1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Trốn yêu - Tây Tây Đông Đông(C11) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      8.2
      Tô Vãn buông tay Vân Thần ra, thở dài : “Vậy thôi, đa tạ.”

      Ánh mắt Vân Thần lóe lóe, an ủi : “ nương cần vội, chuyện này cần cần đúng thời cơ, đến lúc đó nương tự nhớ lại tất cả thôi. Nếu cứ ép buộc, ngược lại đối với bệnh tình có lợi.”

      Tô Vãn nhắm mắt, nhàng gật đầu.

      “Vậy ta trước, nương giữ gìn sức khỏe.” Vân Thần cẩn thận để lại câu, sợ quấy rầy Tô Vãn nên nhàng bước ra cửa.

      Tô Vãn từ đầu tới cuối vẫn nhắm mắt, nhịp tim càng ngày càng nặng như có vật gì đè xuống. Những vết thương người nàng chảy máu cũng được, thối rữa cũng chẳng sao, dù sao chết lặng còn cảm giác gì rồi, chuyện giờ khiến nàng để ý đó chính là tiếp theo Mục Tuần Thanh đối xử với nàng như thế nào.

      Bên trong thư phòng rộng rãi có hai hàng giá sách, giá bày đủ các loại sách, trong góc phòng có cái lư hương cao gần bằng nửa người, mùi thơm thoang thoảng bay ra khiến cho người ta cảm thấy tinh thần thoải mái. Bức tranh hoa mai nửa trải mặt bàn, chỉ chút nữa thôi là hoàn thành.

      Mục Tuần Thanh cầm bút lông trong tay dừng lại giữa trung, chậm chạp chịu hạ bút.

      Cửa thư phòng “két” tiếng bị đẩy ra, nam tử trẻ tuổi khoảng hai mươi tuổi mặc y phục màu đỏ đậm bước vào. Trở tay đóng cửa lại, muốn tiến lên hành lễ Mục Tuần Thanh lạnh nhạt mở miệng : “Nàng rồi?”

      “Phải, thuộc hạ tự mình đưa công chúa ra xe ngựa.” Doãn Thiên chắp tay trả lời.

      Mục Tuần Thanh gật đầu, buông bút lông trong tay, đem bức tranh hoa mai vẫn chưa vẽ xong cuộn lại.

      Doãn Thiên ở bên yên lặng nhìn, bức tranh này cũng vẽ mấy tháng rồi, nhớ đầu mùa đông trước có người lúc này rời sợ là được nhìn thấy hoa mai, khi đó tướng quân bắt đầu vẽ bức tranh này. Đảo mắt đông xuân tới, hoa mai ngoài cửa sổ cũng nở đầy vườn, bức tranh này chỉ thêm được mấy nét, lại giống như nó bao giờ hoàn thành…

      “Tướng quân, Tô nương đó. . . . . .” Doãn Thiên chần chờ hồi mới mở miệng, vừa vừa quan sát sắc mặt của Mục tuần Thanh, thấy cau mày dừng lại nữa.

      “Trước hết cứ giam lại!” Mục Tuần Thanh có chút vui giọng .

      Doãn Thiên giật mình, mấy ngày nay theo tướng quân vào cung, trước khi tướng quân phân phó bất luận kẻ nào cũng được bước vào phòng Tô Vãn nửa bước, vậy mà khi trở về lại hoàn toàn thay đổi. Căn phòng kia rực rỡ hẳn lên, nửa người trong phủ là chăm sóc cho Tô Vãn, nào là tìm thuốc, nấu thuốc, đặt quần áo, đưa lên các loại đồ bổ, có người săn sóc… Tất cả đều là tiểu thếu gia phân phó, vả lại còn mượn danh của tướng quân mà làm…

      “Vâng!” Doãn Thiên chắp tay lĩnh mệnh, nhưng chần chừ chưa chịu lui ra.

      “Có chuyện gì?” Mục Tuần Thanh nhìn , trong mắt như gợn sóng, lại như yên tĩnh, nhưng có nửa điểm thanh sắc.

      “Trước khi , công chúa có chuyển cáo với thuộc hạ, nửa tháng sau là sinh thần của công chúa, trong cung có đại yến, lúc đó mời tướng quân mang theo… mang theo Tô nương cùng .”

      Doãn Thiên mặt mặt quan sát vẻ mặt của Mục Tuần Thanh, thấy sắc mặt vẫn bình thường lén thở phào tiếng.

      Mục Tuần Thanh thấy bộ dáng của Doãn Thiên thận trọng như vậy cười khẽ: “Doãn Thiên, ngươi theo ta cũng ít năm, đối với ta ngươi còn khẩn trương như vậy làm gì?”

      Doãn Thiên năm nay hai mươi mốt tuổi, so với Mục Tuần Thanh hơn ba tuổi, theo bên cạnh cũng mười sáu năm. Khi còn bé là thư đồng, lớn hơn chút nữa là thị vệ, còn bây giờ là thuộc hạ. Giữa hai người họ thể là huynh đệ chi giao, so với những cái khác chủ tớ họ cũng có rất nhiều hiềm khích. Nghe Mục Tuần Thanh vậy, sắc mặt của Doãn Thiên thay đổi mấy lần, nhưng ngoài mặt vẫn trả lời.

      Ba tháng qua có số thứ lặng lẽ thay đổi, thậm chí có thứ hoàn toàn thay đổi. Tướng quân phải là biết, mà là muốn thừa nhận.

      “Doãn Thiên, ngươi có từng nghe đến Lĩnh Nam Sở gia ?” Mục Tuần Thanh cũng để ý, ngược lại ánh mắt sáng lên, chuyển đề tài hỏi.

      Doãn Thiên suy nghĩ hồi lâu, chân mày dần dần chau lại, Lĩnh Nam. . . . . . Sở gia. . . . . .

      “Hồi tướng quân, hình như. . . . . . Có chút quen tai. . . . . .” Doãn Thiên cố gắng nhớ, nhưng lại được gì, cuối cùng lắc đầu : “Thuộc hạ ngu dốt, nhớ được nghe qua ở đâu.”

      Mục Tuần Thanh giống như sớm đoán được Doãn Thiên trả lời như vậy, xoay người rút từ trong giá sách ra cuộn giấy, để lên bàn mở ra, ý bảo Doãn Thiên tới.

      Doãn Thiên đến bên cạnh bàn, ra đó là bản đồ. Mục Tuần Thanh chỉ tay vào phía đông nam của Phong Quốc, Doãn Thiên nào biết đó là Lĩnh Nam, cùng tiếp giáp với tây nam Vân Quốc, đất đai phì nhiêu, sản vật phong phú.

      Mục Tuần Thanh dừng tay ở vị trí trung tâm Lĩnh Nam, lạnh nhạt : “Mười hai năm trước, ở Lĩnh Nam có thế gia quý tộc, đại gia tộc này có sức ảnh hưởng rất lớn, cơ hồ lũng đoạn cả kinh tế Lĩnh Nam. Người người trong gia tộc đó đều thân phận hiển hách, nhưng lại khoe khoang vênh váo, ai biết nguồn gốc của họ ở đâu, bọn họ cũng chỉ làm ăn buôn bán tham gia chính , hàng năm đều nộp thuế lên Phong Quốc phần tư thu nhập. Năm đó ai biết tới gia tộc bọn họ, gia tộc này, họ Sở.”

      Doãn Thiên ngưng thần lắng nghe, những lời này quả có chút quen tai, mười hai năm trước chẳng qua chỉ mới chín tuổi, còn là thư đồng bên cạnh Mục Tuần Thanh, tin tức này năm đó rất lớn nên cũng biết chút.

      “Sở… Sở Nhất Nam?” Doãn Thiên nghi ngờ hỏi, nghe Mục Tuần Thanh hồi, trong đầu liền ra cái tên này.

      tệ.” Đôi mắt của Mục Tuần Thanh sáng lên, hai mắt sâu thẳm như đáy hồ, mơ hồ lóe ra tia hứng thú: “Sở Nhất Nam, năm đó danh chấn thiên hạ, chính là gia chủ của Sở gia.”

      “Chuyện này… cùng chúng ta có quan hệ gì?” Doãn Thiên hiểu, mặc kệ Sở gia có Sở Nhất Nam danh chấn thiên hạ, nhưng đó cũng là việc của mười mấy năm về trước, tại thương nhân mọc lên như nấm, thịnh suy là chuyện thường tình, thanh danh hiển hách của Sở gia sớm bị người đời lãng quên rồi.

      Mục Tuần Thanh thu lại bản đồ, nhìn ra ngoải cửa sổ, khóe miệng mang theo nụ cười chua xót: “Mười hai năm trước, Sở gia trong đêm đột nhiên biến mất, toàn bộ phủ dưới hơn ba trăm miệng ăn, ai sống sót.”

      Doãn Thiên thầm giật mình, vẫn cho là Sở gia làm ăn thất bại nên giải tán người trong phủ, nghĩ tới lại thảm thiết “ngoài ý muốn” như vậy, nhưng là ngoài ý muốn?

      “Doãn Thiên…” Mục Tuần Thanh thu hồi tầm mắt nhìn ngoài cửa sổ, nhìn Doãn Thiên, mặt như có như cười : “Nếu ta nhớ lầm, Sở Nhất Nam có nữ nhi duy nhất, tên là Sở Nhược.”


      Chương 9: Giao dịch

      Từ miệng nha hoàn nàng biết được Mục Sắc bị cấm túc, Tô Vãn cho rằng nàng cứ vậy mà bị giam trong căn phòng này, mặc cho vết thương người chảy máu thối rữa tới chết hoặc là chết khát chết đói tới chết. Lại chẳng hạn như Mục Tuần Thanh đột nhiên xuất , nghĩ ra cách gì đó hành hạ nàng hồi tới thừa sống thiếu chết.

      Nàng nhớ lúc Vân Thần rời vết thương của nàng làm sạch rồi bôi thuốc của lên tốt hơn, nhưng đợi tới nửa đêm cũng có người tới để rửa vết thương, ngược lại trận tê ngứa đau nhói làm nàng tỉnh dậy. Tô Vãn nhìn ánh trăng sáng bàng bạc ngoài cửa sổ, tự nhiên rơi lệ.

      Bên trong phòng mờ mờ, nhờ có ánh trăng mà nàng có thể nhìn thấy chút, vết thương người so với lúc chập tối lớn hơn và cũng sâu hơn nhiều, mơ hồ có thể nhìn thấy xương trắng.

      Tô Vãn cảm giác như trước kia nàng có khóc nên lúc này rơi lệ cảm thấy hơi xa lạ. Nàng cọ cọ chăn lau , chịu đựng đau đớn bò dậy. Mấy ngày nay Mục Sắc chăm sóc nàng rất tốt, sau khi bị giày vò hồi gần tối nàng cũng ngủ được ít nên lúc này sức khỏe khôi phục hơn phân nửa, cơ thể so với lúc vừa phát độc linh hoạt hơn nhiều.

      Thuốc bột của Vân Thần tản ra mùi thơm kì lạ, vừa mở ra mùi thơm tản trong khí bay thẳng vào mũi. Đôi tay vốn run rẩy của tô Vãn đột nhiên dừng lại, mùi thơm này khiến người ta an thần, rất ấm áp, cho nàng cảm giác giống như Vân Thần.

      Tô Vãn xức chút vào vết thương, đau đớn như tưởng tượng, ngược lại như gió xuân thổi qua, cảm giác vừa đau vừa ngứa trong nháy mắt biến mất, bột thuốc này khiến cho vết thương hơi nóng lên.

      Nàng tiếp tục xức lên đùi, cánh tay. Đến xương bả vai, nàng từ từ cởi áo ra, lộ cả bả vai, cúi đầu xuống miễn cưỡng mới thấy được vết thương, theo cảm giác mà bôi thuốc vào vết thương. Đợi đến lúc dùng hết gói thuốc đau đớn người cũng giảm rất nhiều.

      Cuối cùng thở phào nhõm, Tô Vãn từ từ kéo áo lên, đột nhiên liếc thấy sau vai trái giống như tản ra ánh sáng. Nàng chăm chú nhìn kĩ lại, vai trái trắng nõn như … dính cái gì đó…

      Đầu Tô Vãn cố gắng nhìn về phía sau, loáng thoáng nhận ra đó giống như là con bướm, tản ra lục quang yếu ớt, nàng vừa động, con bướm cũng động theo, giống như muốn bay , trông rất sinh động. Lực chú ý của Tô Vãn tất cả đầu bị con bướm này hấp dẫn, nàng khỏi vòng tay qua, muốn thử chạm vào con bướm.

      Ngón tay lạnh lẽo của nàng chạm phải bả vai ấm áp, trong lòng Tô Vãn cả kinh, nhịp tim nhất thời lỡ nhịp, con bướm này, được khắc vào vai mình…

      Ở Tô gia, lúc tắm rửa đều có người hầu, nàng cũng chưa bao giờ để ý tới thân thể của mình, khi bị bắt đến phủ tướng quân, càng thêm có thời gian để ý, tối nay là lần đầu tiên nàng nhìn thấy con bướm “xinh đẹp” như vậy.

      Tô Vãn như bị thôi miên nhìn chằm chằm con bướm, lấy tay vuốt ve nhiều lần, cảm giác như nó vỗ cánh bay mất, cho đến khi hai mắt cảm thấy đau xót, cơn mệt mỏi ập tới mới mặc lại y phục nằm xuống ngủ.

      Hai ngày sau, đúng như dự liệu của Tô Vãn là có ai tới chăm sóc, nàng thở gấp cố ý muốn làm đau vết thương để tỉnh táo hơn, nàng muốn lại chìm vào bóng tối nữa.

      Ngày thứ ba, Tô Vãn cảm thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ cực kì rực rỡ, ánh sáng chiếu vào phòng cách lớp cửa sổ vẫn rất chói mắt. Khúc xạ lên tấm bình phong, những bông hoa tấm bình phong gặp ánh sáng ánh xạ ra các loại màu sắc.

      Cửa đột nhiên bị mở ra, bên trong phòng trong nháy mắt lại sáng hơn rất nhiều, Tô Vãn khỏi ngẩng đầu nhìn qua.

      Ánh mặt trời chiếu vào trung lên những hạt bụi như bay múa, giống như cơn mưa xuân lất lất. Nam tử mặc trường bào đen đứng ở cửa, cả người giống như phủ tầng kim sắc, hơn nữa đầu tóc đen lên ràng, dưới ánh mặt trời trong nháy mắt trở thành Kim Hoàng sắc, khẽ lay động. mặt có biểu tình gì, giống khí chất nho nhã như ngày thường, ngược lại có chút cảm giác lạnh lùng kiên quyết, nhàn nhạt nhìn Tô Vãn.

      Sau này Tô Vãn nhớ lại tình hình lúc đó, cảm giác như mình bị mất trí, nếu tại sao nàng lại có phản ứng như vậy đối với Mục Tuần Thanh?

      Nàng ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn Mục Tuần Thanh, đột nhiên nở nụ cười. Trong đôi mắt vô cùng tinh khiết, cực kì tự nhiên nở nụ cười, giống như gió mát trong sơn cốc, chậm rãi kéo tới.

      Mục Tuần Thanh vốn có tinh thần nhưng lúc này sắc mặt lại cứng đờ, mất tự nhiên quay qua, tay vừa chuyển, rồi lại khôi phục lại như ban đầu chút thay đổi, cười nhạo : “Xem ra phải nhốt ngươi thêm mấy ngày nữa?”

      Tô Vãn ngay từ lúc nở nụ cười cảm thấy hiểu, lúc này cười, nghe Mục Tuần Thanh vậy xoay người lại, lời.

      Mục Tuần Thanh trở tay đóng lại cửa phòng, bước chân thong thả đến bên cạnh bàn, ngồi xuống.

      “Lần trước ngươi , ngươi tên là Sở Nhược?”

      Tô Vãn chợt mở mắt, dùng sức chống thân thể ngồi dậy, khẽ cười : “Ngươi phải ta tên là Tô Vãn sao?”

      Mục Tuần Thanh tay vuốt vuốt quạt giấy, nhìn lướt qua Tô Vãn, giống như nghe thấy câu hỏi của nàng, hỏi tiếp: “Ngươi có gì chứng minh mình là Sở Nhược?”

      có.” Tô Vãn trầm giọng trả lời.

      Mục Tuần Thanh rũ mắt xuống, giống như suy nghĩ điều gì, chốc lát sau, tay vuốt quạt giấy ngừng lại, cầm quạt trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn Tô Vãn, nghiêm mặt : “Hôm nay ta tới đây là muốn cùng Sở nương bàn vụ giao dịch.”

      Tô Vãn chỉ cảm thấy giữa mi tâm mình giật giật, nhịp tim cũng nhanh hơn nửa nhịp, rũ mắt xuống che kinh ngạc trong lòng, cười nhạo : “Hôm nay mạng ta ở trong tay ngươi, ngươi muốn như thế nào mà chẳng được, cần gì phải giao dịch?”

      “Theo như lời Sở nương , cái mạng này của ngươi, nếu ta muốn có thể tùy thời lấy , muốn ngươi sống hay chết, sống như thế nào hoặc chết ra sao, chẳng qua chỉ cần câu của ta.” Mục Tuần Thanh nhìn Tô Vãn, tay cầm quạt giấy, từ từ mở ra, cất giọng : “Nếu ngươi biết thức thời như thế, ta cũng muốn nhiều. Ta hỏi ngươi, mười hai năm trước, Sở gia xảy ra chuyện gì?”

      Nhịp tim của Tô Vãn vừa mới bình thường giờ lại đột nhiên tăng tốc, nàng ngờ Mục Tuần Thanh lại tin mình chính là Sở Nhược, vậy cái này có nghĩa, nàng phải Tô Vãn? Nhưng Sở gia, mười hai năm trước? Chỉ là trong mơ hồ đầu óc nàng xuất vài thanh đối thoại tạo cho nàng cảm giác thân thiết nên tin chắc mình chính là Sở Nhược, còn những thứ khác, cái gì nàng cũng nhớ…

      Tô Vãn hít hơi sâu, khẽ cười : “Khi đó ta còn , làm sao nhớ được xảy ra chuyện gì.”

      chút ấn tượng cũng có sao?” Mục Tuần Thanh dời tầm mắt khỏi chiếc quạt, ngẩng đầu nhìn tô Vãn, con ngươi đen đậm tràn đầy nghi ngờ.

      “Chỉ nhớ lúc đó mẫu thân kêu ta chạy trốn.” Tô Vãn hạ quyết tâm, mặc kệ giấc mộng có hay , nàng dứt khoát ra.
      Mục Tuần Thanh thu lại con mắt, suy nghĩ xem “ nhớ ” của Tô Vãn có mấy phần tin được.

      “Khi nào tướng quân đối với việc nhà của ta lại quan tâm như vậy?” Thấy Mục Tuần Thanh trầm mặc, Tô Vãn cao giọng khiêu khích hỏi.

      Năm ngón tay của Mục Tuần Thanh gõ gõ mặt bàn, mí mắt vẫn hạ xuống với thái độ trầm mặc.

      Tô Vãn cứ nằm giường, nàng muốn cùng lãng phí sức lực, phải biết rằng mỗi lần câu đều tiêu tốn rất nhiều sức của nàng.

      “Việc ngươi là Sở Nhược mà phải Tô Vãn nên với người khác.” Mục Tuần Thanh đột nhiên mở miệng, trong thanh hiếm khi có chút nhu hòa.

      Tô Vãn nhắm mắt cười khẽ: "Tại sao?"

      “Chẳng phải ngươi nhớ được mười hai năm trước xảy ra chuyện gì sao, có muốn ta cho ngươi biết ?”

      Tô Vãn kinh hãi, bỗng chốc từ giường bò dậy, cũng che dấu tâm tình của mình nữa, hỏi: “Rốt cục xảy ra chuyện gì?”

      Nhưng nếu mình là Sở Nhược, có phụ mẫu có bằng hữu, có danh tiếng còn có cả nhà, vậy tại sao lại chạy đến Tô gia biến thành Tô Vãn? Nếu Tô gia cố ý để nàng giả làm Tô Vãn, thế làm sao dự đoán Mục Tuần Thanh đến cướp tân nương? Nếu tới phải chăng nàng gả vào Lâm phủ? Vậy Tô Vãn thực ở đâu?

      “Mười lăm năm trước, vô luận là giang hồ, triều đình, hay mọi ngõ ngách trong thành đều truyền lưu thánh vật. Nghe vật này có thể giải mọi loại độc, cải tử hồi sinh, trường sinh bất lão, nhưng ai biết vật này từ đâu xuất , lại bởi vì công dụng của nó mà khiến cho mọi người đổ xô tìm, vật này gọi là Hư Hoàn đan. Kể từ khi viên đan dược này xuất , dưới Phong Quốc ai muốn giữ làm của riêng, đưa đến phen tranh đoạt. Nhưng vào năm sau đó, viên tiên đan này đột nhiên biến mất tung tích. Chừng hai năm sau nữa, cũng chính là vào mười hai năm trước, đột nhiên có tin tức là viên tiên đan này xuất ở Lĩnh Nam Sở gia. Chỉ trong vòng đêm, tất cả những kẻ thèm thuồng viên đan dược đều tụ tập tại Lĩnh Nam, sau phen chém giết, Sở gia bị diệt môn, ai sống sót.”Năm ngón tay của Mục Tuần Thanh vẫn gõ đều đều bàn, biểu tình cực kì bình tĩnh khi xong lời này.

      Nhưng khi vào tai Tô Vãn khác gì ngũ lôi oanh đỉnh.

      Toàn gia bị diệt, ai sống sót…

      Mắt mũi Tô Vãn hiểu sao đột nhiên đau nhức, chợt nhớ lại giấc mộng đó, thanh ôn uyển ở bên tai lo lắng dặn dò nàng: “Nhược Nhược, con mau chạy ! Chạy về hướng tây, chạy mau .”

      Chạy trốn, vì bị đuổi giết nên mới kêu nàng chạy trốn sao? Bởi nhà bị hủy nên nàng mới phải sống ở đầu đường xó chợ, hôm nay dung mạo và giọng cũng bị hủy, ngay cả trí nhớ cũng bị mất?

      “Cho nên…?” Tô Vãn cười lạnh, nhìn về phía Mục Tuần Thanh, thấy trong mắt dâng lên chút rung động, ngàn vạn cảm xúc.

      Mục Tuần Thanh rũ mắt xuống, khi ngước nhìn lên Tô Vãn trong mắt là mảnh yên tĩnh: “Năm đó khi Sở gia bị diệt, bọn họ lật khắp cả phủ lên cũng tìm thấy vật cần tìm, công mà lui. Nhưng năm xưa người biết Sở Nhất Nam có nữ nhi là Sở Nhược, phải số ít. Cho nên, người ngoài nếu biết Sở gia còn người sống sót, mà người đó, lại chính là ngươi… ngươi thử nghĩ xem, hậu quả như thế nào?”

      Ánh mắt Tô Vãn sáng lên, theo lời của Mục Tuần Thanh nàng cũng hiểu . Nếu lời của Mục tuần Thanh là , viên đan dược năm đó bọn họ tìm thấy, nếu tại biết Sở gia vẫn còn người sống sót, mà người đó lại chính là nữ nhi của Sở Nhất Nam, đương nhiên là tìm đến nàng.

      “Ngươi cũng muốn viên đan dược kia?” Ánh mắt Tô Vãn lành lạnh, thẳng tắp nhìn về phía Mục Tuần Thanh.

      sai.” Mục Tuần Thanh cũng phủ nhận, thẳng: “Ta buông tha ngươi, ngươi hãy giao ra đan dược, hoặc là manh mối của nó.”

      “Tại sao ta phải tin ngươi?”

      “Ngươi có quyền lựa chọn sao?”

      Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều có tính toán, nhưng chỉ trong chốc lát Tô Vãn liều thua trận. Mục Tuần Thanh đúng, nàng lựa chọn. tại, “Hư Hoàn đan” này chính là sinh lộ duy nhất của nàng.

      Chỉ là, cái manh mối của Hư Hoàn đan gì đó, nàng hoàn toàn hề nhớ…

      “Mục tướng quân, nếu tiên đan ở người ta, ta cũng cần chịu đau đớn của Phệ Tâm tán rồi. Vả lại, trí nhớ của ta bị tổn thương, tướng quân phải biết, nếu muốn tìm ra manh mối, vậy còn phải phiền tướng quân mời cao nhân tới chữa trị cho ta rồi.” Tô Vãn thối lui mà còn đặt vấn đề với Mục Tuần Thanh.

      Mục Tuần Thanh thản nhiên cười tiếng: “Đó là đương nhiên. Nhưng xin nương nhớ, từ nay về sau, ngươi chính là Tô Vãn!”

      Tô Vãn rũ mắt xuống, nếu chuyện đúng như , thân phận Sở Nhược của nàng bị người khác biết tất đưa tới họa sát thân, nhưng nếu lừa gạt nàng…

      Tô Vãn suy nghĩ chút, tìm được lí do Mục Tuần Thanh phải lừa nàng, cần thiết phải lượn quanh chỗ ngoặt như vậy. muốn có Hư Hoàn đan, tạm thời quyết định buông tha nàng, điều này vẫn có thể tin được.

      “Còn nữa, … “ Mục Tuần Thanh vừa mở cửa phòng, đột nhiên nghĩ đến điều gì, dừng bước lại, giọng : “Nửa tháng sau là sinh thần của Phong U công chúa, ngươi theo ta vào cung.”

      Trong lòng Tô Vãn lộp bộp tiếng, Phong U công chúa kia, nhìn thái độ của nàng ta lúc chuyện với mình hiển nhiên rất bất mãn, mình chỉ là dân nữ, tại sao lại phải vào cung?

      Quan trọng nhất là, nửa tháng sau… Phệ Tâm tán phát tác lần thứ hai…

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 10: Con bướm

      Mấy ngày nay trong phòng Tô Vãn náo nhiệt lên ít, người làm đưa thuốc đến cho nàng nối liền dứt. Các loại đồ ăn bổ dưỡng cũng liên tục ngừng, nếu so với những ngày lạnh nhạt trước đây giống như trong mộng vậy. Những người này giống với đám người Mục Sắc sai tới, bọn họ nhìn thấy khuôn mặt nàng run rẩy sợ sệt, còn những người này nhìn về phía nàng với khuôn mặt tươi cười nồng nhiệt.

      Mỗi ngày Tô Vãn đều được ngâm mình trong thuốc, uống thuốc, bôi thuốc, còn cánh tay bị Mục Tuần Thanh bóp gãy có người tới châm cứu xoa bóp hàng ngày, vì vậy mà chỉ mấy ngày sau liền hoàn hảo như lúc ban đầu.

      Mỗi lần nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, Tô Vãn liền ước gì mình có thể cứ như vậy mà bình yên sống tiếp tốt biết bao nhiêu. Đối với những gì xảy ra và sắp xảy ra, nàng đều muốn nghĩ tới, nàng chỉ muốn nằm chiếc ghế mây đón những tia nắng ấm áp và ngủ giấc, Tô Vãn nghĩ đây có thể là khát vọng từ rất lâu của nàng rồi, cho nên mặc dù hôm nay bị mất trí nhớ nhưng mỗi lần nghĩ tới nàng đều cảm thấy rất vừa lòng và hạnh phúc.

      “Tô nương, nước nóng chuẩn bị tốt.”

      Mười mấy tiểu nha hoàn với giọng trong veo hướng về phía Tô Vãn hơi thi lễ, ý muốn Tô Vãn có thể tắm rồi.

      Tô Vãn nửa nằm giường, cảm giác nằm dưới ánh mặt trời mới vừa rồi trong nháy mắt biến mất. Nàng mở mắt nhìn về phía nha hoàn rồi hơi gật đầu, tự đứng dậy, giọng : “Ngươi ra ngoài trước Nghênh Nhi, ta tự mình tắm là được rồi.”

      Nghênh Nhi nhìn về đám nha hoàn còn lại, trong lòng hiểu ý Tô Vãn, cũng nhiều lời, khẽ phất tay kêu mọi người ra ngoài.

      Tô Vãn khe khẽ thở dài, kể từ khi nàng đồng ý giúp Mục Tuần Thanh tìm Hư Hoàn đan, trong nháy mắt nàng từ tù nhân biến thành khách quý, từ địa ngục thăng lên thiên đàng. Chẳng những cơm áo được cải thiện đáng kể, mà chỉ cần nàng gì, nha hoàn cũng làm trái ý. Dĩ nhiên, chỉ cần nàng ra những cầu hợp lý.

      Thí dụ như lúc này, khi nước nóng được chuẩn bị và bọn nha hoàn muốn giúp nàng tắm. Toàn thân nàng tại đầy vết thương, thê thảm nỡ nhìn, vất vả mới kết vảy, có thể ngâm mình trong nước để làm sạch, nàng muốn cả người đều ra trước mặt người lạ, nên kêu họ ra ngoài, họ liền nghe theo.

      Tô Vãn từ từ cởi quần áo, nhìn những vết thương của mình, nhắm lại mắt, hít sâu hơi, nhấc chân tiến vào trong thùng gỗ.

      Khói trắng lượn lờ, toàn thân được ngâm trong làn nước ấm áp, Tô Vãn cảm thấy chưa bao giớ thoải mái như lúc này. Những vết thương người nàng, tuy là rất nặng, nhưng biết là do thể chất của mình tốt hay là do Mục Tuần Thanh mời tới đại phu y thuật cao minh, mà chỉ trong mười ngày, trừ những vết sẹo sâu ra giống như nó chưa từng tồn tại.

      Nhưng theo nàng thấy mỗi lần đại phu tới cũng chỉ cầm tay bắt mạch rồi hỏi những thói quen thường ngày và phản ứng bình thường của cơ thể, sau đó lại trầm mặc gì. Tô Vãn nghĩ nhất định là Mục Tuần Thanh phân phó được về bệnh tình trước mặt nàng, cho nên mỗi lần khám xong đại phu liền rời . Rốt cục khi nào mới có thể khôi phục trí nhớ, điều đó nàng hoàn toàn biết.

      Mặt khác, Mục Tuần Thanh đối với nàng còn lạnh lẽo như trước đây, thỉnh thoảng tới thăm nàng, hỏi xem nàng có nhớ lại chút gì chưa, tiếp đó liền vội vã rới . Nàng vẫn chưa gặp lại Mục Sắc, nghe bị Mục Tuần Thanh cấm túc tháng. Ngay cả Mục Miên điêu ngoa kia cũng thấy bóng dáng.

      Trong lòng Tô Vãn hiểu , tuy tại Mục Tuần Thanh đối xử tốt với nàng chút, nhưng bản thân mình vẫn còn nằm trong tay . Nàng biết điều đó nên tùy tiện ra khỏi phòng, gần như mỗi ngày đều ở giường, giống với lúc trước ở Tô gia, trong đầu cả ngày chỉ là mảnh trống rỗng.

      Rốt cuộc người mình xảy ra chuyện gì?

      Tô Vãn xoay đầu qua, lại nhìn thấy con bướm vai trái. Ban ngày nhìn nó giống như có người vẽ lên, còn tỉ mỉ nhuộm màu rất đẹp. Tô Vãn rất muốn biết vì sao vào ban đêm nó có thể phát sáng, nhưng người nàng có thể hỏi cũng chỉ có Mục Tuần Thanh, mà nếu là thà chẳng hỏi còn hơn.

      tay Tô Vãn vung nước lên thấm ướt mái tóc đen dài, khi sờ vào mượt mà như trong tưởng tượng mà ngược lại có chút khô, mái tóc dài tới eo, nàng quấn vài vòng ở tay, đột nhiên cảm giác quen thuộc mãnh liệt ập tới, rất thân thiết, rất an toàn, nàng cười , có lẽ trước kia mình thường có thói quen này.

      Cơ thể Tô Vãn chìm xuống, cả người ngập trong thùng gỗ. Trong đầu nàng suy nghĩ, vì sao mỗi lần dưới đáy hồ, lúc hít thở thông mới nghe được thanh đó từ xa vọng lại, như vậy, tại sao? Nếu lại hít thở thông có thể lại nghe được giọng kia chăng?

      Tô Vãn tự chủ được thở bằng miệng, nhắm mắt lại, mặc cho những cánh hoa và nước nóng tràn vào mũi miệng, tự nhủ với bản thân là được giãy giụa.

      Đầu dần dần nặng nề, trước mắt lên màn trắng, bên tai tĩnh lặng, nghe được bất kì thanh nào, nhưng trong màn trắng đó lại dần xuất vài màu sắc khác.

      Nhịp tim Tô Vãn bỗng dưng nhanh hơn, màu sắc theo đó càng ngày càng đậm, tay chân dần dần cách nào tự điều khiển được, nhưng nàng muốn mở mắt, muốn đứng dậy, nàng muốn nhìn thứ kia.

      Từng điểm từng điểm nhàn nhạt, dần dần lên nền trắng…

      Rất nhanh, rất nhanh chuẩn bị thành hình…

      Đột nhiên cánh tay bị lực nắm, Tô Vãn cảm thấy toàn thân chợt lạnh, mũi miệng lần nữa tiếp xúc với khí rồi phun ra nước nóng, sau đó nàng liên tục ho khan, cảnh sắc trước mắt vẫn còn chưa tan , bên tai vang lên giọng lãnh: “ làm gì đó?”

      Tô Vãn rùng mình cái, dựa vào thùng gỗ, ho khan nữa, chợt mở mắt, vừa mở mắt ra sắc thái lúc nãy cùng người trước mắt bỗng dưng chồng vào nhau, màu tím, mảnh tím ngắt.

      Từng trận gió lãnh quét tới, Tô Vãn chợt ý thức được cả người mình đều xích lõa, để ý tới người tới là ai, chợt hất tay ra, ngồi trở lại vào thùng gỗ.

      Tô Vãn lại ho khan mấy tiếng mới miễn cưỡng đem nước trong cổ phun ra, lúc sau mới hồi thần lại, tức giận : “Mục tướng quân, xông loạn vào khuê phòng của nữ nhân, ngài…”

      Tô Vãn mới được nửa bỗng dưng ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Mục Tuần Thanh trong nháy mắt nàng như nhìn thấy trong mắt thoáng qua tia dị sắc, phải… là đau lòng?

      Mục Tuần Thanh cũng cảm thấy lúng túng, ngược lại vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Vãn. Cả người Tô Vãn đều chìm dưới nước, mà mặt nước lại dày đặc cánh hoa, nên ra cũng chẳng nhìn thấy cái gì. Nhưng cái gì gọi là lễ nghĩa liêm sỉ Tô Vãn vẫn hiểu được, cả người xích lõa trước mặt nam nhân, nàng vẫn cảm thấy rất khó chịu.

      Mục Tuần Thanh đột nhiên tới, Tô Vãn hạ mắt xuống chỉ nhìn thấy màu tím đung đưa.

      ra , nếu phải đối với Mục Tuần Thanh, con người lãnh cười như cười này tới mức quá quen thuộc khi nhìn thấy bóng dáng màu tím đó, Tô Vãn nghĩ là , vì rất ít khi thấy mặc y phục màu tím bắt mắt như vầy.

      Tô Vãn chờ Mục Tuần Thanh mở miệng nhưng vẫn im lặng đến tiếng bước chân cũng nghe thấy.

      Đột nhiên lưng chợt lạnh, mái tóc dài của Tô Vãn bị hất ra, bàn tay mang theo lạnh lẽo trượt tấm lưng trần của nàng, Tô Vãn nhịn được run rẩy trận. Mục Tuần Thanh vuốt ve qua lại lưng nàng hồi, đó chính là nơi có con bướm kì lạ.

      “Mục tướng quân, ngài có biết như thế nào là phi lễ chớ nhìn…”

      là sủng vật bị giam cầm của ta.” Mục Tuần Thanh đè nén tức giận cắt lời Tô Vãn, mặn lạt : “Từ lúc bị ta bắt còn gì nữa rồi, chỉ là con tù điệp trong phủ của ta mà thôi. khi muốn giữ lại cho dù là bẻ gãy đôi cánh xinh đẹp này ta cũng nuối tiếc!”

      Mục Tuần Thanh đột nhiên cúi người xuống, nhàng hôn lên con bướm sau lưng Tô Vãn. cỗ khí lạnh từ chân nàng cấp tốc vọt lên tới đầu giống như tiếng sấm “oanh” nổ tung.

      Tô Vãn chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, bỗng chốc tránh ra, đúng lúc này Mục Tuần Thanh cũng đứng thẳng người lên, chắp tay sau lưng, xoay người nhanh chậm rời .

      Tô Vãn ngồi trong thùng gỗ, chỉ cảm thấy sức nóng sau lưng lâu sau cũng tiêu tan. Chẳng biết nước tắm khi nào nguội lạnh, lúc này Tô Vãn mới dần phục hồi tinh thần, hoảng hốt nhớ lại câu trước khi Mục Tuần Thanh rời .

      , ba ngày sau, Phệ Tâm tán phát tác, tứ chi thể cử động.

      Tô Vãn trừng mắt nhìn, điều này nàng biết, lần thứ hai này độc cắn nuốt tay chân, trong mười hai canh giờ đau đớn khó nhịn, thể cử động, nếu … tay chân tàn phế.
      Sau mấy ngày mưa xuân vần vũ, thời tiết cuối cùng cũng quang đãng trở lại. Ánh mặt trời ngày xuân luôn mang theo mùi vị đặc biệt, luôn dịu dàng nhưng mất sức sống, sáng rực rỡ mà chói gắt, vừa vặn hồi sinh cây cỏ hoa lá sau mùa đông lạnh lẽo.

      Chỉ là lúc này Tô Vãn thể giống như mấy ngày trước làm ra bộ dạng thanh thản được, tại nàng thể hưởng thụ an bình nữa.

      An bình, đích xác là an bình. Mọi người từ trong ra ngoài phòng đều bị điều , Tô Vãn nghĩ chắc là do Mục Tuần Thanh cố ý an bài, lần Phệ Tâm tán phát tác này biết nàng gào thét thành bộ dạng gì. Lần đầu tiên nàng khó có thể khống chế bản thân mình, vậy lần này…

      Vừa nghĩ đến Tô Vãn khỏi rùng mình. Hôm nay chính là ngày phát tác, lần trước là vào lúc gần tối, vậy lần này chắc cũng thế.

      Suốt cả ngày nay nàng vẫn như thường nằm ở giường, chỉ là ăn ngon, ngay cả nước cũng uống vào. Tay chân lạnh lẽo thấu xương, nàng tìm chút vải bông rồi trói hai chân lại. Như vậy nàng có thể khắc chế bớt bản thân mình khi độc phát tác, còn đôi tay cũng chỉ có thể tự kiềm chế.

      Ánh tà dương cuối cùng cũng xuống, mặt trời đỏ rực phía chân trời. Tô Vãn đặc biệt mở cửa sổ lớn, như vậy nàng mới có thể thu hết tia sáng cuối cùng vào tầm mắt và còn có thể nhìn thấy ánh sáng trắng bạc của vầng trăng mới nhô. Có lẽ như vậy mười hai canh giờ này trôi qua cách dễ dàng hơn…

      Tô Vãn suy nghĩ, trong mắt chứa đầy mông lung, khóe miệng vẫn còn nở nụ cười khẽ.

      Đột nhiên thân thể cứng đờ, nụ cười môi cũng cứng ngắc. Đau đớn bắt đầu lan tràn từ lòng bàn chân, trong nháy mắt như gió cuốn lan ra tới hai tay.

      Tô Vãn kịp thích ứng nên thân thể dựa giường ngã nằm xuống, toàn thân vì đau đớn mà co rút lại. Giống như có vô số ngân châm đâm vào kinh mạch ở tay chân khiến cho toàn thân nàng co quắp đau đớn.

      Tô Vãn đau đớn cắn môi dưới, cố gắng để cho mình hét lên. Tuy nhiên nàng cũng thể khống chế miệng mình phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, kinh mạch ở tay chân, cốt nhục, da thịt giống như muốn đứt lìa ra từng thứ .

      thể di chuyển, thể di chuyển.

      Tô Vãn cảm thấy trong miệng mình ngừng tràn ra mùi vị ngai ngái, đôi môi bị cắn nát chảy máu như muốn trấn an nàng. Hai mắt nhắm nghiền, ngừng tự với bản thân là phải cố quên đau đớn…

      “Nhược Nhược, muội có biết lúc bị đau phải làm sao ?”

      “Làm sao?”

      “Kêu đau a, ngu ngốc!”

      “Ha ha...! Tiểu ca ca, huynh lại lừa gạt ta!”

      . . . . . .

      Kêu đau sao?. . . . . .

      Hàm răng cắn môi dưới từ từ buông ra, tiếng hét chói tai trong nháy mắt như muốn bật thốt lên nhưng lại bị nàng đè nén thành trầm thấp nỉ non: “Đau… đau…”

      “Đau?”

      Bên tai đột nhiên vang lên tiếng châm biếm, lông mi Tô Vãn khẽ rung, miễn cưỡng mở mắt ra, hoảng hốt nhận ra toàn thân vàng nhạt đứng bên giường, Mục Miên.

      “Ngươi cũng biết đau sao?”

      Tô Vãn mơ hồ, quả thực nàng nhớ bộ dáng của Mục Miên nhưng đôi mắt kia nàng nhớ rất , nó rất sáng.

      Mục Miên ngồi xuống cạnh giường, khóe miệng vẫn như cũ là nụ cười lạnh, đưa tay ra đỡ Tô Vãn để nàng nằm thẳng giường. tay nàng ta kéo lấy váy áo của nàng, “rẹc” tiếng xé ra.

      Nàng ta muốn làm gì?

      Tô Vãn rất muốn hỏi nhưng cả người vô lực ngay cả câu cũng thành lời.

      “Để ta cho ngươi nếm thử chút cái gì gọi là đau đớn!” xong Mục Miên rút từ trong tay áo ra cây chủy thủ, dừng lại con bướm sau lưng Tô Vãn rồi rạch xuống.

      Tô Vãn chỉ cảm thấy lưng lạnh lẽo, tiếp đó là đau đớn, huyết nhục bị rạch ra khiến cho toàn thân càng thêm đau nhói…

      Máu đỏ tươi thấm đẫm xung quanh con bướm tinh xảo, Tô Vãn nhìn thấy được nhưng nàng cảm nhận được chủy thủ di chuyển lưng. Mũi dao lạnh lẽo giống như khắc vào tim, Tô Vãn đột nhiên cảm thấy rất sợ, chưa bao giờ nàng sợ như vậy, con bướm này giống như nối liền với tâm mạch nên mỗi lần dao hạ xuống trái tim nàng lại nhói lên cái.

      Rốt cục Mục Miên nàng ta muốn làm cái gì?

      dao rồi lại dao, Tô Vãn cảm thấy đau nữa, tay đau, chân đau, bả vai cũng đau. Trong đầu nàng tại chỉ nghĩ đến chủy thủ bả vai.

      Nàng ta muốn khoét con bướm…

      Trong miệng Tô Vãn lại bắt đầu nức nở nghẹn ngào, muốn phản kháng nhưng tay chân nàng… Nếu tay chân nàng bị phế nàng còn có thể sống sao? Còn sống được sao?

      … Mục Miên, Mục Miên… đừng…”

      Tô Vãn cố nặn ra mấy tiếng cầu xin, nhưng cây chủy thủ tay Mục Miên lại càng hạ xuống nặng hơn, mũi dao lạnh lẽo như vô cùng chán ghét, “Con bướm này xinh đẹp như vậy, ngươi làm sao xứng với nó? Loại người như ngươi…”

      Mục Miên mới đến nửa cửa phòng đột nhiên bật mở ra, Tô Vản cảm thấy thân dao run lên, chợt ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của Mục Tuần Thanh.

      “Đại… đại ca…” Chủy thủ tay Mục Miên vẫn rời , kinh ngạc nhìn Mục Tuần Thanh, sắc mặt hơi trắng bệch.

      ra ngoài.” Mục Tuần Thanh liếc mắt nhìn Tô Vãn, nhíu mày quát lạnh.

      “Đại ca, là huynh. . . . . .”

      ra ngoài!”

      Mục Miên muốn giải thích cái gì đó, lại thấy sắc mặt khó coi muốn bộc phát của Mục Tuần Thanh nên hai mắt đỏ lên, chợt rút chủy thủ lại tông cửa chạy ra ngoài.

      Lòng Tô Vãn thấp thỏm cũng , nước mắt nãy giờ nhẫn nhịn tràn đầy trong hốc mắt, nghẹn ngào chữ cũng được, chỉ nhìn Mục Tuần Thanh.

      Mục Tuần Thanh mặc lại y phục màu đen, nhìn Tô Vãn nhưng có chút biểu gì, sắc mặt so với lúc vừa bước vào cửa còn trắng hơn vài phần. từ từ tới bên giường, bước có chút tập tễnh, tay nhàng đặt lên con bướm mới bị Mục Miên rạch xuống.

      “Cám. . . . . .”

      Tô Vãn muốn cám ơn. . . . . .

      Nhưng chữ thứ hai lại chưa kịp ra.

      Nàng cho rằng, Mục Tuần Thanh khiến cho Mục Miên rời là để tới cứu nàng . . . . . .

      Mục Tuần Thanh dừng tay vai Tô Vãn, hai ngón tay cầm lấy phần da lúc nãy bị Mục Miên rạch ra nửa, dùng sức giật ra.

      “Aaaaa…!”

      đau đớn này khiến cho Tô Vãn kìm nén nổi nữa, nàng cách nào khống chế mà khóc rống thảm thiết, yết hầu như muốn rách cả ra.

      Da bị xé, thịt bị chia lìa, con bướm xinh đẹp dính đầy máu nằm ở trong tay Mục Tuần Thanh, như đóa hoa thiếu ánh mặt trời, trong nháy mắt nó trở nên khô héo.

      Tô Vãn giống như mất lí trí lớn tiếng nức nở nghẹn ngào, thế nhưng tay chân nàng lại nhúc nhích, thân thể bị Mục Tuần Thanh ôm chặt, ngừng : “Vãn Vãn, Vãn Vãn… đau, đau…”
      Chương 11: Bỏ trốn lần thứ hai.

      Hơi thở ấm áp của Mục Tuần Thanh quẩn quanh ở bên người như dẫn theo làn gió xuân trấn an, chậm rãi lan rộng ra khắp toàn thân. Sau cơn đau như muốn xé rách, Tô Vãn cảm thấy toàn thân vô cùng ấm áp, giống như rong chơi những đám mây, cả cơ thể nhàng, đau đớn do Phệ Tâm tán gây ra và cả vết thương ở vai nơi con bướm bị khoét , toàn bộ đều bị ấm áp đó hòa tan.

      Tuy là đau đớn về thể xác còn nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy rất đau.

      Khoét con bướm, giống như khoét trái tim nàng vậy, mặc dù Mục Tuần Thanh dùng hết toàn bộ nội lực nhưng cũng cách nào tiêu tán . Trong mắt Tô Vãn cảm thấy khô khốc, muốn khóc, nhưng lệ lại rơi được, trừ đau lòng, nàng chỉ cảm thấy trống rỗng.

      “Vãn Vãn, đau…”

      Tô Vãn còn giãy giụa kêu gào nữa mới hoảng hốt nghe được thanh vô cùng dịu dàng của Mục Tuần Thanh, giọng điệu đó như với đứa trẻ. Nàng muốn giãy giụa, muốn suy nghĩ, đau, vì dùng nội lực tạm thời hóa giải cơn đau, nhưng còn trong lòng nàng làm sao?

      Ngủ . . . . . .

      Tô Vãn nhắm mắt lại, nếu ngủ rồi cần phải đối mặt, cần phải suy nghĩ, nàng rất muốn… ngủ rồi bao giờ tỉnh lại nữa…

      “Nhược Nhược, muội xem tại sao muội lại thích ngủ như vậy?”

      “Tại sao ta lại thích ngủ? Mẫu thân ngủ nhiều xinh đẹp, nếu xinh đẹp có thể gả cho phu quân tốt, gả cho phu quân tốt có thể có những nữ nhi xinh xắn, có nữ nhi xinh xắn có thể tìm cho các nàng những phu quân xinh xắn…”

      là đáng xấu hổ! Nếu lão gia nghe được nhốt muội trong phòng đó.”

      “Hi hi, tiểu ca ca, chỉ cần huynh mách phụ thân làm sao ông biết được?”

      “Được rồi được rồi, muội muốn ngủ để xinh đẹp cũng thể ngủ ngay dưới ánh mặt trời chứ?”

      “Mặt trời rất ấm áp.”

      “Ai, vậy ta đành gắng gượng vì muội mà che nắng. Muội vừa thích ăn lại vừa thích phơi nắng mà ngủ, về sau nếu dáng dấp trở nên mập và đen đừng đổ thừa cho ta a.”

      Có người vì nàng mà che nắng…

      Khóe miệng Tô Vãn lộ ra nụ cười thanh thản, thoải mái ngủ say.
      ………………….......

      Quốc vương Phong Quốc nổi tiếng thâm tình, sau hơn hai mươi năm thành thân cũng chỉ sinh được mấy người con, trong đó duy nhất có nữ nhi, đặt tên là U. Phong U công chúa tướng mạo khuynh thành, thông minh thua gì đấng nam nhi, rất được thánh thượng cưng chiều, khắp mọi nơi đều lan truyền, nếu ai cưới được Phong U công chúa chính là người được tuyển chọn cho vị trí quốc vương sau này.

      Ở Phong Quốc, nữ nhân tới mười sáu tuổi là đến tuổi cập kê, cũng là lúc có thể thành thân. Và ngày mai chính là ngày sinh thần mười sáu tuổi của Phong U công chúa, hoàng thượng chỉ tổ chức đại yến trong cung mà còn mời các thế gia vào cung để dự đại điển cập kê của nàng.

      Trong lúc nhất thời lời đồn nổi lên bốn phía khiến cho Phong Đô cực kì náo nhiệt. Mọi người ai cũng suy đoán, đại điển cập kê này e rằng chính là thay Phong U công chúa kén rể.

      Bên ngoài náo nhiệt là thế nhưng trong phủ tướng quân ở góc nào đó vẫn vô cùng lạnh lẽo.

      Hơn hai ngày nay Tô Vãn vẫn cứ đóng cửa ra ngoài.

      Phệ Tâm tán phát ra chỉ đau đớn trong lúc đó, lần đầu tiên nàng có thể nhịn được, phát tác xong liền vô . Lần thứ hai này nàng được Mục Tuần Thanh dùng nội lực thúc cho ngủ, khi tỉnh dậy sớm qua mười hai canh giờ, tay chân vẫn bình an. Chỉ là miếng da lưng bị khoét mỗi ngày vẫn cứ đau rát như lửa đốt.

      Sau hôm đó, Tô Vãn khước từ mọi người tới chăm sóc nàng, nhìn thấy người lạ giống như chuột thấy mèo, run lẩy bẩy. Nhìn thấy Mục Tuần Thanh càng thêm co rúc ở góc giường, đầu chôn giữa hai đầu gối, vô luận như thế nào cũng chịu bỏ ra, cũng lời nào.

      Mục Tuần Thanh có đến thăm nàng hai lần rồi tự nhiên hủy bỏ lệnh cấm túc đối với Mục Sắc, để nó mỗi ngày tới đây chăm sóc nàng.

      Lúc này Mục Sắc tới bên giường, thấy Tô Vãn ngồi ôm hai chân quay lưng về phía nó, lưng lộ ra vết thương đen nhánh. Trong tay Mục Sắc cầm thuốc bôi, cẩn thận từng ly từng tí bôi lên. Vết thương lớn lắm, hơn lòng bàn tay chút, nhưng sau khi bôi thuốc xong cũng là cả người đầy mồ hôi.

      “Vãn tỷ tỷ, tỷ uống cái này .” Mục Sắc để thuốc bôi xuống, xoay người Tô Vãn lại, cầm lấy chén thuốc để gần đó, bên trong là thuốc nước đen đặc còn hơi nóng.

      Lông mi Tô Vãn run lên, nhìn chén thuốc cái, thuận theo cầm lấy, ngửa đầu uống hết.

      Tô Vãn uống xong Mục Sắc từ trong tay áo lấy ra bọc mứt hoa quả, mở ra, cầm lấy miếng đưa đến miệng nàng: “Tỷ ăn cái này , ăn nó rồi đắng nữa.”

      Tô Vãn há miệng, chậm rãi nhai, giương mắt nhìn trời chiều ngoài cửa sổ.

      “Vãn tỷ tỷ, hôm nay tỷ muốn xem sách gì? Hay là muốn nghe chuyện gì? Đệ tìm cho tỷ.” Mục Sắc ở bên cạnh cẩn thận hỏi.

      “Ta muốn nghe chuyện trước đây của Tô Vãn.” Tô Vãn còn ngây ngốc nữa, đột nhiên .

      Ánh mắt Mục Sắc lóe lên, khuôn mặt xinh xắn thoáng qua tia tối tăm, khó xử cúi thấp đầu, gì.

      Tô Vãn cười cười, sớm đoán được phản ứng này của Mục Sắc.

      “Sắc Sắc, ta muốn bỏ trốn, đệ giúp ta chứ?” Tô Vãn quay đầu nhìn Mục Sắc, thẳng thắn hỏi. Ở phủ tướng quân này, người duy nhất nàng có thể tin chỉ có Mục Sắc.

      Mục Sắc kinh ngạc, vội : “Vãn tỷ tỷ, tỷ muốn đâu?”

      “Sắc Sắc, đệ cảm thấy ta ở phủ tướng quân này còn có thể sống sao?” Tô Vãn cười ảm đạm, “Cho dù có thể sống ngày mai cũng phải vào cung, mà Phong U công chúa vì sao lại muốn ta vào cung? Nàng trước kia hình như có hiềm khích với ta có đúng ?”

      Mục Sắc suy nghĩ chút, mệt mỏi gật đầu: “Công chúa và Mục Miên giống nhau, bọn họ đều thích tỷ.”

      “Lần này vào cung, sợ rằng lành ít dữ nhiều. Sắc Sắc, nếu đệ giúp ta trốn, tự ta cũng thử lần nữa.” Tô Vãn xuống giường, mang giày vào rồi lại tủ quần áo tìm cái gì đó.

      Trong đôi mắt trong veo của Mục Sắc đều là vội vàng: “Đại ca bảo vệ tỷ, …”

      Mục Sắc muốn Mục Tuần Thanh bảo vệ nàng, cố gắng muốn thuyết phục nàng nhưng nhìn thấy vết thương lưng Tô Vãn vô luận như thế nào cũng ra miệng được.

      “Sắc Sắc…” Tô Vãn bên tìm đồ, bên cười khẽ : “Đệ tội gì phải lừa dối bản thân mình. Nếu trước đây Tô Vãn từng có những chuyện gì với mọi người nhớ lại cũng tốt và có sai cũng thực xin lỗi các người. Dù gì cũng qua rồi và hôm nay ta cũng còn nhớ gì hết nữa. Nhưng nếu có nhớ lại được, những thứ này cũng đủ bù đắp lại những sai lầm đó rồi. Mặc dù có thẹn với các người, nhưng hôm nay ta cùng với Mục gia coi như thanh toán xong, còn ai nợ ai. Vậy sao còn phải ở chỗ này chờ chết?”

      “Thế còn độc người tỷ…” Mục Sắc vội vàng : “Đó là độc bí truyền của Mục gia, người khác có giải dược!”

      “Ta ở lại chỗ này, Mục Tuần Thanh cho ta thuốc giải sao?” Tô Vãn quay đầu lại nhìn Mục Sắc, ánh mắt nàng trong suốt: “Thay vì ở chỗ này khổ sở giãy giụa rồi chết có chút tôn nghiêm nào, ta thà mình yên lặng hết những ngày còn lại. Muốn chết, ta cũng tìm nơi nào đó có người yên lặng mà chết.”

      “Vãn tỷ tỷ…” Mục Sắc nghẹn ngào, ra kinh hoàng sợ hãi mấy ngày qua đều là nàng cố ý giả vờ, mặc dù chịu nhiều khổ sở như vậy nhưng trong lòng nàng đều thanh tỉnh hơn bất cứ ai.

      Tô Vãn tìm ra cái váy sam màu đen, cười : “Nếu đệ giúp ta cũng sao, chỉ cần giữ bí mật giúp ta là được rồi, tối nay Mục Tuần Thanh vào cung, đây chính là cơ hội cuối cùng rồi.”

      “Đệ giúp tỷ!” Mục Sắc cắn môi cái, nghiêm túc : “Tỷ thay y phục , chờ đệ lấy ít thuốc viên, đợi trời tối dẫn tỷ .”

      Tô Vãn yên lòng cười tiếng, gật đầu.
      Màn đêm buông xuống, bầu trời trăng sao, hết sức ảm đạm.

      Mục Sắc nắm tay Tô Vãn thoải mái lại bên trong phủ tướng quân.

      Thường ngày Tô Vãn rất ít khi ra khỏi cửa phòng, hôm nay theo Mục Sắc mới phát ra phủ tướng quân này so với tưởng tượng của nàng còn lớn hơn nhiều. Các đình đài lầu viện đều xa hoa, trăm hoa khoe sắc, người làm lui tới dứt, bọn họ nhìn thấy hai người chỉ hơi ngẩn ra, nhiều, khẽ hành lễ rồi rời .

      sợ bị người khác ngăn lại sao?” Tô Vãn nhìn Mục Sắc, giọng hỏi.

      ai dám ngăn cản đệ đâu. Chúng ta trước khi đại ca trở về là được.” Mục Sắc giọng trả lời. Trong phủ tướng quân này quả thực có ai dám ngăn cản nó, đại ca cũng ngờ tới nó lại có gan để Tô Vãn , cho nên cũng dặn dò người dưới nhiều.

      Tô Vãn gật đầu, cúi đầu bước nhanh đuổi theo.

      Từng trận gió mát thổi qua, ánh mắt Tô Vãn đảo qua vòng xung quanh, thầm ghi nhớ mọi đặc điểm.

      “Đây là tiền và thuốc, tỷ hãy cầm lấy, về hướng tây. Vãn tỷ tỷ, nhớ, là hướng tây!” Mục Sắc đưa gói đồ trong tay cho Tô Vãn, cẩn thận dặn dò.

      Tô Vãn nhận lấy, giương mắt nhìn cái cửa gần trong gang tấc rồi nặng nề gật đầu.

      Bỗng dưng trong trung đột nhiên vang lên tiếng roi quất “pằng” xông đến, trong lòng Tô Vãn giật mình, quả nhiên dễ dàng thuận lợi như vậy!

      “Mục Sắc, đệ nghĩ mình làm gì vậy?” Thanh bén nhọn của Mục Miên cùng với tiếng roi vang lên.

      Mục Sắc đẩy Tô Vãn ra, tung người xông đến, tay tiếp được đầu đoạn roi, : “Nhị tỷ, đệ làm gì cần tỷ quan tâm!”

      Mục Miên kéo lại trường tiên, để ý tới Mục Sắc, tức giận : “Là nàng phản bội Mục gia ta trước! Đệ biết gì nên bị nữ này mê mẩn tâm trí, nếu đệ còn tránh ra đừng trách ta khách khí!”

      Thân thể Mục Sắc nhảy qua, tránh thoát được roi của Mục Miên, thanh non nớt tức giận : “Tỷ chỉ là ghen tị vì ta và đại ca đối xử tốt với Vãn tỷ tỷ mà thôi. giờ tỷ ấy chỉ còn lại nửa cái mạng, thả tỷ ấy sao? Tỷ ấy như vậy rồi mà các người còn tha!”

      Mục Miên vừa nghe vậy càng tức giận hơn, chuyển hướng đánh sang Tô Vãn. Mục Sắc thấy thế thân thể cũng vừa động, ngăn cản trước mặt Tô Vãn cùng Mục Miên so chiêu.

      Tô Vãn ngờ Mục Sắc còn tuổi mà biết võ công, nhưng tại nàng rảnh để bận tâm xem tỷ đệ bọn họ đấu với nhau, nhanh chóng ôm bọc quần áo chạy ra khỏi cửa.

      Màn đêm dày đặc ánh sáng, ánh đèn bên trong phủ tướng quân xuyên thấu qua bờ tường ra ngoài, khiến cho con ngõ sáng lên đôi chút. Tô Vãn bước nhanh ra khỏi hẻm liền nhìn thấy phố xá náo nhiệt.

      Ngọn đèn dầu lóe lên, những người bán hàng hai bên đường đốt đèn lồng rao hàng, dân chúng lại cười ríu rít, còn có mấy đứa trẻ chơi đùa ở ngã tư đường.

      Đây chính là chợ đêm ở Phong Đô.

      Tô Vãn thả chậm cước bộ, hốc mắt nóng lên.

      Mục Sắc về hướng tây. Tại sao lại về hướng tây? Nàng biết. Nhưng từ trước đến nay nàng đều tin tưởng nó nên đường về hướng tây, gây chú ý cho mọi người, thân y phục màu đen như bị bóng đêm che khuất.

      chiếc xe ngựa cấp tốc chạy từ hướng tây sang đông, phía sau xe là trận mưa bụi.

      Tô Vãn cúi đầu nhìn xuống đất, làm bộ như vô tình từ từ qua, cùng với xe ngựa lướt qua nhau.

      Bụi bậm bay đầy trời, Tô Vãn híp mắt lại, tiếp tục về phía trước, nhưng tay đột nhiên cảm thấy ấm áp.

      Bàn tay bị người ta kéo lại, tự giễu cười tiếng, quay đầu lại: “Ta biết ngay là trốn thoát mà.”

      Thái độ của Mục Tuần Thanh trong bóng đêm nhìn lắm, kéo tay Tô Vãn lại, nhàng nắm, sắc mặt có chút giận dữ, ngược lại dịu dàng cười khẽ: “Vừa đúng lúc ta định về phủ đón nàng, nếu gặp theo ta vào cung luôn.”

      Vẻ mặt Tô Vãn thay đổi theo , lần này đụng phải Mục Tuần Thanh vẫn là trùng hợp ngẫu nhiên?

      Xe ngựa thay đổi phương hướng rồi tiếp tục về phía trước.

      Mục Tuần Thanh cầm khăn tay tỉ mỉ giúp Tô Vãn lau sạch mặt, hoàn toàn đề cập đến việc nàng bỏ trốn, giọng : “Ngày mai là sinh thần của Phong U công chúa, đại điển cập kê được tổ chức vào sáng mai, ta sợ có thời gian tới đón nàng, mà công chúa lại muốn sớm gặp nàng nên tối nay vào cung là tốt nhất.”

      “Trong cung nhiều quy củ, nàng tốt nhất nên theo ta. Tối nay hẳn là có nhiều người vào cung trước nên chắc có yến tiệc…”

      “Ngươi cứ thẳng ra muốn giết ta như thế nào cho rồi.” Tô Vãn lạnh giọng cắt đứt lời của Mục Tuần Thanh.

      Mục Tuần Thanh dừng tay chút rồi cười : “Ta để nàng chết.”

      “Ngươi để cho ta sống bằng chết?”

      Mục Tuần Thanh lấy ra thuốc bôi, vừa bôi lên mặt Tô Vãn vừa : “Sau này như vậy nữa.”

      “Vậy ngươi thả ta . Ngươi cam đoan rằng khi ta vào cung, công chúa gây khó dễ cho ta sao?” Tô Vãn lạnh lùng liếc mắt nhìn Mục Tuần Thanh cái, nàng sợ cũng hận , nàng chỉ muốn .

      Mục Tuần Thanh kéo Tô Vãn qua, để nàng tựa vào ngực mình, dịu dàng : “Vãn Vãn, nàng hãy tin ta là vì tốt cho nàng.”

      Thân thể Tô Vãn nhịn được run lên, từ lòng bàn chân vọt lên cỗ khí lạnh, chữ “tốt” này, nàng chịu nổi!

      xa hoa rực rỡ của hoàng cung dù ở trong màn đêm vẫn chút nào thất sắc, Tô Vãn theo lời của Mục Tuần Thanh thay bộ y phục hoa lệ, lấy cái khăn che mặt lại, cúi đầu theo .

      Trong cung là cảnh tượng ca múa an vui, khắp nơi đều là ánh đèn sáng ngời.

      Những chiếc bàn dài được đặt ngoài trời khoảnh sân rộng, tiệc rượu ăn uống diễn ra linh đình. Khi Mục Tuần Thanh vừa đến, ánh mắt của mọi người đều cùng bị hấp dẫn.

      Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, Tô Vãn có chút thoải mái, vừa ngẩng đầu lên đụng phải Phong U cười đầy thâm ý.

      Mục Tuần Thanh chưa kịp hành lễ Phong U công chúa đột nhiên đứng dậy, thân y phục hoa lệ lấp lánh tung bay mặt đất, hướng về phía Tô Vãn cất giọng : “Vãn nương! Tối nay bản công chúa có thể mời được Vãn nương là vô cùng may mắn!”

      Mọi tiếng nghị luận bàn tán mới vừa rồi đột nhiên dừng lại, mọi người có mặt ở đây đồng thời đem ánh mắt dời đến người Tô Vãn, mang theo kinh ngạc và hoảng sợ.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :