Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 70: Ra mắt họ ngoại.
      Tô Phi bao giờ chuyện lòng vòng với người thân. Rất nhiều hiểu lầm sinh ra chỉ bởi hai bên chuyện thẳng thắn, thành với nhau. ràng chỉ cần hai câu , cuối cùng lại tạo nên sai lầm thể cứu vãn.

      Tô Phi muốn biến mọi việc thành như vậy, nên có bất cứ giấu diếm, lừa gạt giữa hai người . Nghĩ đến phản ứng của ông nội và các bác, các thím, Tô Phi nhịn được cười, khí buồn chán bỗng chốc tan thành mây khói.

      “Em cười gì?”

      Tô Phi lắc đầu, “ Jester bị ông nội và các bác các chú ăn sống nuốt tươi, em dọa đâu, Jester phải chuẩn bị tâm lý trước đó.”

      “Bướng.” Jester gục gặc, đôi mắt lục hơi trầm xuống, rồi trôi rất nhanh, “ mà bị ăn sống nuốt tươi, về sau em tìm được ai chiều em thế này nữa.”

      Jester sai rồi, em có rất nhiều người thân thương em, em kém Jester chút nào đâu.”

      “À, kém chút nào?” Khóe miệng cong lên, hơi thở thanh nhã ôn mát mạnh mẽ đánh úp, môi mỏng tinh tế chuẩn xác che kín đôi môi hồng phấn phía trước, trằn trọc nghiền. Đến khi Tô Phi hổn hển vì thiếu dưỡng khí, môi mỏng mới chịu rời , nhưng chỉ cách đôi môi hồng bị sưng tấy có mấy centimet. Đôi mắt trong vắt tràn ra ánh sáng lộng lẫy, hàm chứa tự tin, vương giả trời sinh, hơi thở chút có chút phất qua hai gò má Tô Phi, “ kém chút nào?”

      Jester cúi người làm bộ muốn hôn tiếp, Tô Phi vội vàng lắc đầu, cầu xin tha thứ: “Kém Jester, kém rất nhiều, Jester tha em nhé.” Đôi mắt đen ngập nước, chớp chớp nhìn người con trai, cố lấy lòng.

      “Tạm tha em lần này.” Môi mỏng dời đến vành tai đỏ trong suốt của Tô Phi, hơi khiêu khích liếm mút, thanh nho trong bóng đêm nghe phá lệ quyến rũ, châm ngòi bức thành phòng thủ bạc nhược của Tô Phi.

      “Ưm...” Tô Phi tự chủ ngâm , ánh mắt long lanh dần bị tầng sương mù che phủ, lóe ra tia mê ly nhàn nhạt.

      Ô! Xấu hổ chết! Chờ Tô Phi ý thức được bản thân vừa phát ra thanh gì, mặt nóng như lửa, liều mạng chui vào làm ổ trong chăn, gì cũng chịu gần gũi Jester.

      Jester thấy thời gian còn sớm, liền tắt đèn bàn, thuần thục tiến vào ổ chăn, thừa dịp Tô Phi kịp phản ứng, công khai chiếm toàn bộ ổ chăn, tính cả người nào đó làm ổ trong chăn cũng bị ôm gắt gao vào ngực.

      Ngày hôm sau, quyển sổ đỏ tươi mở ra trước mặt Tô Phi, đến người trầm tĩnh nhất cũng bị dọa đến nhảy dựng.

      Tô Phi sợ đến vô cảm, đôi mắt nhìn chằm chằm quyển sổ đỏ, sổ có tấm ảnh chân dung và thông tin cơ bản của Tô Phi. Và tên của Tô Phi, từ hai chữ thành ba chữ, được ghi rành rành là vợ của Jester Lance.

      Đây là quyển sổ kết hôn bình thường đến thể bình thường hơn! Nhưng đây là quyển sổ kết hôn của Tô Phi và Jester?

      Ai cho Tô Phi biết chuyện gì xảy ra ? Vì sao tên của Tô Phi biến thành Tô Phi Lance? Vì sao mới mấy ngày trước Tô Phi và Jester còn là đôi tình nhân vừa chính thức xác lập quan hệ, hôm nay thành vợ chồng về mặt luật pháp? Vì sao Tô Phi còn chưa tới tuổi kết hôn hợp pháp có thể kết hôn rồi? Tất cả là sao???

      “Thiếu phu nhân đừng quá kích động!” Alan tận lực ổn định cảm xúc của Tô Phi, khai hết mọi chuyện, mong được khoan dung độ lượng, “Thời điểm thiếu phu nhân nhận ‘thủ hộ chi nhãn’, thiếu phu nhân và thiếu gia thành lập quan hệ hôn nhân, tự nhiên sau đó có người thay thiếu phu nhân và thiếu gia chuẩn bị tốt các công việc còn lại.”

      Alan chỉ quyển sổ màu đỏ, lại trỏ chiếc vòng cổ Tô Phi, hoa tay múa chân, “Mấy thứ về mặt luật pháp này đều là chuyện vặt với gia tộc Lance. Đây chỉ là quyển sổ kết hôn thôi, thậm chí làm đến hai mươi quyển đều thành vấn đề.”

      “Ông cho là kết hôn như quần áo chắc, muốn nhiều như vậy được cái gì, đâu thay ăn thay uống được.” Mấy ngày hôm nay, Ailie rất dễ nóng giận, thường xuyên cho Alan ăn chưởng.

      Alan nghĩ: nhất định là Ailie ghen tị, ghen tị thiếu phu nhân còn trẻ như vậy được gả ra ngoài, mối tốt như vậy. Còn Ailie đến giờ vẫn có người muốn, lại thêm con cọp cái sắp sửa bước vào hàng ngũ ế.

      “Ánh mắt đó là gì vậy? Nhìn nữa tui lấy mạng ông.” Ailie vung nắm tay, thổi vù vù thị uy. Alan nhìn, mặt xám xịt chạy ra xa, để ý Ailie rít rít gào gào phía sau.

      “Ai...” Tô Phi nhíu mày, đầu ngón tay trắng nõn cẩn thận vuốt ve bìa sổ kết hôn, dường như có luồng khí ấm áp từ đầu ngón tay chạy dọc đến đầu trái tim, khóe môi tự giác cong cong, khuôn mặt trong trẻo dịu dàng khẽ khàng vui vẻ.

      Ailie che miệng mỉm cười, hơi hơi cúi người trước Tô Phi, chân lặng lẽ dịch ra xa, trả lại bầu khí an bình này cho thiếu phu nhân.

      biết Jester vội cái gì, hai ngày nay đều là sớm về trễ. Hôm nay, trời vừa sáng mang Tô Phi đến trại an dưỡng.

      Trại an dưỡng nổi tiếng tại nước ——

      “Ta đồng ý! Kiên quyết đồng ý! Cậu có hy vọng nào hết! Hừ hừ...” Ông nội Tô ngồi sofa thở phì phì, hung tợn lườm nguýt Jester.

      Vốn cháu cưng đến thăm, ông nội Tô phi thường vui vẻ, nhưng mà ai biết tại sao, thằng oắt con mặt băng nước ngoài trước mặt ông đột nhiên biến thành chồng của cháu cưng của ông? Chuyện kết hôn hệ trọng như vậy cũng báo cho ông nội hay. Đừng mong ông nội Tô cho thằng oắt con này sắc mặt dễ nhìn, tất cả tại thằng oắt mặt băng này làm hư cháu cưng của ông.

      Ô ô ~ cháu bảo bối ông nâng như nâng trứng trong tay, nhanh như vậy biến thành bảo bối của người khác, làm sao ông nội Tô cam tâm cho được!

      “Đỉnh Đường, ông đừng nóng! Nghe hai cháu chút xem như thế nào.”

      Bà nội Tô bình tĩnh hơn so với ông nội Tô, bên vuốt lưng giúp ông nội Tô thuận khí, bên quay đầu nhìn về hai người đứng bên cửa, ôn hòa : “Phi Phi, cháu —— cháu này, hai cháu ngồi xuống , có chuyện gì chuyện tử tế với ông, các cháu đừng làm ông giận, cứ từ từ mà .”

      Bà nội Tô thể gọi hai chữ “cháu rể”, kỳ thực bà cũng thể tiếp nhận việc cháu sớm như vậy kết hôn, sớm bà chịu được, huống chi là tảo hôn, bà càng...

      “Giải thích.” , ánh mắt cháu khá tốt. Ông nội Tô cũng vừa lòng thằng oắt Jester này, nhưng dám đoạt bảo bối của ông, dù ưu tú thế nào cũng uổng công, tại Jester vừa mắt ông nội Tô tí nào.

      Lâu lắm rồi mới được nghe ông nội gầm thét, lúc này đây ông nội lại gầm thét với Tô Phi, phản ứng đầu tiên của Tô Phi là trốn sau lưng Jester, nhéo nhéo hông Jester, ý đồ rất ràng, em mặc Jester mình ứng phó đấy.

      Ông nội Tô mắt sắc phát cử động của Tô Phi, nghiến răng nghiến lợi chỉ Jester, “Thằng oắt con dám rắp tâm lừa gạt cháu ta!” Quay sang Tô Phi, ngữ khí khác nhau trời vực, rất ôn hòa hiền hậu, ông nội Tô hiền lành dụ dỗ, “Phi Phi ngoan, đến bên ông nội, đừng để thằng oắt con kia lừa. Về sau ông nội tìm cho con người tử tế, ngoan nào!”

      Jester ôm chặt Tô Phi, chỉ ánh mắt lạnh như băng nháy mắt dập tắt lửa trong lòng ông nội Tô, dù là quân nhân trong binh chủng thiện chiến nhất tiếp xúc với ánh mắt này cũng phát lạnh theo bản năng.

      phải ông nội Tô sợ hãi, ông kinh ngạc, thằng oắt hơn hai mươi tuổi có ánh mắt băng lãnh làm người khác run như cầy sấy. Chỉ giây, ông nội Tô thu hồi kinh ngạc, dùng ánh mắt hoàn toàn mới đo đạc thằng nhóc mà rốt cuộc ông thấy có đủ tư cách cưới cháu bảo bối của ông.

      giây, hai giây, ba giây, ... phút, hai phút, ... Ba mươi phút sau.

      Lúc này, cảm xúc của ông nội Tô ổn định, ông bất đắc dĩ nhìn đôi vợ chồng dính thành khối kia, là cháu bảo bối ông thương nhất đời, đứa còn lại là thằng cháu rể ông nội Tô hận thể đạp xuống địa ngục.

      Ai! Cháu lớn, vốn lo cháu quá thông minh tìm được mối xứng đôi vừa lứa, tại xong rồi, cái gì phiền phiền não não hóa ra đều là vô dụng, cháu lập tức gả cho người, mà ông bà cha mẹ ai biết, cái này làm sao ông nội Tô chấp nhận nổi đây!

      Bà nội Tô nhớ, đây là người thứ hai có thể kiên trì dưới ánh mắt của ông nội Tô lâu như vậy, người thứ nhất là con út Tô Trí Thận.

      Nhớ đến con trai, bà nội Tô cười lành, chút căng cứng trong lòng sớm buông xuống. Quên , quên , chỉ cần cháu hạnh phúc, cần gì phải so đo!

      Huống chi cháu rể này bà nội Tô càng xem càng vừa mắt, Đỉnh Đường cứ thích làm khó dễ người khác, đúng là càng già càng trẻ con, tính toán chi li với đứa bé, bà nội Tô cười cười .

      Kể ra, từ lúc bà nội Tô mềm lòng, ông nội Tô cũng dao động. Ông cũng phải người quá mức ngoan cố, có nhiều việc ông trải qua như cơm bữa. Ánh mắt thằng oắt này cho ông hay: thằng oắt này, là đứa nghiêm túc, cẩn thận, lòng dạ với cháu ông.

      Ông nội Tô nhìn người vô số, ông hiểu người giỏi ngụy trang cỡ nào cũng thể dùng ánh mắt gạt người. Trong ánh mắt lạnh giá kia, chỉ có lạnh lùng, còn có quý trọng, chiều cháu ông.

      Người sống đời đâu dễ tìm được kẻ thương quý trọng bản thân, ông nội Tô cảm khái vạn phần, thái độ sớm còn cường ngạnh, kiên quyết như lúc đầu.

      Ông nội Tô cũng chỉ là ông lão bình thường, đâu thể khác những người già trái đất, ông chỉ hy vọng người thân của ông hạnh phúc. Cháu dẫn thằng oắt này đến, cũng gián tiếp lên thái độ của con bé, ông làm chi phải gắng sức làm người ác! Phải làm người ác để thằng oắt này làm mình , hừ!

      Nhưng, cũng thể để thằng oắt dám bắt cóc bảo bối của ông lên mặt, ông nội Tô cực kỳ nghiêm túc lườm chằm chằm Jester, gằn từng tiếng cảnh cáo: “Tô Phi là bảo bối của già trẻ họ Tô chúng ta, cậu dám bắt nạt hay làm chuyện có lỗi với con bé...”

      Bàn tay đầy dấu vết thô ráp vỗ lên chiếc bàn bằng gỗ lim, mặt đất tức khắc chấn động, chiếc bàn nứt thành vô số mảnh , cuối cùng phịch xuống mặt đất, hóa thành đống vụn gỗ.

      Ông nội Tô ngẩng đầu lên, khóa chặt ánh mắt Jester, lạnh lùng : “Kết cục của cậu y như cái bàn này! Cậu hiểu chứ?”

      Phải khiến ông nội Tô thất vọng rồi, thằng oắt nhận đe dọa của ông sợ hãi chút nào, phải là từ đầu đến giờ, thằng oắt để dao động tia cảm xúc nào, vẻ mặt đạm mạc đáng sợ.

      Ông nội Tô nhịn được nhíu mày, tim nảy nhịp.

      Người như thế này là kẻ đáng sợ nhất! Vĩnh viễn để người khác đoán được suy nghĩ, hơn nữa tính cách cực kỳ thâm trầm! Là loại người khó nắm trong tay nhất. Chỉ cần người này muốn, tất cả mọi người là con mồi của , làm trò giải trí, đùa bỡn của , mà lại có thể dễ dàng nắm mọi người trong tay.
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly18 others thích bài này.

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Cháu rể ra mắt hoành tráng quá.
      12789 thích bài này.

    3. Tôm Thỏ

      Tôm Thỏ Well-Known Member

      Bài viết:
      597
      Được thích:
      547
      oé, bàn gỗ lim nha, ông nội là...
      12789 thích bài này.

    4. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      khụ khụ, Jester quá khí thế, ông nội TP chịu thua rồi, ừm ông nội TP là cao thủ võ lâm à, nhìn cái bàn kìa :025: Thanks
      12789 thích bài này.

    5. Havan

      Havan New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      4
      Thế này ai hơn được Jester cơ chứ :th_37:
      12789 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :