1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Trọng sinh] Trọng sinh chi hoan sủng - Tuyết Mặc

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nguyên Hy

      Nguyên Hy Well-Known Member

      Bài viết:
      49
      Được thích:
      591
      Chương 7: Lúc trước ở chung

      Editor: Nguyên Hy
      Beta: Ngọc Nhi

      Cái này là khiến cho nửa điểm cũng dám lưới qua khu vực phòng thủ, càng dám thẳng thắn đối diện với chính tâm tư của mình. Cho nên liền tính toán xem nếu như lần sau hai người có ở chung chỗ, cũng từng bị số cử chỉ của là cho cảm động, nhưng trước sau lại dám nếm thử mùi vị của tình .

      ngờ rằng sau khi sống lại, lại có thể ý thức được hành động sai lầm này, nên cũng tính toán ngăn cản hành động sai trái này phát sinh.

      rũ mắt nhìn cái ly, giọng hỏi: “Vậy sao khi cùng ba em đính ước lại cân nhắc trước?”

      Cố Thành : “Đúng vậy, cân nhắc trước, ai có thể cưỡng ép em làm việc mà em muốn làm, em thực rất tốt, hẳn là phải càng để tâm chăm sóc mới đúng.”

      Lâm Tưởng cảm thấy thấy mình rất vui vẻ, bởi vì được trọng sinh nên còn bị bắt phải kết hôn nữa, cần phải ở chung với người đàn ông luôn phải tỏ ra tôn trọng nhau, và cùng trải qua cuộc sống hằng ngày vô vị.

      Nhưng lúc này tâm tình của ngoài ý muốn dứng dậy nhảy nhót, nếu lúc đầu bắt buộc như vậy phải ngủ cùng giường với người đàn ông mới chỉ gặp thoáng qua này mười năm?

      phải là chồng , mà cũng phải vợ ? Trong đầu có suy nghĩ như vậy khiến cho trong lòng nhanh chóng trầm xuống, loại cảm giác này cực kỳ tốt.

      Đời này lại được gặp Cố Thành lần nữa, còn ngang ngược độc tài nữa, cũng hề kinh thường nghiệp của , càng hề giống như cái đài phát thanh chỉ biết làm việc cách máy móc nữa, mà chủ động tìm đề tài để khi chuyện phiếm, bất cứ lúc này cũng nhìn cười, còn cần thận lột vỏ tôm vỏ cua cho .

      trở nên tốt như vậy…

      Cố Thành nhìn mãi ngẩng đầu lên trả lời, trong lòng thấp thỏm, giọng hỏi: “Em tức giận sao?”

      Lâm Tưởng lắc đầu, rồi nâng đầu lên nhìn : “Em tức giận, có thể cùng em chuyện khiến tôi rất vui vẻ, cảm ơn .”

      Sao có thể tức giận cho được chứ? Thái độ của như vậy, làm thể nào tức giận được.

      Lúc này Cố Thành mới nhếch khóe miệng thả lỏng chút, : “Muốn ra ngoài chút ? Cảnh đêm ở chỗ này rất đẹp.”

      Lâm Tưởng trả lời: “Được.”

      Biệt thự Tú Cẩm viên được xây dựng tựa vào núi, kiến trúc từng hàng hướng lên , đảm bảo mỗi biệt thự bên trong đều có thể nhìn được cảnh thành thị tuyệt đẹp phía trước. Từ nhà ăn ra đến vườn sau bộ qua con đường uốn lượn, vẫn theo hướng lên , có thể tới đỉnh núi, ở giữa có lối rẽ ra cửa, thông tới sườn núi, nơi có thể ngắm sao. Ở chỗ này có thể nhìn được toàn cảnh thành thị tuyệt đẹp.

      Hai người sánh vai mà cách chậm rãi, đường hướng lên , mặc dù vẫn là mùa hé nhưng ban đêm gió núi thổi nên vẫn có chút lạnh. Váy của Lâm Tưởng quá mỏng, rất nhanh cảm thấy trậm lạnh lẽo kéo tới. Nhưng mà còn chưa kịp cảm nhận được cái lạnh, Cố Thành khoác cái áo vest của lên vai .

      Lâm Tưởng giọng cảm ơn, khóe miệng Cố Thành nhếch lên, lắc đầu.

      trở nên tốt như vậy…

      Khi hai người đến đình ngắm cảnh phát ra thời gian này người tới đây ngắm cảnh vẫn còn rất nhiều.

      Cố Thành tìm chỗ dẫn Lâm Tưởng qua. Nhưng mà bọn họ đứng nhìn lúc liền cảm thấy có hứng thú nữa, những người bên cạnh thực ầm ĩ quá mức, ở giữa còn có đứa trẻ khóc nháo ngừng, làm cho rất mất hứng.

      Bị quấy nhiễu làm cho mất hứng, Cố Thành vui mà dựng thẳng chân mày, nghĩ nghĩ, quay đầu lại đề nghị Lâm Tưởng: “Ở gần đây có quán bar , có muốn tới đó ngồi chút ?”

      Lâm Tưởng vẫn gật đầu được như cũ, vì thế hai người nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

      Quán bar lớn, cái quầy bả, cái sân khấu , mấy cái bàn con, toàn bộ chỉ có vậy. Nhưng thú vị ở chỗ chính là quán bar như vậy lại có thể thường xuyên có dàn nhạc. Thời điểm Lâm Tường tới đó là lúc dàn nhạc chơi bản nhạc biết tên là gì, nhưng khi nghe lại cảm thấy rất có tình cảm.

      Cố Thành gọi có hai người hai ly rượu, lúc này Lâm Tưởng mới nhớ tới chuyện, : “ đừng uống, lát nữa còn phải lái xe.”

      “Nơi này có người lái xe thuê, có việc gì đâu, tôi muốn cùng em uống ly.” Cố Thành nhìn vào đôi mắt của : “Vẫn luôn muốn , bộ dáng làm việc chiều này của em thực rất xinh đẹp.”

      Lâm Tưởng sửng sốt chút, cười như cười, giơ ly rượu lên : “Cảm ơn, kính cho cộng tác của chúng ta.”

      Cố Thành cùng chạm cốc, “Kính cho cộng tác của chúng ta.”

      Lúc này dàn nhạc lại đổi bản nhạc khác, là bài tình ca. Lâm Tưởng có thể ngâm nga theo vài câu, nhưng nhớ nổi ca từ.

      “Thích nghe bài gì, có thể cầu.” Cố Thành đề nghị.

      Lâm Tưởng lắc đầu, : “Hẳn là bọn họ sắp xếp những bài biểu diễn tốt trước đó rồi.”

      Thân thể Cố Thành xích lại gần rút ngắn khoảng cách giữa hai người, hạ giọng nhìn : “ sao cả, tôi bao hết rồi, em cứ việc cầu.”

      Ánh mắt Lâm Tưởng nhìn khóe miệng nhếch lên của , sau đó là nhìn lên đôi mắt của , có thể thấy ràng ý cười ấm áp nơi đáy mắt .

      Muốn cùng uống ly, vì cầu bài hát, vì mà bao hết…

      trở nên tốt như vậy…

      thực nỡ bỏ qua, muốn tranh thủ chút, trọng sinh như vậy chuyện hiếm lại đều có thể phát sinh, còn có cái gì là thể thay đổi được đâu cơ chứ?

      từng Cố Thành, nhưng vẫn luôn muốn , cũng muốn , đến nằm mơ cũng muốn, cho nên tại vì cái gì mà tranh thủ chút chứ?

      Tưởng tượng như vậy thôi chứ vẫn luôn đè nén nó ở trong lòng, cảm giác nặng trĩu mê mang trong nháy mắt tan biến như còn, tâm tình cũng bắt đầu trở nên vui vẻ.

      Lâm Tưởng bỗng nhiên đứng lên, nhìn : “Em muốn hát bài cho nghe.”

      Cố Thành nhướng mày, vẻ mặt vui mừng chút che giấu.

      Lâm Tưởng đến sân khấu phía trước chuyện cùng dàn nhạc hồi, sau khi khẳng định là dàn nhạc có thể giúp mình biểu diễn, thong dong lên sân khấu.

      “When I was young I’d listen to the radio

      Waiting’ for my favorite songs

      When they played I’d sing along

      It made me smile

      ……

      Every Sha-la-la-la Every Wo-o-wo-

      Still shines

      Every shing-a-ling-a-ling

      That they’re starting’to sing’s

      So fine.

      ……

      Lâm Tưởng đứng cách mấy cái bàn nhìn về phía , phát người đàn ông cũng chuyên chú nhìn chằm chằm, ánh mắt ôn nhu sâu sắc kia, là ngôi sao đẹp nhất mà từng nhìn thấy.

      Lâm Tưởng mới vừa uống hail y rượu, ý thức có chút mơ hồ, ánh đèn ái muội hạ thấp, mặt Cố Thành ràng giờ lại trở nên mờ ảo, nhìn thấy người đàn ông cúi đầu nhìn cười, ánh mắt sâu sắc kia cùng với cái mũi thẳng, còn có đôi môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên, càng làm cho trở nên quyến rũ them mười phần.

      Dàn nhạc chơi bản trữ tình, thanh triều miên vào lòng , khiến cho trở nên say mê.

      Cố Thành vươn tay về phía , ôn nhu : “Cùng nhảy bài .”

      Lâm Tưởng vừa định vì tình mà nỗ lực tranh thủ phên nên tất nhiên là vui vẻ đồng ý.

      gian sân khấu lớn, lại có thể đủ cho hai người đứng ôm nhau chậm rãi nhảy.

      Được Cố Thành ôm ấp có chút quen thuộc lại có chút xa lạ, dựa vào cảm giác say mà trở nên can đảm, thân thể nghiêng về phía trước, mặt nhàng áp vào lồng ngực . Nếu Cố Thành đầy ra, lấy cớ gì để giải thích đều suy nghĩ rồi, là do uống say rồi.

      Ngoài ý muốn của là Cố Thành chỉ đẩy ra mà ngược lại duỗi tay ôm cả người vào trong lòng.

      Tuy rằng là người già hơn mười năm, nhưng khi Cố Thành làm động tác đơn giản như thế, trong nháy mắt vẫn làm cho khuôn mặt trở nên ửng hồng.

      Cố Thành hôn lên trán nụ hôn, sau đó lần xuống phía dưới, hôn thẳng lên khóe miệng .

      Lâm Tưởng vừa nghĩ bên cạnh còn có người nhìn nhưng lại muốn cự tuyệt được nhiệt tình của , vì thế liền hơi nâng cằm hé miệng, để tùy ý dây dưa môi lưỡi, muốn làm gì làm ở trong khoang miệng của .

      Cho đến lúc toàn thân trở nên mặt đỏ tai hồng, Cố Thành bỗng nhiên thở hổn hển cho bàn tay vào trong áo của , tùy ý vuốt ve mạnh da thịt phía dưới quần áo của .

      Lâm Tưởng lập tức sợ ngây người, nghĩ thầm cái này phải là quá nhiệt tình rồi sao, cái này thể làm ở nơi công cộng được nha.

      Nhưng chờ suy nghĩ xong tay khác của nhắc váy lên vuốt ve nơi nhạy cảm của , còn có ý đồ chui vào bên trong quần lót nữa!

      Lâm Tưởng kinh ngạc mồ hôi lạnh ứa ra, vội vàng đẩy tay ra, “Cố Thành, đừng như vậy, nơi này thích hợp.”

      Cố Thành bên liếm tai , bên thấp giọng vào tai : “ có gì là thích hợp cả, ở chỗ này em cảm thấy rất thoải mái.”

      Cổ Lâm Tưởng bị liếm đến ẩm ướt, vừa thẹn vừa vội, xác thực thân dưới có cảm giác cực kỳ ràng, chính xác là được làm cho cảm thấy rất thoải mái.

      Nhưng cái này đúng, bọn họ thể làm cái chuyện này ở quán bar được!

      được, Cố Thành, thể như vậy, khồng cần!!!!” Lâm Tưởng dùng sức giãy giụa mở to mắt, bóng trằng yên tĩnh ở trần nhà ra trước mặt , đấy là nhà , lúc 11 giờ đêm, Cố Thành đưa về tới nhà.

      Cho nên có quán bar, có uống say, có khiêu vũ, có nảy sinh chuyện ý loạn tình mê, tất cả cái này, chỉ là ham muốn trong mộng xuân của mà thôi!!!!

      là ghê tởm biết xấu hổ! Chẳng lẽ về sau mỗi lần gặp mặt Cố Thành ăn cơm là lần mộng xuân thành sao? Muốn hay khao khát như vậy!

      Lâm Tưởng lắc đầu, lập tức cảm thấy cả người khô nóng, sau lưng mồ hôi nóng chảy ra là ướt áo ngủ của , buồn bực ngẩng lên liếc mắt nhìn cái điều hòa, mới phát ra là biết từ khi nào mà điều hòa tắt, khó trách vì sao lại cảm thấy nóng như vậy. Thậm chí còn làm cho giấc mộng trở nên ẩm ướt như vậy, tất cả đều là do cái điều hòa gây họa.

      Có chút giận chó đánh mèo cầm lấy điều khiển từ xa bị gối đè lên, vậy mà lại có phản ứng gì.

      Lâm Tưởng bất đắc dĩ mà sờ soạng đồng hồ tay xem thời gian, bây giờ là nửa đêm!

      Lâm Tưởng: “……”

      Bị giấc mộng chết tiệt nháo loạn, xoay người xuống giường bặt đèn, chuẩn bị tắm rửa lần nữa rồi xem xem cái điều hòa bị là sao, nhưng ấn nút công tắc lúc mà ánh đèn vẫn thấy sáng.

      Có lầm vậy, trời nóng như vậy mà lại mấy điện sao?

      Lâm Tưởng mặc thêm áo ngoài, lê đôi dép từ trong nhà ra đến ban công, khắp nơi xung quanh, mọi chỗ đều tối đen như mực, xem ra là bị mất điện rồi.

      quạt điều hòa đem hè nóng bức như thế này sao mà chịu nổi?

      Lâm Tưởng cầm di động dứng ở ban công, nghe lầu lầu dưới mơ hồ truyền đến thanh tức giận, thở sâu, trong lòng mặc niệm mấy lần: Lòng yên tĩnh tự khác mát.

      Mặc niệm lúc rốt cuộc có thể cảm nhận được làn gió đêm, nhưng công dụng lớn, hơn nữa còn có muỗi kêu on gong bên cạnh ngừng.

      Lâm Tưởng cảm thấy bây giờ có cách nào chịu đựng được, phải ra ngoài tìm nhà nghỉ hoặc khách sạn có điều hòa mới được.

      Nhưng đêm hôm khuya khoắt mình ra ngoài có phải có chút an toàn ? Nghĩ như vậy, tùy tay chụp bức ảnh gian đen như mực gửi đến chatbox của ba người Wechat, “Nửa đếm mất điện, quá nóng, chuẩn bị ra khách sạn ở gần đây.”

      Lưu lại tin tức như vậy, cho dù có xảy ra điều gì ngoài ý muốn cũng như để lại dấu tích cho mọi người.

      Lâm Tưởng khen ngợi suy nghĩ của chính mình, mở điền pin trong điện thoại lên, về phòng thay quần áo.

      đợi đến lúc thay quần áo xong, di động lại vang lên, trong nháy mắt tiếng chuông báo cuộc gọi tới cắt ngang bầu khí yên tĩnh, làm cho Lâm Tưởng sợ đến mức làm rơi hết quần áo trong tay xuống mặt đất.

      Cầm lấy điện thoại liền thấy là Cố Thành gọi tới, trễ như vậy, chẳng lẽ người đàn ông này còn thức chơi di động sao, nếu sao có thể phát được tin tức là chứ, sau đó lại còn gọi điện thoại cho nữa?

      Vừa rồi trong mộng còn tưởng tượng ra cảnh YY với , Lâm Tưởng lập tức cảm thấy mặt nóng dần lên.

      Cứ việc cảm thây thẹn thùng, vẫn nhanh chóng nhận điện thoại.

      “Cố Tiên sinh.”

      “Lâm Tưởng, ở chỗ bị mất điện sao?”

      “Đúng vậy, nóng quá, tôi chuẩn bị ra ngoài tìm cái khách sạn nào đó ở tạm đêm.”

      đừng vội ra ngoài, phải là Đỗ Hân giao chìa khóa căn hộ ở trung tâm thành phố cho rồi sao? qua đó .”



      Lâm Tưởng cũng nhớ ra rồi, nhưng mà lại nhanh chóng : “Chỗ đó xa quá.”

    2. Nguyên Hy

      Nguyên Hy Well-Known Member

      Bài viết:
      49
      Được thích:
      591
      Chương 8: Đãi ngộ

      Editor: Nguyên Hy
      Beta: Cuồng Soái Ca

      Cố Thành : “Tôi với .”

      Cho nên vòng vòng, cuối cùng lại phiến toái đến .

      Đến khi Cố Thành đưa Lâm Tưởng đến “Ký túc xá công nhân xa hoa”, lúc đó là chuyện của giờ sau.

      Hai người cùng nhau lên lầu, Cố Thành cẩn thận giúp kiểm tra điện nước cơ sở vật chất của căn hộ, sau khi xác định tất cả đều bình thường, mới nhìn : “Có thể ở được rồi, nghỉ ngơi sớm chút .”

      Hơn nửa đêm còn là phiền người ta đưa mình tới đây, trong lòng Lâm Tưởng rất là băn khoan, do dự chút, nhìn : “Trời sắp sáng rồi, nếu cũng ở lại đây nghỉ ngơi đêm , chỗ này cũng có bốn phòng mà.”

      Nhìn bộ dáng án náy của Lâm Tưởng, Cố Thành cảm thấy mềm lòng, liền : “ ngại là được, tôi cũng có chút mệt nhọc.”

      Lâm Tưởng thở phào nhõm, : “Phòng ngủ ở tầng hai, muốn ở phòng nào cũng được.”

      hỏi: “Phòng nào cũng được sao?”

      Lâm Tưởng chút do dự trả lời: “Đương nhiên.”

      Cố Thành cười : “Vậy ở phòng ngủ chính .”

      Lâm Tưởng: “…..”

      Xem bộ dáng giật mình của , Cố Thành nhịn được liền cười ha ha vài tiếng, “Chỉ là đùa chút thôi.”

      Hai người trước sau lên tầng hai. Khi Lâm Tưởng đến cuối cầu thang bỗng nhiên dừng lại, xoay người nhìn Cố Thành ở phía sau. Bởi vì hai người chỉ cách nhau có mấy bậc thang, cho nên lúc Lâm Tưởng quay đầu lại nhìn, Cố Thành cũng ngẩng đầu nhìn .

      Chỉ thấy đôi tay đặt ở sau lưng, từ cao nhìn hỏi: “ muốn ngủ ở phòng ngủ chính sao?”

      Cố Thành lại lại thêm hai bước lên phía trước, hề chớp mắt nhìn , đè thấy tiếng hỏi lại: “Tôi có thể ngủ ở đó sao?”

      Hai người giống như ra hiệu cho nhau.

      Lâm Tưởng bỗng nhiên nở nụ cười giảo hoạt, cố ý giả ngu : “ phải chỉ là cái phòng thôi sao? Dù sao tôi cũng chưa có dọn vào ở, muốn ngủ ở phòng nào đều được.”

      Cố Thành liếc nhìn kĩ, cái gì nữa, theo bước chân của lên tầng hai.

      Mắt nhìn thấy sớm hừng đông, để Lâm Tưởng tùy ý chọn phòng cho Cố Thành nghỉ ngơi. Nhưng mà cuối cùng vẫn để lại phòng ngủ chính cho mình.

      Bởi vì lúc trước Đỗ Hân gọi người tới sửa sang trang trí lại, cho nên mỗi phòng đều có khăn trải giường chăn gối đầy đủ làm cho bọn họ phải gặp thêm nhiều phiền toái khác nữa.

      Lúc cả hai người đểu ngủ ngon, nhưng trong lòng Lâm Tưởng lại có chút lưu luyến rời.

      Đêm nay, nhất định là đêm khó ngủ.

      Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Trừng gọi điện thoại cho Lâm Tưởng. Lâm Tưởng cảm thấy chính mình giống như vừa mới nhắm mắt lại, cả người vẫn còn ở trong trạng thái mơ hồ, cầm điện thoại lên tai, cứ mơ hồ như vậy cùng chuyện với Trần Trừng.

      phải tối hôm qua qua giúp cậu thu dọn đồ đạc sao? Bây giờ là mấy giờ rồi sao cậu vẫn còn ngủ?”

      Căn bản đôi mắt của Lâm Tưởng vẫn chưa mở ra được, uể oải mà : “Tối hôm qua ngủ nửa bị mất điện, mình suốt đêm phải chạy đến bên nhà mới.”

      Trần Trừng vội vàng hỏi: “Từ chỗ phòng thuê đến căn hộ cao cấp rất xa, nửa đêm cậu qua đó thế nào? Quá nguy hiểm!”

      Lâm Tưởng : “Có người đưa mình tới đây.”

      Trong nháy mắt Trần Trừng phát ra hơi thở bất ổn, hưng phấn mà truy vấn : “Có người? Người nào? Nam nhân hay là nữ nhân?”

      Lâm Tưởng thay đổi tư thế ngủ cho thoải mái, “ cho cậu biết.”

      Trần Trừng lên án, “Sao cậu lại như vậy, cậu quên chúng ta là bạn thân nhiều năm sao?”

      Lâm Tưởng trêu đùa : “Chúng ta có loại quan hệ này sao? Sao mình biết?”

      Trần Trừng: “….. Hừ, xem như cậu lợi hại.”

      Lâm Tưởng: “Cảm ơn khích lệ.”

      Trần Trừng giở giọng xem thường, cười lạnh : “Được, cậu , bây giờ mình qua tìm cậu, cậu muốn ăn cái gì vào bữa sáng?”

      “Bánh bao , mua nhiều hơn hai ba lần.” Lâm Tưởng phân phó.

      Trần Trừng líu lưỡi, “Mua nhiều như vậy cậu có ăn hết ? Đừng nghĩ cậu ký hợp đồng với công ty rồi có thể thả lỏng chính mình nhé. Cân nặng của cậy đối với công ty mà còn quan trọng hơn cả mạng sống của cậu đấy có biết hay !”

      Lâm Tưởng lười nghe tiếp tục lung tung, dứt khoát cúp điện thoại, trở mình tiếp tục ngủ.

      giờ sau, Trần Trừng với tâm trạng vô cùng tốt cầm theo mấy túi bành bao cùng sữa đậu nành xuất ở cửa chưng cư của Lâm Tưởng, sau khi ấn chuông cửa, chờ lúc lâu cũng thấy Lâm Tưởng ra mở cửa, vì thế lại tiếp tục ấn thêm mấy lần.

      Trần Trừng cũng so đo việc mở cửa muộn, mà giơ cao túi đừng đồ ăn sáng lên : “Cộp cộp cộp đăng đăng….., mình mua đồ ăn sáng đủ nhiều đến rồi, còn có sữa đậu nành nữa! Cậu kinh ngạc lắm cho mà xem? Mua thêm cả đồ cậu cầu đó!”

      Đến lúc buông xuống túi đồ giơ lên: “…..”

      Cố Thành bị tiếng chuông cửa đánh thức: “…..”

      Bẹp, tiếng túi bánh bao theo rớt mặt đất.

      Trong nội tâm của Trần Trừng rít gào: Mẹ ơi! Người kinh ngạc phải là mới đúng!!!

      Trong nhà Lâm Tưởng sao lại cất giấu người đàn ông thế này!

      Việc nhà mới của Lâm Tưởng cất giấu người đàn ông này làm cho tâm hồn bé yếu ớt của Trần Trừng như bị đánh cái đau. Cho đến khi Cố Thành ăn bữa sáng xong rồi rời khỏi chung cư, vẫn khiếp sợ lâu chưa thể hồi hồn lại được.

      Chờ Lâm Tưởng tiễn khách xong, lại lải nha lải nhải : “Cậu có biết mình vừa rồi đứng ở trước cửa có cảm giác gì ? người đàn ông tới mở cửa cho mình! Đàn ông, giống đực, công[1]!!!” Trần Trừng làm cái động tác phát điên, “ còn buồn ngủ, quần áo chỉnh tề, áo sơ mi chỉ cài nút, mình còn nhìn thấy cơ bụng của , hẳn là có đủ tám múi, còn có người như vậy…..”

      [1] Công: là thuật ngữ thường gặp trong đam mỹ, nghĩa là người chủ động là việc , người nằm .

      Lâm Tưởng ngáp cái rồi nằm ra sô pha, càng nghe càng cảm thấy thích hợp, cuối cùng thể chặn lại : “Có phải cậu chú ý sai chỗ rồi hay ? Hơn nữa ràng là cậu tự nhiên đến đây mà.”

      “A?...... A, cái này chỉ là ngoài ý muốn thôi.” Trần Trừng xấu hổ mà thu hồi biểu cảm mê trai lại, ho khan mạnh hai tiếng, nghiêng mặt : “Nếu như cậu quan sát chút, cậu thấy cảm nhận phân tích của mình lúc trước là chính xác!”

      Lâm Tưởng nghiêng đầu dựa lưng vào sô pha, nhìn với vẻ mặt tin tưởng, “Phân tích cái gì?”

      Hai mắt Trần Trừng mở to, lộ ra ánh mắt nguy hiểm, dùng giọng trầm khủng bố : “Cậu – muốn – cất giấu – !”

      Lâm Tưởng: “…. Với tình huống trước mắt, khả năng mình muốn cất giấu là khá lớn.”

      Khuôn mặt của Trần Trừng trở nên đen xì đầu lên đống dầu hỏi chấm, “Cái gì!!! Cậu muốn cát giấu Chủ tịch của cậu sao?”

      Cái này thực dọa cho Trần Trừng trở nên chóng váng, làm bạn với Lâm tưởng nhiều năm như vậy, cũng gặp qua rất nhiều nam sinh vì muốn tán đổ Lâm Tưởng mà phải vắt óc suy nghĩ dùng toàn thân làm mọi thủ đoạn, nhung cũng thể nào là rung động dù chỉ là chút ít.

      Dường như Lâm Tưởng bày ra kết giới xung quanh mình, nam sinh có ý với đều bị ngăn cản bên ngoài. Trần Trừng từng cười tính lãnh đạm đó của , thế nhưng dõng dạc mà có hứng thú đối với đàn ông.

      Kết quả là gì? người con có hứng thú với con trai, vậy mà hôm nay lại tự nhiên coi trọng người đàn ông!

      Trần Trừng vô cùng xúc động, là “Phải sống lâu mới có thể gặp!”

      Nhưng mà nếu như Lâm Tưởng muốn làm cái chuyện này, đối với người nhìn như đối với cái gì cũng thích kỳ là vô cùng có chủ kiến. cần nghĩ là phải kiên quyết hay , mà nhất định phải tận lực tranh thủ. tại nhìn trúng người đàn ông, khẳng định là hạ quyết tam muốn theo đuổi.

      Trần Trừng nghĩ lại khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi tiếp xúc với Cố Thành, quá khẳng định mà : “ đối với cậu hẳn là cũng có chút ý tứ, lại còn thần kỳ ký hợp đồng rồi cho cậu ở lại chung cư xa hoa thế này, rồi còn vì cậu mà nửa đêm làm cái này làm cái kia.”

      Cả người Lâm Tưởng nằm sô pha, : “Tối hôm qua mới vừa hủy bỏ hôm ước của hai người chúng mình.”

      Trần Trừng trợn mắt há hốc mồm, căn bản thể hiểu nổi đây là loạn tiến triển gì, “Hôn ước? Cậu cùng ? Cái quỷ gì vậy!”

      Nếu nhắc tới cái đề tài này, Lâm tưởng thể giải thích chân tướng chuyện hôn ước cho được, sau khi nghe xong Trần Trừng nổi trận lôi đình, “Bố của cậu nhất định là bố giả, quả thực đó chính là bán con để cầu vinh hoa mà!”

      Nhưng mà giận gì giận, dù sao đó cũng là bố của Lâm Tưởng, cũng xem như là trưởng bối của , cũng thể mắng chửi tùy tiện được, “Cho nên, hôn ước này là lúc trước với bố cậu định ra, hiên tại lại muốn giải trừ, gây khó dễ như vậy, Cố Thành có ý đồ gì?”

      Lâm Tưởng có cùng suy nghĩ với , : “Vì ràng tồn tại cảm giác gì đó?”

      Trần Trừng trở mình lên ánh mắt hiểu, “Loại người như , chính bản thân điều kiện rất tốt, còn muốn biểu ràng tồn tại cảm giác quỷ gì chứ.”

      Lâm Tưởng trầm mặc , quả đoán ra mục đính của Cố Thành là gì, nhưng lại rất may mắn là lật lọng, nên vô tình trung đánh tan khúc mắc của nhiều năm trước.

      Nghĩ như vậy nên tâm tình của cũng tốt lên rất nhiều, nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn ngồi sô pha của Trần Trừn, nhịn được : “Cậu pha hai ly trà hoa tới đây .”

      Trong nháy mắt Trần Trừng nháy mắt chán nản, bĩu môi tủi thân : “Mình là khách đến nhà, cậu lại sai mình làm việc, hơn nữa cậu cũng chưa chính thức dọn tới đây, chỗ này là gì có đồ vật gì chứ?!”

      Lâm Tưởng rất tự tin : “Trong phòng bếp hẳn là có trà hoa, cậu tìm xem.”

      Tuy rằng tình nguyện, nhưng Trần Trừng quen bị sai sử, nên vẫn rất nghe lời mà đứng dậy vào phòng bếp, vừa vừa tự kiểm điểm chính mình, rốt cuộc là tính cách nô bộc ăn sâu vào con người từ khi nào chứ? Hình như là sau khi quen biết Lâm Tưởng, từng chút gom góp lại.

      Trần Trừng: “…..”

      Lâm Tưởng nhìn chằm chằm bóng dáng của Trần Trừng, thấy vào bếp lúc lâu rồi mà vẫn chưa thấy ra, nhịn được mà khóe miệng nở nụ cười nhạt. Quả nhiên nơi này có trà hoa, cũng biết là do Đỗ Hân cẩn thận, hay là Cố chủ tịch có tâm.

      buổi tối ngủ được mấy tiếng, trong lúc chờ Trần Trừng mang trà ra Lâm Tưởng nhắm mắt lại chợp măt lúc. Đến khi Trần Trừng bê hai ly trà hoa ra phát ra người nằm sô pha ngủ say.

      Do dự chút cũng đánh thức Lâm Tưởng, tự mình uosng hết hail y trà hoa, sau đó ôm bụng nằm sô pha, phình to ra ít!

      ******

      Thừa dịp hai ngày này Đỗ Hân sắp xếp công việc, Lâm Tưởng quyết định nhanh chóng chuyển nhà, để tránh việc nửa đêm lại bị cắt điện, còn mặt mũi nào để làm phiền Cố Thành nữa.

      Căn hộ lúc trước ký hợp đồng thuê trong vòng hai năm, nhìn quanh thấy đồ vật cũng có nhiều lắm, nhưng đều gọi cả Trần Trừng cùng Tiểu Kỳ hòa thuận vui vẻ tới hỗ trợ. Cứ như vậy thu dọn trong vòng hai ngày, đồ vật cá nhân sắp xếp vào từng thùng từng thùng .

      Trần Trừng nhịn được mà phun trào, “Lâm Tưởng cậu ăn ngay , cái phòng thuề này kỳ là cái động đáy mà, có thể từ bên trong lấy ra biết bao nhiêu là đồ đạc.”

      Lâm Tưởng cũng giận, lạnh nhạt : “Nếu chỗ này của mình là động đáy, chỗ của cậu chính là Động Bàn Tơ[2], Lý Thiệu chính là Đường Tăng[3] bị cậu bắt vào đó.”

      [2] [3]: Động Bàn Tơ, Đường Tăng: đều là những tên riêng trong tác phẩm Tây Du Ký.

      Nhạc Tiểu Kỳ ở bên cạnh cười ha ha ngừng, cuối cùng sâu sắc tổng kết lại : “ như vậy chả phải cả hai người đều là tinh sao!”

      Lâm Tưởng: “…..”

      Trần Trừng: “…..”

      Ngày hôm sau khi thu dọn xong, Đỗ Hân gọi cho chiếc xe vận tải chuyển nhà, cùng với mấy người trẻ tuổi từ xe xuống, Lâm Tưởng liếc mắt nhìn quần áo người bọn họ chính là đồng phục công nhân của Cố Hợp.

      Đám người trẻ tuổi tràn đầy tinh lực nhiệt huyết, chỉ lúc mang đống đồ các đóng gói dọn lên xe tải. Lâm Tưởng bảo Nhạc Tiểu Kỳ mang nước tới cho mấy chàng trai, rồi dặn dò bọn họ đường cẩn thận, còn mình cùng Nhạc Tiểu Kỳ ngồi lên xe bảo mẫu, cùng nhau xuất phát tới nhà mới.

      Khi xe chạy được nửa đường lại nhận được cuộc điện thoại ngoài ý muốn, điện thoại lên số của Lâm Kiến Quần. Đến khi nhận máy lại nghe thấy giọng của Lưu Trân. Đây là lần đầu tiên nhận được điện thoại của Lưu Trân.

      Từ trước đến giờ Lưu Trân vẫn luôn ăn , nhưng lúc này giọng nghe được trong điện thoại có vẻ đúng lắm, “Lâm Tưởng….. tại con có rảnh ?”

      Lâm Tưởng lãnh đạm mà trả lời: “Có việc gì?”

      Lưu Trân vội vàng : “Là thế này, hôm nay thân thể của bố con thoải mái, sau khi đến bệnh viện kiểm tra được bác sĩ đề nghị ông ý phải nằm viện. Dì thấy ông ý vẫn luôn thương con, con nên tới thăm chút, nhất định ông ý rất vui mừng.”

      Sau khi nghe bà ta xong Lâm Tưởng biết phải gì tiếp cho tốt, nhưng ma dù cho Lâm Kiến Quần đối xử tốt với ông vẫn là cha , ông bị bệnh, về lý mà phải thăm.

      “Bị bệnh gì mà phải nằm viện đến mức nghiêm trọng như vậy?”

      Ở đầu dây bên kia Lưu Trân ậm ừ : “Bệnh cũ tái phát thôi, con cần phải quá lo lắng.”

      Lâm Tưởng muốn là thực cũng có lo lắng lắm.

      Quyết định thăm bệnh, liền kêu tài xế đưa Nhạc Tiểu Kỳ tới nhà mới trước giúp sắp xếp mọi thứ. Còn mình thẳng đến chỗ bệnh viện Lâm Kiến Quần nằm.

      Nhưng mà cảm thấy chuyện này có cái gì đó kỳ quặc, mấy ngày trước khi gặp Lâm Kiến Quần, thấy sắc mặt của ông vẫn hồng hào, vô cùng khỏe mạnh. Bây giờ mới có mấy ngày, làm gì đến nông nỗi phải vào viện nằm chứ? Lại còn thông báo cho đầu tiên tới thăm bệnh, đây chính là cách đối xử trước nay chưa từng có.

    3. Nguyên Hy

      Nguyên Hy Well-Known Member

      Bài viết:
      49
      Được thích:
      591
      Chương 9: Quyết đấu

      Editor: Nguyên Hy
      Beta: Cuồng Soái Ca

      Nhớ cách đây ba năm, Lâm Kiến Quần có làm giải phẫu cắt bỏ sỏi mật trong túi mật, ở lại bệnh viện vài ngày, cũng ai nhớ tới việc phải thông báo với . Sau đó vẫn là do người hầu già gọi điện thoại cho , lúc đó mới biết được việc này.

      Đám người nhà kia, hiển nhiên là muốn can thiệp vào việc quản lý trong nhà.

      Hôm nay Lưu Trân lại gọi điện cho mình đầu tiên, là quá hiếm lạ, làm người thể đa nghi.

      Nhưng mà suy đoán cũng chỉ là suy đoán, cũng rất nhanh chạy tới bệnh viện, thậm chí còn mua giỏ hơ quả ở của bệnh viện. Nếu tới cũng nên biểu đạt chút thành ý, diễn trò cũng phải làm cho đủ.

      Nhưng giỏ hoa quả cũng rất nặng, cho đến khi tìm được phòng bệnh của Lâm Kiến Quần, đôi tay muốn gãy.

      Lâm tưởng mời vừa đứng ở cửa phòng bệnh, Lưu Trân từ bên trong ra nghênh đón, cười : “Tới thăm là được rồi, còn mang theo hoa quả làm gì, khách khí quá rồi.”

      Mặt Lâm Tưởng có biểu cảm gìmà đưa giỏ hoa quả cho bà, nghĩ thầm chúng ta vẫn luôn rất khách khí với nhau, phải tất cả mọi người đều quen rồi sao? Còn vớ vẩn cái gì làm như vậy.

      Hai người vào phòng bệnh, Lâm Tưởng phát ra phòng mà Lâm Kiến Quần ở là phòng đơn, trong phòng trang trí rất xa hoa.

      Ngoài Lâm Kiến Quần nằm giường bệnh ra trong phòng còn có người khác nữa, chính là hòn ngọc quý tay bọn họ - Lâm Đóa.

      Lúc này Lâm Đóa ngồi sô pha chơi di động, thấy vào nhịn được mà trợn mắt lên nhìn . Trong lúc nhất thời, ba người biết nên cái gì.

      Để giảm bớt khí xấu hổ trong phòng bệnh, Lưu Trân nhìn Lâm Đóa với ánh mắt sai bảo, : “Lúc nãy phải con là muốn ăn trái cây sao? Đem mấy cái này rửa sạch .”

      Lâm Đóa ra vẻ mặt ghét bỏ, “Đây là loại hoa quả gì? Vừa nhìn biết đây chính là hàng vỉa hè, con ăn!”

      Lưu Trân lườm ta: “Con, cái đứa này!”

      ràng là Lâm Đóa muốn chọc giận , trong lòng Lâm Tưởng hiểu rất . Nhìn \người đàn ông nhắm mắt nằm giường bệnh, tâm trạng có chút phức tạp, quay đầu lại hỏi Lưu Trân: “Bố tôi bị làm sao vậy? Bị bệnh gì?”

      Lưu Trân thở dài, : “Cũng có gì, chỉ là bị là cho tức giận đến mức khó thở thôi.”

      Lâm Tưởng nhíu mày, “Bị tức đến mức khó thở?”

      Lưu Trân nhìn , “Đúng vậy, chính là bị con làm cho tức giận.”

      WTF?? Bà ta cái quỷ gì vậy?

      Trong nháy mắt Lâm Tưởng cảm thấy rất hoài nghi thính lực của mình, rốt cuộc là Lưu Trân có lầm hay cũng thể nào lý giải được, sao lại Lâm Kiến Quần tức giận đến mức phải nhập viện là gì chứ?

      Sao biết mình có năng lực đả thương người khác chứ? Chẳng lẽ sau khi trọng sinh có thêm bàn tay vàng? Trong sách có viết như vậy: Sau khi trọng sinh có thêm bàn tay vàng chính là trở thành cao nhân!

      Nghĩ như vậy, Lâm Tưởng tự nhiên thấy bị kích động mà bật cười, nhưng vẫn phải nhịn ý cười xuống, nghĩ khi trở về khẳng định phải chia sẻ chuyện này cho bọn Trần Trừng biết mới được, mình vui vẻ bằng cùng mọi người vui vẻ.

      Thu hồi những suy nghĩ lung tung, Lâm Tưởng hỏi Lưu Trân: “Bị tôi làm cho tức giận sao? Có ý gì vậy?”

      Lưu Trân trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn : “Lâm Tưởng, tuy rằng con vẫn luôn thích dì, nhưng lần này dì cũng muốn con hai câu, con cũng hiểu chuyện, tuy là ba con chưa hỏi ý kiến của con xem là có đồng ý hay quyết định hôn của con cùng Cố Thành, chuyện này là ông ý đúng, nhưng ông ý làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho con, ngờ con lại tự nhiên làm ầm ĩ khiến cho mối hôn này thất bại, con có biết Cố Thành là ai ? chính là nhân vật lớn thương trường, tại mối hôn này thất bại, khiến cho việc hợp tác giữa hai nhà Cố Lâm trở nên trục trặc, con xem như vậy có làm cho ba con tức chết chứ?”

      Mặt Lâm Tưởng lạnh tanh nhìn Lưu Trân rất hùng hồn đầy lý lẽ mà quở trách phải, nghe xong cảm thấy vô cùng rắc rối.

      “Nếu biết tôi thích dì, về sau đừng nên đứng trước mặt tôi làm trò.” Lâm Tưởng lạnh lùng mà mở miệng, “Còn có, tôi căn bản biết chuyện hôn này làm sao có thể gây rối được chứ? Trước tiên các ngươi cho tôi biết chuyện này ? Các ngươi diễn kịch theo kịch bản chuẩn bị sẵn sao? Hơn nữa, từ đâu mà các người có quyền giúp tôi quyết định hôn ? Chẳng lẽ các ngươi cứ tùy tiện tìm con mèo hay con chó đến rồi bắt tôi phải gả cho hay sao?”

      Lưu Trân bị trách móc hồi, khuôn mặt lập tức đỏ lên, khó xử : “Cố Thành phải là con mèo con chó, có thể gả cho đó chính là may mắn của con.”

      Lâm Tưởng hừ lạnh, “Lúc trước tôi hề quen biết Cố Thành, cũng thích , nên là dù cho có là người giàu có nhất cả nước, đối với tôi cũng chỉ là con mèo con chó. Hôm nay sẵn dịp này, tôi cũng muốn cho ràng, hôn nhân tình cảm của tôi, tôi tự mình định đoạt, cái ngươi đừng ai hòng mà nghĩ đến việc can thiệp vào.”

      Rốt cuộc Lâm Kiến Quần vẫn luôn nằm giường bị đánh thức, cũng biết là vừa rồi là ngủ hay là ngủ giả, nhưng tóm lại là bây giờ ông tỉnh, bộ dáng tức sùi bọt mép ngồi dậy, chỉ vào : “Ngươi là đồ bất hiếu! Ngươi gây chuyện như vậy vẫn còn ở đây lý, ngươi cho ta biết, rốt cuộc là khi ngươi và Cố Thành gặp mặt cái gì?”

      Lâm Tưởng hờ hững mà : “Con chả cái gì cả.”

      Căn bản là Lâm Kiến Quần tin, “ cái gì cả? Vậy sao đột nhiên lại muốn giải trừ hôn ước?”

      Lâm Tưởng : “Cái này làm sao mà con biết được, từ trước tới giờ con cũng chưa từng đáp ứng qua chuyện hôn này.”

      Lâm Kiến Quần tức giận hừ : “Ngươi có biết ý nghĩa của việc giải trừ này là cái gì ? Ý nghĩa chính là việc hợp tác giữa hai nhà Cố Lâm có khả năng tan vỡ! Nếu như mất hợp tác với Tập đoàn Cố Hợp, công ty của nhà ta lâm vào nguy cơ rất lớn!”

      Lâm Tưởng nghiêng đầu nhìn Lâm Kiến Quần, chỉ cảm thấy khuôn mặt tức đến mức hộc máu của ông ta bỗng nhiên trở nên vô cùng xa lạ. nhớ bao nhiêu nằm rồi mình nhìn kỹ khuôn mặt của cha mình.

      Lâm Kiến Quần tức giận mắng xố xả khiến cho khí trong phòng bệnh giảm xuống đến mức đóng băng. Lâm Đóa cũng chơi di động nữa, mà trưng ra vẻ mặt vô cùng vui sướng khi người khác gặp họa nhìn Lâm Tưởng.

      Lâm Tưởng nhìn ba , bỗng nhiên nở nụ cười quật cường, : “Cái này có có liên quan gì đến con chứ? Đó là công ty của ba, phải của con, sau khi mẹ con qua đời, con vẫn luôn ở nhà bà ngoại cho đến khi tốt nghiệp sơ trung (cấp 2 ở Việt Nam), lên cao trung (cấp 3 ở Việt Nam) liền chuyển vào ở trọ trong trường, tiền học tiền nhà đều là tiền của mẹ để lại cho con. Đến khi vào đại học, ba cũng hỏi thăm quan tâm con đến nửa câu. Bây giờ công ty của ba gặp khó khăn, lại muốn đưa ta ra làm công cụ để giao dịch, dựa vào cái gì chứ? Ba chưa từng gánh trách nhiệm làm ba của mình, vậy vì sao lại tới cầu con phải có trách nhiện làm con chứ?”

      Cảm xúc của Lâm Tưởng trở nên vô cùng kích động, hít thở phì phò, lại tiếp tục : “Đến bây giờ tôi vẫn gọi ông mộ tiếng ba cũng là bởi vì từ mẹ dạy tôi là làm người phải biết ơn với người sinh ra mình, nuôi dưỡng mình, cho nên cả đời này tôi phải gọi ông là ba. Tương lai đến khi ông về già rồi, tôi tống ông vào viện dưỡng lão, chỉ có như vậy ông mới có quyền gì mà can thieejo vào cuộc sống sau này của tôi nữa.”

      Nghe xong lời , Lâm Kiến Quần tức giận đến mức cả người phát run, chỉ vào nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi… Ngươi… Ngươi là thứ vô liêm sỉ, ta muốn đoạn tuyệt quan hệ với ngươi.”

      Lâm Tưởng cười lạnh : “Ba, vốn là mối quan hệ này của chúng ta rất thừa thãi, nếu ông muốn cắt đứt quan hệ , từ nay chúng ta là người xa lạ.”

      “Ngươi!!!” Lâm Kiến Quần cắn chặt răng, thậm chí còn muốn xuống giường đánh người, vẫn là Lưu Trân ở bên cạnh đúng lúc ngăn cản ông lại, “Kiến Quần, ông đừng tức giận, đừng tức giận, Lâm Tưởng cũng chỉ là vì tức giận mà vậy thôi, sau này nhất định là nó nghĩ thông suốt, chúng ta nghĩ cách khác, xem có thể cứu vãn được nữa .”

      Lưu Trân đẩy Lâm Kiến Quần lại giường, trộm nháy mắt ra dấu cho ông, việc này mà nhịn hỏng chuyện lớn, công ty của bọn học còn phải trông cậy vào Lâm Tưởng giải quyết, tại cứ huỵch toẹt ra như vậy đó mới là xong đời.

      Lâm Tưởng cũng phảng phất đoán được tâm tư của Lưu Trân, nhàn nhạt mà : “Việc này tôi đánh dấu chắm hết rồi, về sau các ngươi muốn làm cái gì cũng đừng lôi tôi vào, hơn nữa…” nhìn Lâm Đóa ở bên cạnh : “ phải các ngươi còn có Lâm Đóa sao? Tôi thấy bản thân ta cũng rất nguyện ý hòa thân[1] đấy.”

      ([1] Hòa thân: ngày xưa các vua thường gả các công chúa của mình sang nước khác để đổi lấy cái gì đó gọi là "đưa công chúa hòa thân". Còn ở đây ý của Lâm Tưởng là đá xoáy về việc Lâm Đóa muốn gả cho Cố Thành.)

      “Ngươi câm miệng cho ta!” Lâm Kiến Quần tức giận trừng mắt nhìn .

      Lâm Tưởng cũng có chút gì sợ ông, : “Nếu ông có tinh thần như vậy tôi đây cũng yên tâm rồi, tôi còn có việc, xin phép trước.”

      vừa xong, có chút lưu luyến mà rời khỏi phòng bệnh.

      Lâm Kiến Quần cùng Lưu Trân liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều có tức giận, Lưu Trân suy nghĩ lúc rồi vẫn cất bước đuổi theo, “Lâm Tưởng, con chờ chút.”

      Lâm Tưởng dừng bước quay đầu lại nhìn bà ta, chờ Lưu Trân mở miệng , lạnh giọng : “Vừa rồi tôi cũng là tôi thích bà, đừng có mà ở trước mặt tôi diễn kịch, tôi cảm thấy rất ghê tởm.”

      xong cũng cho Lưu Trân có cơ hội mở miệng, xoay người rời khỏi bệnh viện.

      Mặc kệ tương lai cái gia đình này có xảy ra bất cứ việc gì chăng nữa về sau cũng đó cũng phải là chuyện liên quan đến . Tuy rằng biết ràng lắm lý do vì sao Cố Thành lại đột nhiên giải trừ mối quan hệ với Lâm Kiến Quần, còn chút dây dưa lợi ích gì cả. Nhưng có lẽ như vậy giúp hai người bắt đầu lại tốt đẹp hơn.

      ******

      Cố Thành thân là phú nhị đại, nhưng lại giống như những phú nhị đại khác, thích ăn chơi đàng điếm, thích phong hoa tuyết nguyệt[2], tới ba mươi tuổi rồi nhưng vẫn độc thân sống chung với con chó. Hứng thú duy nhất có lẽ đó chính là kiếm tiền, chưa bao giờ thiếu tiền, nhưng lại vô cùng thích kiếm tiền, cứ như vậy trở thành sở thích, chính vì thế mà trở thành người ông độc thân hoàng kim[3] trong mắt mọi người. Rất nhiều bạch phú mỹ[4] hàng đêm vẫn luôn nằm mơ thấy khiến cho cuộc sống hàng ngày cũng có chút bất an, cũng có vô cùng nhiều những nữ nhân ngừng ngã xuống để người sau tiếp tục mơ tưởng bò lên được giường của .

      ([2] Phong hoa tuyết nguyệt: đào hoa, phong lưu, thích được con vây quanh.

      [3]Độc thân hoàng kim: người đàn ông giàu có, thành công, đẹp trai, còn độc thân.

      [4] Bạch phú mỹ: người con tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt)

      Nhưng từ trước tới nay đều nhìn họ với ánh mắt khinh thường, thú vui của chỉ có kiếm tiền mà thôi.

      Nhưng mà, từ hai tháng trước sau khi Cố Chủ tịch cưỡi ngựa bị té ngã cái giống như thay đổi tính cách.

      Có lẽ người khác quá để ý tới, nhưng thân là bạn từ kiêm đối tác hợp tác của Cố Thành, Hướng Nặc lại có thể dễ dàng nhìn ra thay đổi của .

      Trong đó thay đổi ràng nhất chính là Cố Thành lại có thể tìm ngôi sao trong giới giải trí!

      Thực ra cái này cũng có gì kỳ lạ cả, bọn họ ở trong cái vòng này, có rất nhiều người nuôi dưỡng tiểu minh tinh, minh tinh hạng A có khả năng nuôi nổi, nhưng để nuôi dưỡng minh tinh hạng C chắc chắn là dư dả. Dù sao đây cũng là chuyện ngươi tình ta nguyện theo nhu cầu thôi.

      Nhưng Cố Thành tuyệt đối là hành xử rất khác người, vừa mới nhìn trúng người ta ngay lập tức bỏ tiền mở ra công ty giải trí, mở xong công ty lại đổ tiền vào đầu tư, tóm lại chính là hai phải làm bộ dáng cưng chiều người kia, nhưng dù sao Cố Thành chính là người có rất nhiều tiền.

      Sau khi Hướng Nặc biết được chuyện này, cằm thiếu chút nữa là rớt xuống đất, cảm thấy rất tò mò, quấn lấy Cố Thành để hỏi về thông tin của đối phương. Nhưng ngờ là đối phương chỉ là người mới tương đối xinh đẹp trong giới giải trí mà thôi!

      Hướng Nặc nghĩ trăm ngàn lần cũng ra, chẳng lẽ mẫu người của chính là ngây thơ như tờ giấy trắng sao?

      Buổi tối hôm nay đám thiếu gia công tử tụ tập ở Tú Cẩm viên nghe nhạc, Hướng Nặc gọi điện thoại cho Cố Thành mời tới chơi, nhưng đối phương ở trong điện thoại câu từ chối , bảo rằng mình thích những chuyện này. Hướng Nặc cười cười, vào điện thoại: “Ở chỗ này tôi nghe được chút chuyện của Lâm gia, là chuyện liên quan đến người trong lòng của cậu, cậu có muốn biết hay ? Muốn biết mau mau tới đây , tôi mở chai rượu ngon chờ cậu tới.”

      Cố Thành trầm mặc hai giây, : “Chờ tôi.”

      Hướng Nặc tắt điện thoại, mình ngồi chỗ vui mừng hồi lâu, “ là thú vị.”

      Mấy thấy mình liền cầm ly rượu qua chỗ , “Hướng Thiếu, vui vẻ vì cái gì vậy?”

      Hướng Nặc tiếp nhận y rượu uống ngụm, : “Tự nhiên có chút việc khiến cho vui vẻ.” xong đứng lên nhìn mấy người ngồi : “Các ngươi cứ tiếp tục chơi, đêm nay tôi bao hết, nhưng tôi phải tới chỗ này chút, Cố Chủ tịch thích chỗ khí ngột ngạt thế này.”

      Đến khi Cố Thành tới nơi, Hướng Nặc uống rượu ở quán bar .

      nhạc trong quán bar vẫn là do ban nhạc kia biểu diễn, Cố Thành kiềm chế được mà nhớ đến bộ dáng lúc trước Lâm Tưởng đứng hát ở sân khấu , nhưng đáng tiếc bài hái lại phải là bản tính ca.

      Lần sau tới, biết có thể hát bản tình ca cho .

      Ngồi xuống ghế, Cố Thành liền thẳng vào vấn đề: “Lâm gia xảy ra chuyện gì?”

      Hướng Nặc rót cho ly rượu, cũng thừa nước đục thả câu mà : “Nghe Lâm Kiến Quần gọi người trong lòng của cậu về chửi rủa thậm tệ trận, còn tuyên bố muốn đoạn tuyệt quan hệ với ấy, phá hỏng hết cả kế hoạch của ông ta.”

      Cố Thành cầm lấy ly rượu uống ngụm, cười lạnh : “Đây chính là phong cách của , cậu nghe ai như vậy?”

      “Tôi có người bạn chơi thân với Lâm Đóa, nên thường xuyên nghe ta oán giận về việc gia đình ta. Hôm người bạn đó trong lúc tụ tập thuận miệng ra vài câu, tôi liền trò chuyện riêng với hỏi thêm tình hình.”

      “Xem ra việc giáo huấn bằng cách ngưng hợp tác với Lâm gia vẫn chưa đủ khắc sâu.” Cố Thành thưởng thức ly rượu, trong mắt cất giấu nguy hiểm.

      Hướng Nặc rất ít khi nhìn thấy bộ dáng này của , nhịn được hỏi: “Người trong lòng bị khi dễ, cậu đau lòng sao?”

      Cố Thành liếc mắt nhìn , phát vẻ mặt của đối phương như xem kịch vui, vì thế : “Nếu cậu cảm thấy hứng thú như vậy, bằng cùng tham gia cho vui?”

      Hướng Nặc hiểu ra sao, “Cái gì?”

      “Tôi chuẩn bị mang hạng mục lúc trước giao cho Lâm gia, bây giờ giao lại cho cậu làm, đến lúc đó cậu có thể gần gũi hơn để hóng hớt chuyện nhà Lâm gia.”

      Hướng Nặc: “…..”

      tốn công vô ích để lấy lòng rồi mà vẫn còn bị coi là kẻ phạm tội, sao có thể cự tuyệt cho được chứ?

      Nhưng mà viện Cố Chủ tích quyết định phải do chơi , vì thế vốn là rủ tới uống rượu giải buồn, cuối cùng lại bị Cố Chủ tịch lôi kéo đến chuyện làm ăn, Hướng Nặc cảm thấy rất đau lòng.

      vất vả mới xong chuyện làm ăn kinh doanh, hai người đứng lên rời khỏi quán bar đánh mạt chược[5], kết quả vừa ra đến cửa liền gặp được đám người Lý Thiệu.

      ([5] Mạt chược: là loạt cờ của Trung Quốc, có thể có từ 4 đến 6 người cùng chơi.)

      Lý Thiệu tuy cũng là phú nhị đại, nhưng để so sánh bọn họ với Cố Thành còn kém xa, cả hai bên đều nhận thức chuyện này cho nên ngày thường cũng chơi với nhau. Nhưng mà khi gặp mặt vẫn chào hỏi nhau tiếng.

      Hướng Nặc có ấn tượng tồi về Lý Thiệu, liền lên tiếng chào hỏi trước.

      Cố Thành cũng nhìn Lý Thiệu, hỏi : “ đánh mạt chược ?”

      Cố Thành chủ động rủ rê làm cho Lý Thiệu có chút thụ sủng nhược kinh (được quý mà sợ hãi), vội vàng : “Được thôi, nhưng trình độ được giỏi cho lắm.”

      Cố Thành cười cười, “Vậy cậu chơi cùng tôi .”

      Lý Thiệu sợ hãi, Cố Chủ tịch tự nhiên mới cùng chơi! hông phải là nằm mơ chứ?

      Nhóm người trẻ tuổi cùng với Lý Thiệu cũng bị sợ hãi, cùng chơi với Cố Thành sao? Có phải Lý Thiệu gặp được vận may gì vậy?

      Hướng Nặc cũng hiểu ra làm sao, Cố Chủ tịch muốn chơi cái gì đây?

      Mà lúc này trong lòng Cố Thành suy nghĩ: người đàn ông này là bạn thân của vợ mình, rất cần phải tạo mối quan hệ tốt với !

      ******

      Lâm Tưởng mới vừa dọn dẹp xong nhà cửa, Đỗ Hân gửi cho bộ phim điện ảnh, có rất nhiều vai nữ phụ cho nên suất diễn có rất nhiều. Tuy rằng đạo diễn của bộ phim này phải là người tai to mặt lớn, nhưng nam nữ chính đều là những ngôi sao điện ảnh rất nổi tiếng, thế nên bộ phim cũng tương đối có triển vọng.

      “Đề tài cũng mấy mới mẻ, đến khi công chiếu cũng nhật định được chào đón cách nồng nhiệt, nhưng có hiệu ứng của ngôi sao nổi tiếng, để ý quan tâm chút, nhân vật này của cũng rất dễ lấy được cảm tình của khan giả. Vai diễn này là tình đầu của nam chính, nhưng khi diễn rất khó vì khoảng cách tuổi tác khá lớn.” Đỗ Hân phân tích cho nghe về vai diễn của mình, “Từ mười mấy tuổi đến hơn ba mươi tuổi, ngay từ đầu đạo diễn cũng đồng ý giao vai diễn này cho , cho rằng chưa từng trải qua sóng gió của cuộc đời nên thể nào có thể diễn tốt được vai diễn người phụ nữ hơn ba mươi tuổi được.”

      Lâm Tưởng ngồi sô pha lật kịch bản, gác hai chân tay vịn ghế, lắc qua lắc lại rất tự do, nghe Đỗ Hân như vậy liền cười, : “Nhưng cuối cùng vẫn bị chị dành được.”
      Last edited: 17/10/19

    4. Nguyên Hy

      Nguyên Hy Well-Known Member

      Bài viết:
      49
      Được thích:
      591
      Chương 10: Khả năng diễn xuất

      Editor: Nguyên Hy
      Beta: Cuồng Soái Ca

      Đỗ Hân nhướng mày, “Bởi vì năng lực của chị quá mạnh mẽ thế nên ai có thể tranh giành với chị được.”

      Lâm Tưởng híp mắt cười cười, “Cảm ơn chị Đỗ, em cố gắng hết sức để diễn tốt vai diễn này.” cảm thấy vai diễn này giống như là thử thách khả năng diễn xuất của sao cho đúng theo cầu. Việc đóng vai người phụ nữ hơn ba mươi tuổi đối với chính là quá mức đơn giản, chỉ cần diễn đúng bản chất của là được.

      “Chị rất tin tưởng vào em.” Đỗ Hân nhìn chằm chằm đống hồ rồi đứng lên, : “Còn nửa tháng nữa mới bắt đầu bấm máy, em tranh thủ học thuộc lời thoại , cũng cần quá khẩn trương, đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên của chúng ta.”

      Lâm Tưởng gật đầu, cảm thấy Đỗ Hân hẳn là còn khuẩn chương hơn cả . Dù sao đây cũng là bộ phim đầu tiên sau khi ký hợp đồng với LX, lúc trước Đỗ Hân dã đứng trước mặt Cố Thành vỗ ngực cam đoan rằng tuyệt đối là người thực lực, nếu đến lúc đó diễn hỏng chính là như đánh vào mặt Đỗ Hân. Cho nên sao Đỗ Hân có thể để bụng cho được.

      Đỗ Hân cũng ở trong phòng của Lâm Tưởng quá lâu, sau khi xong mọi chuyện liền đứng dậy rời . Lâm Tưởng mình nằm sô pha tiếp tục xem kịch bản, ánh nắng rọi cửa sổ sát đất chói chang, nhưng may mắn là trong phòng có điều hòa thổi gió mạnh mẽ cho nên cũng cảm thấy vô cùng thoải mái mát mẻ.

      Lúc xem mê mẩn xem kịch bản cửa phòng lại có tiếng gõ cửa vang lên. Lâm Tưởng vốn nằm sô pha đưa lưng ra phía cửa nên có cách nào có thể nhìn thấy người tới.

      Cố Thành đứng ở cửa liếc mắt cái là có thể thấy được bàn chân trắng nõn của lắc lư giữa trung.

      Đôi mắt thể rời khỏi cặp chăn trắng nõn kia, từ từ kìm nén lại cảm xúc, chút chút làm cho tâm trạng của Cố Thành trở nên ngứa ngáy, chỉ muốn chạy tới bắt lấy đôi chân trắng nõn nghịch ngợm kia mà vuốt ve, sau đó… Cố Thành nuốt nước miếng suy nghĩ, sau đó hung hăng hôn cái!

      Nhưng sau đó lại có suy nghĩ tự giễu: Nếu làm như vậy, nhất định là Lâm Tưởng bị dọa cho sợ chạy mất.

      Nghe thấy tiếng người vào phòng, Lâm Tưởng liền thu lại đôi chân trắng, ngồi thửng dạy nhìn về phía sau. Vừa nhìn lên chạm phải ánh mắt đen tối của Cố Thành.

      kinh ngạc hô lên: “Cố Tiên sinh.”

      Kêu xong mới nhớ ra là phải đứng dậy chào hỏi, nhưng mà lại bị Cố Thành ngăn lại.

      Cố Thành vừa vào vừa nhìn chằm chằm đôi chân trắng nõn của vẫn còn gác tay vịn ghế. Giống như là cố ý dựa gần vào tay vịn ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người rất gần, “ xem cái gì vậy? Kịch bản sao?”

      Lâm Tưởng nhìn lơ đãng làm ra động tác vô cùng thân mật, tim khỏi đập nhanh hơn bình thường, nhưng mặt vẫn làm ra bộ dáng thoải mái lãnh đạm, “Chị Đỗ vừa mới tới đây, vai diễn nữ phụ này thực tồi.”

      Cố Thành duỗi tay cầm quyển kịch bản lên lật qua lật lại xem xét, quá vui mà : “Sao Đỗ Hân lại làm như vậy, vì sao sắp xếp cho vai nữ chính?”

      Lâm Tưởng: “…”

      Nếu như Đỗ Hân biết mình bị Cố Chủ tích mắng mỏ như vậy, hẳn là khóc mất. Lúc trước còn rất đắc ý vì việc mình có thể tranh dành được vai diễn nữ phụ này, nhưng kết quả là khiến cho Cố Chủ tích cảm thấy chướng mắt!

      Cố Thành mắng mỏ Đỗ Hân xong cũng tự mình quay sang an ủi Lâm Tưởng: “Nếu như thích có thể diễn, chờ lần sau nhận vai diễn nữ chính.”

      Lâm Tưởng dở khóc dở cười mà : “Sao có thể thích được chứ, vai diễn này khá tốt, tại tôi cũng chỉ là người mới vào nghề, có thể được diễn vai phụ quan trọng như vậy là tốt lắm rồi.”

      Cố Thành cúi đầu nhìn , thâm thúy trong mắt lộ ánh nhìn phức tạp, như là… luyến tiếc cho sao?

      Lâm Tưởng bị chính những suy nghĩ thoáng qua của mình dọa cho giật mình. tại cảm thấy khá tốt, còn được trở thành người được công ty cưng chiều, lúc nào cũng có đám người vây xung quanh , Đỗ Hân cũng rất quan tâm nên để cho được thoải mái lựa chọn kịch bản thích, còn cái gì có thể làm cho cảm thấy luyến tiếc cho chứ? Cho nên khẳng định là nhìn lầm rồi.

      Cố Thành : “Bộ phim điện ảnh đầu tiên chúng ta đầu tư, chỉ có mới được diễn vai nữ chính.”

      Lời này làm cho người ta cảm thấy rất ấm lòng, Lâm Tưởng cảm động suy nghĩ, đời này Cố Thành trở nên như vậy làm cho người ta khó có thể chống dỡ nổi.

      rất muốn duỗi tay ra ôm chút, nhưng cuối cùng lại nhàng câu: “Cảm ơn.”

      “Tôi nghe …” Cố Thành thay đổi đề tài : “Bởi vì việc giải trừ hôn ước, mà cha trách cứ .”

      Lâm Tưởng bất đắc dĩ mà cười cười, : “Ông ấy là người như vậy.”

      Cố Thành thở dài, “ xin lỗi, bởi vì lúc trước tôi lỗ mãng đưa ra quyết định như cậy khiến cho bối rối, có thời gian tôi tới tìm cha chuyện cho ràng.”

      Lâm Tưởng lắc đầu tỏ vẻ có gì, : “ có gì, tôi tỏ thái độ của mình với ông ấy, ông ấy có quyền can thiệp vào chuyện tình cảm của tôi. Nếu chuyện ràng, hôm nay ông ấy có thể liên hôn cùng , ngày mai lại có thể cùng người khác liên hôn. Ở trong mắt ông ấy, tôi chỉ giống như món hàng hóa đắt tiền mà thôi.”

      Cố Thành tưởng tượng đến việc Lâm Kiến Quần rất có khả năng chạy tới chỗ người khác liên hôn, trong nháy mắt mạt trầm xuống, lạnh giọng : “Ông ta dám đâu.” Nếu Lâm Kiến Quần dám làm như vậy, chỉ trong giây thôi có thể giết chết ông ta.

      “Ông ấy dám sao? Vì cái gì chứ?” Lâm Tưởng khó hiểu nhìn .

      Cố Thành: “…..” Quá nóng vội nên lỡ lời, nhưng cũng thể giải thích, : “Nếu như ràng với ông ấy như vậy, hẳn là ông ấy dám tiếp tục bắt liên hôn đâu.”

      Lâm Tưởng thở dài: “Cái này cũng rất khó .”

      Cảm thấy cái đề tài này có điểm trầm trọng, làm phá hỏng bầu khí, Lâm tưởng duỗi tay cầm lại kịch bản, nhìn Cố Thành : “ có biết diễn đối đáp ? Chúng ta tập diễn đối đáp lát được ?”

      Cố Thành cảm thấy hứng thú mà : “Được thôi.”

      Lâm Tưởng lật qua lật lại kịch bản, tìm ra cảnh diễn cảm thấy rất có ý tứ, chỉ cho Cố Thành xem, “ đọc lời thoại của diễn viên nam.”

      “Chỉ cần đọc lời thoại thôi sao?” Cố Thành hỏi.

      “Lâm Tưởng cười : “Nếu ngại có thể thêm chút kỹ năng diễn xuất của mình vào.”

      Phân cảnh mà Lâm Tưởng chọn chính là cảnh nam chính vào nữ phụ gặp lại nhau sau nhiều năm. Người phụ nữ đối với mối tình đầu vẫn còn tồn tại tình say đắm, nhưng trong lòng người đàn ông lại chỉ còn lại chút cảm xúc mà thôi.

      Trí nhớ của Lâm Tưởng vô cùng tốt, chỉ cần nhìn mấy lần nhìn là nhớ kỹ những lời thoại cơ bản. Cho nên cũng cần phải ngồi quá lâu để học thuộc, mà ngẩng đầu nhìn Cố Thành, nhanh chóng thể kỹ năng diễn của mình, : “ tại vẫn tốt chứ?”

      Cố Thành vội vàng quét mắt nhìn lời thoại, : “Cũng tệ lắm, còn em?”

      Ánh mắt Lâm Tưởng mang theo ưu thương nhàn nhạt, cười : “Cũng tàm tạm thôi, chỉ là thỉnh thoảng nhớ tới việc trước kia.”

      Trong nháy mắt Cố Thành bị cuốn vào, tự chủ được mà hỏi: “Việc trước kia?”

      Lâm Tưởng gật đầu, thở dài mà : “ ít chuyện vui, và chuyện vui, khi đó chúng ta xa lạ như vậy.”

      Lực chú ý của Cố Thành hoàn toàn bị thương cảm của thu hút, cảm bản quên luôn việc đọc cái lời thoại quái quỷ gì đó, chỉ chuyên chú nhìn , hỏi: “Là chuyện vui nhiều hay chuyện là vui nhiều?”

      Cái này phải là lời thoại trong kịch bản, Lâm Tưởng có chút kỳ quái mà nhìn cái, cảm khái cái gì sao? Nhưng mà dừng lại hỏi, mà vẫn tiệp tục diễn theo kịch bản, “Đoạn thời gian đó em vẫn luôn nhớ tới, cũng vẫn luôn nhớ đến …., có câu này em rất muốn hỏi , lúc ấy ….từng em ?”

      cứ ưu thương như vậy mà nhìn , lại đáng thương như vậy hỏi có từng hay , trong nháy mắt Cố Thành cảm thấy cả người đều vui, tim đập nhanh, huyết áp tăng cao, đỉnh đầu giống như bốc khói.

      Hai người yên lặng mà nhìn nhau, cái gì cũng , trong ánh mắt lại giống như tàn ngập rất nhiều lời , Cố Thành nuốt nước miếng cách khó khăn, cầm lòng được mà vươn tay cầm lấy cổ tay , há mồm : “Tôi….”

      “Chị Lâm Tưởng! Trà sữa tới rồi, em còn mua bánh tart trứng ngọt ngào nữa đó, cam đoan là chị ăn xong cảm thấy ngọt ngào cả ngày!” Giọng của Nhạc Tiểu Kỳ từ cửa truyền vào, nháy mắt đập tan ái muội cảm xúc trong phòng.

      Lâm Tưởng nghiến răng nghiến lợi, ở trong lòng mang Nhạc Tiểu Kỳ vừa mắng vừa đánh, ngoài miệng giọng có vẻ vui mà : “Chị thích đồ ngọt.”

      Nhạc Tiểu Kỳ xách theo đồ chạy vào, nhìn thấy Cố Thành cũng ở đây, hoảng sợ, vội vàng : “A! Cố Tổng cũng muốn ăn cùng chúng tôi sao?”

      Cố Thành buông tay Lâm Tưởng ra, đứng lên nhìn Nhạc Tiểu Kỳ : “ cần, tôi sợ sâu răng, mọi người ăn .” xong lại quay đầu nhìn Lâm Tưởng : “Tôi còn có việc, trước.”

      Lâm Tưởng ngoan ngoãn gật đầu: “Được, thong thả.”

      Cho đến khi Cố Thành khỏi phòng, Nhạc Tiểu Kỳ có vẻ nghi hoặc, “Cố Tổng hình như là có vẻ vui!”

      Lâm Tưởng liếc mắt nhìn cái, thầm nghĩ: chị cũng có vui đâu!

      ******

      Còn nửa tháng nữa bộ phim điện ảnh mới bắt đầu bấm máy, cho nên Lâm Tưởng ăn ngồi rồi nửa tháng này. Đối với người cuồng công việc như Đỗ Hân mà tuyệt đối thể nhẫn nhịn được, vì thế cân nhắc muốn cho Lâm Tưởng tham gia buổi phỏng vấn hoặc là cái gameshow nào đó để mở rộng chút mức độ nổi tiếng.

      Sau khi có kế hoạch này, Đỗ Hân liền bắt đầu chạy liên hệ. trà trộn trong giới giải trí cũng mười mấy hai mươi năm, từng dẫn dắt mấy minh tinh hạng nhất, có vô cùng nhiều người quen biết, rất nhiều bạn bè hiểu tính cách của , bọn họ đều muốn nể mặt mũi của . Cho nên sau hai người chạy liên hệ, ôm về đống lịch phỏng vấn lớn bé, trong đó có mấy buổi phỏng vấn của cho những tạp chí lớn nổi tiếng.

      Vừa đúng lúc cuộc họp của LX diễn ra, Đỗ Hân liền mang mấy câu hỏi trong buổi phỏng vấn làm thành văn bản, chuẩn bị cho Lâm Tưởng biết trong cuộc họp, cũng thuận tiện khoe với Cố Thành chút thủ đoạn làm việc của mình.

      Cơ bản cuộc họp công việc Lâm Tưởng nhất thiết phải tham gia, nhưng Đỗ Hân dặn dò muốn tham dự, biết trong cái hồ lô của chứ cái gì (Ý là: biết Đỗ Hân có kế hoạch gì). Lâm Tưởng đoán có phải là công ty mới có quá ít nhân viên, cho nên mới kêu tới để gia tăng quân số? Phun trào phun trào chứ vẫn ngoan ngoãn đúng giờ xuất .

      Cuộc họp do Đỗ Hân chủ trì, nhưng vị trí chính giữa lại nhường cho Cố Thành. Cố Thành dù chỉ là nhân vật tham dự, nhưng ngồi ở vị trí tối cao đương nhiên cũng phải làm bộ. Đỗ Hân ngồi ở vị trí đầu tiên tay phải, vị trí đầu tiên bên trái Cố Thành vẫn còn trống. Lúc Lâm Tưởng vào phòng họp, Cố Thành tùy ý chỉ vào vị trí bên tay trái mình để ngồi xuống.

      ra những cuộc họp bàn công việc như thế này rất buồn tẻ nhạt nhẽo. Lúc đầu Lâm Tưởng còn có thể lên tinh thần nghiêm túc nghe chút nội dung, nhưng nửa giờ sau bắt đầu thấy mình như vào cõi tiên, hồi cảm giác bộ dáng tư thế khi làm việc của Lâm Tưởng rất oai hùng hiên ngang, khí thế bức người, hồi lại cảm thấy bộ dáng của Cố Thành bất động như núi cao khó thăm dò nhưng lại cực kỳ mê người.

      Ý muốn rời khỏi đây xuất liên tục, Lâm Tưởng còn cách nào có thể ngăn cản được não mình hoạt động, chỉ có thể cầm lấy bút bàn, làm bộ làm tịch vẽ loạn xạ lên tờ giấy trắng.

      Vị trí của Cố Thành rất gần , thầm quan sát hồi lâu, lúc sau phát ra đáng mờ ám của , nhịn được mà tâm tư nổi lên ý muốn trêu đùa. Vì thế lấy bút ra viết xoát xoát xoát lên giấy hàng chữ, sau đó tiếng động mà đây qua cho xem.

      Lâm Tưởng nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy hàng chữ rồng bay phượng múa giấy, bên viết: Người bạn , chuyên tâm nghe giảng bài, giáo Đỗ trừng mắt với bạn mấy lần rồi đó.

      Nháy mắt Lâm Tưởng cảm thấy da mặt nóng lên, thể khởi động đôi tay che gương mặt lại, liếc mắt trộm nhìn Đỗ Hân cái, phát chính xác là vẫn luôn nhìn về phía mình.

      Ho tiếng che dấu, Lâm Tưởng ngồi thẳng dậy, nghiêm chỉnh viết viết lên tờ giấy, sau đó mặt biểu cảm đổi lại tờ giấy về phía Cố Thành.

      Cố Thành rũ mắt nhìn xuống, khóe miệng lập tức kìm được mà nhếch lên, ý cười sâu thể nào thu hồi lại được.

      Ở phía dưới hàng chữ viết, Lâm Tưởng vẽ đại cái mặt quỷ to đùng, nhưng mà vẽ quá đẹp, mặt quỷ xấu như thế vẫn là lần đầu Cố Thành nhìn thấy. Nhưng ai cả đường lối về, dù vậy ở trong mắt mặt quỷ này vẫn xấu kinh khủng.

      muốn để cho mình cười quá mức trắng trợn táo bạo, Cố Thành thu hồi ý cười đổi dáng ngồi, kết quả mới vừa nhấc chân lên lại cẩn thận chạm vào thứ. Mà cái thứ vừa bị chạm vào vội vàng rụt trở về. Lúc này Cố Thành mới hồi phục lại được tinh thần. Trong lúc vô ý đụng vào chân của Lâm Tưởng!

      Cảm giác huyết áp lại bắt đầu tăng cao, bộ phận lên, bộ phận xuống có chỗ nào để giải phóng ra…...

      lúc suy nghĩ nên viết cái gì đó giải thích với Lâm Tưởng là mình phải chơi trò lưu manh mà chỉ là vô tình đụng vào mà thôi. ngờ là vừa mới đặt bút xuống, định rụt chân về chân của Lâm Tưởng lại co ra, cứ yên lặng tiến tới, nhàng đụng vào chân .

      Cố Thành:!!!!!

      Hai người mũi chân đối mũi chân, như có như đụng chạm chút, mũi chân chạm nhau truyền đến từng hồi rung động, lặng yên lan tràn khắp tàn thân.

      Cố Thành gắt gao nắm chặt bút máy, sức lực dùng rất lớn, thiếu chút nữa là có thể bẻ gãy cái bút.

      Tuy rằng Đỗ Hân vẫn luôn đẩy mạnh tiến trình cuộc họp, nhưng cũng ngẫu nhiên chú ý đến chỗ hai người. Điều là cảm thấy buồn bực chính là, hai người kia ràng là ngồi nhưng lại cảm thấy ánh mắt bọn họ có cái gì đó mờ ám.

      làm cái gì mà có thể trở nên ái muội như vậy, là đủ rồi! Đỗ Hân đặc biệt muốn chạy tới lật bàn xem bọn họ làm cái gì.

      Cố Thành vẽ thêm chút tóc ở mặt quỷ, lại vẽ thêm đóa hoa ở bên , bên cạnh tự xưng: Mỹ nhân hiệu quả. Thừa dịp Đỗ Hân chú ý lại đẩy tờ giấy qua.

      Lần này đến phiên Lâm Tưởng buồn cười.

      Đỗ Hân: “…...” Ở trong tầm ngắm của mà còn dám truyền giấy qua lại, nghĩ là bị mù sao?

      thể nhịn được nữa, Đỗ Hân nhanh chóng kết thúc cuộc họp, sau đó lấy ra kế hoạch chuẩn bị tốt từ trước đưa cho Lâm Tưởng và Cố Thành, nhìn bọn họ : “Đây là kế hoạch công việc sắp tới của Lâm Tưởng, hai người xem qua , có ý kiến gì có thể ra.”

      Cố Thành nhanh chóng xem lần, nhìn lịch trình được sắp xếp dày đặc, bất mãn mà : “Cường độ công việc như vậy, còn có thời gian để ngủ sao?”

      Đỗ Hân hùng hồn : “Thời gian nghỉ ngơi có thể dựa vào nhau để ngủ cũng được.”

      Cố Thành: “…...”

      Lâm Tưởng xem xong cau mày : “Chị Đỗ, em nghĩ là có nhiều việc đến như vậy.”

      Đỗ Hân chút lưu tình nào mà phản bác: “ tranh thủ thời gian làm việc, bao giờ độ phủ sóng của em mới được mở rộng? Bao giờ em mới có thể trở nên nổi tiếng chứ? Hai người đều kêu quá nhiều việc, vậy có còn muốn thu về lợi nhuận ?”

      Lâm Tưởng muối đáp lại câu, có lợi nhuận hay thực để ý như vậy. Đời trước đủ may mắn rồi, chỉ vì danh lợi và tiền bạc mà cơ hồ còn dành chút thời gian cá nhân nào cho bản thân, khiến cho quên hệ của cùng Cố Thành càng ngày càng trở nên băng lạnh.

      Đời này gặp được Cố Thành hề lạnh nhạt xa cách, ấm áp làm vô cùng động tâm. đặt biệt muối đối xử tốt với , cho nên muốn có quá nhiều công việc quấy rầy thời gian ở chung khó có được của bọn họ.

      Nhưng mới vừa mới đến LX, tại nếu nghĩ đến lợi nhuận có phải là nể mặt mũi Đỗ Hân rồi hay ?

      “Em thích đóng phim, chỉ muốn làm diễn viên đơn thuần thôi, cũng phải là đại minh tinh. Chị Đỗ, em biết em như vậy chị có thể tức giận, nhưng em muốn quá nhiều, chỉ cần có thể để cho em phát huy được khả năng diễn xuất của mình là đủ rồi.”

      Cố Thành ngồi bên cạnh nghe, nhịn được muốn chống lưng cho Lâm Tưởng, “Làm diễn viên đơn thuần là tốt lắm rồi, chúng ta đầu tư mảng phim nhựa, có rất nhiều tài nguyên[1] để tuyển chọn. Đỗ Hân, về sau đừng để cho ấy nhận công việc này nọ lung tung.”

      [1] Tài nguyên: là thuật ngữ trong giới giải trí, ý là những công việc, mối đầu tư béo bở, có thể kiếm ra được tiền.

      Công việc gì mà kêu là này nọ lung tung chứ? tìm cái này cái kia chính là vì muốn là người đầu tiên đoạt được những tài nguyên thượng đẳng nhất! Cố Chủ tịch có phải mắt bị mù rồi phải !

      Đỗ Hân có nổi giận, nghĩ rằng mình lại gặp được vị minh tinh cùng với vị Chủ tịch thích kiếm tiền như vậy, còn có thể cái gì nữa chứ? cảm thấy là tuyệt vọng!

      Sau khi cuộc họp kết thúc, Cố Thành bị trợ lý của kêu , là Hướng Nặc tới tìm , bây giờ chờ trong văn phòng.

      Chờ sau khi Cố Thành rời , Lâm Tưởng lôi kéo Đỗ Hân chuyện lát.
      Lee Đỗ, nhoxbina, Pe Mick23 others thích bài này.

    5. Esky147

      Esky147 New Member

      Bài viết:
      12
      Được thích:
      15
      Ôi chờ lâu mà đọc đc mấy chương liền thiệt quá! Cám ơn bạn nhiều! Ráng hoàn truyện nha bạn, chờ chương mới có lâu cũng ko đáng sợ bằng chủ nhà drop truyện.
      Cuồng Soái Ca thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :