1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 55 Thành hoạt tử nhân (người thực vật)

      Beta: Ishtar

      “Ngươi cái gì?” Ngày thường, Vương ma ma luôn giữ bình tĩnh, nhưng hôm nay lại khẩn trương như vậy, làm cho Tạ thị ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn nàng ta.

      Hồng Vân nhớ lại : “Ánh mắt tiểu thư có chút hồng hồng, giống như là mới khóc xong. Bất quá, chuyện này cũng có gì là kỳ lạ, tiểu thư vốn cũng rất hay khóc.” Tạ di tính tình tốt, lúc tức giận trút giận lên tiểu thư, chuyện này ở Vi phủ cũng phải là chuyện bí mật, chỉ là mỗi người đều giả bộ biết thôi.

      Trực giác của Vân Khanh mách bảo nàng, chuyện này có điểm kỳ quái, từ sau khi Tạ di trở về, nếu là sợ tội muốn tự sát, Vi Ngưng Tử còn sai nha đầu kia vào đây kể lại chuyện của hai mẹ con Tạ di ở Vi phủ làm cái gì?

      Nghĩ đến đây, Vân Khanh xoay đầu lại, với Tạ thị: “Dì trúng độc, hay là mời biểu tỷ đến, dù sao nàng ta hẳn cũng rất ràng chuyện này.”

      Tạ thị đồng ý với lời của nàng, dù sao Tạ di bây giờ bên người cũng có ai thân thích, chỉ có mỗi người nữ nhi này, vì thế mọi chuyện cũng chỉ có thể với nàng ta, vì vậy Tạ thị phân phó: “Hồng Vân, ngươi mời tiểu thư của ngươi qua đây.”

      Hồng Vân nhận mệnh, ra ngoài lúc, sau đó mang theo Vi Ngưng tử quay về, lúc này thấy nàng ta hai mắt sưng đỏ, trong mắt còn ngân ngấn nước, hành lễ với Tạ thị, thanh khàn khàn do khóc quá nhiều, làm người ta khỏi thương tiếc.

      “Đứng lên rồi ngồi xuống .” Tạ thị ngữ khí thản nhiên, có cảm tình gì với nàng ta, lúc này tâm tình Tạ thị có chút phức tạp cho nên lúc đối mặt với Vi Ngưng Tử cũng biểu bao nhiêu thương cảm đối với nàng ta.

      Vi Ngưng Tử cầm lấy khăn chấm khóe mắt, được Hồng Vân giúp đỡ ngồi vào ghế hoa lê đối diện với Vân Khanh, lúc này mới lên tiếng: “ biết dì cho gọi có việc gì? Có phải nương cháu xảy ra chuyện gì rồi ?

      Lúc nàng ta xong câu sau cùng, ngữ khí có chút vội vàng, ánh mắt vẫn dời chỗ khác mà nhìn thẳng vào Tạ thị, ánh mắt mang theo tia lo lắng.

      Tạ thị nhìn nàng ta cái, chậm rãi : “Ân, nương của ngươi trúng độc là do uống phải thạch tín, bây giờ đại phu trị bệnh cho nàng!”

      “Nương ta uống phải thạch tín?” Vi Ngưng Tử cả người run lên, lại hỏi: “Nương ta làm sao có thể uống phải thạch tín, có phải là có người hạ độc hay ?”

      Nàng xoay đầu lại, đối mặt với Hồng Vân và Hồng Tụ, trong ánh mắt lên tia phẫn nộ, “Có phải là các ngươi hạ độc nương ta hay ?”

      phải tiểu thư, phải nô tỳ làm!” Hồng Vân cùng Hồng Tụ bị bộ dáng của nàng ta làm cho hoảng sợ, vội vàng dập đầu phủ nhận.

      có khả năng, nếu phải do có người hạ độc làm sao nương ta uống phải thạch tín, các ngươi cần chối cãi, nhất định là các ngươi!” Vi Ngưng Tử đứng lên, chỉ vào mặt Hồng Vân và Hồng Tụ quát.

      Vương ma mà nhìn Hồng Vân và Hồng Tụ sợ đến phát run, trong lòng thoải mái, cùng là nô tỳ như nhau, lúc này bà khỏi dậy lên cảm giác thương xót, cảm thấy Vi Ngưng Tử cậy thế bức người, hừ lạnh câu : “Biểu tiểu thư cần oan uổng người khác, Tạ di bị gièm pha như vậy, vốn là muốn tự tử, phải do người khác hạ độc, hơn nữa chừng là muốn hạ độc bọn ta cũng nên!”

      “Gièm pha? Gièm pha cái gì cơ?” Vi Ngưng tử nghe thấy lời của Vương ma ma liền xoay đầu lại, vì xoay quá mức mạnh cho nên làm những viên thủy tinh chiếc trâm cài va chạm vào hai má của nàng, trong cặp mắt của nàng lên hàn ý.

      “Còn là chuyện gì nữa, Tạ di suýt chút nữa hại chết lão phu nhân, nàng sợ quá uống thuốc độc tự sát, đây phải là chyện đương nhiên sao?” Vương ma ma căm giận .

      Vi Ngưng Tử gương mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, sắc mặt hoảng sợ đến cực điểm, giống như bị điện giật, toàn thân cứng đờ, hoảng sợ, nàng ngẩng mặt lên, mở to con mắt nhìn Vương ma ma, giống như là muốn nhìn ra bà ta dối mình, nhưng khi 4 mắt chạm nhau, nàng biết đây hoàn toàn là , “Khó trách, khó trách, nương với ta nhưng lời kỳ quái như vậy….”

      Vân Khanh quan sát thấy thần sắc của nàng ta thành ra như vậy, trong miệng lại lẩm bẩm cái gì đấy, liền hỏi: “Dì với ngươi những gì?”

      Vi Ngưng Tử nâng lên mí mắt đầy lệ, nhìn thoáng qua Vân Khanh, môi run rẩy, hai tay xoắn chặt khăn tay, chậm rãi : “Sáng nay, nương đột nhiên đến phòng của ta, cầm lấy tay ta, bắt đầu rơi lệ, ta hỏi nương làm sao, nương cũng chịu cho ta, khóc lúc rất lâu, ta nhìn đến đau lòng nên đưa nương nghỉ, đến lúc vào trong phòng ngủ, nương liền cho hạ nhân hầu hạ bên người lui hết ra bên ngoài, nương liền với ta rất nhiều, nương ta cũng đến tuổi cập kê, sau này là đại nương, phải chiếu cố đến mình tốt, phải học cách làm mẫu chủ đương gia, nghe lời của nương có phần kì quái, nhưng lại nghĩ sắp tới ngày giỗ của phụ thân cho nên nương mới như vậy, nên ta nghĩ cũng có việc gì….. sau đó nương bảo là muốn uống trà do ta pha, ta bèn pha chén tà mang đến cho nương, xong nương bảo mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, bảo ta ra ngoài được làm phiền nương, ta theo lời phân phó hạ nhân được làm phiền nương, cho đến tận giờ cơm trưa mới sai Hồng Tụ đến mời nàng dùng bữa…………….. cuối cùng lại……..”

      Nàng ta vừa , nước mắt giống như mưa rơi xuống, dường như thể dừng được, thanh dần dần trở nên nức nở, đến cả Vương ma ma oán giận cũng khỏi mềm lòng.

      Hồng Vân và Hồng tụ cũng khóc theo nàng ta, chỉ có Vân Khanh là bị nước mắt của nàng ta đả động, thần sắc vẫn đổi mà nhìn nàng ta.

      Từ lúc Vi Ngưng Tử đến đây, ngoại trừ khóc và thương tâm, cũng có gì khác lạ, hơn nữa những lời của Vi Ngưng tử cũng có nửa điểm sai sót, cùng với lời của Hồng Vân và Hồng Tụ có liên quan đến nhau.

      Chuyện Vi Ngưng Tử khóc có thể hiểu là do sắp tới ngày dỗ của phụ thân, nhưng trực giác của Vân Khanh mách bảo nàng rằng, chuyện này đơn giản như vậy.

      Thấy Vi Ngưng Tử khóc thương tâm đến thế, Tạ thị ngồi bên cũng muốn vài câu an ủi, Vân Khanh cảm thấy nếu chỉ ngồi trong này như vậy tốt, cho nên đứng lên với Vi Ngưng Tử: “Biểu tỷ, có thể cho muội mượn Hồng Tụ xem xét chút được ?” Mặc dù Hồng Tụ là do Thẩm gia mua, nhưng khế ước bán thân lại do Tạ di cầm, mà Tạ di là nương của Vi Ngưng Tử cho nên nàng ta cũng là chủ nhân của Hồng Tụ, nàng hỏi câu này, là muốn hỏi ý kiến của chủ nhân nha hoàn.

      Vi Ngưng Tử cúi đầu suy nghĩ, gật gật đầu, “Biểu muội cứ việc xem xét, ta tin được nương lại làm ra chuyện tuyệt tình như vậy, nương cùng lão phu nhân tình cảm rất tốt, thể nào mà tự sát được, nhất định có chỗ nào đúng!”

      Lúc này nàng ta trả lời, có vẻ năng lộn xộn, thương tâm đến cực điểm, liều mạng lắc đầu phủ nhận, lặp lặp lại rằng Tạ di có giết lão phu nhân, tin Tạ di tự sát, hung thủ hoàn toàn là người khác.

      Vân Khanh cẩn thận nhìn lên mặt nước trong chén trà bàn lúc, cảm thấy nàng ta khóc đến mức hít thở thông, trong lòng đau xót tận cùng, có vẻ gì là giả dối.

      Nàng thu hồi ánh mắt, xoay người gọi Hồng Tụ ra ngoài sảnh, “Nơi này có phải là có người động qua?”

      Hồng Tụ đỏ mắt lắc đầu, “ có, nô tỳ phân phó với những người khác được động đến, phòng lúc quan phủ có đến điều tra tìm thấy chứng cứ gì.” Phản ứng đầu tiên là nghĩ Tạ di bị người ta mưu hại, dù sao Tạ di ngày thường đều mang dáng vẻ cao ngạo, ai có ấn tượng tốt với bà ta cả, thể nghĩ được là bà ta tự sát, huống hồ lúc đấy căn bản Hồng Tụ biết là Tạ di làm tức chết lão phu nhân.

      Vân Khanh nhìn xung quanh chút, từ cửa vào là bộ bình phong thêu tứ bình cùng Cúc Khánh viện tương xứng, vào cửa là bức tranh sơn thủy treo ở giữa, hai cái ghế bành rộng rãi, trái phải hai bên để ghế gỗ lê vàng, ở giữa hai cái ghế là bàn trà, bàn còn có hoa tươi, đây là bố trí cơ bản của căn phòng này.

      Tầm mắt của nàng rơi vào cái bàn, bàn là chén trà, nàng qua, thấy trong chén trà còn thừa ít bã trà, Vân Khanh cầm lấy, đặt ở trước mũi ngửi ngửi, nhìn kĩ, với Hồng Tụ: “Đem trâm bạc đầu ngươi xuống cho ta thử chút.”

      Hồng Tụ biết nàng muốn làm cái gì, nhưng vẫn rút trâm xuống, dùng hai tay dâng lên cho Vân Khanh, sau khi Vân Khanh tiếp nhận, đem trâm bạc chạm vào nước trong chén trà, toàn bộ phần trâm bạc tiếp xúc với nước trà đều biến thành màu đen.

      Hồng Tụ thấy vậy, giọng hô: “Trong trà này có độc!”

      “Đúng vậy, nước trà này bên trong có chứa thạch tín.” Hôm nay nàng cài trâm ngọc bích, cho nên chỉ có thể mượn trâm bạc của Hồng Tụ để thử nghiệm, thạch tín cùng bạc có phản ứng cực kỳ mạnh, chỉ cần vừa tiếp xúc, bạc biến thành màu đen, nhìn trâm bạc tại, khẳng định lượng thạch tín trong trà hề .

      “Đây chính là chén trà Tạ di uống nên mới trúng độc sao?” Hồng Tụ nhìn chén trà kia, đáy mắt nên lời kinh ngạc, nàng chỉ là nha hoàn, nghĩ tới lại phát sinh chuyện như vậy, trong lòng sợ hãi vô cùng.

      Vân Khanh gật đầu, đem chén trà đặt lên bàn, sau đó xem xét xung quanh, nàng hơi cúi đầu, ở kẽ bàn phát ra mẩu giấy màu đỏ, Hồng Tụ theo ánh mắt của nàng cũng nhìn thấy tờ giấy kia, xoay người cầm mảnh giấy lên, cẩn thận với Vân Khanh: “Tiểu thư, bao gói thạch tín này đúng là do nô tỳ mua, bởi vì thạch tín là kịch độc cho nên tiệm thuốc cố tình dùng giấy màu đỏ thẫm bọc bên ngoài, tránh gây nhầm lẫn với các dược liệu khác.”

      Tầm mắt Vân Khanh nhìn mảnh giấy màu đỏ, Vân Khanh nhận ra bột phấn trắng giấy chính là thạch tín còn nghi ngờ gì nữa.

      Theo tình hình trước mắt mà xem xét, sau khi Vi Ngưng tử đem chén trà cho Tạ di, Tạ di chính mình bỏ thạch tín vào trong chén trà, thuận tay đem giấy gói lại, sau đó uống chén trà rồi đến giường nằm ngủ, yên lặng chờ cái chết.

      Mặc kệ lời của nha hoàn, mặc kệ lý do thoái thác của Vi Ngưng Tử, trường vụ án đều chứng minh là Tạ di do hại chết Lão phu nhân, sợ tội cho nên uống thuốc độc tự sát.

      Vân Khanh nhìn bã trà màu vàng còn thừa trong chén trà cùng với giấy gói thạch tín màu đỏ lâm vào trầm tư, cho nên lúc Tạ thị, Vi Ngưng Tử, Vương ma ma cùng Hồng Vân từ tiền sảnh tiến vào nàng cũng phát ra.

      Vi Ngưng Tử nhìn đến vỏ giấy màu đỏ trong tay của Hồng Tụ, vừa mới ngừng khóc, thân thể lại nhũn ra muốn ngã xuống làm cho Hồng Vân cố hết sức mới đỡ được làm Vi Ngưng Tử bị ngã, “ Đây ………. Nương chính là uống thạch tín trong gói này sao?”

      Hồng Tụ khó xử nhìn Vi Ngưng Tử, trong tay giống như là nắm phải cục than đỏ, biết mở miệng như thế nào, Vân Khanh vốn muốn , nhưng nhìn đến Hồng Tụ á khẩu dám , lại nhìn xuống chén trà: “Có lẽ, thạch tín được bỏ vào trong chén trà này.”

      Nàng đưa chiếc trâm bạc ra trước mặt mọi người “Mọi người xem, trâm bạc đưa vào trong chén trà, bị biến thành màu đen.”

      “Đấy là chén trà do ta pha, lúc pha có thạch tín, làm sao lại……………?” Vi Ngưng tử che miệng, tận lực kìm nén tiếng khóc lớn.

      Tạ thị thở dài, “Nàng hẳn là muốn lần cuối uống trà do chính tay nữ nhi của mình pha.” Tạ thị nghĩ, nếu là mình, trước lúc chết, điều làm bà luyến tiếc nhất chính là con cái, ra cũng an tâm về chúng, Tạ di lúc đấy hành xử với Vi Ngưng Tử như vậy, âu cũng là chuyện đương nhiên.

      Mành nội sảnh được vén lên, đại phu được nha hoàn dẫn ra, Vi Ngưng Tử thấy đại phu, vội vàng hỏi: “Đại phu, như thế nào, nương của ta liệu có cứu được ?”

      Đại phu giương mắt nhìn nàng, thấy nàng hai mắt sưng đỏ, thần sắc lo lắng, khóc quá nhiều nên mất sức, trong lòng thầm nghĩ hẳn đây là nữ nhi có hiếu, chỉ tiếc….. nuối tiếc : “Vi phu nhân uống phải lượng thạch tín quá lớn, lượng thuốc như vậy có thể giết chết hai con trâu, may mà phát sớm, tuy rằng độc sắp tới nội tạng, nhưng chưa ăn mòn toàn bộ, sau khi ép chất độc, nhưng chỉ là nguy hiểm đến tính mạng, giữ cho nàng hơi thở mà thôi, nếu muốn biết rốt cuộc như thế nào phải đợi đến ba ngày sau, nếu tỉnh tuy có thể tổn hại đến thân thể nhưng coi như là mạng lớn……”

      “Nếu tỉnh lại như thế nào ….” Vi Ngưng Tử đủ kiên nhẫn nghe đại phu thao thao bất tuyệt, vội vàng hỏi.

      Nếu như vẫn tỉnh, chỉ sợ cả đời này chỉ có thể nằm chỗ giường, làm hoạt nhân tử mà thôi (người thực vật)!” Đại phu ra mang theo vẻ mặt tiếc nuối, Vi Ngưng Tử nghe xong lập tức cả người mềm nhũn, ngất người Hồng Vân.

      Cúc Khách viện lại trận nháo loạn, luống cuống tay chân, cũng may Vi Ngưng Tử chỉ là thương tâm quá độ cho nên sau khi đại phu thi châm liền tỉnh lại.

      Tạ thị vốn là muốn đến truy cứu chuyện Tạ di hại lão phu nhân suýt chết, ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy, Tạ di trúng độc quá nặng, người còn hôn mê, phải ba ngày sau mới có thể truy cứu làm được, mà Vi Ngưng tử thương tâm quá độ ngất , nàng cái gì cũng biết, Tạ thị cũng muốn làm ra chuyện hạ thấp thân phận của trưởng bối như bà mà lại làm khó dễ tiểu bối như vậy.

      Vì vậy Tạ thị chỉ có thể vài câu an ủi Vi Ngưng Tử để tránh cho nàng quá thương tâm, chờ thêm ba ngày sau rồi lại tính tiếp, ngay cả Vương ma ma cũng nên lời, chỉ đứng bên nhìn Tạ di.

      Vi Ngưng Tử tựa vào đầu giường, thoạt nhìn thập phần suy yếu, nhìn Tạ thị cảm kích, giọng : “Dì, cháu chăm sóc cho nương tốt, nhất định nương tỉnh lại, còn chuyện của lão phu nhân, nếu là nương làm …..”

      Nàng xong, liền ngừng chút, trong giọng mang theo đau thương nên lời, rồi lại ngẩng đầu lên, “Nương nhất định tỉnh lại, cháu tin tưởng nương tuyệt đối làm chuyện kia, nương căn bản có lý do gì phải làm vậy cả……”

      Tạ thị cũng muốn tranh cãi với nàng chuyện này, Tạ di là mẫu thân của Vi Ngưng Tử, nàng bênh vực mẫu thân của mình cũng là lẽ đương nhiên, bất quá sắc mặt của bà có chút xa cách từ chối cho ý kiến, : “Chờ ba ngày sau, nhìn tình hình của nương ngươi rồi hãy .”

      Vi Ngưng Tử nghe ra giọng điệu của Tạ thị với mình có vẻ gì là hờn giận cả, nàng ta cúi mắt xuống : “Dì cùng biểu muội chắc là mệt lắm rồi, hai người cứ về trước , cháu chăm sóc cho nương tốt.”

      Tạ thị thoáng cái bị hai kiện hôm nay làm cho mệt mỏi, cũng khách khí, bà còn muốn trở về xem lão phu nhân, vì vậy cho Hồng Vân và Hồng Tụ ở lại, còn mình và Vân Khanh ra khỏi Cúc Khách viện.

      Vừa ra khỏi cổng Cúc Khách viện, liền nhìn đến Thẩm Mậu thân phong trần vội vội vàng vàng chạy về phía bên này, hôm nay gặp người bạn ở Nhật Bản tới chơi trong thị trấn, vừa mới vào thành, liền nghe Lý Tư báo lại chuyện xảy ra lập tức hủy buổi tiệc rượu tối mà chạy về nhà.

      Vừa thấy Tạ thị cùng Vân Khanh ở trước sân, khẩu khí dồn dập hỏi: “Mẫu thân ra sao rồi?”

      Tạ thị biết lo lắng nên vội vàng : “ còn gì đáng ngại nữa rồi.”

      Thẩm Mậu nghe vậy, thầm thở ra hơi, trong lòng như trút được gánh nặng, cước bộ vội vàng tới phòng của Lão phu nhân, Bích Lăng bưng chén thuốc bón cho lão phu nhân uống, nàng ngồi ở đầu giường, còn đầu lão phu nhân nằm đùi nàng, ánh mắt vẫn nhắm, Bích Lăng thổi nguội thuốc để bón vào miệng cho lão phu nhân, nhưng hơn phân nửa thuốc bị trào ra ngoài miệng lão phu nhân chảy xuống, Bích Bình thỉnh thoảng dùng khăn lau thuốc bị chảy ra ngoài.

      Thấy tình trạng của mẫu thân mình như vậy, Thẩm Mậu trong lòng lo lắng, tiến lên hỏi: “Lão phu nhân như thế nào rồi?”

      Bích Lăng thấy là Thẩm Mậu tới, đáp: “Đại phu bảo có vấn đề gì lớn, ngày mai tỉnh lại.”

      “Đem thuốc cho ta.” Thẩm Mậu tiếp lấy bát thuốc từ tay của Bích Lăng, sắc mặt bình tĩnh, đút từng ngụm từng ngụm thuốc cho lão phu nhân.

      Tạ thị thấy vậy, liền cho Bích Bình cùng Bích Lăng lui ra ngoài, chính mình lại đứng vào vị trí của Bích Bình lúc nãy, thay lão phu nhân lau thuốc nơi khóe miệng, lúc này nội tâm của bàbất an, giống như có ai đánh trống trong ngực mình, thần sắc bất an nhìn đến gương mặt của Thẩm Mậu, chút cũng nhìn về phía bà, lần này bà biết Thẩm Mậu rất tức giận.

      Muội muội của mình sống nhờ ở Thẩm gia, Thẩm Mậu cũng than phiền tiếng, nuôi ăn ở, nhưng ai ngờ cách nàng ta trả ơn là xuống tay với lão phu nhân, muốn hại chết lão phu nhân, lão phu nhân là nương của tất nhiên là làm cho Thẩm Mậu rất tức giận.

      Tạ thị biết mình đuối lý, trong lòng có lời muốn , nhưng biết nên thế nào cho phải nên chỉ còn cách thầm ngồi bên lau khóe miệng cho lão phu nhân, đến lúc Thẩm Mậu bón thuốc cho lão phu nhân xong mới mạnh dạn mở miệng: “Lão gia, nàng ta sợ tội nên tự sát, tại vẫn chưa tỉnh lại.”

      Thẩm Mậu tiện tay đặt chén thuốc lên chiếc bàn con bên cạnh, ngước mắt nhìn Tạ thị, hơi thở hỗn loạn, che được tức giận tại trong lòng, “Nàng cần phải nữa! Nếu nàng ta may mắn còn bảo toàn được tính mạng ta đưa nàng ta đến quan phủ!”

      sau khi nghe được đầu đuôi câu chuyện, hơi liền chặn ở nửa ngực, cũng biết Tạ thị sau khi nhìn thấy , thần sắc cũng trở nên khẩn trương, luôn luôn quan sát , động tác cũng mang theo chút lấy lòng, nhưng cho dù thế nào chăng nữa, Tạ di là hại đến nương của , muốn tức chết lão phu nhân.

      Nhưng Tạ thị là tỷ tỷ của Tạ di! Nếu là người khác, có thể từ lúc nắm việc trực tiếp phát tiết phẫn nộ của mình, nhưng lúc này lại nhìn tới bộ dáng của Tạ thị, làm cho nỡ, dù sao Tạ thị cũng làm sai cái gì, ai lại ngờ được Tạ di phát điên làm ra chuyện kia!

      Vì thế Thẩm Mậu đứng lên, “Nàng đừng suy nghĩ quá nhiều, ta có trách nàng.” xong liền bước ra ngoài, phân phó Bích Bình cùng Bích Lăng vào hầu hạ lão phu nhân.

      Tạ thị nhìn bóng lưng của ra ngoài, đáy mắt có chút cay cay, tuy rằng Thẩm Mậu có trách bà, nhưng trong lòng vẫn tồn tại khúc mắc, nếu trả lời nàng mà lại rồi.

      Vân Khanh đứng ở ngoài sân, nhìn mặt trời dần dần xuống núi, nháy mắt ánh sáng bốn phía mờ , trong mắt phượng mảnh đỏ như máu.

      Ngày kế tiếp, An tri phủ cho tùy tùng tới báo lại, sắp tới thánh giá qua đây cho nên quan viên mở đường tới Dương Châu, nay đến trước cổng Thẩm Phủ để kiểm tra an toàn.

      Thẩm Mậu dám chậm trễ, theo sau An tri phủ, đứng ở trước cửa Thẩm phủ để nghênh đón vị quan viên kia, sau khi quan viên ngừng xe lại, vị quan triều đình bước xuống, mặc quan phục tứ phẩm, là người tuấn tú, ngũ quan ôn hòa, làm cho người nhìn thấy có cảm giác ôn hòa hiền hậu, lại thiếu vẻ tuấn mỹ, chỉ thấy vừa bước xuống xe liền chắp tay với An tri phủ: “Làm phiền An đại nhân.”

      dám, Cảnh đại nhân là vì an nguy của bệ hà mà đến, ta nhất định phải kiểm tra cùng.” An tri phủ cũng thành thực nhìn người đối diện mà cười, lần này thánh giá Nam tuần, có thể ở Dương Châu nghỉ ngơi, nếu tiếp đãi tốt tiền đồ của sau này là vô lượng, cho nên mặc kệ người đến là ai, nếu đến phải tiếp đãi tốt, huống chi người này là người có khả năng kế vị Vĩnh Nghị Hầu phủ - Cảnh Hựu Thần.

      Thẩm Mậu và Cảnh Hựu Thần từng gặp mặt, lúc này cũng dám chậm trễ, hành lễ : “Cảnh đại nhân, mời theo thảo dân vào nội phủ nghỉ ngơi chút.”

      Cảnh Hựu Thần gật đầu, “Thẩm lão gia vất vả rồi.”

      có, có, thánh giá có thể giá lâm tới Thẩm Phủ là vinh hạnh lớn, là ông trời xót thương đến Thẩm Mậu nên cho cơ hội gặp được thánh thượng.” Lời của Thẩm Mậu vừa khách sáo vừa mạnh mẽ, là thương nhân giao tiếp trong giới nhiều năm, mỗi lời ra đều khéo.

      Lần này, Cảnh Hựu Thần làm quan ngự giá, được hoàng thượng hết sức ưu ái, là đại biểu của hoàng gia, cho nên ở trong phủ, tất cả đều cẩn thận hầu hạ , đưa đến cho đồ tốt nhất.

      Những ngày tiếp theo, Thẩm Mậu mang theo Cảnh Hựu Thẩn tham quan khu vườn hoa lệ được dụng tâm trang trí, dù sao Thẩm phủ cũng là thương hộ, quy củ bằng quan gia, An tri phủ phải vài lần cho người đến xem xét cải thiện cẩn thận.

      Ngay đến ngày thứ ba, sau khi Thẩm phủ phát sinh việc kia, An tri phủ cũng truyền lời đến rằng vụ phóng hỏa lức nửa đêm tại Vi phủ bắt được hung phạm, vốn lúc ấy quan phủ truy đuổi cả nửa canh giờ vẫn bắt được, bọn tặc nhân này tuy rằng thủ đoạn cao, nhưng lẩn trốn lại rất giỏi.

      Cẩn Vương thế tử biết tin lại thấy thánh giá sắp đến Dương Châu, nếu trong thành còn lưu lại tặc nhân an toàn, cho nên phái người hiệp trợ, bắt gọn bọn tặc nhân này.

      Vào lúc này phạm tội, chẳng khác gì chọc giận tới An tri phủ, cho nên lúc tra khảo, quan phủ dùng hết mọi thủ đoạn, tặc nhân cuối cùng chịu được tra khảo liền khai hết, ngày đấy ở kinh thành, Tạ di mua chuộc bọn , giả vờ làm khiếp sợ tới lão phu nhân, rồi bà ta giả vờ nhảy ra đỡ cho lão phu nhân đao, từ đấy lấy cớ để chiếm tình cảm của lão phu nhân, mặt khác, lần này Tạ di lại lần nữa cấu kết với bọn , đốt toàn bộ Vi phủ, kiếm cớ để vào ở hẳn nội viện của Thẩm gia.

      Lúc tin tức này được truyền tới Thẩm phủ, đại phu cũng chuẩn đoán, Tạ di do trúng độc quá nặng, làm tổn thương đến lục phủ ngũ tạng, cho nên bây giờ cả đời chỉ có thể nằm chỗ giường làm “hoạt tử nhân”.

      Hai tin tức này cùng lúc truyền đến tai Thẩm Mậu, Thẩm Mậu cảm thấy tức giận trong lòng tăng vọt, trực tiếp đến Cúc Khách viện, nhìn lên gương mặt yên tĩnh của Tạ di lại thấy chướng mắt cực kỳ, nghiến răng nghiến lợi nửa ngày, rốt cuộc cũng chuyển ánh mắt đến tiếng khóc thút thít bên cạnh, chỉ thấy mắt sưng lên giống như quả đào của Vi Ngưng Tử.

      “Nương, người tỉnh lại , người thể bỏ nữ nhi lại mình, nữ nhi còn phụ thân, nếu như người cả đời nằm yên như vậy, còn ai quan tâm đến nữ nhi nữa rồi!” Nàng vừa khóc vừa lay lay người Tạ di, thanh khàn khàn, người cũng gầy hẳn , tựa như cơn gió bình thường cũng có thể thổi bay nàng .

      Đối với Vi Ngưng Tử, Thẩm Mậu thích nàng cho lắm, nhưng cũng chán ghét, bất quá tại Tạ di phạm tội như vậy, ở kinh thành toan tính với lão phu nhân, bây giờ ngay cả trong Thẩm phủ cũng ngang nhiên tính kế, người xưa có câu “ ai cả đường , ghét ghét cả tông chi họ hàng” (hợ câu này em chém >”< nhưng nghĩa cũng như vậy).

      Nghĩ đến Tạ thị kết tóc phu thê hơn mười năm, cho dù trước đây thấy thoải mái với hai mẹ con Tạ di nhưng vẫn cố thoải mái, nhưng khi nhìn thấy Tạ di lại nhớ tới việc làm của bà ta, vì thế muốn để bà ta lưu lại Thẩm phủ nữa, lại nghĩ đến Vi Ngưng Tử cũng chỉ là người vô tội, cho nên giọng của Thẩm Mậu đôi chút hòa hoãn, “Vi phủ ta cho người sửa chữa tốt, ngươi cần phải lo lắng.”

      Vi Ngưng Tử nghe đến đấy, giống như là bị sét đánh ngang tai, Thẩm Mậu bởi vì chán ghét Tạ di cho nên ghét lây luôn sang nàng ta, bây giờ mọi chuyện thành ra như vậy, nàng ta thể ở lại Thẩm phủ, xem chừng hành động lần này của Tạ di phá hủy hết tiền đồ của nàng ta.

      Đây phải là kết quả mà nàng ta muốn.

      Tạ di sở dĩ hao tâm tổn trí muốn vào Thẩm phủ, chính là muốn tìm cơ hội cho nàng ta tiếp xúc với “Hoàng Tôn Long Tử”, có thể nương tựa vào gia đình phú quý, cơ hội tưởng như đến gần trong gang tấc, bỗng chốc trở nên hỏng bét, mọi công sức trước giờ đều đổ xuống sông xuống biển.

      Nàng ta biết dựa vào thân phận của mình, tuy rằng Vi gia ở kinh thành cũng là danh môn vọng tộc, cho dù nàng ta thể làm chính phi của hoàng tử, nhưng mà so với Vân Khanh dù sao cũng cao hơn nhiều, chỉ cần hoàng tử nhìn trúng nàng ta, mặc kệ chính phi hay sườn phi đều quan trọng, chỉ cần nàng ta sinh hạ nhi tử, được hoàng tử sủng ái, vị trí kia cũng phải quá khó.

      Tiễn Thẩm Mậu rời , Vi Ngưng Tử yên lặng ngồi trong phòng, trù tính kế hoạch, trước mắt nàng ta phải kiếm cơ hội để ở lại Thẩm phủ, đây là điều kiện cơ bản nhất để đạt được mục đích kia của nàng ta.

    2. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng:xitmau::xitmau::xitmau:
      chết tới lo mà còn ham vinh hoa phú quý, Ngưng Tử thiệt là:die::die::die:

    3. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Chị này diễn giỏi

    4. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Bà Tạ di kia ta thấy k đáng ngại vì vẫn ngu lắm, k thâm hiểm xảo trá đc như VNT. Ta muốn xử VNT cơ, h Tạ di bị như thế, hoặc nếu có chết nữa nó lại càng có cớ đc ở trong Thẩm Phủ, như thế càng nguy hiểm. Vì mọi ng mới ghét Tạ di thôi, chưa ai đề phòng VNT [​IMG]

    5. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      VNT mà ở đại hẳn ẵm mấy giải oscar quá, diễn xuất quá điêu luyện lun, ta tin VNT mưu gì đó để ở lại Thẩm phủ cho coi, muốn làm kẻ ác phải thông minh mà :061: giờ hẳn Tạ di phải rời sàn rồi :051:bớt 1 phiền toái ah. Thanks

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :