1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng Sinh] Cẩm Tú Đích Nữ - Túy Phong Ma (Chương mới ~~)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. tuyết thiên băng

      tuyết thiên băng Well-Known Member

      Bài viết:
      272
      Được thích:
      300
      bạn vi ngưng tử lại có mưu gì để làm mình nổi bật nữa đây nhỉ :yoyo68::yoyo20::yoyo20:
      ta đoán nhá :nod: có khi nào là ăn cắp tranh của vân khanh ?
      hồi hộp mong đợi quá ...chương sau sẽ tới sự viậc sẽ lộ màng...tks nàg :yoyo19::yoyo14:

    2. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      VNT lại có mưu gì nữa rồi, dù sao VK cũng ko định tỏa sáng tại lần này, để xem VNT diễn trò gì đây, chỉ cần ko đụng chạm đến Thẩm phủ cùng VK mặc ả ta ah, người gì mà cứ thích ăn dưa bở :061: Thanks

    3. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Ko biết VNT sắp diễn trò gì đây

    4. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      trời ạ ngày càng gay cấn:yoyo65::yoyo65::yoyo65: k být về sau VNT này có kết cục thế nào đây.:yoyo27::yoyo27::yoyo27:
      lee thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 57.1 Quốc sắc vô song
      Edit: Song Ngư
      Beta: Ishtar


      Người này, trong lúc Vân Khanh ngủ mơ, ngẫu nhiên xuất thân ảnh, bộ mặt mông lung của nam tử này.


      Nhi tử của Hoàng hậu và Minh Đế - Tứ hoàng tử, Ngự Thần Hiên.


      Đời trước, số lần nàng cùng Tứ hoàng tử gặp mặt có thể đếm được đầu ngón tay, nhưng cũng phải là hoàn toàn có ấn tượng, người này, chính là kẻ hạ lệnh đem cả nhà Thẩm phủ nàng tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, tài vật sở hữu sung nhập quốc khố tân đế, nay lại lần nữa xuất tại trước mặt nàng, mà lúc này đây, lần đầu tiên gặp mặt của nàng cùng , cũng là ở trong Lệ Viên của Thẩm phủ.


      Thời gian cùng gian lặp lại giao thoa, Vân Khanh tựa hồ lại nghĩ tới ngày đó nghe được lời phiêu đãng của Vi Ngưng Tử ở bên tai, phân tình cảnh diễn ra hết thảy trước mắt là đời này hay đời trước.


      Mà ngồi ở phía dưới , đó là Cảnh Hựu Thần thân cẩm bào màu xanh, mang mặt tươi cười khéo léo, nhưng trong mắt lại đầy nịnh nọt, nhìn thấy người tiến vào liền giọng, kêu: "Điện hạ, vị mới vừa vào kia, đó là nữ nhi duy nhất của Thẩm phủ."


      Nghe vậy, Ngự Thần Hiên tự nhiên liếc mắt cái liền thấy ở bên trong phần đông nữ tử mặc xanh xanh đỏ đỏ, Vân Khanh thân trang phục trang nhã.


      Chỉ là cái liếc mắt đảo qua, đáy mắt Ngự Thần Hiên liền lóe lên tia sáng kỳ dị, ngày ấy giả trang đến Dương Châu, ở cửa hàng Thẩm gia nhìn thấy nữ tử mang mũ sa, lúc ấy nghe được người chung quanh gọi nàng là Thẩm gia đại tiểu thư.


      Chỉ thấy nữ tử hôm nay đầu tóc mây mềm như tuyết, khuôn mặt trắng nõn như châu, mặc dù ở kinh thành gặp qua biết bao nhiêu mỹ nhân, nay mặc trang phục mộc mạc, lại giảm tao nhã người, cũng là cực kỳ hiếm thấy, nhưng thấy nàng sau khi vào, có như các khuê tú khác đối với cùng Ngự Phượng Đàn ánh mắt đều thẹn thùng, quyến rũ, hâm mộ, chỉ là cực kỳ bình tĩnh đánh giá. . . . . .


      Cảnh Hựu Thần cẩn thận quan sát ánh mắt Ngự Thần Hiên, bỏ qua đáy mắt thâm sâu kia xẹt qua chút cực kỳ ý thưởng thức cùng kinh diễm, nếu phải theo bên người Tứ hoàng tử nhiều năm, chắc cũng thể phát tia đánh giá lướt qua nháy mắt kia.


      ngước mắt nhìn về phía Vân Khanh, cảm thấy ý tưởng của mình ngày ấy là chính xác, đối diện bỗng có tầm mắt cực kỳ sắc bén, làm cho thể thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Ngự Phượng Đàn.


      Chỉ thấy nam tử đối diện nét mặt như vân, đôi phượng mâu màu rượu, nhìn ra đến tột cùng cái gì sâu trong đó, lại khiến trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, Cảnh Hựu Thần tự hỏi chưa bao giờ nhìn thấu Cẩn Vương thế tử, ở kinh thành là người có quyền thế, nhưng lại chưa bao giờ lạm quyền, phong lưu tùy ý, sống so với hoàng tử còn muốn tiêu sái hơn, lúc mọi người nghĩ đến trở thành gã ăn chơi trác táng, được cử mang binh đánh Tây Nhung xâm chiếm, sau khi được Minh Đế phái ra nghênh chiến, bày ra mưu trí khiến ai ngờ được, toàn thắng trở về, làm cho thế nhân đối lại thay đổi cách nhìn.


      Ở ngoài sáng, hoàng đế đối với tồn tại khúc mắc, trong lòng kiêng kị, lại phi thường thoải mái giao binh quyền cho Minh Đế, có dấu hiệu muốn nắm quyền, đồng ý mang chức suông ‘Trấn tây đại tướng quân’ - dưới trướng có thủ hạ cùng binh lực cũng có gì oán hận.


      hiểu Ngự Phượng Đàn, cũng giống như rất khó biết Ngự Thần Hiên đến tột cùng nghĩ cái gì.


      Ngự Phượng Đàn đón nhận tầm mắt của Cảnh Hựu Thần, hòa lẫn vào ánh mặt trời, ngón tay vẽ ra đường cong, đem rượu ngon uống cạn, đầu lưỡi đảo qua nhấm nháp vị rượu, phong tư như vậy, ‘quỳnh quang lan chi’ (ánh sáng chói mắt và hoa lan xinh đẹp) đều thể hình dung, sau đó liền hề cố kỵ đem ánh mắt chuyển tới Vân Khanh chưa từng lưu ý nhìn về phía , lại phát tầm mắt của nàng vẫn dừng lại ở người Tứ hoàng tử, tựa hồ theo từ khi vào, vốn có nửa phần dời .


      mặt mày hơi trầm xuống, ánh mắt chuyển dời đến mặt Ngự Thần Hiên, khóe miệng tươi cười càng phát ra tươi tắn, trong lòng tất cả lại có tư vị gì.


      "Tứ hoàng tử, tại đây đều là toàn bộ nữ tử xinh đẹp nhất vùng Giang Nam, có thể khiến người động lòng ah." Ngự Phượng Đàn thản nhiên cười, giống như vô ý lại tựa như trêu chọc, đem tầm mắt Ngự Thần Hiên cùng Vân Khanh giao nhau đánh gãy, như có như liếc liếc Vân Khanh cái, đáy mắt tựa hồ có ý khác.


      Ngự Thần Hiên thế này mới phát mình mới vừa rồi lâm vào trong trầm tư, che giấu đáy mắt kinh ngạc trong chốc kia, tùy ý : "Giang Nam cảnh sắc xác thực cùng kinh thành có khác biệt rất lớn." ý vị thâm trường , lại làm cho mọi người sinh ra loại cảm giác, biết là người hay là cảnh, hay là cả hai đều có.


      "Hoàng hậu giá lâm!" Đúng lúc này, chỉ nghe cung nhân kéo dài tiếng , cao giọng hô.


      Mọi người lập tức đứng lên, nhất tề cung kính hướng đến phương hướng thanh nhìn lại, chỉ thấy tại cổng vòm vào hoa viên, phụ nhân trang phục sắc màu rực rỡ được đám cung nhân vây quanh lại đây.


      Đến khi nàng đến gần, mọi người liền nhất tề quỳ lạy, trong miệng kêu: "Tham kiến hoàng hậu, hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tuế."


      Hoàng hậu ung dung cười, dưới hầu hạ của cung nữ, đoan trang đứng ở chiếc ghế vàng phía trước, nâng tay : "Chư vị đứng lên ."


      Lúc này, Vân Khanh mới nâng góc váy, đứng lên, nhìn phụ nhân kia ngồi ngay ngắn ở ngôi báu, thân hoa phục đỏ thẫm sắc phượng, hoa lệ dưới ánh mặt trời giống như máu loãng ở nơi sâu rộng nhất chảy xuôi xuống, búi tóc cao cao cài trâm phượng hoàng chín đuôi, ở chính giữa trán vẽ bông hoa màu đỏ tươi, bày ra bộ dáng hoàng gia vô thượng uy nghiêm.


      Tuy rằng tuổi tác gần bốn mươi, hoàng hậu lại bảo dưỡng thập phần thích đáng, phấn thơm da thịt dưới ánh mặt trời thoạt nhìn cũng có vẻ trắng nõn, chính là mặt mày cao gầy, mang theo loại khí tức đặc hữu của nữ nhân sống trong hoàng cung tối tăm cùng dày đặc oán khí, dù tại là ngày thu ánh nắng chói chan, cũng thể đem loại hơi thở tối tăm này tán .


      Vị hoàng hậu này, là hậu cung truyền kỳ, là điển phạm (mẫu mực) mà nữ tử trong cung đều muốn học tập.


      Trong đôi mắt tối tăm kia cũng phải có đạo lý.


      Vân Khanh nội tâm suy nghĩ lướt qua, hoàng hậu mang mỉm cười bưng lên chén ngọc bàn, : "Bổn cung là lần đầu tiên tới Dương Châu, tuy chỉ mới đến ngày hôm qua, nhưng có thể biết được Giang Nam giàu có và đông đúc, hôm nay đặc biệt mời các vị, cùng nhau thưởng thức cảnh đẹp ngày thu, và cuộc sống thái bình thịnh thế muôn đời của đất nước ta."


      ra lời này, người phía dưới tự nhiên là thiếu được đáp lại những lời khách khí, như thế lui tới hồi, yến hội liền chính thức bắt đầu, tranh các tiểu thư làm nộp lên, hoàng hậu ngồi ở phía , ma ma trong cung đem vài tác phẩm mở ra ở trước mặt bà, để bà lần lượt xem qua.


      Vân Khanh ngồi ở phía dưới, bình tĩnh đợi kết quả, tranh của nàng là bức Hải Đường Xuân Thụy, lập ý khí vui mừng nhưng cũng quá mức nổi trội, đó cũng là mục đích hôm nay của nàng, chỉ cầu khiêm nhường, cũng cầu nổi bật.


      Ngoài dự liệu, hoàng hậu nương nương lại ở trong phần đông tác phẩm, thuận tay cầm lên bức họa, cười : "Bức họa đồ này thủ pháp tinh tế, sắc thái vận dụng đậm nhạt thích hợp, chợt xem cơ hồ nghĩ rằng Hải Đường chân chính nở rộ ở trước mắt, quả là tác phẩm xuất sắc, biết là tác phẩm của vị thiên kim nào?"


      Ma ma bên cạnh lập tức tiếp nhận bức họa trong tay hoàng hậu, ra ở trước mặt mọi người, Vân Khanh tùy ý nhìn lại, dĩ nhiên là bức Hải Đường Xuân Thụy của nàng.


      Trong lòng nàng lập tức có dự cảm tốt, đối với thi họa, nàng dĩ nhiên biết khả năng của mình, mà bức họa đồ này, nàng cố ý chỉ dùng bảy phần lực, tuy rằng tính tệ, nhưng nàng tin tưởng với năng lực của các vị thiên kim khác tranh của nàng chỉ tầm trung, có vẻ nổi trội gì.


      Mỗi bức họa đều có tên các vị thiên kim kí tên, hoàng hậu là có chuyện muốn tìm nàng, hơn nữa, mười phần là phiền toái!


      Nhưng lúc này bức tranh bày ra rồi, nàng lại thể đứng lên, hành lễ : "Hồi hoàng hậu nương nương, bức họa này là dân nữ họa."


      Nhưng thấy hoàng hậu ngước mắt, bông hoa trán ở dưới ánh nắng phản xạ ra ánh sáng chói mắt, ngay cả đáy mắt bà cũng mang theo chút chói mắt và hàn ý, bà nhìn nữ tử đứng bên dưới, nhìn đến dung nhan nàng ngón tay khỏi nắm chặt, lòng bàn tay khỏi in hằn dấu vết của cạnh ghế.


      " bức họa ký chữ Thẩm, hóa ra chính là Thẩm gia tiểu thư minh tài trí - Thẩm Vân Khanh?" Hoàng hậu ung dung cười, vẻ mặt từ ái đem mũi nhọn trong lời che giấu.


      Vân Khanh thầm cả kinh, hoàng hậu lời này nghe qua cũng phải là có ý tốt gì, ‘ minh tài trí’ bốn chữ này nếu là hình dung nam tử, đó là vinh hạnh to lớn dường nào, nhưng nếu là nữ tử, kia đó là nghĩa xấu, nàng chẳng biết tại sao vị hoàng hậu này lần đầu thấy nàng, trong lời liền mang theo cỗ địch ý tàng, cỗ địch ý này làm cho nàng cảm thấy rất sảng khoái.


      Ngay tại lúc tâm tư mọi người ở đây đều nghe ra thâm ý trong lời kia, hoàng hậu công khai ám chỉ Vân Khanh tuân thủ nữ tắc lại nghe có người phát ra tiếng cười khẽ, mọi người liền ngước mắt nhìn lại.


      Chỉ thấy Cẩn Vương thế tử tựa vào ghế gỗ lim, mỉm cười, trong lúc đó tựa như có làn gió xuân thổi qua người , hơi hơi giãn môi, : "Hoàng hậu nương nương lời ấy sai, lúc thần đến Dương Châu, lúc nào cũng nghe thấy tên Thẩm gia tiểu thư, nếu phải nàng lòng hộ gia, nay thánh giá bệ hạ có thể thể thưởng thức đến lâm viên đẹp nhất Giang Nam - Lệ Viên rồi."


      Vân Khanh vốn cuối thấp nửa đầu, nghe được lời của Ngự Phượng Đàn, hơi hơi nâng mắt lên, lại cùng cặp phượng mâu kia ở giữa trung giao nhau, khẽ đảo mắt, liền dời .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :