1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Trời sinh quyến rũ - Susan Elizabeth Phillips (25 Chương)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5




      Miệng April há ra sửng sốt. Dean cứng người lại. “ gì thế?”

      Thực ra Blue có ý dụ - rằng cõi lòng April chết dần - nhưng đầu óc Dean chẳng có vẻ gì là hiểu theo cách dụ. Lẽ ra nên lên tiếng. Nhưng thành thực mà , chuyện này còn tệ hơn thế nào được nữa?

      chậm rãi bước xuống cầu thang. “Mẹ ... Ừm, các bác sĩ...” cố thành câu. “Tim bà ấy bị hở. Mẹ sắp chết, nhưng bà ấy muốn biết.”

      Đôi mắt xanh xám của April trợn tròn.

      Blue bước xuống bậc thang cuối cùng và siết chặt ngón tay quanh tay vịn. Được rồi, có lẽ hơi quá giới hạn, nhưng chuyện liên quan đến quan hệ mẹ con trở nên quá rối loạn thể kiềm chế bản thân được.

      Da Dean trở nên tái mét. trân trối nhìn mẹ. “Có ?”

      Môi April mấp máy, nhưng thanh nào phát ra. Tay Blue tay vịn siết chặt hơn. Cuối cùng, cổ họng April cũng bắt đầu hoạt động, và bà nuốt khan. “Chuyện này... có thể nguy hiểm đến tính mạng đâu.”

      “Nhưng các bác sĩ chẳng hứa hẹn gì,” Blue vội xen vào.

      Dean bắn cho Blue ánh mắt gay gắt. “Làm sao biết được chuyện này?”

      Làm thế nào nhỉ? “Tôi nghĩ mẹ định với tôi, nhưng chung vừa nãy có hơi suy sụp.”

      April cảm thấy mếch lòng. “Tôi suy sụp. Dù hơi hay . Tôi chỉ... mất cảnh giác trong giây thôi.”

      Blue buồn bã nhìn bà. “ can đảm.”

      April ném cho ánh mắt chết người. “Tôi muốn đến chuyện này, và tôi lấy làm cảm kích nếu cũng thôi về nó.”

      “Cháu xin lỗi vì phá vỡ tự tin của , nhưng với ấy nghe chừng tàn nhẫn quá ạ.”

      “Đó phải chuyện của nó,” April đáp trả.

      Nếu Blue từng ấp ủ bất kỳ hy vọng nào rằng Dean ngay lập tức ôm chầm lấy mẹ và bảo bà rằng đến lúc tháo gỡ hết khúc mắc, nhanh chóng làm vỡ mộng bằng cách hiên ngang bước ra khỏi cửa. Khi tiếng chân của tắt, vẻ mặt Blue lại hoạt bát trở lại. “Cháu nghĩ chuyện khá hơn, đúng ? Sau khi cẩn thận cân nhắc mọi thứ."

      April chỉ thiếu điều bóp cổ . “ điên rồi!”

      Blue vội lùi lại bước. “Nhưng vẫn còn ở đây mà.”

      April vung tay lên, vòng tay leng keng, nhẫn phát sáng. “ làm mọi chuyện xấu có.”

      nhé, có vẻ như mọi chuyện thể xấu hơn được nữa đâu ạ. Nhưng nghĩ lại, cháu đâu phải là người có phòng đặt sẵn ở Nashville tối mai, nên có lẽ cháu bỏ lỡ điều gì đó chăng.”

      Tiếng động cơ Vanquish gầm lên, và bánh xe nghiến lạo xạo sỏi. Chút tức giận rời bỏ April. “Nó ra ngoài ăn mừng đấy. Mọi người trong quán bar được bao đổ uống.”

      “Thế mà cháu cứ tưởng quan hệ mẹ con cháu phức tạp lắm rồi cơ đấy.”

      Mắt April nheo lại. “Mà là ai thế?”

      Blue ghét những câu hỏi như thế. Virginia hẳn trả lời rằng là đứa con của Chúa, nhưng Blue ngờ rằng Đấng Tối cao khá băn khoăn khi phải thừa nhận con của Virginia vào lúc này. Và giải thích về Monty cùng với bộ đồ hải ly chắc chắn chẳng phải là bước khôn ngoan nhất. may mắn, April tự nghĩ ra câu giải thích của riêng mình.

      “Đừng bận tâm. Tác động của con trai tôi với phụ nữ là huyền thoại rồi.”

      “Cháu là họa sĩ.”

      Mắt April quét từ mái tóc đuôi gà xộc xệch đến đôi bốt hầm hố màu đen xơ xác của Blue. “ phải thể loại bạn thường thấy của nó.”

      lần nữa, chỉ số IQ ba con số phân biệt cháu với đám còn lại.”

      April ngồi thụp xuống bậc thang gần cuối. “Tôi làm cái quái quỷ gì bây giờ?”

      “Có lẽ có thể cố hòa giải với con trai trong khi chờ đợi kết quả của đợt kiểm tra mới nhất. Nếu xem xét đến những bước tiến dài mà các bác sĩ làm được trong việc chữa trị bệnh tim cháu khá tin tưởng rằng nhận được tin tốt.”

      “Đó là câu hỏi tu từ đấy,” April lạnh lùng .

      “Chỉ là gợi ý thôi.”

      Chỉ lúc sau April chuyển xuống ngôi nhà tá điền , còn Blue lang thang qua mấy căn phòng im ắng, bụi bẩn. Ngay cả gian bếp mới được sửa chữa cũng thể làm phấn khởi lên. Cho dù động cơ có trong sáng thế nào cũng chẳng có quyền nuông chiều giấc mơ làm bà tiên hòa giải mâu thuẫn gia đình của người khác.

      Đến lúc chập tối, Dean vẫn chưa quay về. Khi bóng tối bao phủ ngôi nhà, Blue lo lắng phát ra rằng chỉ có bếp và nhà vệ sinh là có điện. thực lòng hy vọng Dean sớm quay về vì ngôi nhà, vài giờ trước vẫn còn ấm cúng, giờ trở nên rờn rợn. Tấm ni lông treo khung cửa cứ sột soạt như xương khô. Mặt sàn cũ kêu kẽo kẹt. Vì chẳng có cánh cửa nào nên thể chọn cách khóa mình trong phòng ngủ, và vì xe cộ nên thậm chí còn chẳng thể vào thị trấn mà thơ thẩn ở cửa hàng tiện dụng. bị mắc kẹt. Chẳng có việc gì để làm ngoài ngủ.

      ước gì mình dọn giường từ lúc còn nhìn thấy. Dò dẫm trong bóng tối, mò đường theo hàng ghế trong phòng ăn để đến chỗ cái đèn kỹ thuật cầm tay mà thợ mộc cuộn lại ở góc phòng. Những cái bóng đáng sợ nhảy vọt lên tường phòng ăn khi bật đèn lên. rút phích cắm và mò mẫm lên tầng , bám tay vịn cầu thang trong khi sợi dây điện màu vàng dài ngoằng kéo lê sau lưng như cái đuôi.

      Năm phòng ngủ nằm ở các góc thụt và xó xỉnh của hành lang, nhưng chỉ phòng có phòng tắm riêng mà đèn điện dùng được. Khi đến nơi, quá hoảng hồn vì những cái bóng kỳ quái cứ vụt qua tưởng đến nỗi thể xa hơn được nữa. tình, chỉ có vài dải sáng yếu ớt hắt ra từ phòng vệ sinh, nhưng thế còn hơn . gác cái đèn ở góc và dỡ đống vải lanh chất tấm đệm ra. Chiếc giường đôi mới có ván đầu giường màu đào uốn lượn nhưng lại có đuôi giường. Đồ đạc trong phòng chỉ có cái giường cùng với ngăn kéo ba tầng đồng bộ. Sáu ô cửa sổ trần nhìn như những con mắt chòng chọc cùng cái lò sưởi đá to bự tạo thành cái miệng há ra.

      đẩy chiếc thang gấp mà thợ sơn để lại trong hành lang ra trước cửa phòng để Dean biết rằng đêm nay căn phòng này có người. Cái thang khó có thể ngăn ở ngoài nếu quyết vào trong, nhưng sao phải làm thế chứ? Sau cái tin động trời về mẹ mà mới nhận được, khó có khả nảng còn tâm trạng dụ dỗ người khác.

      đem đèn vào phòng tắm và rửa mặt. Vì Dean bỏ cùng với đồ đạc của , nên phải đánh răng bằng ngón tay. tháo áo lót mà cởi bỏ áo phông, đá đôi bốt ra nhưng vẫn mặc nguyên những thứ khác phòng trường hợp cần phải lao ra khỏi nhà để kêu cứu. phải là người hay hoảng hốt khi phải đối đầu với mấy ông kẹ ở thành phố, nhưng ở đây quá lạc lõng, và mang cái đèn theo mình khi lên giường. Chỉ khi yên vị rồi mới tắt đèn nhét xuống dưới chăn nơi có thể nhanh chóng lấy nó ra.

      cành cây cọ vào hông nhà. Thứ gì đó xào xạc trong ống khói. tưởng tượng bọn dơi xếp hàng chuẩn bị đua năm ki lô mét khắp nhà. Dean ờ đâu nhỉ? Mà vì sao nhà này lại có cửa chứ?

      ước gì mình cùng xuống nhà với April, nhưng đâu được mời. Có thể Blue hơi vụng về, nhưng ít ra cũng kiếm được chút thời gian cho mẹ Dean, thế là nhiều hơn những gì April tự mình làm được rồi đấy chứ. bất lực của cái đẹp tự nhiên.

      Blue cố tập trung vào việc mình bị đối xử tệ, nhưng giỏi tự dối mình. xen vào chuyện mà lẽ ra nên đứng ngoài. Nhìn theo hướng tích cực, việc xử lý rắc rối của người khác làm phân tâm còn lo lắng về bản thân nữa.

      Tiếng ván sàn kêu kẽo kẹt. Ống khói rên rỉ. siết chặt tay cầm của cái đèn và nhìn trân trối về phía khung cửa trống hoác.

      Nhiều phút trôi qua.

      Dần dần, ngón tay lỏng ra, và trôi vào giấc ngủ chập chờn.

      Tiếng ván kẽo kẹt đáng sợ làm giật mình thức giấc. mở choàng mắt thấy hình thù dữ tợn lù lù trước mặt. Tay co lại quanh cái đèn điện. lôi nó từ dưới chăn ra vung lên.

      “Cứt !” giọng đàn ông quen thuộc gầm lên, xuyên thủng màn đêm yên tĩnh.

      Tay tìm được công tắc. kỳ diệu là bóng đèn trong cái hộp nhựa dẻo vẫn chưa vỡ, và ánh sáng chói mắt tràn ngập căn phòng. Gã tiền vệ công triệu phú vô cùng giận dữ lừng lững phía . để ngực trần, điên tiết, và xoa ngay phía khuỷu tay. “ nghĩ mình làm cái quái gì thế?”

      bật dậy khỏi gối, cái đèn giơ lên cao. “Tôi á? bò vào đây...”

      “Đây là nhà của tôi. Tôi thề có Chúa, nếu làm cái tay chuyền bóng của tôi bị thương...”

      “Tôi chặn cửa lại rồi cơ mà! Làm sao có thể lẻn vào dọa tôi như thế chứ?”

      “Lẻn á? để chỗ này sáng choang như cái cây thông Noel chết tiệt ấy.”

      ngốc đến nỗi đề cập đến mấy cái bóng nhảy nhót và dãy cửa sổ nhìn chòng chọc. “Chỉ để hai bóng điện nhà vệ sinh bé tí thôi mà.”

      “Thêm gian bếp nữa.” giật cái đèn ra khỏi tay . “Đưa tôi cái đó và thôi trò thỏ đế .”

      dễ rồi. đâu có bị tấn công khi say ngủ đâu.”

      “Tôi tấn công .” tắt đèn , nhấn chìm căn phòng trong bóng tối. Tên khốn vô cảm đó thậm chí còn tắt hết cả đèn phòng vệ sinh nữa.

      nghe thấy tiếng vải sột soạt khi cởi bỏ quần jean. quỳ ngay dậy. “ được ngủ ở đây.”

      “Phòng này là phòng của tôi, va đây là cái giường duy nhất có ga trải.”

      “Giường này tôi chiếm rồi.”

      “Và giờ có bạn.” bò vào.

      hít vào sâu và tự nhắc nhở mình rằng cái tôi quá lớn của cho phép tấn công . Nếu dò dẫm trong bóng tối để tìm chỗ ngủ khác trông thảm hại. được tỏ ra yếu đuối. “Ở nguyên bên của ,” cảnh cáo, “ chẳng thích hậu quả lắm đâu.”

      “Định lấy ghế đánh tôi hả, nàng Muffet[1]?”

      [1] Nàng Muffet là nhân vật trong bài hát ru “Nàng Muffet bé ” (Little Miss Muffet). Lời bài hát đó như sau: Nàng Muffet bé /ngồi chiếc ghế đôn/ăn phô mai uống sữa/ chú nhện xồ ra/sà xuống ngồi bên cạnh/nàng Muffet hoảng kinh.

      hiểu cái gì.

      Mùi kem đánh răng, mùi da thịt và mùi đệm bọc da của chiếc xe cực kỳ đắt tiền dạt về phía . Lẽ ra phải có mùi bia rượu. gã đàn ông kiệt sức vì đau buồn, về nhà lúc hai giờ sáng lẽ ra phải say xỉn. Chân trần của khẽ cọ vào đùi . cứng người lại.

      “Sao còn mặc quần?” hỏi.

      “Vì hành lý của tôi còn ở xe .”

      “À, phải rồi. còn mặc quần vì sợ là ông kẹ bắt đượccô. Đúng là đồ thỏ đế.”

      “Thùng rỗng kêu to.”

      “Người lớn nhỉ.”

      “Làm như giống bọn học sinh lớp Bảy ấy,” trả đũa.

      “Ít ra tôi phải ngủ với đèn điện sáng choang.”

      “Có thể nghĩ lại về chuyện đó khi bọn dơi bắt đầu bay ra khỏi ống khói.”

      “Dơi á?” cứng người lại.

      “Cả đàn.”

      là chuyên gia về dơi à?”

      “Tôi nghe nó lục sục quanh đây. Phát ra tiếng dơi.”

      “Tôi tin .” thuộc dạng nằm ngủ chéo giường, và đầu gối thúc vào bắp chân . Chẳng hiểu sao, bắt đầu thả lỏng người.

      “Chẳng khác gì ngủ với cái xác ướp chết tiệt,” càu nhàu.

      “Quần áo vẫn còn nguyên vẹn mà.”

      “Đừng nghĩ là tôi thể lột sạch nó ra khỏi nếu tôi cố tình làm thế. Ba mươi giây là tối đa, và nó biến sạch. may cho , tối nay tôi chơi bời.”

      Lẽ ra được nghĩ đến tình dục khi mẹ sắp chết mới đúng. Quan điểm của về tụt dốc. “Im miệng rồi ngủ .”

      “Thiệt thòi cho thôi.”

      Gió bên ngoài thổi mạnh. cành cây thân thiện vỗ vào cửa sổ. Khi hơi thở của trở nên sâu và đều đặn, ánh trăng bàng bạc bắt đầu bò ngang lớp ván gỗ lát sàn cũ kỹ, và ống khói thở ra hài lòng. nằm yên ở phần giường của mình, còn ở phần của .

      Được lúc...

      Trong ngôi nhà gần như chẳng có cửa, cánh cửa bỗng đóng sầm lại. Blue khẽ mở mắt, làm xáo trộn giác mơ khêu gợi nhất, ngọt ngào nhất. Từng dải ánh sáng nhàn nhạt trườn vào trong phòng, và lại nhắm mắt, cố đòi lại cảm giác những ngón tay dài khum quanh bầu ngực... bàn tay rúc vào trong quần ...

      cánh cửa khác sập mạnh. Thứ gì đó rắn chắc ép vào hông . Mắt choàng mở. giọng trầm thấp ngay sát tai lẩm bấm từ tục tĩu, bàn tay phải của úp lên ngực , và bàn tay khác ép vào trong quần . cơn báo động khẩn cấp khiến choàng tỉnh. Đây phải là mơ.






      “Thợ mộc đến rồi,” người phụ nữ lên tiếng cách đó xa lắm. “Nếu muốn có khách, hai người tốt hơn hết nên dậy .”

      Blue đẩy mạnh tay Dean, nhưng cứ nhẩn nha rút tay ra khỏi quần áo . “Mấy giờ rồi ?”

      “Bảy," April trả lời.

      Blue kéo áo xuống và vùi đầu vào gối. Đây phải là kế hoạch trước bước của .

      “Mới nửa đêm thôi mà,” Dean cự nự.

      “Với xây dựng ,” April đáp lời. “Chào buổi sáng, Blue. Cà phê và bánh rán ở tầng dưới.” Blue lăn người sang bên giơ tay khẽ vẫy. April vẫy đáp lại rồi biến mất.

      “Chó ,” lẩm bẩm. Và rồi ngáp dài. Blue thích thế, ít nhất cũng nên thể chút thất vọng vì bị cụt hứng chứ.

      nhận thấy mình vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư của giấc mơ. "Đồ dê xồm." lẳng người ra khỏi giường. tuyệt đối thể để mình bị gã đàn ông này kích thích, ngay cả trong giấc ngủ cũng .

      là đồ dối,” lên tiếng sau lưng .

      nhìn lại. “ chuyện gì thế?”

      Chăn rơi xuống eo và ngồi dậy, ánh nắng từ ô cửa sổ trống nhảy nhót cơ bắp của , mạ vàng lên lớp lông ngực. xoa bên vai chấn thương của mình. “ bảo tôi là , trích nguyên văn nhé, ‘ có ngực’. Hóa ra sai lầm chết người về chuyện đó.”

      Vẫn chưa tỉnh táo đủ để đáp trả cho ra trò, bèn trừng mắt nhìn rồi hiên ngang vào nhà vệ sinh, ở đó mở hết cỡ cả hai vòi nước để được riêng tư. Khi quay ra, thấy đứng trước cái va li đắt tiền đặt bàn. chỉ mặc độc cái quần đùi màu xanh hải quân. vấp chân, thầm nguyền rủa mình, rồi giả vờ như mình cố ý làm thế. “Vì Chúa, lần sau nhớ cảnh báo tôi trước nhé. Tôi nghĩ mình sắp lên cơn đau tim rồi.”

      liếc nhìn ra sau, hạ gục bằng vẻ lộng lẫy bù xù, lởm chởm của mình. “Vì cái gì?”

      “Trông như quảng cáo cho phim khiêu dâm đồng tính ấy."

      "Trông như thảm họa quốc gia vậy.”

      “Đó chính là lý do cái phòng tắm kia giờ là của tôi.” bước về phía túi đồ nhem nhuốc của mình mà để ở góc phòng. mở khóa ra lục tìm quần áo sạch. “Chắc địnhđứng canh trong hành lang trong khi tôi tắm rửa đâu nhỉ.”

      “Sao tôi vào đó làm bạn với nhỉ?” Đây nghe như lời đe dọa hơn là dụ dỗ.

      “Tuyệt làm sao,” . “ siêu sao như vẫn sẵn lòng giúp đỡ những con người bé .”

      “Ừ, hình tượng người ta tạo ra cho tôi là thế mà.”

      “Quên chuyện đó .” túm lấy quần áo, cái khăn và ít đồ tắm rồi hướng về phía phòng tắm. Khi tuyệt đối chắc chắn là cố nhập hội với mình, liền bôi dầu lên tóc và cạo lông chân. Dean biết mẹ thực sắp chết, nhưng dường như có vẻ muốn gây gổ hơn là đau buồn. chẳng quan tâm April gây cho chuyện gì. Như thế là máu lạnh.

      mặc chiếc quần lửng đen bó sạch nhưng bạc màu, áo phông rằn ri rộng rãi và dép xỏ ngón. Sau khi hong qua tóc bằng máy sấy của , buộc mái tóc lên cao bằng sợi thun đỏ. Chỗ tóc ngắn hơn chịu hợp tác bèn phủ xuống cổ . Vì April, hẳn bôi ít son dưỡng và chải mascara nếu cả hai thứ đó cùng biến mất từ ba ngày trước.

      Khi xuống tầng dưới, thấy thợ điện vắt vẻo cái thang ở phòng ăn, mắc dây cho cái đèn chùm kiểu cổ. Tấm ni lông được lột khỏi cửa phòng khách, và Dean đứng bên trong, chuyện với tay thợ mộc sửa phào. Dean hẳn tắm rửa ở phòng tắm khác vì tóc ẩm ướt và bắt đầu xoăn lại. mặc quần jean và áo phông tiệp với màu mắt.

      Phòng khách mở rộng chiều sâu của ngôi nhà và có lò sưởi đá to hơn lò trong phòng ngủ chính. bộ cửa kiểu Pháp mới toanh mở ra phía thứ trông giống như tấm bê tong mới đổ thò ra từ phía sau ngôi nhà. hướng về gian bếp.

      Tối qua quá rối bời nên nhận được mọi thứ mà April làm ở đây, nhưng giờ dừng lại ngưỡng cửa để nhìn quanh. Những vật dụng kiểu cổ, cùng với mấy cái tủ bằng gỗ ghép màu trắng ngà có tay cầm bằng sứ màu đỏ đào, khiến có cảm giác như mình vừa quay lại những năm 1940. tưởng tượng ra phụ nữ mặc váy đầm cotton mới là, tóc cuộn lại gọn gàng sau gáy, gọt vỏ khoai tây bồn rửa trong khi ban nhạc Andrews Sisters hòa giọng hát bài “Don't Sit Under the Apple Tree” radio.

      Cái tủ lạnh màu trắng to bự với các cạnh tròn chắc là đồ làm lại, nhưng bếp lò men trắng kiểu cổ , nó có hai lò nấu và cái giá sắt nông gắn liền ngay phía bếp để đựng muối và lọ rắc tiêu, các hộp đựng, có thể là bình thủy tinh chứa đầy hoa dại. Mặt quầy bếp vẫn chưa được lắp vào, thế nên có thể thấy số tủ gỗ ghép phải là ở đây từ đầu mà là đồ được làm lại rất đẹp. Mặt sàn bàn cờ trắng đen cũng là mới. mẫu sơn quét tường cho thấy cách phối màu chốt cho gian bếp: tường màu nắng vàng, tủ búp phê trắng với các điểm nhấn màu đỏ tươi.

      Don’t sit under the apple tree...

      Ánh sáng tràn ngập căn phòng từ hai nguồn: ô cửa sổ rộng phía bồn rửa và dãy cửa sổ dài hơn được thêm vào ở góc ăn sáng vuông vắn vẫn còn dán nhãn của nhà sản xuất. đống hộp bánh rán và cốc xốp bừa bộn cùng giấy tờ đặt bàn bếp bằng crôm có mặt formica màu đỏ đào.

      April đứng đó, tay kiều chống lên lưng chiếc ghế gỗ uốn, tay còn lại cầm điện thoại. Bà vẫn mặc cái quần jean xẻ hôm qua cùng với áo búp bê màu ngọc hồng lựu, hoa tai bạc và đôi giày đế bằng màu xanh da rắn. “Lẽ ra cậu phải có mặt ở đây từ bảy giờ, Sanjay.” Bà gật đầu với Blue và ra hiệu về phía bình cà phê. “Thế cậu phải tìm cái xe tải khác . Số mặt quầy ấy cần phải lắp xong trong ngày hôm nay để thợ sơn có thể vào làm.”

      Dean lững thững vào. Vẻ mặt để lộ điều gì khi thẳng đến chỗ hộp bánh rán, nhưng khi đến bàn, những tia nắng nhảy nhót ra khỏi tóc lại bắt được mái tóc của April, và Blue choáng ngợp với ý nghĩ điên rồ rằng Chúa tạo ra ánh đèn sân khấu đặc biệt chỉ để theo hai tạo vật vàng óng này khắp nơi.

      “Chúng ta kéo dài việc lắp ráp này nữa đâu,” April . “Tốt hơn hết cậu nên có mặt ở đây trong vòng giờ nữa.” Bà chuyển sang cuộc gọi khác, đưa ống nghe từ tai phải sang tai trái. “Ồ, xin chào.” Bà hạ giọng quay lưng lại họ. “Tôi gọi lại cho trong mười phút nữa. ở đâu?”

      Dean lững thững bước về chỗ cửa sổ ở góc ăn sáng và nhìn ra sân sau. Blue nhận ra mình hy vọng cố đối mặt với cái chết đến gần của April.

      April gọi cuộc điện thoại khác. “Dave, là Susan O’Hara đây. Sanjay đến muộn.”

      Tay thợ điện mắc dây cho cái đèn chùm trong phòng ăn thong thả vào. “Susan, đến xem cái này này.”

      Bà ra hiệu chờ lát trong khi cho xong, rồi đóng điện thoại lại. “Có chuyện gì thế?”

      “Tôi vớ phải đám dây điện cũ trong phòng ăn.” Ánh mắt tay thợ điện trùm lên khắp người bà. “ phải thay thế số đó.”

      “Để tôi xem.” Bà theo ta ra ngoài.

      Blue đổ thìa đường vào ly cà phê của mình rồi đến xem xét bếp lò. “Giờ này mà có bà ấy ở đây loạn óc mất."

      “Ừ, chắc đúng." Dean đưa đống bánh rán phủ bột và lấy cái phủ đường duy nhất còn lại trong hộp, chính xác là cái mà nhắm đến.

      Tiếng máy khoan rít lên. "Gian bếp này tuyệt,” .

      “Cũng được.”

      “Được á?” lướt ngón tay cái dòng chữ O’Keefe & Merritt mặt trước bếp lò và quăng thử mồi nhử. “Tôi có thể dành cả ngày ở đây nướng bánh. Bánh mì tự nướng, bánh ngọt nhân hoa quả...”

      biết làm bếp à?”

      “Dĩ nhiên tôi biết làm bếp.” Bếp lò men trắng là thứ hộ chiếu dẫn đến kỷ nguyên khác. Có thể nó cũng là hộ chiếu đưa đến với yên ổn tạm thời.

      Nhưng mất hứng thú với đồ ăn. “ có thứ gì màu hồng à?”

      nhìn xuống chiếc quần lửng bó và áo phông rằn ri của mình. “Bộ này làm sao?”

      sao, nếu dự định xâm lược Cuba.”

      nhún vai. “Tôi mê thời trang lắm.”

      ngạc nhiên làm sao.”

      giả vờ ngẫm nghĩ lâu. “Nếu thực muốn thấy tôi mặc đồ màu hồng, tôi đoán mình có thể mượn thứ.”

      Nụ cười của hề thân thiện, nhưng nếu tiếp tục thách thức , lại bắt đầu nhầm với trong những nô lệ tình dục của mình.

      April quay lại bếp và đóng điện thoại lại. Bà chuyện với Dean bằng vẻ trang trọng lạnh lùng. “Tay tài xế đến cùng với nhà xe lưu động. Sao con thử nhìn quanh rồi quyết định xem muốn để nó ở đâu?”

      “Tôi chắc là bà có ý tưởng rồi.”

      “Đây là nhà của con.”

      lạnh lùng nhìn bà. “Thử gợi ý xem sao.”

      “Nhà xe lưu động có nhà vệ sinh cũng như hệ thống nước, thế nên đừng đặt nó ở quá xa.” Bà gọi với ra sau vào trong hành lang. “Cody, xe tải của tay thợ hàn đến chưa? Tôi phải chuyện với cậu ta.”

      “Vừa rẽ vào rồi,” Cody đáp với lại.

      “Nhà xe lưu động kiểu gì?” Blue hỏi khi April biến mất.

      “Thứ mà trong email bà O’Hara dụ tôi mua.” cầm tách cà phê và bánh rán rồi ra ngoài. Blue cầm chiếc bánh bọc bột theo băng qua phòng giặt là được tân trang để ra ngoài qua cửa bên hông nhà.

      Khi họ ra đến sân, chìa cái bánh bọc bột ra. “Tôi đổi cho .”

      cắn miếng to từ cái bánh bọc đường của mình, chìa nó ra, rồi cầm lấy cái của . “Được thôi.”

      nhìn xuống cái bánh. “ lần nữa, tôi lại bị buộc phải sống nhờ vào đồ ăn thừa của người khác.”

      làm tôi cảm thấy bản thân tồi tệ đấy.” Răng lại cắm phập vào cái bánh mới.

      Họ bước vòng ra phía sau. Blue quan sát khu vườn um tùm bằng con mắt nghệ sĩ, hình dung nó sống động với hàng loạt màu sắc, có lẽ khu vườn cỏ cạnh cái máy bơm nước bằng sắt, hoa thục quỳ kiểu xưa bên hông nhà, dây phơi với đống đồ giặt bay phất phơ trong gió ấm. Lại có hành trình ủy mị đây...

      Dean quan sát khu vực râm mát ngay bên kia khu vườn. Blue theo cùng . “Nhà xe có mái che à? Hay toa xe chở tội phạm?” hỏi.

      “Rồi thấy thôi.”

      “Bản thân cũng biết, đúng ?”

      “Đại loại thế.”

      “Cho tôi xem nhà kho ,” . “Trừ phi ở đó có chuột."

      “Chuột á? Quỷ tha ma bắt, . Đó là nhà kho duy nhất trong cái vũ trụ này có chuột.”

      “Cả sáng nay cứ mỉa mai suốt còn gì.”

      “Trời ơi, xin lỗi nhé.”

      Có lẽ che giấu nỗi đau của mình. Vì bình yên trong linh hồn của , thấy mình hy vọng.

      chiếc xe tải sàn phẳng rẽ vào, mang theo thứ trông giống nhà xe lưu động có mui được phủ kín bằng ni lông đen. đứng im tại chỗ trong khi Dean bước tới chuyện với tay tài xế. Chẳng bao lâu, gã đó vỗ lên cái vai chấn thương của và gọi là “Boo.” Cuối cùng họ chuyện công việc. Với chỉ dẫn của Dean, tay tài xế lùi xe tải về phía hàng cây và dỡ cái nhà xe xuống. Khi bẩy nó vào đúng vị trí, gã bắt đầu bóc bỏ lớp ni lông đen .

      Thân nhà xe màu đỏ, nhưng bánh xe lại có màu tía nhạt với đám nan hoa mạ vàng trông như xe chở gánh xiếc. Hai bên hông xe trang trí bằng các trụ thẳng sơn màu, và mỗi bề mặt lại khoe ra những dây nho uốn lượn cùng đám hoa kỳ lạ có màu xanh nhạt, chàm, vàng bơ và cam sáng. Phía trước nhà xe là con kỳ lân mạ vàng nhảy múa cánh cửa màu xanh hoàng gia. Cái nóc hình cung tạo thành mái che được đỡ bởi hệ khung màu vàng chanh lòe loẹt. Thành xe dẹt nghiêng nghiêng từ đáy lên đến nóc và có ô cửa sổ chớp xíu.

      Blue hít vào sâu. Tim đập thình thịch. Đây là nhà xe lưu động của dân gipsy. Ngôi nhà cho những kẻ lang thang.

      “Xí phần rồi nhé,” khẽ .

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 6




      Khi tay tài xế ra về, Dean móc ngón tay cái vào túi quần sau và vòng quanh nhà xe như thể nó là chiếc xe hơi mới. chờ mà hạ ngay bậc lên xuống rồi trèo lên mở cửa nhà xe.

      Phía bên trong màu đỏ sẫm trông cũng đầy ma thuật như bề ngoài. Mọi bề mặt, từ những thanh dầm cong cong bên mái vòm, những thanh chống bằng gỗ bên tường, đến những tấm ván ốp giữa các thanh chống, đểu được vẽ hình những con kỳ lân nhảy múa, những dây nho uốn lượn và đám hoa kỳ lạ giống như bên ngoài. Ở phía đuôi toa xe, tấm rèm mềm mại gắn gọn gàng vào các vòng tua được gạt sang bên, để lộ chiếc giường nhắc Blue nhớ đến giường ngủ tàu thủy. chiếc giường khác tạo thành giường tầng dọc theo phía bên trái, với cái tủ búp phê hai cửa sơn màu ở dưới. Những món đồ đạc được úp xuống và bọc trong giấy nâu để tiện cho vận chuyển.

      Nhà xe có hai ô cửa sổ xíu, ở ngay chính giữa tường bên hông phía chiếc bàn, chiếc giường cuối đuôi xe. Cả hai đều có rèm ren trắng được kéo sang bên vòng dây tết màu tía. Ở bên gần đám ván ốp chân tường, con thỏ sơn màu nâu nhai trệu trạo nhúm cỏ ba lá thơm ngon. ấm cúng, hoàn hảo đến nỗi Blue muốn khóc òa. Nếu phải quên mất cách có lẽ khóc rồi.

      Dean bước vào sau lưng nhìn quanh. “ thể tin được.”

      “Cái này hẳn phải làm mất cả gia tài.”

      “Bà ta mua đấy.”

      Chẳng phải thắc mắc bà ta là ai.

      Chỉ có khu vực chính giữa nhà xe mới có đủ chiều cao cho đứng thẳng người. bắt đầu bóc đám giấy bảo vệ ra khỏi cái bàn gỗ. “Có gã ở Nashville chuyên dựng lại caravan. Người ta gọi loại nhà xe này như thế. ông trùm băng đĩa nào đó rút lui khỏi thương vụ này sau khi đặt làm nó.”

      Caravan. thích từ này. Nó ám chỉ lạ thường. “Làm sao April dụ được mua nó thế?”

      “Bà ta bảo tôi đây là chỗ thuận tiện để tống đám khách say xỉn vào. Hơn nữa, số bạn bè của tôi có con cái, và tôi nghĩ bọn trẻ thấy cái này hay ho.”

      “Thêm nữa, kết luận rằng sở hữu thứ như thế này là ngầu đời. Cái caravan gipsy duy nhất trong vùng, kiểu như thế.”

      phủ nhận.

      lướt tay lên tường. “Phần lớn những thứ này được tô bằng khuôn, nhưng vẫn có chỗ làm thủ công. là công việc tỉ mỉ.”

      bắt đầu sục sạo xung quanh, mở tủ búp phê, kéo mấy cái ngăn kéo gắn liền, và quan sát cái chân đèn treo tương bằng kim loại uốn có hình như con hải mã. “Mấy thứ này được lắp để dùng điện, nên tôi phải kéo nguồn ra đây. Tốt hơn hếttôi nên chuyện với tay thợ điện.”

      Blue chưa sẵn lòng rời khỏi, nhưng giữ cửa mở cho , vậy nên bèn theo ra sân. Tay thợ điện ngồi xổm trước hộp nối điện, cái radio bên hông ta chơi bài hát cũ của Five for Fighting. April đứng cách đó vài bước chân, cầm cuốn sổ và quan sát tấm bê tông thò ra từ phía sau nhà. Hôm nay, Dean vẫn chưa đề cập gì đến chuyện đuổi bà . Bài hát của Five for Fighting kết thúc và tiếp nối là đoạn nhạc dạo của bài “Farewell, So Long”, bản ballad của Jack Patriot. Bước chân của Dean hơi lỗi nhịp, thay đổi đó mơ hồ đến nỗi Blue chắc liệu mình có nhận ra nếu đầu April ngẩng phắt lên đúng lúc đó. Bà sập cuốn sổ lại. “Tắt , Pete.”

      Tay thợ điện liếc sang nhìn bà nhưng làm gì ngay lập tức.

      “Đừng bận tâm.” April cặp cuốn sổ vào nách bước vào trong nhà. Cùng lúc đó, Dean xuống sân trước, bỏ qua nhiệm vụ chuyện với tay thợ điện.

      Blue sục sạo quanh khu vườn um tùm. Thay vì nghĩ cách vào thị trấn để có thể tìm được việc làm, lại cứ nghĩ mãi về những gì mình vừa chứng kiến. Bài “Farewell, So Long” kết thúc, và bài “Gilded lives” của chị em nhà Moffatt bắt đầu. Thậm chí vài đài phát thanh người lớn đương thời cũng phát số bản hit đồng quê của Moffatt từ khi Marli chết, đại để kết đôi những bài hát đó với bài “Farewell, So Long” của Jack Patriot, chuyện mà Blue thấy thô bỉ, vì họ ly dị nhiều năm rồi. Tới khi quay vào nhà, vẫn nghĩ nghĩ lại chuyện đó trong đầu.

      Ba người đàn ông thứ ngôn ngữ mà biết ở trong bếp lắp mặt quầy bằng đá steatit màu than chì. April ngồi ởgóc bàn ăn, cau mày nhìn cuốn sổ. “ là họa sĩ,” bà khi Blue bước tới. “Giúp tôi chuyện này với. Tôi giỏi về quần áo, nhưng giỏi vẽ mấy tiểu tiết kiến trúc, đặc biệt khi tôi còn chắc là mình muốn gì.”

      Blue hy vọng lấy được cái bánh rán khác, nhưng cái hộp chỉ còn lớp đường làm bánh và vài vết thạch đông.

      “Là khu hiên," April .

      Blue ngồi xuống cạnh bà nhìn bản vẽ trong cuốn sổ. Trong khi đám đàn ông tán gẫu, April giải thích thứ mà bà hình dung ra. “Tôi muốn khu hiên này trông như thể thuộc về túp lều câu cá ọp ẹp. Tôi hình dung ra những ô cửa sổ đón nắng lớn bên lớp kính để đón được nhiều ánh sáng và lớp phào để xóa bỏ toàn bộ chiều cao, nhưng tôi chắc là loại nào."






      Blue nghĩ lung rồi bắt đầu phác thảo vài nét đơn giản.

      “Tôi thích cái đó,” April . “ vẽ bức tường sau cho tôi được ? Có cửa sổ ấy?”

      Blue phác thảo từng bức tường theo mô tả của April. Họ chỉnh sửa và rồi cho ra bản vẽ hài hòa hơn. “ làm chuyện này giỏi ,” April khi đám thợ ra ngoài để nghỉ ngơi hút thuốc “ phiền phác thảo đôi chút ở bên trong cho tôi chứ? Có thể tôi suy diễn quá nhiều. Nhưng tôi chắc lắm về việc ở lại đây bao lâu hay quan hệ của với Dean là gì.”

      “Blue và tôi đính hôn,” Dean lên tiếng chỗ ngưỡng cửa.

      Cả hai người họ đều nghe thấy đến gần. đặt tách cà phê hết cạnh bếp lò và bước tới cầm bản vẽ của Blue lên. “ ấy ởlại chừng nào tôi còn ở đây.”

      “Đính hôn rồi á?” April hỏi.

      ngẩng lên khỏi bản phác thảo. “Đúng vậy.”

      Blue suýt ngăn được mình trợn trừng mắt. Với đây đòn chí mạng. muốn nhắc nhở mẹ là bà có ý nghĩa ít ỏi thế nào đối với , cho bà thấy với bà còn chẳng đủ quan trọng để phải thông báo chuyện sắp kết hôn. Đúng là hành động vô cùng bẩn thỉu đối với người trong cơn hấp hối.

      “Chúc mừng.” April đặt bút chì xuống. “Hai người biết nhau bao lâu rồi ?”

      “Đủ lâu,” .

      Blue thể cứ giả vờ là những gì April chứng kiến vài giờ trước chưa hề xảy ra. “Tối qua chỉ là nhầm lẫn. Chỉ để biết thôi, cháu vẫn mặc nguyên quần áo khi lên giường.”

      Hai hàng lông mày của April tạo thành hình cung đầy nghi ngờ.

      Blue cố tỏ ra thẹn thùng. “Từ hồi mười ba cháu lời thề trong trắng.”

      cái gì cơ?” April hỏi.

      Dean thở dài. “ ấy có lời thề trong trắng nào cả.”

      thực tế, đúng là Blue làm như thế, mặc dù ngay từ hồi mười ba cũng nghi ngờ là mình giữ được lời thề đó. Nhưng từ lâu giảng hòa với Chúa, hay đúng hơn là xơ Luke - người ép dính vào toàn bộ chuyện này. “Dean đồng ý, nhưng cháu nghĩ đêm tân hôn phải có ý nghĩa gì đó. Đó là lý do mà đêm nay cháu chuyển ra ngoài nhà xe.”

      khịt mũi. April nhìn Blue lúc lâu, rồi quay sang . “ ấy... đáng .”

      sao đâu.” đặt bản phác họa xuống. “Bà có thể những gì mình thực lòng nghĩ. Tin tôi . Tôi nhiều thứ tệ hơn rồi."

      “Này!”

      “Lần đầu tôi gặp ấy là ở lễ hội hóa trang phố.” bước tới kiểm tra mặt quầy bếp. “ ấy thò mặt qua hình cắt bằng gỗ, thê nên tất nhiên ấy làm tôi chú ý. Bà phải thừa nhận gương mặt đó đáng ăn tiền lắm. Đến lúc tôi thấy phần còn lại của ấy quá muộn rồi.”

      “Tôi ngồi đây đấy,” Bluc nhắc hai bọn họ.

      ấy chẳng có gì ổn cả.” Câu khẳng định của April có nhiều sức thuyết phục cho lắm.

      ấy có rất nhiều phẩm chất tuyệt vời khác.” kiểm tra mấy cái bản lề cửa tủ búp phê. “Tôi cố mắt nhắm mắt mở thôi.”

      Blue khá chắc chắn cuộc đối thoại này dẫn đến đâu, bèn vạch ngón tay lên lớp đường ở đáy cái hộp đựng bánh rán.

      phải ai cũng là tín đồ thời trang, Dean à. Đó đâu phải tội lỗi gì lớn.” Đó là tuyên bố của phụ nữ có thể lao từ bàn xuống vào chính xác giây phút này và lả lướt dọc sàn diễn thời trang.

      ấy hứa là khi kết hôn để tôi mua quần áo cho ấy,” .

      Ánh mắt Blue lang thang về phía tủ lạnh. “Trong đó liệu có quả trứng nào ? ít pho mát cho món ốp lết nữa?

      Đôi hoa tai bạc của April vướng vào dải dây buộc mái tóc cắt bằng. “ phải sống chung với chuyện này thôi, Blue à. Khi mới lên ba, nó nổi khùng nếu đồ lót Underoos của nó cùng bộ với nhau. Lên lớp ba mọi thứ phải là hàng hiệu Ocean Pacific, và nó dành hầu hết thời gian cấp hai ở Ralph Lauren. Tôi thề là nó học đọc bằng cách đọc to nhãn hiệu quần áo.”

      Cuộc hành trình xuống con đường ký ức của April là sai lầm. Môi của Dean mím lại. “Tôi ngạc nhiên là bà còn nhớ nhiều chi tiết của những năm đen tối đến thế.” lững thững quay lại chỗ Blue, và cái kiểu sở hữu khi nắm vai làm tự hỏi liệu có phải mẹo giả đính hôn của cũng được thiết kế nhằm phát ra thông điệp ngầm rằng thể phủ nhận người về phe với mình hay . nhận ra rằng mình kết giao với Benedict Arnold[1] rồi.

      [[1]] Benedict Arnold: vị tướng trong cuộc Chiến tranh Cách mạng Mỹ. Ban đầu ông là tướng của Lục quân Lục địa Mỹ, nhưng sau đó phản bội và theo quân .

      “Phòng trường hợp Dean chưa chia sẻ gì với ,” April , “hồi đó tôi là con nghiện.”

      Blue biết phải đáp lại câu đó thế nào.

      “Và là fan cuồng,” April thẳng thừng thêm vào. “Dean trải qua thời thơ ấu của nó hoặc là với các bảo mẫu hoặc ở trường nội trú để tôi có thể theo đuổi giấc mơ phê thuốc và bám lấy càng nhiều ngôi sao nhạc rock càng tốt.”

      Blue thực biết phải đáp lại câu đó thế nào. Dean buông thõng bàn tay nắm vai và quay .

      “Ừm... thôi được bao lâu rồi?” Blue hỏi.

      “Hơn mười năm. Làm việc tử tế hầu hết khoảng thời gian đó. Bảy năm trở lại đây tôi làm cho chính mình.”

      làm gì?”

      “Tôi là stylist ở L.A.”

      “Stylist? Oa. Chính xác công việc đó bao gồm những gì ạ?”

      “Vì Chúa, Blue... ” Dean chộp tách cà phê cạn của mình đem đến bồn rửa.

      “Tôi làm việc với các nữ diễn viên, các bà vợ ở Hollywood – những người có nhiều tiền hơn là khiếu thẩm mỹ,” April .

      “Nghe có vẻ hào nhoáng.”

      “Đó chủ yếu là công việc ngoại giao.”

      Blue có thể hiểu điều đó. “Thuyết phục ngôi sao truyền hình sến rện năm mươi tuổi từ bỏ đám váy ngắn cũn chứ gì?”

      “Coi chừng đấy, Blue,” Dean . “ chỉ trích cá nhân đấy. April năm mươi hai, nhưng cứ chắc mẩm là bà ta có tủ đồ chứa đầy váy ngắn cũn đủ màu sắc .”

      Blue nhìn đôi chân dài miên man của mẹ . “Tôi cá là cái nào trông cũng đẹp mê ly.”

      rời khỏi bồn rửa. “Vào thị trấn thôi. Tôi có vài thứ cần mua.”

      “Vào đó chọn lấy ít đồ ăn luôn,” April . “Mẹ có thức ăn ở ngoài nhà , nhưng ở đây chẳng có gì nhiều.”

      “Rồi, chúng tôi lo chuyện đó.” về phía cửa, Blue theo sau.

      Blue phá tan im lặng nặng nề khi Dean phóng ra đường cao tốc. “Tôi dối bà ấy. Nếu bà ấy hỏi màu váy mấy phù dâu của chúng ta, tôi cho bà ấy biết .”

      “Chẳng có phù dâu nào, nên chẳng vấn đề gì,” chế nhạo. “Chúng ta bỏ nhà chạy trốn đến Vegas.”

      "Ai quen tôi đều biết rằng tôi chẳng bao giờ bỏ nhà chạy trốn đến Vegas."

      “Bà ta quen .”

      có đấy, và kết hôn ở đó khác nào thừa nhận với thế giới rằng vô tổ chức đến mức thể nghĩ ra được kế hoạch hay ho hơn. Lòng kiêu hãnh của tôi lớn hơn nhiều."

      bật radio lên để át tiếng . Blue ghét đánh giá sai về người khác, đặc biệt là đàn ông, và thể bỏ qua nhẫn tâm của đối với căn bệnh chết người của mẹ . vặn thanh xuống để trừng phạt . “Tôi luôn muốn đến Hawaii, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có đủ tiền. Tôi nghĩ chúng ta kết hôn ở đó. bờ biển của khu nghỉ dưỡng sang trọng vào lúc hoàng hôn. vui vì tôi tìm được gã chồng giàu sụ.”

      “Chúng ta kết hôn!”

      “Chính thế,” đáp trả. “Đó là lý do vì sao tôi muốn dối mẹ .”

      có nằm trong danh sách nhận lương của tôi bảo?”

      bật thẳng dậy. “ ? về chuyện đó xem.”

      phải bây giờ.” Trông cáu tiết đến nỗi đành tạm thời im lặng.

      Họ băng qua nhà máy dệt bỏ hoang gần như bị đám cây cối um tùm nuốt chửng, rồi đến khu nhà di động được bảo quản tốt, sau đó là sân golf quảng cáo karaoke tối thứ Sáu. Đây đó có cái cày cũ kỹ hay bánh xe bò đỡ hộp thư. quyết định tung đòn tấn công dè dặt vào cuộc sống riêng của vị hôn phu giả. “Vì chúng ta đính hôn, nghĩ đến lúc kể tôi nghe về bố rồi sao?”

      Ngón tay khẽ siết chặt vô lăng. “.”

      “Tôi khá nhanh nhạy trong việc kết nối các điểm lại với nhau đấy."

      “Vậy gỡ nó ra

      “Khó đấy. khi trong đầu có ý tưởng...”

      ném cho ánh mắt chết người. “Tôi chuyện về bố tôi. với . với bất kỳ ai. ”

      tranh luận với chính mình chỉ trong giây rồi quyết định lao tới. “Nếu thực muốn giữ bí mật về thân thế ông ấy, nên thôi cái trò làm mặt vô cảm mỗi lần Jack Patriot xuất radio .”

      duỗi các ngón tay ra phủ lên vô lăng, cử chỉ có phần khá tình cờ. “ kịch hóa quá mức rồi đấy. Bổ tôi là tay trống trong ban nhạc của Patriot thời gian. Mọi chuyện chỉ có thế thôi.”

      “Anthony Willis là tay trống duy nhất mà ban nhạc từng có. Và vì ông ta da đen...”

      “Soát lại lịch sử nhạc rock của , cưng à. Willis ngồi ngoài trong hầu hết chuyến lưu diễn Universal Omens với cánh tay gãy.”

      Có thể Dean , nhưng chẳng hiểu sao Blue nghĩ vậy. April cởi mở về cái quá khứ rock & roll của mình, và Blue thấy cả hai người họ đều khựng lại khi bài “Farewell, So Long” vang lên radio. Cái khả năng Dean có thể là con trai của Jack Patriot làm đầu quay mòng mòng. cảm nắng ngôi sao nhạc rock này từ khi lên mười. Cho dù sống ở nơi nào, cũng vẫn giữ cả chồng băng của ông bên giường cùng với đám ảnh tạp chí chụp ông dán trong vở học. Lời bài hát của ông làm cảm thấy bớt đơn độc hơn.

      biển báo ranh giới cho biết họ đến Garrison. Biển báo thứ hai ngay phía dưới công bố rằng thị trấn được rao bán và rằng bất kỳ ai có hứng thú mua nó nên liên lạc với Nita Garrison. xoay người ghế khi họ phóng vụt qua. “ có thấy cái đó ?Sao có người lại bán cả thị trấn được nhỉ?"

      “Đợt trước họ bán cái eBay đấy,” .

      “Đúng rồi. Và có nhớ khi Kim Basinger mua cái thị trấn ở Georgia đó ? Tôi quên khuấy mất đây là miền Nam. Tất cả các thể loại rác rưởi kỳ cục thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào khác lại xảy ra ở đây.”

      “Phát ngôn này tốt nhất nên giữ cho riêng mình,” .

      Họ vượt qua nhà tang lễ và nhà thờ kiểu Phục hưng Hy Lạp. Hầu hết các tòa nhà đá cát kết nâu trong khu vực kinh doanh ba khối trông như thể được xây dựng vào đầu thế kỷ hai mươi. Con phố chính rộng rãi có vạch chéo đỗ xe ở cả hai bên. Blue thấy nhà hàng, hiệu thuốc, cửa hàng đồ cũ và tiệm bánh mì. con hươu nhồi, gạc treo biển MỞ CỬA đứng gác gần cửa hiệu đồ có tên Gác Mái Của Dì Myrtle. Ngay bên kia đường, những cây cổ thụ tỏa bóng râm xuống khu công viên với cái đồng hồ bốn mặt và cột đèn bằng sắt đen có bóng tròn màu trắng đỉnh. Dean lái xe vào chỗ đỗ ngay trước cửa hàng thuốc.

      Blue có nhiều niềm tin vào câu của về chuyện được nhận lương, và tự hỏi liệu mình có thể tìm được việc làm trong cái thị trấn thế này. “ có nhận thấy điều gì lạ ?” hỏi khi tắt máy.

      “Ngoài á?”

      “Chẳng có đồ ăn nhanh gì cả.” nhìn con phố chính tiều tụy nhưng trông kỳ lạ. “Tôi cũng chẳng thấy chuỗi nhà hàng nào ngoài đường cao tốc. Nơi này lớn, nhưng cũng đủ lớn cho cửa hàng phụ tùng ô tô NAPA hay cửa hàng băng đĩa Blockbuster chứ. Chúng ở đâu rồi? Nếu bỏ qua đám ô tô và bỏ qua quần áo của mọi người rất khó hình dung ra giờ là năm nào.”

      hay là lại nhắc đến quần áo.” nhìn cái quần lửng bó màu đen và áo phông rằn ri của . “Tôi đoán chẳng có kiểu quần áo phù hợp mà mặc cho công việc mới của mình nữa kìa."

      “Cái thứ phân thối đó à? Tôi quăng rồi.”

      gương mặt phụ nữ nhô lên từ cửa sổ cửa hàng Làm Đẹp Và Hớt Tóc Barb cạnh hiệu thuốc. Ở đại lý bảo hiểm phía bên kia, người đàn ông hói đầu nhìn ra từ sau tấm áp phích bán đồ quyên góp cho nhà thờ. hình dung ra những cái đầu tương tự thò ra bên kia đường. Trong cái thị trấn bé thế này, tin tức về có mặt của người hàng xóm mới nổi tiếng của họ được lan truyền nhanh chóng.

      theo Dean vào trong hiệu thuốc, giữ khoảng cách ba bước chân đầy tôn trọng phía sau, điều đó càng làm cáu tiết hơn, mặc dù giữ cảm giác đó cho riêng mình. biến mất ra sau cửa hàng trong khi chuyện với người thu ngân và nhận ra là chẳng có công việc nào còn khuyết cả. Hai phụ nữ ào vào, da den da trắng. Người đàn ông từ đại lý bảo hiểm bước vào, theo sau là phụ nữ lớn tuổi hơn với mái tóc ẩm ướt. Tiếp theo là chàng gầy gò với biển tên nhựa cho biết ta là Steve.

      ấy kia kìa,” gã bảo hiểm với những người khác.

      Tất cả bọn họ đều nghển cổ trố mắt nhìn Dean. phụ nữ trong bộ đồ công sở hồng nhạt xông vào, đôi giày cao gót màu nâu gõ lộp cộp lên sàn lát gạch. ta trông như thể cùng độ tuổi với Blue, quá trẻ để mà xịt mái tóc cứng đờ như thế, mặc dù Blue chẳng có quyền gì bình phẩm tóc tai của người khác. Nếu phải rời Seattle quá đột ngột như thế cắt tóc rồi. len lỏi về phía quầy bày mascara ngay khi người phụ nữ nọ gọi tên Dean bằng giọng hơi dài đầy ngưỡng mộ. “Dean... em mới nghe xuất ở trang trại. Em đường đến nghênh đón đây.”

      Blue liếc nhìn quanh đám mascara đúng lúc thấy vẻ mặt lạnh tanh của Dean chuyển thành nhận biết. "Monica. vui được gặp em.” cầm mấy cái bấm móng tay, cuộn băng vải và gói gì đó trông giống như lót giày. có bao cao su.

      “Chúa ơi, thị trấn rộn ràng hết cả lên,” Monica . “Tất cả mọi người đều đợi xuất . Susan O’Hara tuyệt vời sao? thích những gì bà ấy làm với ngôi nhà chứ?

      “Ừ tuyệt vời.”

      Monica nhìn đắm đuối như nhìn cốc trà ngọt mát lạnh. “Em hy vọng ở lại thời gian.”

      chắc lắm. Tùy thuộc số thứ.”

      thể rời khỏi trước khi có cơ hội gặp tất cả các vị chóp bu của Garrison. Em rất vui lòng tổ chức bữa tiệc cocktail nho và giới thiệu với tất cả mọi người.” ta nắm cánh tay . “ thích ở đây cho xem.”

      quen với việc bị xâm chiếm khoảng riêng tư, tránh ra mà thay vào đó nghiêng đầu về phía quầy mỹ phẩm. “Có người muốn em gặp mặt. Blue, đến đây để có thể giới thiệu em với đại diện nhà đất của nào.”

      Blue cố kìm thôi thúc núp sâu hơn sau quầy mascara. Có thể người phụ nữ này giúp được tìm việc làm. nở nụ cười thân thiện nhất và bước tới. Dean gỡ người ra khỏi bàn tay sở hữu quá mức của nàng đại diện nhà đất và choàng tav quanh người Blue. “Blue, đây là Monica Doyle. Monica, đây là hôn thê của , Blue Bailey."

      Giờ lại lười biếng rồi đây.

      “Bọn sắp làm đám cưới ở Hawaii,” . “ bờ biển vào lúc hoàng hôn. Blue muốn đến Vegas, nhưng là người quá chỉn chu nên chấp nhận được chuyện đó.”

      quá thừa khả năng đẩy lui đám phụ nữ mà cần phải viện đến vị hôn thê tưởng tượng, nhưng có vẻ như chẳng thích cái trò tẻ nhạt là xử lý tất cả đám quần lót bị quăng vào mặt chút nào. phải thừa nhận là mình ngạc nhiên.

      Mặt Monica ỉu xìu, nhưng ta cố hết sức che giấu vẻ thất vọng sau vài cái chớp mắt lia lịa và quan sát nhanh vẻ bề ngoài của Blue. đại diện nhà đất nhìn cái áo phông rằn ri mà Blue chiếm làm của riêng từ phòng giặt là trong khu nhà của sau khi nó đă bị đăng lên bảng thông báo suốt tháng. “ đáng nhất, phải nào?”

      “Dean nghĩ vậy,” Blue khiêm tốn . “Tôi vẫn chắc làm thế nào ấy có thể vượt qua được nỗi chán ghét mà tôi dành cho các cậu nhóc tì già .”

      siết chặt và kéo vào nách như để cảnh cáo. Nách có mùi dễ chịu của thứ chất khử mùi đắt tiền dành cho nam giới được đóng trong mấy cái chai thủy tinh hình dương vật có đóng dấu logo thiết kế. ở đó vài giây lâu lắc trước khi thò đầu ra trở lại. “Tôi thấy tấm biển rao bán lúc vào thị trấn. Chuyện là thế nào vậy?”






      Monica bĩu đôi môi được vẽ chì và tô son bóng loáng. “Nita Garrison lại nổi cơn hận thù thường lệ ấy mà, chỉ thế thôi. Có số người đáng đến. Chúng tôi cố hết sức để tâm gì đến bà ta.”

      “Là à?” Blue hỏi. “Thị trấn này thực bị rao bán à?

      “Tôi cho rằng điều đó tùy thuộc vào cách định nghĩa thị trấn.”

      Blue định hỏi họ định nghĩa thị trấn này thế nào, nhưng Monica gọi những người nấp trong mấy lối lại để có thể giới thiệu.

      Mười phút sau, cuối cùng họ thoát được. “Tôi hủy vụ đính hôn này.” Blue càu nhàu khi theo Dean ra xe. “ quá rắc rối .”

      “Nào, em , chắc chắn tình của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mấy chỗ gồ ghề đường đời chứ hả.” dừng lại trước máy bán báo.

      “Việc giới thiệu tôi là hôn thê của khiến trông quái gở, chứ phải tôi,” . “Mấy người đó đâu có mù. Chúng ta mà ở bên nhau kỳ dị.”

      có chút vấn đề nghiêm trọng về lòng tự tôn đấy.” sục tay vào túi tìm xu lẻ.

      “Tôi á? Thử lại xem nhé. chẳng ai tin thiên tài như Blue Bailey lại ngã gục trước kẻ tâm thần hạng như cả.” phớt lờ và lôi ra tờ báo. bước đến trước mặt . “Trước khi chúng ta đến quầy thực phẩm, tôi cần phải hỏi tìm việc làm. Sao ăn trưa trong khi tôi tìm quanh đây nhỉ?”

      nhét tờ báo xuống dưới cánh tay. “Tôi bảo rồi. làm việc cho tôi.”

      “Làm việc gì? nheo mắt nhìn . “Và trả bao nhiêu?”

      “Đừng lo về chuyện đó.”

      cáu kỉnh với cả buổi sáng, và thích thế. Chuyện mẹ sắp chết đâu phải lỗi của . Thôi được rồi, chuyện đó đúng là lỗi của , nhưng đâu biết điều đó, và nên trừng phạt vì căn bệnh hiểm nghèo của April mới đúng.

      Khi họ đến cửa hàng thực phẩm, màn giới thiệu lại bắt đầu từ đầu khi từng người từng người hoan nghênh đến thị trấn. thân thiện với tất cả mọi người, từ tay nhân viên bán hàng mặt mụn đến ông già què đội mũ cựu chiến binh Bọn lớn hơn ở trường, nhưng xoa đầu mấy em bé chưa có tóc, bắt nắm tay đầy mũi dãi, và can dự vào cuộc trò chuyện khích lệ cậu bé ba tuổi muốn ngồi bô vô cùng đáng có tên là Reggie. Dean là kết hợp kỳ quặc nhất giữa bản ngã và vẻ lịch từng thấy ở con người, mặc dù vẻ lịch của dường như bị vô hiệu trước .

      Trong khi xử lý việc quan hệ công chúng, lẻn mua thực phẩm. Cửa hàng này có nhiều thứ để lựa chọn, nhưng tìm thấy những thứ cơ bản. gặp lại ở hàng tính tiền, phải đứng yên lặng tại đó trong khi rút thẻ visa ra. Chuyện này thể tiếp diễn. phải kiếm ra ít tiền mới được.

      Dean dỡ đống thực phẩm xuống rồi để Blue tự lo liệu tìm chỗ cất trong khi quay ra ngoài để đánh xe vào trong nhà kho. Ngay cả Annabelle còn biết thân thế của bố đẻ , thế mà Blue khơi ra được chỉ sau bốn ngày ở cùng . là người có trực giác nhạy bén nhất mà từng gặp, chưa kể còn ranh ma nhất, và trong trận đấu này phải khôn ngoan hơn mới được.

      Sau khi dọn sạch khoảng dành cho chiếc xe trong nhà kho, lục lọi trong lán dụng cụ tìm xẻng và cuốc rồi bắt đầu tấn công đám cỏ dại mọc quanh móng nhà. Khi hít vào mùi hoa kim ngân, nhớ ra lý do chính xác vì sao lại mua nơi này thay vì ngôi nhà bờ biển Nam California mà vẫn luôn hình dung. Bởi vì ở đây mới thích hợp. thích những ngôi nhà cũ, những ngọn đồi bao bọc trang trại. thích cái ý niệm rằng vùng đất này phần của thứ gì đó vững bền hơn trận bóng bầu dục. Nhưng tất cả, thích riêng tư. Chẳng có bờ biển Nam California đông đúc nào có thể cho điều đó, mà khi cần đến biển, luôn có thể bay đến đó kia mà.

      gần như chẳng biết riêng tư là thế nào. Đầu tiên, lớn lên trong những ngôi trường nội trú, thế rồi việc dấn thân vào nghiệp thể thao ở trường đại học giúp được thừa nhận ngay lập tức. Sau đó trở thành dân chuyên nghiệp. Cuối cùng, với đám quảng cáo End Zone chết tiệt đó, ngay cả những người hâm mộ bóng bầu dục cũng nhận ra . cứng người lại khi nghe tiếng vòng tay leng keng. Cảm giác cay đắng vón cục trong bụng . Bà ta phá hủy chuyện này như từng cố phá hủy tất cả mọi thứ khác.

      “Mẹ lên kế hoạch thuê đội thiết kế vườn cây cảnh,” mẹ lên tiếng.

      cắm cái xẻng vào bụi cỏ. “Tôi lo chuyện đó khi nào sẵn sàng.” chẳng quan tâm bà tỉnh táo được bao lâu rồi. Mỗi lần nhìn bà, lại nhớ đến lớp trang điểm lấm lem nước mắt, những câu líu nhíu, và trọng lượng cánh tay bà ghì xuống cổ trong cơn say mèm, những lời cầu xin sặc mùi thuốc đòi tha thứ.

      “Bề ngoài con vẫn luôn tỏ ra vui vẻ hết mức.” Bà đến gần hơn. “Mẹ biết nhiều về cây cối, nhưng mẹ nghĩ con cố xúc bỏ bụi mẫu đơn.”

      Nếu xem xét đến cuộc đời sống, mẹ lẽ ra phải trông giống Keith Richards[2] mới phải, nhưng . Cơ thể bà săn chắc, cằm hơi quá thon để có thể gọi là hoàn toàn tự nhiên. Ngay cả mái tóc dài của bà cũng làm bực mình. Bà năm mươi hai tuổi rồi, vì Chúa. đến lúc phải cắt nó rồi. Khi còn buộc phải dính vào nhiều vụ đánh nhau khi đứa bạn học nào đó mô tả quá chi tiết về mông bà hay bất kỳ phần cơ thể nào mà bà chọn để khoe ra vào ngày hiếm hoi nào đó bà chiếu cố đến thăm ở trường. Bà dùng mũi giày bới lên cái hộp thiếc bẹp gí. “ phải mẹ sắp chết đâu.”

      [2] Keith Richards: nhà soạn nhạc người , là thành viên của ban nhạc Rolling Stones, có vẻ bề ngoài hom hem, ốm yếu vì nghiện ma túy

      “Ừ, tối qua tôi luận ra chuyện đó.” Và Blue phải trả giá cho lời dối của mình.

      “Thậm chí ốm cũng . Vụ ăn mừng lớn của con thế là tong rồi.”

      “Biết đâu sang năm sao.”

      nao núng. “Blue có trái tim rộng mở. ấy là người thú vị. Khác lạ so với những gì mẹ trông đợi.”

      lao vào cuộc hành trình câu cá, nhưng chẳng bắt được thứ gì đâu. “Đó là lý do vì sao tôi hỏi cưới ấy.”

      ấy có đôi mắt to ngây thơ, nhưng ở ấy cũng có gì đó gợi cảm nữa.”

      bài hát ru dành cho người lớn...

      ấy đẹp,” April tiếp tục, “nhưng ấy... có gì đó còn hơn thế nữa. Mẹ biết. Dù là gì dường như ấy cũng chẳng biết đến điều đó.”

      ấy là thảm họa liên hoàn.” Quá muộn rồi, nhớ ra đáng lẽ mình phải tỏ vẻ si mê mới đúng. “ có nghĩa là tôi mù. Thực tế là tôi bị cuốn hút bởi chính con người ấy.”

      “Ừ, mẹ có thể thấy điều đó.”

      tóm cái cuốc và bắt đầu bổ vào đám cỏ dại quanh bụi hồng. biết đó là bụi hồng vì nó có vài bông hoa.

      “Con nghe chuyện về Marli Moffatt rồi chứ,” bà .

      Cái cuốc bổ dính cục đá. “Khó mà tránh được. Tin tức đầy ra.”

      “Mẹ đoán con Marli đến ở với em ấy. Có Chúa biết, Jack chẳng làm gì khác ngoài viết tấm séc.”

      quăng cái cuốc và nhặt lại cái xẻng.

      Bà nghịch vòng tay. “Me hy vọng giờ con nhận ra rằng việc tống cổ mẹ khỏi đây phải là ý kiến hay nếu con muốn được nhàn hạ sống ở đây trong hè này. Trong vòng ba đến bốn tuần nữa thôi, mẹ vĩnh viễn ra khỏi cuộc đời con.”

      “Đó là những gì bà hồi tháng Mười khi bà xuất ở trận đấu với đội Chargers.”

      “Chuyện đó lặp lại lần nữa.”

      cắm xẻng xuống đất rồi hất tung nó lên. Hôm nay bà hoàn toàn tự chủ trong mọi chuyện. khó mà kết hợp vẻ được việc của bà với người phụ nữ phê thuốc thường xuyên bỏ quên con trai mình. “Tại sao lần này tôi phải tin bà?

      “Vì mẹ phát ốm khi cứ phải sống trong tội lỗi rồi. Con chẳng bao giờ tha thứ cho mẹ, và mẹ cầu xin nữa. khi ngôi nhà này xong, mẹ ra .”

      “Tại sao bà lại làm chuyện này? Sao lại làm cái trò đánh đố chết tiệt này?”

      Bà nhún vai, tỏ vẻ buồn chán - người phụ nữ cuối cùng ngồi lại trong quán bar sau các cuộc vui còn. “Mẹ nghĩ đây là trò vui, thế thôi.”

      “Này, Susan!” Quý ngài Thợ điện Hứng tình thò đầu ra từ góc quanh. “Bà có thể đến đây lát ?”

      Dean đào phải cục đá nữa khi bà bỏ . Giờ khi thấy bà phải xoay xở với bao nhiêu nghĩa vụ, biết rằng nếu buộc bà rời sữ tự làm bản thân tổn thương nhiều hơn cả bà. Lúc nào cũng có thể quay về Chicago, nhưng cái ý nghĩ để bà ép phải bỏ khiến nuốt trôi. trốn chạy khỏi ai hết, đặc biệt là khỏi mẹ . Nhưng cũng chịu được ý nghĩ ở lại mình với bà, ngay cả khu đất cả trăm mẫu này, và đó là lý do vì sao việc giữ Blue ở lại trở nên cần thiết, chứ chỉ là bốc đồng. là cái giảm xóc cho .

      mường tượng ra đầu Blue rồi chém phăng cây kế bằng cú sắc ngọt. Lời dối của về April vượt xa giới hạn có thể tính đến. Mặc dù gặp rất nhiều phụ nữ mánh khóe, cũng chưa từng gặp ai trơ tráo hơn, nhưng trước khi đối chất với , dự định cứ để thoải mái .

      Đến lúc đám thợ mộc kết thúc ngày làm việc ra về, dọn sạch chỗ cỏ rậm rạp nhất quanh móng nhà mà gây thiệt hại quá nhiều với thứ mà cuối cùng cũng nhận ra là bụi mẫu đơn. Vai nhức như búa bổ, nhưng phải kiêng kỵ quá lâu, và chẳng quan tâm. Cảm giác được sử dụng lại cơ thể tuyệt làm sao.

      Khi ra khỏi lán dụng cụ, mùi của thứ gì đó thơm bay về phía từ ô cửa sổ mở của gian bếp. Blue quyết định nấu nướng, nhưng chẳng có ý định ngồi ăn bữa tối ấm cúng với có mặt của cả mẹ , và mảy may nghi ngờ việc Blue mời bà.

      đường quay vào nhà, ý nghĩ của đột nhiên quay lạivới cái chết của Marli Moffatt và đứa con mười tuổi mà bà ta để lại. Đứa em cùng cha với . Ý nghĩ đó thực. biết cảm giác làm nhi là thế nào, và có điều chắc chắn. Đứa trẻ tội nghiệp đó tốt hơn hết nên biết tự lo cho bản thân bởi vì Jack Patriot làm điều đó cho nó.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 7




      Riley Patriot sống ở Nashville, Tennessee, trong ngôi nhà gạch trắng có sáu cái cột trắng, sàn đá hoa cương trắng và chiếc Mercedes-Benz trắng bóng lộn trong ga ra. Trong phòng khách, chiếc piano trắng khổng lồ đặt gần bộ đôi sofa trắng đồng bộ tấm thảm trắng muốt. Riley được phép vào phòng khách kể từ khi lên sáu, lúc con bé xịt tung tóe hộp nước nho ép ở đó.

      Mặc dù giờ Riley mười tuổi, nhưng mẹ con bé vẫn chưa bao giờ tha thứ hay quên - chỉ là vụ nước nho ép, mà còn rất nhiều thứ khác - và giờ mọi chuyện quá muộn. Mười ngày trước, cả đám người thấy mẹ con bé, Marli Moffatt, ngã qua hàng rào chấn song bị gãy boong con tàu hơi nước Old Glory xuống dòng sông Cumberland. Mẹ con bé đập đầu vào thứ gì đó khi rơi xuống nước, khi ấy là ban đêm, và lúc người ta tìm thấy mẹ nó quá muộn. Ava, aupair[1] thứ mười triệu của Riley, dựng con bé dậy để báo cái tin đó.

      [1] Aupair: từ được quốc tế hóa, dùng để chỉ những sinh viên được gửi ra nước ngoài sống như thành viên trong gia đình nhận nuôi. Aupair giúp gia đình nhận nuôi các công việc như trông trẻ, làm việc nhà và hằng tháng khoản tiền tiêu vặt. Đổi lại họ được miễn phí ăn ở để thực việc học hành của mình.

      Giờ, tuần rưỡi sau đó, Riley đường bỏ trốn để tìm trai nó.

      Dù mới chỉ cuốc bộ có tòa nhà kể từ nhà nó, nhưng chiếc áo phông bám dính vào da con bé, thế nên Riley bèn mở khóa áo phao màu hồng. Chiếc quần nhung kẻ màu hoa oải hương của nó là cỡ mười hai to đùng, thế mà vẫn quá chật. Em họ Trinity của nó chỉ mang đồ cỡ tám , nhưng chỉ riêng bộ xương có chút da thịt nào của Riley thôi cũng to hơn cỡ tám ấy rồi. Con bé chuyển cái ba lô nặng trịch sang tay bên kia. Trọng lượng hẳn hơn nhiều nếu nó để lại cuốn sổ ảnh lưu niệm, nhưng con bé thể làm thế.

      Nhưng ngôi nhà con phố nhà Riley nằm sát với đường, vài căn phía sau cổng, nên chẳng có chút vỉa hè nào, nhưng vẫn có đèn đường và Riley cố tránh chúng trong khả năng có thể. có nghĩa là ai đó tìm nó. Chân nó bắt đầu ngứa ran, và nó cố gãi qua lớp quần nhung, nhưng như thế chỉ càng làm cho cảm giác ngứa ngáy tệ hơn. Đến lúc con bé thấy chiếc xe đỏ ọp ẹp của Sal ở cuối tòa nhà tiếp theo hai chân nó như lửa.

      Sal đỗ xe dưới ngọn đèn đường, như tên ngốc, và hút thuốc lá theo kiểu phập phù giập cục. Khi thấy nó, ta bắt đầu liên láo nhìn quanh, như kiểu nghĩ là cảnh sát có thể xuất bất cứ lúc nào. “Đưa tiền cho tao,” bảo khi con bé đến gần chiếc xe.

      Riley thích đứng dưới ngọn đèn nơi mà bất kỳ ai ngang qua cũng có thể thấy chúng, nhưng tranh cãi mất nhiều thời gian hơn là đưa tiền cho . Riley ghét Sal. làm trong đội chăm sóc cây cảnh của bố mỗi khi học, đó là lý do Riley biết , nhưng phải là lý do con bé ghét . Riley ghét cứ tự xoa bóp mình khi nghĩ là chẳng có ai nhìn, rồi khạc nhổ, và những thứ bẩn thỉu. Nhưng mười sáu tuổi rồi, và kể từ khi lấy được bằng lái từ bốn tháng trước, Riley trả tiền để đưa nó chỗ này chỗ kia. tài xế dở ẹc, nhưng trước khi đủ mười sáu tuổi, Riley chẳng có nhiều lựa chọn cho lắm.

      Con bé rút tiền từ túi trước của chiếc ba lô màu xanh. “Giờ là trăm đô. Tôi đưa phần còn lại khi chúng ta đến trang trại.” xem rất nhiều phim điện ảnh, nên nó hoàn toàn biết người ta nên chia tiền ra thế nào.

      trông như thể muốn vồ ba lô của con bé, nhưng như thế chẳng có ích gì cho , vì con bé giấu phần tiền còn lại trong tất. đếm tiền, mà theo Riley như thế thô bỉ vì nó đứng ngay trước mặt , chẳng khác nào gọi nó là kẻ lừa đảo hạng nặng vậy. Cuối cùng, nhét tiền vào túi quần jean. “Ông già tao mà phát ra chuyện này là nện tao nhừ tử luôn đấy.”

      “Ông ta phát ra từ tôi được. là kẻ duy nhất ba hoa thôi.”

      “Mày làm gì với Ava?”

      “Peter ở lại qua đêm. Chị ấy chẳng biết được đâu.”

      Aupair của Riley đến từ Hamburg nước Đức từ hai tháng trước. Peter là bạn trai của Ava, và tất cả nhưng gì họ làm với nhau là hôn hít. Khi mẹ Riley còn sống, Ava được phép cho Peter vào nhà, nhưng khi bà qua đời rồi gần như đêm nào ta cũng ngủ lại. Phải đến bữa sáng Ava mới phát ra Riley bỏ , mà ngay cả lúc đó cũng chưa chắc, vì mai hai người họ phải học do có hội thảo cuối năm của giáo viên. Riley dán mẩu giấy lên cửa phòng viết là nó bị đau bụng và đừng đánh thức nó dậy.

      Sal vẫn chưa vào xe. “Tao muốn hai trăm rưỡi. Tao quên mất vụ xăng xe.”

      Riley kéo cửa xe, nhưng khóa cửa. Con bé gãi chân. “ Tôi đưa thêm hai mươi đô nữa.”

      “Mày giàu mà. Mày đâu cần phải kẹt xỉ thế.”

      “Hai lăm đô, và chỉ thế thôi. Tôi đấy, Sal. Tôi chẳng muốn đến mức đấy đâu.”

      Dối trá trắng trợn. Nếu muốn đến trang trại của trai nó tự khóa mình trong ga ra và nổ máy chiếc Benz của mẹ nó - nó biết cách - rồi ngồi trong xe cho đến khi ngạt thở mà chết. Chẳng ai có thể bắt nó ra ngoài, kể cả Ava, hay dì Gayle của nó hay thậm chí là bố nó - làm như bố thèm quan tâm nó có chết hay vậy.

      Sal hẳn phải tin nó vì cuối cùng cũng mở khóa cửa. Riley thả chiếc ba lô xuống sàn ghế trước, rồi chui vào thắt dây an toàn. Bên trong chiếc xe bốc mùi thuốc lá va mùi hamburger thiu. Nó lôi bảng chỉ dẫn từ MapQuest[2] trong ngăn có dây khóa của chiếc ba lô ra. Sal ngoặt xe ra khỏi lề đường mà chẳng buồn nhìn xem có chiếc xe nào trờ tới hay .

      [2] MapQuest: trang web trực tuyến miễn phí cung cấp bản đồ và chỉ dẫn lại của Mỹ.

      “Cẩn thận”

      “Thả lỏng . nửa đêm rồi. Chẳng có ai đâu.” có mái tóc nâu bết bền bệt, và vài cọng râu cằm mà nghĩ là làm mình trông rất ngầu.

      phải đường cao tốc số 40,” nó .

      “Làm như tao biết ấy.” quăng điếu thuốc qua cửa sổ xe. “ radio giờ người ta toàn mở đĩa của chị em nhà Moffatt. Tao cá mày phải kiếm được cả triệu đô.”

      Tất cả những gì Sal muốn đến là tiền và sex, mà Riley tuyệt đối muốn về sex, nó bèn giả vờ nghiên cứu bản đồ, mặc dù nó thuộc lòng mọi thứ.

      “Mày may mắn,” Sal tiếp tục. “Mày chẳng phải làm việc hay gì cả, thế mà vẫn có cả đống tiền ấy.”

      “Tôi có được tiêu đâu. Tiền vào tài khoản ủy thác của tôi hết.”

      “Mày có thể tiêu chỗ tiền mà bố mày cho mày.” chỉ lái xe bằng tay, nhưng nếu Riley gì về chuyện đó, nổi điên lên ngay. “Tao thấy bố mày khi lão đến dự đám tang. Lão ta thậm chí còn chuyện với tao. Lão ta tử tế hơn mẹ mày nhiều. Nghiêm túc đấy. ngày nào đó tao mặc quần áo ngầu như lão và lượn lờ đây đó con limo.”

      Riley thích người khác về bố nó, mà người ta cứ thích , như kiểu họ tưởng nó giới thiệu họ hay đại loại thế trong khi nó gần như chẳng bao giờ gặp được bố. Giờ khi mẹ nó mất, bố dự định chuyển Riley đến trường nữ sinh Chatsworth, trường nội trú nơi tất cả mọi người ghét nó vì nó béo ị và chẳng ai muốn làm bạn với nó trừ phi muốn tiếp cận bố nó. Giờ nó học ở Kimble, nhưng đó phải trường nội trú, và thậm chí chuyện học cùng lớp với đứa em họ Trinity còn tốt hơn là ngôi trường phải ngủ lại đó. Nó cầu xin bố cho nó được ở lại Kimble và sống với Ava trong căn hộ hay gì đấy, nhưng bố bảo là như thế được.

      Đó là lý do vì sao nó phải tìm trai nó.

      Thực ra ấy là cùng cha với nó, và ấy là bí mật. Chỉ số người biết Riley và ấy là ruột thịt, và thậm chí Riley cũng biết bố nó người con khác từ lâu, rất lâu rồi nếu nó nghe lỏm được mẹ nó và bồ cũ của mẹ chuyện. Mẹ nó là thành viên trong ban nhạc chị em nhà Moffatt, cùng với dì Gayle, mẹ của Trinity. Hai người họ biểu diễn cùng nhau từ khi mười lăm tuổi, nhưng sáu năm rồi họ chẳng có bài hit nào trong bảng xếp hạng quốc gia, và CD mới của họ Everlasting Rainbows cũng được khả quan cho lắm, đó chính là lý do họ có mặt con tàu hơi nước tối hôm ấy, để tiến hành vụ quảng bá với cả đám đài phát thanh đến tham dự cuộc hội thảo ở Nashville. Giờ, với thông tin đại chúng về vụ chết đuối của mẹ nó, bản CD leo lên đầu các bảng xếp hạng. Riley nghĩ mẹ nó vui vì chuyện này, nhưng nó chẳng chắc lắm.

      Lúc mất mẹ nó ba tám tuổi, hơn dì Gayle hai tuổi. Cả hai người họ cùng gầy nhom với mái tóc vàng, ngực bự, vài tuần trước vụ tai nạn, mẹ Riley đến gặp bác sĩ làm mặt của dì Gayle và tiêm mấy mũi cho môi căng phồng. Riley nghĩ trông mẹ như con cá, nhưng mẹ nó bảo nó giữ cái quan điểm ngu ngốc đó cho riêng mình. Nếu Riley biết trước mẹ nó ngã khỏi tàu chết đuối, nó chẳng bao giờ gì cả.

      Góc cuốn sổ lưu niệm đâm vào cổ chân nó qua cái ba lô. Riley ước gì mình có thể lôi cuốn sổ ra xem ảnh. Chuyện đó luôn làm thấy nó khá hơn. Nó túm lấy bảng điều khiển. “ nhìn đường có được ? Đèn đỏ kìa.”

      sao? Có cái xe nào lao đến đâu.”

      “Nếu bị tai nạn, mất bằng cho xem.”

      “Tao bị tai nạn.” mở radio nhưng rồi lại tắt . “Tao cá là bố mày chơi đến cả chục nghìn đứa con rồi ấy nhỉ.”

      im mồm !” Riley ước gì nó có thể nhắm mắt lại giả vờ mình ở đâu đó khác, nhưng nếu nó trông chừng Sal lái xe, rất có thể tông vào đâu đó.

      Khoảng lần thứ nghìn, con bé tự hỏi biết trai có biết nó . Năm ngoái, khi nó phát ra chuyện về ấy, đó là điều thú vị nhất từng xảy đến với nó. Nó bắt đầu làm cuốn sổ ảnh lưu niệm bí mật ngay lập tức, dán từng bài báo Internet, thêm những bức ảnh của ấy mà nó tìm được báo và tạp chí. ảnh ấy luôn tỏ ra hạnh phúc, như thể ấy chẳng bao giờ nghĩ những điều dơ bẩn về người khác, và như thể ấy có thể trân trọng bất kỳ ai, ngay cả nếu người đó xinh đẹp hay gầy hay mới có mười tuổi.






      Mùa đông năm ngoái, nó gửi cho ấy lá thư đến trụ sở của đội Chicago Stars. Nó chưa nhận được hồi đáp gì, nhưng nó biết những người như bố và nó nhận nhiều thư đến nỗi họ chẳng tự mình đọc hết được. Khi đội Stars đến Nashville để thi đấu với đội Titans, nó lên kế hoạch gặp . Nó định lén trốn và tìm chiếc taxi để đến sân vận động. Khi đến đó, nó tìm xem các cầu thủ ra từ cửa nào và chờ . Nó hình dung ra mình gọi tên rồi nhìn thấy nó, và nó , “Chào , em là Riley. Em là em của đây.” Cả gương mặt ấy sáng bừng hạnh phúc, rồi khi biết về nó, ấy bảo nó đến sống với hay thậm chí chỉ ở với trong kỳ nghỉ để nó phải ở với dì Gayle và Trinity như lúc này.

      Nhưng thay vì đến xem trận đấu của Titans, nó lại bị viêm họng phải nằm cả tuần giường. Kể từ đó, nó gọi đến trụ sở của Stars cả đống lần, nhưng dù nó có gì với người trực tổng đài họ cũng chẵng bao giờ cho nó số điện thoại của .

      Họ ra khỏi Nashville, và Sal bật radio to đến nỗi ghế ngồi của Riley rung lên. Nó cũng thích mở nhạc to, nhưng tối nay trong khi nó lo lắng thế này . Nó tìm ra thông tin về trang trại của trai nó vào cái ngày sau lễ tang khi nghe bố chuyện với ai đó điện thoại. Khi tra tìm cái thị trấn mà bố nó nhắc đến và thấy nơi đó nằm ở phía Đông Tennessee, nó hào hứng đến mức váng vất. Nhưng bố nó chẳng trang trại nằm chính xác ở đâu, chỉ bảo ở gần Garrison, và vì thể hỏi bố, nó bèn sử dụng khả năng thám tử của mình.

      Nó biết người ta mua nhà và trang trại từ các đại diện nhà đất vì bồ cũ của mẹ nó từng làm nghề này, vậy nên nó tra tìm Interner tất cả các công ty nhà đất quanh Garrison. Sau đó nó bắt đầu gọi cho họ bảo rằng nó mười bốn tuổi và làm bản báo cáo về những người phải bán trang trại.

      Hầu hết các đại lý nhà đất đều rất tử tế và kể cho nó nghe đủ các thể loại chuyện về mấy cái trang trại, nhưng vì những chỗ đó vẫn còn rao bán, nên nó biết đó phải là của mình. Tuy nhiên, hai ngày trước, nó gặp được chị làm thư ký, và chị ta kể Riley nghe về trang trại Callaway và chuyện vận động viên nổi tiếng vừa mới mua trang trại đó, nhưng chị ta được phép ra đó là ai. Người phụ nữ đó cho Riley biết cái trang trại đó nằm ở đâu, nhưng khi Riley hỏi liệu vận động viên nổi tiếng kia giờ có mặt ở đó , chị ta bắt đầu nghi ngờ và bảo là chị ta phải . Riley suy luận như thế nghĩa là có. Ít ra nó cũng hy vọng thế. Vì nếu ấy ở đó, nó chẳng biết mình làm gì nữa.

      lần trong đời Sal lái xe cũng qua tệ, có lẽ bởi vì đường cao tốc khá thẳng. xỉa ngón tay cái về phía ba lô của Riley và hét toáng lên át tiếng nhạc. “Mày có cái gì ăn ?”

      muốn chia phần ăn nhanh của mình, nhưng nó cũng chẳng muốn dừng lại. Rồi lại bắt nó trả tiền cho xem, thêm nữa chuyến bị kéo dài, thế nên nó sục vào ba lô đưa cho ít bánh quy giòn. “ gì với bố ?”

      dùng răng xé túi bánh. “Ông ấy nghĩ tao ngủ qua đêm ở nhà Joey.” Riley chỉ mới gặp Joey có lần, nhưng nó nghĩ ta tử tế hơn Sal. Nó bảo cho Sal số đường phải rẽ, mặc dù cũng còn lâu mới đến nơi đó. Nhưng nó sợ nếu mình ngủ thiếp phóng vọt qua mất, vì càng nhìn các đường kẻ trắng đường, nó càng khó ngăn hai mắt khỏi díp lại...

      Thoáng cái, nó choàng tỉnh khi chiếc xe trượt vèo và bắt đầu quay tròn. Vai nó đập vào cánh cửa, dây an toàn siết lấy ngực nó. radio, 50 Cent gào thét, và cái bảng thông báo kia lao thẳng vào chúng. Nó hét lên trong tiếng nhạc, và tất cả những gì nó có thể nghĩ đến là giờ nó thể nào gặp trai nó hay sở hữu trang trại nuôi cún khi nó lớn lên được nữa.

      Ngay trước khi chúng đâm vào bảng thông báo, Sal giật mạnh vô lăng, và chiếc xe tròng trành khựng lại. Riley thấy gương mặt trong ánh đèn bảng điều khiển. Miệng há ra, mắt trợn trừng hoảng hốt. Nó muốn chết, bất chấp những gì nó từng nghĩ về chiếc Benz của mẹ nó và cái ga ra.

      Bên ngoài, yên tĩnh bao trùm lên chiếc xe. Bên trong, 50 Cent đọc rap, nhưng Riley thốt lên những tiếng thút thít, trong khi Sal đại loại là hớp khí để thở. Đoạn đường cao tốc thoai thoải ở phía sau bọn chúng, và con đường tối thui, chỉ có ngọn đèn lớn chiếu sáng rọi xuống bảng quảng cáo chợ của thuyền trưởng G. ĐỒ ĂN. BIA. ĐỒ UỐNG CÓ GA. BÁNH KẸP. Dù vô cùng muốn tìm trai nhưng nó ước gì mình nằm giường ở nhà. Đồng hồ bảng điều khiển chỉ 2:05.

      “Đừng có như trẻ trâu nữa !” Sal xổ ra. “Đọc bản chỉ dẫn ngu ngốc đó xem nào.”

      quay xe vòng lai ngay chính giữa con đường đồng tối thui, thế nên nó biết là chúng xoay tròn về hướng ngược lại. Nách nó đẫm mồ hôi, còn tóc ướt bết vào da đầu. Tay nó run lẩy bẩy khi nó vuốt thẳng bản chỉ dẫn đường. Sal tắt radio mà cần nó phải cầu, và nó đọc lên những gì chúng phải làm, tiếp 5,9 dặm đường Smoky Hollow, sau đó rẽ phải vào đường Callway thêm 1,3 dặm, trang trại nằm ở đó.

      Sal bảo nó đưa cho gói Cheese Nips nữa. Bản thân nó cũng ăn gói và sau đó, vì vẫn còn quá sợ, nên nó lại ăn thêm ít bánh cốm gạo Rice Krispies Treats nữa. Nó buồn tiểu khủng khiếp, nhưng lại thể bảo với Sal như thế, vậy nên nó siết chặt hai chân lại với nhau và hy vọng chúng đến nơi sớm. Sal còn nhanh như trước nữa. Sau vụ suýt tông xe, lái bằng cả hai tay, và tắt radio. Chúng vượt qua đường Smoky Hollow vì trời quá tối thấy được bảng chỉ và thế là phải quay lại.

      “Sao mày cứ ngọ nguậy nhiều thế?” Sal vẫn có vể rất điên tiết, như thể chuyện chịu chậm lại khi ra khỏi đường cao tốc là lỗi của nó vậy.

      thể là mình buồn tiểu. “Tôi mừng vì chúng ta gần đến nơi rồi.”

      căng mắt tìm bảng hiệu đường Callaway điện thoại của Sal đổ chuông. Cả hai cùng nhảy dựng lên. “Cứt .” Khuỷu tay va vào cửa xe khi cố lôi điện thoại ra khỏi túi áo khoác. Trông thực hoảng sợ, và khi trả lời điện thoại, giọng gần như the thé. “A lô?”

      Ở tuốt phía bên kia chiếc xe, Riley vẫn có thể nghe thấy tiếng bố Sal gào lên, hỏi ở chỗ chết tiệt nào và bảo nếu quay về ngay lập tức ông ta gọi cảnh sát. Sal sợ bố, và trông như sắp sửa khóc òa lên. Khi ông bố cúp máy, Sal dừng xe ngay giữa đường và bắt đầu gào vào mặt Riley.

      “Đưa tao số tiền còn lại! Ngay lập tức!”

      Trông như kiểu phát điên. Riley rúm người lại ghế. “Ngay khi chúng ta tới đó.”

      túm áo khoác của nó mà lắc. Chút bong bóng dãi phì ra từ khóe miệng . “Đưa tao mày hối hận.”

      Nó giập người ra, nhưng làm nó sợ đến nỗi nó đá tung cả giày. “Tôi có tiền đây.”

      “Nhanh lên. Đưa ngay cho tao!”

      “Đưa tôi đến trang trại trước .”

      “Nếu mày đưa tiền cho tao ngay, tao đánh mày.”

      Biết , nó đành vồ lấy tất lôi tiền ra. “Tôi đưa cho khi chúng ta đến đó.”

      “Đưa cho tao ngay lập tức!” vặn cổ tay .

      Nó ngửi thấy mùi Cheese Nips trong hơi thở của , cộng thêm mùi gì đó chua chua. “Bỏ tôi ra!”

      nạy ngón tay của nó ra vồ số tiền. Rồi giật tung dây an toàn của con bé, với qua người nó mở tung cửa. “Ra ngoài!”

      Nó hoảng sợ đến nỗi bắt đầu khóc òa. “Đưa tôi đến trang trại trước . Đừng làm thế này. Xin đấy.”

      “Ra ngoài ngay!” đẩy nó mạnh. Nó cố bám lấy cánh cửa, nhưng bị trượt ngã lăn ra đường. “Đừng có mà với ai đấy,” gào lên. “Nếu mày với ai, mày hối hận.” quang ba lô của nó ra, sập cửa lại phóng .

      Nó nằm giữa đường cho đến khi tiếng động cơ xe biến mất. Tất cả những gì nó nghe thấy là tiếng khóc của chính nó. Trời quá tối, là đêm tối nhất trong toàn bộ cuộc đời nó. Chẳng có cây đèn đường nào như ở Nashville, và thậm chí còn chẳng thấy trăng, chỉ có khoảng xam xám sau những đám mây, hẳn là mặt trăng náu phía sau đó. Nó nghe thấy tiếng chân kéo lê và nhớ lại bộ phim nó xem, trong đó có gã đàn ông nhảy từ trong rừng ra, bắt cóc nọ rồi đưa về nhà và cắt ra. Ý nghĩ đó làm nó sợ chết khiếp, đến nỗi nó vồ ngay cái ba lô rồi chạy băng qua đường về phía cánh đồng.

      Khuỷu tay chỗ bị đập xuống đường lúc nó ngã giờ ran rát, chân đau, và nó buồn tiểu đến nỗi són ít ra quần. Bặm chặt môi, nó vật lộn với khóa quần. Vì cái quần quá chật nên hì hục mãi nó mới kéo khóa xuống được. Nó dán mắt vào khu rừng bên kia đường trong lúc hành . Khi xong và tìm thấy tờ giấy ăn, nó có thể thấy hơn chút trong bóng tối, và chẳng có gã nào lao ra từ rừng cây, nhưng răng nó vẫn va vào nhau lập cập.

      Nó nhớ bản chỉ dẫn MapQuest. Đường Callaway thể xa đến thế, và khi tìm thấy con đường đó, tất cả những gì nó phải làm là bộ 1,3 dặm đến trang trại; 1,3 dặm đâu có xa. Chỉ có điều nó chẳng nhớ được nó và Sal theo hướng nào.

      Nó lấy ống tay áo khoác chùi mũi. Khi Sal đẩy nó ra khỏi xe, chẳng hiểu sao nó bị lăn đoạn rồi mất phương hướng. Nó tìm tấm bảng hiệu trong bóng tối, nhưng vì con đường lên dốc nên tất cả những gì nó có thể thấy là bóng tối. Biết đâu chiếc xe hơi tới? Nhưng thế nào nếu tên bắt cóc lái xe đó? Hay kẻ giết người hàng loạt?

      Nó nghĩ có thể lúc chúng lên dốc bố Sal gọi điện. Mặc dù chắc lắm, nó vẫn nhặt ba lô lên và bắt đầu bước vì nó thể ở đây mãi. Những tiếng động buổi đêm ầm ĩ hơn nhiều so với nó tưởng. Tiếng cú kêu như ma quỷ, gió thổi răng rắc qua các cành cây, và có nhưng thanh trơn tuột mà nó hi vọng phải là rắn vì nó cực kỳ sợ rắn. Cho dù có cố kìm nén đến mức nào những tiếng thút thít khe khẽ vẫn buột ra từ miệng nó.

      Riley bắt đầu nghĩ về mẹ. Nó nôn thốc vào thùng rác khi Ava báo cho nó biết tin đó. Đầu tiên, tất cả những gì nó có thể nghĩ đến là bản thân nó và chuyện gì xảy đến với nó. Nhưng sau đó nó nghĩ lại rằng mẹ thường hát những bài hát ngớ ngẩn cho nó nghe. Đó là khi Riley còn là đứa nhóc dễ thương, trước khi nó phát phì và mẹ nó thôi còn thích nó nữa. Trong suốt lễ tang, Riley cứ tưởng tượng ra cảnh mẹ nó hẳn phải hoảng sợ ra sao khi cảm thấy nước tràn vào phổi, và nó bắt đầu khóc dữ dội đến nỗi Ava phải đưa nó ra khỏi nhà thờ. Sau đó, bố nó bảo nó được phép đến nghĩa trang lúc làm lễ mai táng, và bố cùng với dì Gayle cãi nhau to về chuyện đó, nhưng bố nó sợ dì Gayle như những người khác, thế nên Ava đành đưa Riley về nhà, cho nó ăn bao nhiêu bánh pop-Tarts tùy thích, rồi đặt nó lên giường.

      Gió quất lên mái tóc nâu rậm của Riley, chẳng phải màu vàng bóng mượt như mẹ nó hay dì Gayle và Trinity. “Màu này đẹp đấy, Riley. Như màu tóc ngôi sao điện ảnh vậy.”

      Đó là những gì Riley tưởng tượng ra trai của nó về tóc nó. ấy giống như bạn thân của nó vậy.

      Càng xa lên đồi, nó càng khó thở hơn, và gió càng đẩy nó về sau mạnh hơn. Nó tự hỏi biết mẹ nó thiên đàng có nhìn xuống nó lúc này và có khi còn cố nghĩ cách giúp nó hay . Nhưng nếu ở thiên đàng hẳn mẹ nó tám chuyện điện thoại với bạn bè và hút thuốc rồi.

      Chân Riley như thiêu đốt ở chỗ chúng cọ vào nhau, ngực nó nhức buốt, và nếu đúng hướng hẳn đến giờ nó phải thấy bảng hiệu rồi. Cái ba lô trở nên nặng đến nỗi nó phải kéo lê. Nếu chết ở đây, nó tự hỏi liệu có con sói nào ăn mất mặt nó trước khi có người tìm thấy nó , mà có khi chẳng ai biết được đó là nó, Riley Patriot ấy chứ.

      Khi vẫn chưa lên đến đỉnh đồi nó thấy bảng hiệu kim loại uốn cong. ĐƯỜNG CALLAWAY. Cái bảng hiệu cũng dốc lên. Con đường nhựa vụn nát hai bên lề, và nó vấp ngã. Chiếc quần nhung kẻ của nó rách toạc, và nó băt đầu khóc, nhưng nó ép mình đứng dậy. Con đường này thẳng như con đường vừa nãy mà ngoằn ngoèo khiến nó hoảng sợ vì nó biết được có gì ở phía bên kia.

      Nó gần như chẳng quan tâm mình có chết lúc này , nhưng muốn chó sói ăn mất mặt mình, nó bèn tiếp tục bước tới. Cuối cùng, nó lên đến đỉnh đồi. Nó cố nhìn xuống xem biết đâu thấy được trang trại, nhưng trời quá tối. Ngón chân nó bị ép chặt trong đôi giày thể thao khi nó bắt đầu xuống đồi. Cuối cùng, rừng cây cũng mở ra đôi chút, và nó thấy hàng rào thép gai. Gió thổi lạnh ngát má nó, nhưng bên trong chiếc áo phao màu hồng người nó ướt sũng mồ hôi. Dường như nó cuốc bộ cả trăm dặm rồi. thế nào đây nếu nó vượt qua trang trại mà thậm chí còn chẳng nhận ra?

      Ở chân đồi, nó thấy hình thù gì đó. con sói! Tim nó đập thình thịch. Nó chờ đợi. Có cảm giác trời phải sáng rồi mới phải, nhưng . Hình thù đó chuyển động. Nó thận trọng bước bước về trước, rồi bước nữa, càng lúc càng đến gần hơn cho đến khi nó thấy đó là hộp thư cũ. Có lẽ có chữ ở bên hông, nhưng trời quá tối làm nó đọc được, và dù sao chắc cũng chẳng phải tên nó, vì những người như và bố nó đều cố để người ta biết nơi họ sống. Nhưng đây hẳn là trang trại của ấy, thế nên nó rẽ vào.

      Con đường nay mới là tồi tệ nhất, toàn sỏi chứ rải nhựa và cây cối cao to khiến trời càng tối hơn. Nó lại ngã, và gót chân nó nhức nhối vì sỏi. Cuối cùng, nó rẽ qua khúc quanh nơi còn cây cối và nhìn thấy ngôi nhà, nhưng chẳng có bóng điện nào sáng. bóng cũng . Nhà nó ở Nashville có điện báo trộm, để nếu có trộm đến gần vào ban đêm sáng lên. Nó ước gì ngôi nhà này cũng có điện báo chống trộm, nhưng nó nghĩ ở nông thôn có thứ này.

      Nhấc ba lô lên đến gần, nó thấy nhiều nhà hơn. Có bóng dáng cái nhà kho. Lẽ ra nó phải nghĩ đến chuyện mình làm gì nếu chẳng còn ai thức. Mẹ nó ghét phải thức dậy quá sớm. Có thể trai nó cũng thế. Tệ nhất là, thế nào nếu trai nó thực có ở đây? thế nào nếu ấy vẫn ở Chicago? Đó là điều mà nó cố hết sức nghĩ đến.

      Nó cần nơi nghỉ trước khi trời sáng. Nó sợ phải đến nhà kho, thế nên nó nhìn về phía ngôi nhà. Từ từ, nó thẳng lên con đường mòn.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 8




      Những tia sáng yếu ớt nhất của buổi sớm mai len lỏi qua lớp rèm ren che ô cửa sổ xíu đầu Blue. Thức dậy bây giờ quá sớm, nhưng dại dột uống cốc nước to trước khi lên giường, và cái nhà xe gipsy này, dù rất mê hoặc ấm cúng, lại chẳng có nhà vệ sinh. Blue chưa bao giờ ngủ ở nơi lạ lùng như thế này. Giống như thể ngủ thiếp trong câu chuyện cổ tích mà kết thúc là chàng hoàng tử gipsy tóc vàng hoang dã khiêu vũ với quanh đống lửa trại vậy.

      tin được mình lại mơ về . đúng, Dean chính xác là loại đàn ông khơi nguồn cho những giấc mơ táo bạo của phái nữ, nhưng phải từ kẻ thực tế như . Kể từ sáng hôm qua, quá để ý đến theo mọi chiều hướng sai lầm, và cần phải dẹp bỏ ngay chuyện đó.

      Sàn gỗ trần của nhà xe lạnh ngắt dưới chân . ngủ trong chiếc áo phông có dòng chữ BODY BY BEER và chiếc quần tập yoga nhuộm loang tím sẫm vốn chưa hề được nhìn thấy lớp yoga nào nhưng lại siêu thoải mái. Xỏ chân vào đôi dép xỏ ngón, bước ra ngoài trời lạnh se se. Chỉ có bài hát chào bình minh của các chú chim là phá vỡ yên tĩnh - chẳng có tiếng thùng rác loảng xoảng, tiếng còi báo động hú vang, hay tiếng rít cảnh báo từ mấy cái xe tải lùi. về phía nhà chính và lách vào từ cửa bên hông. Trong ánh sáng sớm mai, những cái tủ bếp màu trắng và đám tay cầm đỏ tươi phản chiếu lại mặt quầy đá mới.

      Don’t sit under the apple tree...

      Tối qua trước khi ra ngoài Dean lại phủ ni lông đen lên cửa nhà vệ sinh, bèn thẳng về phía nhà vệ sinh tầng trệt có phần khuất bên dưới cầu thang. Giống như mọi thứ khác trong ngôi nhà, phòng này được thiết kế dành cho , với cái bồn cao và trần nhà được nâng lên phần để tương thích với chiều cao của . Blue tự hỏi biết có nhận thấy mẹ tỉ mỉ làm mọi thứ cho thế nào . Hay có thể bà chỉ làm như cầu.

      Trong lúc cà phê vẫn còn ủ trong bình, phát ra mấy cái tô từ đống hộp đựng đồ dùng nhà bếp mới chờ được dỡ ra sau khi sơn xong nhà bếp. Đám đĩa sạch đặt mặt quầy mới tinh nhắc nhớ đến bữa ăn của cùng với April tối qua. Dean cáo lỗi, bảo là có việc phải làm. Blue cá là việc đó có liên quan đến mấy nàng tóc vàng, tóc hạt dẻ và tóc đỏ. mở cửa tủ lạnh lấy sữa thấy khoét mảng lớn trong phần tôm Creole còn thừa. Từ phần còn lại quá ít đĩa mà , hẳn là trò hoan lạc nọ kích động chứng thèm ăn trong .

      khoát nước trong bồn để rửa mấy cái đĩa dành cho bữa sáng. Đám tô trắng có những sọc đỏ quanh mép, còn đám cốc được sơn chùm sơ ri đỏ tươi. rót cà phê ra, thêm sữa, rồi lững thững bước ra khỏi nhà. Khi đến phòng ăn, dừng lại ở ngưỡng cửa. Tối qua April bảo là bà tính thuê người vẽ vài bức tranh phong cảnh tường phòng này và hỏi Blue có làm công việc kiểu đó . Blue bảo , điều đó hoàn toàn đúng. vẽ khá nhiều tranh tường - vật nuôi tường sân chơi, logo kinh doanh ở các văn phòng, thơ Kinh Thánh theo từng kiện tường nhà bếp - nhưng vẽ phong cảnh. Các giáo sư đại học gây cho quá nhiều đau đớn về những bức tranh vẽ cho các lớp học của mình, và ghét bất kỳ điều gì khiến mình cảm thấy kém cỏi.

      ra cửa trước, nhấm nháp cà phê và thong thả bước về phía bậc thềm để thưởng thức sương mù xoáy tít trong các chỗ trũng. Khi quay sang nhìn đàn chim đậu nóc nhà kho, giật mình làm cà phê đổ ra cổ tay. đứa trẻ cuộn người ở góc thềm ngủ say sưa.

      Con bé trông xấp xỉ mười ba tuổi, nhưng vẫn chưa mất vẻ mũm mĩm trẻ con nên có thể là tuổi hơn. Nó mặc cái áo khoác hồng bẩn thỉu có logo hãng Juicy và quần nhung kẻ màu tím đầy bùn có vết rách hình chữ V ở đầu gối. Blue đưa cổ tay lên miệng liếm chỗ cà phê đổ ra. Mái tóc nâu xoăn tít, bù xù của đứa trẻ xõa xượi bên má đầy đặn, lem luốc. Nó ngủ ở tư thế kỳ cục, lưng tì vào cái ba lô xanh sẫm mà nó đẩy vào góc thềm. Con bé có làn da màu ô liu săn chắc, hàng lông mày rậm đen sì và cái mũi thẳng mà thường thấy. Bộ móng tay sơn màu xanh bóng loáng bị cắn trụi lủi. Nhưng dù bẩn thỉu, quần áo của con bé trông rất đắt tiền, cả đôi giày thể thao cũng vậy. Đứa trẻ này phủ lên mình dòng chữ THÀNH PHỐ LỚN, nghĩa là thêm người lang thang nữa xuất ở trang trại nhà Dean.

      Blue đặt tách cà phê xuống và bước đến cạnh đứa trẻ. Cúi người xuống, nhàng chạm vào cánh tay nó. “Này nhóc,” khẽ gọi.

      Con bé nhảy dựng lên, mắt mở choàng ra. Đôi mắt nâu ấm áp màu đường caramen.

      sao đâu,” Blue , cố xoa dịu nỗi hoảng hốt mà thấy ở đứa bé. “Chào em.”

      Đứa trẻ cố sức ngồi dậy, chất giọng ngái ngủ lào khào làm điệu miền Nam nhàng trầm hơn. “Em... em làm hư hại cái gì hết.”

      “Cũng chẳng làm hư hại được nhiều thứ ở đây đâu.”

      Con bé cố gạt tóc ra khỏi mắt. “Lẽ ra em ... nên ngủ quên.”

      “Em chọn được cái giường êm ái cho lắm.” Con bé trông khá nhút nhát, Blue chưa thể cật vấn nó bây giờ. “Em có muốn ăn gì đó ?”

      Răng cửa của con bé cắm xuống môi dưới. Hàm răng thẳng, nhưng vẫn hơi to so với mặt của nó. “Có chị ạ. Nếu được.”

      “Chị cứ hy vọng có người xuất để bầu bạn cùng. Chị là Blue.”

      Đứa trẻ loạng choạng đứng dậy nhặt ba lô. “Em là Riley. Chị là người giúp việc à?”

      ràng con bé này đến từ tầng lớp thượng lưu. “Giúp đỡ hay cản trở,” Blue trả lời. “Điều đó còn tùy thuộc vào tâm trạng của chị.”






      Riley còn quá để có thể nhận thức được láu cá của người lớn. “Có... ai ở đây ?”

      “Có chị.” Blue mở cửa trước và ra hiệu cho Riley bước vào.

      Vào đến nhà, Riley liền nhìn quanh. Giọng nó run run thất vọng. “Nhà vẫn chưa làm xong. Chẳng có đồ đạc gì cả.”

      chút thôi. Gian bếp gần xong rồi.”

      “Thế... giờ chẳng có ai sống ở đây à?”

      Blue quyết định lẳng tránh câu hỏi cho đến khi tìm hiểu ra đứa trẻ này có mưu gì. “Chị đói quá. Em sao? Em thích ăn trứng hay ngũ cốc?”

      “Ngũ cốc ạ.” Riley lệt xệt lê gót theo qua hành lang đến nhà bếp.

      “Nhà vệ sinh ngay ở kia. Nó vẫn chưa có cửa, nhưng phải lúc nữa thợ sơn mới đến, nên nếu em muốn rửa ráy chẳng ai làm phiền em đâu.”

      Đứa trẻ nhìn quanh nhà, liếc về phía phòng ăn rồi đến cầu thang, đoạn nó cùng cái ba lô hướng thẳng về phía nhà vệ sinh.

      Blue để số thực phẩm bảo quản trong bao cho đến khi đám thợ sơn xong việc. vào kho thực phẩm lục ra mấy hộp ngũ cốc. Đến lúc Riley quay lại, kéo theo ba lô và cái áo khoác phía sau, Blue dọn xong mọi thứ ra bàn, gồm cả bình con bò chứa đầy sữa. “Chọn đồ của em .”

      Riley đổ ngũ cốc và ba thìa đường vào tô cho mình. Con bé rửa mặt và tay, vài lọn tóc xoăn dính bết vào trán nó. Cái quần nhung kẻ màu tím quá chật, áo phông trắng có chữ FOXY[1] màu tía lấp lánh cắt ngang cũng vậy. Blue thể nghĩ ra từ nào ít phù hợp hơn để miêu tả đứa trẻ nghiêm nghị này.

      [1] Foxy: láu cá, xảo quyệt.

      chiên quả trứng cho mình, làm miếng bánh mì và mang đĩa ra bàn. chờ đến khi đứa trẻ giải quyết phần đói khát tồi tệ nhất rồi mới bắt đầu thăm dò. “Chị ba mươi tuổi. Còn em?”

      “Mười .”

      “Thế là hơi để có thể sống mình.”

      Riley đặt thìa xuống. “Em tìm... người. Đại loại là người thân. ... phải trai hay gì đâu,” con bé nhanh. “Chỉ... có lẽ giống như họ. Em... em tưởng có thể ấy ở đây.”

      Ngay lúc đó cửa sau mở ra, vòng tay kêu leng keng, và April bước vào. “Chúng ta có khách đấy,” Blue . “Xem sáng nay cháu tìm thấy ai ngủ thềm này. Đây là bạn cháu, Riley.”

      April ngẩng đầu lên, cái vòng đeo tai lớn bằng bạc lộ ra qua mái tóc. “ thềm á?”

      Blue bỏ quên miếng bánh mì. “Con bé cố tìm người họ hàng.”

      “Hội thợ mộc đến sớm thôi.” April mỉm cười với Riley. “Hay họ hàng của cháu là thợ sơn?”

      “Cháu... họ hàng của cháu làm việc ở đây,” Riley lẩm bẩm. “ ấy... lẽ ra ấy sống ở đây.”

      Đầu gối Blue va vào chân bàn. Nụ cười của April nhạt . “Sống ở đây?”

      Đứa bé gật đầu.

      “Riley à?” Những ngón tay của April siết lại quanh mép quầy bếp. “Cho ta biết họ của cháu.”

      Riley cúi gằm đầu tô ngũ cốc. “Cháu muốn với bác.”

      Da April thoắt tái nhợt. “Cháu là con của Jack, đúng ? Con của Jack và Marli?”

      Blue suýt chết nghẹn. Nghi ngờ mối liên hệ giữa Dean và Jack Patriot là chuyện, nhưng khi điều đó được khẳng định lại là chuyện khác. Riley là con của Jack Patriot, và bất chấp nỗ lực vụng về của con bé nhằm che giấu điều đó, người họ hàng mà nó tìm chỉ có thể là Dean.

      Riley giật lọn tóc, kéo nó qua mặt trong lúc nhìn chòng chọc vào tô ngũ cốc. “Bác biết cháu à?”

      “Ta... Phải,” April . “Làm sao cháu đến được đây? Cháu sống ở Nashville cơ mà.”

      “Đại loại là cháu nhờ ô tô. Với người bạn của mẹ cháu. ấy ba mươi tuổi.”

      April tin vào lời dối trắng trợn của nó. “Ta rất tiếc về chuyện của mẹ cháu. Bố cháu có biết cháu...” Vẻ mặt April trở nên khắc nghiệt. “Dĩ nhiên ông ta biết. Ông ta hề biết gì, đúng ?”

      “Hầu hết thời gian . Nhưng bố rất tốt.”

      “Tốt à...” April xoa trán. “Ai là người phải chăm sóc cháu?”

      “Cháu có aupair.”

      April với cuốn sổ tối qua bà đặt mắt quầy. “Đưa ta số điện thoại của ấy để ta gọi điện.”

      “Chắc chị ấy chưa dậy đâu.”

      April nhìn thẳng vào con bé. “Ta chắc chắn nó phiền khi bị ta đánh thức.”

      Riley quay . “Bác có thể cho cháu biết... Có người nào... Liệu có khi nào... họ của cháu sống ở đây ? Vì chuyện tìm ấy đối với cháu rất quan trọng.”

      “Vì sao?” Giọng April rít lại. “Vì sao cháu cần phải tìm người đó?”

      “Bởi vì...” Riley nuốt khan. “Bởi vì cháu cần cho ấy biết về cháu.”

      April run rẩy hít vào. Bà nhìn trân trân vào quyển sổ. “Chuyện này diễn ra như cháu muốn được đâu.”

      Riley nhìn bà chòng chọc. “Bác biết ấy ở đâu, đúng ?”

      . , ta biết,” April vội . Bà nhìn Blue, lúc này vẫn cố tiếp nhận những gì vừa nghe thấy. Dean chẳng giống Jack Patriot chút nào, nhưng Riley có. Họ cùng có làn da màu ô liu, mái tóc nâu vàng và sống mũi thẳng. Đôi mắt như đường caramen viền săm đó nhìn chòng chọc từ vô số bìa album rồi.

      “Trong khi Riley và chuyện,” April với Blue, “Cháu có thể lo liệu việc ở tầng được ?”

      Blue nhận ra ngay thông điệp. phải giữ Dean tránh xa nơi này. Khi còn , cảm thấy nỗi đau vì được cho biết những bí mật, và cho rằng việc ngăn trẻ con biết là đúng. đẩy ghế ra khỏi bàn, nhưng trước khi kịp đứng lên tiếng bước chân vững chắc đến gần trong hành lang.

      April nắm tay Riley. “Chúng ta ra ngoài chuyện.”

      quá muộn.

      “Tôi ngửi thấy mùi cà phê.” Dean bước vào, mới tắm xong và chưa cạo râu, mẫu quảng cáo tạp chí GQ rất phong cách nhưng cũng rất bình dị trong chiếc quần lửng ngắn màu xanh, áo phông lưới màu vàng nhạt in logo của Nike và đôi giày thể thao công nghệ cao màu xanh cốm có dáng thuôn như dáng xe đua. Nhìn thấy Riley, mỉm cười. “Chào.”

      Riley ngồi hóa đá, trân trân nhìn . April ấn tay lên eo, như thể bà đau bụng. Miệng Riley khẽ há ra. Cuối cùng, con bé cũng cất lời được. “Em là Riley.” Giọng nó lạo xạo như tiếng xé giấy.

      “Chào Riley. là Dean.”

      “Em biết,” nó . “Em... em có quyển ảnh lưu niệm.”

      à? Ảnh lưu niệm kiểu gì?”

      “V... về .”

      đùa chứ?” hướng về phía bình cà phê. “Vậy em hâm mộ bóng bầu dục à.”

      “Đại loại em là...” Con bé liếm môi khô khốc. “Đại loại em... có lẽ là em họ của hay gì đó.”

      Đầu Dean ngẩng lên. “ làm gì có...”

      “Riley là con của Marli Moffatt,” giọng April lạnh băng.

      Riley tập trung hoàn toàn vào . “Jack Patriot... đại loại cũng là bố em.”

      Dean nhìn con bé trừng trừng.

      Mặt Riley đỏ lên vì kích động. “Em định thế!” nó kêu lên. “Em chưa bao giờ với ai về . Em thề đấy.”

      Dean đứng như hóa đá. April dường như thể cựa quậy. Đôi mắt đau khổ của Riley giàn giụa nước mắt. Blue chịu được khi phải chứng kiến nỗi đau nhường ấy, bèn đứng dậy. “Dean vừa mới lăn ra khỏi giường thôi, Riley. Hãy cho ấy vài phút để ấy tỉnh hẳn .”

      Ánh mắt Dean rời sang phía mẹ . “Con bé làm gì ở đây?”

      April lùi lại tựa vào bếp lò. “Cố tìm con, mẹ đoán vậy.”

      Blue có thể thấy cuộc gặp mặt này diễn ra theo cách mà Riley tưởng tượng. Nước mắt ngập hai hàng mi đứa bé. “Em xin lỗi. Em bao giờ gì nữa.”

      Dean là người lớn, và cần phải có trách nhiệm, nhưng cứ đứng im lặng và cứng đơ. Blue vòng qua bàn đến chỗ Riley. “Có người vẫn chưa được uống cà phê, và điều đó khiến ta thành chú gấu cáu bẳn. Trong khi chờ Dean tỉnh đậy, chị chỉ cho em nơi chị ngủ tối qua. Em tin được đâu.”

      Khi Blue mười , hẳn thách thức bất kỳ ai cố ngăn cản mình, nhưng Riley quen với việc mù quáng vâng lời hơn. Con bé cúi gằm mặt miễn cưỡng nhặt ba lô lên. Đứa trẻ này là nỗi đau biết , và trái tim Blue thắt lại vì thương cảm. choàng tay quanh vai Riley dẫn nó về phía cửa bên hông. “Trước hết, em phải cho chị biết em biết gì về gipsy .”

      “Em chẳng biết gì,” Riley lầm bầm.

      “May làm sao, chị có biết.”

      Dean chờ cánh cửa đóng lại. Trong vòng chưa đến hai mươi tư giờ, hai người đối chất với về cái bí mật mà có thể giấu kín suốt bao nhiêu năm qua. quay sang April. “Chuyện quái gì xảy ra thế? Bà có biết gì ?”

      “Dĩ nhiên mẹ biết,” April đáp trả. “Blue tìm thấy con bé ngủ gục thềm. Hẳn là nó bỏ khỏi nhà. ràng chỉ có mỗi đứa aupair trông nom nó.”

      “Bà bảo tôi là cái gã khốn nạn ích kỷ đó để con bé có mình chưa đến hai tuần sau khi mẹ nó qua đời đấy à?”

      “Làm sao mẹ biết được? Ba mươi năm rồi mẹ có chuyện trực tiếp với ông ta đâu.”

      “Mẹ kiếp, thể tin được.” xỉa ngón tay về phía bà. “Bà tìm ông ta ngay lập tức và bảo ông ta cử tên đầy tớ đến đây ngay trong sáng nay để đón con bé.” April thích bị sai bảo, và quai hàm bà siết lại. Quá tệ. quay về phía cửa. “Tôi chuyện với con bé.”

      “Đừng.” Vẻ dữ dội của bà khiến dừng lại. “Con thấy nó nhìn con thế nào rồi đấy. dễ dàng biết là nó muốn gì. Tránh xa ra , Dean. Để nó nuôi hy vọng nhẫn tâm quá. Blue và mẹ xử lý chuyện này. Đừng làm bất kỳ điều gì khiến nó gắn bó nếu con định tìm hiểu vấn đề.”

      giấu được vẻ cay đắng. “Trường nuôi dạy trẻ April Robillard. Sao tôi có thể quên được nhỉ.”

      Mẹ có thể trở thành kể cứng đầu thực khi muốn, và bà hất cằm lên. “Hóa ra con giờ cũng ổn đấy chứ.”

      ném cho bà ánh mắt ghê tởm rồi ra ngoài theo cửa bên hông. Nhưng được nửa đường băng qua sân chậm lại. Mẹ đúng. Đôi mắt cầu xin của Riley cho biết con bé muốn có từ mọi thứ mà nó thể có được từ bố nó. kiện Jack bỏ rơi đứa trẻ sớm như vậy ngay sau đám tang của mẹ nó đánh vần tương lai của con bé với những ký tự in hoa - ngôi trường nội trú đắt tiền và những kỳ nghỉ cùng với hàng đàn những bảo mẫu ăn diện.

      Con bé vẫn còn khá hơn . Các kỳ nghỉ của diễn ra trong những căn villa hoa lệ, những khách sạn tồi tàn, hay những căn hộ xơ xác, phụ thuộc vào nơi mà April ở với đám đàn ông và những cơn nghiện của bà. Trong suốt thời gian đó, được mời chào mọi thứ từ cần sa, bia rượu đến điếm và dần dần chấp nhận tất cả. Công bằng mà , April chẳng biết hầu hết những chuyện đó, nhưng lẽ ra bà phải biết. Lẽ ra bà phải biết rất nhiều thứ.

      Giờ Riley chạy theo , và trừ phi hoàn toàn hiểu sai vẻ khao khát mặt con bé, nó muốn trở thành gia đình của nó. Nhưng thể làm thế. giữ bí mật mối quan hệ giữa và Jack Patriot quá lâu rồi, giờ thể nào thổi tung lên được. Phải, thấy tội nghiệp con bé, và hy vọng chết được là mọi việc ổn hơn, nhưng chỉ được đến thế mà thôi. Con bé là vấn đề của Jack, phải của .

      chui vào trong nhà xe gipsy. Blue và Riley ngồi chiếc giường màu đen vẫn chưa dọn dẹp. Blue vẫn là thảm họa thời trang thường thấy, gương mặt nhọn trong bài hát ru trông kỳ quặc với cái quần nhuộm loang màu tím hẳn phải là ý tưởng trêu đùa của ai đó, và cái áo phông màu cam đủ to để chứa cả rạp xiếc. Đứa trẻ ngước lên nhìn , trời đau khổ khắc gương mặt tròn trịa xíu của nó. Quần áo của nó quá chật, quá kiểu cách, và dòng chữ FOXY áo phông của nó trông ghê tởm bộ ngực mới nhú. Nó chẳng tin nếu cố thuyết phục là nó nhầm về mối quan hệ giữa và Jack.

      Việc thấy quá nhiều khẩn nài tuyệt vọng gương mặt Riley lại gợi về quá nhiều ký ức tồi tệ, và giọng thốt lên cay nghiệt hơn dự tính. “Làm sao em biết về ?”

      Con bé liếc nhìn Blue, sợ tiết lộ nhiều hơn những gì nó trót tiết lộ. Blue vỗ lên đầu gối Riley. “ sao đâu.”

      Đứa trẻ chòng chọc lên đường sọc nổi màu oải hương chiếc quần nhung kẻ của nó. “Năm ngoái bạn trai của... của mẹ em kể với mẹ về . Đại loại là em nghe thấy họ chuyện. Ông ta từng làm việc cho bố. Nhưng ông ta bắt mẹ thề là được với ai, kể cả dì Gayle.”

      chống tay lên sườn xe. “ ngạc nhiên vì mẹ em lại biết cái trang trại này đấy.”

      “Em nghĩ là mẹ biết. Em nghe bố chuyện điện thoại với ai đó về nơi này.”

      Có vẻ như Riley nghe lỏm được nhiều thứ. Dean tự hỏi làm thế nào bố lại biết được chuyện trang trại. “Đưa số điện thoại của em,” , “Để gọi về nhà em bảo với họ là em sao.”

      “Chỉ có mỗi Ava thôi, và chị ấy thích bị điện thoại đánh thức quá sớm. Chuyện đó khiến Peter nổi giận.” Riley cạy lớp sơn xanh móng tay cái. “Peter là bạn trai của Ava.”

      “Vậy Ava là aupair của em hả?” . Giỏi lắm đấy, Jack.

      Riley gật đầu. “Chị ấy khá tốt.”

      “Và thạo việc đến ngờ,” Blue dài giọng.

      “Em hề với ai về... biết đấy,” con bé vẻ thà. “Em biết đây là bí mật động trời. Và em nghĩ là mẹ cũng với ai.”

      Bí mật. Những năm đầu đời Dean tin rằng Bruce Springsteen là bố . April thậm chí còn sáng tác ra câu chuyện phức tạp về chuyện Bruce viết bài “Candy’s Room” về bà. Nhưng đó hoàn toàn chỉ là ý nghĩ thèm muốn. Khi Dean lên mười ba và April phê thứ-chỉ-có-Chúa-mới-biết, bà buột ra , và cái thế giới vốn vẫn hỗn độn của lật ngược.

      Cuối cùng, cũng tìm được tên luật sư của Jack trong đám đồ của April, cùng với bộ sưu tập ảnh hồi April và Jack còn bên nhau và những bằng chứng về số tiền hỗ trợ mà Jack chi ra. gọi tay luật sư nọ mà cho April biết. Gã đó cố ngăn chặn , nhưng Dean hồi đó cũng ngang bướng như lúc này, và cuối cùng, Jack gọi cho . Đó là cuộc chuyện ngắn ngủi, thoải mái. Khi April phát ra, bà say xỉn suốt tuần liền.

      Dean và Jack gặp nhau lần đầu tiên, cuộc gặp bí mật, đầy gượng gạo trong bungalow ở khách sạn Chateau Marmont, trong chuyến lưu diễn Mud & Mandness tại L.A. Jack cố cư xử như người bạn thân thiết của Dean, nhưng Dean tin điều đó. Sau đó, Jack cứ đòi được gặp vài lần năm, và mỗi lần đến thăm bí mật lại càng đau khổ hơn lần trước đó. Lúc lên mười sáu, Dean nổi dậy chống đối.

      Jack để yên cho Dean đến lúc học năm thứ hai Đại học Nam California khi gương mặt bắt đầu xuất tờ Sports Illustrated. Jack lại tiếp tục gọi điện, nhưng Dean cho ông ra rìa. Tuy vậy, thi thoảng Jack vẫn theo đến sân đấu, và đôi khi Dean vẫn nghe là người ta thấy Jack Patriot xuất trong trận đấu của Chicago Stars.

      quay về việc chính. “ cần số điện thoại, Riley.”

      “Em... quên mất rồi.”

      “Em quên mất số điện thoại của mình á?”

      Con bé gật đầu hơi nhanh.

      thấy em là đứa trẻ trông khá thông minh.”

      “Em thông minh mà... nhưng...” Con bé nuốt vào. “Em biết rất nhiều về bóng bầu dục. Năm ngoái, ném ba trăm bốn mươi sáu cú chuyền, chỉ bị cướp bóng có mười hai lần, và có mười bảy cú ném bị chặn.”

      Dean thường cầu mọi người được dùng từ “bị chặn” khi có mặt , nhưng muốn kích động con bé hơn mức cần thiết. “ ấn tượng đấy. thú vị khi em có thể nhớ tất cả những thứ đó mà lại nhớ được số điện thoại của mình.”

      Con bé kéo ba lô lên đùi. “Em có thứ này cho . Em tự làm đấy.” Nó mở khóa lấy ra cuốn sổ ảnh lưu niệm màu xanh. Ruột thắt lại khi nhìn xuống tờ bìa, được trang trí thủ công cách cẩn thận. Sử dụng sơn phun và bút đánh dấu, con bé vẽ cái logo màu xanh-vàng của Stars và số 10 đầy trau chuốt, là số áo của . Những trái tim có cánh và biểu ngữ có chữ “Boo” trang trí viền bìa. mừng khi Blue lên tiếng vì thể nghĩ ra cái quái gì mà lúc này.






      “Đúng là sản phẩm nghệ thuật khá đẹp.”

      “Của Trinity còn đẹp hơn cơ,” Riley . “Nó gọn gàng lắm.”

      “Gọn gàng có ý nghĩa nhiều lắm trong nghệ thuật,” Blue .

      “Mẹ em bảo gọn gàng là quan trọng. Đúng hơn là... mẹ thế.”

      “Chị rất tiếc về chuyện của mẹ em,” Blue lặng lẽ . “Đây thực là khoảng thời gian khó khăn đối với em, đúng ?”

      Riley xoa xoa hình trái tim phồng bìa sổ lưu niệm. “Trinity là em họ của em. Nó cũng mười tuổi và rất xinh xắn. Dì Gayle là mẹ nó.”

      cá là Trinity lo lắng khi phát ra em biến mất,” .

      “Ồ, đâu,” con bé đáp lại. “Trinity mừng lắm. Nó ghét em. Nó nghĩ em là đứa lập dị.”

      “Thế có đúng ?” Blue hỏi.

      hiểu sao lại phải xoáy vào chuyện đó, nhưng Blue phớt lờ ánh mắt coi thường của .

      “Em đoán vậy,” Riley .

      Blue tươi rói. “Chị cũng thế. phải thế ngầu sao? Chỉ có những kẻ lập dị mới thực thú vị, em nghĩ vậy sao? Những kẻ khác buồn tẻ. Ví dụ như Trinity ấy. Con bé ấy có thể xinh xắn, nhưng nó buồn tẻ, đúng ?”

      Riley chớp mắt. “Đúng đấy. Tất cả những gì nó muốn đến là lũ con trai.”

      “Ọe.” Mặt Blue nhăn nhúm lại hơn mức cần thiết.

      “Hoặc quần áo.”

      “Ọe phát nữa.”

      “Xem ai kìa,” lẩm bẩm.

      Nhưng Riley quay hẳn sang phía Blue. “Hoặc nôn mửa để bị béo.”

      “Chắc em đùa với chị.” Blue nhăn nhăn sống mũi và nhọn. “Làm sao nó biết chuyện đó.”

      “Chuyện nôn ọe thực quan trọng với dì Gayle.”

      “Hiểu rồi.” Blue liếc vội sang Dean. “Vậy chị đoán là dì Gayle cũng khá buồn tẻ.”

      “Toàn tập luôn. Cứ thấy em là dì lại bảo ‘ôm nào ôm nào’ và bắt em hôn dì, nhưng đó chỉ là giả thôi. Dì cũng nghĩ em là đứa lập dị béo phì.” Riley giật giật gấu áo bông, cố kéo nó qua chỗ thịt lồi ra phía cạp quần.

      “Chị thấy thương hại những người như thế,” Blue vẻ chân thành. “Những người cứ luôn phán xét. Mẹ chị, người cực kỳ cực kỳ quyền lực, dạy chị rằng người ta thể làm được những việc phi thường đời nếu cứ mất thời gian chỉ trích người khác vì họ có vẻ ngoài hay cư xử theo cái cách mà mình nghĩ họ nên thế.”

      “Mẹ chị còn... còn sống chứ?”

      “Ừ. Mẹ chị ở Nam Mỹ giúp bảo vệ những khỏi bị đau đớn.” Vẻ mặt Blue trở nên u ám.

      “Công việc đó nghe có vẻ gì buồn tẻ,” Riley .

      “Mẹ chị là phụ nữ tuyệt vời.”

      phụ nữ tuyệt vời, Dean nghĩ, người bỏ rơi đứa con duy nhất cho người lạ nuôi nấng. Nhưng ít ra Virginia Bailey cũng có những đêm phê thuốc và lang chạ với lũ ngôi sao nhạc rock.

      Blue đứng dậy bước vòng qua để lấy cái điện thoại di động của bàn. “Chị cần em giúp chị làm chuyện, Riley. Chị có thể thấy là em muốn cho Dean biết số điện thoại của em, và giữ bí mật riêng tư ở mức độ nào đó là hợp lý. Nhưng em phải gọi cho Ava bảo với chị ấy là em sao.” chìa điện thoại ra cho con bé.

      Riley nhìn chòng chọc cái điện thoại nhưng cầm.

      “Làm nào.” Blue trông có thể giống kẻ trốn thoát ra từ Vương quốc Ma thuật, nhưng cũng có thể là sĩ quan huấn luyện nếu muốn, và Dean chẳng ngạc nhiên khi thấy Riley cầm điện thoại bấm số.

      Blue ngồi cạnh con bé. Vài giây trôi qua. “Chào Ava, là em, Riley đây. Em sao. Em ở với người lớn, thế nên chị phải lo cho em đâu. Gửi lời chào đến Peter nhé.” Con bé tắt máy trả điện thoại lại cho Blue. Đôi mắt của nó, biển khẩn nài đáy, quay lại với Dean. “ có... thích xem sổ lưu niệm của em ?”

      muốn làm tổn thương đến đứa trẻ mỏng manh này bằng cách nuôi dưỡng những hy vọng . “Để sau cũng được,” trả lời cộc cằn. “ có việc phải làm.” Rồi nhìn sang Blue. “Ôm cái trước khi nào, em .”

      đứng dậy, kể từ khi gặp đây là lần đầu tiên thuận theo. xuất của Riley ngăn cản trong kế hoạch xử lý dối trá của về April, nhưng chỉ tạm thời thôi. bước ra chính giữa nhà xe để bị va đầu. choàng tay quanh eo . tính sờ mó chút, nhưng hẳn đọc được tâm trí , véo mạnh qua lớp áo phông. “Oái.”

      vừa ngẩng lên mỉm cười với vừa lùi lại. “Nhớ em đấy, chàng đẹp trai.”

      trừng mắt nhìn , xoa xoa bên sườn rồi rời khỏi nhà xe.

      Ngay khi ra khỏi tầm mắt, liền thò tay vào túi quần sau lôi cái điện thoại mà chuyển cho ra. lướt qua các danh mục, gọi lại cuộc gọi cuối cùng, và nhận được tiếng trả lời tự động của công ty bảo hiểm ở Chattanooga.

      Đứa trẻ này ngốc chút nào.

      Nhân tiện có điện thoại của Blue trong tay, lướt qua lịch sử cuộc gọi cho đến khi tìm thấy ngày mà cần. gọi vào hộp thư thoại của và nhập mật khẩu mà thấy dùng vài ngày trước. có thói quen xóa hộp thư thoại của mình, và lắng nghe lời nhắn của mẹ với vẻ thích thú.

      Bên trong nhà xe, Blue nhìn Riley từ từ nhét quyển sổ lưu niệm trở lại ba lô. “Em biết ấy là bạn trai của chị,” nó . “Em cứ tưởng chị là người lau dọn hay ai đó.”

      Blue thở dài. Ngay cả ở độ tuổi mười , đứa trẻ này cũng biết mấy như Blue Bailey chẳng cùng đẳng cấp với mấy chàng như Dean Robillard.

      ấy thích chị nhiều lắm đấy,” Riley với vẻ thèm muốn.

      ấy chỉ buồn chán thôi.”

      April thò đầu vào. “Ta để quên thứ ngoài nhà . Hai đứa có muốn cùng lấy ? bộ ra đó thích lắm.”

      Blue vẫn chưa tắm táp gì được, nhưng tách Riley ra khỏi Dean lát dường như là ý kiến hay, và ngờ đó chính là mục đích của April. Hơn nữa, cũng muốn thấy cái nhà đó. “Chắc rồi. Đám lập dị tụi cháu thích những cuộc phiêu lưu mới lắm.”

      April nhướng mày. “Đám lập dị ư?”

      “Đừng lo ạ,” Riley lễ phép đáp lại. “Bác quá đẹp để làm kẻ lập dị.”

      “Dừng tại đó ,” Blue . “Chúng ta thể có thành kiến với người khác chỉ vì họ xinh đẹp. Là kẻ lập dị hay là do đầu óc. Bác April giàu trí tưởng tượng lắm. Bác ấy cũng là dạng lập dị.”

      vinh dự quá,” April tỉnh khô. Và rồi bà trao cho Riley nụ cười tự nhiên lắm. “Cháu có muốn xem cái hồ bí mật của bác ?”

      “Bác có cái hồ bí mật á?”

      “Bác chỉ cho cháu.”

      Riley túm ba lô, đoạn cả hai người họ theo Apirl rời khỏi toa xe.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 9




      Ngôi nhà dãi dầm sương gió nắm phía sau hàng rào thép gai siêu vẹo. Lá thông rải đầy mái thiếc, và bốn cây cột như chân nến mảnh khảnh chống đỡ mái hiên chật hẹp. Lớp sơn thời là màu trắng trở thành xám xịt, và cửa chớp phai thành màu xanh xỉn.

      “Bác sống ở đây có mình à?” Riley hỏi.

      “Chỉ mới vài tháng thôi,” April trả lời. “Bác có căn hộ cao cấp ở L.A.”

      Thấy chiếc Saab bạc mang biển số California đậu trong bóng râm bên hông nhà, Blue kết luận stylist đúng là kiếm bộn.

      “Buổi tối bác sợ à?” Riley hỏi. “Nhỡ có tên bắt cóc hay giết người hàng loạt nào lăm le tấn công bác sao?”

      April dẫn họ lên bậc thềm gỗ kẽo kẹt. “ đời có đủ những chuyện thực để lo rồi. Khả năng có kẻ giết người hàng loạt lần đến nơi đây là hơi hiếm.”

      Cánh cửa kính lỏng ra khỏi khung cửa. April khóa cửa, họ bước vào phòng khách có sàn gỗ mộc và hai ô cửa sổ treo rèm tồi tàn. Những mảng hình chữ nhật sáng màu khác nhau lớp giấy dán tường hoa hồng màu xanh và hồng cho biết chỗ treo tranh ảnh trước đây. Trong phòng có rất ít đồ đạc: chiếc sofa nhồi căng với tấm chăn bên , cái tủ sơn có ba ngăn, cái bàn đặt cây đèn bàn cũ bằng đồng, chai nước trống , quyển sách và chồng tạp chí thời trang.

      “Sáu tháng trước còn có mấy người thuê nhà sống ở đây,” April . “Ta chuyển đến ngay khi cho người dọn dẹp sạch nơi này.” Bà quay về phía bếp, ngay đằng sau, trong tầm mắt. “Cứ tự nhiên xem xét xung quanh nhé, ta tìm quyển sổ .”

      Chẳng có gì nhiều để mà xem xét, nhưng Blue và Riley cũng nhìn qua hai phòng ngủ. Phòng lớn hơn có cái giường đẹp mê ly, đầu giường bằng kim loại uốn lượn được sơn màu trắng nứt nẻ. đôi đèn ngủ lạc hậu màu hồng bằng thủy tinh sọc đặt hai cái bàn đồng bộ. April chải chuốt cho cái giường bằng đống gối và ga màu oải hương tiệp màu với bó hoa điểm lớp giấy dán tường xanh phai màu. Với tấm thảm và mấy thứ đồ đạc nữa, căn phòng có thể là bố cục nghệ thuật cho khu chợ trời sang trọng.

      Phòng tắm với các thiết bị màu xanh bọt biển đẹp bằng, nhà bếp với khu quầy cũ kỹ và vải sơn lót sàn hình gạch đỏ cũng vậy. Thế nhưng, giỏ lê bằng liễu gai và bình hoa đất nung đặt chiếc bàn lỗi thời bằng gỗ khối ghép đem lại cảm giác ấm cúng.

      April bước vào bếp sau lưng họ. “Ta tìm thấy cuốn sổ đâu cả. Hẳn là ta để nó ở đâu đó nhà chính rồi. Riley, có cái chăn trong tủ quần áo ở phòng ngủ ấy. Cháu đem nó ra được ? Chúng ta có thể ra chơi ngoài hồ trước khi quay về. Bác rót cho chúng ta ít trà lạnh.”

      Riley vâng lời lấy chăn trong khi April rót trà lạnh vào ba cốc màu xanh. Họ đem tất cả ra ngoài. Sau lưng ngôi nhà, mặt hồ lung linh dưới ánh nắng và rặng liễu thẳng tắp bờ thả những suối lá xuống nước. Lũ chuồn chuồn bay liệng qua đám hương bồ, gia đình vịt con bơi gần thân cây đổ tạo thành cái cầu tự nhiên. April dẫn họ về phía hai chiếc ghế dựa ngoài trời bằng kim loại đỏ cũ kỹ có lưng hình vỏ sò hướng mặt ra hồ. Riley thận trọng quan sát quanh hồ. “Có rắn ạ?”

      “Bác thấy mấy con phơi nắng cái cây kia rơi xuống hồ.” April ngồi xuống cái ghế trong khi Blue ngồi lên cái kia. “Chúng có vẻ khá hài lòng. Cháu có biết là rắn mềm lắm ?”

      “Bác chạm vào chúng á?”

      “Những con rắn đó .”

      “Cháu bao giờ chạm vào rắn.” Riley thả ba lô và chăn xuống cạnh hai chiếc ghế. “Cháu thích chó. Khi lớn lên, cháu trang trại toàn cún.”

      April mỉm cười. “Nghe hay đấy.”

      Blue cũng thấy hay. hình dung ra bầu trời trong xanh, những đám mây trắng lững lờ và cánh đồng cỏ đầy những chú cún con chạy tung tăng.

      Riley bắt đầu trải chăn ra. hề ngẩng đầu, nó hỏi, “Bác là mẹ của Dean, đúng ạ?”

      Cốc trà khựng lại tay April. “Sao cháu biết?”

      “Cháu biết mẹ ấy tên là April. Mà chị Blue lại gọi bác như thế.”

      April nhấp ngụm trà trước khi trả lời. “Phải, bác là mẹ nó.” Bà cố dối Riley mà chỉ đơn giản rằng bà và Dean có mối quan hệ dễ chịu rồi giải thích qua loa chuyện Susan O’Hara. Riley hiểu những vấn đề riêng tư của người nổi tiếng, con bé có vẻ thỏa mãn.

      Tất cả những bí mật này, Blue nghĩ. kéo chiếc áo phông BODY BY BEER xuống. “Cháu vẫn chưa tắm táp gì được. Dù cháu có tắm rồi cũng chẳng thấy có gì khác biệt lắm đâu. Cháu chẳng quan tâm đến quần áo mấy.”

      “Cháu quan tâm theo cách riêng của mình,” April .

      “Ý là gì?”

      “Quần áo là ngụy trang lớn.”

      “Với cháu, ngụy trang quan trọng bằng thoải mái.” đúng hẳn, nhưng chỉ sẵn lòng tiết lộ đến chừng đó.

      Điện thoại của April đổ chuông. Bà liếc nhìn màn hình rồi cáo lui. Riley nằm xuống chăn và gối đầu lên ba lô. Blue nhìn cặp vịt chúi đầu chổng mông tìm thức ăn. “Ước gì cháu mang theo giấy vẽ,” khi April quay lại. “Ở đây đẹp quá.”

      “Cháu có được đào tạo chính quy ?”

      “Có và .” Blue kể vắn tắt về nghiệp học hành và những nét nổi bật từ trải nghiệm chẳng mấy hài lòng với khoa Nghệ thuật ở trường đại học của mình. Tiếng ngáy khe khẽ trôi đến chỗ họ. Riley ngủ thiếp tấm chăn.

      liên lạc được với quản lý của bố con bé rồi,” April . “Ông ta hứa có người đến đây đón vào cuối ngày hôm nay.”

      Blue tin được là mình ngồi với người biết cách liên lạc với quản lý của Jack Patriot. April dùng đầu mũi xăng đan sợi cỏ của mình ủi cây bồ công . “Cháu và Dean chọn ngày chưa?”

      Blue đồng lõa với dối trá của Dean, nhưng cũng định vạch mặt sau lưng. “Chuyện vẫn chưa đến mức như thế đâu .”

      “Theo những gì biết, trước đến giờ cháu là người duy nhất mà nó hỏi cưới.”

      ấy chỉ thấy cháu cuốn hút vì cháu khác biệt. khi mới mẻ hết, ấy tìm đường thoát khỏi thôi.”

      “Cháu tin thế à?”

      “Cháu gần như chẳng biết gì về ấy,” thành . “Cháu thậm chí còn chẳng dám chắc bố ấy là ai cho đến tận hôm nay.”

      “Nó ghét chuyện về thời thơ ấu, hay ít nhất là về quãng thời gian liên quan đến và Jack. trách nó. sống cuộc sống hoàn toàn vô trách nhiệm.”

      Riley thở dài trong giấc ngủ. Blue ngẩng đầu lên. “Thực tệ đến mức đó sao?”

      “Ừ, tệ lắm. chưa bao giờ gọi mình là fan cuồng vì dâng hiến bản thân cho tất cả mọi người. Nhưng dâng hiến cho quá nhiều người, mà người ta chỉ có thể cưỡng lại từng ấy rocker trước khi trở nên buông thả.”

      Blue hẳn nhiên rất thích hỏi chính xác những rocker đó là ai. may, vẫn còn chút kiềm chế trong người. Nhưng cái tiêu chuẩn kép trong những gì April vừa mới làm lăn tăn. “Làm thế nào mà chẳng ai chỉ trích các rocker trong chuyện quan hệ với các fan cuồng chứ? Tại sao người bị chỉ trích lại luôn là phụ nữ?”

      “Bởi thế giới được tạo thành theo cách đó. số người ôm ấp cái quá khứ fan cuồng của mình. Pamela Des Barres còn viết nhiều sách về chuyện đó. Nhưng với chuyện đó là sai trái. để họ sử dụng cơ thể như cái thùng rác. cho phép họ. Chẳng ai ép buộc cả. tôn trọng bản thân mình, và đó là điều làm hổ thẹn.” Bà nghiêng mặt về phía mặt trời. “ buông mình theo lối sống đó. nhạc, đàn ông, ma túy. để nó cầm tù bản thân. thích nhảy nhót suốt đêm trong các câu lạc bộ, rồi ngày hôm sau tung hê công việc người mẫu của mình để nhảy lên cái chuyên cơ bay từ đầu này đến đầu kia đất nước, nhân tiện quên luôn là mình hứa đến thăm con trai ở trường.” Bà quay sang nhìn Blue. “Cháu phải thấy gương mặt Dean khi thực giữ lời hứa. Nó kéo từ chỗ đứa bạn này sang đứa bạn kia, khoe với tất cả mọi người, liến thoắng đến nỗi mặt đỏ bừng. Giống như kiểu nó phải chứng minh với bạn bè rằng thực có tồn tại vậy. Chuyện đó kết thúc lúc nó khoảng mười ba tuổi. đứa nhóc con tha thứ cho mẹ nó gần như mọi chuyện, nhưng khi nó lớn lên, người mẹ coi như mất cơ hội chuộc tội.”

      Blue nghĩ đến mẹ ruột của mình. “ chỉnh đốn lại cuộc sống rồi. hẳn phải thấy dễ chịu lắm.”

      “Đó là hành trình dài.”

      “Cháu nghĩ tốt cho Dean nếu ấy tha thứ cho .”

      “Đừng, Blue. Cháu thể hình dung ra bắt nó phải chịu những gì đâu.”

      Blue có thể hình dung chứ. Có thể phải theo cách April ám chỉ, nhưng biết khi mình chẳng là gì đối với cha mẹ mình cảm thấy thế nào. “Thế nhưng... ấy cũng phải thấy còn như trước đây nữa. Ít nhất ấy cũng nên cho cơ hội.”

      “Đừng dính vào chuyện này. biết cháu có ý tốt, nhưng Dean có đủ lý do để cảm thấy như giờ. Nếu tìm ra cách tự bảo vệ bản thân, nó chẳng bao giờ trở thành người đàn ông như lúc này.” Bà nhìn đồng hồ rồi đứng dậy. “ phải chuyện với đội thợ sơn đây.”

      Blue liếc xuống Riley lúc này cuộn người lại tấm chăn. “Cứ để con bé ngủ. Cháu ở lại đây.”

      “Cháu phiền chứ?”

      “Cháu vẽ lát, nếu có ít giấy.”

      “Chắc rồi. lấy cho cháu.”

      “Và có lẽ cháu dùng bồn tắm của nữa. Nếu phiền.”

      “Cứ lấy bất kỳ thứ gì cháu cần từ tủ thuốc. Thuốc khử mùi, kem đánh răng.” Bà dừng lại. “Đồ trang điểm.”

      Blue mỉm cười.

      April cười đáp lại. “ chuẩn bị ít quần áo mà cháu có thể mặc được nhé.”

      Blue thể hình dung ra thứ gì được thiết kế cho cơ thể mảnh mai của April mà có thể vừa với , nhưng cảm kích trước lời đề nghị.

      “Chìa khóa xe của quầy ấy,” April . “Có hai mươi đô trong ngăn kéo cạnh giường ngủ. Khi Riley thức dậy, cháu có thể đưa nó vào thị trấn ăn trưa được ?”






      “Cháu cầm tiền của đâu.”

      ghi hóa đơn cho Dean mà. Làm ơn , Blue. muốn tách con bé ra khỏi Dean đến khi nào người của Jack đến đây.”

      Blue chắc tách đứa trẻ mười tuổi này ra là điều tốt nhất cho cả Riley lẫn Dean, nhưng bị phê bình vì tội nhúng mũi vào chuyện của người khác rồi nên đành miễn cưỡng gật đầu. “Được ạ.”

      April soạn sẵn chiếc camisole hồng trang nhã và cái chân váy xếp nếp sau thoáng bốc đồng. Bà nhanh chóng sửa lại cả hai món bằng thứ băng dán hai mặt để làm chúng hơn. Blue biết trông trở nên đáng trong bộ cánh đó. Quá đáng . Con thú bông mặc bộ đồ này cũng giống như đeo cái bảng hiệu EM vậy. Đây là vấn đề mà Blue luôn gặp phải mỗi khi định tân trang bản thân, là lý do chính khiến thôi làm thế nữa.

      Thay vì bộ đồ giường, Blue kiên quyết mặc cái áo phông hải quân. Nó chẳng cải thiện cái quần tập yoga nhuộm loang màu tím hơn là mấy, nhưng ngay cả cũng chịu được chuyện xuất trước đám đông trong cái áo phông ngủ màu cam với dòng chữ BODY BY BEER. phù phiếm rồi cũng lộ mặt chuột, và cúi đầu vào đám đồ trang điểm của April - chút phấn hồng nhàng lên má, ít son môi và chỉ đủ lượng mascara để làm lông mi dài chính xác là bao nhiêu. Chỉ lần thôi, muốn Dean thấy hoàn toàn có thể khiến bản thân trở nên tươm tất. Đơn giản là thèm quan tâm thôi.

      “Chị trang điểm vào trông xinh lắm,” Riley lên tiếng từ ghế khác chiếc Saab của April khi hai chị em đánh xe vào thị trấn. “ quá nhợt nhạt.”

      “Em ở cạnh con bé Trinity kinh khủng đó quá nhiều đấy.”

      “Chị là người duy nhất nghĩ là nó kinh khủng. Những người khác đều thích nó.”

      “Ầy, họ thích đâu. Được rồi, có thể mẹ nó có. Những kẻ còn lại chỉ giả vờ thôi.”

      Riley nhoẻn cười, vẻ có lỗi. “Em thích nghe chị xấu Trinity lắm.”

      Blue cười vang.

      Garrison có quán Pizza Hut nên họ chọn Josie, nhà hàng đối diện hiệu thuốc. Nhà hàng Josie chẳng hấp dẫn lắm, thức ăn dở ẹc và có cơ hội việc làm - Blue hỏi tìm việc ngay tư đầu - nhưng Riley lại thích. “Em chưa bao giờ ăn ở chỗ như thế này. Khác lạ .”

      “Chỗ này là có nét đặc sắc.” Blue gọi món BLT[1], và nó hóa ra có nhiều L hơn B và T.

      [1] BLT: viết tắt của bacon-lettuce-tomato sandwich, là món sandwich kẹp thịt muối (8-), cà chua (T) và xà lách (L).

      Riley lôi lát cà chua nhờ nhờ ra khỏi cái bánh kẹp. “Thế nghĩa là gì?”

      “Nghĩa là nó chỉ giống bản thân nó.”

      Riley nghĩ lung. “Đại loại như chị vậy.”

      “Cảm ơn em. Cả em cũng thế.”

      Riley đút miếng khoai tây chiên vào miệng. “Em thích xinh xắn hơn.”

      Riley vẫn mặc cái áo phông FOXY, nhưng thay cái quần nhung kẻ màu tím bẩn thỉu ra và mặc cái quần soóc bò bó quá mức đến nỗi siết chặt bụng con bé. Họ ngồi ở chiếc bàn nhựa nâu, chỗ ngồi đem lại tầm nhìn đẹp đối với bộ sưu tập tranh phong cảnh miền Tây xấu xí được trưng bày mấy bức tường xanh xỉn kinh tởm cùng với mấy bức tượng vũ công ba lê đầy bụi đặt trong khung hộp tối mờ. cặp quạt trần bằng gỗ giả màu vàng phát tán mùi đồ ăn chiên.

      Cửa mở ra và tiếng rì rầm của bữa trưa dừng lại khi người phụ nữ lớn tuổi trông ghê ghê chống cây ba toong khập khiễng vào. Bà ta quá thừa cân, đánh quá thừa phấn và mặc quá thừa vải với cái quần thụng màu hồng sáng cùng áo thắt ngang lưng đồng bộ. Dây chuyền vàng nhiều tầng làm nổi bật cổ áo chữ V khoét sâu, còn viên đá đôi hoa tai đu đưa trông giống như kim cương . Bà ta hẳn có thời xinh đẹp, nhưng lại vui vẻ chấp nhận chuyện bản thân già . Đám tóc màu bạch kim ngứa mắt xịt đầy keo cứ uốn lượn, ve vẩy vỗ vào mặt bà ta kia hẳn là tóc giả. Bà ta vẽ lông mày bằng bút chì màu nâu nhạt nhưng lại tung hê giản dị bằng lớp mascara đen dày cộm và đánh mắt màu xanh lạnh. nốt ruồi , có lẽ thời khá quyến rũ, nằm dạt xuống khéo môi màu hồng nhạt. Đôi giày chỉnh hình màu nâu đỡ chẳng được mấy hai cổ chân sưng vù là nhượng bộ duy nhất của bà ta để phù hợp với độ tuổi của mình.

      Chẳng ai trong những người ăn trưa tỏ ra vui vẻ khi thấy bà, nhưng Blue lại nhìn bà ta với vẻ thích thú. Người phụ nữ nọ quan sát quanh nhà hàng chật kín, ánh mắt coi thường lướt qua những người quen, sau đó dừng lài chỗ Blue và Riley. Bà ta công khai săm soi họ trong nhiều giây. Cuối cùng, bà ta bước tới với bộ dạng đe dọa, cái áo thắt ngang hông màu hồng bó vào bộ ngực kinh hoàng được nâng bởi cái áo lót kỳ diệu.

      Bà ta lên tiếng khi đến bàn bọn họ, “Chúng mày là ai?”

      “Cháu là Blue Bailey. Còn đây là Riley bạn cháu.”

      “Chúng mày làm gì ở đây?” giọng bà ta mang chút hưởng Brooklyn.

      “Bọn cháu dùng bữa trưa . Còn bà?”

      “Hông bị đau, trong trường hợp chúng mày nhận thấy. Chúng mày mời ta ngồi chứ?”

      Thái độ hống hách của bà ta làm Blue buồn cười. “Dĩ nhiên.”

      Vẻ mặt hoảng vía của Riley cho thấy nó muốn có người phụ nữ nọ ở gần, thế nên Blue lùi vào nhường chỗ cho bà ta. Nhưng bà ta lại dùng ngón tay xua Riley sang bên. “Tránh ra xem nào.” Bà ta đặt cái túi cỏ to bự lên bàn và từ từ hạ người xuống băng ghế. Riley ép sát người vào cái ba lô, trượt vào sâu hết mức có thể.

      Bồi bàn xuất với thìa dĩa và cốc trà lạnh. “Đồ ăn như thường lệ của bà sắp lên rồi ạ.”

      Người phụ nữ phớt lờ ta và tập trung vào Blue. “Khi ta hỏi chúng mày làm gì ở đây, ý ta là trong cái thị trấn này.”

      “Bọn cháu đến chơi,” Blue trả lời.

      “Chúng mày từ đâu đến?”

      “Chà, về căn bản cháu là công dân thế giới. Riley đến từ Nashville.” nghiêng đầu. “Bọn cháu tự giới thiệu rồi, nhưng bà lại để bọn cháu ở thế bất lợi.”

      “Mọi người ai cũng biết ta là ai,” người phụ nữ đáp lại với vẻ cáu kỉnh.

      “Bọn cháu .” Mặc dù trong đầu Blue xuất mối nghi ngờ mạnh mẽ.”

      “Ta là Nita Garrison, dĩ nhiên rồi. Ta sở hữu cái thị trấn này.”

      “Tuyệt quá. Cháu cũng muốn hỏi ai đó về chuyện này.”

      phục vụ xuất với đĩa đựng muôi phô mai sữa gạn kem và phần tư quả lê đóng hộp đặt đám rau diếp cuộn thái . “Của bà đây, thưa bà Garrison.” Giọng ngọt lịm trái ngược hẳn với vẻ căm ghét trong mắt ta. “Cháu có thể lấy thêm gì cho bà ?”

      thân hình hai mươi tuổi,” người phụ nữ quát lên.

      “Vâng, thưa bà.” nàng phục vụ rút êm.

      Bà Garrison quan sát cái dĩa rồi chọc vào miếng lê như thể tìm môt con sâu trốn trong đó.

      “Chính xác làm thế nào mà người ta lại sở hữu cả thị trấn vậy ạ?” Blue hỏi.

      “Ta thừa hưởng nó từ chồng ta. Trông kỳ cục quá.”

      “Cháu coi đó là lời khen.”

      có khiêu vũ ?”

      “Bất kỳ khi nào cháu có cơ hội.”

      “Ta từng là vũ công xuất sắc. Ta dạy trong xưởng phim Arthur Murray ở Manhattan ở độ tuổi ngũ tuần. Ta có găp ông Murray lần. Ông ta từng có show truyền hình, nhưng nhớ được đâu.” Thái độ ngạo mạn của bà ta ám chỉ lỗi là do Blue ngu ngốc chứ phải do tuổi còn trẻ.

      “Đúng vậy, thưa bà,” Blue đáp lại. “Thế... khi ba thừa hưởng thị trấn này từ chồng, đó là toàn bộ thị trấn ạ?”

      “Tất cả các phần thuộc về nó.” Bà ta thọc dĩa vào món pho mai sữa gạn kem. “ ở với cái thằng cầu thủ bóng bầu dục ngu xuẩn đó, đúng ? Cái thằng mua trang trại Callaway ấy.”

      ấy ngu xuẩn!” Riley kêu lên. “ ấy là tiền vệ công giỏi nhất nước Mỹ.”

      “Ta chuyện với mày,” bà Garrison quát. “Mày láo xược quá đấy.”

      Riley xìu xuống, và thái độ trịnh thượng của Nita Garrison còn khiến Blue thấy buồn cười nữa. “Riley cư xử rất ngoan. Và con bé đúng. Dean có những khiếm khuyết, nhưng ngu xuẩn phải là trong số đó.”

      Vẻ mặt sững sờ của Riley cho thấy nó quen được người khác đứng ra bênh vực, điều đó khiến Blue thấy buồn. nhận thấy những khách hàng khác hóng chuyện ra mặt.

      Thay vì chùn bước, Nita Garrison lai xù lên như con mèo nổi giận. “ lại là đứa để cho đám trẻ con muốn cư xử ra sao cư xử chứ gì? Để chúng muốn chứ gì. Chà, chẳng làm được gì tốt cho nó đâu. Nhìn nó thử xem. Nó béo ị thế rồi mà còn để nó ngồi đó mà ngấu nghiến khoai tây chiên.”

      Mặt Riley thoắt đỏ lựng. Xấu hổ muốn chết, con bé chúi đầu xuống dán mắt vào mặt bàn. Blue nghe quá đủ. “Riley hoàn hảo, thưa bà Garrison,” lặng lẽ . “Và cách cư xử của con bé tử tế hơn bà nhiều. Giờ tôi lấy làm cảm kích nếu bà tìm bàn khác. Chúng tôi muốn ăn nốt bữa trưa với nhau.”

      “Ta chẳng đâu cả. Ta sở hữu nơi này.”

      Dù vẫn chưa ăn xong nhưng Blue chẳng còn lựa chọn nào ngoài đứng dậy. “Được thôi. nào, Riley.”

      may, Riley bị kẹt trong băng ghế còn bà Garrison nhúc nhích. Bà ta cười khinh bỉ, để lộ ra hàm răng dính son. “ cũng láo toét chả khác gì nó.”

      Giờ Blue bốc hỏa. xỉa ngón tay xuống sàn nhà. “Ra đây, Riley. Ngay lập tức.”

      Nhận được thông điệp, Riley cố ép người chui qua gầm bàn cùng với cái ba lô. Mắt Nita Garrison nheo lại giận dữ. “ ai được bỏ trước mặt ta. Chúng mày phải hối hận đấy.”

      “Trời ơi, tôi sợ quá. Tôi chẳng thèm quan tâm bà bao nhiêu tuổi hay bà giàu thế nào, bà Garrison ạ. Bà chỉ là kẻ độc ác mà thôi.”

      hối hận về chuyện này.”

      , chắc chắn là .” quăng tờ hai mươi đô của April xuống, điều đó làm tiếc muốn chết vì bữa trưa của họ chỉ tốn có mười hai đô rưỡi, rồi khoác tay quanh vai Riley, dẫn nó qua cái nhà hàng lúc này im phăng phắc và ra ngoài lề đường.

      “Chị nghĩ giờ chúng ta có thể quay lại trang trại ?” Riley thào khi họ băng nhanh qua cửa.

      Blue hy vọng có thể hỏi xin việc thêm vài nơi nữa nhưng giờ chuyện đó đành phải đợi thôi. ôm Riley. “Chắc chắn rồi. Đừng để mụ già đó làm em bực bội. Bà ta khoái trò độc địa ấy mà. Em có thể thấy điều đó trong mắt bà ta.”

      “Em đoán vậy.”

      Blue tiếp tục an ủi con bé khi họ chui vào chiếc Saab đánh xe ra phố chính. Tất cả phản ứng của Riley đều ổn, nhưng Blue biết những lời độc địa đó trúng đích.

      Họ gần bảng phân giới nghe thấy tiếng còi hú. liếc vào gương chiếu hậu thấy chiếc xe cảnh sát trờ tới. nhanh, cũng chẳng vượt cái đèn đỏ nào, thế nên phải mất lúc mới nhận ra rằng cảnh sát đuổi theo mình.

      giờ sau, ở trong tù.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :