1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Trọng Sinh hậu cung sấm quan ký - Thiên Nguyệt Mười Ba

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 27: CÁNH VE

      Tuyết tần thần sắc luôn lạnh lùng, khí chất tất nhiên là phi thường. Là năm Gia Khánh thứ ba, Hoàng Thượng Giang Nam mang về, chi tiết trong đó nàng biết.

      Kiếp trước nàng bị biếm vào lãnh cung, Tuyết tần được chẩn có thai, chắc cũng vì nguyên do này mà Hoàng Thượng chút do dự biếm nàng vào lãnh cung.

      Tuyết tần nhấp ngụm trà, ánh nắng gay gắt, gió cũng mang theo chút oi bức, Tử Oánh hiểu, sao Tuyết tần ở Giáng Tuyết hiên tránh nắng mà lại đến Thiên Thu đình?

      “ Trước đây bản cung thích nhất là chèo thuyền hái hạt sen.” Tuyết tần chậm rãi “ Nghe Thu đáp ứng là người Vĩnh Phong, chắc cũng biết đến trò này.”

      “ Hồi nương nương, trước đây nô tỳ cũng thích chèo thuyền hái hạt sen. ngờ là nô tỳ trèo cao, có cùng sở thích với nương nương.” Thu đáp ứng cười .

      “ Tiến cung cũng lâu. Bản cung lâu rồi được hái hạt sen, là tưởng niệm.”

      Tựa hồ Tuyết tần nhớ đến quãng thời gian thiếu nữ, trong giọng có chút nhớ nhà.

      Về Khải Tường cung, Tử Oánh uống chén trái cây ướp lạnh mới cảm thấy nóng. Thoạt nhìn là Tuyết tần chuyện xưa với Họa Phiến. đến khi mặt trời lên qua đỉnh đầu, Tuyết tần tỏ thái độ khác lạ. mời Họa Phiến đến Giáng Tuyết hiên.

      Cẩn thận nhớ lại, vào thời gian này kiếp trước cũng xảy ra chuyện gì lớn, sao Tuyết tần lại như vậy?

      “ Tiểu chủ, nội vụ phủ cho người mang băng đến, trời nóng như vậy, sao chúng ta chịu được.” Xảo nhi tiến vào, oán giận với Tử Oánh.

      “ Trong cung, cung nhân đều phủng cao thải thấp, lần này nội vụ phủ thế nào?” Tử Oánh cũng oán trách.

      “ Hoàng công công Lưu đáp ứng kêu nóng, nên đưa hết sang bên đó.” Xảo nhi tức giận bất bình “ Tiểu chủ, ràng đó phải là ân sủng của nàng ta.”

      “ Xảo nhi, được nhắc đến chuyện này. thời nàng ta ở đầu sóng ngọn gió nhưng lại biết thu liễm, làm người khác ghen ghét. Nàng ta biết hay là do ngu xuẩn.”

      “ Tiểu chủ, đến giờ dùng bữa?” Tô Noãn “ Được, bày trong phòng , Đào nhi hầu hạ ta rửa mặt chải đầu.”

      Dùng xong ngọ thiện, đổi sang quần áo bình thường, Tử Oánh vẫn cảm thấy cả người toàn mồ hôi, cung điện yên tĩnh, chỉ có tiếng ve kêu cây, là phiền chán. Ánh mặt trời chiếu vào bình mỹ nhân bàn trà.

      “ Tô Noãn” Tô Noãn đứng quạt ngẩng đầu lên “ Tiểu chủ, muốn uống trà sao?”

      “ Chuẩn bị lễ, chúng ta thăm Thẩm Quý nhân.” Vào cung lâu như vậy cũng nên thăm “hảo” muội muội của nàng.

      xong xoay người ngồi dậy, đến phòng khách tĩnh tâm phao trà, đến khi hương trà tràn ngập phòng mới miễn cưỡng áp chế phiền muội trong lòng.

      Bước vào cửa Trường Lạc cung, cỗ mát mẻ ập đến, Liễu quý phi luôn điệu thấp, ở trong cung cũng có vài phần uy vọng, nội vụ phủ tất nhiên là mang băng đầy đủ.

      Uyển ở tại Đông Thiên điện, Lệ Xuân hiên. Để tiểu thái giám thông báo, Tử Oánh mới mang Đào nhi tiến vào. Tô Noãn xin phép vấn an Quý phi.

      Bố cục ở Lệ Xuân hiên giống Hương Vận hiên, bình phong chia phòng làm hai. Án kỷ, cung phiến, khay bút thiên thanh cũ, đó treo bốn năm loại bút lông, kỷ án bày vài bức họa.

      “ tỷ tỷ” Uyên kêu tiếng cũng hành lễ, Tử Oánh so đo với loại chuyện này, luận lễ phải là nàng hành lễ với Uyển , biết sao Tử Oãnh cũng hành lễ “ Sắc mặt muội muội có vẻ tốt hơn nhiều.”

      “ Đúng vậy, dù sao Quý phi nương nương đối xử với muội cũng rất tốt. Nghe tỷ cũng thị tẩm” Uyển cũng để Bích Nguyệt dâng trà.

      “ Tin tức của muội linh thông, tỷ nhớ trước đây đến mùa hè muội luôn khó chịu, sao giờ muội lại dùng băng?” Tử Oánh làm bộ che miệng “ Muội đừng trách tỷ sai, băng này còn tùy thân phận mà phân .”

      Uyển cười cười “ Tỷ tỷ càng ngày càng thiếu kiên nhẫn.” chút để ý Tử Oánh trào phúng.

      Tử Oánh cũng để ý việc Uyển tiếp lời, nếu chút việc ấy mà Uyển cũng để trong lòng phải là Uyển có thể hại chết nàng.

      “ Nghe tỷ tỷ còn bằng đáp ứng được sủng ái.” Uyển cầm bánh đậu xanh tinh tế ăn “ Thái Hậu nương nương thích tỷ tỷ”

      “ Thái hậu nương nương đối với ta rất tốt. Chỉ là vừa tiến cung biết muội muội bị cấm túc, tỷ lo lắng hỏng luôn”

      làm tỷ tỷ lo lắng” Hai người cảm thấy chuyện như vậy cũng có ý tứ, liền ai mở miệng chuyện.

      Đến Trường Lạc điện bái kiến Liễu quý phi, Liễu quý phi nằm sạp mỹ nhân được cung nữ hầu hạ ăn chè hạt sen bách hợp, thấy các nàng tiến vào xúc miệng để cung nữ lui xuống.

      “ Các muội mau ngồi . Trời như này cũng chỉ có các muội là ưa lại.”

      “ Nương nương gì vậy. chúng muội muội đứng trước người cũng phải thất sắc. Nương nương yên tĩnh, giống như bọn tiểu hầu nhi muội.” Uyển thuần thục quỳ xuống bóp chân cho Quý phi.

      “Miệng muội như bôi mật vậy, luôn dỗ bản cung cao hứng”

      Tử Oánh cười nhìn, chỉ cảm thấy màn này rất quen thuộc, giống như phương thức ở chung của Uyển và Lão phu nhân khi còn ở Thẩm phủ.

      “ Đây là Ngọc thường tại sao” Liễu quý phi quay đầu nhìn Tử Oánh “ diệu nhân, chả trách Tô Noãn luôn khen ngươi là chủ tử tốt.”

      “ Nương nương khen trật rồi, Tô Noãn được nương nương dạy dỗ nên mới có thể tri kỷ như vậy.”

      Cáo từ hồi cung, Tử Oánh cảm thấy đầu đau lợi hại, buổi sáng sau khi thỉnh an Hoàng hậu trở về ,nàng cảm thấy dị thường phiền lòng.

      bao lâu, Tố Trế bên người Hàn Phong hớt hải chạy vào, nhìn thấy nàng liền quỳ xuống “ Tiểu chủ, xin hãy cứu tiểu chủ của nô tỳ.”

      “ Hàn tỷ tỷ làm sao?” Tử Oánh bị hù nhảy dựng lên, vội để Đào nhi nâng Tố Trễ dậy. Tố Trễ lại cố tình đứng lên “ Tiểu chủ, từ sáng đến giờ tiểu chủ nhà nô tỳ vẫn tỉnh” xong khóc thành tiếng.

      “ Trước tiên đừng khóc, cụ thể ta xem.”

      Sau khi Tử Oánh và Họa Phiến rời , Hàn Phong liền ngủ bất tỉnh, Tố Trễ nghĩ chắc do mệt mỏi. Đến giờ cơm, dù nàng ta gọi thế nào Hàn Phong cũng tỉnh, lúc này Tố Trễ mới kích động.

      “ Thỉnh thái y chưa?”

      thỉnh Bàng thái y, chẩn mạch hồi lâu cũng biết là bệnh gì, chỉ là tật cũ của Tiểu chủ tái phát. Ngọc tiểu chủ, người cùng tiểu chủ giao hảo, phiền người mau đến xem tiểu chủ của nô tỳ.”

      Tử Oánh cảm thấy đầu đau lợi hại những vẫn theo Tố trễ đến Thải Vi cung.

      Sắc mặt Hàn Phong kém hơn so với lúc sáng, lộ ra xanh trắng. Cửa sổ khép chặt, trong phòng nồng nặc mùi thuốc, Tử Oánh sai cung nữ mở cửa sổ.

      đến ân sủng ngoài Lưu đáp ứng Hàn Phong đứng thứ hai, có người muốn hại nàng cũng có khả nằng.

      Như vậy là ai? Sợ rằng Hàn Phong cũng phải đơn giản là bị phong hàn, mới vài canh giờ mà người thành như thế này.

      Trong đầu xoẹt qua ý tưởng gì đó, nhanh đến nỗi nàng nắm bắt được.
      hamaxink, Linh Bi, amanda truc18 others thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,473
      nữ sinh 9x thích bài này.

    3. nữ sinh 9x

      nữ sinh 9x Well-Known Member

      Bài viết:
      590
      Được thích:
      677
      Đọc liền 2 chương thích quá luôn, nhưng ta cứ cảm thấy tác giả đặt tên chương + nội dung chương k đc ăn nhập vs nhau cho lắm.
      A đẩy Lưu đáp ứng lên ngoài vc làm yên lòng Lưu đại nhân ra có phải cũng muốn c đỡ khó xử k nhỉ. Bắt đầu nghĩ cho c rồi chăng

    4. nữ sinh 9x

      nữ sinh 9x Well-Known Member

      Bài viết:
      590
      Được thích:
      677
      Nhân vật như Tuyết Tần ta cảm thấy cũng k đơn giản, có lẽ còn đáng sợ hơn Huệ Phi

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 28: LƯU HOA

      Tử Oánh phân phó Đào nhi “ thỉnh Từ thái y, nhất định phải là Từ thái y” Đào nhi đáp lời, nhanh chóng rời .

      Kiếp trước ngoại tổ phụ của nàng tiến cửa Từ thái y cho nàng, mặc dù nàng khinh thường nhà ngoại tổ phụ, nhưng luôn biết bọn họ hại nàng. Nàng có thể ở trong cung bình an sinh hạ đứa , tránh né nhiều ám toán, Từ thái ý chính là công thần.

      Từ thái y ôm hòm thuốc đến, mới hai mươi tuổi, so với kiếp trước khi nàng gặp trẻ hơn nhiều. tại Từ thái y cũng chỉ là thái y vô danh trong Thái y viện, Từ thái y hành lễ tiến lên bắt mạch cho Hàn Phong.

      “ Tố Trễ mau đem thuốc đến đây” Tử Oánh phân phó, Từ thái y kinh ngạc chau màu, cũng gì thêm.

      Sau khi xem mạch lại xem thuốc, Từ thái y nhíu mày, kê đơn rồi mang hòm chuẩn bị rời , cái gì cũng .

      Tử Oánh biết Từ thái y quen các nàng, vội vàng các nàng. Tự mình tiễn Từ thái y đến hành lang “ Từ thái y biết Hàn tỷ tỷ nhiễm phải bệnh hung hiểm gì?”

      “ Hàn tiểu chủ, nóng trong người, uống vài chén thuốc là có thể khỏi.” Từ thái y khom người trả lười.

      “ Từ thái y, ta cho người mời thái y là biết thái y có bản lĩnh, hơn nữa ngoại tổ phụ của ta và gia phụ thái y lại là đồng hương. tại có người ngoài, Từ thái y cứ đừng ngại.”

      Từ thái y kinh ngạc chút “ biết ngoại tổ phụ của tiểu chủ có phải họ Tân?”

      “ Đúng vậy, nghĩ đến Từ thái y cũng biết người.”

      “ Gia phụ từng nhiều lần nhắc đến Tân lão gia tử, nghĩ đến ở trong cung lại gặp được người” Dừng chút “ Hàn quý nhân là bị trúng độc?”

      Mặc dù Tử Oánh thấy kì quái nhưng nghĩ đến là bị trúng độc “ Là độc gì? Có thể cứu được ?”

      “Tiểu Chủ đừng lo lắng, may là phát kịp thời, uống mười ngày dược là ổn. Trong thuốc có nhiều hơn loại. Người dùng độc muốn cho Hàn tiểu chủ nhìn như là bị phong hàn, nhưng biết tại sao lại cho thêm loại, làm cho chất độc nhất thời phát tác” Cũng là độc gì, Tử Oánh cũng miễn cưỡng tiễn Từ thái y.

      Dặn dò Tố Trễ chăm sóc Hàn Phong, Tử Oanh mang Đào nhi hồi Khải Tường cung, đường Đào nhi như có chuyện muốn lại thôi, Tử Oánh nhìn được “ Có chuyện gì mau , chỉ có ta và ngươi có gì mà được”

      “ Nô tỳ cảm thấy bệnh tình của Hàn tiểu chủ kỳ quái”

      “ Tất nhiên là kỳ quái, Từ thái y là trúng độc.. Đào nhi, ngươi biết Hàn tỷ tỷ trúng độc gì ?”

      “ Nô tỳ ngửi thấy trong khí lưu lại mùi trúc đào và đỗ quyên, hai loại hoa này đều có độc. Chắc hung thủ tinh luyện hai loại này, nhưng biết vì sao lại hung hiểm như vậy.”

      Đúng vậy, nhất định là hung thủ dùng trúc đào và đỗ quyên để làm cho bệnh tình của Hàn Phong thoạt nhìn như bị phong hàn, kế hoạch như vậy nàng cũng phải vỗ tay khen tiếng hảo, ai có thể tra ra được. Nhưng vì sao lại thêm vị thuốc, như vậy phải vẽ chân cho rắn sao?

      là ai đây?

      Tô Noãn xông phòng bằng Huân ngải thảo, trong khí vẫn còn lưu lại mùi nhàn nhạt, thấy nàng cười hành lễ “ Tiểu chủ, đến giờ cơm”

      “ Bày ở phòng khách .”

      Sau khi rửa mặt chải đầu Tử Oánh ngồi xuống dùng bữa, đồ ăn sớm lạnh, phân lệ cũng ít, ba món chay và chén cháo, thở dài hơi, quả nhiên ở trong cung được sủng ái rất thê thảm.

      Cho dù được sủng ái cũng phải lo lắng đề phòng, cuộc sống trong cung là gian nan.

      “ Nội vụ phủ càng ngày càng lớn mật.” tức giận đè nặng ngày muốn phát ra “ Ta còn như thế này, nô tỳ các người phải còn kém như thế nào nữa.”

      Tô Noãn cúi đầu, Đào nhi bước lên “ Tiểu chủ, đồ ăn lạnh rồi. Nếu ăn được, lát nữa nô tỳ làm chút điểm tâm.”

      “ Thôi” Tử Oánh thở dài, Khải Tường cung có phòng bếp, nhưng chỉ có Hiền phi mới được dùng, các nàng muốn dùng phải xin phép, cần gì ép buộc như vậy.

      Mười ba tháng sáu, trăng có chút tròn, Tử oánh ăn xong liền để Lâm Ngôn chuyển sạp đến gốc cây lựu, bóng cây lắc lưu, hoa lựu như mã não, hương thơm phảng phất trong gió, cực kỳ thích ý.

      “ Lựu hoa dưới bạc la y, thức dậy lại tìm kỳ.” Tử Oánh lầu bầu tiếng, nâng mắt nhìn hoa lựu cành, ánh trăng mông xuyên qua tán cây như trăm ngàn vì sao mờ ảo, thỉnh thoảng nổi lên cơn gió cuốn theo mùi hương ngào ngạt.

      Sau khi tắm rửa còn oi bức như ban ngày, phe phẩy quạt tròn bao lâu ngủ mất.

      Thân mình đột nhiên bay lên, Tử Oánh hoảng hốt mở to mắt. Từ trước đến nay trừ khi quá mệt mỏi nếu nàng luôn ngủ sâu. Dịch Thụy Cảnh bình ổn ôm nàng vào gian trong, thấy nàng tỉnh lại hơi nhếch môi.

      Tử Oánh vẫn chưa kịp phản ứng lại, sao Hoàng Thượng lại đến đây, phải hôm qua mới.. Nghĩ đến việc tối qua Tử Oánh lại đau đầu, Dịch Thụy Cảnh nhìn biểu cảm của nàng, hơi đoán được nàng nghĩ gì, ánh mắt tối sầm, phun ra những lời làm tổn thương người khác “ Mới ngày gặp mà Ngọc thường tại quên mất bản thân dưới thân trẫm rên rỉ như thế nào?”

      Sắc mặt Tử Oánh rực đỏ “ Việc thay mận đổi đào, Hoàng Thượng làm cũng rất là thuần thục.” Buổi sáng sau khi thỉnh an Xảo nhi Hoàng Thượng chuẩn bị thăng vị phân cho Lưu đáp ứng.

      “ Xem ra oán niệm của Ngọc thường tại rất lớn a.” Dịch Thụy Cảng ném Tử Oánh xuống đại kháng dưới cửa sổ, Tô Noãn và Đào nhi sớm thấy đâu.

      Bị rơi rất đau, người còn tím lúc này càng khó chịu, nàng cảm thấy sợ hãi, dám chống đối Hoàng Thượng, ngồi dậy ôn nhu “ Hoàng Thượng, có muốn dùng trà? Hay là tắm rửa?” xong đứng đất.

      Dịch Thụy Cảnh nhìn nàng bộ lấy lòng, trong lòng cảm thấy buồn cười nhưng mặt lại nghiêm túc “ Pha trà

      Tử Oánh như được đại xá, sang phòng khác pha trà. Cảm thấy sao hôm nay phao trà lại nhanh như vậy, lại kéo dài chút mới mang vào.

      Dịch Thụy Cảnh dường như rất mệt, ngồi giường xoa mi tâm, Tử Oánh cảm thấy trong lòng máy động, Hoàng Thượng như vậy nàng chưa bao giờ nhìn thấy, nàng luôn cảm thấy gì là làm được. Mười bảy tuổi đăng cơ, bình chiến loạn ở biên cương, khai thông đường biển, giảm bớt lao dịch, sưu thuế, rầm rộ mở khoa cử. Năm năm chưa từng bỏ buổi triều nào.

      Thấy nàng sững người tại chỗ, Dịch Thụy Cảnh nhếch mi “ Nàng định đứng đó bao lâu? Chẳng lẽ trẫm phải đến chỗ nàng?”

      Cảm xúc khác thường trong lòng Tử Oánh bị đánh tan tành, sao nàng lại cảm thấy mệt mỏi, ràng chính là cầm thú!

      “ Hoàng Thượng mời dùng trà.”Dịch Thụy Cảnh nhấp ngụm, trong miệng lưu lại mùi hương. Thấy nàng đứng yên tại chỗ, bỗng nhiên buông chén trà xuống, đưa tay vè phía nàng. “ Đến đây.”

      Ngữ khí ôn như, Tử Oánh cứng đờ chút xong vẫn ngoan ngoãn bước đến, tay Dịch Thụy Cảnh dài, kéo nàng đến, nàng kịp chuẩn bị liền ngã ngồi vào lòng . Nàng theo bản năng dãy giụa, nhanh chóng cố định nàng “ Thế nào? Ngọc thường tại muốn ngã vào lòng trẫm?”

      “ Nô tỳ dám” Tử Oánh tránh thoát, trong lòng bắt đầu có dự cảm tốt.

      dám?” Dịch Thụy cảnh trào phúng “ Trẫm nhớ được hôm qua nàng nhưng rất hưởng thụ” Tay chui vào trong áo nàng, nàng kháng cự tránh né về sau.

      Điều này chọc giận “ Có điều gì mà nàng dám? Ngoài miệng dám nhưng trong lòng lại ước gì cách trẫm xa, Trẫm biết trong ngày thường nàng còn làm ra được chuyện như thế nào.”

      Những lời này rất nghiêm trọng, nàng muốn mở miệng gì đó, nhưng lại biết nên gì. cũng cho nàng cơ hội, hai tay nắm lấy nơi mềm mại, thưởng thức nơi đó dưới tay biến thành đủ loại hình dạng, đến khi nàng từ hồng nhạt biến thành đỏ ửng.

      Dường như quần áo trói buộc , vung tay xé rách, tiếng vải xé truyền đến, nàng khóc ra nước mắt, xiêm y lại hỏng rồi.

      xoay người đặt nàng lên bàn, bày ra tư thế làm nàng cảm thấy nhục nhã thôi. Nhưng những việc nhục nhã nàng cũng đều làm qua. Thân thể nàng buộc chặt, khô ráp căn bản là chịu được vật cực đại của , lại cưỡng chế tiến vào, nàng cắn chặt môi, kêu tiếng.

      hừ lạnh tiếng, tách môi nàng ra, thanh đứt quãng cũng thể che giấu, cảm giác đau đớn truyền đến, nàng cảm thấy lần này đau đớn hơn rất nhiều so với những lần trước, hai tay gắt gao nắm cạnh bàn.

      Trán nàng chảy ít mồ hôi, hoàn toàn ôn nhu như hôm qua, chỉ có xâm lược và đau đớn, thanh của nàng như tiếng nước chảy, muốn kìm nén cũng được. Trước ngực có chút đau, dừng như biết nàng khó chịu. hai tay phủ lấy tiểu bạch thỏ.

      “ Hoàng Thượng, đau quá” Nước mắt nàng như hoa lê đái vũ, thanh lại ái muội đến cực điểm, phía dưới Dịch Thụy Cảnh lại sưng hơn vài phần.

      cúi đầu cười bên tai nàng, thấy nàng có phản ứng, ôm nàng đến giường, nhấc hai chân nàng lên, động thân tiến vào.

      Đến khi đem tất cả tinh hoa phóng vào hoa tâm, mới rút ra, nàng cảm thấy như vừa rơi từ mây xuỗng, thân thể giống như lá xoay theo gió.

      “ Chuẩn bị nước”Dịch Thụy Cảnh phân phó Ngụy công công, Ngụy công công ứng “ Là” cho người nâng thùng tiến vào.

      ôm nàng vào thùng, tắm rửa đơn giản, thấy mắt nàng díu lại “ Ngủ

      Tử Oánh như được đại xá, nhắm hai mắt nặng nề ngủ. May mắn hôm nay quá thú tính.
      hamaxink, Linh Bi, banhmikhet16 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :