Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Những cảnh ngọt ngào còn kéo dài đây?
      12789 thích bài này.

    2. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      2 ng này ngọt chết ng.....k být bao h mụ DS ms lên sàn....
      thank nàng
      12789 thích bài này.

    3. thienbinh2388

      thienbinh2388 Active Member

      Bài viết:
      277
      Được thích:
      182
      Cam on ban. Co len nha ban
      12789 thích bài này.

    4. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 80: Hậu quả của chủ động.
      “Em vừa gọi là gì?” Ngón tay trắng mảnh nâng cằm Tô Phi, đôi mắt lục sáng bừng trong giây lát, môi mỏng cong lên, quyến rũ giới hạn.

      nghiệt!” Tô Phi cười xấu xa, theo ý Jester đâu.

      phải câu này.” Jester hơi bất mãn nhíu mày, hai mắt đen tưởng chừng như sắp bùng lên, “Em gọi lại lần nữa nào.”

      “Câu nào nhỉ? Sao em nhớ...” Tô Phi lộ ra ánh mắt vô tội, hàng lông mi cong vút, khóe miệng hơi nhếch lên. Jester chú ý tới biểu cảm vô tội của Tô Phi, bật cười, rồi ôm chặt vòng eo mềm mại mảnh khảnh của vợ , nhéo nhéo cái mũi, cười bất đắc dĩ, “Sao em thích đùa thế nhỉ?”

      Jester hối hận sao? Muộn quá rồi, Jester thể bỏ rơi em được đâu, em quấn quít Jester cả đời.” Tô Phi học theo động tác thường ngày của Jester, nâng khuôn mặt đẹp như tượng, hôn khẽ lên làn môi mỏng.

      Tô Phi hôn dần từ khóe môi, mút, hương thơm ngọt ngào quấn quít hơi lạnh bạc, nhìn thẳng vào đôi mắt kinh ngạc kia, đắc ý nhe răng cười.

      “Đừng gấp.” Tô Phi nghiêng đầu né bàn tay to lao tới, Jester đành tựa vào sofa, nhíu mày chờ động tác tiếp theo của Tô Phi.

      Tô Phi đánh bạo tách chân ngồi đùi Jester, hai tay ôm chiếc cổ trắng nõn tuyệt đẹp kia, nín thở dâng môi đến gần làn môi mỏng kia, đầu lưỡi lớn mật đưa vào bên trong, vấp váp đung đưa. Bởi đây là lần chủ động đầu tiên, nụ hôn của Tô Phi hơi có bài bản.

      Đôi mắt xanh thẫm xẹt qua tia sáng, rồi tối dần. Jester thở dài, tiếp nhận công tác của Tô Phi, khiêu khích dẫn dụ đầu lưỡi của kẻ khơi mào kia. Tay chậm rãi lần lên , tới bộ ngực. Tô Phi ưm tiếng, mặt đỏ như máu, đôi mắt đẹp lóe ra sợ hãi, hoảng loạn.

      “Tô Tô, chúng mình là vợ chồng.” Jester lật lại, nắm tay vợ , liếm từng đầu ngón tay trắng như ngọc, cuối cùng kề sát bên tai Tô Phi, cười , “... làm... hòa thượng.” Dứt lời, Jester bế Tô Phi nhanh về hướng biệt thự.

      “Ô!” Ý thức được việc sắp xảy ra, mặt Tô Phi đỏ như tiết gà, tay ôm chặt cổ Jester, tim đập bùm bùm.

      —— ta là thời gian phân cách tuyến ——

      Tô Phi nhăn mày, bất đắc dĩ nhìn gương, mấy vết hồng hồng đậm nhạt dưới cổ kia diễn tỏ điên cuồng của đêm qua, thậm chí cả mấy đêm trước nữa. Cái váy xanh nhạt in hoa sen này, dù có khoác thêm áo mỏng nữa, cũng chẳng thể che dấu vết ái muội này.

      “Em sao vậy?” Jester nhìn Tô Phi vác khuôn mặt rầu rĩ vui đến, liền buông tờ báo xuống, ôm Tô Phi vào lòng, quan tâm hỏi.

      Tô Phi giận dữ liếc Jester cái, chu miệng vươn tay cào loạn mái tóc ngắn mềm mại của Jester. Jester mỉm cười, ánh mắt xẹt qua chiếc cổ thê thảm của vợ , tự nhiên hiểu nỗi buồn của Tô Phi từ đâu tới, “Em muốn ra ngoài chơi?”

      “Vâng, em ở trong phòng mấy ngày rồi, em muốn ra ngoài chơi chút.” Tô Phi uể oải gật đầu, “Nhưng mà...”

      Người ngợm thế này sao dám ra ngoài nhìn mặt người khác! Nghĩ đến hành động chả kiêng nể ai cả của người nào đó, Tô Phi nổi hết da gà, tính toán thể tiếp tục nhốt mình trong bốn bức tường này, bất cẩn chút là đánh thức thú tính của Jester, thế là ai đó sẵn sàng áp bức ai đó hết ngày, Tô Phi có khỏe đến đâu cũng chịu nổi quần quật liên tục ngày đêm như vậy!

      Ngày trước Tô Phi còn chưa tính được trình độ thể lực của ông chồng, rốt cục mấy ngày nay hiểu , hơn nữa là hiểu 1000%. Jester khỏe tới mức ai đó phải giận sôi! Lần nào cũng là Tô Phi phì phì phò phò nằm liệt giường, ấy vậy mà Jester chưa thở dốc hơi, tia mỏi mệt càng có.

      Nếu Jester nghĩ đến sức khỏe của Tô Phi, có khi giờ này hai người còn ...!

      Cuối cùng, Tô Phi đành lấy cái khăn lụa trong ngăn kéo quàng lên cổ, lấy cớ ngắm cảnh kéo Jester ra khỏi cửa.

      “Xin chào thiếu gia, thiếu phu nhân!” Alan dắt cái xe đạp tới, vỗ đệm xe cười , “Thiếu gia, thứ ngài muốn tìm tôi mang đến. Thiếu gia xem chiếc xe này được ?” Alan vất vả hồi lâu mới tìm được chiếc xe đạp chạy êm, an toàn như thế này.

      Lo đến tính sạch của thiếu gia, Alan đem chiếc xe đạp tiêu độc diệt khuẩn năm lần, cọ rửa ba lần rồi dùng khăn lông lau sạch mới dắt lại đây, vừa kịp thời điểm thiếu gia và thiếu phu nhân cần dùng, Alan khỏi đắc ý về chu đáo của bản thân.

      Jester nhận xe, đỡ đầu xe, ngồi vững vàng xe, nhìn về phía sau, ý bảo Tô Phi mau ngồi lên. Tô Phi chần chờ nhấc làn váy, ngồi nghiêng tấm đệm mềm sau yên xe, hai tay ôm thắt lưng Jester.

      “Tô Tô ôm chặt nhé.” Jester thấp giọng nhắc nhở, chậm rãi khởi động xe đạp. Tô Phi đáp tiếng, ôm chặt thắt lưng Jester. Cảm nhận được ánh mắt mức ái muội của kẻ bên lề nào đó, khuôn mặt dán lưng Jester hơi đỏ lên.

      Ailie sửa lại mái tóc bị gió cào loạn, đến bên cạnh Alan, cười xấu xa, “Alan, ông cứ nhìn như vậy thể nào tháng này cũng bị trừ lương, đợi tí nào, để tui tính xem đây là lần trừ lương thứ mấy của ông...” Ailie gõ gõ trán, ra vẻ suy nghĩ khổ sở.

      “Phải phiền bác Ailie rồi!” Alan mát, đợi bóng dáng thiếu gia và thiếu phu nhân khuất mới chịu thu tầm mắt, thèm nhìn Ailie. Hừ! Alan là người đàn ông thực thụ, thể nhớ vụ bác Ailie dám “nhường” toàn bộ nhiệm vụ tìm kiếm và tiêu khuẩn xe đạp cho mình Alan, còn Ailie nhàn nhã ngồi trong phòng bếp nhấm nháp nước hoa quả, tám chuyện trời dưới đất. Hừ hừ! Alan cực kỳ thích nhớ dai!

      “Alan, ông hiểu lòng tốt của tôi rồi, việc tốt ông làm bày ra trước mắt thiếu gia càng nhiều tiền thưởng tháng này của ông càng nhiều mà.” Ailie bị Alan lườm đến cháy mặt, xấu hổ chột dạ cười .

      “Bà mà tốt bụng? Chẳng giống bà tí nào, Ailie ạ.” Alan nghi ngờ đánh giá Ailie, mày nhăn tít, “Bà đừng hòng lừa tôi, bây giờ có chuyện gì đừng hòng tôi đồng ý với bà, hừ!”

      Alan dùng não cũng biết bà chằn Ailie lại lừa Alan, Ailie ấy à, khi nào có việc cần nhờ là cười thấy mặt trời đâu cả, Alan tóm được cái đuôi của Ailie rồi nhá. Lần này quyết thể bị Ailie dắt mũi, làm việc công thay Ailie nữa.

      “Ông vừa gì?” Ailie chống nạnh, xuất chiêu “hổ gầm” “thạch hóa” Alan. “Nhìn ông hôm nay vất vả làm bao nhiêu việc như vậy, tui mới chạy lại hỏi thăm. Ông lại thích khen ngược, biến lòng tốt của tôi thành lòng lang dạ thú. Gan ông vừa dài vừa lớn lắm rồi đó! Dám hét vào mặt tôi!”

      Ailie ngừng xuất chiêu “sư tử hống” thất truyền bao năm, hóa phép cho đá Alan khôi phục thành người, tiếc là người chả ra người, ngợm chả ra ngợm, khuôn mặt rúm thành đám, khổ đỡ nổi.

      Alan chỉ biết, mấy thứ hiền lành, đoan trang như bọt nước, Ailie bây giờ mới là Ailie đích thực, Ailie hiền lành vừa nãy nhất định là ảo giác sau trường kỳ nằm gai nếm mật của Alan.

      cũng phải lại, tại sao Alan lại có thể sinh ra loại ảo giác đáng sợ này a? Vì sao phải là Võ Tòng đánh hổ a a a! Alan muốn thể nghiệm cảm giác đấu võ với hổ cái, bạch cốt tinh cũng được, Alan muốn thể uy phong lần thôi.

      “Bà đừng hét nữa, tui điếc. Bà cứ hét nữa kẻ điếc cũng thành điếc...” Alan xoa lỗ tai lảm nhảm, bộ dạng y hệt nàng dâu bị bắt nạt.

      “Ông gì, hả?” Ailie híp mắt, răng rắc mười ngón tay, lộ ra nụ cười mười phần nguy hiểm.

      chơi động chân động tay, người văn minh đấu võ mồm, xài chân xài tay phải người văn minh.” Alan lùi về phía sau vài bước, kiên quyết tránh xa phần tử khủng bố Ailie ít nhất ba thước.

      “Hình như tui nghe ai tui đâu mà, nơi đâu vậy?” Ailie tùy tay nhặt hòn sỏi mặt đất, khẽ nắm, bột phấn màu xám lả tả từ kẽ tay tung mình theo gió.

      Khóe mắt Alan nhảy dựng, tim treo cao, tìm cách pha trò: “Sao có thể, bà nghe nhầm rồi, hắc hắc, hình như có người hay sao ý.”

      “Có à?” Ailie nhìn bốn phía, lá cây thản nhiên lướt xuống, tích đầy con đường quanh co, làm gì có ai đến!

      “A, tui nghe thấy tiếng thiếu gia gọi, chuyện với bà nữa, tui tìm thiếu gia đây.” Alan chạy nhanh như chớp theo hướng bóng lưng của thiếu gia và thiếu phu nhân, lúc này chạy đợi đến lúc nào, chờ hổ cái kia đuổi theo xong rồi, Alan chạy đến khi nào còn có thể chạy. Tạ ơn chúa ban cho Alan sở trường chạy trốn nhanh hơn so với Ailie, bằng Alan bao giờ thoát khỏi móng vuốt Ailie rồi.

      “Tên khốn Alan! Chờ đó!” Ailie hồi phục, nhưng trước mắt chỉ còn bóng dáng chạy trốn của Alan trong đám bụi mờ mịt lác đác mấy cái lá cây.

      đảo cây cối rậm rạp um tùm, ánh mặt trời ban chiều xuyên qua tán cây chiết xạ ấm áp, xe đạp chầm chậm lướt qua con đường khúc khuỷu. Tô Phi nghe tiếng lá cây lạc rạc dưới bánh xe, lá cây lả tả đan thành bức tranh yên bình, đẹp tả xiết.

      Jester học xe đạp từ bao giờ vậy? Em chưa từng thấy đạp xe.” Tô Phi tay ôm thắt lưng Jester, tay lướt qua đám lá cây nhảy múa, ngắt cái lá xanh có chỗ đỏ lên như đốm lửa , nụ cười khẽ mở, đôi mắt long lanh sâu thẳm bình yên.

      “... vừa học.”

      Jester dối.” Tô Phi nhíu mày, “ ràng trước đây Jester chưa từng xe đạp mà.”

      có lần nhìn Munch đạp xe, rất dễ.” Jester linh hoạt quay đầu xe, chiếc xe đạp cứ thế quay vòng vòng.

      Chiếc lá lòng bàn tay bị gió thổi rơi mất, Tô Phi thu tay, đặt lưng Jester, cảm thán: “ Jester sao có thể thông minh thế nhỉ? còn muốn người khác sống vậy...”

      Jester từ chối cho ý kiến, nụ cười điểm bên môi.

      Hòn đảo tuy nhưng đạp xe vòng cũng mất mấy giờ đồng hồ. Jester chở Tô Phi về biệt thự cũng là lúc màn đêm buông xuống, từng vì tinh tú hấp háy, làm rạng ngời đêm đen.
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly16 others thích bài này.

    5. tuyết thiên băng

      tuyết thiên băng Well-Known Member

      Bài viết:
      272
      Được thích:
      300
      tem nhá bà con............
      lãng mạn quá thiếu sắc cũng thiếu sủng............thích quá a
      tks nàg nhìu nhá
      12789 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :