Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Ngọt ngào mà ngấy, trong sáng mà lại hứa hẹn hot bỏng mắt về sau.
      12789 thích bài này.

    2. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      ta là ta nghi liệu có khi nào munch vs alan thành 1 cp k..........:yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60:
      liệu TP có gặp khó khăn vs ông ngoại của Jester k nhỷ:pheo::pheo::pheo::pheo:
      thank nàng ta thích hình số 2 hơn:037::037::037::037:
      12789 thích bài này.

    3. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 68: Gia tộc Lance cần bình hoa vô dụng.
      Hoàng hôn tĩnh lặng. Tô Phi ngồi mình xích đu, chân chạm đất, nhàng chớp qua chớp lại. Làn gió thoảng qua, cuốn tóc đen phiêu lãng, đôi mắt long lanh ...

      Hình ảnh dừng trong mắt Alan, Ailie thành cảm giác thẳm sâu mà thoải mái, rất giống bức tranh thủy mặc thần bí trong phòng làm việc của thiếu gia.

      Hai bức tranh mang nội dung khác nhau, nhưng khí chất thanh lịch khó người có được cả hai lại giống nhau như đúc, mang tới cảm giác thành lời.

      “Tiểu thư Tô Phi, xin nhanh chân theo chúng tôi.” Alan giữ bàn đu dây thăng bằng, Ailie nhân cơ hội kéo Tô Phi xuống chạy tới hướng sân trung tâm của Cổ Đức Sâm.

      “Tiểu thư Tô Phi, xin tiểu thư đừng hỏi chúng tôi nguyên nhân, chuyện này trong vài phút thể ràng, tiểu thư nên nhanh chóng di chuyển, chờ mọi chuyện thành, thiếu gia giải thích nguyên nhân với tiểu thư, bây giờ xin tiểu thư theo chúng tôi.” Nếu ngại thân phận của tiểu thư Tô Phi, Alan muốn trực tiếp khiêng Tô Phi lên vai, bớt biết bao nhiêu là việc! Nhanh hơn tốc độ giải thích rất nhiều.

      Ba ngày trước, thiếu gia Jester và thiếu gia Munch cùng nhau rời nước , mãi đến ngày hôm nay mới truyền đạt tới Alan, Ailie mệnh lệnh đầu tiên, đưa tiểu thư Tô Phi tới chỗ thiếu gia Jester.

      Nếu hai người đưa người an toàn tới trước tám giờ sáng ngày mai, cứ cẩn thận bát cơm.

      Sân trung tâm của Cổ Đức Sâm là sân cỏ có diện tích lớn, chiếc máy bay tư nhân biết từ khi nào đậu đó. Phi công chuyên dụng Jack của gia tộc Lance đợi ba người ngồi ổn định rồi khởi động máy bay.

      Chiếc máy bay chậm rãi xuyên qua màn nhung, bay qua nơi mặt trời tỉnh giấc độ tiếng đồng hồ đáp xuống đảo , nơi rậm rạp hoa tươi cỏ tốt, các biệt thự phong thái châu Âu phân bố chằng chịt, khí trong lành, tươi mát.

      Theo Alan giới thiệu, đảo này là trung tâm đầu não chân chính của gia tộc Lance, chỉ người cao tuổi có cống hiến vĩ đại cho gia tộc mới có tư cách vào ở. Ông nội Jester cũng sinh sống hòn đảo này, còn là vị trí chính giữa, nơi gia chủ mỗi nhiệm kỳ của gia tộc Lance về nghỉ hưu. ràng, nơi ở của gia chủ xa hoa hơn những nơi khác rất nhiều.

      Tô Phi vốn cho rằng Cổ Đức Sâm đủ xa xỉ, đến nơi này, mới phát ra chân lý: có xa xỉ nhất, chỉ có xa xỉ hơn. So sánh với bọn họ, Tô Phi còn bằng tên ăn mày.

      Chủ nghĩa tư bản vạn ác a!

      Máy bay hạ cánh, lập tức có mấy người vệ sĩ đến tiếp đón, ba người ngồi xe, từ từ tới tòa lâu đài trung tâm hòn đảo...

      Alexander Lance, vị gia chủ tiền nhiệm của gia tộc Lance, ông nội Jester, ở trong tòa lâu đài này.

      “A, tiên sinh Felix, dạo này ngài vẫn tốt chứ? Rất vui được gặp ngài.” Ailie, Alan tiến về phía trước, ân cần lễ phép thăm hỏi ông lão mở cửa.

      “Ồ, Ailie và Alan.” Felix cười hề hề, gật đầu, ánh mắt chuyển sang người đứng giữa Ailie và Alan, tò mò hỏi: “Vị này là?”

      Ailie, Alan liếc nhau, biết trả lời thế nào. Felix hiểu , cười, vỗ vỗ bả vai hai người, “Cố lên, tuổi trẻ nhiệt huyết a.”

      “Cháu tên là Tô Phi, rất vui được gặp ngài, tiên sinh Felix.” Tô Phi lễ phép chào hỏi Felix, rồi lập tức bị Ailie kéo .

      Felix cười tủm tỉm nhìn bóng lưng ba người xa dần, tia cơ trí loáng qua trong mắt, nhưng từ đầu đến cuối lời.

      Tô Phi được dẫn vào căn phòng rộng lớn, bên trong đứng sẵn người phụ nữ tuổi trung niên mặc quần áo chỉnh tề, phía sau bà là loạt nữ giúp việc, mỗi nữ giúp việc bưng ngay ngắn tay khay bạc được phủ vải đỏ.

      “Sofia, làm phiền ngài, đây là tiểu thư Tô Phi.” Ailie kéo Tô Phi ra trước mặt Sofia, Sofia xem xét, đánh giá Tô Phi kỹ càng, đôi mày nhíu chặt hơi lỏng ra chút, nhưng vẫn giữ nguyên nghiêm túc như lúc đầu.

      Sofia gật gật đầu, mím môi phân công: “Alan ra ngoài, Ailie ở lại hỗ trợ.”

      Ailie, Alan nhanh nhẹn đáp ứng, dựa theo lời Sofia làm việc.

      Ở nơi này, Ailie, Alan chỉ tính là người mới, thuộc dạng chân rết, so được với các quản gia nội vụ của gia tộc Lance, những người đó phục vụ thế hệ gia chủ Alexander tới tận bây giờ, có thể xem như nguyên lão hai triều.

      Theo ý của Ailie, Tô Phi ăn ít chocolate để đỡ đói. Sau đó, Tô Phi chỉ việc nhìn Sofia hoa chân múa tay chỉ huy nhóm nữ giúp việc, đồng thời người Tô Phi tự nhiên mọc thêm mấy cánh tay...

      Tám giờ tối ——

      Đại sảnh thanh lịch, cao quý, trần nhà, sàn nhà, các bức tường đều được trang trí bằng các nét vẽ, chạm trổ tinh tế, chiếc đèn trần lớn làm bằng thủy tinh tỏa ra ánh sáng lung linh mộng ảo, giai điệu giao hưởng bay bổng tao nhã thư thái.

      Hôm nay là tiệc sinh nhật gia chủ gia tộc Lance, Jester Lance tròn hai mốt tuổi. Yến hội diễn ra linh đình, tất cả đều mặc lễ phục trang trọng, sốt ruột chờ đợi.

      Sắc chờ đợi được điểm đậm nhất mặt nhóm trẻ tuổi khoác người bộ váy diễm lệ lóng lánh nhất. Các thỉnh thoảng ngước lên cửa cầu thang, chờ mong vị vương tử trong tâm trí các bước đến.

      biết từ khi nào, đại sảnh chìm trong ánh đèn mờ bị vệ sĩ gia tộc Lance vây kín, chỉ vài người tỉnh táo chú ý, phát ra, Felix là trong số đó. Felix cười khẽ, tiếp tục trấn an ông lão bên người.

      “Felix, lão xem vì sao Jester còn chưa ra, thằng bé dẫn chương trình hết sạch nước bọt rồi kia kìa.” Gia chủ tiền nhiệm gia tộc Lance, Alexander, tao nhã nhấp ngụm brandy, nhìn sắc mặt biến hóa sinh động của đám người dưới kia cách trêu tức, trong lòng xẹt qua tia khác thường.

      “Lão gia, chúng ta nên nhẫn nại đợi chút, chừng thiếu gia có niềm kinh hỉ tặng chúng ta đó.” Felix cười , trong mắt hàm chứa vài phần chờ mong.

      “Hừ, cái thằng nhóc đó đưa ra được cái gì kinh hỉ, có mà kinh hách.” Alexander bất mãn, dường như nhớ ra cái gì, hỏi: “Đúng rồi, lão đưa thiệp mời cho Jani chưa?”

      Felix cúi người, “Mỗi thành viên trong gia tộc đều nhận được thiệp mời sinh nhật thiếu gia, xin lão gia an tâm.” So với tiểu thư Jani Smith mà lão gia luôn miệng nhắc tới, Felix coi trọng tiểu thư Tô Phi mới gặp lần kia hơn, bé đó ưu tú hơn, lễ phép hơn tiểu thư Jani, gần đây, mấy đứa có lễ phép còn nhiều. Theo mắt nhìn của Felix, bé đó khá là được, xứng đôi tôn thiếu gia.

      Còn tiểu Jani lão gia luôn miệng nhắc tới kia, Felix ưa, đó rất giả tạo! Mà tôn thiếu gia luôn thích con thích ra vẻ.

      Alexander dùng ánh mắt lợi hại quét kỹ Felix, mãi tuôn ra câu: “Felix, hôm nay lão hơi nhiều.”

      Felix để ý chế nhạo của Alexander, hướng ánh mắt về cầu thang cách đó xa.

      Dưới ánh đèn dìu dịu, đôi tình nhân như bước ra từ trong tranh sóng vai nhau thong thả xuống...

      Jester mặc áo bành tô đen thêu kim tuyến, mái tóc đen ngắn, đôi mắt sâu thẳm, lạnh băng, gợn sóng, sống mũi cao thẳng, toàn thân lộ vẻ thanh quý, tao nhã, phong hoa tuyệt đại.

      Hai bàn tay Tô Phi đeo găng tơ tằm màu kem, khẽ níu cánh tay Jester. người vận lễ phục màu lam nhạt sang trọng, tỏa ánh sáng hoa mỹ khác thường. Làn váy dài thướt tha, đôi giày màu bạc lướt mặt đất, mái tóc đen dài được búi trang nhã, điểm tô bằng trâm ngọc trai và hai đóa hoa hồng trắng tươi.

      Làn váy lay theo bước chân như cánh bướm vẫy, hai lọn tóc dài đến xương quai xanh buông lơi bên sườn mặt, thanh thuần, quyến rũ, nhã nhặn, trang trọng, đẹp tuyệt diễm.

      Trai tài sắc, vừa lứa đẹp đôi!

      Thành viên trong gia tộc Lance tránh khỏi kinh diễm, khen dứt.

      Nguyên tưởng tiểu thư Jani là nữ chính của yến hội đêm nay, ngờ gia chủ sớm có người tâm đầu ý hợp, khó trách tiểu thư Jani muộn thế rồi chưa tới, mọi người đột nhiên hiểu ra. Tuy ai dám ôm mộng chủ mẫu, nhưng đúng là chỉ có kia mới xứng đôi gia chủ của gia tộc Lance.

      Cho dù để bọn họ lựa chọn, chỉ sợ đáp án cũng giống hệt gia chủ. Tiểu thư Jani đẹp đẹp nhưng quá mức màu mè, nhìn lâu mệt mỏi, hoa mắt chóng mặt. Người phụ nữ đẹp có khí chất khác hẳn, sức hấp dẫn của họ là vĩnh cửu.

      Sau phen lặng lẽ soi mói, mọi người đều cảm thấy mấy trẻ tuổi trong gia tộc quả cách nào sánh bằng, các thua phải là bề ngoài, mà là khí thế, khí chất. Chủ mẫu của gia tộc Lance nếu chỉ biết trang điểm, tiêu tiền, có tư cách đứng bên gia chủ.

      Gia tộc Lance cần chủ mẫu “bình hoa” vô dụng!

      “Con bé kia là ai?” Động tác uống rượu của Alexander đột nhiên dừng lại, ánh mắt như chim ưng lạnh lẽo hướng tới Tô Phi, mày cuộn chặt, nghiễm nhiên trong lòng vui đến cực điểm.

      “Lão gia nên tin tưởng vào những gì đôi mắt ngài thấy.” Felix lạnh nhạt cười, uống cạn rượu trong ly, đáy mắt sót vài tia sung sướng.

      Felix hiểu nguyên nhân lão gia tức giận, phải là thiểu gia chọn tiểu thư Jani, mà là thiếu gia giấu diếm tiểu thư Tô Phi đến tận bây giờ mới trình làng.

      “Thằng nhóc thối, dám với ta chuyện này.” Alexander xiết chặt ly, mi mày tối tăm. Cháu nội có người tâm đầu ý hợp, ông nội đến phút cuối cùng mới được biết, còn chuyện gì đời có thể tức chết người hơn.

      “Lão gia, thiếu gia trưởng thành, chúng ta nên can thiệp quá nhiều.” Felix , khóe miệng khẽ cười, “Thiếu gia có suy nghĩ riêng, chúng ta thể ngăn cản, cứ đứng ngoài xem là tốt rồi.”

      “Felix!” Alexander trầm giọng gầm.

      “Dạ, lão gia.” Felix bình thản trả lời, biểu cảm mặt có mấy biến hóa.

      cùng ta ra ngoài thưởng rượu.” Alexander dứt khoát mắt thấy, tâm phiền, nhấc ly brandy ra ban công, nương gió lạnh thổi tỉnh rượu, nếu có thể tán luôn phiền muộn càng tốt.

      Từ lúc các vệ sĩ đóng quân ở khắp góc đại sảnh, Alexander biết thời đại lão hô mưa gọi gió qua. tại, gia chủ gia tộc Lance là cháu nội của Alexander, phải Alexander!

      Jester là do tay Alexander nuôi lớn, bỏ nhiều tâm huyết giáo dục thành người nối nghiệp lý tưởng. Alexander có thể tuyên bố chút khoe khoang, Jester là gia chủ ưu tú, xuất chúng, hoàn mỹ nhất của gia tộc Lance.

      Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, biểu của Jester đều vượt trội hơn hẳn Alexander. Dù là xử lý công chuyện gì, Jester so với Alexander càng thêm tàn nhẫn, máu lạnh, vô tình.

      Từ , chỉ cần là chuyện Jester muốn làm, Jester đều làm được. Hơn nữa Jester còn giỏi bày mưu tính kế, thấu hiểu lòng người hơn Alexander, hoàn thành mục đích từ thủ đoạn.

      Alexander biết lão thể ngăn cản chuyện Jester muốn làm, đành buồn bực tránh ở ban công mượn rượu giải buồn.

      ai hiểu hơn Alexander tính cách của cháu nội lão, bàn về mưu lược kế sách, lão bì nổi Jester. Jester có gan mang con bé kia xuất , thằng bé nhất định chuẩn bị hoàn hảo, có bất cứ sai lầm.
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly16 others thích bài này.

    4. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      Tiếp tục buổi phỏng vấn hôm trước với thiếu gia Munch

      Trước khi quay trở lại phỏng vấn thiếu gia Munch, 12789 đã có cuộc họp khẩn cấp 6 bên với sự tham gia của 12789, bác chăn vịt, bác sĩ thú y, đầu bếp chuyên các món về vịt, bác sĩ thần kinh và chuyên gia ngôn ngữ cơ thể.

      Sau một giờ thảo luận mang tính chuyên môn hóa cao (giữa chuyên gia ngôn ngữ cơ thể và bác chăn vịt về sự khác nhau giữa con người và con vịt), rất quyết liệt (về vấn đề dư lượng thức ăn thừa trong bụng vịt giữa bác chăn vịt và đầu bếp chuyên các món về vịt), đầy cam go (giữa đầu bếp chuyên các món về vịt và bác sĩ thần kinh về tác hại lên thần kinh của việc người ăn món vịt xáo măng bất ngờ phát hiện ra con giun ngoe nguẩy trong bát canh), cực kỳ thử thách (bác sĩ thần kinh và chuyên gia ngôn ngữ cơ thể xắn tay áo về vấn đề sự liên kết của não bộ và hành vi của con vịt khi bị bỏ quên trong xó tới hơn 60 chương), và vô cùng nhanh chóng (12789 vừa ghi chép các cuộc thảo luận của 5 vị ́ vấn vừa nhảy nhót tránh đạn lạc), cuộc họp đã đưa ra kết luận: câu nói “quác quác quác quạc quạc quạc” của thiếu gia Munch mang tính chuyên môn hóa cao, rất hàm súc, ngắn gọn, mà kém phần hài hước, sôi nổi, biểu đạt đầy đủ nội dung và tư tưởng của một con vịt, ý nhầm, con người.

      Sau khi được các vị chuyên gia ́ vấn, 12789 đầy tự tin trở về phòng phỏng vấn và phát hiện ra vệ sĩ hám tiền, quên, biết cách kiếm tiền và tiêu tiền Alan đứng một bên nhìn giúp việc xinh đẹp Ailie quần ẩu với thiếu gia Munch. 12789 mon men tới gần Alan hỏi nguyên nhân thì được trả lời như sau, (xin phép được tóm tắt câu trả lời của Alan vì quá dài và quá nhiều tiếng ha ha he he hị hị): Ailie rảnh rỗi, biết làm việc gì nên đã lên mạng, vào cungquanghang.com vớ được quyển truyện “Trọng sinh danh môn giai nhân”, Ailie đọc rất hứng thú cho đến chương 67 thì tự dưng quét cái máy tính cái đùng (máy tính: em đã làm gì sai?), chạy tìm Munch tính sổ, Alan tò mò nên chạy theo.

      Ailie: Nhóc Munch, nhóc dám có gian tình với Alan? Biết Alan là trúc mã của thanh mai chị hả? Cái con gà tham tiền đó là mồi của sói chín đuôi chị, phải niềm vui mới của cuộc đời nhóc Munch đâu đó?

      Munch: Thiếu gia ta làm sao có gian tình gì với bãi phân trâu đó? chưa đọc truyện à? Đọt cỏ non xinh xắn, tươi tắn như đây liên quan gì tới bãi phân trâu khô quắt đó đâu? À mà hình như là bông hoa nhài bãi phân trâu đó hả? Chúc mừng chúc mừng. Nhớ hút dinh dưỡng của đám phân trâu đó theo tinh thần của Olympic nhé.

      (chú thích: tinh thần của Olympic: cao hơn, nhanh hơn, mạnh hơn)

      Và thế là bạn Ailie xắn tay áo xử lý thiếu gia Munch, thiếu gia Munch cũng phải hạng vừa, nhanh chóng tránh né, trả đòn, hai bên vừa quần ẩu được hơn 5 phút thì 12789 vào.

      Tiếp theo là phần tường thuật trực tiếp của 12789: Ailie và Munch quần ẩu thêm 30s, Ailie ra đòn mèo vờn chuột, Munch giở ngón chuột nhắt thoát móng mèo, Ailie ra tiếp chân gà giẫm giun, Munch hóa cáo vồ gà. Đột nhiên hai bên ngừng đấu, 4 con mắt sáng như sao nhìn chỗ Alan và 12789 đứng, 12789 lập tức cảm nhận được nguy hiểm, nhích mông sang chỗ khác, hú hồn, hóa ra 4 tia lade kia chỉ tập trung vào chỗ Alan.

      Ailie: Sao hai ta lại đánh nhau?

      Munch: Sao chúng ta hợp tác hành hạ đám phân trâu kia?

      Và cuối cùng, Alan thét gào bị Munch và Ailie lôi xềnh xệch trong ánh nhìn dại như quả dâu dại của 12789.

      12789: Thiếu gia Munch, thế còn cuộc phỏng vấn của chúng ta?

      Munch: Phóng viên, đâu lâu quá, đây chờ được nữa. Bye nhé.

      12789 thất thểu bước ra, bắt gặp hội đồng ́ vấn xộc xệch áo quần chạy tới, hỏi đồng thanh: tiền ́ vấn của chúng tôi đâu? 12789 lên dây cót tinh thần, co giò chạy té khói dưới sự truy đuổi gắt gao của 5 vị chuyên gia.

      Thế là cuộc phỏng vấn đầu tiên của 12789 đã huy hoàng chấm dứt.

    5. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      @ushio Alan: Hế hế, có người tự nhận thẳng kia? Chưa đánh đã khai.
      Ailie véo tai Alan: Á à, dám qua mặt bà.
      Jester cầm tay Tô Phi: Tô Tô, cẩn thận đau tay em.
      Kết cục: Tô Phi và Jester dắt tay nhau về phòng, tiếp tục ngủ trong sáng. Munch và Ailie hợp tác dập Alan. 12789 và ushio an toàn về nhà.
      lyly, ushiongangong thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :