1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Trọng Sinh hậu cung sấm quan ký - Thiên Nguyệt Mười Ba

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 3: Rằm tháng bảy

      Ngày chậm rãi trôi qua, Tử Oánh thức đêm làm cho Lão phu nhân đôi bao gối đầu thêu tơ vàng, mỗi buổi sáng đúng giờ thỉnh an Lão phu nhân, Lão phu nhân chậm rãi bắt đầu ăn điểm tâm nàng làm.

      “ Hôm nay Oánh nhi và Uyển theo giúp bà già này dùng bữa .” Lão phu nhân nhìn hai tỷ muội như hoa trước mặt .

      “ Vâng, tổ mẫu.”Tử Oánh cung kính hành lễ.

      Uyển ôm cánh tay Lão phu nhân, thân thiết : “ Tổ mẫu, nhi muốn ăn thủy tinh bí đao chỗ tổ mẫu a.”

      “ Được, được, kêu người làm cho còn mèo tham ăn nhà ngươi” Lão phu nhân điểm lên chop mũi của Uyển .

      Thoạt nhìn là bức tranh hòa hợp rộn ràng.

      Gần như mỗi lần Lão phu nhân giữ các nàng ở lại dùng bữa, Uyển diễn màn này.

      Có người nguyện ý diễn trò, nàng cũng vui ý mà xem.

      Mấy tháng nay số lần lão gia chỗ của Hoàng di nương giảm rất nhiều. Nguyên nhân là do vị Liễu di nương mới được nâng vào, hạ nhân đều phủng cao thải thấp, những ngày này Hoàng di nương trải qua cũng được như ý.

      Hoàng di nương càng được như ý càng muốn quyền quản gia trong tay lão phu nhân, nàng ta càng muốn được phù chính. Bằng làm di nương, Thẩm lão gia cưới Phu nhân mới vào cửa, nàng ta lại phải cúi đầu với phu nhân.

      Mấy tháng nay, Tử Oánh dùng tiền sắp xếp ít cơ sở ngầm trong viện của các di nương, có tiền có người thay nàng làm việc, trong nhà mà có quyền, nàng lại có mẫu thân, dù là đích nữ như thế nào?

      Cho nên nàng luôn biểu đoan trang hào phóng. Nàng nhớ được sau rằm tháng bảy năm nay Lão phu nhân bị bệnh thời gian, đây là cơ hội của nàng, cơ hội duy nhất.

      Trước tiên nàng muốn trừ bỏ Vương ma ma.

      “ Oánh nhi thấy nhiều ngày nay tổ mẫu có chút mệt mỏi, lát nữa Oánh nhi muốn phao cho tổ mẫu chén trà thư tùng cam cúc. Tuy mấy ngày nữa là rằm tháng bảy nhưng tổ mẫu cũng phải chú ý thân thể, cần làm lụng quá mức vất vả.” Tử Oánh tươi cười .

      “ Được, được, trà Oánh nhi phao là uống ngon nhất. Cũng uổng công phụ thân ngươi tìm nữ sư phụ về dạy riêng.”

      “ Vâng, ân đức của phụ thân Oánh nhi luôn ghi nhớ trong lòng.”

      “ Ngươi có tấm lòng như vậy là tốt rồi. Mau, mau đến bên cạnh tổ mẫu.” Tâm tình lão phu nhân cực tốt.

      Uyển bên trừng mắt phẫn hận với Tử Oánh.

      “ Muội muội, sao muội lại nhìn tỷ như vậy?” Tử Oánh bày ra bộ dáng bị Uyển dọa sợ.

      Uyển ngờ Tử Oánh như vậy trước mặt mọi người, biểu cảm mặt chưa kịp thu hồi bị Lão phu nhân nhìn thấy.

      Sắc mặt Lão phu nhân trầm xuống “ Uyển , hôm nay trở về chép mười lần “ Hiếu kinh” ngày mai mang đến chỗ Tiết ma ma.”

      “ Vâng.” Uyển dám có bất mãn gì.

      “ Đây mới là bắt đầu thôi, Thẩm Uyển .” Tử Oánh yên lặng nghĩ.

      Dùng bữa xong, Tử Oánh phao ly trà Thư tùng cam cúc cho Lão phu nhân “ Tổ mẫu, trà này có tác dụng xua tan mệt mỏi, rất dễ học. Chốc nữa Oánh nhi chỉ lại cách phao cho Thải Liên, khi nào tổ mẫu muốn uống cũng tiện hơn.”

      Thải Liên mới vào nhưng Tiết ma ma luôn coi nàng ta như con nuôi. Nàng cấn Thải Liên và Tiết ma ma làm gì cho nàng, chỉ cần họ trước mặt Lão phu nhân thêm mắm dặm muối, đó chính là đại ân với nàng.

      “ Ân, chủ ý này tệ.” Lão phu nhân nhấp ngụm trà .

      Khi Tử Oánh rồi, Lão phu nhân với Tiết ma ma đứng bên “ Quả nhiên có nhìn lầm nàng. chừng về sau Lão đại còn phải dựa vào nàng.”

      Tiết ma ma gật đầu đáp” Tam tiểu thư nhìn đoan trang trầm ổn, lại là người có tâm cơ.”

      “ Ân, vẫn còn phải mài dũa nhiều.”

      Tử Oánh trở về Phù Dung viện phân phó Đào nhi: “ Ngươi lặng lẽ tìm…..”

      Đào nhi rời , Tử Oánh nhìn Vương ma ma ngồi cắn hạt dưa, khóe môi khẽ giương lên.

      Mấy tháng nay , trừ bỏ sai Đào nhi chạy mấy việc bên ngoài, nàng ngẫu nhiên cũng sai tam đẳng nha hoàn Xảo nhi phụ giúp số việc vặt.

      giống Đào nhi ổn trọng, ôn nhu chăm sóc, Xảo nhi là người nhanh mồm miệng, nhạy bén quả quyết. Sau này vào cung, nàng cũng cần những người như vậy.

      Trước khi vào cung, nàng bồi dưỡng các nàng thành những phụ tá đắc lực.

      Nhưng trước đó nàng phải khảo sát lòng trung thành của hai nàng .

      Nếu lần này thua chứng minh nàng vẫn chưa nhìn thấu nhân tâm.

      Sáng sớm Tử Oánh và Uyển đến thỉnh an, Lão phu nhân dặn buổi tối cần thỉnh an, khóa hết sân viện, xảy ra chuyện gì cũng được ra ngoài.

      Quay đầu hỏi Tiết ma ma những lễ vật tế tổ chuẩn bị thỏa đáng chưa, sau khi bố trí xong xuôi, lại phân phó mấy dị nương, rồi cho mọi người giải tán.

      Rằm tháng bảy là tết Quỷ, buổi tối chỉ có nam tử, có dương khí mạnh được coi là có thể trấn áp được quỷ hồn, mới được phép lại, còn lão nhân và hài tử phải ở trong nhà.

      Trong Phù Dung viện, Vương ma ma muốn xin phép về nhà, Tử Oánh bĩu môi : “ Ma ma lưu lại trực đêm , tối nay Óanh nhi cảm thấy sợ hãi.”

      Vương ma ma lại : “ Tiểu thư tốt của nô tỳ, tôn nhi của nô tỳ còn , nô tỳ sợ bị dọa sợ…”

      “ Các người nghe xem.” Tử Oánh ngắt lời Vương ma ma “ Ta đường đường là tiểu thư lại quan trọng bằng tôn nhi của ma ma.”

      Các nha hoàn trong Phù Dung viện tụ tập xem náo nhiệt, còn dùng tay chỉ trỏ Vương ma ma.

      Trong mắt các nàng Tử Oánh là kẻ yếu. Huống chi ngày thường Vương ma ma còn hay trách phạt các nàng.

      Vương ma ma còn cách nào chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

      Tử Oánh nhếch môi, đêm nay ngươi chính là nhân vật chính, nếu ở lại, tuồng hay sao có thể diễn?

      Màn đêm đen nhánh, cửa viện cũng sớm khóa. Bốn phía đều bị Vương ma ma dán bùa, nếu Tử Oánh ngăn lại, Vương ma ma còn muốn gỉa tạo khoa trương hơn nữa.

      Giờ Tuất canh ba, Vương ma ma mang chăn đệm đến tây sương phòng, vừa bước vào vừa “ Lâu rồi trực đêm cho tiểu thư.”

      “ Đúng vậy, ma ma.”

      “ Tiểu thư làm gì vậy?” Vương ma ma nhìn Tử Oánh bận rộn dưới ánh nến. “ Ân, ta làm ít y phục cho mẫu thân, trước đây mẫu thân thích nhất y phục lam nhạt, Vương ma ma người xem, mẫu thân có thích y phục này .”

      “ Đương nhiên thích, y phục tự tay tiểu thư làm, phu nhân tất nhiên rất thích.” Trán Vương ma ma toát đầy mồ hôi.

      “ Ân, tối nay mẫu thân đến là có thể biết người có thích hay rồi.” Tử Oánh chớp mắt nhìn Vương ma ma.

      Vương ma ma lau trán đầy mồ hôi, “ Ma ma nóng vậy sao, mau mở cửa sổ cho thoáng.”

      “Vâng” Vương ma ma đẩy cửa sổ, thấy có bóng trắng lướt qua.

      “ A!” Vương ma ma sợ đến mức hét ầm lên.

      “ Sao vậy, ma ma?” Tử Oánh tới hỏi Vương ma ma.

      “ Có quỷ, có quỷ a.” Vương ma ma thào .

      “ Sao có quỷ được, là ma ma hoa mắt thôi.”

      là quỷ a” Vương ma ma quay đầu nhìn Tử Oánh.

      “ A” chân Vương ma ma nhũn ra, té thẳng mặt đất.

      biết từ khi nào Tử Oánh nằm đất mà nữ quỷ mặc y phục màu lam, lưỡi đỏ thè ra, mắt rớm máu xuất trước mặt Vương ma ma.

      Y phục này vừa vặn chính là y phục màu lam mà Tử Oánh làm.

      “ Ma ma, thường ngày ta đối với ngươi tệ, vì sao người lại hại ta?”

      phải ta, phải ta.” Vương ma ma sợ đến mức khóc rối bời.

      phải ngươi ai? Diêm Vương thấy ta chết thảm, cho phép ta lấy mạng người hại ta, ngươi đền mạng cho ta.”

      phải ta, là Hoàng di nương sai ta hại ngươi, phu nhân, tha cho ta , người là Hoàng di nương hại a…” Vừa vừa ngừng dập đầu.

      “ Trả mạng .” đôi tay lạnh như bang đặt vào cổ Vương ma ma, mang theo mùi hương hoa Bách Hợp nhàn nhạt mà khi còn sống phu nhân thích nhất. Vương ma ma trợn tròn mắt nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt rỉ máu của nữ quỷ. Hôn mê bất tỉnh.

      Khi Vương ma ma tỉnh lại, thấy bóng dáng nữ quỷ, trong khí vẫn lưu lại hương hoa bách hợp nhắc nhở Vương ma ma chuyện vừa nãy phải giấc mộng.

      “ Phụ thân.” Tử Oánh nằm đại kháng tỉnh lại, thấy Thẩm lão gia vội vàng dậy hành lễ.

      “ Con nghỉ tiếp , cần hành lễ.” Thẩm lão gia ngăn động tác của Tử Oánh: “ báo với Lão phu nhân, Oánh nhi có việc gì, để lão phu nhân nghỉ ngơi sớm ” Lại quay đầu với Vương ma ma sợ muốn tè quần: “ Vương ma ma, đây là chuyện gì?”

      “ Lão gia, là phu nhân, phu nhân trở về trả thù…” giọng của Vương ma ma run rẩy.

      “Hồ nháo! Vì sao phu nhân lại trở về trả thù? Trả thù cái gì?”

      Vương ma ma nhìn Thẩm lão gia, lại phảng phất như nhìn thấy ánh mắt trống rỗng của nữ quỷ : “ Lão gia, là Hoàng di nương sai nô tỳ hạ độc, liên quan đến nô tỳ, tất cả là do Hoàng di nương….”

      Hoàng di nương vừa chạy tới nghe thấy những lời Vương ma ma , thiếu chút nữa bị dọa ngất “ Lão gia, người đừng nghe bà ta bậy, quan hệ giữa thiếp và tỷ tỷ như thế nào, ngài là người biết nhất a.”

      Thẩm lão gia đen mặt nghe Hoàng di nương vội vàng giải thích : “ Chuyện này ta tra ràng.”

      Hoàng di nương trừng mắt với Tử Oánh trước khi bỏ lại câu “ Tam tiểu thư hảo thủ đoạn.”

      Các di nương khác thấy còn trò hay để xem cũng lần lượt rời , Liễu di nương trước khi nhìn Tử Oánh với ánh mắt ý vị thâm trường.

      Đến khi Phù Dung viện khôi phục lại yên tĩnh, Đào nhi và Xảo nhi mới nhàng thở ra.

      “ Làm nô tỳ sợ muốn chết, tiểu thư, nô tỳ suýt chút nữa là bị lộ.” Xảo nhi khoa trương vỗ ngực.

      Đào nhi cười, ngắt mũi Xảo nhi “ Phi, ta là thấy ngươi diễn trò rất vui vẻ a.”

      “ Tất cả là nhờ tài hóa trang của Đào nhi tỷ .”

      Tử Oánh nhìn các nàng nháo, cũng vui vẻ nở nụ cười.

      Mặc kệ cuối cùng phụ thân xử lý chuyện này thế nào, Vương ma ma chắc chắn thể quay về Phù Dung viện, về phần Hoàng di nương, nàng biết lần cũng thể trừ bỏ được bà ta.

      Dù sao bà ta cũng sinh cho phụ thân nữ nhi.
      hamaxink, tart_trung, Linh Bi23 others thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 4: QUẢN GIA

      Khi Hoàng di nương trở lại viện, sắc mặt trầm đáng sợ. Hồng Nhụy thấy thế cho tất cả các nha hoàn khác lui xuống, chỉ giữ lại Hoàng ma ma.

      nghĩ tới, nó trong ngày thường vô thanh vô tức nhưng lại có thể bày ra chuyện đâm ta đao.” Hoàng di nương nắm chặt khăn tay, sắc mặt trầm.

      “ Di nương, lần này là chúng ta sơ sẩy, nay nàng lộ nanh vuốt, sau này chúng ta dễ đối phó hơn.” Hoàng ma ma đưa chén trà vào tay Hoàng di nương.

      “ Chỉ sợ lần này lão gia nổi lên nghi ngờ. Vương ma ma đúng là được việc đủ mà bại việc có thừa, xem ra thể lưu bà ta lại.” Hoàng di nương nhấp ngụm trà .

      “ Kia, chúng ta động thủ sao?” Hồng Nhụy giọng .

      , nếu đêm nay chúng ta động thủ bị người để ý, đợi đến khi trời sáng…..” Hoàng di nương lộ ra ánh mắt ngoan lệ .

      Lúc này Liễu di nương cũng với nha hoàn Hàn Giang.

      “ Bố cục Tam tiểu thư giăng ra có ý tứ.”

      “ Ý di nương là, việc xảy ra hôm nay là do Tam tiểu bố trí ? Nhưng dù có thể đem Vương ma ma đuổi , Lão gia cũng chưa chắc xử lý Hoàng di nương a.”

      “ Lần này trong lòng Lão gia có nghi kỵ, lần sau chỉ cần… Hàn Giang, chuẩn bị lễ ngày mai đến bái phỏng Tam tiểu thư”

      “Vâng.”

      Hôm sau, khi Tử Oánh đến Vạn Cúc Đường, Uyển và vài vị di nương có mặt.

      Xem ra, chuyện đêm qua có ảnh hưởng nhất định đến tất cả mọi người.

      “ Oánh nhi thỉnh an tổ mẫu. Hôm nay Oánh nhi đến chậm, mong Tổ Mẫu trách phạt.”

      “ Là các nàng đến sớm. Hôm qua có bị kinh hách? Lát để Tiết ma ma cầm lệnh bài mời đại phu đến xem.” Lão phu nhân mở miệng nhàn nhạt , như có như nhìn các vị di nương.

      “ Tạ tổ mẫu quan tâm.”

      “ Vương ma ma trong viện con dùng được nữa, ta làm chủ để Tiết ma ma Phù Dung viện chiếu cố con.”

      Các vị di nương có sắc mặt khác nhau, Hoàng di nương cũng liếc mắt lại , đây chính là cho Tử Oánh mặt mũi a.

      “ Đa tạ Tổ Mẫu, Tiết ma ma hầu hạ người nhiều năm, cháu sao dám cướp người của người a. bằng để vú nuôi của con quay về chiếu cố con.”

      Lão phu nhân cũng theo bậc thang mà xuống “ Vậy cũng tốt, chẳng qua là khổ cho con.”

      “ Đa tạ tổ mẫu.” Tân ma ma bị oan uổng, điểm này trong lòng mọi người trong nhà đêù ràng.

      Trở lại Phù Dung viện, Tử Oánh cho gọi Quýt nhi, mấy tháng nay nàng luôn trọng dụng Đào nhi, vắng vẻ Quýt nhi, người sáng suốt đều có thể nhìn ra tình trong đó.

      “ Quýt nhi, ngày thường ngươi thiếu việc ăn cây táo rào cây sung a. nay Vương ma ma cũng có khả năng bảo vệ ngươi. Bản tiểu thư hạ ngươi xuống làm tam đẳng nha hoàn, ngươi có ý kiến gì ?”

      Quýt nhi run rẩy, dùng ánh mắt thể tin được nhìn Tử Oánh, ban đầu nàng ta cho rằng tiểu thư xử lý nàng ta, nhưng sau này tiểu thư chẳng những phạt mà ngẫu nhiên còn thưởng cho nàng ta ít trang sức.

      Nàng ta nghĩ đến có thời điểm tiểu thư giáng nàng ta xuống làm nha hoàn tam đẳng.

      Nàng ta có thể cự tuyệt sao? Nàng ta còn phải mang ơn tiểu thư.

      “ Nô tỳ tuân mệnh, đa tạ tiểu thư.”

      “ Lui xuống .” Tử Oánh phất tay, phân phó Đào nhi “ Từ nay ngươi là đại nha hoàn của Phù Dung viện, Phù Dung viện giao cho ngươi.”

      Đào nhi trịnh trọng; “ Đa tạ tiểu thư, nô tỳ và Tân ma ma làm trâu ngựa hầu hạ tiểu thư.”

      “ Ân, gọi Xảo nhi vào đây.”

      “Vâng”

      “ Tiểu thư, người gọi nô ty?” Xảo nhi hành lễ .

      “ Ân, Quýt nhi bị ta biếm làm nha hoàn tam đẳng, Đào nhi lên làm đại nha hoàn, tính tình Lê nhi chất phác, cũng thể quản hết được, từ giờ trở ngươi là nha hoàn nhị đẳng, ngươi có ý kiến gì ?”

      “ Tiểu thư làm khó nô tỳ, có thể làm nha hoàn nhị đẳng, buổi tối nô tỳ cũng cười mà tỉnh lại.”

      “Ân, trừ bỏ tiền lương hàng tháng, ta thưởng thêm cho ngươi.”

      “Tiểu thư…”

      “Cứ như vậy , lui xuống .” Tử Oánh đánh gãy lời Xảo nhi.

      Nàng vừa ngồi vào đại kháng bên cửa sổ muốn thêu thùa, tiểu nha hoàn bên ngoài báo “ Liễu di nương đến thăm”

      “ Mời di nương đến đông sương phòng”

      Đào nhi giúp Tử Oánh hài, khó hiểu hỏi: “ Liễu di nương đến làm gì a?”

      “ Chỉ sợ sau việc hôm qua, nàng ta muốn đầu quân về phía chúng ta.” Tử Oánh phân phó Đào nhi “ Ngươi chú ý động tĩnh của Quýt nhi, nàng ta bị biếm thành nha hoàn tam đẳng nhất định cam lòng.”

      “Vâng”

      Tử Oánh mang theo Lê nhi đến đông sương phòng, Liễu di nương uống trà thấy nàng đến, vội vàng hành lễ “ Tam tiểu thư.”

      Tử Oánh làm bán lễ “ Liễu di nương.”

      Liễu di nương thân y phục tố sắc, đầu cài đôi trâm ngọc, bộ dáng thanh tú, phá lệ nhàn nhã.

      “ Nô tỳ nghe Tam tiểu thư là tay phao trà hảo, nay được nếm thử, quả nhiên là hảo.”

      “ Di nương khách khí.”

      “ Lúc nô tỳ còn ở nhà, cũng theo mẫu thân học qua phao trà, ngày khác hi vọng có thể luận bàn cùng tiểu thư.”

      “ Ồ? Mẫu thân di nương cũng là người phao trà? Ta là muốn lãnh giaó di nương a.”

      Liễu di nương là lương gia tử, nâng vào với thân phận quý thiếp, lại hiểu biết chữ nghĩa, Hoàng di nương kiêng kỵ nàng cũng có vài phần đạo lý.

      dám nhận lãnh giáo, chẳng qua mẫu thân nô tỳ có vài phương pháp tổ truyền thôi.”

      Nhàn thoại vài câu, Tử Oánh tiễn Liễu di nương, mặt lên tươi cười nhàn nhạt.

      Xem ra ngày lành của Hoàng di nương sắp hết rồi.

      Sau khi thu thập chut, Tử Oánh đến phòng chính chờ nữ sư phụ dạy nàng phao trà.

      Quả nhiên buổi tối khi đến đến Vạn Cúc Đường thỉnh an, Thẩm lão gia đến việc hôm qua, Vương ma ma bị quỷ ám, phạt trăm trượng, nhưng nghĩ rằng Vương ma ma ăn phải đồ ăn hỏng kiết lỵ, mới đánh được hai mươi bản chết.

      xong còn ý vị thâm trường nhìn qua Hoàng di nương.

      “ Oánh nhi, ngày mai vi phụ mời Tân ma ma về phủ.”

      “ Đa tạ phụ thân, Oánh nhi vô cùng cảm kích” Tử Oánh tươi cười phúc thân với Thẩm lão gia.

      Quả nhiên hôm sau Tân ma ma được trở lại phủ, nhìn Tân ma ma dáng người suy yếu, tóc ngả hoa râm, Tử Oánh kiềm được nước mắt.

      Kiếp trước biết Tân ma ma trải qua nửa đời còn lại như thế nào, chắc chắn là dễ chịu gì.

      “ Tiểu thư, người đừng khóc a, người làm khó lão nô” Tân ma ma cũng nước mắt lưng tròng “ Có thể gặp lại tiểu thư, lão nô mãn nguyện rồi.”

      Tử Oánh lau nước mắt: “ Ma ma về sau Phù Dung viện phải nhờ ma ma và Đào nhi rồi.”

      “ Lão nô nhất định phụ tiểu thư”.

      Quả nhiên đầu tháng tám, Lão phu nhân chẳng may nhiễm phong hàn, phải tĩnh dưỡng, vài di nương nhân cơ hội này rục rịch muốn quyền quản gia, nhất là Hoàng di nương.

      Cuối cùng lão phu nhân quyết định chia đều để Tử Oánh và Uyển học quản gia, Tiết ma ma ở bên cạnh chỉ điểm.

      Sau khi Tử Oánh và Uyển tạ ơn lão phu nhân, phen dặn dò lão phu nhân tĩnh dưỡng tốt, mới bắt đầu bắt tay chuẩn bị gia yến tết trung thu.

      “ Hại vị tiểu thư, giờ mùi hai khắc mời hai vị đến phòng khách gặp các ma ma quản .”

      “ Đa tạ ma ma.” Tử Oánh và Uyển phúc thân với Tiết ma ma.

      Từ sau rằm tháng bảy, Hoàng di nương xem như hoàn toàn bị thất sủng. Trước đây dựa vào việc bà ta nuôi dưỡng tiểu nữ nhi, hơn nữa bình thường bà ta ôn nhu hiểu chuyện, tháng lão gia thế nào cũng ở chỗ Hoàng di nương nghỉ mười ngày nửa tháng. Nhưng bây giờ hơn nửa tháng lão gia cũng bước vào sân của Hoàng di nương.

      Ra khỏi Vạn Cúc đường, Uyển hừ lạnh với Tử Oánh. Đều tại nàng ta hại nương thất sủng.

      Trở lại Lan Hiên viện, Uyển làm nũng với Hoàng di nương: “ Nương, nữ nhi muốn cùng quản gia với Tử Oánh.”

      “ Cũng có cách nào khác, Nương muốn dựa vào chuyện lần này lấy được quyền quản gia, làm cho phụ thân ngươi đến Lan Hiên Viện. Nhưng tại xem ra là thể rồi. Nhưng mà Uyển , Tống ma ma quản khố phòng là người của nương, con có thể để cho nó quản khố phòng, đến lúc đó, nếu khố phòng thiếu hụt gì đó, tất cả tội lỗi đều là của nó.”

      “ Như vậy có được ?” Uyển xác định .

      sao đâu, bên người nó cũng có người biết quản gia giúp đỡ, nó tất nhiên hiểu. Đến lúc đó lão phu nhân vì chặn miệng người khác, thể để mình con quản gia.”

      “ Vẫn là nương tốt với nữ nhi nhất.”

      “ Nương chỉ có mình ngươi, tốt với ngươi tốt với ai a?”

      Giờ mùi hai khắc, Tử Oánh đến phòng khách thấy Uyển ngồi ở ghế chủ vị, Tiết ma ma đứng bên cạnh.

      “ Người đâu, mang ghế cho Tiết ma ma” Tử Oánh phân phó tiểu nha hoàn.

      “ Tam tiểu thư làm khó nô tỳ.”

      “ Tiết ma ma người là người lão phu nhân phái đến chỉ điểm chúng ta, coi như là nửa sư phụ, sao có thể đứng a”

      Sắc mặt Uyển khó coi vài phần, vừa rồi nàng ta luôn để Tiết ma ma đứng, chẳng phải khiến người khác nghĩ nàng ta tôn trọng trưởng bối sao?

      Uyển hòa hoãn sắc mặt với Tử Oánh: “ Tỷ tỷ, muội thấy nếu tỷ muội cũng quản lý tất cả hạng mục, như vậy rất dễ loạn a.”

      Tử Oánh nhếch khóe môi: “ Muội có đạo lý. Muội định quản như thế nào a?”

      “ Muội muốn quản lý phòng bếp, cùng việc mua đồ, việc vất vả quản lý khố phòng và khuê phòng phải làm phiền tỷ rồi.”

      “ Vậy cứ làm theo lời muội .”

      Phòng khách yên tĩnh, chỉ có tiếng va chạm ly trà của Tử Oánh, Uyển là muội muội, lại là thứ nữ, lúc này nàng ta thể vượt mặt Tử Oánh mà mở miệng. Nàng ta liếc mắt nhìn Tử Oánh , phát vẻ mặt Tử Oánh trấn tĩnh.

      Tử Oánh nhìn vòng các ma ma quản , trước tiên phải cho các nàng xem sắc mặt, sau này mới có thể quản lý.

      “ Lần đầu tiên ta quản gia, có chỗ nào hiểu còn mong các vị ma ma vui lòng chỉ giáo.” Tử Oánh nhàn nhạt .

      Các ma ma quản thở phào nhõm, vừa rồi Tam tiểu thư khủng bố, so với thường ngày như hai người khác nhau.

      “ Vừa rồi chúng ta thương lượng, Ta quản lý khố phòng và khuê phòng. Ma ma quản là ai?”

      dáng người bé nhưng tinh thần phấn chấn bước ra : “ Nô tỳ là Tống ma ma quản lý khố phòng.”

      Tống ma ma là thân tín của Hoàng di nương, tất nhiên biết nên làm thế nào.

      “ Tống ma ma đứng lến . Tết trung thu cứ ấn theo quy củ hàng năm để chuẩn bị, nhưng lúc đó, người nhiều việc nhiều khó tránh khỏi có người đục nước béo cò. Như vậy , thừa dịp mấy ngày này, ma ma thống kê lại khố phòng, viết thành danh sách. Chờ qua tết trung thu, lại thống kê lại lần nữa. Như vậy thiếu cái gì cũng có thể kịp thời phát .”

      Tử Oánh nhìn Tống ma ma rụt đầu thành khối, lại nhìn vòng vài vị ma ma, mấy vị ma ma đó từ kinh ngạc chuyển sang bội phục, dùng ánh mắt đồng tình nhìn Tống ma ma.

      “ Tỷ tỷ, như vậy sợ là ổn, tại tổ mẫu bị bệnh, mấy việc này có thể làm bệnh của tổ mẫu càng nghiêm trọng.” Uyển vội vàng mở miệng.

      “ Sao muội có thể như vậy? Bệnh của tổ mẫu được bồ tát phù hộ, thanh lý khố phòng là bỏ cũ thay mới. Sao muội có thể nghĩ là nó làm tổ mẫu bệnh nặng hơn? Tiết ma ma người thấy sao?”

      “ Tam tiểu thư có lý.”

      Tử Oánh cười cười nhìn Uyển xanh cả mặt, trong ngày thường nàng tốn ít bạc cho Tiết ma ma a.
      Last edited: 2/7/18
      Linh Bi, amanda truc, banhmikhet19 others thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 5 : TRUNG THU GIA YẾN

      Về đến Phù Dung viện, Tử Oánh thở phào nhõm, kiếp trước nàng là Quý Nhân được sủng ái nên quá để ý chuyện trong cung, lúc nãy trong lòng nàng cũng rất khẩn trương.

      “ Tiểu thư, người mệt mỏi ngày, đến ăn chút điểm tâm rồi nghỉ lát.” Tân ma ma bưng đĩa điểm tâm đến.

      Tử Oánh nghe mới cảm thấy bản thân quả có chút mệt mỏi, gật đầu ăn khối hoa quế cao, dựa vào đại kháng nghỉ tạm.

      Uyển về Lan Hiên viện của Hoàng di nương, đem bộ chén thanh hoa thượng đẳng hất xuống đất.

      “ Tiện nhân Tử Oánh, trước mặt nhiều ma ma quản như vậy làm cho nữ nhi mất mặt, nữ nhi nhất định phải đòi lại gấp đôi.” Từ nàng ta luôn ghen tỵ vì Tử Oánh là đích nữ, khắp nơi muốn cưỡi lên đầu lên cổ nàng, trước đây Tử Oánh luôn coi nàng ta như tỷ muội tốt, nàng ta chưa từng có cảm giác đích thứ khác biệt, nghĩ đến hôm nay điều đó lại làm nàng ta mất mặt như vậy.

      Hoàng di nương thấy Uyển lộ vẻ hung quang, sai tiểu nha hoàn dọn dẹp rồi mới xoay người với Uyển .

      “ Trước đây là chúng ta xem thường nó, cho rằng nó là đứa thành , dễ khi dễ, nghĩ đến có thể cắn lại chúng ta hai lần. Uyển con cần nóng vội, di nương còn rất nhiều biện pháp.”

      “ Di nương mau xem người còn biện pháp nào a?” Uyển khẩn trương hỏi.

      Hoàng di nương ghé sát tai Uyển thầm. Uyển càng nghe ý cười mặt càng lớn, sau khi nghe xong thúc giục Hoàng di nương mau chóng thực .

      “ Uyển đừng vội, chúng ta để nó tự đắc vài ngày.”

      chợp mắt, Tử Oánh bỗng thấy lạnh sống lưng.

      Hàng ngày Tử Oánh và Uyển đến thỉnh an tổ mẫu, sau đó đến phòng khách nghe các ma ma quản bẩm báo.

      Rất nhanh trung thu gia yến đến, Tử Oánh cảm thấy thời gian trôi qua mau, nàng để Tống ma ma và Tiết ma ma kiểm kê khố phòng, quả nhiên thiếu rất nhiều dược liệu và đồ cổ.

      Thừa dịp ai để ý nàng để Tân ma ma vụng trộm đem Tống ma ma đến Phù Dung viện.

      Tân ma ma ở bên ngoài làm việc nặng, khí lực lớn, lại gọi thêm hai thô sử bà tử thừa dịp đêm tối trói Tống ma ma mang đến.

      “ Có ai nhìn thấy ?” Tử Oánh hỏi Tân ma ma.

      “ Tiểu thư yên tâm, bọn lão nô chuyên chọn đường để , huống chi trời tối, cũng ai phát ra.” Tân ma ma để Tống ma ma quỳ đất, lấy giẻ trong miệng bà ta ra.

      biết lúc nãy bà tử nào nhét giẻ vào miệng Tống ma ma, mùi vị đó, làm bà ta muốn nôn, sau khi giẻ được lấy ra, bà ta la toáng lên với Tử Oánh:

      “ Tam tiểu thư, vì sao đêm hôm ngài lại bắt lão nô đến đây? Lão nô phục, lão nô muốn bẩm báo Lão phu nhân.”

      Tử Oánh để ý bà ta, phân phó Tân ma ma thưởng bạc cho các bà tử, sau khi nhóm bà tử lui xuống mới lạnh lùng nhìn Tống ma ma quỳ mặt đất “ Tống ma ma, đây là sổ sách của khố phòng, thiếu bao nhiêu chắc trong lòng ngươi cũng ràng. Bằng chúng ta tìm lão phu nhân? Ân?”

      Tống ma ma nghe Tử Oánh nhàn nhạt , trong lòng giật mình, bà ta biết vì sao Tam tiểu thư lại bắt bà ta đến đây, chỉ là bà ta ỷ vào việc Tử Oánh dám xử lý bà ta mới dám kêu gào như vậy.

      “ Ta còn nghe nhi tử của ma ma hầu hạ bên cạnh lão gia?”

      Trong lòng Tống ma ma cả kinh, bà ta chỉ có nhi tử này, luôn hầu hạ bên cạnh lão gia, được lão gia thích, biết vì sao thời gian trước lại bị lão gia phạt ba mươi đại bản, đến giờ vẫn còn chưa xuống được giường.

      Chẳng lẽ chuyện này liên quan đến Tam tiểu thư?

      Trán Tống ma ma đầy mồ hôi, bà ta coi thường vị Tam tiểu thư này. Có câu, chó sủa là chó cắn người, đừng nhìn Tam tiểu thư trước kia ôn nhu mà khinh.

      Nhưng bà ta vẫn tin.

      “ Tam tiểu thư tha mạng, lão nô biết chuyện gì xảy ra, nhất định là người bên dưới dở trò.” Tống ma ma quyết định, bước xem bước.

      “ Ồ? Xem ra là Tống ma ma cũng vừa mới biết?” Tử Oánh cầm chén trà nhấp ngụm.

      Tống ma ma vội gật đầu “ Sổ sách đều là Tiết ma ma quản, lão nô biết.”

      Tử Oánh nhìn biểu cảm của Tống ma ma, thấy bà ta vẫn còn muốn chối quanh, nhàn nhạt “ Nghe tiểu tôn tử của ma ma sắp học đường, biết lão gia có thể cho tiểu tôn tử của ma ma ân điển này ?”

      Khóe mắt Tống ma ma giật giật, cố gắng áp chế nỗi khiếp sợ trong lòng, có mấy người biết tôn tử của bà ta sắp đến tuổi học, ân điển này còn chờ lão gia ban cho, nghĩ đến Tam tiểu thư biết, còn nắm tất cả trong lòng bàn tay.

      Tống ma ma hung hăng dập đầu với Tử Oánh, bà ta thể lấy tiền đồ của tôn tử ra đùa được.

      “ Xin Tam tiểu thư phân phó.” Tam tiểu thư gióng trống khua chiêng bắt bà ta đến đây, nhất định là còn có chỗ cần bà ta hỗ trợ.

      Tử Oánh tán thưởng nhìn Tống ma ma, là thông minh, chẳng qua là chọn sai chủ tử.

      “ Cũng có chuyện gì, chỗ Hoàng di nương, ma ma cứ cư xử như trước đây, có dị động gì phải báo lại cho ta, Tôn tử của ma ma được đến học đường đọc sách.”

      Tống ma ma chua xót nuốt nước miếng, thủ đoạn của Tam tiểu thư tốt , bắt bà ta giám thị Hoàng di nương, lại cho bà ta quả táo, để bà ta có khổ cũng thể ra.

      “ Nương, trán người làm sao vậy?” Tống Thuận, nhi tử của Tống ma ma hỏi, con dâu bà ta cũng đứng lên “ Nương, con mời đại phu.”

      sao, đường về, nương để ý ngã cái. Thân thể con thế nào?” Tống ma ma để ý vẫy tay.

      tốt hơn nhiều, chỉ là chưa xuống giường lại được.”

      “ Con cho nương biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao lão gia lại sai người đánh con?”

      “ Nương, con cũng biết. Con vẫn theo lệ vào thư phòng bưng trà đổ nước cho lão gia.”

      “ Chỉ như vậy?”

      “ Vâng, chỉ như vậy. Lão gia thấy con bước vào phân phó người đánh con.”

      “ Thuận tử, con suy nghĩ kỹ lại xem, còn xảy ra chuyện gì khác nữa ?”

      “ Nương, hôm nay người sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì ?”

      , chỉ là nương lo lắng cho con.” Tống ma ma sợ Tống Thuận nhìn ra được điều gì vội vàng trở về phòng.

      Tống Thuận hỏi nương tử “ Nương làm sao vậy?”

      Nương tử Tống Thuận nâng mắt nhìn bà bà, rồi cụp mắt khâu giày “ Nương cũng chỉ là lo lắng cho tướng công.”

      Ngày trung thu gia yến, Tử Oánh dậy từ sớm chuẩn bị, hôm nay dù có thế nào cũng thể để xáy ra chuyện, Hoàng di nương bỏ qua cơ hội này, nàng phải nâng cao tinh thần chuẩn bị ứng chiến.

      Tuy rằng là gia yến nhưng có ít người đến bái phỏng, đồng liêu với lão gia, thông gia, họ hàng, những lúc như thế này thiếu người lại. Thẩm lão gia ở đại sảnh tiếp khách, sợ là để ý được đến hậu viện.

      “ Ma ma báo các tiểu nha hoàn trực, hôm nay phải nâng cao tinh thần, xem xét trông coi viện kỹ, để tránh xảy ra sai xót.” Tử Oánh lo lắng dặn dò Tân ma ma.

      “ Tiểu thư yên tâm, lão nô trông coi Phù Dung viện tốt.” Tân ma ma trịnh trọng .

      Tử Oánh bật cười “ Ma ma làm gì nghiêm túc vậy.”

      “ Tiểu thư, thời gian trước tiểu thư đối phó Hoàng di nương như vậy, với tính tình nàng ta, nhất định tìm cơ hội báo thù.” Tân ma ma nhìn Tử Oánh với ánh mắt đồng ý.

      “ Ma ma nên lo lắng quá, chúng ta binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn.” Tử Oánh nghiêm mặt , trong mắt là kiên định.

      Tân ma ma chưa bao giờ nhìn thấy Tử Oánh như vậy, trước đây khi chuyện nàng đều ôn nhu, chưa bao giờ lớn với ai, giờ chỉ quản gia tốt mà còn rất có chủ trương, nghĩ đến tiểu thư chắc cũng chịu ít khổ cực. Bản thân cũng giúp được gì nhiều, chỉ có thể theo tiểu thư, chăm sóc tiểu thư tốt, vì thế gật đầu “ vâng” tiếng.

      “ Ma ma nên vấn tóc kiểu gì tốt a.” Tử Oánh nhìn bản thân trong gương.

      “ Năm đó phu nhân cũng có bộ tóc đen như vậy a” Tân ma ma cười với Tử Oánh.

      Tử Oánh nhìn bản thân ở trong gương, tóc đen mềm mại như thác, khuôn mặt thanh tú, làn da mịn màng, đôi mi cong cong ôm lấy đôi mắt ngập nước , từ đó có thể tưởng tượng ra sau này là mỹ nhân như thế nào, nàng nhàng thở dài, trong trí nhớ của nàng ký ức về mẫu thân có chút mơ hồ, chỉ nhớ mẫu thân là người ôn nhu.

      “ Tân ma ma, chúng ta thỉnh an Lão phu nhân.” Thu lại ánh mắt bi thương, nàng nhất định báo thù cho mẫu thân.
      Last edited: 2/7/18
      Tiểu Ưu Nhi, hamaxink, Linh Bi21 others thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 6: TRUNG THU GIA YẾN

      Khi Tử Oánh đến Vạn Cúc Đường, Tiết ma ma hầu hạ Lão phu nhân rửa mặt chải đầu, Tử Oánh hơi sửng sốt, sao hôm nay Lão phu nhân lại dậy trễ như vậy?

      Lão phu nhân mặc thân y phục màu lam thêu tú ngân kim thải, đầu mang bộ diêu Xích Kim, đôi khuyên trân châu nam hải, nhàng nhưng lộ ra ung dung, quý phái, thoạt nhìn tinh thần tốt hơn rất nhiều.

      “ Cháu thỉnh an tổ mẫu, tổ mẫu cảm thấy thân thể tốt hơn chưa?”

      Lão phu nhân cười với nàng “ Tốt hơn nhiều, làm khó con luôn phải đến thỉnh an.”

      “ Xem tổ mẫu kìa, cháu thể ở bên người chăm sóc, là bất hiếu, tổ mẫu còn trêu ghẹo cháu, cháu nghe theo người.” Tử Oánh xong bĩu môi, lôi kéo tay Lão phu nhân, nơi hậu viện này Lão phu nhân chính là chỗ dựa duy nhất của nàng.

      “ Miệng con là ngọt, lại còn bố trí bà lão này.” Lão phu nhân nhìn thần thái của Tử Oánh, biến hóa của nàng trong nửa năm nay bà luôn xem ở trong mắt, còn nhút nhát, yếu đuối, nay nàng cơ trí, xử lý mọi việc thỏa đáng, ban đầu bà giật mình sau đó cảm thấy vui vẻ, nếu dạy dỗ thỏa đáng, về sau nàng nhất định có thành tích.

      Tử Oánh cúi đầu khóe môi nở nụ cười.

      “ Đến giờ cơm? Tuổi càng ngày càng nhiều, khó có hôm lại ngủ ngon như vậy.” Đây là bà giải thích lý do dậy muộn. “ Là cháu đến sớm, kiếm cơm của tổ mẫu a.” Tử Oánh vừa xong, tiểu nha hoàn báo Tứ tiểu thư và di nương đến.

      “ Cho các nàng vào .”

      Uyển bước vào, mặc y phục màu hồng thêu hoa hồng, đầu mang trâm Xích Kim gắn hồng ngọc, đôi khuyên tai trân trâu, miệng đào nhắn, mỹ lệ, kiều diễm.

      thể , Uyên có thể được Hoàng Thượng sủng ái, tư sắc tất nhiên thể bình thường.

      Trái lại, Tử Oánh thân y phục màu trắng thêu phù dung, đầu cài bộ trâm ngọc , khuyên tai phỉ thúy, khuôn mặt thanh tú trang điểm, làn da trắng như trứng gà bóc phát ra ánh sáng nhàn nhạt, ánh mắt sáng ngời, đơn giản mà tao nhã, là phiên bản động lòng người khác.

      Tử Oánh cười cười, nhìn Uyển hành lễ với mình “ Muội muội”

      Uyển kiêu ngạo nhìn Tử Oánh, lạy Lão phu nhân “ Tổ mẫu, cháu chúc ngài ngày nào cũng là ngày hôm nay.”

      Lão phu nhân nhìn hai cháu trước mặt, kiều diễm, đoan trang, về sau Lão đại chắc cũng chỉ dựa vào hai nữ nhi này.

      “ Uyển đứng lên , con cũng là đại nương, sau này thể bướng bỉnh, phải học tập tỷ tỷ con.”

      Trong mắt Uyển lên vẻ phục, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.

      “ Ngồi xuống .” Lão phu nhân xong, có nha hoàn mang điểm tâm lên.

      Các di nương cũng trang điểm xinh đẹp. Hoàng di nương mặc gấm Tứ Xuyên thêu hoa mẫu đơn bằng tơ vàng, Nếu nàng nhớ nhầm, gấm Tứ Xuyên này chỉ có hai cuộn, cuộn ở chỗ Lão phu nhân, cuộn khác Lão gia thưởng cho Hoàng di nương.

      Lão phu nhân cũng có may y phục hoa lệ như vậy, Hoàng di nương đây là đánh vào thể diện của Lão phu nhân.

      Quả nhiên khi nhìn thấy y phục của Hoàng di nương, sắc mặt Lão phu nhân trầm xuống hỏi han đến nàng ta. Hoàng di nương nhìn sắc mặt của Lão phu nhân cũng hối hận vô cùng, đều là bà ta hiếu thắng, muốn thể trước mặt Lão phu nhân. Lão phu nhân vốn giận bà ta, nay lại càng sinh khí, bà ta còn trông vào Lão phu nhân đem bà ta phù chính, lão bất tử này, sao còn chết?

      Liễu di nương lại rất thanh nhã, thân y phục Tố Tú nguyệt, vấn tóc phao gia kế, mang đôi trâm ngọc. Luận thân phận, Liễu di nương là quý thiếp, thân phận cao hơn Hoàng di nương, nhưng lại luôn điệu thấp.

      Nhưng Hoàng di nương có Uyển .

      Mẫu bằng tử quý, mẫu cũng bằng nữ quý.

      Kiếp trước sau khi Uyển lên làm Quý nhân, Lão phu nhân liền làm chủ đem Hoàng di nương phù chính.

      Đời này nàng làm cho Hoàng di nương lên nổi mặt bàn!

      Các di nương khác cúi đầu, lúc đầu khi biết lão gia chỗ của Hoàng di nương mà chỗ của Liễu di nương, các nàng cảm thấy có chút hi vọng, nhưng giờ các nàng xem như hiểu rồi.

      Muốn tranh cũng tranh được.

      “ Lão phu nhân, biết năm nay các nãi nãi mang bánh trung thu có nhân mới gì a.” Hoàng di nương .

      là hảo tâm tư, biết Lão phu nhân giận bà ta, mà còn bày ra vẻ mặt có việc gì xảy ra, vui vẻ thảo luận với Lão phu nhận.

      Quả nhiên Lão phu nhân mỉm cười “ Cũng là nhà chồng các nàng dung túng, hàng năm đều để ngoại tôn , ngoại tôn nữ mang bánh trung thu cho ta, cũng sợ chị em chồng chê cười.” Ngữ khí cũng có nửa phần lo lắng.

      “ Đó đều là do các nãi nãi như hoa như ngọc, nhà ai cũng thích.” Hoàng di nương tiếp tục vuốt mông ngựa.

      “ Tổ mẫu, Vận Điềm tỷ tỷ cũng tới a.” Uyển làm nũng .

      Vận Điềm là đích nữ của tiểu , từ giao hảo với Uyển , kiếp trước Uyển có thể vào cung, Vận Điềm giúp đỡ ít.

      của ngươi chắc là cho tiểu hầu nhi đó a.” Lão phu nhân thoải mái cười .

      “ Chuyện gì làm mẫu thuân cao hứng vậy a?” Thẩm lão gia bước vào

      “ Lão gia.” Các di nương hành lễ với Thẩm lão gia, Tử Oánh và Uyển cũng đứng lên phúc thân.

      Thẩm lão gia phất tay cho mọi người đứng lên.

      “ Phụ thân, tổ mẫu đến Vận Điềm biểu tỷ a.” Uyển mở miệng giải thích.

      “ Ồ? Nếu Vận Điềm đến để cho nha đầu đó bồi bên mẫu thân” Thẩm lão gia mỉm cười “ Gần đây Tử Oánh và Uyển quản gia tồi, thực đơn cũng rất tốt.”

      “ Đa tạ phụ thân khích lệ, là Tiết ma ma chỉ đạo hảo, con và Uyển là dính hào quang của Tiết ma ma a” Tử Oánh phúc thân .

      “ Tam tiểu thư là lại làm khó lão nô.” Tiết ma ma vội hành lễ, dám nhận.

      Tam lão gia vội mang phu nhân của Lâm thị cùng con trai trưởng Thẩm Thiên Hạo, đích nữ Thẩm Trầm Nhan vào thỉnh an Lão phu nhân.

      “ Mẫu thân, hài nhi đến chậm, mong người lượng thứ.” Tam lão gia hơi hạ thấp người, cũng thể cúi sâu như đại lão gia, vì thân thể béo, có chút tiện.

      có ý tứ.

      Tam lão gia được nuôi dưới danh nghĩa Lão phu nhân, được lão phu nhân cho sản nghiệp, vì sao trừ lễ tết Tam lão gia cũng bao giờ hồi phủ?

      “ Con đến làm ta cao hứng.” Lão phu nhân gật đầu.

      Lâm thị cùng các con cùng bái kiến Lão phu nhân.

      “ Tiết ma ma, mang điểm tâm mà phòng bếp mới làm cho Thiên Hạo và Trầm Nhan.” Lão phu nhân đối xử rất tốt với các cháu, bằng cũng tha thứ cho việc vô lễ của các nàng và còn để các nàng học quản gia.

      “ Đa tạ tổ mẫu.”

      Trầm Nhan im lặng đứng cạnh Tử Oánh. phải Trầm Nhân thích đứng cùng Tử Oánh, mà là nàng ta thích đứng chỗ với Uyển . Phụ thân nàng ta là thứ xuất, khiến cho nàng ta có định kiến mãnh liệt về quan niệm đích thứ.

      Tử Oánh cũng tỏ vẻ gì, kiếp trước trừ bỏ Uyển , nàng cũng chỉ qua lại với Oánh và Liễu Oánh nhà nhị thúc.

      Khi trọng sinh, nàng mới hiểu trong nội tâm phụ thân thương Uyển nhiều như thế nào. Vì Uyển là thứ xuất, tên được lấy từ “ Oánh”, vì vậy mà phụ thân lấy từ “ ” phát gần giống “ Oánh” để đặt tên cho nàng ta.

      Sau khi làm lễ với lão phu nhân, mọi người yên tĩnh ngồi ghế.

      “ Lão tam, ăn cơm chưa?”

      “ Hồi mẫu thân, con là đợi hầu người ăn cơm.”

      “ Tốt, vậy chúng ta đến tây sương phòng dùng cơm.”

      Ăn xong điểm tâm, các gia lục tục cho người mang bánh trung thu tới, Vận Điềm biểu tỷ quả nhiên đến. Phía đại gia lại chỉ sai gã sai vặt mang bánh trung thu tới.

      Sắc mặt lão phu nhân có chút khó coi.

      Đại lão gia và Tam lão gia mang Thẩm Thiên Hạo đến ngoại viện đãi khách, hậu viện còn lại mấy vị phu nhân và tiểu thư quan gia.

      Lão phu nhân giữ mấy vị phu nhân ở lại, còn Tử Oánh và Uyển mang các vị tiểu thư dạo hoa viên.

      Đại lão gia là thượng thư Hộ bộ, quan viên bên dưới đến chúc nên phụ thân của mấy vị tiểu thư này chức quan đều cao lắm.

      Những phu nhân có cáo mệnh, hôm nay tiến cung thỉnh an Hoàng hậu và Thái hậu, những người có cáo mệnh cao còn được giữ lại tham gia cung yến.

      Nếu mẫu thân nàng còn sống, hàng năm cũng tiến cung thỉnh an.

      Trong hoa viên, nhiều loại hoa đua sắc, nhưng Tử Oánh vẫn thích nhất hoa Tử Đằng.

      Khi các vị tiểu thư mệt, Tử Oánh mời các nàng vào đình, từ đây có thể nhìn thấy toàn bộ hoa viên, phân phó tiểu nha hoàn dâng trà và điểm tâm.

      Nhìn Tử Oánh nổi bật, Uyển tỏ ra quan tâm, nhưng trong lòng lại ghen tỵ . Lôi kéo Vận Điềm về quần áo, trang sức thịnh hành trong kinh thành.

      “ Tử Oánh, ngọc trâm của ngươi hình như là dương chi ngọc?” Vận Điềm hỏi.

      Ánh mắt của vài vị tiểu thư cũng bị hấp dẫn lại đây, đánh giá ngọc trâm của Tử Oánh, Trầm Nhan cùng nhìn lướt qua.

      Tử Oánh cười cười “ Đây là hồi môn của mẫu thân ta.”

      Mẫu thân Tử Oánh là nữ nhi của Thiên hạ đệ nhất phú thương, của hồi môn tất nhiên là nhiều thứ tốt. Trước kia nàng khinh thường thân phận của ngoại công, qua lại, kiếp này nàng bù đắp lại tiếc nuối của kiếp trước.

      Trong mắt Uyển lộ vẻ ghen tỵ, phải cố gắng trấn tĩnh mãi mới hồi phục.

      “ Tam tiểu thư, lão phu nhân cho gọi người” tiểu nha hoàn hành lễ .

      “ Có biết là chuyện gì ?” Tử Oánh cũng xa lạ với nha hoàn này, nàng gặp nô tỳ này mấy lần ở Vạn Cúc đường, là nha hoàn tam đẳng.

      “ Hồi tiểu thư, nô tỳ cũng biết.”

      như vậy, các vị tỷ muội, Tử Oánh thất lễ rồi.” Tử Oánh phúc thân.

      Tử Oánh rời , cũng bỏ qua ánh mắt lóe lên của Uyển .
      Last edited: 2/7/18
      Tiểu Ưu Nhi, Linh Bi, amanda truc21 others thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 7: TRUNG THU GIA YẾN ( hạ)

      Tử Oánh theo tiểu nha hoàn đoạn tiểu nha hoàn mặc y phục xanh hớt hải chạy đến.

      “ Tam tiểu thư, phòng bếp xảy ra chuyện, người mau đến xem chút.” Tiểu nha hoàn thở hổn hển .

      Phòng bếp xảy ra chuyện?

      Chẳng lẽ nha hoàn này mới là người của Hoàng di nương? Nha hoàn lúc nãy là lão phu nhân sai đến?

      Tử Oánh hơi sửng sốt, nhìn nha hoàn áo xanh “ Xảy ra chuyện gì?”

      “ Nô tỳ biết, nô tỳ chỉ là truyền lời thôi.” Ngụ ý là phát sinh chuyện gì cũng liên quan đến nàng ta.

      Đây là bẫy vì nàng mà thiết lập, nàng nhảy vào, sao có thể vừa ý Hoàng di nương?

      Kiếp này nàng cũng vì khiếp đảm mà lùi bước.

      “ Tiểu thư, chúng ta vẫn là đến gặp lão phu nhân trước.” Đào nhi ở phía sau .

      “ Đào nhi, ngươi gặp lão phu nhân, ta đến phòng bếp nhìn xem.” Tử Oánh quyết định rất nhanh, mặc kệ phòng bếp có xảy ra chuyện gì hay , đây là việc liên quan đến thể diện Thẩm gia, thể để xảy ra sai lầm nào, nếu lão phu nhân tìm nàng có việc cũng hiểu được dụng ý của nàng.

      “ Nhưng tiểu thư…” Đào nhi vội vàng .

      thôi.” Tử Oánh vỗ tay Đào nhi.

      Tử Oánh theo nha hoàn mặc y phục xanh đến phòng bếp.

      đường , Tử Oánh ngửi được người nha hoàn này có mùi huân hương nồng nặc, tam đẳng nha hoàn có thể có huân hương thượng hạng như vậy?

      Nàng lập tức cảnh giác, nhưng vẫn chậm bước, đường từ hoa viên đến phòng bếp phải qua vài chỗ hẻo lánh, nàng bị huân hương làm cho choáng váng, người dần còn khí lực, nàng muốn gọi người đến, nhưng lại thể phát ra thanh nào.

      Cũng may y thức của nàng vẫn còn thanh tỉnh.

      “ Tam tiểu thư, nô tỳ cũng là phụng mệnh làm việc, ngài, ngài…” Còn chưa xong, người bỏ chạy.

      Tử Oánh vô lực ngã mặt đất, tâm tư Hoàng di nương ngoan độc, nàng vẫn là chủ quan, cho rằng hậu viện nhiều người bà ta dám hành động.

      Nàng quên rằng, hậu viện mới là nơi nguy hiểm, dơ bẩn nhất, tựa như năm đó trong hậu cung nàng sinh hạ Lân nhi.

      Huệ phi sử dụng kế vu hại nàng hãm hại nhị hoàng tử, từ trong cung của nàng tìm ra chứng cứ, cung nữ của nàng đứng ra chỉ điểm.

      Uyển mực chắc chắn nàng là chủ mưu, muốn hại nhị hoàng tử để Lân nhi của nàng thành hoàng tử duy nhất.

      Nàng có đường chối cãi, có gì xác thực hơn việc muội muội của nàng đứng ra làm chứng, quả nhiên Hoàng thượng nghe xong giận tím mặt, biếm nàng vào lãnh cung. Còn làm liên lụy đến đứa con bé của nàng.

      Nàng ở lãnh cung nản lòng thoái chí, nàng hận Uyển , hận Huệ phi, hận Hoàng hậu ở phía sau trợ giúp, nàng cũng hận Hoàng thượng vì tin nàng.

      Nhưng nàng tuyệt vọng.

      Uyển bóp chết con nàng trước mặt nàng, nàng cảm thấy trời đất sụp đổ.

      Nàng còn gì để lưu luyến, chút do dự uống ly rượu độc của Uyển .

      Tử Oánh suy nghĩ, biết đâu là mộng cánh, đâu là thực.

      lâu nàng nghĩ về kiếp trước, nàng đem tất cả biến thành nỗi hận với Hoàng di nương và Uyển .

      “ Tam tiểu thư ở trong này a, hắc hắc.” Nửa khắc sau vang lên giọng đê tiện, Tử Oánh muốn quay đầu nhìn cũng thể.

      biết là ai, cũng biết bên Đào nhi lúc này như thế nào?

      “ Đừng dài dòng, chúng ta mau đem Tam tiểu thư vào phòng, vừa được ôm mỹ nhân, lại còn nhận được bạc.”

      Hoàng di nương muốn hủy danh tiết của nàng!

      là tâm tư ngoan độc, nếu nàng bị hai người kia chạm vào, nếu bị đưa đến từ đường xuất gia, cũng bị gả cho hai bọn .

      Đời này nàng có cơ hội xoay người.

      Tử Oánh muốn phản kháng, là nàng khinh địch, nàng nên tự tin như vậy, tự cho là nàng sống hơn đời, là có lợi thế hơn so với người khác.

      “ Tam tiểu thư, đừng phản kháng, con đường này người qua lại, nha hoàn của ngươi còn khó bảo toàn bản thân, ngươi tiết kiệm sức .” Giọng này là của nam nhân chuyện đầu tiên.

      Nàng tuyệt vọng nhắm hai mắt, ông trời để nàng sống lại, chẳng lẽ là vì để nàng chịu nỗi khuất nhục này sao?

      “ các ngươi là ai? ở đây làm chuyện gì?” giọng trầm ổn vang lên.

      Nhiều năm sau, Tử Oánh vẫn luôn nhớ tới giọng như thiên này.

      Nếu Tử Oánh có thể nhìn thấy, thấy thiếu niên mặt mũi hăng hái, lông mày hơi nhíu lại, thân tơ lụa xanh ngọc, chỉ vào nam nhân muốn động thủ hỏi.

      “ Ngươi là người nơi nào? Cút, đừng làm hỏng chuyện tốt của gia.”

      “ Chuyện tốt?” Thiếu niên nhìn thoáng qua thiếu nữ thể động đậy mặt đất, búi tóc loạn, khuôn mắt trắng bệch, vì khẩn trương mà chảy rất nhiều mồ hôi.

      chật vật.

      Thiếu niên nhìn thấy cảnh này hiểu được xảy ra chuyện gì, tay đem hai nam nhân đáng khinh đánh kêu cha gọi mẹ.

      Hai nam nhân bị đánh thể động đậy, nằm mặt đất liên tục cầu xin tha thứ.

      Thiếu niên cũng nhìn hai người, chỉ quát tiếng “ Cút”. Hai nam nhân kia nhịn đau, khập khiễng rời .

      Mỹ nhân tuy tốt, bạc cũng tốt, nhưng phải có mạng để hưởng a.

      Tử Oánh muốn cảm tạ ơn cứu mạng nhưng cả người lại chút khí lực.

      “ Nha hoàn của nương đâu.” Thiếu niên mở miệng, cách chỗ nàng gần xa.

      “….”

      Thiếu niên ý thức nàng thể mở miệng, động đậy, tiếng “ thất lễ” rồi bắt mạch cho nàng.

      Tử Oánh chỉ cảm thấy cổ tay nóng lên, thiếu niên bắt mạch cho nàng.

      nương trúng phải mê hồn hương, cũng may lượng lớn. khắc sau sao.” Thiếu niên ôn nhu .

      Thiếu niên thả lại bên cạnh Tử Oánh chiếc khăn tay “ Cáo từ”

      khắc sau, Tử Oánh có thể động đậy, nàng chậm rãi nhặt khăn đất, góc khăn thêu chữ “Trang”, đó còn nhàn nhạt mùi trúc.

      “ Tiểu thư, Tiểu thư, người có việc gì chứ.” Đào nhi và Tân ma ma chạy về phía nàng, thấy nàng có việc gì thở phào hơi.

      Tử Oánh đem khăn tay cất vào tay áo.

      “ Tiểu thư làm lão nô sợ muốn chết.” Tân ma ma vừa mắt nổi lên hơi nước.

      “ Ma ma ta sao, Đào nhi mau dìu ta đứng lên.” Đào nhi và Tân ma ma lập tức dìu Tử Oánh lên.

      “ Sao các ngươi biết ta ở trong này?” Tử Oánh để Đào nhi giúp sửa sang lại y phục hỏi Tân ma ma.

      “ Là Xảo nhi, Xảo nhi phát Quýt nhi ở tây sương phòng lén lút, muốn dọa Quýt nhi trận, ngờ phát Quýt nhi lén lút giấu khăn của nam nhân trong giường của tiểu thư..” Tân ma ma giận dữ “ Lão nô vội vàng sai Lê nhi tìm Đào nhi và Tiểu thư, kết quả nơi nào cũng tìm thấy, lão nô liền biết sảy ra chuyện.”

      “ Tiểu thư người trúng mê hồn hương?” Tân ma ma chuyện sau đó mà hỏi ngược lại Tử Oánh “ Cả người có khí lực, ý thức lại thanh tỉnh?”

      Tử Oánh hơi sửng sốt “ Sao ma ma lại biết?” chỉ Tử Oánh kinh ngạc, cả Đào nhi cũng giật mình.

      “ Sau khi Lão nô bị trục xuất ra khỏi phủ, liền làm hương liệu sống qua ngày, tất nhiên là nhận ra đưuọc.”

      “ Ma ma chịu khổ rồi, sau này Đào nhi hãy chăm sóc ma ma tốt, ngày khác ma ma hãy chỉ cho Đào nhi cách phối hương liệu, chúng ta thể mãi bị động như vậy được.” Cho dù về sau vào cung muốn sống yên ổn.

      “ Vâng”

      “ Lão nô tuân mệnh.”

      Tử Oánh ổn định tinh thần, cảm giác thân thể hư nhược nữa, chậm rãi về phía trước “ Đào nhi, vừa nãy xảy ra chuyện gì?”

      “ Hồi tiểu thư, sau khi cùng tiểu thư tách ra, nô tỳ theo tiểu nha hoàn đến chỗ Lão phu nhân, kết quả đường tiểu nha hoàn kia bị đau bụng, nô tỳ cũng bị thế, Lê nhi tìm thấy nô tỳ trong..” Đào nhi tới đây có chút ngượng ngùng.

      tại ngươi cảm thấy thế nào?”

      tốt hơn nhiều a, nhưng vẫn muốn …. Tiểu thư là nô tỳ vô dụng.”

      Tử Oánh ngăn việc nàng tự trách, tại để nàng ra, nàng mãi mang gánh nặng này trong lòng, đây là điểu Tử Oánh muốn nhìn thấy nhất.

      “ Tiểu thư, Đào nhi cũng trúng dược liệu, nhưng dược liệu này chỉ làm cho người ta muốn Xí phòng.”

      “ Được rồi, chúng ta về Phù Dung viện thay đồ, sau đó tính toán.”

      Xem ra nha hoàn lúc đầu là do lão phu nhân phái đến. Uyển biết mưu của Hoàng di nương nhưng lại biết kế hoạch cụ thể, thấy có nha hoàn đến mời nàng lại tưởng là người của Hoàng di nương.

      Hoàng di nương muốn hủy danh tiết của nàng, khoản nợ này nàng nhất định phải đòi!

      Trong Phù Dung viện, Quýt nhi bị nhốt trong phòng Xảo nhi, Xảo nhi nhìn chằm chằm nàng ta.

      “ Đào nhi, ngươi nghỉ ngơi , ta mang Xảo nhi và Lê nhi ra ngoài.”

      Đào nhi cũng biết tại thể giúp gì, gật đầu xác nhận, trong lòng lại càng hận người khiến nàng bị đau bụng.

      Nàng kịp thời gặp lão phu nhân, nhất định làm lão phu nhân thoải mái. Dù tại nàng cũng chậm, bằng chờ mọi việc kết thúc rồi đến thỉnh tội.

      “ Xảo nhi, ngươi tìm Liễu di nương, với di nương…….., di nương nhất định đồng ý.”

      “ Vâng, nô tỳ ngay” Xảo nhi hùng hổ chạy .

      Hai người kia chắc chắn đến chỗ Hoàng di nương bẩm báo, nhưng hậu viện nhiều người, Hoàng di nương biết cũng thể biết sớm được, đủ thời gian để thay đổi, nàng chỉ có thể lợi dụng lỗ hổng này, bày ra cục diện.

      “ Tân ma ma, ma ma đem người lục soát kỹ viện lần, đem tất cả những thứ sạch tìm ra.”

      “ Vâng”

      Nàng chải lại tóc, mang theo Lê nhi đến Vạn Cúc đường của Lão phu nhân.

      Vạn Cúc đường vẫn náo nhiệt, tinh thần lão phu nhân tệ, xem ra bệnh khỏi.

      “ Cháu thỉnh an Lão phu nhân, cháu đến chậm, mong Lão phu nhân lượng thứ” Tử Oánh hành lễ với lão phu nhân, Hoàng di nương thấy Tử Oánh, mặt hơi biến sắc.

      “ Làm gì mà bây giờ mới đến?” Lão phu nhân ngữ khí nhàn nhạt, mặt vẫn là tươi cười.

      “ Phòng bếp có số việc, cháu sợ nhiễu đến khách quý nên cháu tự làm chủ đến phòng bếp trước, thỉnh tổ mẫu tha thứ.”

      “ Cháu của người đoan trang, giỏi giang lại khiêm tốn, làm cho người ta thích. biết về sau công tử nhà ai có phúc rước được nàng dâu như vậy.” chuyện là phu nhân mặc lụa Bích Hà thêu khổng tước, đầu vấn trụy mã kế, mang đôi thoa tinh ngự phượng khảm hồng ngọc, trước trán mang bộ diêu kim tứ điệp.
      Tiểu Ưu Nhi, hamaxink, Linh Bi20 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :