Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Hihi chắc Jester phải chờ cho Tô Phi lớn đủ để đômngj phòng, bây giờ là cưới trước tuổi mà. Hê hê cưới được vợ rồi mà còn phải nhịn ăn mới là khổ hình đối với Jes.
      12789Xuxu thích bài này.

    2. Tôm Thỏ

      Tôm Thỏ Well-Known Member

      Bài viết:
      594
      Được thích:
      543
      Tân hôn ăn kiêng a
      12789 thích bài này.

    3. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      cuối cũng đôi trẻ cũng bước vào lễ đường.:yoyo55::yoyo55::yoyo55::yoyo55::yoyo55:.......phải công nhận Jester thù dai chuyện lâu thế mà vẫn nhớ...........:yoyo53::yoyo53::yoyo53::yoyo53:
      mấy ae nhà họ Tô đáng quá..........
      thank nàng nha @12789 iu nang tóa:012::012::012::012::012:
      12789 thích bài này.

    4. sissido

      sissido Member

      Bài viết:
      93
      Được thích:
      65
      A Jester định "ăn" trẻ vị thành niên à :yoyo60:
      12789 thích bài này.

    5. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 74: Honeymoon.
      Arthur Nice xoa xoa thái dương, thở dài, xem ra chuyện lớn đời người – cưới vợ - của Arthur nhất định đầy sóng gió.

      Lòng độ lượng của gia chủ của gia tộc Lance như vậy từ lúc nào!

      Arthur chỉ là khinh bỉ + coi thường Tô Phi tí tẹo, mà chuyện xảy ra bao lâu rồi, Jester sao mãi buông tha? nhé, Jester đúng là loại thù dai, chuyện như hạt mè thối mà Jester vẫn “nhớ” vẫn “thương” tới tận bây giờ.

      Arthur Nice đau lòng tự đập đầu cái, lại ực ngụm rượu to, lòng liều mạng cầu nguyện, Jester đại nhân đại lượng, có thể buông bỏ chút “nhớ” chút “thương”, Arthur mong sang năm có thể rước Tulip về nhà a!

      “Haha, việc này dễ tổn thương tình cảm. Hôm nay là hôn lễ của cậu, chúng ta hãy quên mấy việc thoải mái kia , tôi chúc cậu và tiểu thư Tô Phi hạnh phúc lâu dài. A hahaha.” Jester vui lên , quên rắc rối này , đôi ta cười cái xóa hết hận thù .

      Arthur Nice xấu hổ nâng ly rượu, nhưng đối phương căn bản có ý giơ lên. Arthur chột dạ, đảo loạn con mắt, đến khi cái cười như gió Bắc cực thổi qua, Arthur Nice mới lấy khăn tay trong túi lau đám mồ hôi “chua xót”.

      “Tô, Tô Phi, bộ sườn xám dành cho tiệc tối của bạn đẹp quá!” Sau vài lần được Tô Phi sửa, Tulip chữa lại xưng hô, lá gan cũng lớn hơn ít, có thể căng thẳng mà thoải mái trò chuyện cùng Tô Phi ít chuyện quan trọng.

      Ánh mắt Tulip che giấu thưởng thức thuần túy, đảo qua đảo lại bộ sườn xám người Tô Phi.

      Bộ sườn xám ngắn tay làm từ lụa trắng tinh, điểm ít sợi ánh kim, bó sát đường cong cơ thể, vạt váy xẻ lộ đùi như thường mà hơi bồng lên giống váy của công chúa, dài chạm mặt đất.

      Thân váy thêu vài đám mây màu vàng, phía dưới là hai đóa hồng nở rộ màu lục. Chiếc váy thướt tha, uyển chuyển, kém phần thanh lịch, quý giá.

      “Jester, sau lần cháu ghé thăm trang trại rượu nhà bác lần trước, bác vẫn luôn chờ uống rượu mừng của cháu. Tuy thời gian hơi lâu hơn so với bác nghĩ, nhưng bác luôn chắc chắn rằng hai cháu luôn bên nhau, chúc mừng, chúc mừng!”

      Jones, người sở hữu trang trại vang đỏ Bordeaux cười hì hì chạm cốc cùng Jester, tiếp tục cảm thán, “Rượu mừng chúc xong, thiếu phu nhân Lance còn nhớ bác ?”

      Jones là thương nhân khôn khéo, hiểu được cái gì nên , cái gì . Tuy chỉ gặp qua Tô Phi – thiếu phu nhân Lance lần, nhưng nhìn cách Jester nâng niu vợ như bảo bối, Jones hiểu được chỉ nên kết giao sơ sơ với Tô Phi là thích hợp nhất.

      “Được” Jester “nhớ thương” chẳng có gì tốt, nhìn Arthur Nice là biết. Jone quành ánh mắt sang phía Arthur bị mọi người chuốc say khướt, khóe miệng dắt lên nụ cười vui sướng khi người gặp họa.

      “Bác khỏe chứ, bác Jones.” Tô Phi ôm cánh tay Jester, khẽ gật đầu.

      Jones yên lặng uống thêm nửa ly rượu, nhíu mày : “Ai, bác vẫn thích vang trong trang trại bác hơn.” Jones nhắm mắt hưởng thụ lát, rồi mở to, nháy nháy mấy cái, cười : “Lần này bác mừng hai cháu chai vang đỏ ba lăm năm, thế nào? Trình độ của bác khá hơn rồi đúng ? Chúc hai cháu tân hôn vui vẻ!”

      Trang trại của Jones sở hữu ít vang đỏ hảo hạng. Dưới hầm rượu của Jones có thể tìm thấy nhiều chai vang qua hàng thập kỷ. Vang đỏ càng lâu càng có giá, nhiều chai trị giá ngàn vạn dollar. Jones chính là người sở hữu đồng thời cất trữ các chai vang giá trời, cũng nhờ vậy mà nổi danh trong xã hội thượng lưu.

      Rượu vang đỏ quý hiếm là bảo bối của Jones. ai đủ tư cách và năng lực mua chai vang từ tay Jones, huống chi là nhấp giọt. Xem ra vì hôn lễ của Jester, Jones phải róc thịt lọc xương.

      Kỳ thực, Jones sớm muốn tặng Jester chai vang hảo hạng do chính tay Jones nâng niu bao năm nhưng chưa tìm được cơ hội. Jones hiểu cách quy tắc giao tiếp trong giới quý tộc rất nhiều, đặc biệt là Jester, vô duyên vô cớ ai lại đem tặng đồ, thận trọng, phải thận trọng.

      Thế nên, Jones mới ghét việc giao tiếp với quý tộc, rắc rối, phiền não.

      Jester là ngoại lệ, tính cả thủ đoạn ngoan tuyệt quyết đoán thương trường và nhân cách, sức hút độc đáo đều đáng giá để Jones đánh vỡ quy tắc cũ, quan hệ gần gũi với giới quý tộc.

      chứng minh, lựa chọn của Jones hề sai. Trở thành bạn bè cùng Jester, dù chỉ là bạn bè thường, đều mang lại tương lai tươi sáng và tiền tài như nước cho trang trại rượu vang của Jones. Thực ra mấy thứ đó cũng chỉ như quà tặng kèm theo, nhưng ai ghét nhiều tiền.

      Tiệc tối náo nhiệt khác thường, ồn ã liên miên đến giữa khuya mới kết thúc.

      Người nhà họ Tô ở Cổ Đức Sâm vài tuần, dưới hướng dẫn của Tô Phi và Ailie tham quan khắp danh lam thắng cảnh nước , nếm thử các món ăn ngon đặc sắc từng vùng.

      “Phi Phi, con là vợ Jester, dòng họ chúng ta thể so với gia tộc Lance, con nhớ làm việc gì cũng phải bình tĩnh, cẩn thận, được dỗi dằn, vung vẩy, lanh chanh như trẻ con, nhớ chưa?” Lâm Văn vuốt ve mặt Tô Phi, thân thiết dặn: “Con đừng quên gọi về nhà, mẹ mong gì hơn là hạnh phúc của con.”

      Tô Phi nhàng ôm tay Lâm Văn, gật đầu, hốc mắt ửng đỏ, “Vâng, con nhất định hạnh phúc.”

      Lâm Văn vuốt vuốt gò má Tô Phi lần cuối, năm ông trai cùng tiến lên lời tạm biệt.

      “Được rồi, nhà vẫn còn điện thoại. Mấy đứa mau ra đăng ký, đừng lãng phí thời gian.” Ông nội Tô nhịn nổi, rít gào, ném năm người Tô Lược vây bốn phía Tô Phi thẳng lên mấy tầng mây, mỹ mãn ôm cháu cưng, vừa vuốt lưng vừa xoa mặt, thèm để ý tới ánh mặt băng lạnh phía sau.

      “Phi Phi, có gì ổn con cứ gọi cho ông nội, ông làm chủ cho con.” Ông nội Tô khiêu khích trừng Jester, đừng tưởng oắt đánh với ta mấy ván cờ, uống mấy ấm trà, đấu khí vài lần xong nhé. Đừng có mơ! Ta để oắt đắc ý đâu, thằng oắt thối, cứ chờ xem!

      Jester bước lên vài bước, đoạt lại vợ trong tay ông nội Tô. Trong đôi mắt lục băng giá chỉ chứa đôi mắt long lanh trong suốt của vợ , băng giá dần chuyển sang âu yếm, ngón tay xoa bóp khuôn mặt mịn màng ửng đỏ của Tô Phi, cười khẽ: “Ngoan, chúng mình đừng làm ‘ông nội’ trễ giờ, ‘ông nội’ nên vào làm thủ tục rồi.”

      Nhất định là thằng oắt này cố ý!

      Ông nội Tô thở phì phì trừng Jester, đừng tưởng ta tuổi già tai điếc, nghe ra oắt cố tình cắn nặng tiếng “ông nội” có bao đắc ý, khiêu khích nhé. Nhưng mà trước mặt cháu , ông nội Tô thể phát tác, ông nội Tô phải “nhẫn” đến sắp nghẹn.

      “Phi Phi, ông , con nhớ giữ gìn. Con nhớ có thời gian về thăm ông nội, có thời gian cũng phải về thăm ông nội, thích chuyện gì đừng làm...” Ông nội Tô cẩn thận dặn dò, cuối cùng lưu luyến rời .

      “Ông nội, ông nội, ông nội nhớ phải giữ gìn sức khỏe đó!”

      Nước mắt cố nén rốt cuộc rơi xuống, Tô Phi ghé vào lòng Jester thút thít khóc, bả vai run lên. Nhất là trong giây phút máy bay cất cánh, nước mắt tuôn như thác nước, Jester an ủi, vỗ về thế nào cũng chịu ngừng.

      Người qua lại đều ghé mắt thổn thức, đồng tình nhìn đôi tình nhân.

      Lại đôi tình nhân sắp phải chia xa! kia chắc chắn rất chàng trai đó! Nhìn , ấy khóc thương tâm biết bao!

      Jester cười khổ, hiểu những người xung quanh hiểu lầm, an ủi: “Tô Tô, em đừng khóc nữa, được ?”

      Jester bắt nạt em!” Người nào đó hùng hổ lên án, thanh còn đặc giọng mũi, “ cho em khóc xong...”

      Jester cười , ấm áp : “... Ừ, là bắt nạt em.”

      “Em đau lòng...” Tô Phi chột dạ nhìn mảnh ẩm ướt áo sơmi tơ tằm màu đen của Jester, áy náy cúi đầu.

      Ngón cái cùng ngón trỏ trắng nón giữ cằm xinh của Tô Phi, đôi mắt màu lục xuyên qua làn sương mù đôi mắt ngập nước, “Em cần phải áy náy đâu, Tô Tô của vui vẻ là tốt rồi.”

      “Ô!” Tô Phi lấy tay che hai gò má nóng hực, oán trách nhìn Jester cái, nhưng đôi mắt long lanh kia nhìn thế nào cũng ra bóng dáng đao kiếm, mà ngược lại, lại như làm nũng, có khi là như thế .

      —— ta là thời gian phân cách tuyến ——

      Sau lễ kết hôn tuần, Tô Phi và Jester tuần trăng mật.

      Mặt biển xanh trong gợn sóng, hải âu bay lượn giữa trung, đôi khi vờn xuống mặt nước, cắp lên con cá , thu hút mấy con hải âu khác lại tranh giành, khung cảnh tự nhiên nhộn nhịp đầy thú vị.

      Thái dương xán lạn, trời sáng khí trong, gió biển nhàng khoan khoái phất qua da, mang theo vị ngọt ngào độc đáo. Vài chú cá heo hoạt bát bên cạnh du thuyền hí lên hào hứng.

      Bên lan can du thuyền, Tô Phi đứng yên lặng, dời mắt nhìn đàn cá heo chơi đuổi bắt đằng xa, đôi mắt cong cong như vầng trăng non sáng rỡ.

      Ailie bưng nước trái cây lên, đặt bàn, nhìn quần áo người Tô Phi, biết gì.

      Bộ đồ người Tô Phi đẹp, rạng rỡ tuổi thanh xuân, nhưng phù hợp lắm với hình tượng chủ mẫu gia tộc Lance.

      Tô Phi mặc trong chiếc áo ba lỗ trắng, khoác ngoài áo dài tay màu xanh non, phía dưới là chiếc váy ngắn màu xanh da trời, quần tất màu đen, chân đôi xăng đan đế xuồng màu trắng.

      Cách mặc như vậy rất hợp tuổi Tô Phi, nhưng phù hợp với người có chồng, mặc như học sinh vậy! Ai bảo thiếu gia cưng chiều thiếu phu nhân vô giới hạn!

      Ailie bật cười, có lẽ Tô Phi như vậy mới càng hợp với thiếu gia. Ailie lắc đầu, nghĩ nhiều, cung kính với Tô Phi: “Mời thiếu phu nhân dùng nước trái cây.”

      “Cảm ơn chị Ailie.” Tô Phi rời lan can, tùy ý cầm cốc nước lạnh màu xanh nhạt, chậm rãi nhấp ngụm.
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly12 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :