Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      Cơ mà tiểu 3 , 4 msf đụng vào bảo bối của jester cũng chết k toàn thay
      12789 thích bài này.

    2. Linda

      Linda New Member

      Bài viết:
      29
      Được thích:
      16
      Thích Jester wa mất :yoyo45::yoyo14::yoyo40: Hâm mộ Tô Phi nữa:yoyo12:
      12789 thích bài này.

    3. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 69: Chủ mẫu gia tộc Lance
      Người già thường độc, địa vị càng cao lại càng độc.

      Có người đến trò chuyện, chăm sóc, kể cả người đó có mục đích khác, Alexander cũng muốn quản.

      Tóm lại, mình là tốt rồi.

      Trong đại sảnh, Tô Phi cùng Jester chậm rãi xuống.

      Trước đó, Alan đọc xong bài diễn văn, cùng Ailie cung kính đứng ra hai bên đầu cầu thang, cúi người góc 45 độ.

      Jester nắm tay Tô Phi đến vị trí Alan đứng lúc trước, ngắn gọn mấy câu.

      Alan tính toán thời gian, vẫy tay cái, ngọn đèn tỏa ánh dìu dịu lập tức sáng lòa màu vàng hoa lệ quý phái. Sofia mặc lễ phục dạ hội tinh xảo màu vàng nhạt, trang điểm nhàng, trang trọng bưng khay vàng được phủ bởi lụa đỏ tươi, bên trong chứa hộp thủy tinh.

      Dàn nhạc giao hưởng dừng lại tự lúc nào, toàn bộ đại sảnh yên lặng như tờ.

      Tất cả nín thở chờ mong nhìn Sofia từng bước từng bước tới gần hai người kia. Riêng những trẻ thêm phần tuyệt vọng rứt rứt tấm khăn trong tay,

      Sofia nâng khay đứng trước mặt Tô Phi, Ailie hiểu ý, tiến lên, đỡ cẩn thận cái khay nặng bằng hai tay.

      Sofia cầm cây gậy bạc dài chừng nửa thước đặt bên hộp thủy tinh, tay cầm của cây gậy được khảm viên thủy tinh hình thoi màu lục. Ailie nín thở, trố mắt nhìn trừng trừng viên thủy tinh, cứ như có thể nhìn thấy tộc huy gia tộc Lance, lóng lánh vĩ đại, mê hoặc cả tâm hồn lẫn thể xác.

      Biểu cảm của Ailie tựa hồ được Sofia dự kiến trước. Sofia lạnh nhạt cười, thuần thục xốc lên tấm lụa đỏ.

      Thoáng chốc, vầng hào quang nở rộ, hút tầm mắt của tất cả mọi người!

      Mỗi người thể khép mắt, chờ ánh hào quang chói lọi này dừng. Lần sáng rực thứ hai khiêm tốn hơn lần đầu tiên rất nhiều, ánh sáng nhu hòa, huyền bí, quyến rũ chết người.

      Nằm trong hộp thủy tinh chiếc gối nhung đỏ tròn làm từ lông thiên nga, đường kính chừng ba, bốn tấc, thể tích bằng phần ba thể tích hộp thủy tinh.

      Thứ làm Tô Phi kinh ngạc là chiếc vòng cổ ngủ say gối.

      Vòng cổ được làm từ các hạt lưu ly rực rỡ như máu, to bằng hạt đậu đỏ, mặt vòng là miếng ngọc thạch màu lục trong suốt, kích cỡ chừng nửa quả bóng bàn, khảm bên trong tộc huy gia tộc Lance màu vàng kim.

      Đến kim cương cũng chỉ đáng làm nền cho chất liệu ngọc làm nên vòng cổ. Mà kim cương còn được tính ra carat, còn chiếc vòng cổ này là báu vật vô giá. Tuy chiếc vòng đẹp diễm lệ, nhưng người đeo nó gãy cổ biết chừng!

      Tô Phi từng nhìn thấy chất liệu ngọc này, chiếc nhẫn ngón tay cái Jester, mặt vòng cổ khảm tộc huy cũng được làm từ chất liệu này.

      Tô Phi thất thần chút, đến khi tỉnh táo, cổ thêm chiếc vòng nhưng hề lạnh lẽo.

      Đám đông phía dưới thấy nghi thức hoàn thành, đồng loạt cúi gập người, trăm miệng lời: “Chúc mừng gia chủ! Chúc mừng phu nhân gia chủ!”

      Jester siết chặt thắt lưng Tô Phi, nhận lời chúc mừng của mọi người.

      Alan sướng tửng từng tưng, duỗi tay chỉ huy dàn nhạc, các nhạc công phi thường hiểu ý, diễn tấu khúc ca chào mừng.

      Sofia lẳng lặng chờ mọi người chúc tụng xong, mới mỉm cười: “Chúc mừng thiếu gia Jester, phu nhân Tô Phi!” Đây là lần đầu tiên Tô Phi thấy Sofia mỉm cười, cao quý, hào phóng, ôn nhu, hiền thục.

      Mọi người chấn động, càng thêm cung kính nhìn về vị chủ mẫu trẻ tuổi của gia tộc.

      Sofia là em họ đằng ngoại của Alexander Lance, chủ yếu quản lý lễ nghi của gia tộc Lance, chủ trì hầu hết các hoạt động nghi thức của gia tộc Lance. Địa vị của Sofia trong gia tộc ngang bằng Felix.

      Sofia phụ tá qua hai nhiệm kỳ chủ mẫu gia tộc Lance, từ thời phu nhân của Alexander, Diana Lance, tới mẹ của Jester, Ruth Lance.

      Sofia có chỗ đứng trong gia tộc Lance, nắm trong tay lượng quyền lực nhất định. Vừa rồi, Sofia công khai thừa nhận Tô Phi, chứng tỏ Sofia trở thành trợ thủ đắc lực của Tô Phi, vị chủ mẫu mới của gia tộc Lance. Vậy nên, mấy người nghĩ cách ngáng chân Tô Phi phải suy ngẫm lại.

      Sofia là chưởng quản lễ nghi, cũng là người chấp pháp gia quy gia tộc Lance, Sofia hoàn toàn có quyền đuổi người ra khỏi gia tộc Lance.

      Câu của Sofia là hứa hẹn với Tô Phi, cũng là cảnh cáo với đám đông phía dưới, hy vọng các người thông mình, đủ ngu để đụng vào Tô Phi.

      Con ngươi Jester run rất khẽ, rồi lại bình tĩnh, hơi hướng về Sofia vuốt cằm, hôn tuyên thệ lên trán Tô Phi, nâng tay Tô Phi bước xuống...

      Yến hội kết thúc, Tô Phi vẫn đắm chìm trong xưng hô mới “phu nhân gia chủ”, biết bị kéo những đâu. Sau bốn giờ diễn ra, đến mười hai giờ đêm, các thành viên gia tộc Lance lục tục rời .

      “Bây giờ hai người có thể rồi chứ?” Tô Phi cười như , quét mắt qua Ailie và Alan, hàng mi dài khẽ khép, nhìn ra vui buồn.

      Ailie và Alan bốn mắt nhìn nhau, ai cũng muốn mở miệng trước. Sau hơn mười phút đấu mắt, Alan bại trận, suy sụp hạ bả vai, ngấm ngầm thở dài: tráng sĩ ra trở về!

      Rồi Alan nghiêm túc: “Tiểu thư Tô Phi, chúng tôi...”

      Ailie ném hạt dẻ trúng đỉnh đầu Alan, thuận lợi cắt đứt câu dang dở, giọng lạnh nhạt: “Alan sai rồi, bây giờ chúng ta phải gọi là thiếu phu nhân.”

      “A...” Alan bị bắt nạt, ôm chặt cái đầu bị thương nghiêm trọng, ai oán tiếp tục: “Thiếu phu nhân, đến ngày hôm qua ——”

      “Lại sai rồi, hôm nay là ngày thứ ba tính từ ngày chúng ta nhận được lệnh của thiếu gia...”

      “Tui nữa, bà toàn ngắt lời thôi! Bà kể .” Alan bất mãn lên án, Ailie hừ, “Tui và ông lần lượt kể.”

      Ailie nhìn về phía Tô Phi, sắp đặt lại câu chuyện trong đầu rồi mới mở miệng, “Thời điểm thiếu phu nhân và chúng tôi đặt chân xuống hòn đảo này, chúng tôi cũng tình hình thực tế. Thiếu phu nhân chưa biết, trước khi gia chủ gia tộc Lance tròn hai mươi mốt tuổi, gia chủ được quyền tự do lựa chọn bạn đời, nhưng nếu gia chủ bước qua tuổi hai mươi mốt mà chưa có đối tượng, gia chủ phải chọn vị chủ mẫu từ trong gia tộc. Gia tộc Lance ước định, mỗi thành viên trong gia tộc phải chung thủy với hôn nhân, tuyệt đối được ly hôn, ruồng rẫy. Vậy nên, các thành viên trong gia tộc cực kỳ thận trọng trong hôn nhân. khi họ ly hôn hay mang tội ruồng rẫy đều phải nhận hình phạt nặng.”

      “Đây là vật tượng trưng cho thân phận phu nhân gia chủ, phải ?” Tô Phi chỉ vào chiếc vòng êm đềm ngủ cổ, mặt nhăn lại.

      Alan nhìn chớp chiếc vòng cổ lúc lâu, thầm đánh giá giá trị, càng tính càng kinh ngạc, nghe được câu hỏi của Tô Phi, vội thu hồi cảm xúc khiếp sợ, gắng sức nở bông hoa nịnh nọt to đùng mặt: “Thiếu phu nhân đoán cái chuẩn luôn! Alan bội phục.”

      Thiếu phu nhân vui vẻ tăng tiền lương cho Alan, phải ? Alan ôm mộng đẹp chảy nước dãi.

      Mọi người đều biết (mọi người ở đây chỉ nhắc đến thành viên gia tộc Lance), phu nhân gia chủ là người nắm quyền điều hành kinh tế trong gia tộc. Chỉ có gia chủ mới có quyền thu hồi mệnh lệnh của phu nhân, điều kiện tiên quyết là phu nhân gia chủ dùng tiền công vào việc riêng.

      Tô Phi vừa nghe, lập tức muốn kéo vòng cổ xuống, may mắn Ailie lanh tay lẹ mắt kịp thời ngăn chiếc vòng rời cổ Tô Phi milimet.

      Ailie tận tình khuyên nhủ: “Thiếu phu nhân đừng nghĩ nhầm! Chiếc vòng này phải vật muốn đeo đeo, muốn bỏ bỏ, thiếu phu nhân muốn hạ vòng xuống phải đeo cổ ít nhất ngày.” Tựa như nhìn ra tính toán của Tô Phi, Ailie ra vẻ vô tâm: “Dù sau ngày đeo, thiếu phu nhân cũng thể trả lại chiếc vòng. Làm như vậy, thiếu phu nhân bị coi là kẻ phản bội, đặc biệt là phản bội gia chủ, tội danh này đâu.”

      “Đúng đúng đúng.” Alan vội tiếp lời Ailie, “Đối với kẻ phản bội, gia tộc Lance xuống tay vô cùng ngoan độc, thường xuyên diệt nhà! Cho nên ——“ Alan lau lau mồ hôi đầm đìa trán, nhất thời biết tiếp thế nào.

      “Cho nên?” Ánh mắt hờ hững của Tô Phi ngưng tụ, nhìn xa xăm, khóe miệng hơi giãn, “Nhưng mà... Hình như em chưa gì.”

      “Ha ha.” Alan xấu hổ nhức đầu, miệng hết mở lại khép, biết gì. Mấy lời Alan thầm trong lòng, tiểu thư Tô Phi, à , thiếu phu nhân mà biết, nhất định giận dữ. Alan gia cát dự, thiếu phu nhân sắp “bùng nổ”.

      “Vô dụng!” Ailie chưởng hất Alan ra xa, Alan được thể cọ cọ vài cái rồi chuồn ra ngoài, vứt củ khoai lang nóng bỏng tay cho người chưa chuẩn bị tâm lý Ailie. Ailie tức giận cắn chặt răng, thề nhất định cho Alan thấy mặt trời ngày mai!

      “Thực ra chuyện cũng đâu có gì.” Ailie cố làm dịu khí cứng nhắc, giật môi, “Chuyện thiếu phu nhân làm chủ mẫu gia tộc như đinh đóng cột. Cho nên, ai nha, dù sao thiếu phu nhân và thiếu gia bên nhau bao năm qua, sớm muộn gì cũng tới bước này.”

      Tô Phi dở khóc dở cười, đây là bước sao, ràng là vài chục bước! Đến ngày trời đất hợp làm ! Dĩ nhiên Tô Phi mong ngày cùng Jester tiến vào điện thờ hôn nhân, nhưng ngày này tới quá sớm a!

      Tô Phi tức giận vì trở thành chủ mẫu gia tộc Lance, Tô Phi sợ, biết chuyện này với người nhà thế nào, Tô Phi chắc chắn là sao, nhưng chắc về phần Jester.

      Tô Phi có thể khẳng định Jester bị cả nhà “gọt giũa” đến tro xương cũng còn. Tô Phi rất lo nhà họ Tô chấp nhận Jester, hơn nữa, tuổi Tô Phi còn quá , muốn già trẻ nhà họ Tô đồng ý hẳn gian nan vô cùng, leo qua núi đao biển lửa cũng chưa đủ.

      “Thiếu phu nhân, chẳng lẽ thiếu phu nhân có chút động tâm nào với thiếu gia?” Ailie do dự nhìn Tô Phi lúc lâu mới dám mở miệng, việc này liên quan tới phúc lợi của Ailie, thể hỏi ràng.

      Vừa lúc cánh cửa luôn đóng chặt bật mở. Sau giờ chuyện với Alec, Jester trở về phòng. Ailie đặt xuống lo lắng, trả lại gian cho đôi vợ chồng trẻ.

      Người Trung Quốc có câu tục ngữ gì về vợ chồng gì ý nhỉ, “đầu giường đánh nha, cuối giường làm lành”, Ailie nhớ nhầm đúng .

      Ailie nghĩ: Thiếu phu nhân và thiếu gia đánh nhau, nên chuyện làm lành nhanh hơn .

      Về nguyên nhân Ailie gọi Jester và Tô Phi là vợ chồng, cái này là theo truyền thống gia tộc Lance, tiệc sinh nhật tuổi hai mươi mốt đồng thời là lễ kết hôn của gia chủ. Bởi địa vị của gia tộc Lance sừng sững như núi, quyền thế như mặt trời ban trưa. Nếu muốn tai mắt được yên tĩnh, bị quấy rầy, chỉ còn cách làm mọi việc khiêm tốn nhất có thể.

      cách khác, từ lúc đeo vòng cổ, Tô Phi trở thành phụ nữ có chồng.

      Nhưng Ailie dám với thiếu phu nhân, theo nhận định của Ailie, tốt nhất nên tạm hoãn vài ngày để thiếu phu nhân kịp thời tiêu hóa các kiện diễn ra trong ngày hôm nay .

      “Em vui ư?” Jester vòng ra sau lưng Tô Phi, ôm chặt , hơi thở ôn mát phả bên cổ, bồi hồi, lưu luyến.

      phải người ta thường chỉ đám con cực kỳ mẫn cảm sao? Sao con trai cũng có người nhạy cảm đến vậy?

      Tô Phi thở dài, “, em rất vui.”
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly12 others thích bài này.

    4. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      Bìa số 3:
      [​IMG]
      lyly, Havan, angel ofdeath5 others thích bài này.

    5. Linda

      Linda New Member

      Bài viết:
      29
      Được thích:
      16
      oh ván đóng thuyền rồi:yoyo55::yoyo60::yoyo60::yoyo60::yoyo60:
      @12789 Bìa đẹp wá:yoyo14::yoyo14::yoyo14::yoyo14::yoyo14::yoyo14:
      12789 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :