loạn như ma, Tạ di làm sao có thể uống thạch tín, đây rốt cuộc là sao lại thế này?


      Bên kia Vân Khanh cũng quan sát bệnh trạng Tạ di, hơn nữa nghe được cách xử lý của đại phu, trong lòng đối với tình huống của Tạ di có đoán định, cho nên nàng nhanh chậm đứng ở đàng kia nhìn Vi Ngưng Tử đứng bên bộ dáng lo lắng, trong đầu lại suy nghĩ sâu xa.


      Mà Vương ma ma lúc này lại thiếu kiên nhẫn, bà chủ ý là lại đây bắt lấy Tạ di – tên hung thủ giết người, nhưng ngờ được khi tới lại nhìn thấy Tạ di hộc máu, vừa rồi bà đứng ở đó nhìn đại phu lén lút cùng Tạ thị chuyện, lập tức lại đây bắt lấy đại phu hỏi: " cho ta biết, nàng đến tột cùng làm sao vậy, có phải trúng độc rồi hay ?"


      Đại phu bị đôi tay bà bắt lấy, chỉ cảm thấy cánh tay bị đau, lại nghe được vấn đề bà hỏi, cau lông mày, vẫn như trước hữu lễ : "Vị ma ma này, chuyện vị phu nhân này ta cho Thẩm phu nhân, nếu ngươi muốn biết, có thể hỏi nàng là được."


      Cái này, Vương ma ma mới buông lỏng tay ra, bước tiếp bước chân mạnh mẽ, đến bên người Tạ thị, đầu tiên là hành đại lễ, sau đó : "Phu nhân, người cho nô tỳ, đến tột cùng Tạ di nàng là làm sao vậy, nàng có phải hay trúng độc rồi?"


      Tạ thị nhìn lướt qua nội thất, vừa rồi bộ dáng Tạ di ai nhìn đến đều đoán được là trúng độc, chỉ là có chút kỳ quái, làm sao có thể uống nhiều thạch tín như vậy, đến tột cùng là chính nàng uống, hay là có nguyên nhân khác.


      Nghĩ nghĩ, Tạ thị kêu Vương ma ma cùng Vân Khanh đến đại sảnh, mới thận trọng : "Vừa rồi đại phu cho ta biết, nàng trúng là độc thạch tín, tại đại phu cứu chữa, có thể cứu trở về hay còn chưa biết."


      Vương ma ma sắc mặt kinh hãi, bà bắt đầu chính là thấy Tạ di vẻ mặt biến tím, lại miệng phun máu tươi, thời điểm buổi sáng vẫn là người khỏe mạnh cường tráng, buổi chiều lại biến thành như vậy, chỉ có trúng độc mới có bệnh trạng như vậy, lúc trong lòng bà thầm đoán vẫn có chút chắc chắn, nay Tạ thị khẳng định, bà cũng có chút tiếp nhận được.


      So sánh với bà ta, Vân Khanh liền trấn định hơn, nghe đến việc Tạ di trúng độc, mặt nàng biểu tình cơ bản cũng còn bso nhiêu biến hóa, vẫn như trước thản nhiên , bởi vì ngay từ đầu nàng đoán ra bệnh trạng Tạ di là vì sao rồi.


      Lúc này nàng quay đầu nhìn về phía Tạ thị, trong miệng mang theo nghi vấn, đôi mi thanh tú hơi nhăn lại, "Nương, chuyện Tạ di bị trúng độc, trong đó có cổ quái, Vương ma ma lúc trước nhìn thấy nàng rời Vinh Tùng đường vẫn tốt đẹp, như thế nào mới lát trúng độc, việc này nhất định đơn giản."


      Vương ma ma nghe vậy lập tức gật gật đầu, : "Đúng vậy, nàng làm sao có thể đột nhiên trúng độc, này cần phải thẩm vấn nha hoàn ở Cúc khách viện, bằng chuyện lão phu nhân cứ như vậy trôi qua sao?" Đáy lòng bà là nhớ kỹ chuyện của lão phu nhân, thời điểm chuyện đáy mắt lóe ra tia oán hận.


      Tạ thị hiểu được suy nghĩ của bà, cũng hiểu được việc này quả bình thường, thạch tín thứ này, thuộc loại chất kịch độc, tùy tiện có ở gia đình bình thường, Tạ di tại sinh tử , cũng thể mở miệng chuyện, biện pháp duy nhất chính là thẩm vấn nha hoàn phía dưới, nhìn xem đến tột cùng là vì sao.


      Nghĩ đến đây, bà vừa muốn ra đem nha hoàn tập trung lại, Vân Khanh sau khi nghe được lời của bà, trong ánh mắt mang theo tia phủ định, lắc đầu : "Nương, thể."


      Vương ma ma chuẩn bị xoay người, nghe được Vân Khanh ngăn trở, quay lại liền hỏi: "Như thế nào thể, lúc này nếu thẩm vấn các nàng, làm sao tìm hiểu được vấn đề thạch tín?"


      Vân Khanh vẫn mỉm cười, nghênh hướng Vương ma ma trong ánh mắt có ý cười, "Vương ma ma thỉnh nên nóng lòng, Vân Khanh cũng phải thẩm vấn các nàng, mà là nay Cúc khách trong viện nô tài chiếm phần đông, luống cuống tay chân, nếu là đem các nàng cùng nhau thẩm vấn, bí mật khó giữ. Nếu nhiều người biết truyền ra tốt, nếu muốn thẩm vấn, tiểu nha hoàn biết chuyện cũng nhiều, bằng hỏi hai đại nha hoàn hầu hạ bên người tốt hơn, gần nhất tránh cho mọi người chú ý, thứ hai, nội dung hỏi cũng càng hữu dụng."


      " là như vậy, vừa rồi là nô tỳ thiếu suy xét rồi." Vương ma ma gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn Tạ thị, rốt cuộc chưởng gia trong nhà nay vẫn là Tạ thị, chỉ thấy Tạ thị gật đầu, bà liền chạy nhanh ra ngoài, đem Hồng Vân cùng Hồng Tụ hai đại nha hoàn gọi đến đại sảnh.


      Hồng Tụ cùng Hồng Vân chính là hai trong số bốn đại nha hoàn khi trước Thẩm phủ cấp mua, hai người khác bởi vì hầu hạ hài lòng, bị Tạ di biếm làm thô sử nha hoàn rồi.


      Hai người bọn họ vừa tiến đến, liền quỳ xuống vội tới cùng Tạ thị và Vân Khanh hành lễ, tuy hai người bọn họ phải chủ tử của các nàng, nhưng hiển nhiên hai người vẫn biết người Tạ di cùng Vi Ngưng Tử vẫn dựa vào là ai.


      Vân Khanh ánh mắt đầu tiên rơi xuống người Hồng Tụ, ngay từ đầu lúc tiến vào cửa viện, là nha hoàn này ở cửa trông chừng, nghe lúc ấy là nàng đẩy cửa vào xem, nhìn đến trạng huống của Tạ di, mới vội thông tri những người khác.


      Chỉ thấy Vân Khanh ngồi ở ghế bành gỗ hoa lê, giơ tay lên vuốt ve nếp uốn hơi hơi nhăn lại chiếc váy, chậm rãi ngẩng đầu nghiêng mặt : "Ngươi gọi Hồng Tụ đúng ?"


      Nha hoàn tên Hồng Tụ cúi đầu : "Chính là nô tỳ." Tuy rằng nàng cực lực che dấu cảm xúc khẩn trương của mình, nhưng trong thanh run nhè để cho Vân Khanh nghe ra.


      "Ngươi chớ khẩn trương, ta chỉ là hỏi ngươi, phu nhân nhà ngươi như thế nào đột nhiên trở thành như vậy, ngươi đem toàn bộ quá trình ngươi biết cho ta nghe."


      Vân Khanh ngữ điện từ tốn, lời nhantoosnnhan chậm, làm cho Hồng Tụ trong lòng hơi hơi buông lỏng, cảm xúc khẩn trương giảm bớt chút, lại may mắn Vân Khanh giống như Tạ di thích đem hạ nhân đánh chửi trách cứ, nàng giảm bớt cảm xúc sợ hãi, mới mở miệng : " tình là như vậy, giữa trưa đến giờ dùng bữa, tiểu thư phu nhân ở bên trong như thế nào còn chưa dậy nữa, liền sai nô tỳ vào đánh thức phu nhân, cùng nhau dùng cơm trưa, nô tỳ sau khi nghe lệnh, liền đẩy cửa vào, vừa vào nội thất, chuẩn bị gọi phu nhân, kết quả sau khi hô vài tiếng, thấy phu nhân có phản ứng, liền tới đầu giường gọi, kết quả liền thấy. . . . . . Thấy phu nhân ở khóe miệng hộc máu, sắc mặt cũng xanh xao. . . . . Nô tỳ hoảng sợ, lớn tiếng kêu lên, sau đó tiểu thư cùng Hồng Vân các nàng nghe thấy, chạy tiến vào, tiểu thư vừa thấy phu nhân như vậy, liền gấp đến độ hô to vài tiếng, tiếp theo bỏ chạy ra ngoài, muốn thỉnh đại phu. . . . . ."


      tình phía sau, tự nhiên chính là bắt đầu màn này, Vi Ngưng Tử tìm Tạ thị, xin bà mời đại phu, kết quả tìm đến Vinh Tùng đường. . . . . .


      Nghe xong toàn bộ tình, Vân Khanh giữa hai hàng chân mày lộ ra tia ngưng trọng, khóe miệng cũng hơi hơi mím lại, ánh mắt mang theo chút trầm tư, nghe lời Hồng Tụ , nàng vừa tiến vào ngay lúc đó Tạ di ở giường trúng độc, đến độc này Tạ di đến tột cùng tại sao lại uống, chỉ riêng việc nhiều thạch tín như vậy, Tạ di làm sao có thể có được đây.


      "Các ngươi biết trong phòng có thạch tín hay ?" Vân Khanh cũng chất vấn chuyện khác, ngay câu tiếp theo đa đem chuyện mình muốn biết hỏi ra.


      Hồng Tụ đáy mắt nhớ lại, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Vân Khanh, giọng : "Thạch tín này, là nô tỳ mua ."


      Tạ thị nghe được nơi này, muốn nhịn được mở miệng hỏi: "Cái gì, ngươi mua nhiều thạch tín như vậy làm gì?" Thanh của bà lên cao lại mang theo chút tàn khốc, thạch tín này cũng phải tùy tiện người nào cũng có thể mua, nha hoàn mua nhiều thạch tín như vậy, chẳng lẽ là chuẩn bị có ý định mưu hại sao?


      Hồng Tụ vội vàng lắc lắc đầu, mặt lo lắng lại kinh hoàng, giải thích: " phải, phải, Thẩm phu nhân, thạch tín này là phu nhân sai nô tỳ mua . . . . . ."


      " bậy! Ai lại có chuyện gì mua nhiều thạch tín như vậy đặt ở trong nhà!" Vương ma ma ở bên nghe, lập tức cau mày khiển trách .


      " có, , , là phu nhân sai nô tỳ mua về, phu nhân hai tháng trước đùi có vết thương mưng mủ lở loét, làm sao cũng hết, bà sau lại thỉnh đại phu, đại phu phần thịt muốn hư, cần phải loại bỏ phần da thịt hư thôi bên ngoài, trong phương thuốc đại phu kê, có vị thuốc là thạch tín, thạch tín này là lúc trước phu nhân sai nô tỳ mua về, mỗi lần đều là dựa theo phương thuốc đại phu kê, thêm vào chút thạch tín ở bên trong, lời này, tuyệt đối dối, cả Hồng Vân cũng biết đến." Hồng Tụ hiển nhiên bị Vương ma ma rống, run rẩy hoảng sợ, nhanh chóng đem tình nguyên nhân từ đầu đến cuối ra, miễn cho chính mình bị hoài nghi ác ý mua thạch tín đến độc hại chủ tử, đây chính là thiên đại tội danh a.


      Hồng Vân ở bên quỳ, khẳng định : "Xác thực như thế, phương thuốc này phu nhân buổi tối mỗi ngày đều phải dùng, xoa ở vết thương bị lở loét, thời điểm nô tỳ trực đêm cũng từng giúp ngài ấy thoa thuốc."


      Mắt thấy Hồng Vân đều mở miệng , Hồng Tụ đáy mắt hàm chứa nước mắt, nhìn Vân Khanh cùng Tạ thị, hy vọng có thể đủ chứng minh trong sạch chính mình, "Nếu Thẩm phu nhân cùng Thẩm đại tiểu thư vẫn còn hoài nghi, các ngài có thể nhìn xem chân phu nhân, còn có đơn thuốc đại phu kê, biết được lời nô tỳ có phải là hay rồi."


      Vương ma ma còn muốn mở miệng cái gì, Vân Khanh thản nhiên nhìn bà liếc mắt cái, tuy rằng sắc bén, cũng có nhíu mày, nhưng Vương ma ma chỉ cảm thấy lời sắp ra liền bị mắc kẹt trong cổ họng, nên lời, đáy mắt mang theo ba phần ủy khuất.


      Vân Khanh thản nhiên thở dài, "Lúc ở thư viện, phu tử qua, thạch tín mặc dù là vật đại độc, nhưng đồng dạng cũng là loại y dược, nếu dùng thích hợp cũng có thể chữa bệnh cho người, theo lời Hồng Tụ xác thực như thế."


      Nếu phải đại phu, người bình thường chắc là biết biết thạch tín còn có loại hiệu quả này, loại vật đại độc vật, đến vạn bất đắc dĩ, bình thường đại phu chắc kê trong đơn thuốc, bởi vì dược tính của nó là rất mạnh.


      Nghĩ đến Tạ di trước đó ở Vinh Tùng đường đối lão phu nhân hạ độc thủ, nay lại nuốt thạch tín, này thạch tín cũng là chính nàng sai người ta mua trở về, Tạ thị bỗng dưng nảy ra suy đoán khác——


      Bà nhích qua tới gần Vân Khanh, thấp giọng : "Vân Khanh, con Tạ di có phải hay sợ tội tự sát?"


      Sợ tội tự sát?


      Vân Khanh rũ xuống rèm mắt, lông mi dài như cánh bướm tôn lên đôi mắt phượng xinh đẹp, giống như hoa hồng điểm sương sớm, diễm lệ thể , chỉ có chính nàng biết, trong đôi mắt kia mang theo cũng là chút châm chọc cùng hoài nghi.


      Tạ di sợ tội tự sát?


      Khả năng này cao. Ích kỷ như Tạ di, người chỉ biết tư lợi, ngay cả người thiệt tình đối đãi với bà ta - Tạ thị, bà ta cũng có thể mưu hại, loại người ngay cả tỷ tỷ ruột thịt đều tính kế, cho dù là giết người, trước tiên đại khái cũng phải tự trách cái gì, kinh hách có lẽ là có, nhưng là áy náy phỏng chừng là có khả năng. Nhưng chỉ bằng chút kinh hách làm cho Tạ di uống thạch tín tự sát sao? Vân Khanh trong lòng hoàn toàn đồng ý loại ý nghĩ này.


      Nhưng chỉ dựa vào suy nghĩ của riêng nàng, cũng quyết định được cái gì. Lông mi dài theo động tác giương mắt của nàng nhàng giật giật, Vân Khanh chậm rãi hỏi: "Vậy hôm nay, các ngươi có phát phu nhân các ngươi hoặc là tiểu thư có điểm gì khác thường gì ?"


      "Điểm khác thường, coi như có. . . . . ." Hồng Tụ nghĩ chút, phủ nhận .


      "Các ngươi ngẫm lại lần nữa !" Vương ma ma khiển trách, bà tại chút cũng hy vọng Tạ di chết , cũng muốn nàng ta liền như vậy sợ tội tự sát, chuyện Tạ di muốn giết chết lão phu nhân là thể thay đổi, thể tha thứ .


      Vừa lúc đó, Hồng Vân tựa hồ nhớ ra cái gì đó, bộ dạng phân vân, muốn lại thôi, bộ dáng này của nàng ở trong mắt Vương ma ma, tự nhiên là được tốt, lập tức bị điểm danh : "Hồng Vân, ngươi có việc gì , cần ấp a ấp úng, ở trước mặt chủ tử lộ ra bộ dạng như vậy, còn ra thể thống gì!"


      Bị Vương ma ma răn dạy như vậy, Hồng Vân ngẩng đầu nhìn Vân Khanh, thấy nàng mặt mày dịu dàng, trong đôi mắt mang theo ánh nhìn mong đợi, tâm tình bình tĩnh, mới mở miệng : "Phu nhân sau khi trở về, là tiểu thư dìu bà vào ngồi hồi, phu nhân còn cho cả nhóm nô tỳ ra, sau đó nô tỳ thấy lúc tiểu thư ra, thần sắc có chút cổ quái, hình như. . . . . ."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :